Thiên Tống

Chương 140-3: Hội nghị chiến lược (3)

Đây là ưu thế dân tộc du mục, bọn họ trong nháy mắt có thể tập kết hơn mười vạn quân đội, mà Tống muốn tập kết nhiều quân đội như vậy còn phải đắn đo đủ loại vấn đề như hậu cần tiếp tế, binh sĩ vận chuyển, an toàn biên cảnh.

" Không được, Qua Châu ở tây, Linh Châu và Vĩnh Lạc châu ở đông."

Lý Hán nói:

" Chỉ là bàn luận suông, còn nữa, từ đây đi đến Qua Châu đường xá xa xôi, tướng quân Lưu Kỹ lần đầu tiên chính thức mang binh, chuyện gì đều có thể xảy ra, Hàn tướng quân có nghĩ tới hay không?"

"..."

Hàn Thế Trung nhìn Âu Dương, ít nhất cũng phải có một giám quân ủng hộ mình mới được.

Âu Dương ngẫm lại nói:

" Hàn tướng quân, nếu lấy tư cách của một thương nhân mà nói, Qua Châu quá xa quả thật không có gì ích lợi. Mà Lương Châu, Vĩnh Lạc, Linh Châu ba châu này đã theo quy chế Đại Tống, dân cư tập trung khá đông, chịu ảnh hưởng văn hóa Tống khá sâu."

" Nhưng mà đây là đang chiến tranh."

" Nhưng mà chiến tranh không phải là vì phục vụ ích lợi quốc gia sao?"

Âu Dương nói:

" Hàn tướng quân còn có cái nhìn khác sao?"

"... Có."

Hàn Thế Trung thở dài nói:

" Vị trí năm mươi dặm Lương Châu có một thành gọi là huyện Thiên Hoàng, huyện này hai mặt dựa núi, người Tây Hạ sơ suất, ở thành này không có đồn trú, thành này với người Tây Hạ tác dụng không lớn, nhưng đối với quân ta thì lại là tiền tiêu tốt nhất, chỉ cần không cẩn thận thì có thể xông ra Tây Lương thẳng đến Hưng Ninh phủ, cho nên một khi bị quân ta chiếm lĩnh, kẻ địch tất nhiên toàn lực tranh đoạt. Nếu tướng quân Lưu Kỹ sau khi đánh hạ thành này, có thể thủ vững hai tháng, chủ lực của ta thừa dịp cơ hội kẻ địch điều động mà thâu tóm Hoành Sơn. Nhưng mấu chốt là Lưu tướng quân trước khi chiếm được thành này không thể bị Lương Châu phát hiện, tiếp theo, một khi đánh hạ, quân địch vây thành đông gấp mười lần, làm sao cố thủ? Có thể giữ vững được hai tháng hay không?"

Lý Hán gật đầu:

" Có được bắt lấy Hoành Sơn, liền cắt đứt thông đạo Linh, Vĩnh Lạc hai châu cùng Tây Hạ, có được hai châu này như vật trong bàn tay. Còn có thể uy hiếp Hưng Ninh phủ, kế sách hay rất hay."

Hàn Thế Trung cười khổ:

" Vốn là cũng cùng Lưu tướng quân thương lượng như vậy, nhưng cho rằng Lương Châu đóng quân quá nhiều, còn có hơn vạn người hành quân rất khó không bị phát hiện. Ngày nay Lương Châu còn có Lý Càn Thuận tọa trấn, chỉ sợ cho dù chiếm được, không quá mười ngày, huyện Thiên Hoàng tất nhiên bị công phá."

Âu Dương thở dài nói:

" Nếu ngươi mua địa lôi xưởng quân Dương Bình, sẽ không còn nói như vậy nữa. Địa lôi Dương Bình, chính là vũ khí ngụy trang phòng ngự chiến, không sợ kỵ binh, không sợ bộ binh, chính là lợi khí bảo vệ thủ thành, Bây giờ đặt đơn vẫn còn kịp, ta lập tức phái người chặn lại lô hàng vũ khí cuối cùng vận chuyển đến Liêu quốc, bên trong gần như tất cả đều là địa lôi, hai ngàn bộ uyên ương liên hoàn lôi."

Hàn Thế Trung cười khổ:

" Âu đại nhân, nhiều địa lôi như vậy cũng phải vận chuyển vào được."

Bản bộ Lưu Kỹ dẫn nhân thủ ném hai quả pháo, cộng thêm hai bao thuốc nổ năm mươi cân, ngay cả đại pháo cũng không mang lọt cửa.

" Nếu không chịu tổn thất, bọn họ chắc chắn tổn thất không chịu nổi."

Âu Dương lại bắt đầu ý nghĩ đẩy mạnh tiêu thụ của mình:

" Địch không động ta không động, mọi người tốn hao. Bọn họ là toàn dân đều là binh, ăn nửa năm hết cái ăn rồi thì phải quay về lấy lương thực. Chúng ta không cần lo lắng, phía sau còn nhiều lương thực. Dương Bình ta đều là từ bên ngoài mua gạo mà ăn, kho gạo địa phương đều đầy ắp cả rồi. Có thể bán rẻ chút cho các ngươi."

" Có đạo lý."

Hàn Thế Trung không hề để ý tới suy nghĩ bán gạo của Âu Dương, ngược lại vui vẻ nói:

" Kẻ địch chính là vô cùng tổn thất. Nếu như chủ lực ta chiếm lĩnh được huyện Thiên Hoàng, vật tư cùng vũ khí nhanh chóng vận chuyển vào. Cho dù bị vây, bọn họ cho dù ba tháng cũng không thể đoạt lại được. Binh pháp có nói: Bị bao vây gấp mười lần. Bọn họ không đưa nhân mã gấp năm lần, một khi lười biếng, ta liền phái ra tinh nhuệ đánh bất ngờ, vượt qua Lương Châu thành lấy Hưng Ninh phủ. Bọn họ nếu đem chúng ta vây chết... Thì như lời Âu đại nhân nói, bọn họ tổn thất còn hơn cả chúng ta. Đặc biệt có quân lương kia của Âu đại nhân... Ta xem chừng, chủ lực triển khai đánh nghi binh Tây Lương, ngăn cản đợt công kích thứ nhất, thời gian có thể đoạt được ít nhất ba ngày, ba ngày này đầy đủ vật tư vào thành và sửa chữa thành trì. Có thể không chỉ ba ngày, bọn họ tất nhiên sẽ suy đoán chúng ta muốn làm gì? Tại sao phải làm như vậy. Ít nhất sẽ có thời gian năm ngày."

Âu Dương nói:

" Hàn tướng quân, Tây Trữ ngươi từ bỏ sao?"

Người ta mặc kệ ngươi trực tiếp đánh Tây Trữ không phải tốt sao? Tổn thất của ai lớn hơn?

" Hai vị đại nhân thấy bây giờ ở trong Lũng huyện như thế nào?"

Âu Dương vã mồ hôi nói:

" Không được lắm, so với Dương Bình ta thì chỗ nào cũng không được."

" Đúng vậy ta tới nơi đây vốn vẫn luôn muốn gia tăng quân phòng, nhưng trong tay không có tiền, chuyện vặt vãnh lại quá nhiều."

Hàn Thế Trung hỏi:

" Nhưng nơi đây chỉ có hai cửa nam bắc, lại nằm kẹp ở bên trong hai sườn núi, muốn vào Tây Trữ, cần phải có được thành này. Hai vị đại nhân cảm thấy Lưu Kỹ có thể bảo vệ cho thành này hay không?"

"... Có thể."

Âu Dương nói.

" Không thể."

Lý Hán nói khinh thường Âu Dương:

" Chỉ cần bốn vạn tinh nhuệ, trong vòng ba ngày cần phải phá thành. Một khi phá thành, tây có thể lấy Tây Trữ châu, đông có thể lấy Lan Châu, nam có thể lấy Hi Châu. Đánh người khác không thành, bị người quét sạch đường lui, lấn vào trong cả nhà mình. Cho dù Hàn tướng quân đánh hạ Linh, Vĩnh Lạc châu, chỉ sợ cũng là tội không tha được."

Âu Dương ngược lại khinh bỉ:

" Bốn vạn người? Đợi lô hàng vũ khí thứ hai của ta đến, mười vạn chưa hẳn có thể đánh hạ."

" Đồng nát sắt vụn, cần biết nhân lực thắng thiên, dựa vào những thông minh vặt đó của Âu đại nhân, nhất định thất bại."

Hàn Quốc Trung thấy hai giám quân tranh cãi kịch liệt, vội đứng dậy nói:

" Nếu như có thể được, hai thành này tất nhiên đều bị vây. Mất bất luận một thành nào cũng vào thế binh bại. Ta chỉ lo lắng Lý Càn Thuận sẽ vứt bỏ Hưng Ninh phủ, thậm chí là huyện Thiên Hoàng chủ lực của ta, toàn lực tấn công Lũng huyện. Phải biết rằng Lũng huyện cũng là đường lui duy nhất chủ lực của ta. Nhưng một khi Lũng huyện giữ vững, ta ở Thiên Hoàng cũng vô cùng vững dạ. Lương Châu, hoặc Hưng Ninh, hoặc Hoành Sơn, chỗ nào cũng đều có thể đi được."

Âu Dương nói:

" Ta đồng ý quan điểm Hàn tướng quân. Nếu không lấy được Lương Châu hoặc là Linh Châu, Vĩnh Lạc, thương nhân đến góp vui để làm gì? Lý đại nhân sợ cái gì? Đến lúc đó thủ không được, chúng ta đến lúc đó nói, tháo chạy quay về diện thánh không phải cũng được sao."

"..."

Chúng tướng im lặng, ngươi chạy rồi, lỗi nằm ở Lưu Kỹ cùng Hàn Thế Trung, đánh thắng rồi công lao còn chia cho các ngươi một phần. Đầu năm nay làm giám quân vẫn tốt.

Lý Hán cả giận nói:

" Ta không có vô sỉ như ngươi. Lão hủ ra khỏi Đông Kinh đã thề, trận chiến này nếu như bại, Lý Hán tuyệt không sống tạm bợ."

" Ta không đồng ý, có câu là chạy trốn là bảo tồn lực lượng tốt nhất. Câu Tiễn cũng bị đánh bại, người ta nếu như ngươi không muốn sống tạm bợ như vậy, thì làm sao tiêu diệt được Ngô? Có bản lĩnh ngươi tìm cho ta một người sau bị bại trận rồi còn có thể quay về báo thù thử xem?"

" Ta..."

Lý Hán đầu thoáng chốc suy nghĩ, Hạng Vũ quả thật không có sau khi tự sát rồi lại trở về... Lý Hán cả giận nói:

" Ngươi chết còn có thể trở về báo thù sao?"

Âu Dương ha ha cười:

" Hàn tướng quân vẫn nên nghĩ cách khác đi. Ta thấy Lý đại nhân vẫn sợ chết."

" Nói bậy."

Lý Hán tức giận:

" Cứ đánh như vậy, tiểu tử ngươi cũng không thể chạy, có chết cũng phải kéo ngươi theo."

Hàn Thế Trung giảng hòa nói:

" Hai vị đại nhân, thật ra giữ Lũng huyện không có ác liệt như vậy. Lưu tướng quân bây giờ còn đang ở trong bóng tối, người Tây Hạ căn bản cũng không biết chúng ta có một đội kì binh khác. Chờ sau khi bọn hắn phát hiện ra rồi, phải điều động thêm nhân mã đến đánh Lũng huyện, thời gian đến rồi đi cũng đã có thể kéo dài. Có lẽ không cần lúc đó, chủ lực của ta cũng đã giành được thắng lợi."