Thiên Tài Đọa Lạc

Chương 559: Ai mới là kẻ lừa gạt

Mặt hồ gợn sóng lãng đãng, tiếng nước chày róc rách không ngừng, nhân ngư chơi đùa trong nước, tiếng cười êm tai cùng tiếng nước trong trẻo

vang khắp sơn cốc.

Đứng trên một tảng nham thạch, Phó Thư Bảo

thưởng thức dáng người mềm mại yểu điệu của mũ nhân ngư. Dù cách một

tầng nước nhưng hắn vẫn nhìn được mọi thứ với con mắt chuyên nghiệp của

mình.

Mỹ nhân ngư không mặc quần áo, những chiếc vảy cá xếp san

sát trên bề mặt da nàng, màu đỏ nổi bật trên nền trắng, thân thể mềm

mại, mát mắt vô cùng. Đặc biệt là đôi vảy cá trước ngực, rất khéo léo

xếp thành hình dạng vươn cao, tròn trịa vừa vặn với một bàn tay. Nơi đầu đỉnh chính là hai nụ anh đào quen thuộc kiêu ngạo nhô lên trên đỉnh.

Vảy cá và bầu ngực bản thân chúng chính là điểm nổi bật.

Nhưng Phó Thư Bảo vẫn hứng thú nhất với chiếc đuôi cá thon dài mà trơn nhẵn

kia. Đó là một chiếc đuôi cá chép phóng lớn, đỏ tươi sáng lạn, những tia sáng phát ra từ khe hở giữa những chiếc vảy khiến người ta tưởng tượng

ra làn da mềm mại và làn hương cơ thể ở bên dưới.

Nhìn mỹ nhân

ngư chơi đùa dưới nước, tâm tư Phó Thư Bảo không khỏi rung động, nhớ lại cảnh tượng trong Thuỷ Linh Long Cung. Hắn đã tốn bao tâm tư, định ăn

bữa thịt mềm từ Hữu Nãi Ngư nhưng người ta lại có phong ấn, bảo hắn sao

có thể không bức bối chứ?

Đây là Thuỷ Tinh Long Cung của ác long, giờ đã trở thành nơi cất giữ người đẹp của Thanh Bình Vương Tướng. Với

Hữu Nãi Ngư, ở Thuỷ Tinh Long Cung thoải mái hơn ở Kim Ngư Cung nhiều.

- Phó đại ca, huynh cứ nhìn ta như thế chi bằng cùng bơi đi. Chúng ta cùng bơi nhất định sẽ rất vui.

Ào một tiếng, Hữu Nãi Ngư nhô lên khỏi mặt nước, nhìn Phó Thư Bảo, ngây thơ nói.

Tim Phó Thư Bảo run lên, nhưng rất nhanh mặt đã ỉu xìu, người ta mời mọc

nhiệt tình như vậy nhưng hắn lại không thể thực sự tận hưởng thân thể

kia, nếu vậy cùng bơi thì chỉ càng bơi càng khó chịu thôi.

Hắn cười khổ, lắc đầu nói:

- Thôi, nàng chơi một mình đi.

- Phó đại ca, ta cho huynh biết một chuyện.

Hữu Nãi Ngư đột nhiên nói.

- Ta đã có cảm ứng tâm linh với thuyền tiếp dẫn, nó đã trên đường đến thế giới này rồi.

Tim Phó Thư Bảo đập thịch một cái.

- Thế nàng có biết bao giờ nó tới không?

Hữu Nãi Ngư lắc đầu:

- Không biết, nhưng ta tin không lâu nữa đâu.

Ngừng một chút nàng nói tiếp:

- Vì thế huynh nên chuẩn bị sẵn sàng đi.

Phó Thư Bảo cười cười:

- Chỉ là lên thuyền thôi thì chuẩn bị cái gì? Ta không cần chuẩn bị gì

cả, nhưng trong thời gian này nhất định phải giải quyết được rắc rối lớn là Thánh An Na.

Nói thì nhẹ nhàng nhưng làm thì khó khăn vô

cùng. Thánh An Na không phải một mình, nàng ta có Tứ đại thiên không kỵ

sĩ bảo vệ, còn có trăm vạn liên quân nằm dưới sự khống chế của Thanh Dật Vương Tướng và Thanh Bình Vương Tướng. Dù nhìn từ góc độ nào thì với

thực lực của Phó Thư Bảo hiện nay là không thể làm được.

Ào, Hữu

Nãi Ngư lại nhảy lên khỏi mặt nước, cơ thể bay trên không trung, những

tấm vảy chuyển động rồi thu vào dưới da. Làn da nàng trắng hơn tuyết,

mềm mại vô cùng. Nàng trần truồng như vậy đứng trước mặt Phó Thư Bảo

không chút e dè, nhìn hắn cười.

Ánh mắt Hữu Nãi Ngư đương nhiên

không hề có tà niệm, vô cùng ngây thơ, nhưng nam nhân nhìn nàng thì hơi

thở trở nên dồn dập, thần tình bất an.

- Cứ làm như thế…không

nghĩ xem lão tử có chịu nổi không…cái phong ấn trinh tiết chết tiệt! Sao mỹ nhân ngư sinh ra đã có rồi cơ chứ? Mà cách phá giải lại biến thái

như vậy…

Ánh mắt tham lam thưởng thức cơ thể mỹ nhân ngư, còn trong lòng thì Phó Thư Bảo cảm thán.

- Phó đại ca, hy vọng có thể thấy được tộc nhân của ta ở Thánh Đảo. Lúc đó…

Hữu Nãi Ngư đột nhiên đỏ mặt, dáng vẻ rất ngượng ngùng.

Đây hình như là ám thị a, lòng Phó Thư Bảo đột nhiên ấm áp và kích động.

Hắn giang tay ôm lấy Hữu Nãi Ngư đã trở thành hình người. Hữu Nãi Ngư

cũng phối hợp dựa vào lòng hắn. Bàn tay to lớn của hắn vuốt ve khắp cơ

thể trần của nàng.

- Phó đại ca, đang…làm gì vậy?

- Ta…

Vẫn là dáng vẻ ngây thơ đó cho dù bị lợi dụng. Dáng vẻ ngây thơ đó của nàng đã khiến máu mũi Phó Thư Bảo chảy ào ào…

Ra khỏi Thuỷ Tinh Long Cung vừa hay gặp Hồ Giang Phong đang tìm hắn khắp

nơi. Đi cùng Hồ Giang Phong còn có Phương Tín. Ba người đứng trên cảng

nói chuyện.

- Thiếu gia, thuộc hạ đã làm theo lời thiếu gia phân

phó, thêm mắm dặm muối cho việc thưởng quân và lan truyền ra ngoài. Việc này được sự trợ giúp của Phương Tín huynh đệ nên rất thành công. Giờ

tin này đã lan truyền cả trận doanh của liên quân. Đúng như thiếu gia dự liệu, chiến sĩ liên quân rất bất mãn với tình hình hiện tại, một số

người còn lên tiếng muốn tạo phản, gia nhập trận doanh của chúng ta.

Hồ Giang Phong báo cáo một cách đơn giản.

Phó Thư Bảo gật đầu.

- Nếu vậy thì khá có lợi cho chúng ta. Quân đội thiếu lương thực, thiếu

phần thưởng sẽ thiếu sức chiến đấu. Quân đội như vậy khi đánh trận căn

bản sẽ không bán mạng giết địch. Đôi khi chỉ cần một chút dụ dỗ đã đầu

hàng. Trong lịch sử không có ít những ví dụ trăm vạn đại quân bị đánh

bại bởi số ít.

Hồ Giang Phong cười, hắn rất khâm phục sách lược

của Phó Thư Bảo, không thể lấy cứng chọi cứng thì làm lay động căn cơ và sĩ khí của địch. Dùng lời đồn và lợi ích để đả kích sĩ khí của đối

phương, cách làm này sẽ tạo khả năng trăm vạn đại quân không chiến mà

bại.

- Phương Tín, lần này ngươi có tin gì?

Phó Thư Bảo quay sang hỏi.

- Thiếu gia, thuộc hạ vừa có tin tình báo, nhạc phụ đại nhân của thiếu

gia, Thánh Lan Vương đã nhận được mệnh lệnh của Thánh An Na, phải đi

chuẩn bị lương thực và thưởng cho quân, giải quyết vất đề trước mắt của

liên quân. Thánh Lan Vương đã nhận lời, hai mươi vạn Thánh Thập Tự Quân

của Thánh Đoá Lan Quốc đã sẵn sàng, sắp rời khỏi thế giới Trão Nội và

đến Thánh Đoá Lan để tập hợp lương thực và phần thưởng.

Phương Tín cũng báo cáo một cách ngắn gọn.

Phó Thư Bảo chau mày:

- Nếu Thánh An Na có đủ lương thực là phần thưởng cho quân lính thì trăm

vạn liên quân sẽ vượt qua khó khăn này. Đến lúc đó sẽ đến lượt chúng ta

xui xẻo. Tuyệt đối không thể để chuyện này xảy ra.

Ngừng một chút hắn lại chửi:

- Mẹ kiếp, Thánh Lan Vương chẳng nhẽ là lão hồ đồ sao? Sự việc phát triển đến mức này, rõ ràng Thánh An Na căn bản không có ý định hy sinh bản

thânn để đánh thức Thiên Không Nữ Thần. Lẽ nào hắn không nhận ra chút

nào sao mà lại còn giúp ả tiện nhân đó đối phó ta? Phải biết con gái hắn là vợ ta chứ? Giờ còn đang ở bên ta đây này! Lão hồ đồ!!