Thiếu Phu Bất Lương

Chương 48: Tranh chấp Từ đường (2)

Lời này của lão phu nhân vừa nói xong,

trong đại sảnh trở nên im ắng một chút, ánh mắt mọi người đều tụ tập

trên người Vị Thiếu Quân. Vị Thiếu Quân đang chìm đắm trong việc tửu lâu, nghe vậy cũng sửng sốt, lập tức nói: “Bà

nội, cháu muốn làm chính sự, sao lại bắt cháu tu sửa Từ đường làm cái

gì!”

Lão phu nhân giận tái mặt: “Cho cháu tu cháu liền tu!”

Tính tình đùa giỡn của Vị Thiếu Quân

lại nổi lên, ngồi im không lên tiếng trả lời. Sắc mặt Nghiêm thị lúc này mới bình tĩnh trở lại, nói với lão phu nhân: “Nương, Thiếu Quân thật

vất vả mới muốn làm chút chính sự, người còn dùng việc này làm phiền

hắn.”

Ngô thị hơi mấp máy môi, không biết tính toán cái gì, đột nhiên nói: “Con đồng ý với bà nội, để nhị đệ tu sửa đi.”

Ánh mắt Nghiêm thị hiện lên sự sắc bén, Ngô thị quay mặt đi không nhìn nàng, thẳng hướng lão phu nhân nói: “Bà

nội cũng là sợ Thiếu Dương bận quá.”

Lão phu nhân đối với lời này từ chối

cho ý kiến, nói với mọi người: “Vị gia chúng ta vốn ít người, chỉ có mấy huynh đệ Thiếu Huyên, đương nhiên phải giúp đỡ lẫn nhau. Chuyện tu sửa

Từ đường giao cho Thiếu Quân, Thiếu Dương cùng Thiếu Huyên quản lí Vị

Tất Tri cho tốt. Vài huynh đệ các cháu nên vì Vị gia tận tâm tận sức mới phải.”

Vị Thiếu Dương đứng lên, không nhìn ánh mắt Nghiêm thị đáp ‘Vâng’ . Ngô thị cũng nhấp nháy Vị Thiếu Huyên, hắn

cũng liền đứng lên. Chỉ có Vị Thiếu Quân, vẻ mặt bất bình như thể ấm ức

lắm, nhảy dựng lên : « Bà nội, ý định của người là không để cháu có tiền đồ ! Ai thích tu Từ đường thì tu, dù sao cháu mặc kệ ! »

Lão phu nhân đau đầu chống mạnh gậy xuống : « Câm mồm ! »

Trong mắt Ngô thị ẩn dấu chút vui mừng, cẩn thận không để Nghiêm thị phát hiện. So với để Vị Thiếu Dương ổn

trọng khôn khéo tiếp quản từ đường, không bằng đem việc này đổ lên đầu

Vị Thiếu Quân, hắn không muốn xử lý tự nhiên phải tìm người hỗ trợ.

Nghiêm thị sao không biết tính toán của Ngô thị, trong lòng nén giận lão phu nhân, lại không vui vì Thiếu Dương không nghe lời. Lúc hai người nổi sóng trong lòng lại nghe thấy lão phu nhân từ tốn nói : « Thiếu Quân, nghe lời bà nói đi. »

Vị Thiếu Quân vẫn là không tình nguyện

nhưng chúng quy vẫn không nói thêm cái gì, tức giận hò hét một lần nữa

rồi ngồi xuống, ai cũng không phản ứng.

Lão phu nhân lúc này mới đứng dậy : « Đi dùng cơm thôi. »

Ngô thị cùng Nghiêm thị có chút không

cam tâm. Hách Liên Dung đứng lên, chính hướng nhà ăn mà đi, chợt thấy

bên cạnh có thêm người, chính là Vị Thu Cúc.

Thần kì nàng vừa mới không tham dự đề

tài tu sửa Từ đường, đại khái cảm thấy tham dự cũng vô dụng. Dù sao nàng cũng muốn để trượng phu mình có chút mặt mũi, chuyện tu sửa từ đường

cũng sẽ không rơi xuống đầu người khác họ. Hiện tại nàng cười cười với

Hách Liên Dung, biểu lộ ra tín hiệu thiện ý khó có được. Hách Liên Dung

có chút mơ hồ, đúng lúc này lại nghe thấy Ngô thị kinh ngạc nói :

« Ai ? Sao tứ muội vẫn chưa trở về ? »

Từ lúc nàng tiến đại sảnh đến bây giờ

đã qua hai khắc chung( 1 khắc=15 phút, 1 canh giờ =2 tiếng), mà bây giờ

nàng mới phát hiện. Còn những người khác, sau một lúc nàng hỏi mới xem

xét một chút. Quả nhiên không thấy Vị Đông Tuyết, không ai để trong

lòng, Ngô thị hỏi thì cứ việc hỏi, cũng không ai quan tâm Vị Đông Tuyết, thuần túy chỉ là việc điểm danh hình thức của một đương gia nên làm.

Ngô thị nói với Bích Lan : « Đến Giáng Tuyết Cư nhìn xem. Sao không ăn cơm chiều cũng không nói một tiếng ! »

Không đợi Bích Lan lên tiếng trả lời liền có hạ nhân chạy chậm tiến vào : « Tam cô gia đã trở lại. » (Cô gia=con rể.)

Vị Thu Cúc lúc này kinh hỉ kêu lên,

lướt qua mọi người chạy ra cửa. Hách Liên Dung đối với vị tam cô gia này ít nhiều cũng có chút tò mò, không rõ hắn có tài năng gì mà vừa có thể

lấy nha hoàn của Vị Thu Cúc làm tiểu thiếp, lại vừa có thể khiến Vị Thu

Cúc khăng khăng một mực với hắn, cho nên nàng vẫn nhìn cửa lớn. Thình

lình một làn hơi ấm thổi vào trong tai : « Sáng nay ngươi cùng Đông

Tuyết xuất môn ? »

Giọng nói cực thấp, thổi trúng lỗ tai

khiến nàng hơi ngứa, Hách Liên Dung co rụt cổ lại, quay mặt lại liền

thấy Vị Thiếu Quân đứng cách nàng quá gần, có chút kinh ngạc nhìn chính

mình, khóe môi chậm rãi cong cong lên như thể phát hiện ra đồ chơi thú

vị.

Hách Liên Dung từng bước lui về phía

sau, tính đứng xa một chút, không ngờ Vị Thiếu Quân cũng từng bước tiến

lên, giữ chặt cánh tay nàng, mặt càng nhích lại gần : « Ngươi có biết

muội ấy đi đâu ? »

Vẫn là giọng nói trầm thấp, nhưng hơi

thở đã có chút cách xa hơn, Hách Liên Dung chỉ cảm thấy hô hấp kia lọt

vào tai khiến nàng tê rần một bên mặt, vội vàng dùng một tay che lỗ tai, lại nắm chặt tay hung hăng rùng mình một cái, vuốt vuốt để bình tĩnh

lại. (OMG, nhạy cảm quá nha, hắc hắc)

Vị Thiếu Quân cười nhẹ thành tiếng : « Hóa ra ngươi không thể để người ta thổi lỗ tai… »

Hách Liên Dung nhìn hắn tươi cười khiếm nhã thì nghiến răng nghiến lợi, đem sức mạnh toàn thân dồn về chân, tìm đúng chân hắn liền dẫm mạnh xuống.

Vị Thiếu Quân kêu lên một tiếng đau

đớn, vẻ mặt xanh xao nhấc chân tránh ra. Hách Liên Dung lại dùng sức xoa nhẹ lỗ tai, lúc này mới bớt nổi da gà. Đang muốn lườm hắn một cái lại

bắt gặp một ánh mắt xinh đẹp.

Nghiêm Yên cười cười, rất nhanh dời ánh mắt đi, Hách Liên Dung lại tinh tường thấy sự ảm đạm trong mắt nàng,

lại buồn cực cảm thán một trận.

Lại nhìn tên quỷ ám kia đã nhanh đỡ lão phu nhân đi, vừa rồi còn làm bà tức điên lên, bây giờ lại thấp giọng

nói nhỏ nhẹ. Lão thái thái mặc dù còn cau mày, ánh mắt vẫn hiện lên sự

cưng chiều, thật khiến người ta bội phục thủ đoạn của tên quỷ ám này.

Bởi vậy cũng không ai nhắc đến chuyện

của Vị Đông Tuyết, tuy rằng mọi người cũng cố ý bước chậm lại nhưng cũng phải chờ sau khi ngồi xuống toàn bộ, tam cô gia Tống Tử Hiên mới chính

thức ra mặt (Làm mình nhớ đến anh Tống Tử Ngôn quá đi > .     « Chương sauChương tiếp » Tham gia diễn đàn Webtruyen.com và đăng truyện tại đây

Bạn đang đọc truyện trên website Webtruyen.com

Nếu bạn thấy thích hãy nhấn like: Bình luận

Viết bình luận... Lời bình giới hạn từ 15 đến 500 ký tự. Số kí tự: 0 Nhập thông tin

Họ tên: Email:   + =

Hoàn tất