Thiếu Phu Bất Lương

Chương 141: Công việc yêu thích (3)

Vị Thiếu Quân hừ một tiếng đáp: “Làm người

mà nay thế này mai thế khác chẳng có gì hay ho cả, đã mở tửu lâu thì cứ

tập trung kinh doanh thôi, còn động chạm đến đồ cổ làm gì, như ngươi đó, rõ ràng muốn che giấu thân phận, giả danh thương gia buôn bán trà,

chẳng ra làm sao hết!”

Vệ Vô Hạ vẫn khẽ cười, tuyệt nhiên không bởi những lời châm chọc của Vị

Thiếu Quân mà nao núng: “Thân phận của ta đích xác là một thương gia

buôn trà, còn về những cái khác, xin Vị huynh thứ lỗi, quả thật tại hạ

không muốn tiết lộ.”

Vị Thiếu Quân lại thích phong cách phóng khoáng này của Vệ Vô Hạ nên

cũng không tiếp tục bới móc mà chuyển sang vấn đề khác: “Không phải nói

muốn đi tìm vị đầu bếp hoàng cung ẩn cư kia sao? Hôm nay đi luôn đi.”

Hắn nói xong liền nhanh chóng kí kết mấy tờ khế ước rồi vào phòng đưa cho Hách Liên Dung: “Tối nay ta sẽ cố gắng về sớm hơn.”

Hách Liên Dung trong phòng nghe cuộc đối thoại giữa hai người họ cũng

nảy sinh hoài nghi với thân phận của Vệ Vô Hạ, có điều nàng cũng là

người có chút thấu tình đạt lý, ai chẳng có bí mật không muốn tiết lộ,

chuyện người ta không muốn công khai chẳng nên cưỡng cầu. Có điều nàng

cũng không để mặc Vị Thiếu Quân cứ thế mà đi liền tiến lên nắm lấy tay

hắn: “Ta có chuyện muốn…”

Vị Thiếu Quân cười xấu xa ấn nhẹ lên cánh môi nàng một nụ hôn: “Yên tâm, sẽ không về muộn nữa đâu, hôm nay nhớ chuẩn bị sẵn nước tắm.”

Hách Liên Dung hơi xấu hổ, lúng túng, Vệ Vô Hạ vẫn còn ở ngoài phòng đó, không biết có bị hắn nghe thấy hay không, nàng đẩy đẩy hắn sẵng giọng

nói: “Ta muốn nói chàng liệu có nên cân nhắc lời Vệ Vô Hạ nói hay

không?”

Vị Thiếu Quân nhíu mày: “Nàng cũng không muốn ta mở tửu lâu?”

“Ta chỉ muốn chàng vui vẻ mà thôi.” Hách Liên Dung lại bước đến ôm chặt

hắn, đầu dựa vào tấm lưng vững chãi của hắn: “Nhân sinh* ngắn ngủi, nếu

đã xác định được công việc mình yêu thích phải lập tức đi làm ngay, nếu

không bỏ lỡ mất rồi, nhất định sẽ hối hận cả một đời. Nhất là việc đã

từng bỏ lỡ một lần, đừng lại lần nữa để nó trôi đi.” (* Nhân sinh: cuộc

đời, đời người)

Vị Thiếu Quân cũng không phản bác lại, chỉ ngẫm nghĩ một hồi lâu, cuối cùng mới gật đầu: “Để ta suy nghĩ thêm đã.”

Thấy hắn không cự tuyệt, Hách Liên Dung cũng thở phào nhẹ nhõm, kiễng

chân hôn lên đôi môi hắn: “Vậy chàng cứ suy xét cẩn thận, vậy trước đừng vội tìm vị đầu bếp kia được không?”

Vị Thiếu Quân cười nhẹ gật gật đầu: “Ta vẫn phải đến cửa hàng xem qua

chút đã. Nếu nàng mệt cứ ngủ tiếp đi, chuyện trong nhà cũng chẳng quan

trọng lắm đâu.”

Hai người ngọt ngào ân ái quan tâm săn sóc nhau đến nửa ngày Hách Liên Dung mới chịu tiễn hắn ra khỏi cửa.

Vị Thiếu Quân với Vệ Vô Hạ đi rồi Hách Liên Dung mới như bỏ được xuống

tảng đá trong lòng, tâm tình cũng thoải mái được hơn chút, lại để Bích

Liễu như hôm qua tỉ mỉ trang điểm cho mình một lượt, nhìn bản thân trong gương mặt mày rạng rỡ cũng khẽ cười vui vẻ. Đều nói nữ nhân hạnh phúc

sẽ càng thêm xinh đẹp, nàng hiện tại đang ở trong trạng thái như vậy,

cái cảm giác lâng lâng vui sướng tràn trề từ trong sâu thẳm toát ra, tựa như sản sinh thêm sức mạnh cường đại có thể đương đầu với tất cả, nhất

là những cái việc linh tinh, vụn vặt lại tẻ nhạt dường như đã trở nên

không quá khó khăn để giải quyết.

“Nhị thiếu phu nhân, Mộ Dung cô nương mới sáng sớm đã đến nói chăn tơ

tằm không đủ mềm mại muốn đổi toàn bộ tất cả bằng gấm Vân Nam.” Vị Quảng nhìn vào cuốn sổ ghi chép, như thường lệ báo cáo công việc trong một

ngày với Hách Liên Dung.

Hách Liên Dung đang xem xét sổ sách ngày hôm qua, nghe vậy cũng không

hỏi nhiều chỉ gật đầu: “Đã đến đây đều là khách, cô ấy lại là em chồng

của nhị tỷ, thân phận đặc biệt, đổi lại cho cô ấy cũng được.”

Vị Quảng đáp lời rồi lấy bút ghi chép lại, Hách Liên Dung lại hỏi: “Về

các khoản thêm thắt cho mùa hè cũng tăng cho cả cô ấy, đem gửi đến chỗ

nhị tỷ, nếu người ta đã đến làm khách cũng không thể không chu đáo, tận

tình.”

Vị Quảng ghi thêm vào rồi lại báo cáo thêm một số công việc cần giải

quyết trong ngày, sau đó Thanh cô xin vào thông báo vấn đề sắp xếp gia

nhân: “Hôm qua lão phu nhân đã cho gọi về những hạ nhân trước đó nhị

tiểu thư phái đến Vị Tất Tri. Mấy người đó khi đi khỏi trong phủ đã tìm

những người khác vào thay thế, nay họ trở về nhưng phủ ta cũng không

dùng đến.”

“Việc này để ta tìm bà nội thương lượng đã.” Hách Liên Dung khoát tay để Thanh cô lui xuống, đứng dậy cất sổ sách, ấn tín vào ngăn tủ rồi khóa

lại, mang theo Bích Liễu đi giải quyết công việc.

Mặt mày Bích Liễu có hơi rầu rĩ, ủ ê, Hách Liên Dung gặng hỏi mãi mới

chịu thưa: “Cái Mộ Dung cô nương kia đối với thiếu phu nhân không hề

biết điều chút nào hết, sao thiếu phu nhân còn đối đãi tốt với cô ta như vậy? Một thước gấm Vân Nam kia đắt gấp ba lần một thước tơ lụa, tự dưng lại tốn bao nhiêu tiền của phủ ta, cô ta cũng chẳng ở lại lâu, còn hạch sách lắm trò như vậy!”

Hách Liên Dung không nhịn được phì cười: “Biết là cô ta cũng chẳng ở lại lâu nữa là tốt rồi, cô ta là em chồng nhị tỷ, đến nhị tỷ còn ngán ngẩm

bó tay, nếu cô ta ở Vị phủ cảm thấy bị đối xử bất công, ngược đãi thì

nhị tỷ về sau quay lại nhà chồng liệu còn được ngày nào yên thân không?”

Bích Liễu không ngờ Hách Liên Dung đáp lại như vậy, đứng ngẩn một lúc

ngẫm nghĩ sau đó mới nói tiếp: “Thiếu phu nhân, người nên nói rõ tâm ý

này của mình với nhị tiểu thư đi, phải để nàng ấy cảm động biết ơn mới

được.”

Hách Liên Dung suy nghĩ một lúc lại nghĩ đến lời nói tối qua của Vị Thiếu Quân, khẽ gật đầu: “Để xem tình hình thế nào đã.”

Nói là vậy nhưng khi đến chỗ lão phu nhân, Vị Thủy Liên cũng có ở đó,

Hách Liên Dung từ đầu đến cuối không hề nhắc đến chuyện đó, ngay cả việc Mộ Dung Phiêu Phiêu đòi đổi chăn cũng không đả động đến khiến Bích Liễu sốt ruột đến nửa ngày.

Vị Thủy Liên đến có chuyện muốn thương lượng với lão phu nhân, nàng ta

muốn mời tuần phủ phu nhân đến Vị phủ làm khách, tuy tuần phủ phu nhân

chưa đồng ý nhưng Vị Thủy Liên đã nóng lòng chuẩn bị đâu ra đấy, lại

quay sang nói với Hách Liên Dung: “Đây là cơ hội hiếm có, cậu của tuần

phủ phu nhân là thị lang Lại bộ, lần này người vào kinh lại càng là cơ

hội tuyệt hảo, thủ hạ của người ta buông lỏng một chút tuyệt đối vô cùng có lợi với nhà chúng ta. Tri phủ phu nhân thành Vân Trữ cũng đã mời

tuần phủ phu nhân đến gặp mặt, cũng không biết người ta có đồng ý không

nữa, mấy hôm nay gặp bà ta thấy mặt mũi lúc nào cũng hớn hở, xem ra đã

thu được chút lợi lộc gì đó.”

Tri phủ phu nhân thành Vân Trữ cũng chính là mẹ chồng Tiễn Kim Bảo, bà

ta cầu cạnh được gì đó thì cũng chỉ liên quan đến tiền đồ của Hàn Sâm,

chồng của Vị Thủy Liên cũng là người làm quan nên trong kiểu quan hệ

ngoại giao cầu cạnh như này nhất định không chịu thua chị kém em rồi.

Hách Liên Dung tiếp nhận việc chuẩn bị đãi khách chu đáo, sau khi tiễn

Vị Thủy Liên đi rồi mới hỏi ý kiến lão phu nhân chuyện mấy gia đinh kia. Vị Thủy Liên phái đến Vị Tất Tri tổng cộng gồm tám người, đều là người

mới làm trong phủ dưới ba năm, lòng trung thành của mấy người này với Vị phủ cũng chưa đến độ sâu đậm gì nhiều, có phái đi làm việc cũng chưa

chắc đã được chủ nhân tín nhiệm, là những người dễ bị mua chuộc nhất.

Lão phu nhân hỏi lại Hách Liên Dung: “Mấy người đó được phái đi để thăm dò tình hình bảo vật, cháu định xử lý thế nào?”

Hách Liên Dung vốn đã nghĩ được biện pháp thỏa đáng liền đáp: “Cháu nghĩ bà nội không cần trực tiếp triệu những người đó quay lại, chỉ cần chọn

vài người khác đến Vị Tất Tri, lần lượt để từng tốp mấy người đó về đảm

nhận công việc trong phủ, đợi đến lúc nhị tỷ đi rồi lại quyết định cho

bọn họ đi hay ở sau.”

Lão phu nhân chậm rãi gật đầu, khoan thai nói: “Cháu làm vậy là không

muốn Thủy Liên cảm thấy ta không tín nhiệm nó, cũng là lo lắng cho tình

cảm người trong nhà.”

Một lời này hoàn toàn đoán đúng tâm tư của Hách Liên Dung, nếu trực tiếp triệu người quay lại như vậy liền muốn bố cáo rõ ràng với toàn phủ

những kẻ đó có vấn đề. Chưa cần nói đến chủ tử, ngay những hạ nhân trong nhà còn có thể thấy rõ, không khỏi có chút cố kị với Vị Thủy Liên, cứ

vậy thì mối quan hệ giữa bà nội và Vị Thủy Liên cũng dần trở nên gượng

gạo, khó xử.

Hách Liên Dung nghĩ cách giải quyết như vậy khá ổn thỏa, cho rằng làm

vậy sẽ đôi bên đều có lợi ngờ đâu lão phu nhân đột ngột buông một câu:

“Cháu có lòng như vậy là tốt nhưng với thân phận đương gia, làm vậy hoàn toàn sai.”

Hách Liên Dung vô cùng kinh ngạc, nhìn lão phu nhân một hồi lâu vẫn

không biết phải đáp lời như nào, lão phu nhân lúc bấy giờ mới giảng

giải: “Thủy Liên về nhà lần này là có ý đồ cả, nếu không nhanh chóng

ngăn chặn chỉ sợ sẽ khiến con bé gây ra hậu quả trầm trọng, ta muốn để

nó nhanh chóng về Lâm Đồng, hi vọng thông qua cháu tuyên bố rõ ràng cho

nó rõ, đồ của Vị phủ tìm được cũng tốt, không tìm thấy cũng tốt, dù sao

cũng không liên quan gì đến con bé.”

Hách Liên Dung không thể ngờ tới lão phu nhân lại đưa ra biện pháp bóc

trần mạnh mẽ như vậy, có lẽ vì nàng từ trước đến nay chưa bao giờ để tâm đến cái bảo vật thần bí kia vậy nên đối với việc Vị Thủy Liên về nhà

cũng không nghi ngờ, cố kị gì, cho rằng sự việc cũng không đến mức

nghiêm trọng như vậy, nhưng giờ xem ra, lão phu nhân lại vô cùng để ý

đến vấn đề này.

“Cháu đã rõ.” Hách Liên Dung cúi đầu ngẫm nghĩ xem mình nên làm thế nào cho ổn thỏa.

Lão phu nhân thở dài một tiếng: “Ta biết mấy ngày nay đã vất vả cho cháu rồi, có điều nếu như cháu đã nắm chức đương gia thì phải cho mọi người

thấy rõ địa vị của mình, có một số việc vì mềm lòng mà xử lý không dứt

khoát cũng không tốt, cũng chẳng ai cảm động trước tấm lòng của cháu

đâu.”

Lão phu nhân nói đến đây là đã thể hiện rõ ý dạy bảo, Hách Liên Dung ấm

ức mím chặt môi những vẫn ngoan ngoãn gật đầu, đến lúc rời chỗ lão phu

nhân mới trầm mặt dặn dò Bích Liễu: “Báo cho mấy người nhị tiểu thư phái đến Vị Tất Tri biết sau khi bọn họ đến nhận tiền công không cần ở lại

Vị phủ nữa, tìm người biết ăn nói chất vấn bọn họ trước mặt mọi người

trong nhà nhận được bao nhiêu bạc để nhận lời đi làm nội ứng, ở Vị phủ

vài năm cũng chưa thấy được sự tận trung báo đáp, nay người ngoài mới

đến đã vội vàng bợ đỡ, cấu kết, cũng không biết ai mới là chủ nhân của

bọn hắn!”

Bích Liễu hơi cau mày: “Thiếu phu nhân, nói vậy có hơi quá không? Đuổi

mấy người đó đi coi như xong, đâu cần phải tát thẳng vào mặt nhị tiểu

thư như vậy?”

“Ngươi không nghe bà nội dạy không được mềm lòng, lằng nhằng không dứt

khoát hay sao!” Hách Liên Dung nói đến đây lại nổi nóng, không biết là

giận bản thân không thể làm chức đương gia hay giận mình không muốn làm

nhưng vẫn phải đi gánh lấy cái tiếng kẻ ác, “Nếu đã muốn vạch mặt nhau

như vậy, sao không dứt khoát luôn cho xong! Bà nội vẫn còn có thể đóng

vai người tốt trước mặt nhị tỷ, còn kẻ xấu ta đây phải gánh hết vậy!”

Bích Liễu lo lắng nhìn ngó xung quanh, không thấy có ai qua đây mới thở

phào: “Nô tỳ biết thiếu phu nhân bức xúc lắm rồi, chuyện này đến tai Mộ

Dung cô nương kia không khéo cô ta lại càng thêm oán hận sâu sắc với

người, có điều dù gì thiếu phu nhân vẫn là đương gia của Vị phủ, nghĩ gì làm gì vẫn phải lấy Vị phủ làm trọng, đối với người ngoài mang tiếng

xấu, nhưng đối với người trong phủ lại lấy được uy danh đức cao vọng

trọng.”

Hách Liên Dung thấy vô cùng chua xót trong lòng, một lúc lâu vẫn nghẹn ứ không nói được gì. Nàng biết mình không hợp với chức đương gia này, Vị

Thiếu Quân cũng từng nói vậy, nhưng dù gì cũng chỉ là bản thân cùng

chồng mình tự hiểu, như hôm nay vậy, lão phu nhân lại lần nữa uyển

chuyển nhắc nhở, nhưng giọng điệu không khỏi khiến nàng càng thêm phiền

não. Tựa như một món đồ chơi khiến người ta chán ngấy, bị mình hắt hủi

xem nhẹ, nhưng cuối cùng vẫn là của mình mà thôi. Người ngoài nhìn vào

khó được một câu khen ngợi, nhưng bản thân lại vẫn phải tùy tình hình mà nỗ lực không ngừng.