Thứ Nữ Công Lược

Chương 42: Xuân yến (Trung)

Một hàng người đi vào phòng khách, trước mặt bày một cái bàn uống trà vuông có phủ khăn trải bàn. Trên bàn dùng chén đĩa trong hoàng cung màu trắng sáng bày trái phật thủ hương vị ngọt ngào hứng thú, thơm hảo hạng, góc tường có bàn kỷ trà cao trải khăn rực rỡ có bày chậu hoa tươi, ngọn đèn ngọc lưu ly bát giác sáng ngời như gương bàn trang điểm phản chiếu ánh sáng nhu hòa lộng lẫy.


Thái phu nhân mặc bộ hoa bối tử lụa màu hoa tử đinh hương có hoa văn hồ lô, cười khanh khách ngồi ở hướng tây trên giường La Hán sơn đen vạn chữ, bên cạnh là vài vị phu nhân trang phục rực rỡ vòng ngọc khuyên châu bị một đoàn nữ tử quần áo sặc sỡ ngồi vây quanh người các nàng nói nói cười cười. Lại có bảy, tám nha hoàn trẻ trung mặc bộ hoa bối tử màu lam dâng trà hoặc bưng hạt dưa điểm tâm hoặc thay đổi đĩa, rộn ràng không ngừng, trong phòng tràn ngập không khí náo nhiệt vui mừng.


Thấy đại thái thái, thái phu nhân đứng dậy nghênh đón lại đây.
Đám phu nhân kia cũng đều ồn ào đứng dậy đi theo phía sau thái phu nhân.
Thập Nhất Nương thấy Kiều phu nhân cùng Lục tiểu thư Kiều Liên Phòng Kiều gia khiêm tốn giúp đỡ Kiều phu nhân.
Kiều Liên Phòng cũng thấy Thập Nhất Nương.


Vẫn là trang phục trắng trong thuần khiết, gương mặt trắng nhẵn nhụi sạch sẽ, cằm kiên quyết, mắt hạnh thật to, lông mi cong dầy…… Nhưng liếc mắt nhìn qua một cái, không biết tại làm sao, cái Tiểu cô nương luôn trầm mặc đi theo phía sau các nàng đột nhiên có chút xa lạ.
Nàng nao nao.


Trong ánh mắt không còn vẻ nhút nhát xấu hổ, cử chỉ không còn vẻ câu nệ nhát gan, mà hiện tại ánh mắt trở nên ôn hòa, tươi cười điềm tĩnh, cử chỉ hào phóng, khiến cho quanh thân nàng đều lộ ra vẻ thong dong bình tĩnh.
Giật mình trong đáy mắt, nàng khẽ nhìn lướt qua.
Chuyện gì xảy ra?


Nàng chưa kịp suy nghĩ, đã bị một cái nữ hài tử mặc quần áo màu đỏ tươi bên người Thập Nhất Nương hấp dẫn ánh mắt.


Nữ hài tử kia chỉ mười lăm, sáu tuổi, dáng người cao gầy, đường cong hấp dẫn, da trắng như tuyết đầu, mi đen dầy như than, tóc đen tuyền búi cao, cài hai đóa châu hoa vàng ròng cẩn đá xanh song song.
Tuy là mỹ nhân hiếm thấy, nhưng không phải độc nhất vô nhị.


Nhưng nàng đi theo phía sau đại thái thái, lưng thẳng tắp, cằm kiêu ngạo, quay đầu nhìn lại thấy nàng ấy lộ ra vài phần kiêu ngạo mà nữ tử bình thường không lộ vẻ, khiến nàng giống như hạc trong bầy gà, giữa một phòng đầy nữ quyến biết vâng lời, xinh đẹp mỹ lệ, sáng chói.


Kiều Liên Phòng hít một ngụm khí lạnh.
Nữ tử này là ai?
Chẳng lẽ nàng ta không biết đạo làm nữ tử là phải ngoan ngoãn nghe lời? Chính là Ngũ phu nhân của Từ gia dù có Đan Dương huyện chủ cũng không dám như thế. Hoặc, nàng ấy là quận chúa nhà ai?


Lúc đang suy nghĩ, thì thái phu nhân đã nắm tay đại thái thái:”Sao bây giờ mới đến? Đang chờ ngươi đến mở tiệc!”
Đại thái thái vội vàng xin lỗi.
Thái phu nhân liền nhìn thấy Thập Nương ở phía sau nàng, trong mắt lộ ra kinh ngạc:” Đây là……”


Thập Nương tự nhiên hào phóng hành lễ thái phu nhân ở trên mặt đất: “La thị Thập Nương, thỉnh an thái phu nhân! Chúc ngài phúc thọ an khang, vạn sự như ý!”


Thái phu nhân cười tủm tỉm gật đầu, nhìn đại thái thái,”Ngươi thật sự là may mắn.” Lại hỏi Thập Nương,”Lần trước sao không đi theo cùng mẫu thân ngươi lại đây chơi?”


Thập Nương liếc mắt nhìn đại thái thái một cái, cười nói:” Đại tỷ thân thể không tốt, ta vì cầu nguyện, phải ăn chay chín chín tám mươi mốt ngày, chép một chương huyết kinh mỗi ngày. Hai ngày trước mới vừa hoàn thành. Nên mẫu thân liền mang ta đến thỉnh an thái phu nhân.”


” Thật sự là làm khó ngươi!” Thái phu nhân vỗ vỗ tay Thập Nương, một bên có người cười nói,” Vẫn là đại thái thái có phương pháp dạy nữ nhi, các tỉ muội thân thiết gần gũi hòa hợp êm thấm.”
” Ngài quá khen.” Đại thái thái cười khiêm tốn.


Thái phu nhân liền giới thiệu nàng: Vị này là Uy Bắc Hầu phủ Lâm phu nhân……”
Lâm phu nhân hơn năm mươi tuổi, mặt như trăng tròn, nhìn qua ôn hòa mười phần.
Đại thái thái bước lên phía trước hành lễ.
Lâm phu nhân đáp lễ.
Thái phu nhân lại hướng nàng giới thiệu người của nàng.


“Vị này là Trung Sơn Hầu phủ Đường phu nhân……”
Là vị phu nhân gầy gầy cao cao, xem ra đã hơn năm mươi tuổi.
” Vị này là Trung Cần Bá phủ Cam phu nhân……”
Trung Cần Bá, họ Cam, là nhà mẹ đẻ của Tam phu nhân Từ gia?
Thập Nhất Nương không khỏi liếc mắt nhìn Cam phu nhân kia một cái.


Là phu nhân xinh đẹp hơn ba mươi tuổi, mặc bộ hoa bối tử màu xanh ngọc hoa văn quý giá, khí chất rất thanh nhã.
” Vị này là Vĩnh Xương Hầu phủ Hoàng phu nhân……”
Là người có tuổi tác không chênh lệch lắm với thái phu nhân.


Thái phu nhân cuối cùng nói:” Trịnh thái phu nhân cùng Kiều phu nhân ngươi đã nhận thức. Sẽ không nói nhiều!”


Đại thái thái cười hành lễ Trịnh thái phu nhân cùng Kiều phu nhân, lại giới thiệu Ngũ Nương, Thập Nương cùng Thập Nhất Nương với các vị phu nhân. Các vị phu nhân lại giới thiệu người mình mang theo.
Trong phòng oanh oanh yến yến, châu bội đinh đương, thập phần náo nhiệt.


Thập Nhất Nương tính toán một chút, trừ bỏ vài vị phu nhân, Lâm gia đến đây Đại thiếu phu nhân, Tam thiếu phu nhân, cùng một vị Ngũ tiểu thư; Đường gia đến đây có Tứ thiếu phu nhân, cùng một vị Tam tiểu thư; Hoàng gia đến đây một vị Tam thiếu phu nhân. Cam gia đến đây có một vị Nhị thiếu phu nhân, một vị tam tiểu thư, một vị thất tiểu thư; còn có Kiều Liên Phòng…… Ân, hơn nữa cộng mình bên này, tổng cộng là mười ba người, trừ bỏ thiếu phu nhân đã kết hôn, thì các tiểu thư chưa kết hôn có tám vị!


Cam gia còn có hai vị tiểu thư…… Đều là tuổi trẻ xinh đẹp. Đặc biệt là vị ngũ tiểu thư Lâm gia kia, mặc kiện quần áo màu trắng nguyệt, dung mạo như hoa, uyễ chuyển như nguyệt, phảng phất như nàng là tiên nữ trong tranh bước ra. Cùng với Ngũ Nương xinh đẹp, Thập Nương long lanh, Kiều Liên Phòng ôn nhu đều đồng thời cùng tỏa sáng, làm cho Vĩnh Xương Hầu Hoàng phu nhân là người duy nhất không có mang tiểu thư đến khen ngợi tấm tắc nói với thái phu nhân:” Đáng tiếc Nhị phu nhân không đến, bằng không, giống như mỹ nhân đồ, trở thành giai thoại đương thời.”


“Hôm nay chúng ta có biểu diễn tại nhà.” Thái phu nhân cười ha hả,” Nàng là người thích yên tĩnh.”
Đang nói chuyện, thì có nử tữ mặc bộ hoa bối tử màu xanh biếc vội tiến vào.


” Nương, ngài đừng trách ta đến chậm.” Nàng tới làm nũng thái phu nhân nói, “Ta giúp đỡ Ngũ gia đi bày hoa sen đăng.”


Thái phu nhân liền điểm cái trán của nàng:” Ngươi là một nữ nhân, đi theo hắn điên cái gì?” Giọng điệu cũng không có trách cứ, chỉ có cưng chiều,” Về sau không được đi!”
” Vâng” Nàng kia lớn tiếng đáp lời, ánh mắt thật to, cười như trăng rằm.


” Còn không chào các vị phu nhân!” Thái phu nhân cười ha hả dặn dò nàng.
“Dạ!” Nàng sảng khoái đáp lời. Nhất nhất hành lễ các vị phu nhân.
Các vị phu nhân đều cười tươi nhìn nàng, trong miệng xưng “Đan Dương huyện chủ”.


Hóa ra là Ngũ phu nhân của Từ gia, nữ nhi của Định Nam Hầu Tôn Khang, tôn thị!
Thập Nhất Nương cẩn thận đánh giá nàng.


Chỉ mười bảy, tám tuổi, vóc người không cao, nhưng thực tinh tế, tướng mạo thanh tú, làn da đặc biệt tốt, trắng như tuyết hóa từ sương, nõn nà nhẵn nhụi, cười rộ lên xinh đẹp như một đứa trẻ, hai bên còn có lúm đồng tiền sâu, khiến người ta thập phần thích.


Lúc đại hành lễ thái thái, ánh mắt nàng nhìn Ngũ Nương cùng Thập Nương đột nhiên sáng ngời, cười nói:” Là ngũ tiểu thư cùng thập nhất tiểu thư đi? Lần trước ta về nhà mẹ đẻ, không có nhìn thấy, lúc này chúng ta cần phải tâm sự thật nhiều!”


Ngũ Nương cười đáp lễ Ngũ phu nhân, Thập Nương lại cười nói:”Ta là Thập Nương.” Lại chỉ Thập Nhất Nương bên người,” Đây mới là Thập Nhất Nương.”
Thập Nhất Nương cười hành lễ Ngũ phu nhân.


Ngũ phu nhân thấy nàng tuổi nhỏ, lại nhã nhặn lịch sự hào phóng, mắt không khỏi lộ vẻ kinh ngạc. Chính là còn không đợi nàng mở miệng nói chuyện, thì Lâm tiểu thư bên kia đã cười chào hỏi nàng:” Biểu tỷ!”


” Minh Viễn.” Ngũ phu nhân cười nói,” Ngươi thế nào cũng đến đây? Hôm nay chính là biểu diễn tại nhà!”
Không nghĩ tới Lâm tiểu thư cùng Ngũ phu nhân là biểu tỷ muội?
Xem ra thế gia ở Yến Kinh quả thật là huyết thống lẫn lộn.
Thập Nhất Nương âm thầm quan sát hoàn cảnh chung quanh.


” Hôm nay chính là mùng ba tháng ba.” Lâm tiểu thư che miệng mà cười, dáng dấp rất tao nhã.


“Cũng phải!” Ngũ phu nhân cười nói,” Ngươi không thể một năm ba trăm sáu mươi năm ngày toàn nhốt tại nhà đọc sách viết chữ, vẽ tranh ngâm thơ.” Lại nói,” Nếu không, đợi lát nữa chúng ta đi ra bên bờ ao chơi đi. Hôm nay gió lớn, vừa lúc có thể chơi diều.”


” Lại nói bậy.” Thái phu nhân cười trách mắng,”Chỉ có thể chơi ở trong vườn, không cho phép đi.”
Ngũ phu nhân cười hi hi, kéo tay thái phu nhân:” Chúng ta đây đợi lát nữa đi ra vườn thả diều?”
” Con khỉ này, thật sự là một khắc cũng không ngồi yên được.”


” Nếu không làm sao mang họ Tôn đâu!” Hoàng phu nhân ở một bên trêu ghẹo nói.
Mọi người cũng cười rộ theo.


Cam gia thất tiểu thư cùng Thập Nương tuổi tương đương, liền nhỏ giọng đối tỷ tỷ nói:” Khó trách tất cả mọi người nói Đan Dương huyện chủ chơi vui…… Đợi lát nữa có thể đi thả diều!” Giọng điệu mang theo vài tia hưng phấn.


Tỷ tỷ nàng lại nhíu mày, khó xử nói:” Dù sao là làm khách ở nhà người khác…… Nếu ngươi thật sự muốn thả diều, về nhà cho ngươi thả đủ.”
Muội muội không yên lòng ” Ân” một tiếng, ánh mắt lại vẫn đuổi theo Ngũ phu nhân.


Đứng ở bên cạnh các nàng Thập Nhất Nương không khỏi mỉm cười.
Vị Cam thất tiểu thư này còn giữ lại mấy phần hồn nhiên của tiểu cô nương, thật sự là hiếm thấy!


Ngũ phu nhân cùng Lâm tiểu thư là bà con, mấy người này cùng nàng cũng không xa lạ, mọi người chào hỏi nhau xong, thái phu nhân liền mời mọi người nhập tiệc:”…… Xong sớm một chút để nghe diễn.”
Mọi người cười phân chủ thứ ngồi xuống.


Nhóm nha hoàn bưng nước hương cam cho mọi người rửa tay, lại có nha hoàn tay chân nhẹ nhàng mang canh thịt hầm đến.
Vài vị phu nhân thiếu phu nhân, đều uống sơ một chút rượu, các tiểu thư cũng quy củ để người bên người hầu hạ ăn cơm.


Cơm xong, mọi người chuyển qua sảnh phía tây uống trà, sau đó mới đi Điểm xuân đường.
******


Bối cảnh Điểm xuân đường để biểu diễn tại nhà đã muốn chuẩn bị tốt, trong viện yên tĩnh lặng lẽ không thấy một bóng người. Sương phòng là mặt sau sân khấu kịch đã đóng chặt, đối diện mặt bắc sương phòng lại mở rộng ra, bên trong tiệc rượu đã bày hầu như khắp trường tháp, trước tháp bày mâm trái cây trên bàn trà, trà nước, hai bên còn bày bồn súc miệng tráng men hình dưa hấu đỏ.


Tam phu nhân dẫn mọi người tiến đến mặt bắc sương phòng, sau một hồi khách sáo, mọi người ấn theo tuổi tác ngồi xuống hai bên, thái phu nhân tự nhiên cùng Trịnh thái quân kia ngồi xuống cùng nhau, đại thái thái cùng Cam phu nhân trẻ tuổi nhất cũng ngồi xuống cùng nhau.


Còn có nha hoàn bưng ghế con đặt ở bên trường tháp.
Các thiếu phu nhân, tiểu thư đều tự ngồi vây quanh trưởng bối.
Các nha hoàn dâng trà.
Có nam tử mặc cẩm y màu vàng hơi đỏ hoa tròn đi vào:” Thỉnh nhóm phu nhân chọn vở diễn.” Nói xong, hơi cúi đầu, chắp tay đem thϊế͙p͙ vàng mời chọn.


Mấy người Lâm tiểu thư liền cả kinh đứng lên.
Các phu nhân đều cười rộ lên, trêu chọc nói:” Ngũ gia chúng ta khi nào thì làm bầu gánh Đức âm ban?”
Nam tử kia ngẩng đầu, lộ ra khuôn mặt anh tuấn sáng ngời như ánh mặt trời.


“Nghe nói các vị phu nhân ở đây, ta đặc biệt nhận làm việc này.” Hắn trêu tức nói,” Không biết các vị phu nhân là nghe kịch văn? Hay là nghe kịch võ? Nếu không, ta đưa tên của vài vở nhé?” Có vài phần bất cần đời, chọc các vị phu nhân cười một trận.


Mấy người Lâm tiểu thư cũng ngồi xuống che tay áo mà cười.
Trong lúc nhất thời, trong phòng không khí vui vẻ cực kỳ.