Thiết Lập Này Hỏng Rồi

Chương 57: Yếu tố

Khoảng cách từ câu lạc bộ tới sân khách không xa, chỉ giới hạn trong chòm sao nhỏ này, lúc họ tới nơi còn có năm ngày để chuẩn bị. Nơi này cũng gần giống với bắc bán cầu trên Trái Đất, hiện tại đã là cuối thu, thời tiết dần se lạnh, gió hiu hiu, trên mặt đất được trải một lớp thảm bằng lá rụng.

Con đường nhỏ bên ngoài khách sạn trồng rất nhiều loại cây có lá màu tím đặc biệt của hành tinh này, nhìn từ trên cao xuống thấy những hàng cây màu tím nối thành một dải lụa, quanh co kéo dài về phía xa. Bạch Thời nhìn thật lâu, nghĩ thầm xuyên việt cũng có chỗ tốt, ít nhất cũng được nhìn thấy nhiều thứ khiến người ta cảm giác rất kỳ diệu.

Các vị quản lý đã trở về sau buổi họp, tất mọi người tập hợp lại. Bạch Thời tìm một nơi ngồi xuống, cũng biết trận đấu trong mùa giải mới sẽ tăng thêm yếu tố.

Bất kể là uy lực hay tính năng của cơ giáp dùng trong Liên Minh đều giống nhau, thứ mà các tuyển thủ so đấu chính là thao tác và kỹ thuật, mặc dù trận đấu rất kích thích, nhưng nhiều cơ giáp giống nhau như vậy cũng hỗn chiến, có khi xem một lúc lâu sẽ khiến khán giả sinh ra chứng mệt mỏi vì thẩm mỹ, vì thế trừ mấy năm trước ban tổ chức đã suy nghĩ tăng thêm một thứ mới để phân biệt.

Ban đầu họ đầu tư vào vũ khí và đồ phòng ngự, trước khi mỗi trận đấu bắt đầu sẽ chuẩn bị hai rương báu vật cho các tuyển thủ rút thăm, bên trong có chứa những món đồ khác nhau, do mỗi đội tự do phân phối lắp đặt, sau đó mới tiến hành trận đấu. Qua mỗi mùa giải, ban tổ chức đã phát minh ra vô số thứ kỳ lạ quý hiếm, thậm chí một vài món gây được tiếng vang tốt sẽ được sử dụng cho cơ giáp trên mạng như một vũ khí thông thường.

Cách này được kéo dài tới hai mùa giải, ban tổ chức lại sáng tạo ra yếu tố mới, họ bắt đầu dựng cơ giáp theo một loài động vật, trong khi thi đấu cơ giáp của các tuyển thủ sẽ được chuyển hóa thành một loại hành thái động vật máy bất kỳ, đợi sau khi tuyển thủ dần dần thích nghi trong trận đấu thông thường, tới vòng chung kết họ sẽ được lựa chọn tự do và tiến hành so tài.

Cơ giáp động vật cũng được triển khai hai mùa, ngay sau đó đã có thứ khác, những yếu tố này sẽ căn cứ vào mức độ thích hợp và được hoan nghênh để kéo dài hoặc thay đổi, cho tới bây giờ mỗi câu lạc bộ đã tìm được quy tắc, chỉ cần tổ chức họp trước khi thi đấu, nhất định là có yếu tố mới.

Đương nhiên, bất kể có biến hóa như thế nào, ban tổ chức cũng phải cam đoan thực lực tổng hợp của hai đội phải ngang bằng nhau, còn vận dụng ra sao thì phải dựa vào phán toán của mỗi tuyển thủ rồi.

Năm nay lại đi họp, bởi vậy tất cả đều muốn biết ban tổ chức lại đưa ra thứ gì mới. Về điểm này, Bạch Thời đã từng hỏi sao không tổ chức họp sớm một chút, tối thiểu thì tuyển thủ cũng có thời gian để chuẩn bị tâm lý, nhỡ có đội mạnh vì đột ngột nên không kịp chuẩn bị rồi thất bại ngay trận đầu, liệu fan của đội đó có tức giận tới nỗi muốn đập ban tổ chức không, ai ngờ lại nhận được một câu: phía ban tổ chức cho rằng thế này thú vị hơn. Bạch Thời câm nín, kiên nhẫn chờ đợi.

Quản lý nhìn xung quanh một lần: “Thứ được thêm vào năm nay là nguyên tố tự nhiên, kim mộc thủy hỏa thổ lôi phong băng sương, vân vân…”

Mọi người cùng ngơ ngác, sau đó thì vô cùng phấn khích: “Má, quá ngầu, chẳng khác gì chơi võng du luôn! Thật là may, đấu đúng lần này!”

Bạch Thời im lặng, cậu dám cược bằng tính mạng của nhân vật phản diện rằng: thứ này xuất hiện là bởi vì đám khốn kia đều thích viết truyện huyền huyễn, cho nên mới kết hợp mấy yếu tố đó với cơ giáp.


Quản lý để họ thảo luận trước một hồi, sau đó mở hình ảnh trong tư liệu nhận được, kiên nhẫn giảng giải: “Nghe nói là lấy cảm hứng từ võng du, không chỉ có uy lực mạnh mẽ, mà còn có mỹ quan, khi thi đấu trên bàn điều khiển sẽ xuất hiện một cái phím, hoa văn mang dấu hiệu tương ứng với thuộc tính, mọi người xem, chính là cái này.”

Mọi người ngẩng đầu, chỉ thấy trên phím ấn hình tròn được in hoa văn rất tinh xảo, cực kỳ bắt mắt.

“Lần này cũng giống như mấy lần trước, trận đấu bình thường sẽ sắp xếp ngẫu nhiên, vào đến vòng trung kết rồi có thể tự do lựa chọn.” Quản lý nói, “Có thể nhấn phím thuộc tính cũng có thể không, sau khi bấm thì bất kể là vũ khí hay một nắm đấm đơn giản cũng mang theo thuộc tính đó, thời gian duy trì mỗi lần là năm phút, làm lạnh hai phút, cái này phải dựa vào các cậu tự nắm bắt.”

Mọi người cùng đáp lời, chăm chú xem hết video, bắt đầu nghiên cứu.

Bạch Thời cũng đã viết truyện huyền huyễn, biết rõ nguyên lý tương sinh tương sắc của ngũ hành, cậu đang định hào hứng phân tích, nhưng lại không biết nên phân loại phong băng lôi gì gì đó thế nào, đành yên lặng, sau đó lại nghĩ ban tổ chức nói uy lực của mỗi nguyên tố đều giống nhau, chắc sẽ không cần xoắn xuýt tới vấn đề này đâu ha, dứt khoát bỏ qua.

Quản lý đi tới bên cạnh Bạch Thời, đưa cho cậu mấy tấm mặt nạ: “Đều có màu bạc khắc hoa văn vàng, không biết cậu thích loại nào nên mua mỗi loại một cái.”

Bạch Thời nói tiếng cám ơn, đưa tay nhận lấy, phát hiện mấy chiếc mặt nạ này đều có phong cách tương tự với cơ giáp của mình, thỏa mãn cực kỳ. Lam liếc nhìn, cười hỏi: “Cậu mua mấy cái này làm gì?”

“Đeo lúc thi đấu.”

Lam cười khẽ, biết rõ còn cố hỏi: “Không muốn cho người khác nhìn thấy khuôn mặt cậu?”

“Ừa, trước kia em từng thấy có tuyển thủ cũng làm như vậy, nói là muốn khiêm tốn một chút, cho nên em cũng muốn làm vậy.” Bạch Thời đáp qua loa, bắt đầu lựa chọn mặt nạ, tiện thể đeo lên thử xem sao.

Trước khi đi, Trì Hải Thiên đã từng dặn cậu phải cố gắng che giấu bản thân, hơn nữa cậu cảm thấy với tính cách khốn nạn của đám kia chắc sẽ thích nhân vật chính giả heo ăn thịt hổ hơn, trên thực tế nhân vật chính còn phải trải qua cốt truyện khác, không thể gặp cảnh đi tới đâu cũng bị người ta nhận ra được, cho nên nhất định phải thần bí rồi.

Đương nhiên mấy lý do này không phải là trọng điểm với cậu, trọng điểm là dùng một cái ID đáng phiền muộn như vậy, cậu nhất định phải che mặt, tránh cảnh sau này nổi tiếng lại bị một đám người đuổi theo gào thét Tiểu Nhị Hóa.

Bạch Thời biết lúc thi đấu phải đeo kính online, để tránh phiền toái cậu tìm một cái mặt nạ chỉ che nửa mặt dưới, đứng trước gương ngắm nghía, cảm thấy không tệ chút nào, rất ngầu, rất phong cách, quay người nhìn họ: “Nhìn thế nào?”

Mọi người ngẩng đầu, nhất trí tỏ vẻ không có ý kiến, vì vậy Bạch Thời quyết định dùng nó, tiếp tục tham gia thảo luận, tiện thể cân nhắc cả thực lực của đối thủ, chuyên tâm phân tích.


Năm ngày trôi qua như một cơn gió, cuối cùng trận đấu đầu tiên cũng bắt đầu, một trận đấu Liên Minh Cơ Giáp cũng được tổ chức như những trận đấu khác, trên cơ bản đều bắt đầu vào khoảng bảy giờ tối, mọi người hoàn thiện chiến thuật lần cuối, nghe nhạc, tâm sự một chút, dành một ngày để thả lòng và nghỉ ngơi, ăn tối xong, cùng nhau tới câu lạc bộ sân nhà.

Chỉ còn nửa tiếng nữa là trận đấu bắt đầu, tất cả máy tính đã được kết nối với màn hình lớn được đặt tại chính giữa sân khấu, khán giả lục tục tới, cùng tìm vị trí ngồi yên lặng đợi các tuyển thủ lên đài.

Người chủ trì và bình luận viên đã chuẩn bị sẵn sàng, kiên nhẫn đợi trong chốc lát, lần lượt nói lời mở đầu ngay trên sân và trực tiếp qua mạng, tăng nhiệt cho bầu không khí. Bạch Thời nheo mắt, đột nhiên có dự cảm xấu, nhưng còn chưa kịp phản ứng đã thấy người chủ trì mời tuyển thủ hai bên lên sân khấu, cậu vô thức đứng dậy theo đồng đội, ngay sau đó lập tức cảm giác bụng đau quặn lại, toàn thân cứng đờ.

Trì Tả đứng ngay bên cạnh, thấy Bạch Thời không nhúc nhích thì kinh ngạc hỏi: “A Bạch?”

Bạch Thời hoàn hồn, biết rõ chủ lực không thể vắng mặt, vì vậy yên lặng bước lên sân khấu đứng im, cậu còn đang bi phẫn nghĩ thầm vì sao mình lại thảm như vậy chớ, rồi lại cảm thấy vào thời khắc quan trọng thế này đáng lẽ nam chính không nên xảy ra vấn đề mới phải, không lẽ… Không lẽ đám khốn nạn kia lại bày trò quái gở hả?

Bạch Thời ngẫm nghĩ, trong đầu xuất hiện một đoạn ký ức, cậu nhớ có một ngày mình vừa online, đám kia đang thảo luận về nội dung cốt truyện, một tên nói phải bố trí một chút tình huống, làm mọi người mở rộng tầm mắt, nhưng lại bị mấy tên còn lại nghi vấn.

“Thực lực và sự nổi tiếng của hắn còn ở đó mà, chắc chắn phải tiên phong rồi, chẳng lẽ các ông muốn hắn vừa ra trận đã thua?”

“Không được, nhân vật chính tuyệt đối không thể thua!”

“Thế thì có vấn đề rồi, phải làm sao để khiến hắn rõ ràng đã vào sân đầu tiên, nhưng lại phải tạm thời tìm người bổ sung, sau đó còn khiến người khác đều cảm thấy hắn đang sợ?”

“Nghĩ cách đi chứ, à, tham mưu đó hả, ông tới lúc nào thế? Nào nào, nêu ý kiến cho bọn tui đê.”

Bạch Thời: “Mặc dù tui không biết mấy ông đang nói gì, nhưng ý tứ đại khái là làm nhân vật chính biến mất trong chốc lát, bị cười nhạo một trận, sau đó lại trở về làm họ run rẩy hả?”

Mọi người: “Đúng!”

Bạch Thời: “Quá dễ, cứ để hắn bị tiêu chảy đi.”

Mọi người: “…”

Bạch Thời: “…”


Fuck, có cần thiết phải ti tiện như vậy không? Chẳng lẽ lúc đó mấy tên kia đang nói tới trận đầu?! Bà nó, ID của cậu đã như vậy rồi, còn muốn cậu thảm hại hơn sao? Thế giới, mi không thay đổi một chút để nhân vật chính tạm thời bình yên được hả?! Tại sao lại bắt tui chịu nỗi đau này? Quá tàn nhẫn!

Bạch Thời yên lặng đứng đấy, thật sự muốn chết luôn cho rồi.

Câu lạc bộ của Tống Minh Uyên chưa từng báo danh lần nào, hành tinh nhỏ này cũng chỉ có một chiến đội, dạo gần đây mọi người tỏ vẻ rất ủng hộ nó, mặc dù hiện tại chiến đội Phượng Hoàng đã trực thuộc chòm sao này rồi, nhưng đa số một là không biết gì về họ, hai là nghĩ chiến đội mới thành lập thiếu kinh nhiệm, chắc chắc sẽ không cổ vũ quá nhiều, cộng với việc đây là sân khách, cho nên loại trừ một số ít người từng đánh với Bạch Thời và Lam trên mạng, thì tuyệt đại đa số đều đứng về phía đối phương.

Thế là lúc người chù trì đang giới thiệu, có người nhanh chóng phát hiện ra vấn đề, nhỏ giọng bàn tán: “Này, có nhìn thấy người đeo mặt nạ kia không, sao tui cứ có cảm giác hắn ta đang run?”

“Không phải chứ…”

“Có mà, cứ nhìn kỹ đi, như kiểu cơ thể đang cứng đờ, thỉnh thoảng sẽ run nhẹ một chút, đang sợ hả, xời, con nít mau về nhà đi!”

“Tuyển một người như vậy vào, chắc đội này không được tốt lắm.”

“Đúng rồi, ồ, giới thiệu tới nó rồi, cái gì? Đỉnh Cấp Tiểu Nhị Hóa? Ha ha ha ha…. Ôi trời!!! Mẹ nó chớ, sao đứa nhỏ này đáng yêu quá vậy, tui không…”

Người chủ trì vừa nói dứt lời đã nghe thấy khán phòng vang lên một trận cười, cũng cười giải vây: “Chắc có một vài bạn không chơi Tranh Bá Online nên không biết cậu ấy, tôi thì đã từng nghe nói tới người này rồi, luôn thắng liên tiếp trong Tranh bá, rất nhiều chiến đội đều muốn mời cậu ấy tới, không ngờ cuối cùng lại trở thành một thành viên của chiến đội Phượng Hoàng.” Người chủ trì nói xong thì nhìn về phía Bạch Thời, đưa mic tới, “Tại sao lại đeo mặt nạ? Có ý nghĩa gì đặc biệt không?”

Bạch Thời cố gắng bình tĩnh, cậu định dùng tông giọng thâm trầm lạnh như băng để kéo lại chút hình tượng, nhưng vừa mở miệng, phần bụng lại truyền tới một cơn đau nhói, giọng nói run run: “Muốn khiêm… khiêm tốn một chút.”

Lam và Phi Minh hơi nghiêng đầu, nghe là biết người này gặp vấn đề rồi. Tống Minh Uyên thì nhìn chằm chằm vào bạn nhỏ nào đó, anh đã sớm phát hiện cậu không ổn, lúc này nghe giọng thì càng khẳng định hơn, tiếp tục nhìn chằm chằm vào Bạch Thời, nhưng không thể nhìn thấy sắc mặt cậu qua lớp mặt nạ, cũng không biết đến cùng thì cậu đã gặp phải chuyện gì.

“Quả nhiên là sợ hãi…” Khán giả tiếp tục bàn tán, còn nói đùa, đừng bảo là đến lúc đó tên nhóc này sợ tới mức không điều khiển nổi cơ giáp nha.

Người chủ trì giật mình, cũng thấy Bạch Thời đang mất bình tĩnh, liền nói vài câu xoa dịu tình hình, ai ngờ phát hiện hiệu quả không lớn, đành phải chúc cậu có biểu hiện tốt hơn khi thi đấu, sau đó tiếp tục giao lưu với những người khác.

Trì Tả thấy người chủ trì đã đi, tranh thủ thì thào trấn an: “A Bạch, thả lỏng, đừng sợ.”

Bạch Thời: “…”


Mi mới sợ ấy, sân đấu nhỏ thế này chỉ là cọng lông với đấu trường thôi, ông đây không hề sợ hãi, được chứ?!

Bạch Thời siết chặt nắm tay, run rẩy, nhịn đau đợi tới khi người chủ trì nói hai bên vào chỗ, vội vã quay người rời đi, cậu nhìn đại ca tiến lên đón mình và Lam cũng đang đi về phía này, thấp giọng nói: “Để cho dự bị lên đấu đi.”

Lam lập tức hỏi: “Cậu làm sao thế?”

Bạch Thời không đáp, bỏ bọn họ lại mà chạy như điên.

Quản lý đang ở đó, thấy thế vội đuổi theo, sau đó quay về thông báo: “Đi vệ sinh, đã phái người theo rồi.”

Lam gật gật đầu, chắc Bạch Thời không thể về ngay được, liền sắp xếp người bổ sung.

Một trận đấu Liên Minh được chia làm ba vòng, vòng đầu là một đấu một, có ba lượt đấu tất cả, mỗi lượt một điểm, vòng hai là cạnh tranh, mỗi đội cử hai người cùng tiến vào một không gian tràn đầy quái vật giả tưởng, cạnh tranh xem trong thời gian quy định ai giết được nhiều quái vật hơn, nếu như có thể nhanh tay giải quyết luôn cả đối thủ cũng được coi là thắng, người thắng được cộng hai điểm, vòng cuối mới là thi đấu đoàn đội, người thắng được sáu điểm, tổng cộng mười một điểm, cuối cùng đội nào nhiều điểm hơn sẽ chiến thắng.

Dựa theo kế hoạch lúc trước, Bạch Thời phải tiên phong, nhưng bây giờ lại gặp xui xẻo, đành phải bổ sung người khác lên, Lam đưa mắt nhìn người nọ bước vào trận đấu, sau đó chuẩn bị đi xem Bạch Thời thế nào, lại phát hiện người đi theo xem xét đã quay lại, nói không sao, chỉ bị tiêu chảy thôi.

Lam ngơ ngác vài giây, sau đó cười bò, cảm thấy đứa em trai này hài hước quá nhiều luôn. Hắn không nhịn được mà cười một lúc, tìm nơi ngồi xuống, nhìn về phía màn hình lớn.

Lúc Bạch Thời đi ra, Tống Minh Uyên vừa mới rửa tay xong, thấy cậu tới liền nhìn thoáng qua, Bạch Thời chậm rãi lết tới rửa móng vuốt, nhìn anh qua gương.

Tống Minh Uyên rút giấy lau khô nước đọng trên tay, đối mặt với cậu một lát, thấy khóe mắt bạn nhỏ này còn ươn ướt, đáng thương cực kỳ, không khỏi xoa xoa đầu cậu.

“… Anh muốn cười thì cứ việc cười, chắc nhị ca đã cười bò rồi chứ gì.”

Ánh mắt Tống Minh Uyên mang theo nét vui vẻ rõ ràng, ừ một tiếng: “Em bị sao thế?”

“… Không sao, trận đấu thế nào?”


“Vừa đánh xong hai lượt, đều thắng.”

“Ồ.”

Tống Minh Uyên lại xoa xoa đầu cậu, hai người cùng quay lại, anh ngồi xuống bên cạnh Bạch Thời, tiện thể nhét cho cậu một ly nước ấm.

Bạch Thời ôm ly yên lặng rúc vào một góc, trong đầu thì nghĩ lũ khốn các ngươi cứ đợi đấy cho ông, nếu ông đây mà trở về được chắc chắn sẽ bỏ thuốc xổ cho tụi bây uống bằng sạch thì thôi! Mẹ kiếp, không thể nhịn được nữa rồi!