Thư Kiếm Trường An

Quyển 1 - Chương 17: Ngươi muốn chết sao?

Dịch giả: Đình Phong

Lưu Đại Hoành cùng Cổ Tiễn Quân chưa từng gặp cảnh tượng như vậy, bọn họ đã hiểu cấp độ trận chiến đấu này đã vượt qua bọn họ quá nhiều, chỉ có thể từ xa xa mà nhìn thôi.

Tô Trường An một đao chém xuống thuận thế rơi trên mặt đất.

Trên đầu hắn đổ đầy mồ hôi, không chỉ vì một đao này hao hết khí lực của hắn. Mà còn vì thứ vừa mới dũng mãnh vào cơ thể, vật kia chứa khí tức làm cho hắn sợ hãi, nó tựa như một con quái vật âm lãnh lại khát máu. Mà con quái vật này hiện tại lại trong cơ thể mình. Hắn có thể cảm giác được nó nhưng không cách nào xua đuổi.

Lúc này bên tai truyền đến tiếng gào thét đã cắt đứt suy nghĩ của Tô Trường An.

"Tại sao? Tại sao trên người của ngươi lại có Chân thần chi huyết?" Hắc bào nhân đã sớm không còn phong đạm vân khinh như vừa rồi, cánh tay trái cùng gần nửa người với áo đen quỷ dị kia cũng bị xé nát, lộ ra thân thể khô héo bên trong. Gã gào thét với Tô Trường An, trong thanh âm có phẫn nộ nhưng đa phần là hoảng sợ.

Tô Trường An nhập lại cũng không hiểu gã đang nói gì, hắn rất bất an nhưng toàn thân lại vô lực, hắn phải hết sức chống đỡ mới có thể khiến bản thân không bất tỉnh.

"Ngươi tại sao còn chưa chết?" Tô Trường An hỏi, hắn không hiểu tại sao một người đã mất đi nửa thân hình lại có thể thét to như vậy.

"Chết? Ta vừa chết rồi! Ngươi không nhìn thấy sao? Mệnh tinh của ta đã bị ngươi chém rụng rồi!" Hắc bào nhân kia như đã phát điên, gã tồn tại là bực nào cao quý. Nhưng không hiểu sao lại bị tiểu tử này trảm chết Thiên Chiếu thần tính, thần huyết của gã tổn thất một nửa, thực lực mất đi tám phần! Mà gã không hiểu nhất chính là tại sao trong cơ thể của đứa bé này lại có Chân thần chi huyết. Cho dù cây đao kia cũng không nên có loại vật này.

"Nhưng ngươi rõ ràng còn có thể nói chuyện." Tô Trường An nhíu mày, nói rất chân thành. "Nếu đã chết thì nên giống như bọn họ, không thể gượng dậy cũng không thể nói chuyện."

Hắn nói rất nghiêm túc, giống như là tuyên án chút gì đó.

Tô Mạt chết rồi, Cổ Ninh chết rồi, Kỷ Đạo chết rồi, Lận Như cũng chết rồi, những người trong tiêu đội cũng đã chết hết. Bọn họ không thể nói chuyện, mặc dù Tô Trường An có rất nhiều lời muốn nói cùng bọn họ, nhưng bọn ho cũng sẽ không nghe thấy, càng sẽ không đáp lại hắn. Đó mới là chết rồi, nhưng quái vật trước mắt này còn có thể nói chuyện, vì vậy gã còn chưa chết.

Tô Trường An cho rằng thế đấy, vì vậy hắn lần nữa giơ lên đao của mình. Cho dù hắn toàn thân đau nhức, coi như hắn có thể tùy lúc bất tỉnh. Nhưng hắn muốn gã chết, thiếu nợ thì trả tiền, giết người liền đền mạng, đạo lý này Tô Trường An biết rõ.

Đao của hắn bổ xuống yêu ma, không có bất kỳ chống cự.

Đao của hắn đã đến đỉnh đầu hắc bào nhân, nhưng lớp da mỏng khó coi kia cũng không cắt được.

Chung quy Tô Trường An đã không còn khí lực.

"Tại sao ta giết ngươi không chết?" Tô Trường An hỏi như vậy.

"Thần huyết ngủ say trong cơ thể ngươi, y còn quá yếu ớt, ngươi cũng quá yếu ớt. Bất quá có thể chém rụng tính mạng tinh của ta đủ để cho ngươi kiêu ngạo rồi." Hắc bào nhân nói, gã kiên nhẫn giải thích. Sau đó gã giống như nở nụ cười, nụ cười không dễ nhận ra được. "Bất quá bây giờ ta sẽ ăn ngươi, hấp thu thần huyết trong cơ thể ngươi. Nói không chừng ta sẽ được trở thành Chân thần. Thật sự rất cảm ơn ngươi."

Nói xong tay phải còn khỏe mạnh của hắc bào nhân mãnh liệt duỗi ra, bóp cổ Tô Trường An, nâng hắn lên từ từ.


Tô Trường An muốn phản kháng, nhưng thực sự hắn không còn khí lực.

"Tiểu Tước gia!"

"Tô Trường An!"

Lưu Đại Hoành cùng Cổ Tiễn Quân đồng thời kêu lên, bọn họ muốn tiến lên hỗ trợ, thế nhưng hắc bào nhân chỉ liếc mắt nhìn bọn họ, một đạo trói buộc vô hình liền nhanh chóng vây khốn hai người.

"Từ sau khi đám bọn hắn ngủ say, trên đời này rốt cuộc lại có một vị Chân thần ra đời. Các ngươi liền là nhân chứng đi, cho dù là chết, các ngươi cũng sẽ thấy vinh hạnh." Nói đến đây, gã quay đầu nhìn về phái Cổ Tiễn Quân, lộ ra một nụ cười ưu nhã nhưng thực ra lại cực kỳ khó coi nói tiếp: "Đương nhiên nàng sẽ không chết, ta đem nàng trở thành thần hậu. Cùng một chỗ với ta thống trị thế giới này."

Tô Trường An không hiểu hắc bào nhân đang nói cái gì, hắn cũng không cảm thấy có thần huyết thứ khó hiểu này trong người. Hắn chỉ biết hắc bào nhân muốn ăn hắn, hắn ghét chết kiểu này. Hắn bỗng nhiên sinh ra chút lực lượng, đều muốn vặn bung tay của hắc bào nhân ra khỏi yết hầu. Nhưng cũng chỉ phí công, một đao kia đã tiêu hao hết khí lực của hắn, cũng dùng hết lực lượng Mạc Thính Vũ lưu lại cho hắn.

"Không có tác dụng đâu, ta cảm giác lực lượng thần huyết trong cơ thể ngươi đã tiêu hao hết. Đã không có y, ngươi không phải là đối thủ của ta." Hắc bào nhân nói ra nhìn Tô Trường An, trong ánh mắt chứa một loại thương cảm làm người ta thấy buồn nôn.

Bởi vì bị gã nắm chặt yết hầu, Tô Trường An hô hấp bắt đầu trở nên khó khăn, ánh mắt cũng dần mơ hồ.

"Chân Thần chi huyết a!" Hắc bào nhân cảm thán, thèm thuồng trong ánh mắt làm diện mạo gã vốn khó coi lại càng thêm xấu xí. Gã đối mặt với Tô Trường An hít một hơi, Tô Trường An liền cảm thấy có một thứ gì đó trong cơ thể bị hắc bào nhân hút đi.

Tô Trường An có thể biết rõ ràng mỗi một giây mình càng suy yếu. Nhưng hắn cũng cố hết sức bảo trì bản thân thanh tỉnh, hắn dùng khí lực toàn thân mở mắt ra, đập vào mắt chính là một mảnh tinh không.

Cho đến lúc này Tô Trường An mới phát hiện, tinh không tối nay chẳng biết lúc nào lại sáng lạn như thế.

Ngôi sao trong bầu trời đêm lập lòe, một viên rồi lại một viên, hắn không biết tên nhưng lại cảm thấy cực kỳ xinh đẹp.

Chết dưới mảnh tinh không này, không quá hối tiếc. Tô Trường An thầm nghĩ như thế.

Bỗng nhiên hắn nhìn thấy một ngôi sao rất khác, nó hiện ra ánh sáng màu đỏ, như là hỏa diễm trong bầu trời đêm. Ngọn lửa kia càng lúc càng lớn, đồng tử của Tô Trường An cũng theo đó ngày càng to lên.

"Anh!" một tiếng thanh minh truyền đến tai của hắn như là tiếng chim kêu. Tô Trường An cảm thấy giống như đã nghe ở đâu đó rồi nhưng lại không nhớ ra. Bỗng nhiên sự suy yếu trên mặt hắn phát ra ánh sáng nào đó, như là người chết hồi quang phản chiếu.

Hắn cố hết sức cúi đầu xuống bởi vì bị hắc bào nhân nắm cổ nên động tác này thiếu chút nữa đem xương cốt của hắn vỡ vụn. Hắn nhìn hắc bào nhân, miệng hắc bào nhân đang mở rộng như hấp thu đồ vật gì đó từ trên người hắn.

Tô Trường An nhìn gã, vô cùng nghiêm túc nói ra: "Thực xin lỗi, chỉ sợ hôm nay ngươi giết ta không được rồi."

Có lẽ bị thần tình chắc chắn của Tô Trường An hù dọa, hắc bào nhân ngẩng người. Gã cảm thấy Tô Trường An điên rồi, gã vừa muốn nói cái gì đó lại bị một giọng nói cắt ngang.


Thanh âm kia hỏi một câu: "Ngươi muốn chết sao?"

Sau đó hắc bào nhân thấy hoa mắt, gã nhìn thấy một con chim to toàn thân đốt lên hỏa diễm hạ xuống trước người, hóa thành một vị hồng y nữ tử chân trần.

Nàng kia ngày thường tuyệt thế hoa thơm, khuynh quốc khuynh thành, giờ đây hai đầu lông mày lại mang theo sát khí.

Chân trần của nàng đi đến trước người hắc bào nhân, lục lạc treo trên chân rung động kêu leng keng.

"Ngươi muốn chết sao?" Nàng hỏi lại lần nữa, mày nhíu càng sâu. Hắc bào nhân dường như bị biến số trước mắt làm cho giật mình, nhất thời không trả lời.

Sát khí trên mặt hồng y nữ tử biến thành sát ý, âm thanh lại lớn hơn vài phần. Nàng lại hỏi một lần nữa: "Thiên Chiếu, ngươi là cựu thần của kỷ nguyên trước kéo dài hơi tàn! Nói cho ta biết! Ngươi muốn chết sao!!"

Hắc bào nhân bị dọa thật sự, hồng y nữ tử không rõ lai lịch kia một câu nói ra nguồn gốc của gã. Gã cho rằng tin tức về gã trên thế gian này đã sớm bị thời gian xóa sạch.

Gã càng nắm Tô Trường An chặt hơn, nhạy bén ý thức được, hồng y nữ tử trước mặt này cùng Tô Trường An có quan hệ rất sâu. Cũng không cần thăm dò chi tiết hồng y nữ tử trước mắt, Tô Trường An chính là thẻ đánh bạc quan trọng nhất trong tay gã.

"Muốn chết!!" Động tác này của hắc bào nhân dường như làm nữ tử triệt để tức giận, con ngươi nàng lóe lên tinh mang. Cánh tay còn lại của hắc bào nhân bị cắt tận vai, Tô Trường An liền rơi xuống đất.

Hắc bào nhân nghi hoặc quay đầu, gã không thấy gì cả, cũng không kịp cảm giác, cho nên đến khi Tô Trường An rơi xuống đất gã mới phát hiện cánh tay của mình đã bị chặt đứt. Sắc mặt nghi hoặc biến thành sợ hãi, trên thân nữ nhân này hắn cảm giác được một tia khí tức Chân thần.

Tô Trường An chật vật đứng lên, hắn hít vài hơi thật mạnh. Lại dùng ống tay áo xóa đi vết bẩn cùng máu trên mặt. Sau đó hắn quay đầu nhe răng cười cười với hồng y nữ tử, có chút phàn nàn: "Sư mẫu, người đến chậm một bước, ta sẽ phải đi gặp sư phụ rồi."

Hồng y nữ tử này chính là phượng hoàng hóa thành Ngô Đồng ngày đó.

"Anh linh của sư phụ ngươi trở về Tinh hải trên trời. Ngươi chết cũng không thấy được." Ngô Đồng trợn mắt nhìn Tô Trường An nói.

"Ồ? Như vậy sao?" Tô Trường An có chút thất vọng.

“Muốn chết nữa không?" Ngô Đồng vừa bực mình vừa buồn cười, giơ tay gõ lên đầu Tô Trường An một cái.

"Không có muốn a." Tô Trường An cười nói, ở đây có Ngô Đồng, hắn cũng không cần sợ hắc bào nhân. Quay đầu nhìn Lưu Đại Hoành chật vật còn có mấy người Cổ Ninh như trước nằm trên mặt đất, tâm tình mới khá hơn một chút liền khó chịu. Hắn nhìn về phía Ngô Đồng nói ra: "Sư mẫu, có thể giúp làm một chuyện không?"

"Giúp làm gì?" Ngô Đồng nhíu mày, giọng nói không mặn không nhạt.

"Giúp ta giết hắn đi." Tô Trường An nói rất chân thành, chỉ chỉ hắc bào nhân đã ngây ra như phỗng. "Ta giết hắn không được lại muốn giết hắn, vì vậy chỉ có thể làm phiền sư mẫu."

"Ta giết hắn không được." Ngô Đồng nhìn nhìn hắc bào nhân lắc đầu nói ra.

"Sao lại như vậy?" Tô Trường An thấy khó hiểu, Ngô Đồng ngay cả một ngón tay cũng không động đã chém một cánh tay của hắc bào nhân. Tô Trường An cảm thấy Ngô Đồng giết hắc bào nhân là chuyện rất dễ dàng.

"Ngươi biết gã là cái gì không?" Ngô Đồng hỏi ngược lại.

"Gã nói gã là thần, nhưng thiếu chút nữa ta giết được gã. Có lẽ không có thần nào lại yếu như thế." Tô Trường An nhìn nhìn thân thể hắc bào nhân giống như xương khô, lại bổ sung "Có lẽ cũng không có thần xấu như thế." =))

Ngô Đồng bật cười, đối với sự phán định của Tô Trường An về thần chẳng thèm nói đúng sai. Nàng nói ra: "Tại phía nam đại lục có một đảo quốc gọi là Đông Doanh. Trong truyền thuyết thật lâu lúc trước, người cùng quỷ ở chung, ban ngày dân chúng làm việc tay chân, ban đêm bách quỷ hoành hành, liền không có người dám đi ra ngoài. Sau đó có một người nam nhân đến thu phục bách quỷ. Đám dân chúng trong buổi tối cũng có thể tự do hoạt động như ban ngày, đám dân chúng rất cảm kích hắn, liền thờ hắn là thần, xưng là Thiên Chiếu."

"Vậy gã thật là thần?" Tô Trường An rất kinh ngạc, nghiêm túc một lần nhìn lại hắc bào nhân nói: "Nghe như vị kia là một thần tốt, nhưng ta thấy hắn không giống."

Các web khác lấy truyện xin vui lòng để tên người dịch.