Thiên Thần

Chương 474: Vô khuyết chi dạ (Hạ)

Một cánh tay Diệp Vô Thần nhẹ nhàng gạt cánh tay của nàng, tay còn lại thì đã dùng một thủ pháp quỷ dị kéo dải lụa buộc ngực đỏ thẫm xuống không một chút tiếng động. Trong nháy mắt, hai ngọn núi xinh xắn, săn chắc đã bật ra, nhẹ nhàng lắc lư dao động vô cùng mê người, để lộ ra hai viên hồng ngọc diễm lệ kinh nhân. Cảm nhận trước ngực bỗng nhiên mát lạnh, Hoa THủy Nhu kinh hô một tiếng, ánh mắt càng nhắm thật chặt, làn da trắng tuyết mềm mại lại lộ ra một sắc thái đỏ hồng e lệ. Diệp Vô Thần thần trí hơ loạn, hô hấp dần dần trở nên nóng bỏng dồn dập. Một tay hắn nhanh chóng leo lên đỉnh núi, tham lam vuốt ve, còn tay kia thì đặt lên bên hông mềm mịn, lặng lẽ lướt xuống phía dưới, tốc độ đột nhiên nhanh hơn, bàn tay lập tức xuyên vào trong chiếc quần lót còn sót lại của Hoa Thủy Nhu rồi tiến vào sâu bên trong, chạm vào cấm địa thiếu nữ mà ngay cả Hoa Thủy Nhu cũng cực kỳ ít khi chạm vào, khẽ vuốt ve trêu chọc.

Đột nhiên bị xâm phạm như thế, chân mày Hoa Thủy Nhu lập tức run rây, cái miệng nhỏ hắn mở ra, cặp đùi ngọc lại càng ra sức khép chặt lại trong tiếng thở dốc kịch liệt, tiếng rên rỉ như nức nỏ cũng không thể ức chế nữa mà liên tục vang lên từ miệng nàng.

Vỗ về khiêu khích đến tận khí thiếu nữ động tình, Diệp Vô Thần mới rút bàn tay dính đầy nước ra. Chút xấu hổ ngượng ngịu cuối cùng của Hoa Thủy Nhu đã biến mất. Diệp VÔ Thần nhẹ nhàng lách vào giữa hai chân của nàng, lồng ngực cũng phủ phục lên thân thể nhu nhược của nàng. HOa Thủy Nhu khẩn trương mở to mắt, nhìn hắn si ngốc, hai bàn tay nhỏ bé bám chặt lấy hai cánh tay của hắn, chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng kia.

Xiềng xích thần bí vừa xông đã phá, Hoa THủy Nhu kêu lên một tiếng, một cơn đau nhói từ hạ thân truyền tới, đau đến tim thắt thân run, cặp đùi ngọc bất giác khép lại với nhau, quấn chặt lên hông Diêp Vô Thần. Từ lúc xuất thế tới nay, nàng còn chưa bao giờ bị đau đớn tới như vậy... Nàng ngân ngấn nước mắt, ôm lấy nam tử của mình thật chặt. Lệ là đau đớn, nhưng cũng là vui mừng…

Trăng sáng lên cao, Hoa Thủy Nhu đã từ thiếu nữ biến thành thiếu phụ, Nhưng như một nụ hoa mới nở, không chịu nổi truy kích, chẳng mấy chốc đã mềm nhũn, không ngừng rên rỉ giống như con mèo nhỏ bị thương vậy, không còn chút sức mạnh nào cả, rúc vào trong lòng Diệp Vô Thần, nhanh chóng chìm sâu vào giấc ngủ. Dưới thân một đóa hồng mai kiều diễm không tỳ vết. Diệp Vô Thần lẳng lặng ôm nàng một hồi lâu, chờ đến khi nàng ngủ say mới rời khỏi giường, đắp kín chăn, sau đó mặc quần áo, đi ra không một tiếng động.

Tân phòng của Long Hoàng ở ngay cách vách tân phòng Hoa Thủy Nhu, chỉ cách nhau một vách tường mong manh.

Đẩy cửa phòng ra, một mùi hường nữ nhân khác biệt liền xộc vào mũi. Bên trong căn phòng này chính là vị đệ nhất nữ hoàng củ Thiên Long quốc, nữ hoàng đế năm nay mới mười sáu tuổi. Diệp Vô Thần mở cửa phòng, sau đó men theo mùi hường, bước nhẹ tới bên người thiếu nữ đã chờ đợi hắn thật lâu. Mà thiếu nữ cũng tựa như không phát hiện ra hắn, không có chút phản ứng nào?

"Hoàng Nhi, giận rồi à?" Diệp Vô Thần gỡ phượng quan trên đầu nàng xuống, thưởng thức khuôn mặt xinh đẹp kiều mị của nàng. Hắn biết, cái phượng quan này hơi nượng, đội cả ngày nhất định sẽ mệt chết, cho nên khi tới chỗ Hoa Thủy Nhu và Long Hoàng đều gỡ nó xuống trước tiên. Nàng má phấn, mũi ngọc, mắt sáng không gì không tinh xảo vô song. Chỉ là môi của nàng lại khẽ cong lên, hiển lộ rõ ràng chút ủy khuất thiếu nữ nho nhỏ trong lòng vị nữ hoàng này.

Diệp Vô Thần ôm lấy bả vai của nàng, nhẹ giọng nói: "Hôm nay là đêm tân hôn của chúng ta, đừng tức giận nữa, ngày mai nhất định sẽ bồi thường đầy đủ cho nàng?"

Long Hoàng liếc mắt, nhìn thấy ánh mắt của hắn, bỗng nhiên bật cười hì hì một tiếng, thuận đà ngã luôn vào trong lồng ngực của hắn: "Từ ngày chúng ta đính hôn, chàng đã trở thành phu quân của thiếp rồi… Thiếp làm sao lại giận chàng được chứ. Thủy Nhu tỷ tỷ vốn là tỷ tỷ của thiếp, đương nhiên phải để tỷ tỷ hưởng trước." Thanh âm của nàng thoáng có chút sâu kín: "Thủy Nhu tỷ tỷ yêu chàng sâu đậm như vậy, ngốc ngếch như vậy, thiếp yêu chàng nhất định cũng không ít hơn tỷ tỷ… Lúc còn nhỏ, mẫu hậu của thiếp đã mất, hiện giờ, phụ hoàng của thiếp cũng đi rồi. Trừ chàng ra, chẳng còn ai thật sự quan tâm tới cả. Thời gian vui vẻ nhất vĩnh viễn là thời điểm ở cùng với chàng. Tất cả những gì hiện giờ của thiếp đều do chàng tặng, cũng chính bởi vì chàng mà tồn tại. Nếu như ngay cả chàng cũng bỏ thiếp mà đi… Thiếp thật sự… chẳng còn gì nữa… Thiếp làm sao có thể trách chàng, giận chàng…"

Đêm tân hôn, nàng nói hết suy nghĩ trong lòng với hắn, không giữ lại chút nào. Rồi nàng bỗng nhiên mỉm cười, dùng một thanh như muỗi kêu nói: "Nhu Nhu tỷ tỷ nhất định đã ngủ rồi đúng không… Thanh âm của nàng… vừa xấu hổ vừa dễ nghe…" Truyện Sắc Hiệp - https://docsach24.com

Hoa Thủy Nhu vẫn một mực kìm nén thanh âm, mãi cho đến khi tinh thần mê loạn, không thể kìm chế ddược nữa, tiếng rên rỉ kiều mị lập tức lọt qua vác tường, chui vào trong Long Hoàng, khiến cho nàng nghe mà mặt mũi đỏ bừng. Tay nàng quàng lên cổ Diệp Vô Thần, sóng mắt lưu chuyển, khẽ nói: "Phu quân của thiếp… làm cho thiếp giống như tỷ tỷ… phát ra thanh âm dễ nghe như vậy…"

Nàng chủ động ngẩng đầu, hônDiệp Vô Thần. Tuy ba năm trước, vì Diệp Vô Thần mà nàng bỏ đi tính điêu ngoa, nhưng cũng không hề e lệ như Hoa Thủy Nhu. Ở trước mặt Diệp Vô Thần, trong bất tri bất giác nàng đã bỏ đi sự cao quý tôn nghiêm, trở thành một thiếu nữ bình thường, muốn được ngươi yêu âu yếm.

Bốn cánh môi chạm vào nhau, Diệp Vô Thần tham lam hưởng thụ đôi môi mềm mại giống như cánh hoa của nàng, thuần thục đẩy hai hàng răng ngọc đang đóng chặt, tìm kiếm đầu lưỡi thơm ngát nhu nhuyễn, nhẹ nhàng cuốn lấy, cảm nhận từng tia từng tia ngọt ngào thấm vào tim gan. Long Hoàng khẽ ư một tiếng, cái cổ tinh xảo ngẩng cao, nhiệt liệt đáp lại, hơn thở lan xạ nóng bỏng phả vào mặt Diệp Vô Thần, thân thể mềm mại lại càng trở nên nóng bỏng, cánh tay mềm mại ôm chặt lấy thân thể hắn, mê say hòa vào làm một với nam tử của mình.

Diệp Vô Thần yêu thường hôn Long Hoàng, dùng thân hình của mình bảo vệ xung quanh thân hình nhỏ nhắn nhu nhược của nàng. Long Hoàng lấy môi đào thơm mềm đáp lại, tình yêu tích lũy nhiều ngày trời vào giờ phút này đã được biểu hiện hết ra ngoài. Long Hoàng lén mở mắt, nhìn hắn lưu luyến si mê. Thần tình dần dần đỏ bừng, trong mắt tràn ngập một vẻ say mê.

Lần dầu tiên hắn hôn nàng là khi nàng mười ba tuổi. Đó là một khi rừng cây tĩnh lặng, nàng vĩnh viễn không bao giờ quên được. Trong ba năm khi Diệp Vô Thần "chết đi", nàng gần như mỗi tối đều có thể mơ thấy cảnh tượng hắn đột nhiên hôn nàng…

Nàng dùng sức xé rách quần áo của Diệp Vô Thần, đưa tay vào trong vạt áo của hắn, không ngừng vuốt ve, cảm thụ nhiệt độ cơ thê của hắn. Bàn tay Diệp Vô Thần từ vòng eo mềm mại của nàng lướt xuống, vừa vặn đặt lên cặp mông tinh xảo của nàng. Long Hoàng "A" lên tiếng yêu kiều thật lớn, hai hàng mi đang nhắm chặt lại khẽ run lên, hàm răng cắn chặt môi hồng, thở hổn hển, liên hương khẽ thở, mang theo hương thơm cỏ lan nhàn nhạt, trên mặt cũng lặng lẽ ửng hồng, mị nhãn như tơ, toàn thân tràn ngập xuân ý. Cảm nhận bàn tay đang tác quái, vuốt ve trên ngực, cam,r giác nóng rát xuyên thấu qua da thịt truyền vào cơ thể, toàn thân trên dưới đều giống như bị lửa thiêu đốt. Cái eo nhỏ nhắn không tự chủ được lại khẽ vặn vẹo. Trong mũi vô thức phát ra thanh âm, làm như giãy dụa nhưng càng giống như khiêu khích. Tuy đây chỉ thiếu nữ ngây ngô khiêu khích, nhưng lại khiến cho tình hỏa của Diệp Vô Thần bùng cháy. Một bàn tay không kịp cởi áo cưới xuống, trực tiếp luồn vào bên trong, leo lên hai ngọn núi mà công phá, đầu ngón tay thỉnh thoảng còn đùa nghịch hai hạt hồng ngọc mê người trên đỉnh núi. Thân thể Long Hoàng run rẩy càng lúc càng mạnh, tiếng hít thở cũng bắt đầu trở nên dồn dập.

Ngoài cửa sổ, ánh trắng càng lúc càng sáng, ánh nến trong tân phòng vẫn lay động không ngừng, tiếng rên rỉ yêu kiều tràn gnập. Nữ hoàng mười sáu tuổi vào giờ khắc này đã thành người của Diệp Vô Thần. Thoáng chốc, minh nguyệt chẳng biết bị một đám mây đen từ nơi nào bay tới che khuất, ngăn cản quang huy của nó.

Sau một hồi lâu, khi ánh trăng lại chiếu xuống, thanh âm kia đã trở nên mê ảo, thần hồn tan vào nhau. Long Hoàng bị Diệp Vô Thần áp bên dưới mắt mê như tơ, mặt cười ửng hồng, bộ ngực sữa phập phồng không ngừng, cặp chân mềm mại thon dài khi co khi duỗi, khiến cho khăn trải giường dao động như sóng nước.

Bị Diệp Vô Thần trùng kích, thân thể của nàng không ngừng nghênh hợp trong run rẩy, lay động. Cái miệng hồng nhuận phát ra những tiếng kêu từng hồi. Thanh âm kia như oán như mỵ, tựa như một con mèo như động tình. Ngay cả Long Hoàng nghe thấy cũng cảm thấy quá mức dâm mỹ, chỉ là cả người nàng lúc này nóng rát, trên da ẩn hiện sắc thái đỏ bừng như hoa hồng, không thể nào kiềm chế được.

Vô khuyết chi dạ, say đắm lòng người.

Canh bốn, thiên không vẫn tối đen như mực. Long Hoàng chịu đựng một đêm mưa móc điên cuồng không ngờ lại tỉnh lại sớm nhất. Nàng khẽ động thân thể, lập tức cảm thấy một cơn đau nhói, sau đó toàn thân bủn rủn.

Diệp Vô Thần nằm cạnh nàng cảm thấy có động tĩnh liền tỉnh lại, vừa mới mở mắt ra đã nhìn thấy ánh mắt xấu hổ, hân hoan của nàng, liền khẽ cười: "Phải lên triều sớm sao?"

"Ừm." Long Hoàng rúc thân thể láng mịn của mình vào trong lồng ngực của hắn, thoái mái nhắm hai mắt lại. Cái cảm giác ấm áp gần gũi như vậy, cả đời này nàng đều không muốn xa rời. Tuy hôm qua mới là ngày nàng thành hôn, nhưng ngôi vị đế vương mà nàng đang ngồi quá mức đặc biệt, tuy chưởng khống lực lượng tối cao nhưng lại thường mất định tự do căn bản: "Chuyện Đại Phong quốc gặp họa vừa truyền đi, hiện tại vừa vặn là thời cơ thu phục tốt nhất, rất nhiều chuyện không thể chậm trễ một ngày được, cho nên…"

Diệp Vô Thần yêu thương vỗ về thân thể băng cơ ngọc cốt của nàng, nhẹ giọng nói: "Hoàng Nhi, nàng đã trưởng thành rồi…"

"Thiếp vốn đã trưởng thành… còn thành hôn nữa." Long Hoàng cười yêu kiều, ngẩng đầu hạnh phục nhìn phu quân của mình. Đêm qua, nàng đã thành hôn. Đó là nam nhân yêu mình nhất, cũng là nam nhân cường đại nhất trên thế giới. Chẳng có gì có thể hạnh phúc hơn được nữa. Lúc này rúc vào lồng ngực của hắn, cảm thụ được hơi ấm của hắn, nàng đã cảm thấy mình là thiếu nữ hạnh phúc nhất trên đời, kiếp này chẳng cầu gì hơn nữa.

Nàng mới chỉ mười sáu tuổi, nhưng lại nắm giữ quyền lực tối cao, địa vị tôn quý, lại có một chỗ dựa cường đại nhất thiên hạ. Đời này đã quá hoàn mỹ.

"Đi đi Hoàng Nhi, nàng sẽ là một nữ hoàng đế tốt… Nếu nàng thích cảm giác này, nàng chính là nữ hoàng đế, nếu nàng mệt mỏi, hoặc không muốn nữa, ai cũng không thể bắt nàng làm nữ hoàng." Diệp Vô Thần ôn nu, nhưng lại ẩn chứa một sự kiên định.

"Ừm, thiếp biết." Long Hoàng hạnh phúc trả lời.