Thiên Thần

Chương 468: Bão cát bình tĩnh

Từ khi Diệp Vô Thần đi về hướng tây của Đại Phong quốc đã qua hơn hai mươi ngày, nhưng có mười chín ngày trong đó Diệp Vô Thần ở trong trạng thái hôn mê, không có ý thức. Trở về thành Thiên Long, cảm giác bất quá mới như ly khai hai ba ngày mà thôi.

Hắn không trực tiếp trở về Diệp gia, mà xuất hiện ở trong thành, từ trong nhẫn Kiếm Thần lấy ra một bộ y phục mặc vào, chậm rãi đi đến Diệp gia. Thỉnh thoảng, hắn chính tai nghe được một ít dư luận.

Không ngoài sở liệu, ven đường mười phần đều là nói về hắn. Sau khi Tà Đế công khai thân phận, người Thiên Long quốc chấn động vì hắn, thành Thiên Long cũng sôi trào rất lâu, tuy rằng đã qua hơn hai mươi ngày, lại vẫn như cũ không có hoàn toàn biến mất.

"Ài, một tháng này cũng đã đến, không biết Đại Phong quốc bên kia ra sao".

"Cho dù bão cát không biến mất, bọn họ có năng lực làm gì Tà Đế… Đại Phong quốc mấy năm nay lòng muông dạ thú muốn xâm nhập Thiên Long ta, Tà Đế giúp bọn hắn là ân huệ đối với bọn họ, cho dù không thành công, hoặc là không muốn giúp bọn hắn cũng không có gì".

"Nghe nói, Diệp công tử qua vài ngày nữa sẽ đại hôn… Lòng ta… Ài, nếu có thể gả cho Diệp công tử, cả đời này thực không còn cầu gì nữa".

"Tiểu thư… Không phải ta đả kích ngươi, thiên nhân như Diệp công tử cũng chỉ có phi hoàng nữ hoàng thân phận tôn quý mới xứng đôi, tiểu thư, ngươi hay là…".

"Nhưng mà, Hoa gia…"

"Phụ thân của tiểu thư Hoa gia nhưng là Hoa Chấn Thiên, ài, là đại gia tộc đứng thứ hai, gần bằng Diệp gia của thành Thiên Long ta. Hơn nữa, năm đó công tử Diệp gia truyền tin người chết, tiểu thư Hoa gia tuyên bố chung thân không lấy chồng, vĩnh viễn chỉ yêu một mình Diệp công tử. Ài, nữ tử si tình như vậy… Nếu ta là nam nhi, đừng nói gia thế của nàng hiển hách, lại là quốc sắc thiên hương, cho dù nàng là một nha đầu nông thôn ta nhất định cũng sẽ yêu thương nàng cả đời. Diệp công tử sao lại phụ bạc nàng chứ".

"Vị sư phó này, cho hai cân đậu hủ".

"Được rồi… Khách quan, đây là đậu hủ của ngài, tổng cộng sáu lạng bạc".

"Khụ khụ… Diệp thập thất biểu đệ - trông cửa Diệp gia là một hảo hữu chí giao thân ca ca là cách ta hai nhà…"

"…Bạc này ta không nhận, quý nhân đi đường vui vẻ, hoan nghênh lần sau lại đến".

"…Trách không được sẽ là phi hoàng nữ hoàng thượng vị, chỉ cần một câu của Tà Đế, chính là để gã thổ phỉ làm hoàng đế cũng không có ai dám lên tiếng".

"Hư! Nhỏ giọng đi, lời này của ngươi thật đại nghịch bất đạo, nếu không cẩn thận bị Tà tông hoặc là người của Nam Hoàng Tông, Bắc Đế Tông nghe được, sợ là cả nhà ngươi chết thế nào cũng không biết"

"…"

"Ai, tu võ để làm gì, cho dù luyện cường thịnh trở lại, phỏng chừng cũng không đủ cho một đầu ngón tay của Diệp công tử niết. Tu văn có là gì, ở trước mặt Diệp công tử, ta phỏng chừng một chút đảm lượng cũng không có, ài…"

"Con mẹ nó… Ngươi nói cái này cũng vô nghĩa thôi. Nhưng ngươi cũng không thể lấy của mình so sánh với Tà Đế".

"Ài. Diệp công tử là sinh ở thành Thiên Long, ta cũng sinh ở thành Thiên Long vậy, tính ra ta còn lớn hơn hắn vài tuổi, vì cái gì người với người chênh lệch quá lớn như vậy. Vì cái gì, vì cái gì… Vì cái gì ta không phải Diệp Vô Thần!".

"Chỉ cho ngươi nè… Nhìn thấy lão khất cái ở góc tường không, khi ngươi còn chưa sinh ra hắn đã lăn lộn ở thành Thiên Long, so với hắn nhiều lần, ngươi sẽ cân bằng tâm lý, so với Diệp công tử… Ngươi thuần túy tự tìm hổ thẹn".

"…"

"Thương thiên, đại địa… Nữ hoàng bệ hạ xinh đẹp tôn quý thế nhưng phải lập gia đình… Ta ngày đêm khổ công đọc sách, chính là vì muốn vào cung trở thành nam phi của nữ hoàng…! Để cho ta chết đi…"

"Điên à… ngay cả nữ nhân của Tà Đế ngươi cũng dám có tơ tưởng, ta xem ngươi là sống không kiên nhẫn , chạy nhanh cách xa ta một chút, về sau coi như không biết ngươi, sợ rằng sau khi ngươi chết còn liên lụy đến ta cũng nên".

Diệp Vô Thần một đường đi tới, vì hắn cố ý ẩn mình nên không bị ai nhận ra. Những chuyện mà người trong thành đàm luận càng ngày càng làm cho hắn không còn gì để nói. Nhưng ít ra có thể xác định là, sau khi hắn bộc lộ thân phận mang đến lực ảnh hưởng cũng không hơn hắn mong muốn.

Ít nhất, không ai dám xúc phạm Diệp gia, lại càng không có người dám đi xúc phạm người bên cạnh hắn. Hắn không cần giống như ba năm trước đây, mỗi một bước đi đều phải cố kỵ rất nhiều, nghi ngờ rất nhiều.

Loại cảm giác này, thực tốt lắm.

Nhưng…

Bất tri bất giác đã tới trước cửa Diệp gia, thủ vệ trước cửa Diệp gia bình thường đều rất quy củ, vẻ mặt nghiêm nghị. Dĩ vãng khi Diệp Vô Thần ra vào cũng chỉ được tiếp đón nhìn không chớp mắt, mà lúc này đột nhiên nhìn thấy Diệp Vô Thần nhưng mọi người nhất tề đứng ở nơi đó, vẫn ngây người hồi lâu sau đó mới lắp bắp nói: "Công công công… Công tử người đã trở lại".

Tin tức Diệp Vô Thần là Tà Đế đã truyền bá được hơn nửa tháng, nhưng sau chuyện đó đây là lần đầu tiên bọn họ nhìn thấy Diệp Vô Thần, tự nhiên mà nghĩ tới thân phận Tà Đế của hắn, căn bản không thể bảo trì bình tĩnh.

Diệp Vô Thần hướng bọn họ mỉm cười gật đầu, rồi đi vào. Hai gxa thủ vệ nhìn theo bóng dáng hắn thật lâu, chờ hắn đi xa. Khi phục hồi lại tinh thần, bọn họ không khỏi vì biểu hiện vừa rồi của mình mà xấu hổ.

Tiểu viện của Diệp gia so với lúc trước hắn rời đi đã có biến hóa rất lớn, tuy rằng khoảng cách đến ngày định ra hôn kỳ còn mấy ngày, nhưng trên dưới Diệp gia đã giăng đèn kết hoa, từng nhóm đông người đang ở trong ngoài viện viện đi lại bận rộn, chung quanh màu sắc rực rỡ rất tiên diễm, trong áp này không ai dám nhàn hạ, vô luận làm cái gì đều chuyên tâm… Bởi vì, đây là chuẩn bị hôn lễ cho nữ hoàng Thiên Long, chuẩn bị hôn lễ cho Tà Đế, bọn họ nào dám một chút qua loa.

Mà Vương Văn Xu đang đứng ở trong viện tự mình chỉ huy , hốt, nàng rõ ràng nhận thấy được không khí trở nên không đúng, đám gia phó của Diệp gia đều ngừng tay, choáng váng nhìn về phía đại môn, nàng quay người lại, vừa vặn nhìn thấy Diệp Vô Thần đi đến phía sau nàng.

"Thần nhi… con đã trở lại! Con rốt cuộc đã trở lại… con thực làm nương vội muốn chết." Vương Văn Xu xông lên vỗ bả vai hắn, ánh mắt không ngừng nhìn hắn từ trên xuống dưới… Hắn không phải ngồi xe lăn, không bị thương, mà hoàn hảo đứng ở trước mặt nàng.

"Nương, con sự tình đã muốn làm xong, những ngày này đã vất vả cho mẹ. Về sau không có gì sự nói, con sẽ không lại đi chỗ đó sao lâu." Diệp Vô Thần lại nhìn thoáng qua Diệp gia đại viện trang sức vô cùng hoa lệ, ôn tồn nói.

"Trở về sớm một chút là tốt rồi… Nếu chậm trễ hôn kỳ cùng nữ hoàng còn có Nhu Nhu, vậy nương không vội muốn chết mới lạ" Ánh mắt nàng vẫn như cũ không ngừng đánh giá hắn, hai ánh mắt rõ ràng đã muốn không đủ dùng. Bên trong ánh mắt là khó nén vẻ hưng phấn, từ ái, kiêu ngạo… Nàng không có hướng hắn xác nhận lời đồn hắn là Tà Đế hay không, đối với nàng mà nói, hắn làm chuyện tốt kinh thiên động địa tốt, hay là chuyện xấu kinh thiên động địa gì cũng không quan trọng, nàng chỉ cần nhớ rõ hắn là con nàng, chỉ cần hắn hoàn hảo không việc gì thì cái gì cũng tốt.

"Con sẽ đi tìm Nhu Nhu… Tuyết Nhi đâu?"

"Nàng hẳn là còn ở trong phòng, mỗi ngày nàng đều nhìn trông mong, hy vọng con trở về… Ài, lần sau, đừng đi lâu như vậy nữa" Vương Văn Xu khẽ trách cứ nói.

"Vâng, con đi thăm Tuyết Nhi".

Ở trong từng ánh mắt khác thường, Diệp Vô Thần đi về phía tiểu viện của mình, qua tiểu hội, thanh âm của mang lý mang ngoại mới lại vang lên. Bọn họ là những người quen thuộc với thiếu gia, nhưng một thân phận khác của hắn cũng làm cho bọn họ không thể dùng tư thái trước đây đối mặt với hắn, hai chữ Tà Đế, thật sự rất trầm trọng .

Đi qua viện môn, một thân ảnh cô gái nghênh diện mà đến, trốn tránh không kịp, lập tức oai đổ, Diệp Vô Thần thuận thế, thân thủ nắm lấy vòng eo nàng, nâng nàng dậy, mỉm cười hỏi: "Ngươi không sao chứ?"

Nhìn đến mặt Diệp Vô Thần, cô gái kia rõ ràng đứng ở nơi đó, quên giãy dụa, thất kinh nói: "Thiếu… Thiếu gia, ngươi đã trở lại…"

"Ừm… Đi mang đi." Diệp Vô Thần buông cái eo nhỏ của nàng ra, đem thân thể nàng đỡ lên, đi đến phòng của mình.

Tiểu Lục trực tiếp ngây ngốc ở tại nơi đó, thất hồn lạc phách nhìn Diệp Vô Thần đi xa, thẳng đến khi hắn mở ra cửa phòng, tiến vào trong đó, thân ảnh bị bị cửa phòng ngăn cách tầm mắt. Theo đó truyền đến tiếng hô to hưng phấn của Ngưng Tuyết.

Trên người Tiểu Lục vẫn còn lưu lại cảm giác vừa mới bị hắn ôm lấy, chậm rãi cúi đầu, tay niết góc áo, bước chân nhẹ nhàng đi ra ngoài. Vô luận thực lực, tài hoa, quyền lực, thế lực, thanh danh, tướng mạo… Trong thiên hạ không có một nam tử nào có thể so sánh cùng hắn, nam nhân như vậy, nàng có thể làm một thị nữ bên người hắn đã là phúc phận rất lớn, nàng vĩnh viễn không dám hy vọng xa vời có thể được hắn ưu ái. Hắn đối với nàng chỉ có thể là một giấc mộng xa xôi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL - www.Truyện FULL

Một ngày này, cư dân phía tây của Đại Phong quốc rõ ràng cảm giác được bão cát dịu đi, hơn nữa, xu thế liên tục dịu đi, càng ngày càng nhiều người đi ra ngoài phòng, nhìn về phía tây phương, trong lòng vang lên lời thề sảng khoái của Tà Đế, ngọn lửa hy vọng cùng kỳ vọng trong lòng bắt đầu hừng hực dấy lên.

Ngày hôm sau, phạm vi bão cát lan đến đã lui về phía sau mấy trăm dặm, một năm bốn mùa chưa từng có ngày nào không có bão cát bỗng nhiên sau khi tỉnh lại nó trôi đi vô ảnh vô tung, không biết có bao nhiêu người vì được hô hấp không khí mới mẻ, mà lớn tiếng cuồng khiếu, trong lòng, tràn đầy khát khao đối với tương lai an bình.

Ngày thứ ba…

Ngày thứ tư…

Đi ra khỏi phòng, ở tây phương xa xôi, bọn họ vẫn như trước thấy được một chút màu vàng, nhưng ở trên đầu bọn họ là bầu trời xanh thẳm, còn có từng đám mây hình dạng khác nhau. Không khí là tươi mát như vậy, cát đất không hề rung chuyển bay lên, gió cũng sẽ không cuồng bạo, có, sẽ chỉ là gió nhu hòa. Bọn họ như được sinh ra lần nữa, một lần lại một lần hô to, nhảy nhót... Đại đa số ngẩng đầu lên không trung hô to tên Tà Đế.

Anh hùng… Trong lịch sử của Đại Phong quốc có rất nhiều anh hùng, bọn họ vì mở rộng ranh giới mà chết trên chiến trường, đem sinh mệnh hiến cho quốc gia. Nhưng bọn hắn mang đến là cái gì… Dân chúng bình thường không biết, bọn họ chỉ biết tên những người đó, biết những người đó là anh hùng cũng chỉ là một cái tên, một cái danh hiệu mà thôi.

Mà Tà Đế là người đã cho bọn họ tân sinh, là người mà dù bọn hắn vô luận dùng nhiều ngôn ngữ hoa lệ cũng không thể phóng xuất ra hết cảm kích trong lòng. Bởi vì Tà Đế, bọn họ đem quốc gia "Đại Phong" sửa thành Thiên Long, nhưng những người này, lại cố tình thề sống chết ủng hộ Tà Đế, bọn họ không cho phép bất luận kẻ nào nói xấu Tà Đế. Thậm chí, rất nhiều tấm bia đá được dựng lên ở các nơi Đại Phong quốc, mặt trên có khắc tên Tà Đế.