Thù Đồ

Chương 36

Thù Đồ [36] O(∩_∩)O~

*****

Vấn đề Trầm phụ lo lắng, lúc này Trầm Hi hoàn toàn không biết, lực chú ý của cậu đặt hết lên sự kiện dioxane.

Giống như trong trí nhớ Trầm Hi, sự kiện dioxane náo động trên truyền thông cùng mạng internet khoảng nửa tháng thì rốt cuộc oanh oanh liệt liệt thì bị kéo rớt tấm màn che. Tất cả các thương hiệu dầu gội trong thị trường trong nước rất có khả năng toàn bộ đều phải hướng người tiêu dùng xin lỗi, còn hứa hẹn mau chóng nâng cấp phương pháp điều chế, tận lực giảm bớt khả năng lưu lại dioxane trong sản phẩm. Các thương hiệu quốc nội tuyên bố rõ ràng, sẽ hợp tác hoàn toàn tiêu trừ vấn đề nguyên vật liệu lưu lại dioxane. Nhưng nếu có tâm chú ý sẽ phát hiện trong các thương hiệu này không hề có tên Vân Như, Vân Nhu đã bị cả ngành sản xuất liên thủ loại trừ đã trở thành xu hướng tâm lý bình thường.

Trầm Hi nghĩ tới tin tức mình vừa thu được, ban giám đốc Trầm thị đã quyết định phia nhỏ Vân Nhu bán đi cùng bộ dáng mất hồn của Trầm Kế mấy ngày nay. Trầm Hi nhàn nhạt mỉm cười. Vân Nhu chính là bước đầu tiên của cậu, hiện giờ nên bắt đầu đi bước thứ hai. Lấy điện thoại, Trầm Hi dựa theo số liên hệ Lục Cách Sâm lưu lại lần trước gọi đi.

Trong một quán cà phê ven đường, Lục Cách Sâm im lặng ngồi trong góc, ung dung quan sát cửa ra vào. Anh cùng Trầm Hi hẹn ba giờ gặp mặt ở đây, nhưng thấy đã gần tới giờ mà thân ảnh Trầm Hi vẫn chưa xuất hiện. Lục Cách Sâm không khỏi nhíu mày, lần này là Trầm Hi chủ động hẹn gặp, cách lần bọn họ gặp mặt lần trước là đúng một tuần.

Lục Cách Sâm đối với việc lâu như vậy Trầm Hi mới tìm mình cũng không quá bất ngờ, Trầm Hi cũng không ngốc, không có khả năng anh nói gì sẽ tin đó, trong khoảng thời gian này Trầm Hi cũng đủ để tìm người xác nhận bản báo cáo DNA kia là thật hay giả. Huống chi tin tức anh lộ ra lần trước đối với Trầm Hi mà nói cũng không khỏi khiếp sợ đi, Trầm Hi cũng cần thời gian tiêu hóa. Sự thực, Lục Cách Sâm dự định cho Trầm Hi một khoảng thời gian là mười ngày, anh tin tưởng mười ngày đã đủ để Trầm Hi làm ra sự lựa chọn, nếu mười ngày sau Trầm Hi vẫn không có tin tức gì thì anh sẽ thay đổi kế sách.

May mắn hôm nay Trầm Hi chủ động liên hệ với anh, còn hẹn sẵn địa điểm cùng thời gian gặp mặt, chẳng qua, Lục Cách Sâm nhìn lướt qua đồng hồ, đối với việc Trầm Hi chậm trễ không xuất hiện bắt đầu có chút lo lắng.

“Hoan nghênh quý khách!” Âm thanh máy móc từ cửa điện tử vang lên.

Lục Cách Sâm theo bản năng ngẩng đầu nhìn, Trầm Hi mặc một chiếc áo len cổ cao màu đen, đeo kính râm che khuất cả nửa gương mặt đẩy cửa tiến vào. Lục Cách Sâm đang định đứng dậy chào hỏi Trầm Hi thì Trầm Hi đã thấy anh, đi tới góc phòng.

“Thật xin lỗi, tôi tới muộn.” Trầm Hi vừa ngồi xuống liền tháo kính râm, mở miệng xin lỗi.

Lục Cách Sâm vốn định nói ‘không sao’ nhưng thấy bộ dáng Trầm Hi lại lắp bắp kinh hãi, lời nói tới bên miệng cũng biến thành: “Mấy hôm nay cậu không ngủ tốt sao?”

Sắc mặt Trầm Hi tái nhợt, trong mắt còn ẩn ẩn tơ máu, rõ ràng là bộ dáng không nghỉ ngơi tốt.

Trầm Hi khẽ nhíu mày khó nhận ra, tự nhiên không giải thích mình vì đoạn thời gian trước quen với ôm ấp của Lý Minh Hiên, mà một tuần nay Lý Minh Hiên đã tới Hải Thành công tác, làm giấc ngủ của cậu so với trước kia lại càng tệ hơn. Thản nhiên ‘ừ’ một tiếng, bộ dáng này vừa lúc lại rất phù hợp với vai diễn Trầm Hi cần sắm vai, Trầm Hi bình tĩnh liếc mắt nhìn Lục Cách Sâm, trong mắt Lục Cách Sâm, mặc kệ cậu vô tâm thế nào, sau khi biết sự thực năm đó cũng khó tránh thống khổ trằn trọc đi.

Quả nhiên, bộ dáng của Trầm Hi lúc này làm Lục Cách Sâm quả thực nghĩ như vậy, trong lòng mềm nhũn, giọng điệu cũng ôn hòa hơn vài phần: “Anh biết sự thật nhất định làm cậu cảm thấy thống khổ, nhưng trên người cậu có chảy một nửa dòng máu Hàn gia, anh không thể cứ để cậu sống trong dấu diếm.”

Trầm Hi cười khổ gật đầu: “Tôi biết, kì thật tôi hẳn nên cám ơn anh. Trước kia tôi vẫn không hiểu vì sao phụ thân lại chướng mắt tôi, hóa ra nguyên nhân chính là vậy. Còn có ông ngoại, lúc nhỏ người đối xử với tôi tốt nhất chính là ông ngoại, tôi sẽ không để ông ngoại…”

Trầm Hi không nói thêm gì nữa mà đổi đề tài: “Anh tìm tới tôi, nói vậy hẳn không chỉ muốn nói cho tôi biết chuyện này đi, anh muốn làm gì?”

Trầm Hi nhìn chằm chằm Lục Cách Sâm, tầm mắt Lục Cách Sâm cùng Trầm Hi chạm vào nhau, nhẹ nhàng hộc ra hai chữ: “Báo thù!”

Cơ thể Trầm Hi rõ ràng run bắn lên, lập tức cúi đầu, dùng sức siết chặt nắm tay, nửa ngày sau, Trầm Hi ngẩng đầu, vẻ mặt kiên định nhìn về phía Lục Cách Sâm: “Anh muốn tôi làm gì?”

Lục Cách Sâm nhìn Trầm Hi thật sâu, chậm rãi mở miệng: “Không phải một mình cậu, mà là chúng ta cùng nhau.”

Vẻ mặt Trầm Hi có chút biến hóa, Lục Cách Sâm lại đột nhiên chuyển đề tài: “Cậu có biết sự việc dioxane không?”

Trầm Hi hiển nhiên không hiểu ý tứ Lục Cách Sâm, nhưng vẫn do dự gật đầu.

Lục Cách Sâm dứt khoát mở miệng: “Sự kiện này chính là cơ hội của chúng ta.”

Mắt thấy Trầm Hi vẫn không hiểu, Lục Cách Sâm không khỏi tỉ mỉ giải thích: “Nguyên nhân gây ra sự kiện dioxane là Vân Nhu, Vân Nhu cậu cũng biết đi, là công ty con của Trầm thị, toàn quyền do Trầm Kế phụ trách.”

Trầm Hi gật đầu, Lục Cách Sâm tiếp tục nói: “Vốn Vân Nhu phát triển không tệ, vì Trầm thị cống hiến không ít lợi nhuận, nhưng từ khi sự kiện dioxane bùng nổ tới nay, Vân Nhu lâm vào khốn cảnh rất lớn, có thể nói khốn cảnh của Vân Nhu cũng chính là khốn cảnh của Trầm Kế. Bởi vì Trầm Kế nhất định sẽ không chịu từ bỏ Vân Nhu, ban giám đốc hiện tại rất bất mãn Trầm Kế, nguyên bản địa vị người kế thừa như ván đã đóng thuyền của Trầm Kế cũng bắt đầu dao động. Lúc này chính là cơ hội của cậu, chỉ cần cậu thừa dịp này tiến vào Trầm thị, anh sẽ nghĩ biện pháp để cậu chiếm được sự duy trì của ban giám đốc, thay thế vị trí của Trầm Kế. Chỉ cần cậu đứng vững ở Trầm thị, Trầm thị về sau không phải nằm trong tay cậu sao.”

Lục Cách Sâm nói tới đây thì không nói thêm gì nữa, nhưng ý tứ của anh ta đã lộ ra hoàn toàn. Chỉ cần Trầm Hi nắm quyền lớn trong Trầm thị, cậu muốn gây sức ép thế nào cũng được, đến lúc dó cho dù Trầm phụ cùng Trầm Kế có ngăn cản cũng không có biện pháp.

Lục Cách Sâm nghĩ rất tốt, đáng tiếc Trầm Hi không tính toán làm vậy. Đối mặt với ánh mắt tha thiết của Lục Cách Sâm, Trầm Hi chậm rãi lắc đầu: “Chuyện anh nói tôi làm không được.”

“Cậu nói cái gì?” Vẻ mặt Lục Cách Sâm không dám tin, kinh ngạc nhìn Trầm Hi.

Trầm Hi gục đầu xuống: “Anh tựa hồ đã quên, phụ thân sẽ không để tôi tiến vào Trầm thị, chỉ cần nảy sinh một chút ý niệm trong đầu, phụ thân sẽ lập tức có biện pháp bắt bí tôi.”

Lục Cách Sâm không ngờ Trầm Hi lo lắng vấn đề này, sắc mặt dịu lại, thở phào một hơi: “Này cậu không cần lo lắng, anh tự nhiên sẽ nghĩ biện pháp.”

Trầm Hi vẫn lắc đầu: “Cho dù vào được Trầm thị, có phụ thân cùng anh cả, sự tình cũng không đơn giản như anh nghĩ. So với tôi, tôi cảm thấy Trầm Thừa càng thích hợp hơn.”

“Trầm Thừa?” Lục Cách Sâm kinh ngạc nhìn Trầm Hi, bộ dáng như cậu đang nói đùa.

Gương mặt Trầm Hi hiện lên một tia mỉa mai: “Chẳng lẽ anh không cảm thấy vậy sao? Giống như lời anh nói, tình thế của Trầm Kế lúc này rất gian nan, đây là cơ hội của tôi, nhưng cũng là cơ hội của Trầm Thừa. Bất đồng với sự kiêng kị phụ thân dành cho tôi, Trầm Thừa chính là em ruột của Trầm Kế, hiển nhiên trong tình hình này phụ thân càng yên tâm để Trầm Thừa tạm thời thay thế chức vị của Trầm Kế.”

Trầm Hi nói tới đây, Lục Cách Sâm đã hoàn toàn hiểu ý của cậu, không khỏi do dự.

Điều Trầm Hi nói đối với Lục Cách Sâm thực sự là một sự hấp dẫn rất lớn, suy nghĩ một chút, có gì càng thống khoái hơn việc nhìn hai đứa con ruột của Trầm Đức Hàn vì tranh đoạt gia sản mà trở mặt thành thù cơ chứ? Huống chi so với Trầm Hi bị Trầm phụ kiêng kị, Trầm Thừa hoàn toàn không cố kị điều gì, trong quá trình đó anh cũng có thời gian động chút tay chân. Lục Cách Sâm thầm đánh giá Trầm Thừa sau những lần gặp mặt, bất đồng với Trầm Kế xuất sắc, Trầm Thừa thực sự không đáng nhắc tới. Một người kế thừa không có năng lực, Trầm gia suy tàn thoạt nhìn lại càng suông sẻ hơn, như vậy so với cứng rắn để Trầm Hi xuất đầu vẫn tốt hơn nhiều.

Điều duy nhất Lục Cách Sâm lo lắng chính là Trầm Kế cùng Trầm Thừa là anh em ruột, hơn nữa quan hệ lại không tệ.

Trầm Hi nhìn ra do dự của Lục Cách Sâm, cười lạnh: “Từ xưa tới nay anh em ruột thịt vì gia sản mà xích mích không biết đã có bao nhiêu? Trầm Thừa trước kia là không có hi vọng, nhưng hiện giờ anh lại đặt hi vọng trước mặt anh ta, anh cảm thấy Trầm Thừa sẽ làm thế nào?”

Trầm Hi không nói, bất đồng với cậu ngay từ ban đầu đã bị Trầm phụ xem là đứa con bỏ đi, Trầm Thừa xét theo một mặt nào đó không phải cũng là đứa con bỏ đi sao? Chẳng qua Trầm phụ trong một phạm vi nào đó sẽ cho Trầm Thừa có cơ hội lựa chọn, mà bản thân cậu thì bị tước đoạt hết tất cả.

Hiện giờ một cơ hội trước giờ chưa từng nghĩ tới lại xuất hiện trước mắt, cho dù ban đầu Trầm Thừa không động tâm, nhưng qua một thời gian dài, cậu cũng không tin Trầm Thừa không động tâm. Hưởng qua tư vị quyền lợi, Trầm Thừa còn có thể cam tâm tình nguyện dâng mọi thứ trong tay đến trước mặt Trầm Kế sao?

Huống chi, Trầm Thừa rất nhiều năm nay vẫn luôn núp dưới bóng lưng Trầm Kế, có lẽ Trầm Thừa không nhận ra, nhưng nếu có người luôn ở bên tai khuyến khích anh ta, một thời gian dài, Trầm Thừa vẫn còn kính yêu Trầm Kế như trước sao? Tục ngữ nói một núi không thể chứa hai hổ, nếu Trầm Thừa ngồi lên chức vị của Trầm Kế, Trầm Kế sẽ làm thế nào? Anh ta có thể chịu đựng để Trầm Thừa chỉ trỏ làm việc sao? Trầm Hi cơ hồ đã nhìn thấy ngày hai anh em bất hòa.

Lục Cách Sâm vẫn còn do dự, Trầm Hi mờ mịt nhìn đối phương. Thừa dịp Trầm Kế bị Vân Nhu liên lụy đẩy Trầm Thừa lên chính là tính toán của cậu, chẳng qua phương diện này, nan đề duy nhất là phải làm thế nào sắp đặt người của mình tới bên cạnh Trầm Thừa?

Vốn Trầm Hi định mượn người của Cao Thu Lâm, chính là Lục Cách Sâm xuất hiện đã hoàn toàn giải quyết vấn đề này. Một người được Trầm Đức Hàn tin cậy, một thanh niên trẻ tuổi phẩm hạnh tốt đẹp như Trầm Kế, còn có ai thích hợp hơn?

Lục Cách Sâm suy nghĩ bất quá chỉ trong nháy mắt, rất nhanh liền có quyết định: “Cậu nói không sai, Trầm Thừa so với cậu càng thích hợp hơn.”

Nếu đã xác định cho Trầm Thừa cơ hội leo lên, tính toán trước đó của Lục Cách Sâm cần phải bố trí lại một lần nữa. Về phần Trầm Hi, Lục Cách Sâm cũng chỉ hi vọng lúc cần cậu xuất hiện, Trầm Hi sẽ không cự tuyệt.

Hai người nói xong, nhất thời liền im lặng.

Lục Cách Sâm nhìn bộ dáng trầm mặc của Trầm Hi, cố gắng thả lỏng giọng điệu: “Cậu về trước nghỉ ngơi đi, chuyện này để anh sắp xếp là tốt rồi.”

Gương mặt Trầm Hi lộ ra một tia ngoài ý muốn, lập tức gật đầu. Chẳng qua lúc cậu đứng dậy rời đi, Lục Cách Sâm đột nhiên gọi lại, ánh mắt tha thiết: “Anh vẫn chưa nghe cậu mở miệng gọi anh một tiếng anh họ, không biết hiện tại anh có thể nghe không?”

Trầm Hi trong nháy mắt có chút sững sờ, rất nhanh liền nhỏ giọng mở miệng: “Anh họ.”

Nháy mắt mở miệng, trong đầu Trầm Hi đột nhiên xuất hiện thân ảnh Lý Minh Hiên. Trầm Hi lắc lắc đầu, lộ ra một nụ cười với Lục Cách Sâm.

Hoàn