Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi!

Chương 111: Tôi Là Lão Tổ Tông Của Ông Ta

Ngày kế, trời còn chưa sáng nhưng thói quen nhiều năm làm Hạ Hầu Thiệu Huyền cứ đúng giờ liền mở mắt. Vì không muốn kinh động Liên Kỳ Quang còn đang say ngủ, Hạ Hầu Thiệu Huyền cầm quần áo vào phòng tắm, mặc vào bộ quân phục màu đen cố định suốt quanh năm suốt tháng.


Hạ Hầu Thiệu Huyền quay lại bên giường, ngồi chồm hổm ngắm nhìn gương mặt nhỏ nhắn có chút trắng bệch của Liên Kỳ Quang, nếu nói không đau lòng là tuyệt đối không có khả năng.


Đã không còn cố kỵ của lần đầu tiên, cộng thêm nhiệt tình của Liên Kỳ Quang, tối qua Hạ Hầu Thiệu Huyền hoàn toàn mất khống chế, phóng túng áp lực cùng dục vọng của mình, lăn qua lộn lại làm không biết bao nhiêu lần, mãi đến tận nửa đêm Liên Kỳ Quang rốt cuộc chống chỡ không nổi ngất đi, anh mới phát tiết lần nữa, sau đó tẩy rửa cả hai rồi ôm Liên Kỳ Quang ngủ.


So với lần đầu tiên, Hạ Hầu Thiệu Huyền cẩn thận cùng Liên Kỳ Quang đau đớn vô cùng, trận triền miên tối qua, cả hai đều có thể nói là tận hứng.
Liên Kỳ Quang rên khẽ một tiếng, mơ mơ màng màng mở mắt, mờ mịt nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền bên người, nhẹ giọng hỏi: “Mấy giờ rồi?”


“Còn sớm, ngủ típ đi.” Hạ Hầu Thiệu Huyền vỗ vỗ vai Liên Kỳ Quang, giúp cậu chỉnh chăn, thấp giọng nói.
Liên Kỳ Quang chép chép miệng, kéo chăn trùm lên đầu, ngủ típ. Nhìn bộ dáng mơ màng của Liên Kỳ Quang, khóe miệng Hạ Hầu Thiệu Huyền cong lên, sáp qua cắn nhẹ bên khóe miệng cậu.


“Hảo hảo ngủ đi, anh sẽ về ngay.” Hạ Hầu Thiệu Huyền dứt lời liền đứng dậy cầm áo khoác bên cạnh, xoay người rời khỏi phòng.
Có lẽ vì quá mệt, Liên Kỳ Quang ngủ thẳng tới tận chiều, cuối cùng bị cái bụng trống rỗng làm đói tỉnh.


Liên Kỳ Quang dụi mắt ngồi dậy, tấm chăn trên người chảy xuống, lộ ra thân thể chật vật không chịu nổi, trắng đỏ đan xen, mờ ám đến cực điểm. Liên Kỳ Quang ngơ ngác nhìn căn phòng im ắng, gương mặt nhỏ nhắn rõ ràng vẫn còn lờ mờ chưa tỉnh ngủ.


Liên Kỳ Quang cứ vậy ngơ ngác ngồi trên giường, không biết trải qua bao lâu, cái đầu lờ mờ mới chậm rãi khôi phục chút tỉnh táo.


Bụng phát ra tiếng ‘càu nhàu’ vang dội, Liên Kỳ Quang một tay xoa xoa bụng, một tay với lấy quần áo đặt bên cạnh, chính là hai chân vừa mới chạm đất, còn dưa dùng sức đã mềm nhũn, trực tiếp té nhào, chỗ tư mật phía sau lập tức truyền tới cảm giác khó chịu.


Liên Kỳ Quang quơ quào tay, từ trong chăn lú ra cái đầu, lờ mờ ngồi bệch dưới đất.


Đúng lúc này cửa phòng bị đẩy ra, Hạ Hầu Thiệu Huyền bưng cơm bước vào, còn không chờ anh tiến hẳn vào phòng đã thấy Liên Kỳ Quang đang ngẩn người ngồi dưới đất, Hạ Hầu Thiệu Huyền hơi khựng lại, trên mặt xẹt qua một tia kinh ngạc.


“Vợ.” Hồi phục tinh thần, Hạ Hầu Thiệu Huyền vội vàng đưa tay đóng cửa rồi đi tới bên cạnh Liên Kỳ Quang, ôm cả người lẫn chăn lên giường.
“Sao lại ngồi đó? Ngã à?” Hạ Hầu Thiệu Huyền kiểm tra thân mình Liên Kỳ Quang từ trên xuống dưới, giọng điệu có chút khẩn trương.


“…đói bụng.” Liên Kỳ Quang giương hai móng vuốt, ngơ ngác tùy hỉ Hạ Hầu Thiệu Huyền kiểm tra.
“…” Động tác Hạ Hầu Thiệu Huyền đột nhiên dừng lại, nhìn gương mặt nhỏ nhắn mơ màng của vợ yêu, nhịn không được cười khẽ thành tiếng.


“Ngủ lâu như vậy, biết em thể nào cũng đói bụng.” Hạ Hầu Thiệu Huyền ngồi xuống giường, lấy quần áo ở bên cạnh qua: “Trước tiên mặc đồ vào đã.”
Liên Kỳ Quang híp mắt, vô lực tựa vào lòng Hạ Hầu Thiệu Huyền, tùy ý để anh gây sức ép.


“Khó chịu à?” Giúp liên Kỳ Quang mặc xong quần áo, nhìn bộ dáng như đi vào cõi thần tiên của cậu, thực bất đắc dĩ hầu hạ cậu đánh răng rửa mặt, mở cà mên, động tác thuần thục bắt đầu uy cơm.


“Không có sức.” Hé miệng ngậm lấy ngụm cơm Hạ Hầu Thiệu Huyền uy, Liên Kỳ Quang ngốc ngốc nói: “Đều là vì anh!”
“Kia còn không phải do em hấp dẫn anh à?” Hạ Hầu Thiệu Huyền sáp qua, thấp giọng nói: “Không lẽ tối qua vợ cảm thấy không dễ chịu à?”


“…” Liên Kỳ Quang nhai nhai cơm trong miệng, nghiêng đầu nghĩ nghĩ: “Thực thoải mái.”
Hạ Hầu Thiệu Huyền bất đắc dĩ lắc đầu: “Há miệng.”
“Khi nào tôi về?” Nghĩ tới chuyện này, Liên Kỳ Quang ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Hầu Thiệu Huyền.


“Vợ à, em muốn rời xa anh tới vậy à?” Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tay nhéo nhéo má Liên Kỳ Quang, có chút bất mãn: “Nhóc hư hỏng không có lương tâm.”
“Tôi sắp khai giảng rồi.” Liên Kỳ Quang mở quang não để Hạ Hầu Thiệu Huyền nhìn ngày: “Ngồi phi thuyền cũng mất vài ngày, sẽ muộn.”


“Em ở lại đây, anh dạy em còn tốt hơn cả học viện.”
“…” Liên Kỳ Quang không nói, cứ vậy ngẩng đầu, mặt không biểu cảm nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền.
Hạ Hầu Thiệu Huyền bất đắc dĩ, xoa xoa tóc Liên Kỳ Quang: “Ngày mốt lên phi thuyền, tới khi đó anh sẽ tiễn em.”


“Trước lúc đi tôi có quà cho anh.” Liên Kỳ Quang cầm đi cà mên trong tay Hạ Hầu Thiệu Huyền, tự múc cơm đưa vào miệng.
“Quà của em nhiều thật.” Hạ Hầu Thiệu Huyền bật cười: “Đúng rồi, chuyện em muốn tới khu một, chờ em trở lại Lam tinh anh sẽ liên hệ với ông nội, em đừng gấp.”


“Tôi là Ám Quang đại nhân, tính bối phận thì có thể xem là lão tổ tông của ông ta, này là mệnh lệnh! Không được cự tuyệt.” Liên Kỳ Quang dẩu mỏ, mặt không biểu cảm nói.
Hạ Hầu Thiệu Huyền hắc tuyến: “Vợ à, em là lão tổ tông của ông nội anh, kia anh là gì của em hả?”


“…” Liên Kỳ Quang.
“Ông ta không cho, tôi liền cho bảo tàng nổ tung luôn.” Vùi đầu bới cơm, cứng ngắc chuyển đề tài.


“Làm càn.” Nhìn ra hành động vụng về của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền cũng không vạch trần, đưa tay điểm điểm trán cậu. Bất quá ngẫm tới bối phận thì trong lòng anh vẫn có chút khó chịu.


“Đó là viện bảo tàng Ám Quang, tôi chính là Ám Quang, đó chính là nhà tôi, tôi cho nổ nhà tôi thì có gì sai à?” Ngẩng đầu, mặt than nhìn chằm chằm Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“Lý do không chính đáng tẹo nào.” Hạ Hầu Thiệu Huyền bất lực: “Mau ăn cơm đi.”


Cùng Liên Kỳ Quang dùng cơm xong, Hạ Hầu Thiệu Huyền giúp Liên Kỳ Quang thay quần áo rồi cầm đồ bẩn vào phòng tắm. Chờ đến khi anh quay ra, Liên Kỳ Quang để chân không ngồi trên ghế, mà cái giường đôi rộng hai mét không thấy bóng dáng đâu nữa.


“Vợ.” Hạ Hầu Thiệu Huyền đi tới bên cạnh Liên Kỳ Quang, tay đặt lên đầu cậu, giọng nói mang theo ý uy hϊế͙p͙. Chỉ mới xoay người một cái thôi, nhóc con này lại quậy!
“Giường đâu?”
“Không còn.” Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, xuyên qua phần tóc lòa xòa trước trán ngốc ngốc nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền.


“Nó đâu rồi?”
“Tôi ném rồi.” Vẻ mặt nghiêm túc, hoàn toàn không có biểu cảm tội lỗi khi làm sai.
Nhưng… Hạ Hầu Thiệu Huyền bất đắc dĩ.
“Vợ à, em ném giường rồi, tối nay chúng ta ngủ ở đâu đây?”


“Tôi đã nói có quà cho anh.” Liên Kỳ Quang mấp mé miệng, bàn tay nhỏ xinh vung lên, nhất thời, khoảng không gian trống rỗng bên cạnh cửa sổ xuất hiện một cái giường rộng hai mét. Trong suốt lóng lánh tỏa ra ánh sáng bàn bạc, năng lượng nồng đậm thuần túy nháy mắt lan tràn khắp mọi ngóc ngách trong phòng, làm tinh thần người ta rung lên, chỉ cảm thấy mệt mỏi trong người đều tan biến, dị thường thoải mái.


“Đây là…” Hạ Hầu Thiệu Huyền giật mình.


“Đây là ngọc mà lần trước tôi đã nói.” Liên Kỳ Quang vươn hai tay, Hạ Hầu Thiệu Huyền hiểu ý bước tới ôm lấy cậu đặt ngồi lên giường ngọc, nhất thời một cỗ thanh lương truyền tới, năng lượng nồng đậm nháy mắt bổ sung lượng dị năng bị tiêu hao.


“Tôi lấy phần ngọc này từ trong đá thô, sau đó dung hợp lại, tạo thành giường cho anh.” Liên Kỳ Quang nằm trên giường, thoải mái cọ cọ. Mỹ nhân bạch ngọc giao chiếu cùng một chỗ làm Hạ Hầu Thiệu Huyền có một thoáng thất thần.


“Anh xem bên trong đi.” Liên Kỳ Quang kéo Hạ Hầu Thiệu Huyền qua, chỉ chỉ giường ngọc, Hạ Hầu Thiệu Huyền cúi người, nhìn thật kỹ, liền phát hiện, giường ngọc rỗng ruột, bên trong là nước hồ màu lam nhộn nhạo lăn tăn.


“Bản thân ngọc vốn đã ẩn chứa sức mạnh cực kỳ thuần túy, tôi rót nước hồ vào bên trong làm sức mạnh kia càng nồng đậm hơn. Hơn nữa, tôi còn ngâm giường này trong hồ, lợi dụng dị năng hệ mộc chuyển hóa sức mạnh trong hồ nước thành sợi tơ, chậm rãi dung hợp với giường ngọc. Mỗi ngày nằm ngủ trên nó không chỉ tu luyện ít đạt hiệu quả cao mà dị năng tiêu hao suốt cả ngày của anh cũng nhanh chóng được bổ sung.”


“Vợ…”
“Tôi có không gian, nước hồ trong không gian còn thiệt nhiều.” Giống như không muốn để Hạ Hầu Thiệu Huyền cự tuyệt, trên tay Liên Kỳ Quang đột nhiên xuất hiện một ly nước, khoanh chân ngồi trên giường, gõ gõ cái ly.


“Vợ à, kỳ thật anh muốn nói là anh cũng có chuẩn bị quà cho em.” Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm lấy Liên Kỳ Quang, đưa cho cậu một cái không gian khí.
“Tôi có không gian rồi, không cần.” Nhìn không gian khí trong tay Hạ Hầu Thiệu Huyền, Liên Kỳ Quang ngốc ngốc nói.


“Nhìn bên trong thử xem.” Hạ Hầu Thiệu Huyền đặt không gian khí vào tay Liên Kỳ Quang, nhỏ giọng nói.
Ánh mắt Liên Kỳ Quang hiện lên chút nghi hoặc, nhưng vẫn nhận lấy, phóng dị năng dò xét, nhất thời trợn to mắt.


Bên trong không gian khí là một chiếc phi hành khí đen đỏ vô cùng khí phách, nói là phi hành khí, nhưng Liên Kỳ Quang cảm thấy nó càng giống phi thuyền chiến đấu hơn, dù sao, Liên Kỳ Quang chưa từng thấy phi hành khí nào giống vậy. Bên trong nó đặt đủ loại súng ống, còn có một số mô hình phi thuyền mà Liên Kỳ Quang thích.


“Đây là…”
“Thích không?” Hạ Hầu Thiệu Huyền trầm giọng nói.
“Đây là phi hành khí?” Liên Kỳ Quang nghi hoặc.
“Phi hành khí chuyên dụng dùng trong quân đội, anh bảo người dựa theo phi thuyền chiến đấu cải tạo lại, có tính năng công kích cùng phòng ngự.”


“… anh ăn trộm à?” Trầm mặc hồi lâu, Liên Kỳ Quang nhịn không được mở miệng hỏi.
“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“Vợ, trong lòng em anh là người như vậy sao?” Nhìn gương mặt nhỏ nhắn thực vô tội của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền có chút nghiến răng nghiến lợi.


“…” Ừm, bất quá Liên Kỳ Quang không dám nói ra.
“Phi hành khí này là anh đặc biệt chế tạo ra, bảo An Dịch hỗ trợ lắp ráp. Súng ống bên trong là đồ anh tích lũy được mấy năm nay, em cầm lấy phòng thân.”


“Tôi không cần.” Liên Kỳ Quang không chút biểu cảm trả không gian khí lại cho Hạ Hầu Thiệu Huyền: “Tôi không biết lái xe.”
Ở những năm tận thế, ngay cả chạy xe đạp cậu còn chưa được học.


“Nhóc ngốc.” Hạ Hầu Thiệu Huyền nhéo nhéo má Liên Kỳ Quang, nhịn không được bật cười: “Nó có chức năng điều khiển bằng giọng nói, em chỉ cần nói mình muốn đi tới nơi nào, nó sẽ tự động tìm đường, sau đó đi tới mục tiêu đã chỉ định.”


“Tôi muốn.” Ánh mắt Liên Kỳ Quang sáng lên, túm chặt phi hành khí trong tay, sợ Hạ Hầu Thiệu Huyền đổi ý.
Có cái này, sẽ không sợ lạc đường nữa.
“Hôm nay căn cứ có diễn luyện phi thuyền, muốn xem không?” Hạ Hầu Thiệu Huyền đứng dậy xem thời gian, mở miệng hỏi.


“Tốt.” Liên Kỳ Quang ngốc ngốc gật đầu, bất quá ánh mắt lại càng sáng hơn.
“Mặc áo khoác vào, anh ôm em đi.” Nhìn vợ yêu bảo bối, trái tim Hạ Hầu Thiệu Huyền mềm nhũn.
“Ưm.”
“Thiệu Huyền.”
“Sao?”
“Phi thuyền thực khốc.”
“Ừ.”
“Anh có phi thuyền không?”
“Ừ.”


“Kia có thể tặng tôi một cái chơi không?”
“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“… vợ à, này thật sự không thể ừ.”


Hai người dưới ánh mắt đầy hâm mộ ghen tị hận của một đám đàn ông độc thân trong căn cứ một đường lôi kéo giá trị cừu hận. Chính là thời gian tốt đẹp luôn ngắn ngủi, cho dù không muốn thì ngày chia ly vẫn tới.


Hạ Hầu Thiệu Huyền giúp Liên Kỳ Quang thay đồng phục học viện quân đội, để Viên Linh lái xe, bản thân thì ôm Liên Kỳ Quang vẫn còn buồn ngủ đi tới khu phi thuyền.
“Vợ, sau khi trở về, mọi chuyện đều phải cẩn thận.” Kéo nút thắt quân phục mình ra khỏi miệng Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền căn dặn.


“Ưm.” Liên Kỳ Quang lơ đãng gật gật đầu, cuộn mình trong ngực Hạ Hầu Thiệu Huyền, lại có chút thất thần.
“Hảo hảo nghe.” Hạ Hầu Thiệu Huyền xốc Liên Kỳ Quang dậy, nghiêm nghị nói: “Các người kia xa một chút, có chuyện gì, lập tức báo anh biết.”


“Tốt.” ánh mắt mơ mơ hồ hồ, lại chuyển chú ý lên quân hàm trên quân phục Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“Rất nhanh anh sẽ trở về thăm em, chờ anh.”
“Ưm ưm.” Gật đầu có lệ, ánh mắt chớp cũng không chớp nhìn chằm chắm những ngôi sao nhỏ sáng lóng lánh.


Hạ Hầu Thiệu Huyền hơi nhíu mi, cúi đầu nhìn theo ánh mắt Liên Kỳ Quang, liền thấy quân hàm lòe lòe óng ánh sắc vàng trên vai mình.
“Muốn?” Hạ Hầu Thiệu Huyền đưa tay sờ sờ quân hàm trên vai, nhướng mi hỏi.
“Ưm.” Gật đầu, rõ ràng dùng lực không nhẹ.
“Em muốn nó làm gì?”


“Dọa người.” Nghĩ nghĩ lại nói: “Phỏng chế không được, rất đẹp.”
“Trái pháp luật, muốn vào tù à?” Hạ Hầu Thiệu Huyền bật cười. Dọa người? Thế mà cũng nghĩ ra được. Nhưng trên tay vẫn dùng sức, tháo quân hàm cấp tướng xuống cho Liên Kỳ Quang.
“Cho tôi?” Liên Kỳ Quang nghiêng đầu.


Hạ Hầu Thiệu Huyền cười cười không nói, giúp Liên Kỳ Quang đeo quân hàm lên áo: “Mang đi dọa người đi, này là thượng phương bảo kiếm của anh.”


Lần đó Hạ Hầu Thiệu Huyền đặc biệt tìm hiểu ý nghĩa của bốn chữ này, nếu bả đao kia là thượng phương bảo kiếm của Liên Kỳ Quang, thì anh chính là huy hiệu vàng chóe này đi.
“Chính là anh làm sao bây giờ?” Vuốt ve quân hàm trên cổ áo, Liên Kỳ Quang yêu thích không chịu buông tay.


“Nói làm mất rồi, không sao đâu.” Hạ Hầu Thiệu Huyền giúp Liên Kỳ Quang chỉnh lại áo, tùy ý nói: “Bất Lạc tinh không để ý mấy quy củ của Lam tinh đâu.”
Viên Linh ngồi trên ghế lái co rút khóe miệng.
‘Boss, lão nguyên soái sẽ khóc đó.’


“Đẹp không?” Liên Kỳ Quang ngưỡng cổ, chỉ chỉ quân hàm.
“Đẹp.”
“Có giống tướng quân không?” Liên Kỳ Quang nói xong liền làm một cái chào theo nghi thức quân đội với Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“Giống, cực giống.” Hạ Hầu Thiệu Huyền bất đắc dĩ bật cười.


Viên Linh ngồi phía trước cũng nhịn không được cong môi, ánh mắt đầy ý cười.
“Cũng không có gì hay.” Nhìn ra Hạ Hầu Thiệu Huyền chỉ trả lời có lệ, Liên Kỳ Quang tháo quân hàm xuống cất vào trong áo: “Lúc trước tuy tôi không phải tướng quân, nhưng tôi có quyền như nguyên soái.”


“Ừ, em là nguyên soái của anh.” Hạ Hầu Thiệu Huyền an ủi sờ sờ đầu Liên Kỳ Quang, nhân tiện quăng qua một ánh mắt lạnh băng về phía Viên Linh.
“…” Viên Linh.
Hứ! Có gì giỏi chứ, có bản lĩnh thì đi ngang trước mặt chị dâu đi! Lão lưu manh! !


Phi hành khí rất nhanh chở Liên Kỳ Quang tới vị trí, lúc này phi thuyền đã tới, lơ lửng giữa không trung, liếc mắt nhìn lại, khí phách vô cùng, làm người ta cảm giác áp lực nặng nề.
“Tôi phải đi.” Liên Kỳ Quang xoay người, mặt không biểu cảm nhìn Hạ Hầu Thiệu Huyền.


“Đừng đóng quang não, giữ liên hệ.” Hạ Hầu Thiệu Huyền ôm lấy Liên Kỳ Quang, thực không nỡ rời xa.
“Nếu anh sợ thì cứ gọi, tôi sẽ nói chuyện với anh.” Liên Kỳ Quang an ủi vỗ vỗ lưng Hạ Hầu Thiệu Huyền, nghiêm túc nói.
“…” Hạ Hầu Thiệu Huyền.


“Viên Linh!” Buông Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền nhìn Viên Linh ở bên cạnh: “Giao cho cậu, không được phép xảy ra bất kì chuyện ngoài ý muốn nào.”
“Vâng! Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!” Viên Linh đứng thẳng, nghiêm nghị chào theo nghi thức quân đội.


“Gặp lại sau!” Liên Kỳ Quang quơ quơ tay tạm biệt Hạ Hầu Thiệu Huyền, theo Viên Linh bước lên chiếc thang kim loại lên phi thuyền.
“Chờ tôi trưởng thành, chúng ta liền sinh nắm! ! !” Đứng trên bậc thang, theo thang dần dần chạy lên, Liên Kỳ Quang đột nhiên lớn tiếng nói.
Quả nhiên là lão lưu manh! ! Viên Linh thầm phun tào.


Nhìn bóng dáng Liên Kỳ Quang dần biến mất, Hạ Hầu Thiệu Huyền đột nhiên có chút do dự, nếu hiện giờ chạy qua cướp người không biết có kịp không.


Thang kim loại khép lại, phi thuyền chập rãi rời khỏi mặt đất, bay vút lên không trung. Bụi đất cuộn cuộn đầy trời, quất vào mặt làm người ta phát đau. Hạ Hầu Thiệu Huyền nheo mắt, nhìn chằm chằm phi huyền ngày càng nhỏ, trong lòng chậm rãi tràn đầy trống rỗng cùng mất mác.


“Chị dâu, có, có khỏe không?” Viên Linh nhìn Liên Kỳ Quang cuộn mình nằm trong góc giường, thử hỏi.
“…” Liên Kỳ Quang che đầu, dấu đi gương mặt nhỏ nhắn, rầu rĩ phất phất tay với Viên Linh, ý bảo anh đi ra ngoài.


“Chị dâu, bằng không, uống thêm một phần thuốc đi?” Liên Kỳ Quang khó chịu như vậy làm Viên Linh khá lo lắng, cắn răng cầm ly nước thuốc bưng qua.
“Không uống, ghê tởm.” Liên Kỳ Quang cứng rắn nói, cắn chặt hàm răng, cố nén cảm giác quay cuồng trong dạ dày: “Anh đi ra ngoài.”


“Kia chị dâu hảo hảo ngủ một giấc đi, ngủ thì tốt rồi.” Thấy Liên Kỳ Quang thật sự không muốn nói chuyện, Viên Linh nói một câu rồi rời đi.


Liên Kỳ Quang ở trên giường khó chịu lăn qua lộn lại, cuối cùng ló đầu ra khỏi ổ chăn, đưa tay nhấn cái nút bên giường, mở vách ngăn phi thuyền bằng thủy tinh, nhìn vô vàng hành tinh cùng ngôi sao bên ngoài, Liên Kỳ Quang không khỏi nhớ tới lượt đi có Hạ Hầu Thiệu Huyền thông qua quang não im lặng bầu bạn cùng mình.


Liên Kỳ Quang nằm trên giường, dùng chăn quấn mình thành đà điểu, chỉ lộ ra mỗi cái đầu, lẳng lặng nhìn ra bên ngoài.
Nghĩ tới không lâu nữa sẽ về tới Lam tinh, Liên Kỳ Quang lại nhớ tới nam nhân áo đen kia, còn có Cừu Ly Mạch thần thần bí bí.


Đối với Hạ Hầu Thiệu Huyền, cậu quyết định giấu diếm chuyện Cừu Ly Mạch, cậu biết, nếu Hạ Hầu Thiệu Huyền đã biết ‘mối nguy hiểm’ này tồn tại, anh nhất định sẽ xử lý sạch sẽ, cho dù cậu có tức giận đi nữa.


Sở dĩ cậu giấu diếm chuyện này, một là vì cậu cần nương theo Cừu Ly Mạch dẫn tiểu thái tử tới, chỉ cần Cừu Ly Mạch còn ở bên cạnh, tiểu thái tử nhất định sẽ tới gặp mình.
Còn hai là…
Liên Kỳ Quang cụp mi mắt, mím môi.


Làm bạn mấy chục năm ở thời tận thế, hai bọn họ gắn bó cùng nhau trong khoảng thời gian tăm tối, nếu nói cậu không có cảm tình với tiểu thái tử là không có khả năng.
Nếu nói, thật sự phải động thủ giết chết tiểu thái tử, có lẽ, cậu không thể nào ra tay.


Cậu muốn tới viện bảo tàng ở khu một xem di thể Ám Quang, muốn chứng minh suy đoán của mình, này là thứ nhất.
Thứ hai, không ai có thể chân chính có được thân bất tử, chỉ cần cởi bỏ bí ẩn này, hơn nữa còn phải tìm ra bí ẩn cùng biện pháp giết chết tiểu thái tử.


Cậu không thể thật sự hạ sát thủ với tiểu thái tử, nhưng điều kiện kiên quyết là đối phương vẫn còn lưu lại chút tình thầy trò. Nếu mục đích của tiểu thái tử thật sự là cậu, cậu cần có năng lực tự bảo vệ bản thân.


‘Tít! Tít!’ Quang não trên tay truyền tới tin tức, đánh gảy suy nghĩ Liên Kỳ Quang. Cậu cúi đầu nhìn thử, gương mặt vốn lạnh lùng chậm rãi nhu hòa.
“Thiệu Huyền.” Liên Kỳ Quang mở quang não, Hạ Hầu Thiệu Huyền xuất hiện trên màn hình giả lập.


“Vẫn khó chịu à?” Nhìn gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch của Liên Kỳ Quang, Hạ Hầu Thiệu Huyền khẽ nhíu mày.
“Ừm.” Rầu rĩ gật đầu.
“Vợ à, chờ lần sau em tới, anh sẽ dạy em lái phi thuyền, về sau tự ngồi phi thuyền của mình về nhà.” Hạ Hầu Thiệu Huyền khí phách phất tay.


“Anh mua phi thuyền cho tôi?” Liên Kỳ Quang nghiêm túc nói.
“Chờ em tốt nghiệp tới Bất Lạc tinh, học lái phi thuyền rồi, anh sẽ cho em một chiếc chuyên dụng.”
“Tôi muốn chiếc có đại pháo.” Liên Kỳ Quang vẫn nhớ thương phi thuyền màu đỏ trang bị đại pháo trong trận chiến biến dị thể tập thể bạo động lần trước.


“Tốt, giữ lại cho em.”
“Thiệu Huyền.” Liên Kỳ Quang cụp mi mắt, buồn bực nói: “Anh có tin tưởng trực giác không?”
“Làm sao vậy?”


“Không biết vì cái gì, tôi cứ cảm thấy có chút bất an, giống như sắp phát sinh chuyện gì đó.” Liên Kỳ Quang đặt tay lên ngực, áp chế cảm giác hoảng hốt khó chịu kia.
“Vợ à, đừng sợ, anh ở đây.”


“Nếu thật sự sẽ phát sinh vài chuyện không tốt, anh còn đối xử tốt với tôi như hiện giờ không?” Liên Kỳ Quang ngẩng đầu, thẳng tắp nhìn vào con ngươi Hạ Hầu Thiệu Huyền.
“Vợ, anh nói rồi, cả đời này, suốt chặn đường này, cùng nhau.”
“…” Liên Kỳ Quang.


“Ngủ một giấc đi, còn vài ngày nữa mới tới, nghỉ ngơi một chút đi.”
“… ưm.”
“Anh vẫn luôn nhìn em.”
“Tốt.”