Thông Thiên Chi Lộ

Chương 94: Di Thiên cốc, Đào thần ngọc

Một trăm viên Kim linh đơn, hai trăm viên yêu đơn Thanh giáp trùng!
Ngay cả điếm viên da ngăm đen cũng hơi biến sắc.
"Chết cười!" Lúc này thì nam tu như nhà giàu mới phất không nén được hừ một tiếng, "Dù là Kim Ngọc các hay Trân Bảo các cũng không thể có đủ một lần ngần ấy yêu đơn Thanh giáp trùng. Ngươi biết không có nhiều thế nên mới nói lung tung hả?"
"Đúng vậy, một trăm viên Kim linh đơn ít nhất cũng hơn một vạn viên hạ phẩm linh thạch, cộng thêm ngần ấy yêu đơn Thanh giáp trùng, ngươi có đủ linh thạch sao?" Nữ tu cũng cười nhạo.
"Vậy hả?" Ngụy Tác lấy một linh thạch đại trong nạp bảo nang ra rồi cởi miệng túi.
"A", nữ tu đầy đặn tức thì há hốc miệng, nhất thời không ngậm lại được. Nam tu và hai điếm viên cũng sững sờ.
Trong linh thạch đại của gã đựng toàn thượng phẩm linh thạch trắng muốt, tổng số lượng tuyệt đối hơn ba trăm viên!
Ba trăm viên thượng phẩm linh thạch, tương đương với ba vạn viên hạ phẩm linh thạch.
"Thế nào?" Ngụy Tác hừ một tiếng, "Lẽ nào số linh thạch không đủ mua một trăm viên Kim linh đơn và hai trăm viên yêu đơn Thanh giáp trùng?"
"Đủ rồi, đủ rồi." Điếm viên tai dài như tỉnh mộng gật đầu, trán toát mồ hôi, "Chỉ là số lượng lớn như thế, Cửu Đỉnh trai nhất thời không gom đủ."
"Ha ha, một trăm viên Kim linh đơn, hai trăm viên yêu đơn Thanh giáp trùng, mua đã quá! Ngụy Tác, ngần ấy Kim linh đơn hòa yêu đơn Thanh giáp trùng, đủ cho ngươi đột phá đến Chu thiên cảnh, đồng thời tăng Tử Huyền chân quyết lên địa cấp đê giai." Lục bào lão đầu hưng phấn cười ha hả.
Ngụy Tác liếc điếm viên: "Nhanh nhất thì bao lâu các vị mới gom đủ?"
"Tại hạ không dám võ đoán, mời tiền bối vào trong gặp điếm chủ." Điếm viên tai dài hoảng sợ, xưng hô cũng đổi thành tiền bối.
"Cũng được." Ngụy Tác gật đầu, "đằng nào mỗ cũng định gặp Mộ lão bản."
"Tiền bối, mời theo tiểu nhân." Điếm viên tai dài vội gật đầu, mặc kệ đôi nam nữ, run rẩy đưa Ngụy Tác vào trong.

Đôi tu sĩ nam nữ tỏ vẻ cực kỳ ngượng ngùng, không nói thành lời, nữ tu tựa hồ không cọ cọ vào người nam tu nữa.
Ngụy Tác không thèm nhìn cả hai, theo điếm viên tai dài vào trong, lúc hai người vào tiệm, gã đã dùng Vọng khí thuật quan sát, nam tu mới là tu sĩ Thần hải cảnh ngũ trọng, còn nữ tu khiến người ta chán ngấy đó mới là Thần hải cảnh tứ trọng, với thần sắc cả hai vừa rồi, gã khẳng định họ không có quá nhiều linh thạch, cũng không có bối cảnh gì ghê gớm lắm.
Điếm viên tai dài dẫn Ngụy Tác ra hậu viện Cửu Đỉnh trai, đột nhiên y tựa hồ hạ quyết tâm, đứng lại móc một vật ra đưa cho gã. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - https://truyenfull.vn
"Sao vậy?" Ngụy Tác ngẩn người, điếm viên tai dài nhét vào tay gã một viên ngọc thạch màu hồng đào lớn cỡ bàn tay, không nặng lắm, nhưng cực kỳ bóng bẩy, như được bôi dầu.
"Đây là Đào thần ngọc." Điếm viên tai dài có vẻ xót ruột nói nhỏ, "Có thể bảo vệ tu sĩ vào được Di Thiên cốc, Di Thiên cốc không lâu nữa sẽ vào được, Đào thần ngọc này vốn tại hạ định dùng để thử vận khí nhưng hôm nay đã mạo phạm, hi vọng tiền bối đại nhân đại lượng, không thèm chấp trách, miếng Đào thần ngọc này xin tiền bối nhận cho, mong tiền bối nói giúp mấy câu với điếm chủ."
"Đào thần ngọc?" Ngụy Tác hơi động dung.
Ngụy Tác biết điếm viên sợ gã nói với điếm chủ rồi bị ông ta đuổi việc nên dùng thứ này hối lộ. Nhưng Đào thần ngọc và Di Thiên cốc, lại rất có lai lịch.
Di Thiên cốc là một sơn cốc ở ngoài Thiên khung, có mọc rất nhiều linh dược quý giá. Vì tọa lạc ở phía nam Linh Nhạc thành, theo hướng Thanh Phong lăng mà đi thì với tốc độ hiện nay của gã, chừng nửa ngày là tới. Linh Nhạc thành có ghi chép về sơn cốc này.
Bình thường sơn cốc có kịch độc bao phủ, cả linh quang quang tráo cũng không thể cách tuyệt ngũ sắc độc chướng, tu sĩ cơ hồ đặt chân vào là chết, ngũ sắc độc chướng còn có thể cách tuyệt thần thức, dù có linh đơn giải độc thì vào trong cũng không thể phân biệt phương hướng, nói gì đi hái linh dược.
Mỗi mười năm, trong một thời gian nhất định, sơn cốc mới không còn ngũ sắc độc chướng. Tu sĩ và yêu thú lúc đó mới vào được, nhưng trong sơn cốc còn nhiều chỗ có một loại ánh sáng đặc biệt là Hủ thần cực quang. Bị tia sáng cơ hồ vô hình này chiếu phải, thân thể tu sĩ sẽ rữa nát ngay.
Mỗi mười năm, khi ngũ sắc độc chướng của Di Thiên cốc tiêu tan, tuy có rất nhiều tu sĩ và một vài yêu thú tiến vào nhưng chết ở trong đó cũng không ít.
Sau này có tu sĩ phát hiện một loại ngọc thạch là Đào thần ngọc có thể hấp phụ Hủ thần cực quang, để tu sĩ vào được những khu vực bị ánh sáng này bao phủ. Nhưng Đào thần ngọc rất hiếm, mối lần ngũ sắc độc chướng tiêu tan, tuyệt đại đa số tu sĩ vào Di Thiên cốc thử vận khí đều không có Đào thần ngọc. Ngụy Tác tuy biết Di Thiên cốc, nhưng xưa nay chưa từng định đến thử vận khí, chưa tưng quan tâm xem khi nào vào được nơi đó, lại càng chưa thấy Đào thần ngọc.
"Tiểu tử, Đào thần ngọc thật đấy, nhưng ta chưa nghe nói đến Di Thiên cốc gì đó, chắc là nơi do tu sĩ sau này phát hiện." Giọng lục bào lão đầu vang lên trong tai Ngụy Tác, rõ ràng lão rất hiểu về Đào thần ngọc.
"Ngũ sắc độc chướng của Di Thiên cốc cần bao lâu mới tan hết để có thể vào được bên trong?" Ngụy Tác mặt mũi lạnh tanh nhận Đào thần ngọc, hỏi điếm viên tai dài.
Thấy gã nhận Đào thần ngọc, điếm viên tai dài như trút được gánh nặng, thật thà đáp, "Theo tin vãn bối biết, đại khái chừng nửa tháng sau là có thể vào được." Nói đoạn lại vỗ mông ngựa, "Với tu vi của tiền bối, chưa biết chừng lại có thu hoạch lớn trong đó."

Ngụy Tác ngầm bĩu môi, biết điếm viên tai dài ngoài miệng nói vậy nhưng thực ra chỉ mong gã chết quách trong Di Thiên cốc. Bất quá gã cũng mặc, nửa tháng sau mà tu vi đột phá đến Chu thiên cảnh, Tử Huyền chân quyết đề thăng thành địa cấp đê giai thì cũng nên đến Di Thiên cốc thử vận khí, nên gã gật đầu: "Ngươi cho vật này, ta sẽ không nói gì với điếm chủ mà còn giúp cho ngươi mấy câu."
"Vậy xin đa tạ tiền bối !" Điếm viên tai dài hớn hở, dẫn Ngụy Tác vào một gian phòng sát hậu viện, nói to: "Lão bản, có một vị tiền bối muốn làm ăn lớn với Cửu Đỉnh trai, tiểu nhân không thể quyết được nên dẫn vào đây, tiền bối cũng có việc riêng cần gặp lão bản."
"Vậy hả? Mau mời vào." Trong phòng vang lên giọng nói ôn hòa.
"Cao thủ Chu thiên cảnh nhất trọng."
Ngụy Tác vào phòng, Mộ Dung Thần từ gian phía trong đi ra, chỉ mặc áo xanh, trông như một trung niên nam tử nho nhã, nhưng ánh mắt đầy dâu bể, chắc ông ta có thuật trú nhan chứ tuổi thực tế không chỉ ba, bốn chục thế này, dùng Vọng khí thuật quan sát luyện khí sư nổi danh Linh Nhạc thành này, tu vi của ông ta không khiến Ngụy Tác cho rằng có gì kinh nhân lắm.
"Tại hạ là chủ nhân tiệm này Mộ Dung Thần, không biết các hạ xưng hô thế nào, đến gặp tại hạ có việc gì?" Mộ Dung Thần thấy Ngụy Tác thì chào hỏi rất ôn hòa.
"Tại hạ họ Quý." Ngụy Tác tùy tiện bịa ra: "Tại hạ tìm lão bản để mua một trăm viên Kim linh đơn, hai trăm viên yêu đơn Thanh giáp trùng."
"Nhiều Kim linh đơn và yêu đơn Thanh giáp trùng thế cơ à?" Mộ Dung Thần cũng hơi động dung, đãn nhưng không hỏi gã dùng làm gì, mà đáp: "Số lượng lớn như thế, Cửu Đỉnh trai nhất thời khó có đủ."
Ngụy Tác hỏi: "Hiện tại tối đa có bao nhiêu viên, muộn nhất khi nào mới gom đủ?"
"Kim linh đơn có thể gom được chừng bảy mươi viên. Còn yêu đơn Thanh giáp trùng, e chỉ hơn sáu mươi viên, bất quá yêu đơn Thanh giáp trùng không khó kiếm, muộn nhất sau ba ngày có thể gom đủ." Mộ Dung Thần đáp gọn, "Kim linh đơn mỗi viên giá một trăm mười viên hạ phẩm linh thạch, yêu đơn Thanh giáp trùng vốn giá khoảng sáu mươi viên, Quý huynh đệ mua nhiều nên có thể bớt một chút, với số lượng hai trăm viên thì lão phu sẽ cố giảm giá khi mua, giá chốt ở năm mươi lăm viên hạ phẩm linh thạch một viên, Quý huynh đệ thấy sao?"
"Không thành vấn đề." Ngụy Tác gật đầu, "Tại hạ mua hết số Kim linh đơn và yêu đơn Thanh giáp trùng hiện có, còn lại cứ đặt cọc trước theo quy củ Cửu Đỉnh trai, khi nào gom đủ thì tại hạ đến mua."
Mộ Dung Thần nhìn gã đầy thâm ý, "Quý huynh đệ, hai vật này mua ở phường thị khác cũng có, huynh đệ đến Cửu Đỉnh trai vì việc khác chăng?"
"Không sai, tại hạ đến là muốn bàn việc khác với lão bản." Ngụy Tác liếc điếm viên tai dài ở sau lưng, "Chỉ là việc này tại hạ cho rằng càng ít người biết càng tốt."
"Được, ngươi ra đi, chuẩn bị sẵn toàn bộ Kim linh đơn và yêu đơn Thanh giáp trùng ở đây." Mộ Dung Thần gật đầu, phẩy tay với điếm viên tai dài.
Điếm viên đón khách không nói gì mà cung kính lui ra.
Ra khỏi sân, y mới phẫn hận nhổ nước bọt. "Đúng là xui xẻo tận mạng, nếu không kiếm được hai miếng Đào thần ngọc từ tay tên nhà quê không biết gì kia thì hôm nay xong đời. Rõ ràng có ngần ấy linh thạch mà lại mặc pháp y hạng bét khiến lão tử nhìn nhầm. Ngươi mà đi Di Thiên cốc, nếu vận khí tốt thì thôi, còn ngươi xui xẻo thì lão tử tuyệt đối sẽ thừa cơ cho ngươi biết tay."
Ngụy Tác mà nghe được y nói thế tất nhiên sẽ lại có kịch hay.
Hóa ra y sợ Ngụy Tác nói xấu, không chỉ vì làm điếm viên sẽ được trả linh thạch mà còn vì có thể lơi dụng nhưng khách nhân không hiểu biết, dùng giá thấp mua hàng, lợi nhuận thu được sẽ cao hơn nhiều số linh thạch được Cửu Đỉnh trai trả công.
Nếu bị Mộ Dung Thần đuổi cổ, với tu vi Thần hải cảnh tứ trọng của y, ra ngoài đừng mong kiếm được việc gì màu mỡ như thế. Y cũng gian hoạt, có đến hai miếng Đào thần ngọc, cho Ngụy Tác một thì vẫn còn lại một, xem ra y cũng định đến Di Thiên cốc thử vận khí.