Thiếu Phu Bất Lương

Chương 95: Quan hệ của ba người

Bạch Ấu Huyên, nàng ta như thế nào lại ở nơi này? Nơi này cách Vân Trữ thành không hề gần, nàng thân là cô nương đầu bảng Đoàn Tụ các, tú bà làm sao có thể đồng ý để nàng đi xa tới tận đây.

Không đợi Bạch Ấu Huyên mở miệng, hòa thượng đầu bếp đã cười nói: “Bạch thí chủ, làm phiền mấy ngày nay đều tới hỗ trợ rồi.”

Hách Liên Dung hơi nhíu mày, ánh mắt chuyển về hòa thượng đầu bếp, “Vị cô nương này mỗi ngày đều tới đây hỗ trợ?”

Phổ Thế cười nói: “Đúng vậy, Bạch thí chủ muốn tới học làm đồ ăn chay, tới

đây hỗ trợ đã năm sáu ngày, trùng hợp hai ngày nay Phổ Thế bị bệnh, bằng không lại chỉ có một mình tiểu tăng, thật sự là khó có thể ứng phó.

Bạch thí chủ tâm linh chu toàn, cơm canh các vị dùng đều có chứa tâm tư

của Bạch thí chủ đâu.”

“Nga?” Hách Liên Dung lúc này mới một lần nữa nhìn về phía Bạch Ấu Huyên, nếu

nói nàng xuất hiện ở trong này chỉ là vì trùng hợp, Hách Liên Dung không quá tin tưởng.

Bạch Ấu Huyên vốn định tránh đi, lại không chống nổi sự nhiệt tình giới

thiệu của Phổ Thế đại sư, thấy Hách Liên Dung lại nhìn qua, chỉ có thể

kiên trì bước vào phòng bếp, nhẹ nhàng cúi người, “Vị phu nhân.”

Phổ Thế hòa thượng có chút ngoài ý muốn, “Thì ra hai vị thí chủ có quen biết, kia tiểu tăng không quấy rầy, đi nấu cơm trước.”

Có Hách Liên Dung ở đây, Bạch Ấu Huyên cũng không tới hỗ trợ như trước, đi theo ra khỏi phòng bếp, nghe Hách Liên Dung nói: “Khó trách mấy ngày

nay cơm canh tinh xảo không ít, ngay cả bà nội đều khen không dứt miệng

đâu.”

Bạch Ấu Huyên vội vàng khiêm tốn, “Ấu Huyên chính là….”

“Ngươi không cần khẩn trương.” Hách Liên Dung cười cười, “Cũng không nên nghĩ

kiếm cớ làm gì, ta tin rằng chúng ta gặp nhau ở đây lúc này không phải

là ngẫu nhiên.” Bạch Ấu Huyên tỏ ra khó xử, Hách Liên Dung hơi cắn môi

chậm rãi thong thả bước đi, tươi cười đã bất giác biến mất, “Là Thiếu

Quân mang ngươi tới đi? Hắn cũng tốn không ít tâm tư, như vậy chậm rãi

tiếp cận, đích thực có thể hóa giải sự phản cảm của bà nội.”

“Nhị thiếu phu nhân, cũng không phải như vậy. Ấu Huyên ở đây nhị thiếu gia

cũng không biết.” Khuôn mặt tinh xảo của Bạch Ấu Huyên hiện lên tia do

dự, “Ta là bởi vì nghe nói nhị thiếu gia bị bệnh, nghiêm trọng đến mức

muốn lên núi cầu y, cho nên mới cầu xin mụ mụ cho phép ta xuất hành. Ấu

Huyên chỉ cảm thấy lo lắng cho thân thể của nhị thiếu gia, cũng không

nghĩ tới, nhị thiếu phu nhân có thể nảy sinh hiểu lầm.”

“Thì ra là như vậy.” Hách Liên Dung khẽ… nhếch khóe môi. Nàng như thế nào

lại quên mất. Bạch Ấu Huyên mặc dù ở trong thanh lâu, đối với Vị Thiếu

Quân lại là tình cảm thắm thiết. Mà Vị Thiếu Quân đối với nàng cũng

không phải không có cảm tình. “Hắn không có vấn đề gì. Chúng ta lền này

là theo bà nội đến tĩnh tu cùng cầu y thôi.”

Bạch Ấu Huyên cúi đầu không lên tiếng, thủy chung đi ở phía sau Hách Liên

Dung, khiến cho trong lòng Hách Liên Dung không khỏi cảm thấy càng thêm

quái dị.

Nàng là Vị phu nhân a. Mặc kệ quan hệ với Vị Thiếu Quân như thế nào, đối mặt với hồng nhan tri kỉ của hắn nói những chuyện như vậy, không đúng đi?

“Ngươi cũng ở lại trên núi?” Hách Liên Dung thật sự không biết bản thân có thể nói những chuyện này với nàng.

Bạch Ấu Huyên có vẻ cực kỳ ôn thuần. “Không. Ta ở dưới chân núi, mỗi ngày vào giờ này sẽ lên núi, sau giờ cơm sẽ lại trở về.”

“Ngươi đối với Thiếu Quân thật có lòng.”

Hách Liên Dung nói xong những lời này lại không nói gì, trong lòng Bạch Ấu

Huyên không khỏi không yên, lần này gặp nhau tuy là ngoài ý muốn, nàng

nhưng cũng đã thật vất vả hạ quyết tâm nói ra nguyên nhân thực sự bản

thân xuất hiện ở nơi này. Nàng bất an chờ đợi Hách Liên Dung giận dữ,

nếu…. nếu có thể nháo tới trước mặt Vị Thiếu Quân, đó là một thời cơ

tuyệt hảo để ngả bài, nàng vừa lúc có thể cùng Thiếu Quân thương lượng

việc kia. Nàng cũng không có mong ước xa vời, chẳng sợ bản thân chỉ làm

một nha hoàn thông phòng, chính là theo như lời Đinh Lan, tương lai bản

thân cần nhờ chính mình tranh thủ, nàng thực sự không có quá nhiều thời

gian. Ai ngờ, phản ứng của Hách Liên Dung thật sự không theo dự đoán của nàng.

Quan hệ của Vị phu nhân này cùng Vị Thiếu Quân từ trước đến nay đều không

tốt. Vì sao có thể bình thản như vậy nói với nàng “Ngươi thật có lòng”?

Nàng là có tính toán khác, hay vẫn là thật sự không thèm để ý chuyện Vị

Thiếu Quân ở bên ngoài phong hoa tuyết nguyệt? Này có thể tính là khiến

cho Bạch Ấu Huyên hơi chút vui mừng, nhưng nàng không thể cẩn thận khống chế được thể hiện ra ngoài, nhẹ giọng nói: “Ấu Huyên ngày mai sẽ rời

đi, Tần ma ma đã phái người đến thúc giục.”

Hách Liên Dung kinh ngạc, “Ngươi lại không thể treo biển hành nghề, vội vã trở về như vậy làm gì?”

Vẻ mặt Bạch Ấu Huyên bị kiềm hãm, theo đó sắc mặt khẽ biến.

Nàng là đang nhắc nhở mình có thân phận thấp hèn sao? Tuy rằng là cô nương

bị bao, nhưng cũng có thời điểm, tú bà vẫn sẽ đem những cô nương như

nàng đi tiếp khách xã giao, đàn một khúc uống chút rượu, không thể tránh né.

Hách Liên Dung đợi hồi lâu cũng không có được đáp án, nhìn lại thần sắc Bạch Ấu Huyên, không khỏi ngượng ngùng. Nàng vừa rồi chỉ là tò mò nên mới

thốt ra câu hỏi, xem nhẹ tính đặc thù của chức nghiệp cô nương thanh lâu này, hiển nhiên, đã tạo thành tổn thương tâm lý với Bạch Ấu Huyên.

Hách Liên Dung hít vào một hơi, nàng thật hy vọng Bạch Ấu Huyên lập tức quay trở lại phòng bếp. Nên nấu cơm thì nấu cơm. Nên hỗ trợ thì hỗ trợ, đừng đi theo nàng vác theo bộ dáng nghe giáo huấn. Các nàng rất thân thiết

sao? Nàng có thể có cái gì muốn nói cùng Bạch Ấu Huyên? Không phải chỉ

có mỗi một câu nói cũng nghĩ tới đau đầu, còn cảm thấy xấu hổ.

“Ân…. Ngươi không nghĩ đi gặp Thiếu Quân sao?” Hách Liên Dung chỉ về phía

ngoài Tây viện, “Hắn ăn mấy đồ không thoải mái, không biết đi đâu nôn.”

Bạch Ấu Huyên sửng sốt, không phải bởi vì nghe được chuyện Vị Thiếu Quân

không thoải mái mà là bởi vì thái độ của Hách Liên Dung. Nàng thế nhưng

để cho chính mình đi tìm Vị Thiếu Quân? Lúc hắn không thoải mái? Nhìn kĩ Hách Liên Dung, Bạch Ấu Huyên không nhìn ra một tia dối trá giả bộ nào, thậm chí còn mang theo chút vội vàng mơ hồ.

Nàng xuất phát từ nhiệt tình thực lòng sao? Nàng biết rõ thân phận của mình, biết rõ quan hệ giữa mình và Vị Thiếu Quân, đây là một tín hiệu tốt

sao? Bạch Ấu Huyên thậm chí cảm thấy một chút kích động, nhưng không có

nghe theo đi tìm Vị Thiếu Quân, ngược lại bước một bước nhỏ tới gần Hách Liên Dung, khuôn mặt tinh xảo càng tăng thêm vài phần tươi sáng, “Trước đó vài ngày…. Thời điểm nhị thiếu tu sửa từ đường, hỏi qua ta một việc, sợ rằng có liên quan tới thiếu phu nhân?”

“Ta?” Hách Liên Dung không biết chính mình cũng có thể ** cùng người khác nói về vấn đề gì đó.

“Nhị thiếu hỏi ta, phải như thế nào mới có thể có được sự tha thứ của một

người.” Bạch Ấu Huyên nhẹ nhàng cười, “Bởi vì hắn lấy đi trang sức cùng

di vật của người kia.”

Hách Liên Dung cảm thấy kinh ngạc, Vị Thiếu Quân cư nhiên để ý tới việc này

sao? Nghĩ như vậy, đoạn thời gian kia, Vị Thiếu Quân thật sự dường như

cùng ngày trước không giống, là bởi vì hỏi Bạch Ấu Huyên, cho nên mới….

Bạch Ấu Huyên nhìn thần sắc Hách Liên Dung, khẽ hé môi, “Nhị thiếu không hề

giống như vẻ bề ngoài phóng đãng tùy hứng như vậy, có một số việc hắn

vẫn luôn đặt trong lòng, Thiếu phu nhân…. Đừng hiểu lầm hắn mới đúng.”

Thân là Vị phu nhân, lại được một hồng nhan tri kỉ nói như vậy, Hách Liên

Dung thật sự không biết nên nói cái gì. Cho nàng một bạt tay bảo nàng

đừng có nhúng mũi vào cuộc sống gia đình của mình sao? Hách Liên Dung

thật sự không vực dậy nổi cái tinh thần đó.

Nàng hiện tại đối với quan hệ của mình với Vị Thiếu Quân coi như vừa lòng,

nếu có cơ hội phù hợp, lại từng bước trở nên thân thiết cũng không phải

không có khả năng, bởi vì quan hệ vợ chồng của bọn họ vẫn luôn tồn tại, ở chung lâu như vậy, Hách Liên Dung đối với điểm này từ bài xích dần

chuyển thành không bài xích.

Tuy nhiên nàng vẫn nghĩ là quá sớm.

Nàng đã quên mất điểm này, Bạch Ấu Huyên, còn có tình cảm của Vị Thiếu Quân đối với Bạch Ấu Huyên.

Nàng cũng vừa mới nhớ tới, trước kia nàng từng nghĩ rằng, nếu Vị Thiếu Quân

cùng Bạch Ấu Huyên lưỡng tình tương duyệt, nàng cũng không để ý để Vị

Thiếu Quân nạp Bạch Ấu Huyên làm thiếp, nàng chỉ cần có được thân phận

Vị phu nhân là tốt rồi, như vậy còn vui vẻ thanh nhàn.

Có phải hay không có chút không đúng không? Hách Liên Dung hít sâu một

hơi, không tiếng động khẽ thở dài. Nếu quan hệ của hai người họ đúng như mình suy nghĩ, như vậy theo tình cảm mà nói, bản thân mới là kẻ đến sau đi, may mắn nàng mới chỉ vừa nhấc chân lên, chưa bước đi ra, cũng vẫn

còn kịp thu hồi.