Thiên Tài Đọa Lạc

Chương 503: Nữ nhân đánh nhau

- Hồ Nguyệt Thiền, trên người của ngươi có một loại mùi vị!

Hai

nàng nữ nhân sóng vai đứng song song với nhau, cùng nhìn về phía cột

năng lượng ở xa xa. Đột nhiên Độc Âm Nhi chợt kỳ diệu khó hiểu mà nói

một câu.

- Ách?

Hồ Nguyệt Thiền có chút ngây người, khẽ cúi đầu, ngửi ngửi người mình một chút:

- Là mùi vị gì chứ? Ta như thế nào lại không ngửi được?

- Là mùi lẳng lơ!

Độc Âm Nhi nói. Thời điểm này, nàng ta cũng đã đam ánh mắt chuyển sang trên người Hồ Nguyệt Thiền.

Hồ Nguyệt Thiền nhất thời sửng sốt một chút:

- Độc Âm Nhi, ngươi có ý tứ gì?

- Hừ! Đừng cho rằng ta không biết, ngươi cùng lão công ta đã có gian tình!

Hồ Nguyệt Thiền:

- …

- Ngươi cả ngày đều đeo cái mặt nạ nam không ra nam, nữ không ra nữ kia,

nghĩ rằng rất có cá tính hay sao? Ngươi đơn giản là muốn che lấp đi

khuôn mặt mỹ mạo hồ ly tinh của ngươi, để cho ta thả lỏng cảnh giác mà

thôi! Ta đã từ miệng của Đan Thư Thần Thú biết được diện mạo chân thật

của ngươi rồi, ngươi là một hồ ly tinh cực kỳ xinh đẹp!

Hồ Nguyệt Thiền giơ tay lột tấm mặt nạ trên mặt mình xuống, tiện tay ném đi thật

xa. Độc Âm Nhi đã một phen nói đến mức này rồi, nàng còn mang mặt nạ cái rắm gì nữa? Đồng thời trong lòng nàng cũng âm thầm suy đoán tâm tư của

Độc Âm Nhi:

- Tiểu ma nữ này, ở thời điểm này lại đàm luận vấn đề này, ả ta đến tột cùng là muốn làm gì?

- Ngươi biết không, với tình cảnh hiện tại của chúng ta, tuy rằng lão

công của ta đã phi thường cố gắng, nhưng mà vẫn như cũ rất nguy hiểm.

Thời điểm trước khi nhìn thấy cái trụ năng lượng này, ta nghĩ rằng con

người chỉ cần đủ cố gắng, nhất định có thể thành công. Nhưng mà hiện tại nhìn thấy nó rồi, ta liền phát hiện tất cả những cố gắng đều là mây

bay! Con người nhỏ bé đến mức nào a, quả thật chính là không chịu nổi

một kích.

- Ngươi nói mê sảng cái gì vậy?

Hồ Nguyệt Thiền đã một đầu mờ mịt.

- Ngươi không hiểu ý tứ của ta sao? Hiện tại tình cảnh của chúng ta chính là tuyệt cảnh! Lão công của ta tuy rằng rất cố gắng, nghĩ muốn bảo hộ

tốt mỗi một người của chúng ta. Nhưng mà, hắn là người chứ không phải

Thần, năng lực của hắn hữu hạn! Cho nên, rất có thể ngay sau hôm nay,

chúng ta cũng đều sẽ chết. Trước khi chết, ta muốn biết một chuyện tình… Như vậy, ngươi hãy thừa nhận đi, ngươi cùng với lão công ta có gian

tình, có phải không?

Hồ Nguyệt Thiền:

- Hửm?

- Thừa nhận đi, ta sẽ không trách ngươi đâu. Hắn là người thế nào, ta hiểu rõ

nhất. Một tên nam nhân thối như hắn, nhìn thấy một ả hồ ly tinh như

ngươi, không có nửa điểm ý tưởng đó là chuyện không có khả năng! Ta chỉ

dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng có thể đoán biết được, các ngươi đã

hợp tác với nhau nhiều lần như vậy, giữa hai người khẳng định là đã xảy

ra nhiều chuyện tình rất lãng mạn, có đúng không?

Hồ Nguyệt Thiền chớp chớp đôi mắt to mọng đen láy, trong lòng thì lại vô cùng nghi hoặc:

- Tiểu ma nữ này ngày hôm nay đã uống nhầm thuốc rồi à? Hay là thời điểm

luyện chế độc dược đã bị phản phệ, bị trúng độc hỏng cả đầu óc rồi? Hay

là… ả đã nắm giữ được chứng cứ gì đó, chỉ là muốn ta chính miệng thừa

nhận sao?

- Ngươi nói đi!

- Nói cái gì chứ?

- Không cần phải giả bộ hồ đồ nữa. Ở trong tuyệt cảnh như thế này, chúng ta bất cứ lúc nào cũng rất có thể sẽ chết đi! Ngươi hãy thỏa mãn một chút tâm

nguyện của ta đi, nói cho ta biết tình hình thực tế đi! Ngươi cùng với

lão công của ta có gian tình hay không?

- Không có! Cái ả tiểu ma nữ này, chẳng lẽ ngươi thích ta và lão công của ngươi có gian tình hay sao? Thật là!

Hồ Nguyệt Thiền khẽ nháy nháy mắt, nàng ta quả thật rất xảo quyệt.

- Vậy coi như xong! Vốn dĩ ta còn tưởng rằng ngươi sẽ thừa nhận! Chỉ cần

có cơ hội còn sống rời khỏi nơi này, ta định cùng Chi Ni Nhã nói rõ

ràng, cho ngươi gia nhập vào gia đình của chúng ta! Nhưng mà các ngươi

đã không có cái loại quan hệ này, như vậy coi như xong! Coi như ta cái

gì cũng chưa nói.

Độc Âm Nhi khẽ hít mạnh một hơi.

Hồ Nguyệt Thiền nhìn chằm chằm vào Độc Âm Nhi, mét mặt thoáng ngưng trọng một chút, sau đó liền bắt đầu nói quanh co:

- Kỳ thật, một khi đã như vậy… Được rồi! Ta nói cho ngươi biết, ta và lão công của ngươi, kỳ thật từ lâu đã có quan hệ với nhau…

Dừng lại một chút, nàng ta lại còn tràn ngập sự cảm kích nói:

- Không nghĩ tới ngươi lại rộng lượng đến như thế! Bất luận chúng ta có

thể sống sót ra ngoài hay không, ta cũng vô cùng cảm tạn ngươi! Chúng ta là người một nhà a!

- Ha ha ha…

- Ngươi cười cái gì vậy?

Không ngờ Độc Âm Nhi lại đột nhiên trở mặt:

- Cười cái đầu ngươi a! Gia đình cái đầu ngươi á! Ngươi cả con ả hồ ly

tinh này, ta từ đầu đã hoài nghi các ngươi có gian tình rồi, quả nhiên

là có gian tình thật! Ngươi là ả hồ ly tinh thối không biết xấu hổ! Bổn

cô nương ngày hôm nay muốn tìm ngươi tính sổ!

Hồ Nguyệt Thiền:

- …

Một hồ ly tinh cho dù có thông minh đến đâu, kỳ thật cũng có thời điểm sẽ

phạm phải sai lầm. Sai lầm của Hồ Nguyệt Thiền chính là ở thời điểm sai

lầm, ở địa điểm sai lầm, tin tưởng lầm một người! Ở trong cái tuyệt cảnh như thế này, tiểu nữ nhân Độc Âm Nhi này muốn chính là một mỗi tình

hoàn mỹ. Hồ Nguyệt Thiền lại ở thời điểm này lại đi thừa nhận, đó quả

thật chính là đã phá hủy đi cái thứ mà trong nội tâm Độc Âm Nhi cho rằng là hoàn mỹ xinh đẹp nhất, nàng ta không liều mạng với Hồ Nguyệt Thiền

mới là lạ.

- Haizzz… Đại Đội trưởng của các ngươi cùng Đại Đội trưởng của chúng ta lại đánh nhau nữa rồi kìa!

Hồ Giang Phong hít sâu một hơi, cười khổ nhìn Độc Âm Nhi và Hồ Nguyệt Thiền một trốn một rượt ở đằng xa.

Các chiến sĩ của Độc Lang Tộc cùng Hồ Tộc đều giống nhau, ai nấy cũng đều vẻ mặt cười khổ.

Ở trong tình huống như thế này, bất luận là chiến sĩ Hồ Tộc hay là chiến

sĩ Độc Long Tộc, cũng đều không có khả năng nhúng tay vào. Những chuyện

mà bọn họ có thể làm chính là, cầu trời khẩn phật, hai vị nữ Lão đại này thời điểm đánh nhau còn biết chút chừng mực, ngàn vạn lần không được

gây ra tai nạn chết người mới tốt.

Hai ả nữ nhân ở bên ngoài đánh nhau, tranh phong ghen tuông, còn Phó Thư Bảo ở trong này cũng đã tiến

hành đến thời điểm vô cùng mấu chốt.

Băng Tuyết Nguyên Tố Chi Hỏa đột nhiên thu hồi lại. Luyện Thiên Đỉnh trong lúc rung động nhàn nhạt,

phát ra một mảnh quang mang chói mắt.

Thất Luyện Mãng cảm nhận được, nhanh chóng chạy vào. Người còn chưa tới, thanh âm đã liền trước một bước vang vào:

- Chủ nhân, thành công rồi à?

- Không biết! Cần phải thử nghiệm qua mới biết được!

Phó Thư Bảo duỗi thân đứng lên, hai tay đánh ra, từ bên trong Luyện Thiên

Đỉnh đột nhiên huyền phù dâng lên một khỏa viên cầu màu bạc đường kính

khoảng chừng năm thước.

Viên cầu bay lên không trung, phát ra hào quang đại thịnh. Một cái lực lượng hộ tráo vô cùng cường đại nhất thời

hình thành. Thất Luyện Mãng đang chạy nhanh tới không kịp chú ý, nhất

thời đánh thẳng lên trên lực lượng hộ tráo trong suốt kia. Thân thể của

hắn rất nhanh bị bắn ngược lại, nhất thời bị hất tung ra khoảng cách vài thước.

Kỳ thật, với thực lực của Thất Luyện Mãng, sự tồn tại của vòng lực lượng bảo hộ này hẳn là hắn phải cảm giác được mới đúng, cũng hoàn toàn có

năng lực mà tránh đi. Nhưng mà đó cũng phải mất một quá trình mới có thể làm được. Mà ở bên này, hắn đang rất nhanh chạy tới, còn lực lượng hộ

tráo viên cầu kia rất nhanh khuếch tán ra, cả hai người cùng lao ra,

nhất thời liền đập thẳng lên.

Chuyện tình càng quỷ dị hơn đã xảy ra.

Thất Luyện Mãng vừa mới rơi xuống đất, thân hình còn chưa ổn định lại, cũng

còn chưa có kịp nắm bắt được tốc độ khuếch tán cực nhanh của lực lượng

hộ tráo. Thời điểm hắn vừa mới ổn định lại thân hình, lực lượng hộ tráo

cũng đã mở rộng ra đến trước mặt của hắn. Một cỗ lực lượng cường đại

nhất thời đẩy mạnh thân thể hắn, đẩy hắn văng ra khỏi cửa của Thần Miếu.

Cái hiện tượng này, liền giống như là một cỗ triều tịch vô hình không thể

nào nhìn thấy đang cuốn trôi hắn, đem hắn đẩy về phía phương hướng đầu

ngọn sóng.

- Ha ha… chính là như thế này! Thành công rồi!

Chỉ mới nói là thử nghiệm thôi, lại không nghĩ đến, tùy tiện khởi động một

chút, Phó Thư Bảo liền đạt được đáp án! Đủ loại dấu hiệu cho thấy, quá

trình luyện chế của hắn đã thành công rồi. Hơn nữa hiệu quả đạt được còn vượt quá khỏi sự tưởng tượng của hắn cực kỳ xa. Có thể đem một đầu Thần thú như Thất Luyện Mãng đẩy văng ra khỏi Thần Miếu, như vậy cường độ

của lực lượng hộ tráo kia liền có thể tưởng tượng mà biết.

Khỏa

viên cầu lực lượng hộ tráo kia tuy rằng đã đem Thất Luyện Mãng đẩy văng

ra khỏi Thần Miếu, nhưng mà tất cả những thứ bên trong Thần Miếu thế

nhưng lại không có bất cứ cái nào bị đẩy ra, mà là không chút tổn hao gì đứng nguyên tại chỗ. Như vậy có thể thấy được, cái mà lực lượng hộ tráo này nhằm vào chính là những sinh vật có sinh mệnh. Những thứ gì không

có sinh mệnh, sẽ không bị ảnh hưởng đến.

Ầm!

Trong lúc bị

đẩy văng ra, sắp sửa tới được cửa lớn, Thất Luyện Mãng đột nhiên nắm

chặt nắm tay, đánh một quyền thật mạnh lên phía trên của lực lượng hộ

tráo. Thanh âm chấn động kịch liệt truyền đến. Nhưng mà bản thân lực

lượng hộ tráo tựa hồ như không có chút xíu nào dấu hiệu thả lỏng hay là

bị tan vỡ cả. Chỉ là cảm giác chấn động vẫn tương đối rõ ràng.

Mãi cho đến khi đẩy Thất Luyện Mãng ra đến bên ngoài đại môn của Thần Miếu, lực lượng hộ tráo mới đình chỉ lại. Từ đó cũng đạt được một cái số liệu phạm vi rõ ràng. Phạm vi hữu hiệu của Phong Ấn Luyện Lực Khí hình viên

cầu này vừa vặn bao trùm toàn bộ Thần Miếu vào bên trong, so với Phong

Ấn Luyện Lực Khí ban đầu thì ước chừng nhỏ hơn một phần tư.

- Chủ nhân, có muốn ta tiếp tục phá hoại vòng lực lượng bảo hộ hay không?

Thất Luyện Mãng lớn tiếng nói. Bị lực lượng hộ tráo đẩy văng ra ngoài, loại

sự tình này khiến cho hắn cảm thấy có chút mất mặt. Nhưng mà nếu như

mạnh mẽ phá hư mà nói, lại sợ làm tổn thương đến Phong Ấn Luyện Lực Khí

mà Phó Thư Bảo vừa mới vất vả luyện chế ra. Cho nên hắn mới lớn tiếng

hỏi, trưng cầu ý kiến của Phó Thư Bảo.

- Không cần đâu! Ta đã biết được tính năng của nó rồi!

Phó Thư Bảo hủy bỏ việc khởi động lực lượng, để cho Phong Ấn Luyện Lực Khí hình viên cầu thu hồi lại.

Lúc này Thất Luyện Mãng mới tiến vào:

- Chủ nhân, vì cái gì lại có tình trạng kỳ quái như vậy chứ?

Phó Thư Bảo mỉm cười nói:

- Ở thời điểm tiến hành luyện chế lại, ta đã tham khảo một chút tính năng của Vệ tinh!

- Vệ tinh là cái gì?

Thất Luyện Mãng cho tới bây giờ cũng chưa từng nghe nói qua cái tên kỳ quái như vậy.

Phó Thư Bảo cười nói:

- Nói ra ngươi cũng không hiểu được đâu! Đó là ta… Ân, là một loại thiết

kế trống rỗng! Cái khỏa Phong Ấn Luyện Lực Khí hình viên cầu này không

những có thể huyền phù bên trong hư không, hơn nữa còn tạo ra những

thông đạo dòng khí, có thể vững vàng phi hành dọc theo quỹ tích hướng về phía trước. Theo kế hoạch của ta là sẽ tạo ra bốn khỏa như vậy. Nếu như thành công, chúng nó cũng đều sẽ vận hành theo quỹ tích dọc về phía

trước, cung cấp cho chúng ta một cái lực lượng hộ tráo có khả năng hoạt

động, chứ không phải là một lực lượng hộ tráo chết khô khan!

Ánh mắt Thất Luyện Mãng sáng ngời lên, bật thốt lên nói:

- Chủ nhân, ta hiểu rồi! Ý tứ của ngươi chính là nếu như là cái loại

Phong Ấn Luyện Lực Khí vệ tinh này của ngươi toàn bộ luyện chế thành,

như vậy chúng ta sẽ có được một cái lực lượng hộ tráo không ngừng luân

chuyển, bao phủ toàn bộ phương vị! Một khi địch nhân đả kích vào một

điểm nào trong đó, như vậy cái điểm đó sẽ nhanh chóng di động rời đi, để cho ở phía sau tiến lên bổ sung lại. Trừ phi địch nhân có được thực lực hoàn toàn phá hủy sạch sẽ toàn bộ lực lượng hộ tráo, bằng không căn bản không có cách nào công phá nổi lực lượng hộ tráo này!

Phó Thư Bảo gật đầu:

- Chính là cái ý tứ này!

Thất Luyện Mãng cảm thán một tiếng:

- Ta thật sự bội phục thiên phú cùng tạo nghệ của chủ nhân trong lĩnh vực Luyện Lực Khí! Cái Phong Ấn Luyện Lực Khí mà ngươi luyện chế ra cường

đại hơn cái cũ rất nhiều! Cho dù có tiến hành cường hóa nó lên cũng

không bằng được cái của ngươi! Hơn nữa lại có thêm cái đặc tính di động

cùng bổ sung kia, tổng hợp lại năng lực phòng hộ, so với cái nguyên gốc

ban đầu còn cường đại hơn rất nhiều!

Phó Thư Bảo cười cười nói:

- Những lời nói ca ngợi ta hay là lưu lại sau này hãy nói đi! Ngươi một

phen khen ta lên tới trời, để cho ta sinh ra tâm lý kiêu ngạo tự đại,

đối với công tác luyện chế sau này sẽ tạo thành trở ngại không nhỏ a!

Thất Luyện Mãng cũng cười cười:

- Ta lại ra ngoài thủ hộ! Chẳng qua, chủ nhân, ngài cũng nên nghỉ ngơi một chút đi!

Phó Thư Bảo nói:

- Ở trong này ta phát hiện ra tiến hành luyện chế căn bản là không cảm

thấy mệt mỏi gì cả! Cũng không biết có phải do nguyên nhân trụ năng

lượng kia hay không.

Đây cũng là một hiện tượng không thể giải

thích được. Vốn dĩ nên có hiện tượng mệt mỏi mới đúng, nhưng mà Phó Thư

Bảo lại không có. Chẳng qua, cái loại chuyện tình kỳ quái này, trong lúc nhất thời cũng không thể nào tìm được nguyên nhân. Phó Thư Bảo cũng

không có thời gian cùng với tinh lực để tìm hiểu nó. Chuyện tình hắn bức thiết phải làm chính là đem ba cái Phong Ấn Luyện Lực Khí còn lại luyện chế ra hoàn tất.

Đi ra khỏi Thần Miếu, Thất Luyện Mãng nhìn

xuống phía dưới, ánh mắt nhìn xuống trên người hai nữ nhân đang không

ngừng di động bên dưới cảng khẩu, lắc đầu cười khổ:

- Một câu ca

ngợi có thể khiến làm cho chủ nhân phân tâm, như vậy, nếu như để hắn

biết dang có hai nữ nhân vì hắn mà đánh nhau, cùng ghen tuông, như vậy

hắn sẽ có cảm tưởng gì đây?

o0o

Trên cảng khẩu, chiến đấu đã đến hồi gay cấn.

- Độc Chi Đoán Thống! Độc Sát Hoàn!

- Huyễn Hồ Phân Thân! Xuất chiến!

Ầm ầm ầm!

- Ngươi cái ả hồ ly tinh thối tha! Ngươi có giỏi thì đường đường chính

chính cùng ta đánh nhau một trận đi! Xem ta có xé nát mặt hồ ly kia của

ngươi hay không?

- Thật sự là khôi hài! Đồ nữ nhân ngực lép!

Ngươi đừng phí thời gian cùng ta đánh nhau nữa, ta khuyên ngươi hay là

đi nghiên cứu những dược liệu gì đó mà bổ sung lại bộ ngực một chút đi!

Ngươi xem của ta này, vừa căng tròn vừa hoàn mỹ! Đúng rồi, lão công của

ngươi thích nhất là dùng miệng bú một bên, còn tay thì không ngừng nhào

nặn bên còn lại đó!

Độc Âm Nhi nhất thời hét lên như sấm.

Tất cả những người nghe thấy câu này, cũng đều trừng mắt há hốc miệng…