Thịnh Thế Trường An Dạ

Chương 20

Ngự Vương cứ đứng trơ trơ như thế, ta cứ nằm úp sấp như thế, Dạ cứ bay lượn lờ như thế.

Thời gian dường như ngưng lại.

Qua hơn nửa ngày, Ngự Vương rút cuộc bình tĩnh nói, “Không phải đại đường Ngoại Ti Tỉnh đã thỉnh đến Quan m ngàn năm à.”

“Ngoại Ti Tỉnh còn có cửa sau mà.”

“Cửa sau cũng thỉnh.”

“Thế nhưng những thứ ở sẵn trong đại đường, trong viện, trong phòng cũng sẽ không ra ngoài được mất.”

Ngự Vương khép vạt áo, sau khi chỉnh trang một chút áo ngoài thì xoay sang nhòm ta, “Quý Thanh Hòa.”

Ta lười biếng kéo chăn qua, phủ lên cơ thể trần trụi, “Ngự Vương điện hạ có gì căn dặn.”

Ngự Vương tới gần ta, cười nhạt. “Ngươi cố ý đúng không? Thì ra ngươi rất thích bị người khác xem, sao không nói sớm.”

Ta lập tức có loại dự cảm không tốt.

“Á á! Ngươi làm gì thế! Ngươi thả ta xuống! Oa oa oa oa oa!”

Ta lại bị Ngự Vương ôm một phát ngang người, trần truồng vắt ngược trên vai hắn, Ngự Vương một cước đá văng cửa, bước ra ngoài tiến thẳng đến đại đường!

Trời hôm nay còn chưa tối đâu! Người hầu đi lại trong sân nhìn thấy đều choáng váng, bọn nha đầu bịt mắt thét chói tai.

Ngự Vương dùng tư thế vác bao gạo khiêng ta trên vai, bộ vị then chốt bị ép dưới thân, thế nhưng cái mông lại hếch mặt lên giời, cứ như thế bị bê đi đại đường.

Dạ đuổi theo ra ngoài, cười sằng sặc đến húc đầu vào cây. Lại xuyên qua cây, tiếp tục đuổi tới.

“Ngự Vương!! Ngự Vương!! Ngươi dừng lại cho ta! Dừng lại!!!!”

Ta không muốn giống như con gái đấm vào lưng hắn, vì thế bèn dùng chân liều mạng đá hắn, nhưng hắn vẫn cứ bền bỉ bước đi.

Trong phòng, hắc san hô bị vứt trên đất chợt lóe u quang, Tiểu San Hô bay ra, ta ngẩng đầu lên, vừa lúc thấy con nhỏ hạ xuống khoảnh đất trống sau lưng Ngự Vương, ngồi xổm trên đất bắt đầu cười. Con ngươi hồng ngọc còn chớp chớp liên hồi.

Đi ngang qua hồ sen trong viện. Cả đàn cá chép đỏ mới thả toàn bộ đều bu lại. Nổi lên mặt nước phun bong bóng.

Bạch liên Thiên Trúc run run rẩy rẩy, một làn sương trắng tản ra, thanh niên từ đầu đến chân toàn thân trắng như tuyết bồng bềnh hiện ra, nhẹ nhàng hạ xuống đất, con ngươi trắng sáng nhìn về ta trợn trừng, lúc bắt gặp ánh mắt ta, lập tức chuyển hướng, quay đầu đi, bả vai run run.

Ta thề y tuyệt đối đang cười!

Mắt thấy sắp đến đại đường, Tử Du cùng thỏ nhãi ranh đều đang thảo công văn, đại sứ Ba Tư có thể còn chưa đi, nếu như bị ôm vào trong hình dạng này, ta! Ta sẽ không sống nổi!

“Ui!”

Thời khắc mấu chốt! Ngự Vương kêu rên một tiếng, đột nhiên ngừng lại!

Ngay sau đó, ta bị hắn quăng luôn xuống đất, vết sẹo cọ lên mặt cỏ, đau đến run lên bần bật. Run xong nhìn về phía Ngự Vương, lúc này mới phát hiện hắn tự nhiên bụm lấy giữa hai chân ngồi chồm hỗm trên mặt đất…

Ha! Hóa ra cước tối hậu ta đã đá trúng chỗ hay ho.


Một cước đoạn tử tuyệt tôn.

Ta khoanh tay, cuộn mình trên cỏ, hy vọng có thể tận lực che đậy thân thể trần trụi, mặc dù chỉ là màn hài kịch, Ngự Vương cũng chỉ là bị ta chọc tức, thế nhưng ngay giữa lúc bộ dạng này bị phơi bày trước mắt mọi người, ta thậm chí còn cảm thấy nỗi sợ hãi năm xưa, càng khống chế bản thân không nghĩ đến nữa, thân thể lại càng run lên dữ dội.

“Đại nhân.”

Một tấm áo trắng toát rơi xuống trùm trên đầu. Che kín thân thể ta từ đầu đến chân.

Ta thử đứng lên, thế nhưng tay phải chống xuống đất, một điểm khí lực cũng không dùng được. Ngự Vương thấy ta như vậy, tựa hồ phát hiện ta bất thường, lập tức nâng thẳng người lên, đi về phía ta, nhưng vừa bước ra một bước, ta cũng đã bị người đoạt trước ôm vào trong ngực.

Ta bị tấm áo màu trắng che kín đầu, nhất thời trước mắt đều là một màu trắng xoá.

Một làn hương thoang thoảng không sao tả nổi xộc vào mũi.

“Ngự Vương điện hạ, đại nhân trọng thương chưa lành, không thể gặp gió.” Bạch Liên tiến lên một bước, giao ta cho Ngự Vương ôm, “Kính xin Ngự Vương đại nhân thông cảm.”

Mùi thơm lập tức đổi thành long diên hương quen thuộc trên người Ngự Vương.

Ta nghe âm thanh bất thiện của Ngự Vương vang lên trên đầu, “Ngươi lại là yêu nghiệt phương nào nữa.”

Bạch Liên buông mắt nhìn xuống, thậm chí ngay cả lông mi cũng là màu trắng.

Bạch Liên bỗng nhiên hiện hình, há chẳng phải người trong viện này đều trông thấy hay sao.

Ta vội vàng vén áo lên, hé ra một khoảng, nhìn khắp bốn phía, thậm chí một cái bóng người hầu cũng còn chẳng có.

“Thời điểm ngươi rơi xuống đất, Tử Vi đã kịp thời thiết lập màn chắn, cách ly đám người hầu ra ngoài.” Dạ bay tới trước mặt ta, chỉa chỉa thiếu niên tóc tím đang vắt vẻo cắn hạt dưa trên cây hạnh cạnh đó.

Tất nhiên Tử Vi cũng không biết chui ra tự lúc nào, tựa hồ đã ngồi đấy, xem náo nhiệt hồi lâu rồi.

Ta xuôi theo đầu ngón tay Dạ, nhìn về phía Tử Vi, đúng lúc Tử Vi đối điện trông sang, cười toe cầm một mảnh vỏ hạt dưa, ném viu vào mặt ta.

“Ngự Vương đại nhân chớ hoảng sợ.” Tử Vi nhét lại nắm hạt dưa vào túi, sau đó từ trên tán hạnh thong dong dùng phong thái thiếu niên lão thành hạ xuống, Ngự Vương bất lộ thanh sắc âm thầm ôm chặt ta, ánh mắt đã tràn ngập đề phòng.

“Được lắm. Quý Thanh Hòa, bản vương chiếu cố Ngoại Ti Tỉnh nhiều năm như vậy, cũng không biết trong sân nhà ngươi quả là rất phong phú.”

Tử Vi lập tức làm bộ kinh ngạc nói, “Ối chao! Té ra Ngự Vương đại nhân vẫn còn không biết, ngay trước mặt ngài, chính là hoa sen trắng trăm cánh tinh thuần nhất Thiên Trúc Bạch Liên ư, chính là loài sen người ta bảo ấy. Mọc lên từ bùn mà không ô nhiễm, tắm trong nước mát mà chẳng lẳng lơ1. Điện hạ ngài xem, Bạch Liên này vì đại nhân, đặc ý biến thành nam nhân, cũng là thanh tịnh quang minh như thế, không nhuốm bụi trần, thứ khí chất thần tiên hạ phàm này, ngay cả tiểu tiên ta cũng không thể không phục nhá!”

Lời… Lời này…

Ta đã mồ hôi lạnh nhễ nhại, tuyệt không dám nhìn xem sắc mặt Ngự Vương. Quay đầu sang phía Dạ cầu viện, Dạ lại há miệng làm khẩu hình với ta.

Quý đại nhân. Phen này trở về ngươi chết chắc rồi. Ka ka ka ka.

Ta quả thực muốn ngất xỉu tại chỗ.

Ngự Vương cười lạnh nhìn Bạch Liên, “Những gì thiếu niên tóc tím này nói là thật?”

“Có thể giả sao.” Con thỏ nhãi ranh tự nhiên cũng bâu đến, xòe quạt giấy ra che mặt, lại mang theo một cỗ phong tao xứ xở Phù Tang, “Chuyện tình phong lưu này của Quý đại nhân đã truyền khắp giới yêu tinh quỷ mị toàn thành Trường An rồi. Ngự Vương đại nhân, chẳng có cách nào bịt miệng chúng nó đâu.”

Ngự Vương trầm mặc.

Tiểu San Hô cũng đã chạy tới, đầy sân toàn thứ không phải là người, đều chuẩn bị chiêm ngưỡng Ngự Vương sau khi lên cơn ghen, làm thế nào lôi ta ra băm thây vạn đoạn.

Ta dứt khoát cam chịu nhắm tịt hai mắt.

Chờ âm thanh bùng nổ đầu tiên của hắn.

Thế nhưng chờ nửa ngày, lại chỉ chờ được một tiếng cười nhạo của Ngự Vương.

“Thanh Hòa à, không ngờ lũ yêu nghiệt này đều muốn xem ngươi làm trò cười. Xem ra nhân duyên của ngươi cũng thật là chẳng ra sao cả.”

Ngự Vương nói xong, nhẹ nhàng thả ta xuống, vươn hai tay quấn chặt áo khoác Bạch Liên cho ta, “Ngươi chờ ở đây.” Sau đó băng qua sân, xuyên qua màn chắn, xông vào đại đường, trước con mắt kinh ngạc của Tử Du và Tiểu Mai, một tay quờ lấy Quan m đang được thờ cúng ôm vào trong lòng.

Sau đó lại trở về, ấn phịch vào lòng ta.

“Từ giờ trở đi, ngươi phải ôm Quan m này cả ngày lẫn đêm, không được bỏ xuống. Không có lệnh của bản vương, ăn ngủ cũng không được rời khỏi người.”


Dạ bay tới, nhưng trong nháy mắt đến gần ta, liền bị một cỗ lực lượng vô hình đánh bật ra ngoài, bắn đi xa phết.

“Con bà ngươi!”

Dạ lại bay tới, nhưng không dám lại gần nữa, chỉ chỉa vào Ngự Vương, chửi ầm lên, “Quan m này quá bá đạo, Ngự Vương nhà ngươi! Thế này cũng quá độc địa rồi!”

“Quan m này tuy hơi nặng một tí, ngươi cứ ôm tạm trước, hồi bản vương đầy tháng, mẫu phi từng cầu được một khối tuyết ngọc Quan m tơ hồng đeo cổ, chỉ là từ khi bản vương mười lăm thành niên, vẫn luôn cất trong phủ chưa từng đeo lại. Chờ bản vương quay về, lập tức bảo Vệ Nhất đưa tới, sau này ngươi luôn đeo trên người, cũng tiện trừ tà trừ quỷ.”

“Tiên sư nhà ngươi trừ quỷ!”

Dạ lại thử tới gần ta, lại bị văng ra, ngay giữa không trung chửi ầm lên, xem ra là bị Ngự Vương ghi được một bàn, thực sự đã tức điên lên rồi.

“Thanh Hòa, bản vương thấy Bạch Liên kia cũng thật thanh khiết, ưa thích cực kỳ, chi bằng sai người chuyển nó về Ngự Vương phủ luôn.”

Ta vội vàng liếc qua Bạch Liên cao to lừng lững ở một bên, lại quay đầu ngó sang Ngự Vương môi đỏ cằm gầy, nói ngay tức khắc, “Không được.”

Ngự Vương trầm mặt xuống, “Thì ra Thanh Hòa còn luyến tiếc.”

“Sao có thể chứ.” Ta cẩn thận cân nhắc nói, “Y quá cao mà, cao hơn ngươi nữa đấy.”

“Thế thì sao.” Không chỉ Ngự Vương, ngay cả Bạch Liên cũng đang hiếu kỳ nhìn sang ta.

Ta có trăm miệng cũng khó giãi bày, không thể làm gì khác hơn là câm miệng, dù gì cũng không thể nói ta thấy Bạch Liên thân hình cao lớn, hiển nhiên thời điểm ấy ấy, cũng phải ở phía trên, ngộ nhỡ các ngươi cô nam quả nam… Ta thực sự rất lo lắng mà.

………..

Tiễn chân Ngự Vương còn đang cơn tức, ta đem bản thân ngâm vào trong thùng tắm, chìm trong nước nóng, cảm thấy mệt mỏi khôn cùng.

Ngự Vương đã nói, ta quả thực không dám không nghe, lúc tắm gội, cũng đặt Quan m bên cạnh người. Nhưng mà Quan m thuần khiết không một vết nhơ, sao có thể trông thấy thân thể Quý Thanh Hòa ta, làm bẩn mắt Phật tổ, vì vậy trước khi thoát y, ta còn cố ý xoay mặt người ra bên ngoài, đưa lưng về phía ta.

Ngâm một hồi, cả người đều khoan khoái, suy nghĩ về chuyện vừa phát sinh, tưởng như là một cơn ác mộng.

Có người gõ cửa nhè nhẹ.

Ta nhìn sắc trời, phỏng chừng đã đến giờ đưa cơm tối, người ở ngoài cửa, chắc là Tiểu Mai.

“Vào đi.” Ta đưa lưng về phía cửa, nhoài người úp sấp lên miệng thùng tắm, uể oải nói, “Tối nay ăn gì.”

“Đại nhân.” Là giọng nam ấm nhuần.

Ta cuống quít xoay người, vẩy tung một đống bọt nước.

Bạch Liên khoanh tay, tựa lưng vào cửa bình tĩnh nhìn ta, “Bạch Liên có một số chuyện, thực sự muốn thỉnh giáo đại nhân.”

“Hả?” Làm sao vậy?

Bạch Liên rủ xuống rèm mi trắng như tuyết, tựa một phiến quạt lông, “Đại nhân. Là bởi vì vóc dáng ta cao… mới cự tuyệt động phòng với ta sao.”

Ta lập tức nhức đầu, hoàn toàn không dự liệu được y sẽ nghĩ như vậy, “Kỳ thực, chuyện này, nói thế nào nhỉ, ngươi xem, ngay từ đầu chúng ta vốn không hề quen biết, ngươi tưởng ta tốt, liền muốn cùng ngủ một chỗ với ta, người bình thường… nói chung đều nhất thời không thể tiếp nhận…”

Bạch Liên thản nhiên nói, “Quả nhiên, ta đã biết ta sẽ gây rắc rối cho đại nhân. Có điều đại nhân đã nói nhất thời… Vậy nói cách khác, qua một đoạn thời gian, đại nhân không còn cảm thấy thẹn thùng nữa, thì có thể tiếp nhận ta rồi.”

“Việc này…” Ta nói năng lộn xộn, “Kỳ thực ta cũng không tốt như ngươi nghĩ, ngươi xem hôm nay, mọi người đều cười nhạo ta.”

Không ngờ Bạch Liên đột nhiên bật cười khe khẽ, “Đại nhân hiểu lầm rồi, mọi người đều rất thích đại nhân, mới có thể như vậy đấy.”

“Thế là đạo lý gì.” Nhớ tới trò hề ngày hôm nay, đáy lòng ta có chút không cam tâm.

“Điều này không dễ giải thích cho lắm…” Bạch Liên mỉm cười, “Chính là đại nhân tạo cho ta một loại cảm giác.”

“Cảm giác?”

“Vừa thấy đại nhân, liền đặc biệt muốn ức hiếp.”

Này! Đâu ra cái lý đó!!

“Ta nghĩ tạm thời, có lẽ ta không nên hiện hình ra thì tốt hơn, đại nhân cũng sẽ không bối rối nữa. Sau này đại nhân đi tới hồ sen, hãy nhớ nhìn ta thêm một chút.”


Bạch Liên đi tới, nhẹ nhàng xe lên một lọn tóc ướt, nâng đến bên môi khẽ hôn, “Đợi tới ngày sau đại nhân không còn để ý, chúng ta, cùng một đêm xuân là được.”

Dứt lời liền hóa thành một làn sương trắng, tan biến hoàn toàn.

“Đại nhân!”

Ta kinh hồn chưa định, đột nhiên lại có người gõ cửa. Không khỏi sợ đến cất giọng the thé, “Ai!”

“Ta là Tiểu Mai đây!” Tiểu Mai gõ cửa, “Đại nhân đã tắm xong chưa? Ta bưng cơm tối tới cho ngài…”

“… … …”

………..

Ngự Vương quả nhiên nói một không hai, ngày thứ hai lại tới tìm ta, mang đến một khối Quan m đeo cổ trắng như tuyết, vào cửa đã tròng ngay sợi dây đỏ lên cổ ta, lúc vào thấy ta thành thành thật thật ôm tượng Quan m, thì gật đầu phi thường thỏa mãn.

“Vậy bản vương về đây.” Ngay cả trà cũng không hớp, ta túm lấy hắn, nghĩ không nên tiếp tục kéo dài, “Nước không thể một ngày không có vua, ngươi đừng nên tùy hứng nữa.”

Ngự Vương lạnh lùng nhìn ta, “Bản vương hỏi ngươi, lúc sư phụ ngươi qua đời, chỉ có ngươi ở bên cạnh ông ta sao.”

“Đúng vậy.” Sư huynh đã chạy từ lâu.

“Là ngươi tự tay hạ táng.”

“Ừ.”

“Có di vật không.”

“Có.”

Ánh mắt Ngự Vương loe lóe, “Là thứ gì, lấy ra cho ta xem một chút.”

Ta sờ lên Quan m buông trước ngực, “Chẳng phải là thanh bảo kiếm danh chấn giang hồ ta đeo khi tiến cung năm đó sao. Cái thanh bị ngươi một cước bẻ cong phi thẳng vào lò lửa ba năm trước ấy.”

Ngự Vương mặt không đổi sắc ho nhẹ một tiếng, “Lão tổng quản nói, năm ấy có một loại tín vật, do phụ hoàng tự mình giao cho sư phụ ngươi.”

Ta nhỏ giọng lầm bầm, “Da mặt dầy quá đấy, bảo bối của người ta ngươi đã chà đạp cả rồi, lại còn đi tìm người…”

“Ngươi nói cái gì!”

Ta vội lắc đầu, “Ta nói, ngươi muốn dùng ông ấy chứng minh thân phận của ta, để dễ dàng ủn ta lên vương vị? Ngự Vương điện hạ của ta ơi, toàn Trường An đều biết Quý Thanh Hòa là một tên hồ mị, ngươi muốn để bọn họ cúi đầu xưng thần với ta sao?”

“Ý của bản vương, Thanh Hòa ngươi không nên đoán liều.”

“… … …”

Ta nhẹ nhàng kéo lấy tay áo hắn, mỉm cười ngọt ngào, “Thế thì như vậy đi, ngài xem, làm hoàng thượng, có thể nuôi sủng thần, nào đâu có chuyện ngược lại chứ. Nếu ngươi thật tâm trả cho ta một cái công đạo, ta cũng không làm khó ngươi nữa. Hoàng đế này ta làm, tín vật ta cũng đi kiếm, chỉ có điều chỗ nẵm của hai ta, có phải hay không cũng nên đổi lại?”

Ngự Vương dịu dàng vuốt ve mặt ta, “Chuyện giường chiếu bản vương luôn luôn quy củ, xem ra ngươi hôm qua giày vò còn chưa đủ, lại còn muốn chơi Quan m tọa sen? Thanh Hòa tri kỷ thế này, bản vương cực kỳ cảm động.”

Ngươi!

“Còn nữa.” Ngự Vương thu tay về, trầm mặt xuống, “Ngươi tính tìm tín vật kiểu gì.”

Ta nhún vai, “Dù sao ngươi cũng không thể phái người đào phần mộ của sư phụ ta…” Ta nhìn vẻ mặt hắn, bất chợt rùng mình một cái, “Không phải là ngươi từng phái Vệ Nhất đi đào chứ…”

“…” Ngự Vương dứt khoát lảng tránh đề tài này, “Có khi nào ở chỗ sư huynh ngươi không.”

Ta lại rùng mình cái nữa, “Ngươi ngươi ngươi ngươi ngươi muốn đi tìm sư huynh ta?”

“Thì sao?” Ngự Vương ra chiều suy nghĩ nói, “Chẳng lẽ y lại là một nhân vật nguy hiểm?”

Ta run lẩy bẩy.

“Trước như thế đã. Sau khi bản vương quyết định, sẽ tới tìm ngươi.”

Ngự Vương đi rồi, ta vẫn ôm Quan m như trước, trở về phòng, cảm thấy tâm thần không yên.


Sư huynh, là tồn tại đáng sợ cỡ nào. Đã nhiều năm như thế, thình lình nhắc tới, vậy mà ta vẫn rùng hết cả mình.

“Đại nhân, tháng ngày trôi qua thư thái ghê nhỉ!”

Dạ bay vào, đứng cách xa ta ba thước, nâng tay áo làm bộ lau lệ, “Chỉ vì ta là người nằm dưới, đại nhân mới ôm Quan m không muốn buông tay, ngươi ghét ta kề cận thế sao.”

Ta nhớ tới chuyện hôm qua bị hắn báo hại, còn đang bốc hỏa đây này!

Ta giơ Quan m tíến về phía hắn, Dạ tức thì lùi ngay một bước.

Ta đứng lên, Dạ lại lùi một bước, run run nói, “Ngươi làm gì.”

“Báo thù!”

Ta hai tay giơ Quan m, tiến về phía hắn.

“Ngươi ngươi ngươi! Ngươi đừng có lại đây!”

Dạ bắt đầu trốn, ta bắt đầu truy, ở trong phòng xoay xoay vòng vòng.

“Thấy ta không thể trở mình, ngươi còn hưng phấn như vậy!”

“Ai bảo bộ dạng ngươi kêu người ăn hiếp! Oa oa! Ngươi ôm Quan m biến đi! Cách xa ta một chút! Đừng đuổi theo ta! Đừng đuổi theo ta!”

“Cho ngươi bắt nạt ta này! Cho ngươi bắt nạt ta này!”

Ta khùng lên đuổi theo hắn, nhìn hắn bị Quan m hù đến mức ở trên không bay loạn xạ, thì cảm thấy vô cùng hả giận.

“A!”

Ai ngờ đang chạy hăng tiết vịt, tự nhiên lại trẹo chân một cái, bổ chửng ra đất.

Tượng ngọc Quan m tượng rơi xuống thảm. Lăn đi xa thật.

Ta ngã dập mũi, dụi dụi dụi, đứng dậy, ngẩn ra.

Dạ trên không cũng ngẩn ra.

“Oa oa oa oa oa!”

Sau một khắc, ta liều mạng bò về phía Quan m.

Sau một khắc, Dạ thét lanh lảnh bổ nhào về phía ta.

Mắt thấy đầu ngón tay còn cách Quan m vài thước.

Trên người đột nhiên trầm xuống, trong lúc không thể nhúc nhích, đã bị Dạ vững vừng vàng vàng đè lên.

………………………………………..

1. Xuất xứ từ bài Ái liên thuyết (爱莲说) của Chu Đôn Di (周敦颐) thời Tống (đừng hỏi làm sao đang thời Đường đã có =.=).

Nguyên bản chữ Hán:

水陆草木之花, 可爱者甚蕃. 晋陶渊明独爱菊. 自李唐来, 世人盛爱牡丹. 予独爱莲之出淤泥而不染, 濯清涟而不妖, 中通外直, 不蔓不枝, 香远益清, 亭亭净植, 可远观而不可亵玩焉. 予谓菊, 花之隐逸者也; 牡丹, 花之富贵者也; 莲, 花之君子者也. 噫! 菊之爱, 陶后鲜有闻. 莲之爱, 同予者何人? 牡丹之爱, 宜乎众矣.

Phiên âm Hán Việt:

Thủy lục thảo mộc chi hoa, khả ái giả thậm phiền. Tấn đào uyên minh độc ái cúc. Tự lý đường lai, thế nhân thịnh ái mẫu đan. Dư độc ái liên chi xuất ứ nê nhi bất nhiễm, trạc thanh liên nhi bất yêu, trung thông ngoại trực, bất mạn bất chi, hương viễn ích thanh, đình đình tịnh thực, khả viễn quan nhi bất khả tiết ngoạn yên. Dư vị cúc, hoa chi ẩn dật giả dã; mẫu đan, hoa chi phú quý giả dã; liên, hoa chi quân tử giả dã. Y! Cúc chi ái, đào hậu tiên hữu văn. Liên chi ái, đồng dư giả hà nhân? Mẫu đan chi ái, nghi hồ chúng hĩ.

(Trên cạn dưới nước, những loài hoa cỏ đáng để yêu thích rất nhiều. Đào Uyên Minh triều Tấn chỉ yêu hoa cúc. Tự họ Lý lập Đường đến nay, người đời thịnh chuộng mẫu đơn. Riêng ta chỉ yêu mến loài sen, mọc lên từ bùn mà không ô nhiễm, tắm trong nước mát mà chẳng lẳng lơ, trong rỗng ngoài thẳng, không dây không nhành, hương lan xa càng thêm thanh khiết, dáng thanh tao vươn mình thẳng tắp, có thể ngắm nhìn từ xa chứ không thể khinh nhờn đùa cợt. Ta gọi cúc là người ẩn dật; coi mẫu đơn là kẻ giàu sang; còn sen kia là bậc quân tử. Chao ơi! Người yêu cúc, sau ông Đào chẳng mấy. Yêu mẫu đơn, hẳn đã rất nhiều rồi! Thế yêu sen, còn ai với ta chăng?)

………………………………….

Tiểu kịch trường.

“Ngự Vương đại nhân chớ hoảng sợ.” Tử Vi từ trên tán hạnh thong dong dùng phong thái thiếu niên lão thành hạ xuống, Ngự Vương ôm chặt ta, ánh mắt đã tràn ngập đề phòng. “Được lắm. Quý Thanh Hòa, bản vương chiếu cố Ngoại Ti Tỉnh nhiều năm như vậy, cũng không biết trong sân nhà ngươi quả là rất phong phú.”


Ta tự hào nói, “Không phải vậy sao. Ngươi xem, con thỏ nhãi ranh là hồ ly tinh, Tiểu San Hô là san hô yêu mỵ, Tử Vi là Tử Vi tinh quân, Dạ là oán linh ngàn năm, cộng thêm cả Bạch Liên Thiên Trúc này, động vật, thực vật, quỷ hồn, thần tiên, đầy đủ mọi thứ nà.”

Ngự Vương cúi đầu nhìn ta cười nói, “Thanh Hòa ngươi thực có bản lĩnh ~~ “

Ta dương dương tự đắc nói, “Biết ta rồi chứ.”

“Ừ ~~ Thanh Hòa, ngươi thật lợi hại ~~ bản vương phát hiện chính mình thực sự là một khắc cũng không rời ngươi được nữa ~ “

“Ta cũng yêu ngươi nha… Tiểu bảo bối của ta nha ~~~ hai ta một đôi nha ~~~ thơm một cái ~”

Ngự Vương lập tức cúi đầu, hôn ta thật sâu.

“Hay!” Yêu tinh quỷ mị toàn sân đồng loạt vỗ tay nhiệt liệt.

Cái truyện này càng ngày càng sến. Sến rùng cả mình. Brừ… =.=|||