Thứ Nữ Hữu Độc

Chương 165: Hỷ đường phía trên

Lí Vị Ương giật mình nhìn hắn, cơ hồ nói không ra lời.

Lí Mẫn Đức đột nhiên buông nàng ra, đáy mắt gợn sóng, nhợt nhạt cười: "Tất cả những gì nàng mong muốn, ta nhất định sẽ tự tay đưa đến trước mặt nàng. Từ giờ đến lúc đó, hãy chờ ta."

Lí Vị Ương kinh ngạc, nàng nói những lời này rõ ràng là muốn hắn biết khó mà lui, trên đời này nàng muốn địa vị cao nhất làm gì, muốn quyền lực cao nhất có ích lợi gì, nhưng... Nhưng mà, hắn cũng rất nghiêm túc, cực kì nghiêm túc trả lời nàng, nàng biết nói gì cho phải đây.

Lí Mẫn Đức nhìn nàng, dường như không cam lòng: "Nếu có thể mang nàng cùng đi thì tốt rồi". Nói là một chuyện, nhưng hắn biết, lúc này Lí Vị Ương sao có thể theo hắn rời đi, quan trọng nhất là hoàn cảnh Việt Tây tuyệt đối so với Đại Lịch còn muốn hung hiểm hơn rất nhiều, trong tình thế không rõ phía trước, hắn không thể để nàng mạo hiểm:"Ta sẽ để Triệu Nam cùng toàn bộ những người khác lưu lại cho nàng". Hắn nhẹ giọng nói xong, vẻ mặt kiên định.

Lí Vị Ương lập tức nói: "Ta không cần bất luận kẻ nào".

"Không, nàng cần. Bởi vì khi nàng muốn ép ta đi đồng nghĩa là thế cục bây giờ chắc chắn rất căng thẳng, lúc này đáng lẽ ta không nên rời nàng mà đi, phải không? Nhưng nàng nghĩ muốn làm cái gì, ta cũng nhất định sẽ giúp nàng! Cho nên, thời điểm ta không ở bên cạnh, nàng nhớ phải bảo hộ bản thân thật tốt, không được nóng lòng hành động, nếu cần gì, hãy truyền thư cho ta, lúc đó mặc kệ ta đang ở nơi nào, ngay lập tức sẽ trở về bên cạnh nàng".

Lí Vị Ương nhìn hắn, không biết nói gì. Nhưng mà hắn lại mỉm cười nói: "Ta cũng không phải là đi ngay, không cần dùng loại ánh mắt này nhìn ta, nhưng những lời này ta chỉ nói một lần ——" nói xong, môi ở bên tai nàng nhẹ nhàng chạm vào, sau đó xoay người rời đi.

Cái này cũng tính là—— nói xong rồi sao? Lí Vị Ương đầu tiên là sửng sốt, rồi sau đó tức giận. Điều này rốt cuộc là có ý tứ gì?

Từ sau núi giả đi ra, sắc mặt Lí Vị Ương hơi hơi đỏ lên, Triệu Nguyệt cẩn thận hỏi nàng: "Tiểu thư, người không sao chứ?"

Gió lạnh thổi qua, mây hồng trên mặt Lí Vị Ương tán đi rất nhiều, nàng liếc nhìn Triệu Nguyệt một cái, lảng sang chuyện khác: "Sự tình phân phó ngươi làm, ngươi làm ra sao rồi?"

Triệu Nguyệt sửng sốt, lúc sau mới nhớ tới Lí Vị Ương hỏi cái gì, vội vàng nói: "Đều đã làm tốt, nô tì đã nói với Tôn tương quân là tiểu thư không hỏi ra cái gì, bất đắc dĩ nên đành giết bốn người kia, còn cho hắn nhìn bốn cỗ thi thể, bởi vì trong đó ba người đều đã biến dạng, cho nên hắn cũng không phát hiện Khôi Nô đã bị nô tì tráo đổi. Nhưng mà nô tì không rõ, tiểu thư vì sao lại muốn gạt Tôn tướng quân?"

Lí Vị Ương không cần nghĩ ngợi đáp: "Bởi vì chuyện của nhị tẩu nên Tôn tướng quân hận thấu xương bốn người kia, nếu ta nói cho hắn biết một người chạy thoát, hắn sẽ nghĩ như thế nào? "

Triệu Nguyệt gật gật đầu, nhưng vẫn có chút nghi ngờ: "Vạn nhất đến lúc đó bị Tôn tướng quân phát hiện thì sao?"

Lí Vị Ương cười cười, nói: "Lần này An Quốc công chúa liên tục tổn thất ba ám vệ, sẽ không lại hành động thiếu suy nghĩ. Nàng chưa dại dột đến mức mà dùng đến số ám vệ cuối cùng để bảo mệnh đó mà điều ra ngoài."

Triệu Nguyệt nghe đến đó, liền yên tâm rất nhiều, nghĩ nghĩ lại nói: "Là nô tì lo lắng nhiều rồi, bây giờ An Quốc công chúa đang bị giam ở trong phủ, như vậy sẽ không gặp phải Tôn tướng quân".

Lí Vị Ương thở dài nói: "Sự tình nếu đơn giản như vậy thì tốt rồi, Thác Bạt Chân làm sao có thể ngồi chờ chết? Hiện giờ hắn ẩn nhẫn không ra tay, chẳng qua là tìm thời cơ thích hợp mà thôi".

Triệu Nguyệt lắp bắp kinh hãi nói: "Chuyện này nô tì nghĩ là không có khả năng đâu, bởi vì hắn và Thái tử vừa mới làm bệ hạ tức giận, bệ hạ làm sao có thể nhanh như vậy đã tha thứ?"

Lí Vị Ương thoáng qua tia cười lạnh: "Thác Bạt Chân người này a, ngươi căn bản là không hiểu hắn ta". Thác Bạt Chân nhất định sẽ nghĩ đủ cách, tìm mọi cơ hội để làm Hoàng đế vui lòng trở lại. Lúc này đây tuy rằng hắn bị nghi ngờ ám hại Thái tử, tạm thời bị Hoàng đế chán ghét. Nhưng Hoàng đế là loại người nào? Ông ta chắc chắn sẽ đem hoàng vị giao cho người con đáng giá chờ mong nhất, mặc kệ là Thái tử, Thác Bạt Ngọc hay là Thác Bạt Chân, ở trong lòng hắn căn bản đều giống nhau. Thái tử dù sao cũng đã chết, hắn sẽ không bởi vì một việc không thể thay đổi mà thực sự giết chết Thác Bạt Chân.

Như vậy, hiện tại Thác Bạt Chân đang âm thầm trù tính cái gì đây? Lí Vị Ương nghĩ, cơ hội để có thể khiến Hoàng đế vui vẻ không nhiều lắm, kết quả hắn sẽ lựa chọn như thế nào?

Ba ngày sau trong cung truyền ra một đạo ý chỉ, bãi miễn chức vụ thống lĩnh cấm vệ quân, Tôn tướng quân đảm nhiệm vị trí này. Tin tức vừa ban ra, Lí Vị Ương liền rõ ràng, đây là bút tích của Thác Bạt Ngọc. Hiện thời, Thác Bạt Chân bị giam lỏng trong phủ, thế lực cũ của Thái tử bị quét sạch hầu như không còn, Thác Bạt Ngọc được Triêu Dương Vương nâng đỡ, mắt thấy đó là nhân tuyển duy nhất cho vị trí Thái tử. Trước cửa phủ Thất hoàng tử ngựa xe tới tấp nập như nước chảy, bao nhiêu quyền thần bị xua như xua vịt, thoạt nhìn ở mặt ngoài mọi thứ đều thuận lợi, nhưng Lí Vị Ương lại cho rằng, sự tình không đơn giản như vậy. Trước mắt rõ ràng đã đến thời điểm trọng yếu, vì sao Thác Bạt Chân vẫn không có hành động?

Một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày, năm ngày... Lí Vị Ương luôn chờ đợi, nhưng là trước phủ Tam hoàng tử vẫn một mảnh yên tĩnh, thậm chí khi nhóm đại thần lúc bình thường vẫn bàn luận nói cái này không hợp lý, cái kia không hợp lý, thế mà đối với hành động của Hoàng đế vô duyên vô cớ nhốt Thác Bạt Chân đều không hề tỏ vẻ. Điều này rất khác thường——

Lí Vị Ương không hiểu vì sao cảm thấy bất an, đặc biệt bất an.

Triệu Nguyệt nhìn thấy sách trong tay Lí Vị Ương thật lâu không lật qua một trang, không khỏi nói: "Tiểu thư làm gì lo lắng như vậy, hiện tại không phải thật thuận lợi sao?"

Lí Vị Ương nắm chặt trang sách, bởi vì bất tri bất giác dùng sức quá độ, khớp ngón tay có chút trắng bệch, nói: "Đúng vậy, chính là rất thuận lợi, thuận lợi đến mức ta cảm thấy —— có chút gì đó không thích hợp".

Triệu Nguyệt bật cười, nói: "Thất điện hạ nắm trong tay hai mươi vạn binh quyền, Tôn tướng quân lại nắm giữ cấm quân, La quốc công cũng đứng về phía ngoại tôn, mắt thấy Tam hoàng tử sẽ ngã, tiểu thư làm gì mà phải buồn lo vô cớ".

Lí Vị Ương đương nhiên cũng biết điểm này, nhưng nghe Triệu Nguyệt nói như thế, cũng vẫn nhẹ nhàng lắc lắc đầu, nói: "Phải không? Là ta lo lắng nhiều sao?"

Triệu Nguyệt nói: "Dạ, nhất định là tiểu thư lo lắng nhiều rồi".

Lí Vị Ương bật cười, buông trang sách xuống, bưng tách trà lên, nhẹ nhàng đem cái nắp nhấc lên, xem lá trà di động cao thấp bên trong tách, nói: "Mọi việc không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất, Thác Bạt Chân, người này cực kì giảo hoạt, làm sao có thể vô duyên vô cớ khoanh tay chịu chết đây? Hắn bất động, chẳng qua là vì còn chưa tới thời cơ tốt nhất mà thôi. Nhưng là hiện tại, ta thật sự nghĩ không ra đến cùng là hắn có chủ ý gì đây".

Lúc này, một con chim bồ câu trắng đưa thư bay đến phía trước cửa sổ phòng Lí Vị Ương, vỗ vỗ cánh, ở trên cửa sổ kêu tới gọi lui, Triệu Nguyệt bước nhanh qua, lấy ống trúc nhỏ bên chân chim, đem mật tín bên trong lấy ra. Lí Vị Ương tiếp nhận, nhìn nhìn, thấp giọng nói: "Mang ngọn nến đến đây".

Triệu Nguyệt vội vàng làm theo, Lí Vị Ương liền đem mật tín kia hơ trên ngọn nến, rất nhanh, chỉ thấy hơn mười hàng chữ hiện ra. Nàng cùng Lí Mẫn Đức tin tức đều là thông qua rắn lục truyền lại, còn người thích dùng bồ câu đưa tin —— chỉ có vị Liên phi nương nương trong cung kia. Lí Vị Ương xem qua thư, không chút do dự đốt trên ngọn lửa. Hai người nhìn mật tín bị ngọn lửa thiêu rụi. Triệu Nguyệt hiếu kỳ hỏi: "Tiểu thư, Liên phi nương nương nói gì đó?"

Lí Vị Ương mỉm cười đáp: "Thái Hậu nương nương bệnh nặng, hạ ý chỉ yêu cầu Thất hoàng tử lập tức thành hôn."

Triệu Nguyệt giật mình nói: "Hiện tại sao? Nhưng mà Hoàng hậu nương nương mới mất không được bao lâu?"

Lí Vị Ương cười lạnh một tiếng: "Tuy rằng còn thiếu một đạo ý chỉ phế hậu, nhưng Hoàng hậu vẫn là Hoàng hậu, trong thời gian để tang này mà lại cho thành hôn, lý do chắc chắn chỉ vì con gái ai đó nên mới làm vậy, hay là sợ tuổi lớn không gả được? —— ngươi nói, nguyên nhân của chuyện này là vì Thái hậu trước khi chết muốn xem qua hôn lễ của tôn tử, hay là Triêu Dương Vương lo âu chờ không kịp phải gả nữ nhi đây".

Trên thực tế, quy củ Đại Lịch là sau khi cha mẹ chết bốn mươi chín ngày thì có thể cấp tốc cử hành hôn lễ, cái này gọi là hồng bạch hỉ, nhưng mà hầu như qua bốn mươi chín ngày, người thân đều muốn giữ đạo hiếu, hơn nữa còn để tang đủ ba năm. Tình huống hồng bạch hỉ này, cực ít người làm như vậy, càng không nói đến lễ nghi Hoàng thất. Nhưng mà ba năm đối với vị Vương gia này mà nói là chuyện lớn, nếu Thất hoàng tử kéo dài ba năm, chờ hắn làm Hoàng đế, trên đời này thiên kim khuê tú nào cũng đều tùy ý hắn chọn lựa, đến lúc đó Phính Đình quận chúa đã hai mươi tuổi, muốn diễm áp quần phương đoạt được vị trí Hoàng hậu là tuyệt đối không có khả năng, muốn có một hiền tế như vậy sợ là càng thêm không có hi vọng đi, cho nên đối phương mới muốn tốc chiến tốc thắng, không chịu kéo dài thời gian, điểm này, Lí Vị Ương có thể lý giải.

"Vậy —— Thất điện hạ phản ứng thế nào?" Triệu Nguyệt nghĩ đến rõ ràng là Thác Bạt Ngọc thích Lí Vị Ương, tuy rằng không có nói ra miệng, nhưng hành động của hắn chỉ sợ là khiến cho quan to hiển quý nửa kinh đô đều hiểu được chuyện này ——

Lí Vị Ương nhàn nhạt nở nụ cười một chút: "Liên phi nói, Thác Bạt Ngọc lấy lý do phải để tang, quỳ gối trước cửa Càn Thanh Cung, cự tuyệt hôn sự". Triệu Nguyệt nhíu lại chân mày, Lí Vị Ương lại tiếp tục nói: "Ý chỉ của Thái hậu, Thác Bạt Ngọc không chịu tuân theo, cũng không thể không tuân theo, chẳng qua là đang diễn trò mà thôi."

Triệu Nguyệt liền lộ ra vẻ mặt nghi hoặc, trong lòng nàng cảm thấy Thác Bạt Ngọc đối Lí Vị Ương tình cảm sâu nặng, nói vậy sẽ không dễ dàng thay đổi, nhưng vẻ mặt Lí Vị Ương lại chắc chắn như thế, nàng càng không hiểu.

Sự thật chứng minh, Lí Vị Ương nói không có sai, Thác Bạt Ngọc ở cửa Càn Thanh Cung quỳ ba ngày, Phính Đình quận chúa cư nhiên cũng chạy đến cửa cung quỳ, nói là thỉnh bệ hạ cùng Thái hậu thu hồi mệnh lệnh đã ban ra. Sau đó liền có vô số người truyền ra tin tức, nói lúc trước Hoàng hậu nương nương hãm hại Đức phi cùng Thất hoàng tử như thế nào nhưng Thất hoàng tử lại rộng lượng nhân từ không nhắc tới mà nguyện ý để tang. Sau trận quỳ náo loạn trên, thoáng chốc người người đều nói Thất hoàng tử hiếu tử, Hoàng hậu không phải mẹ ruột mà vẫn thực long hiếu đạo.

Đám quan lại ào ào ngồi không yên, bắt đầu dâng tấu, nói có sách, mách có chứng, thuyết minh nhiều ví dụ từ lúc khai quốc đến nay có biết bao người thành hôn trong tang kỳ, hơn nữa tỏ vẻ việc này vô cùng gấp gáp đối với sức khỏe của Thái hậu nương nương, muốn nhìn Thất hoàng tử thành gia lập thất. Đây cũng là chuyện thường tình, là đạo hiếu cần làm tròn, thỉnh Thất hoàng tử thuận theo thiên ý, tức khắc thành hôn. Cuối cùng, Phính Đình quận chúa bởi vì quá độ mệt nhọc, cư nhiên ở cửa cung ngất đi, Thất hoàng tử không để ý nam nữ thụ thụ bất thân, tự mình ôm lấy Phính Đình quận chúa về vương phủ, liền xem như đã gật đầu.

Khi Bạch Chỉ tìm hiểu tin tức trở về, lòng đầy căm phẫn nói với Lí Vị Ương rằng Thất hoàng tử rũ bỏ ước hẹn, nàng không khỏi cười nói: "Hắn cùng ta làm gì có ước hẹn?"

Triệu Nguyệt cũng ở một bên lo lắng, Bạch Chỉ nhanh miệng nói: "Hắn chẳng lẽ không thích tiểu thư sao? Thế nào dễ dàng như vậy đáp ứng cưới Phính Đình quận chúa rồi?"

Lí Vị Ương có chút ngoài ý muốn nói: "Hắn thích ai là tự do của hắn, chẳng lẽ bởi vì hắn thích ta, thì không được thay đổi, không được lấy người khác sao?"

"Nhưng mà ở bên ngoài người ta nói nhiều điều khó nghe lắm, bọn họ nói Thất hoàng tử ban đầu là thích An Bình quận chúa, Thái hậu cố tình biến quận chúa thành cô cô, Thất hoàng tử thành người si tình sầu hận thiên cổ, cũng may Thái hậu đau lòng tôn tử này, cố ý ban cho hắn một Phính Đình quận chúa như hoa như ngọc, hắn vừa mới đầu còn không đồng ý, ai biết ở cửa cung cùng Phính Đình quận chúa nhất kiến chung tình, lập tức liền đem An Bình quận chúa quăng ra sau đầu —— bọn họ còn nói Phính Đình quận chúa bất luận dung mạo hay là khí chất, đều cùng người... cùng người giống như là một người trên trời, một kẻ dưới đất".

Bạch Chỉ rõ ràng là tức giận đến ánh mắt đỏ bừng, suýt nữa rơi lệ, ở trong mắt nàng cho dù Thác Bạt Ngọc muốn lấy tiên nữ giáng trần thì cùng bọn họ cũng không chút quan hệ, vì sao những người đó muốn đem tiểu thư nhà bọn họ lôi xuống nước đây?!

Lí Vị Ương khóe môi hơi động, xẹt qua một tia ý cười nhàn nhạt mà ấm áp: "Nha đầu ngốc, người khác muốn nói gì, ngươi có thể quản được sao?"

Bạch Chỉ tức giận, vành mắt không khỏi đều đỏ lên, nước mắt lưng tròng nói: "Tiểu thư, miệng lưỡi thế gian thật đáng sợ!"

Lí Vị Ương cười nhẹ, nói: "Đúng vậy, ta còn không thèm để ý, ngươi quản bọn họ nói như thế nào làm gì!". Những lời này, mấy năm nay nàng nghe còn thiếu sao? Liên tiếp hai lần đều được chỉ định đi hòa thân nhưng cuối cùng người trúng tuyển cũng không phải là nàng, mọi người đều cho rằng, hoàng thất bên ngoài nâng đỡ nàng, nhưng trên thực tế lại cố ý kéo dài hôn sự của nàng, làm cho nàng vẫn ở vậy! Tất cả mọi người ở sau lưng nghị luận, nàng đến mười tám tuổi còn không có xuất giá, kết quả là vì cái gì, thời gian này còn không biết bao nhiêu lời khó nghe, nhưng mà nàng cho tới bây giờ đều chưa từng để ở trong lòng.

Nàng – Lí Vị Ương, cho tới bây giờ đều không dựa vào may mắn hay thần phật phù hộ, không sợ minh tranh ám đấu, càng không nói đến là những chuyện đồn nhảm nhí bên ngoài, những người đó ở sau lưng nàng thì bắn ám tiễn, trước mặt nàng lại ra vẻ lấy lòng, dập đầu hành lễ! Đây đều là số mệnh của họ! Một đám người đáng chê cười lại hèn mọn! Nàng đứng dậy, liếc mắt nhìn Bạch Chỉ một cái, nói: "Nha đầu ngốc, đem nước mắt lau đi, mau thay ta chuẩn bị một phần lễ vật."

Bạch Chỉ nghi hoặc nhìn nàng: "Tiểu thư tặng lễ vật cho họ?"

Lí Vị Ương lắc lắc đầu, thật sự là cái nha đầu ngốc mà: "Nếu họ đã muốn quyết định sẽ thành hôn trong tang kì vậy thì ngày lành được chọn nhất định là vài ngày sau".

Bạch Chỉ giật mình: "Nhanh như vậy sao?!"

Lí Vị Ương nở nụ cười, nói: "Không cần kinh ngạc, mau chóng đi chuẩn bị đi."

Mười ngày sau, Thất hoàng tử cưới Phính Đình quận chúa, bởi vì Phính Đình quận chúa thân phận cao quý, trong cung Thái hậu hạ ý chỉ, đặc biệt ban thưởng một bộ loan giá đi trước nghênh đón. Không chỉ như thế, Hoàng đế còn tự mình ra Ly cung chủ trì, đây chính là vinh quang chưa bao giờ có, một đường đều là diễn tấu hỉ nhạc, hồng trù khắp nơi, toàn thành oanh động, phô trương không thể nói.

Đến trước phủ Thất hoàng tử, hỉ nương dẫn đường cho Phính Đình quận chúa một thân hỉ phục, người đầy hương thơm hạ kiệu, Thác Bạt Ngọc nhẹ nhàng nắm giữ dải lụa hồng mà hỉ nương vừa đưa qua, không tự giác quay đầu kiếm tìm thân ảnh người nào đó —— nhưng cả phòng đầy ắp quan viên, lại không thấy được bóng dáng "nàng" đâu. Hiện giờ, ở trong này người xem lễ nhiều lắm, nàng không thích nhất là chỗ náo nhiệt đông người, nhất định là tìm nơi yên tĩnh ngồi một mình rồi, trong lòng Thác Bạt Ngọc nói không nên lời là cái tư vị gì.

Bởi vì Hoàng đế ra khỏi Ly cung chủ trì hôn lễ, cho nên bọn họ không cần tiến cung tạ ơn, trực tiếp ở trên lễ đường bái tạ Hoàng đế, sau đó là phu thê giao bái. Tại lễ đường, tiếng hoan hô như sấm dậy, cuối cùng mới kết thúc buổi lễ. Kế tiếp, đãi yến tân khách, ánh mắt Thác Bạt Ngọc đảo qua toàn bộ khách nhân, mỉm cười cùng với tất cả mọi người, hôm nay hắn cưới Phính Đình quận chúa, lung lạc đâu chỉ là một vị Vương gia, còn có vô số quan viên, hôn sự của hắn là nói cho bọn họ biết, trong triều ai mới là người có thực lực nhất để kế thừa ngôi vị hoàng đế.

Hoàng đế sắc mặt vô cùng vui mừng, Liên phi cũng làm bạn ở bên cạnh ông ta. Mọi việc nhìn có vẻ mỹ mãn, nhưng Liên phi vẫn phát hiện ra bên trong vẻ tươi cười của Hoàng đế còn phảng phất một chút miễn cưỡng. Miễn cưỡng này chẳng phải bởi vì hắn không vừa lòng hôn sự của nhi tử, mà là có hai chuyện ở trong lòng làm hắn sầu lo.

Một là Thái hậu bị bệnh nặng, hai là biên cảnh Tây Nam có phản loạn, hai việc này cũng không phải việc nhỏ, làm hắn phiền não đã lâu. Nhưng bây giờ đang là lúc đãi yến tân khách, Hoàng đế không thể để bất luận kẻ nào nhìn ra nỗi lòng hắn không yên, cho nên trên mặt luôn mang tươi cười, nhận lời chúc mừng từ phía thần tử. Trong không khí náo nhiệt này, Hoàng đế đột nhiên mở miệng: "Hôm nay là ngày vui của Thất hoàng tử, trẫm còn có một lễ vật muốn tặng cho hắn".

Mọi người nghe vậy đều sửng sốt, sau đó không ít người thuộc phe phái của Thất hoàng tử đều vui mừng ra mặt. Cái gọi là lễ vật, chẳng lẽ là Thái tử vị? Tại ngày đại hỉ sắc lập Thái tử, là thích hợp nhất...! Nhưng mà, sau khi thái giám tuyên chỉ, trên mặt một số kẻ thoáng lộ ra thất vọng, thánh chỉ nói là: sắc phong Thác Bạt Ngọc trở thành Vinh Thân Vương.

Là thân vương, không phải là thái tử. Mọi người nghĩ lại, Thác Bạt Ngọc là hoàng tử đầu tiên được sắc phong thân vương, trước đây chưa có vị hoàng tử nào được nhận ân điển như vậy, nếu như nói, ban đầu khoảng cách của hắn cùng thái tử vị còn một bước xa, thì hiện tại cũng đã đi được nửa bước. Cái này, Triêu Dương vương trên mặt lộ ra tươi cười, mà Thác Bạt Ngọc cũng là bình tĩnh tạ ơn, mang theo biểu cảm vui sướng vừa đủ, lại không quá phận. Hoàng đế nhìn vẻ mặt của hắn, gật gật đầu, thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh như thế, đứa con này đúng là châu ngọc.

Quan khách một lần nữa tiến tới, hướng Thác Bạt Ngọc kính rượu chúc mừng, mà hắn một bên uống rượu, một bên vẫn là tươi cười lãnh đạm, xem mọi người diễn trò nhưng cảm xúc trong lòng lại hoàn toàn khác vẻ mặt hắn hiển lộ bên ngoài. Suốt buổi hôn lễ, hắn phảng phất như một ngoại nhân, bị người khác ép buộc hoàn thành.

Lúc này, Cửu công chúa lôi kéo Lí Vị Ương vào tân phòng, trong tân phòng đã ngồi vài vị phu nhân tương đối thân cận cùng hoàng thất, giờ phút nhìn thấy Cửu công chúa và Lí Vị Ương, vội vàng đứng lên hành lễ. Cửu công chúa phất phất tay, cao hứng đi qua, đối với tân nương tử nói: "Ngươi là thất tẩu của ta sao?"

Tân nương tử vội vã vén lên khăn voan, nàng có một khuôn mặt xinh đẹp khiến người ta phải ghen tỵ. Trên gương mặt nhợt nhạt phủ một tầng phấn hồng mỏng, nổi bật trên màu da tuyết trắng, tựa như rặng mây buổi sớm, mềm mại xinh đẹp, làm cho người ta hoài nghi gió thổi sẽ tan, lại xứng với đôi mắt phượng trong trẻo, đẹp không sao tả xiết.

Cửu công chúa tán thưởng nói: "Mọi người đều nói Phính Đình quận chúa xinh đẹp, nhưng ta vẫn không có cơ hội nhìn thấy ngươi, luôn luôn tò mò muốn xem đến cuối cùng ngươi có bộ dáng gì, hôm nay gặp mới biết, quả nhiên là trăm nghe không bằng một thấy, ngươi so với trong truyền thuyết càng thêm xinh đẹp!"

Phính Đình nghe vậy, lập tức nở nụ cười, lộ ra hàm răng trắng tinh, cặp mắt phượng xinh đẹp loé ra quang mang nói: "Ngươi là cửu muội sao?"

Cửu công chúa gật gật đầu, lẽ ra nàng cũng sắp sửa xuất giá, đáng tiếc bởi vì Hoàng hậu ra đi đột ngột, lại phải chờ thêm ba năm, cũng may tuổi nàng còn nhỏ. Nhu phi nương nương thật cao hứng có thể để nàng bên cạnh thêm hai năm, liền thỉnh cầu Hoàng thượng dời hôn sự lại, dù sao hôn ước với phủ La quốc công vẫn là chắc như đinh đóng cột cũng không thể chạy đi đâu được, cho nên Hoàng thượng liền đồng ý. Cứ như vậy, bỗng chốc Cửu công chúa giống như ngựa hoang thoát dây cương, cảm thấy tự do hơn một chút.

Phính Đình liếc mắt một cái nhìn đến Lí Vị Ương, trong ánh mắt xinh đẹp toát ra một tia tò mò: "Vị này là...?"

Cửu công chúa nhanh miệng nói: " Ngươi không ở kinh thành từ trước cho nên không biết, đây là An Bình quận chúa, là nghĩa nữ của Thái hậu."

Trên danh nghĩa Lý Vị Ương là nghĩa nữ của Thái hậu, đó là sự thật. Vì thế không có lý nào lại không đi xem tân nương, hơn nữa nàng cũng không lay chuyển được ý định của Cửu công chúa, cho nên liền đi cùng nhau, nghĩ lại thì dù sao cũng chỉ gặp một lần, cũng coi như có cấp bậc lễ nghĩa, miễn cho tân nương nghe được những lời đồn ở kinh thành mà trong lòng không thoải mái. Nhưng mà Phính Đình lại giống như không hề để ý những chuyện đó trong lòng, chủ động đứng lên, hành lễ với Lí Vị Ương: "Gặp qua cô cô".

Lần này, chính Lí Vị Ương phải lắp bắp kinh hãi. Phính Đình quận chúa ngẩng đầu, nói: "Đã là nghĩa nữ của Thái hậu, chính là cô cô của ta cùng Thất hoàng tử, lễ nghĩa này làm sao có thể không làm". Giờ phút này, trong tươi cười của nàng, không hề có một tia tạp chất, là một loại thiên chân hồn nhiên.

Không biết vì sao, Lí Vị Ương đột nhiên cảm thấy Phinh Đình quận chúa rất giống một người, là một bằng hữu rất quen thuộc, không tự chủ được, hốc mắt nàng có chút đỏ lên.

Phính Đình nhìn nàng, đầu tiên là hoang mang, sau đó tựa hồ như nghĩ tới điều gì, lập tức lộ ra vẻ mặt áy náy, đột nhiên ngừng cười, quay đầu lại nói với những người chung quanh: "Các ngươi đều ra ngoài trước đi. Nơi này có các nàng ở lại giúp ta là được rồi". Những người bên cạnh hai mặt nhìn nhau, Cửu công chúa vội vàng nói: "Không nghe thấy lời thất tẩu nói sao? Đều đi ra ngoài đi".

Phính Đình liếc mắt nhìn Lí Vị Ương một cái, trên mặt liền toát ra vẻ bất an, loại vẻ mặt này, hoàn toàn không giống giả vờ, là thật sự toát ra từ nội tâm, nàng bắt lấy cánh tay Lý Vị Ương, nói: "Ta đoạt hôn sự của ngươi, có phải hay không? Ta đã cùng phụ vương nói qua, ta thực sự không muốn làm như vậy! Nhưng phụ thân lúc đó lại nói với ta là hôn sự này không diễn ra nữa...ai ngờ cuối cùng...! Vị Ương, ta... ta không phải cố ý —— ".

Lí Vị Ương hoàn toàn sửng sốt, nàng không nghĩ tới Phính Đình quận chúa sẽ nói ra những lời này, chờ nàng hoàn hồn lại, liền lập tức giải thích: "Không, ta không có ý này, Phính Đình quận chúa, ngươi rất giống một người bạn tốt của ta, lần đầu tiên ta nhìn thấy ngươi, đã có loại cảm giác này".

Cửu công chúa đã gặp qua Tôn Duyên Quân, lập tức liền hiểu được, nói: "Đúng vậy, ta cũng cảm thấy Phính Đình quận chúa cùng... nhị tẩu của nàng rất giống nhau, nhất là lúc cười rộ lên". Ngũ quan vô cùng tương tự, càng giống lúc cười lên, bình thường đều có thể gây ấn tượng tốt với người khác.

Phính Đình liền lộ ra vẻ mặt không hiểu, thái độ của hai người trước mắt khiến nàng có chút mờ mịt. Lí Vị Ương nở nụ cười nói: "Hôm nay là ngày đại hỉ của ngươi, ta không nên nói những lời này".

Phính Đình lại ngượng ngùng cười: "Ngày đó ở cửa cung, ta đã cầu Thái hậu thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, nhưng bọn họ không ai nghe ta nói! Sau này bản thân ta lại té xỉu! Nếu ta có thể kiên trì hơn một chút thì tốt rồi!"

Cửu công chúa và Lí Vị Ương nghe xong những lời này, hoàn toàn ngây ngẩn cả người, chẳng phải Phính Đình quận chúa một lòng muốn gả cho Thác Bạt Ngọc sao? Sao nàng lại quỳ ở cửa cung thành tâm xin huỷ bỏ hôn lễ? Lí Vị Ương nghĩ đến đây, đột nhiên có điểm đồng tình, chỉ sợ vị quận chúa này còn không biết màn kịch ở cửa cung kia, là một tay phụ vương cùng phu quân của nàng đạo diễn ra.

Phính Đình cũng không nói thêm gì nữa, giữ chặt Lí Vị Ương nói: "Ngươi có biết hay không, ta thật rất thích ngươi! Chuyện người đối đầu với mẹ cả cùng cả nhà Tưởng gia, toàn bộ ta đều biết hết, không chỉ như thế, ta còn muốn nói với ngươi một lần, ta thật sự rất bội phục ngươi".

Lí Vị Ương căn bản không thể tưởng tượng được, tính tình Phính Đình quận chúa lại vô cùng — hồn nhiên. Phính Đình còn tiếp tục nói: "Ta không dũng cảm được như ngươi, phụ vương ta cưới sườn phi thì không nói làm gì, lại còn nói muốn con trai của nàng kế thừa tước vị, chỉ bởi vì ta là nữ nhi! Bọn họ cả ngày ở trước mặt mẫu phi ta diễu võ dương oai, rõ ràng đem nàng tức chết rồi! Lúc đó tuổi ta còn nhỏ, chỉ dám ở trong phòng mắng nữ nhân kia thôi, lại không dám làm chuyện khác, bởi vì làm như vậy sẽ luôn bị phụ vương mắng! Nếu ta lợi hại như ngươi, ta đã sớm đem cái nữ nhân kia đuổi ra khỏi vương phủ!"

Lí Vị Ương hoàn toàn không biết sự tích huy hoàng của bản thân đã truyền khắp Đại Lịch, giờ phút này lại có chút ngoài ý muốn. Cửu công chúa nghe rồi nói: "Hoá ra ngươi cũng biết chuyện của Vị Ương tỷ tỷ à!" Không biết bao nhiêu lần nàng muốn thay đổi gọi cô cô, nhưng vừa đến thời khắc mấu chốt nàng liền quên luôn, hoàn toàn nhớ không nổi điều này.

Lí Vị Ương nhìn ra được, lời nói của Phính Đình đều không phải giả dối, mà là sự thật. Hơn nữa, bởi vì Phính Đình đã trải qua chuyện như vậy, nên đối với nàng đã nảy sinh một loại cảm giác sùng bái không thể hiểu nổi, thật sự là chuyện lạ nhất trên đời. Nàng còn tưởng rằng Phính Đình tin lời đồn nhảm ở bên ngoài, đối với nàng có địch ý... kết quả lại hoàn toàn bất ngờ.

Cửu công chúa hiển nhiên cũng thật thích sự hồn nhiên của Phính Đình quận chúa, cứ như là gặp được bằng hữu lâu năm, bắt đầu nói chuyện, vui đùa với nhau...đại khái là không có hảo cảm với phụ thân của nàng, thế nhưng càng nói càng hợp nhau, hai người nói mãi, nói mãi, đem Lí Vị Ương quên luôn ở một bên, nha đầu bên cạnh Phính Đình quận chúa liên tục hướng Phính Đình nháy mắt, Phính Đình lại nói: "Nha đầu ngươi như thế nào, mắt làm sao vậy?" Nhìn lên mới phát hiện Lý Vị Ương đã đi.

Nha đầu nói: "Quận chúa, ngài chỉ lo tán gẫu cùng công chúa, An Bình quận chúa đi rồi cũng đều không biết!"

Phính Đình lập tức đứng lên: "Ta thế nào lại hồ đồ như vậy, không được, ta phải nhanh chóng phái người ra ngoài tìm nàng xem!"

Cửu công chúa cười nói: "Ngươi đừng để ý, An Bình quận chúa không thích nơi quá náo nhiệt, vừa rồi nếu không phải ta cứng rắn lôi kéo nàng ấy đến đây, nàng còn không có đi đâu! Có lẽ là có chuyện gì đó nên nàng mới rời đi trước, ngày khác ta cùng ngươi đặc biệt đi bái phỏng!"

"Thật sự?!" Phính Đình tâm tư đơn thuần, nghe xong những lời này liền lần nữa cao hứng đứng lên.

Lí Vị Ương ra khỏi tân phòng, nhưng mà giờ phút này tâm tình nàng lại rất phức tạp, giống như đối với Phính Đình này có chút ghen tỵ?!Nhưng mà ghen tị này, chẳng phải bởi vì Thác Bạt Ngọc, mà là vì Phính Đình có tâm tính hồn nhiên. Nàng nhìn ra được, trong lòng Phính Đình đối với phụ vương nàng có điểm oán hận, nhưng là tuy rằng vị Vương gia này sủng ái sườn phi, lại chưa từng quên mình có một Phính Đình quận chúa. Cho dù Phính Đình quận chúa làm rất nhiều chuyện bất kính với sườn phi, nhưng phụ vương nàng bất quá chỉ là mắng nàng hai câu, có thể thấy được trong lòng hắn là thật sự che chở nàng.

Không chỉ có như thế, phụ vương nàng còn trăm phương ngàn kế tìm đến cửa hôn sự này —— tuy rằng Phính Đình tính cách có chút hồn nhiên, nhưng cũng thật thông minh lanh lợi, có phụ vương làm chỗ dựa, vị trí Thất hoàng tử phi của nàng cũng rất vững chắc. Tương lai, cho dù là Thác Bạt Ngọc có đăng cơ làm hoàng đế, cũng sẽ xem mặt mũi phụ vương nàng trên triều, đối với thê tử này tôn trọng nhiều hơn. Người ta nói hậu cung toàn giả dối, nhưng nếu Phính Đình quận chúa được Thác Bạt Ngọc bảo hộ, ai muốn làm tổn thương nàng cũng không dễ. Điểm này, vị Vương gia kia so với ai cũng rõ ràng hơn.

Lí Vị Ương cười nhẹ, tuy rằng mẫu thân thất sủng, nhưng vẫn được phụ thân yêu thương, thậm chí không tiếc phá hư lập trường trung lập cũng muốn vì nàng cầu một địa vị cao quý, có phụ thân như vậy, Phính Đình quận chúa chung quy vẫn thật là hạnh phúc.

Đối với một nữ nhân, chuyện vui vẻ nhất chính là không gặp chuyện khổ đau, có người thương yêu, mặc kệ là Tôn Duyên Quân hay là Phính Đình quận chúa, có thể hình thành một cá tính hồn nhiên như vậy, đó là vì các nàng được lớn lên trong sự sủng ái, trong vòng tay yêu thương. Đây mới là điều mà Lí Vị Ương hâm mộ, nàng lại thủy chung không cách nào chân chính có được.

Triệu Nguyệt nhìn Lí Vị Ương một bộ dáng không yên lòng, không khỏi lo lắng nói: "Tiểu thư ——" nói một nửa thì đột nhiên có người đến, Triệu Nguyệt im miệng, cảnh giác nhìn người tới. Nhưng là đối phương lại cung kính quỳ trên mặt đất, nói: "An Bình quận chúa, Thất điện hạ ời".

Trong thư phòng, Lí Vị Ương cười nói: "Ta nhìn Phính Đình quận chúa, thật đúng là một đại mỹ nhân, trước hết muốn chúc mừng Thất điện hạ, ồ không, hẳn là Vinh Thân Vương mới đúng".

Thác Bạt Ngọc nhìn Lí Vị Ương, thanh âm không tự chủ được trở nên trầm thấp: "Ngươi vừa mới gặp nàng?"

Lí Vị Ương mỉm cười, hoàn toàn không có một tia bất mãn: "Nàng là một người vô cùng nhiệt tình, vô cùng thẳng thắn, tuy rằng xuất thân cao quý, nhưng không hề kiêu ngạo, ta tin tưởng, nàng sẽ là một vương phi tốt".

Thác Bạt Ngọc nhìn nàng, rồi đột nhiên cười lạnh một tiếng: "Ngươi thật đúng là giả nhân giả nghĩa".

Lí Vị Ương nhíu mày, nàng không rõ, Thác Bạt Ngọc đây là đang nói cái gì?! Nàng giả nhân giả nghĩa?!Đây là ý gì?

Thác Bạt Ngọc lạnh lùng thốt: "Ngươi biết rõ người trong lòng ta chính là ngươi, căn bản không thích Phính Đình, lại còn nói với ta những lời này".

Tươi cười trên mặt Lý Vị Ương dần biến mất: "Thất hoàng tử, ta chưa bao giờ can thiệp vào quyết định của ngươi, thành thân, củng cố địa vị, toàn bộ đều là quyết định của chính bản thân ngươi, nhưng hiện tại ngươi lại nói mấy lời này, còn dùng loại thái độ này, ngươi là đang quở trách ta sao? Vẫn là giận chó đánh mèo với Phính Đình quận chúa vô tội?"

Đích xác, hết thảy đều là quyết định của chính Thác Bạt Ngọc, tuy rằng Lí Vị Ương luôn luôn trợ giúp hắn, lại chưa bao giờ có ý kiến gì về hôn sự của hắn —— tất cả đều là chính hắn tạo nên, nhưng sở dĩ hắn làm hết thảy, toàn bộ đều vì muốn có được nàng! Nhưng mà nàng lại ở trước mặt hắn cười nói Phính Đình quận chúa sẽ là một vương phi tốt, phảng phất những lời nói đó như độc xà quay lại cắn nuốt tâm trí hắn...

Trong đầu Thác Bạt Ngọc không tự chủ xuất hiện một thanh âm mạnh mẽ. "Thác Bạt Ngọc, ngươi cho là bản thân có thể có được nàng sao? —— ngươi thật cho rằng như vậy? Thật sự là rất ngu xuẩn! Lý Vị Ương là nữ tử giỏi mưu lược nhất trên đời, nàng không muốn làm một việc nào đó, không ai có thể miễn cưỡng nàng! Ngươi tính làm Hoàng đế, nếu nàng nói không đồng ý gả cho ngươi, ngươi sẽ làm như thế nào? Dùng hoàng quyền để ép buộc nàng sao?".

Nhưng là, hiện tại hắn đã không có đường lui. Hắn cưới Phính Đình, theo đuổi đế vị, tên đã trên dây, không thể không bắn.

"Ta nói lại lần nữa, hôn sự của ngươi cùng với ta không có can hệ, không cần đem tình cảm của ngươi áp đặt cho ta. Phính Đình quận chúa là thê tử của ngươi, ngươi đối với nàng như thế nào là tự do của ngươi, cũng cùng ta không quan hệ. Bất quá ta tin tưởng, ngươi đã lựa chọn con đường này, liền sẽ cố gắng mà duy trì đi xuống, cho nên, đừng có âm dương quái khí nữa, càng đừng liên lụy đến trên người ta, bằng không, ta sẽ cho là ngươi cố ý muốn phá bỏ minh ước với ta". Vẻ mặt Lí Vị Ương thập phần lãnh đạm, thanh âm càng phảng phất lãnh khốc băng hàn.

Thác Bạt Ngọc nhìn Lí Vị Ương một thân băng lãnh, lời nói ra lại vô cùng lạnh lẽo, con ngươi kịch liệt co rút lại một chút.

Vô cùng lãnh khốc a, nàng từ chối hắn không có nửa điểm lưu tình, không chịu cho hắn một chút hi vọng nào. Đúng vậy, chính nàng không cảm thấy được, lúc nàng đối với Lý Mẫn Đức, thái độ của nàng căn bản không phải như thế, nàng sẽ lo lắng đến tâm ý của đối phương, nghĩ cách giảm bớt khả năng đối phương có thể bị thương xuống mức thấp nhất. Thế còn Thác Bạt Ngọc hắn thì sao? Nên chết sao? Không sai, có Lí Vị Ương trợ giúp, hắn mới có thể thành công lên ngôi, khi hắn đăng cơ, người hắn muốn nhất cũng là nàng! Ghen tị, chua xót, cùng nhau chà xát, ăn mòn lục phủ ngũ tạng hắn, biến thành nỗi oán hận ngập trời.

Mặt hắn âm trầm, gạt bàn một cái, chén trà vỡ tan, nước trà bắn tung tóe đến phía trên làn váy của Lí Vị Ương, nhưng nàng lại mang vẻ mặt thờ ơ mà nhìn hắn, bất động thanh sắc. Lí Vị Ương xem ra là Thác Bạt Ngọc muốn làm hoàng đế, hắn biết rõ nàng sẽ không cùng người nữ tử khác cộng thị nhất phu, thế nên hắn mới quyết tâm cưới Phính Đình quận chúa, căn bản đã sớm ra quyết định, chẳng qua, nam nhân luôn cho rằng có thể chia đều tình cảm của hắn cho cả hai người.

Trên thực tế, Thác Bạt Ngọc đã đóng băng thất tình lục dục bản thân, hắn biết xem xét thời thế, cũng biết xem sắc mặt, hắn đương nhiên biết hiện tại không thể trở mặt cùng Lí Vị Ương, cho nên trong nháy mắt hắn phát hiện bản thân mất khống chế, ngay lập tức điều chỉnh tốt cảm xúc bản thân, cư nhiên nở nụ cười: "Ngươi nói đúng, ta có thể cưới Phính Đình quận chúa, đương nhiên sẽ đối xử tốt với nàng, dù sao đối với nghiệp lớn của ta nàng có trợ giúp rất lớn, có phải hay không?"

"Có phải hay không đối với ta cũng không có quan hệ". Lí Vị Ương thản nhiên nói: "Như thế là tốt nhất".

Thác Bạt Ngọc nhìn nàng, môi nàng cong cong cực kì đẹp, khóe môi hơi hơi nhếch lên, mỉm cười thập phần thích hợp, trên thực tế, nàng cũng luôn luôn mỉm cười, nhưng lúc nàng cười, trong ánh mắt không hề có hắn, một điểm cũng không có.

"Ngươi yên tâm đi". Thác Bạt Ngọc chậm rãi nhìn nàng, thanh âm trở nên đạm mạc: "Ta đã quyết định như vậy, liền nhất định sẽ đi đến cùng."

Mặc kệ đến cùng phải trả giá bao nhiêu, kết quả đều giống nhau.

Nhưng vào lúc này, ngoài cửa đột nhiên có động tĩnh, Thác Bạt Ngọc nhướng mày, nói: "Chuyện gì?"

Bên ngoài bẩm báo nói: " Vừa rồi Tam hoàng tử xông vào lễ đường, náo loạn muốn gặp bệ hạ".

Vẻ mặt Thác Bạt Ngọc cùng Lí Vị Ương khẽ biến, hai người liếc nhau, Lí Vị Ương đột nhiên nói: "Rốt cục hắn cũng có hành động".

Nàng luôn luôn không biết đối phương muốn làm gì, nhưng hôm nay Thác Bạt Chân vô duyên vô cớ xông vào lễ đường, cũng nhất định sẽ bại lộ ý đồ của hắn, như thế, mới là tốt nhất. Hắn bất động, Lí Vị Ương liền vô pháp thấy rõ tâm ý của hắn, nhưng một khi hắn có hành động, Lí Vị Ương tin tưởng bản thân nhất định có thể tìm ra manh mối.

Nàng mỉm cười nói: "Thất điện hạ, xem ra chúng ta hẳn là nên trở lại lễ đường".

Thác Bạt Ngọc chậm rãi đứng lên, nói: "Đúng vậy, ta cũng muốn nhìn một chút, Tam ca đến cuối cùng muốn làm gì?"

Lễ đường phía trên, người người đều khe khẽ nói nhỏ, không biết vì sao Thác Bạt Chân đột nhiên xuất hiện tại nơi này, hắn không phải là đang bị giam cầm sao? Nhưng mà, mọi người nhìn thấy, sắc mặt tệ nhất chính là Hoàng đế, hắn cơ hồ là tức giận đến cực điểm: "Thánh chỉ của Trẫm là trò đùa sao? Chẳng lẽ người nào cũng có thể cho Tam hoàng tử ra ngoài?"

Một bên thống lĩnh cấm vệ quân quỳ xuống, nói: "Bệ hạ, Tam điện hạ lấy tính mệnh bức nô tài, nô tài không dám —— "

Lí Vị Ương đi vào sảnh đường, không dấu vết lẫn vào đám nữ quyến bên trong, vừa vặn nghe được một câu này, không khỏi nhíu mày. Đích xác, một hoàng tử lại lấy đao đặt trên cổ bản thân, bức bách hộ vệ cho đi, loại chuyện này người khác vì mặt mũi mà không làm được, nhưng hắn lại là Thác Bạt Chân, hắn chân chính loại người tâm ngoan thủ lạt, da mặt vô cùng dày, căn bản sẽ không đem chuyện nhỏ đó ở trong lòng. Nhưng là, vì chuyện gì có thể khiến hắn mạo hiểm như vậy, thậm chí không tiếc khả năng Hoàng thượng sẽ trách phạt mà xuất hiện tại nơi này đây?

Thác Bạt Chân lại đây trịnh trọng nói: "Phụ hoàng, nhi thần biết muốn vào cung gặp người là chuyện không có khả năng, bất đắc dĩ mới có thể ra hạ sách này, nhi thần cũng biết hôm nay là ngày đại hôn của Thất đệ, nhưng đất nước đang có quốc nạn, dân chúng đang chịu cực khổ, nhi thần thật sự là không có thể nào an tâm ngồi ở đây nói một câu chúc mừng!"

Lời kia vừa thốt ra, Lí Vị Ương ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc bén, Thác Bạt Chân kết quả là muốn làm gì!

Xuyên qua một đám người, ánh mắt Thác Bạt Chân trông thấy Lí Vị Ương, ở bên trong một đám oanh oanh yến yến, son phấn đầy người, nàng liền lẳng lặng đứng như vậy, tròng mắt tối đen, sâu không thấy đáy.Trong nháy mắt kia, hắn đột nhiên nở nụ cười, Lí Vị Ương, ngươi sẽ vĩnh viễn không trở thành người thắng cuộc.

Sau đó, hắn lớn tiếng nói: "Phụ hoàng, tuy rằng nhi thần luôn luôn bị nhốt trong phủ, nhưng vẫn biết biên cảnh Tây Nam đã báo tin khẩn đến kinh đô, phản loạn đã hơn một tháng nay, tuy rằng phụ hoàng đã điều binh khiển tướng đi dập tắt phản loạn, nhưng mà cho tới bây giờ, đám phản quân này vẫn vô cùng hung hãn. Tây Nam lại chướng khí mù mịt, phái ra ba vị đại tướng đều bỏ mình nơi tiền tuyến, hiện nay chiến sự đã tràn ngập đến quân châu, phụ hoàng, thỉnh ngài hạ chỉ, nhi thần tình nguyện làm thống soái, tru sát thủ lĩnh phản quân, giải cứu dân chúng thoát khỏi chiến hoả!"

Tây Nam phản loạn —— Thác Bạt Chân thế nhưng lại đánh chủ ý này! Mâu quang Lí Vị Ương chậm rãi trở nên lạnh lẽo. Biên cảnh Tây Nam luôn luôn không an ổn, người Miêu luôn bị Đại Lịch bóc lột, nghe nói lần này bởi vì có quan viên tên Đỗ Kính lại một lần nữa tăng thuế, trong khoảng thời gian ngắn quy mô phản kháng của người Miêu tăng cao, nhưng Đỗ Kính sợ sự tình náo loạn lớn không giải quyết được, một bên liều mạng bình ổn phản loạn một bên nghĩ cách gạt tin tức. Bởi vì vị trí Tây Nam xa xôi, lại nhiều núi non trùng điệp, nếu là quan viên địa phương không trình tấu sớ, Hoàng thượng rất khó biết được.

Đỗ Kính vốn tưởng rằng rất nhanh có thể dập tắt trận phản loạn này, ai biết lại có thủ lĩnh phản quân Đại Lịch cấu kết với người Miêu, đội ngũ phản quân không ngừng lớn mạnh, nhanh đến nỗi hắn không thể thu thập nổi.

Đỗ Kính nhất thời sợ hãi, thế nhưng trong một đêm cưỡi khoái mã chạy ba bốn trăm dặm đến một thành trì an toàn sau đó mới dám dừng lại, quan viên địa phương nghe hắn nói xong, vẫn chưa cho hắn bất kì sự che chở nào, mà trước tiên là giam hắn, rồi lập tức hướng Hoàng đế dâng tấu thư. Hoàng đế biết được chuyện này, lập tức phái người chém đầu Đỗ Kính, đi trấn an phản quân, cùng bọn họ đàm phán, ý đồ muốn bình ổn tình thế, nhưng mà thời gian đã quá muộn, thủ lĩnh phản quân Quách Thành đã chiếm cứ toàn bộ vùng biên cảnh Tây Nam, dã tâm bừng bừng muốn mở riêng một quốc gia.

Cứ như vậy, hoàng đế không thể nào tha thứ cho hắn, liền phái một tướng lĩnh dũng mãnh đi dẹp loạn biên cảnh, ai biết nhân tài vừa đến địa giới Tây Nam, lại vì nhiễm chướng khí mà sinh bệnh chết. Hoàng đế không thể không phái hai gã tướng lĩnh khác, nhưng kết quả đều là giống nhau, không bị chướng khí độc chết, chính là bị phản quân Tây Nam đùa giỡn xoay quanh.

Quách Thành thấy tướng lĩnh Đại Lịch không có cách nào đối phó hắn, càng đắc ý, không chỉ chiếm cứ khu vực Tây Nam, mà còn bắt đầu không ngừng phái người quấy nhiễu những thành trì lân cận, vô số dân chúng không thể chịu nổi mà trôi dạt khắp nơi, nơi nơi chạy nạn. Quốc khố bởi vì cơn địa chấn trước mà trống rỗng, cũng không đủ lương thảo để có thể khai chiến với quy mô lớn, phía nam Tưởng quốc công cùng phía Đông La quốc công, hai phương đối với nhau như hổ rình mồi, ai cùng đều không dễ dàng động thủ, gần đây Hoàng đế vì chuyện này mà sứt đầu mẻ trán....

Tưởng quốc công chính là nỏmạnh hết đà, chính là chết cũng không thể làm gì, chung quy ở thời khắc mấuchốt, Thác Bạt Chân lại đột nhiên đưa ra đề nghị này, Lí Vị Ương lạnh lùngcười, Thác Bạt Chân a Thác Bạt Chân, ngươi thật đúng là biết nắm chắc thời cơcó lợi nhất...