Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)

Quyển 3 - Chương 156

Hoa Thành trầm giọng nói: "Không. Là người."


Đúng là người. Bởi vì, được vẽ giữa bức họa, là chi chít phòng ốc, cây cối, đoàn người, nhưng mà, bọn họ tất cả đều bị bao phủ trong một biển lửa vô biên vô hạn cùng dung nham đang dịch chuyển. Mới vừa rồi Tạ Liên nhìn không ra màu đỏ, lại chính là màu của lửa.


Phòng ốc cùng cây cối đều bị thiêu đốt, trên người ai cũng đang bén lửa, gào thét chói tai, gương mặt vặn vẹo đến mức quá chân thật, Tạ Liên bên tai dường như có thể nghe thấy bọn họ gào thảm thiết. Mà ngay giữa bức tranh, vẽ một ngọn núi cao đỏ rực, giống như một pho tượng được nung đỏ trên một cái lò khổng lồ, rất là đáng sợ. Dung nham nóng chảy cùng với lửa, tất cả đều từ miệng ngọn núi này phun trào ra.


Tạ Liên nói: "Vậy ý nghĩa của bức họa này là... Núi lửa bùng nổ, Ô Dung diệt quốc?"
Hoa Thành nói: "Đúng. Cũng không đúng."
Tạ Liên sáng tỏ, nói: "Cách nói này không chuẩn xác. Bởi vì đây là... Mộng."


Phía dưới bức thảm kịch nhân gian này, hẳn là miêu tả cảnh trong mơ của Ô Dung Thái tử. Ô Dung Thái tử cùng tứ hộ pháp thiên thần quanh thân đều được miêu tả có kim quang, hẳn lúc này bọn họ đã phi thăng. Mà hắn đang bị ác mộng tra tấn, cho nên nội dung cảnh trong mơ, nét vẽ và màu sắc đều là "Giả", đối lập với "Thật".


Có Thần Quan pháp lực hùng mạnh, thiên phú dị bẩm, nhìn thấy được một vài sự việc sau này, liền có thể ở trong mộng nhìn trộm tương lai. Cũng chính là tiên đoán mộng. Không biết cảnh trong mơ của vị Ô Dung Thái tử này, có trở thành sự thật hay không? Ô Dung quốc có phải diệt vong như vậy không?


Tạ Liên nói: "Câu chuyện trong bức tranh này tiếp theo bức trước đó, nhất định có người muốn cho chúng ta biết một số chuyện. Ta nghĩ, thời điểm chúng ta đi đến khu vực cuối cùng của "Đồng Lô", nhất định có thể cởi bỏ rất nhiều nghi vấn."


Đúng lúc này, Linh Văn nhìn ngoài ra cửa sổ, nói: "Chư vị, có một chuyện, ta phải hỏi một chút, các ngươi có cảm thấy kỳ quái hay không?"
Bùi Minh nói: "Chỗ nào kỳ quái?"
Linh Văn nói: "Không biết có phải do ta nhớ lầm không, nhưng hai bên vách núi này, trước đó gần như vậy sao?"


Mọi người đồng thời nhìn ra ngoài cửa sổ. Quả nhiên, mới vừa rồi khi bọn họ tiến vào, khoảng cách giữa vách núi bên ngoài và cửa sổ, cách nhau khoảng một trượng, nhưng mà, giờ phút này lại dồn đến cực gần, giống như sắp khít lại.


Tạ Liên định đi qua kiểm tra, lại nghe được một tràng "Rắc rắc rắc rắc" rồi lại "cót két cót két" giống như gỗ và gạch đá đang bị đè ép lại.
Cái này, tất cả mọi người đều cảm giác được, nói: "Xảy ra chuyện gì?"


Gạch dưới chân đang rúng động, trần nhà phía trên cũng đang run rẩy, một khối rồi hai khối, đá vụn ào ạt rơi xuống. Bùi Minh nói: "Động đất?"
Vừa dứt lời, vách tường đã bị vây đến uốn cong lại. Tạ Liên nói: "Không phải động đất! Là..."


Không phải, mà là hai bên vách núi, đang ép tòa Ô Dung điện ở giữa này lại!
Không kịp giải thích, y quát: "Chạy mau!"


Không cần y nói, Bùi Minh đã một chân đá đổ vách tường, mở ra một lối đi. Mọi người phá tường mà ra, chạy về phía trước, nhưng mà, bọn họ vẫn đang chạy trong Ô Dung thần điện, bởi vì tòa thần điện này quá sâu, ngoại trừ một tòa đại điện, mặt sau còn có rất nhiều thiên điện, tiểu điện, hương phòng, đạo phòng, vân vân, vì thế, mọi người đành phải chạy một mạch, dọc đường liên tiếp phá tường đạp cửa, vào lúc này, cách ra khỏi nhà của Võ Thần lại lần nữa giúp ích. Nhưng mà, mới xuyên qua hai tòa tiểu điện, một tảng đá lớn cao cỡ nửa thân người đột nhiên nện vào một bên chân Tạ Liên. Nóc nhà đang bị đập phá, là do đất đá đang không ngừng rơi xuống từ hai vách núi phía trên!


Tiếng động rầm rầm, càng nhiều khối đá lớn đang rơi xuống. Ồ ạt như nước sông, trực tiếp đánh sập toàn bộ trần nhà, nhỏ cỡ đầu người, từ trên cao rơi xuống, uy lực cũng khiến người ta sợ hãi đến cực điểm, còn may có một tầng nóc nhà chống đỡ, hơn nữa mọi người thân thủ đều không tồi, né tránh kịp thời. Chỉ có Hoa Thành là vô cùng nhàn nhã, Tạ Liên chạy vụt qua, chợt nghe hắn bên cạnh nói: "Ca ca, qua đây đi?"


Quay đầu nhìn lại, Hoa Thành theo sát bên cạnh cách y một bước chân, vững bước như bay, không biết từ đâu lấy ra cây dù đỏ kia, đang ở dưới tán dù mỉm cười nhìn y. Mà những tảng đá trên trời giáng xuống kia đập lên mặt dù, Hoa Thành một tay bung dù, ngay cả một chút lay động cũng không có!


Tạ Liên lập tức trốn đến phía dưới tán dù của hắn, nói: "Nguy hiểm thật nguy hiểm thật, may mà có Tam Lang."
Hoa Thành cười khẽ, quan tâm đem dù nghiêng về phía y, nói: "Nhích qua đây một chút."


Mặc dù lúc này không thích hợp, Tạ Liên vẫn không nhịn được trong lòng khẽ rung động, nói: "Đệ chống có mệt hay không? Muốn ta giúp đệ cầm hay không..."


Mấy người còn lại trốn đến điên cuồng, thấy bọn họ bên này thoải mái như thế, đều chịu không nổi, nhịn không được nói: "Này, vậy thật quá bất công đi!"
"Hoa Thành chủ có thể hỏi ngài còn dư dù không?!"
"Có thể mượn chỗ đứng trốn một chút không?!"


Hoa Thành giả vờ cười nói: "Không có. Không thể."


Đang lúc mọi người lên tiếng kháng nghị, Tạ Liên cũng có chút ngượng ngùng, nói: "Ngọn núi này thật kỳ quái!" Nói xong liền lén chuồn đi ra, Hoa Thành lại ngấm ngầm ôm lấy y, vừa đi vừa thong dong mà giảng giải cho y, nói: "Ca ca nói đúng rồi, núi này thật kỳ quái, ranh ma quái gở. Núi Đồng Lô có ba ngọn núi lớn, chia ra thành "Lão", "Bệnh", "Tử", tuy rằng so với núi bình thường không khác gì, nhưng có thể tự động đi lại trong phạm vi núi Đồng Lô, cho nên, có người dùng chúng nó xem như là dấu hiệu nhận biết của núi Đồng Lô."


Phía trên đá rơi điên cuồng, dưới tán dù lại là một vùng yên ả. Tạ Liên nói: "Thì ra là thế! Ngọn núi trước kia cản đường chúng ta khi Dung Quảng ngụy trang thành Đoạt mệnh khoái đao ma, chính là một trong ba ngọn này sao?"


Linh Văn trên lưng Bùi Túc nghiêng ngả lên xuống, vẫn cố gắng giao lưu, nói: "Thảo nào Ô Dung thần điện này lại xây giữa "hẻm núi" quỷ dị như vậy, sợ rằng chỗ nó vốn dĩ được xây không dở hơi như vậy, là hai tòa sơn quái kia chủ động giáp công lại đây!"


Tạ Liên nói: "Có điều, "Sinh Lão Bệnh Tử", đã có "Lão""Bệnh""Tử", thế còn "Sinh" đâu?"
Hoa Thành nói: "Thật đáng tiếc, không có "Sinh". Ít nhất đệ chưa thấy qua."
Tạ Liên nói: "Ý bảo không có đường sống sao? Thật đúng là tàn khốc!"
Ngay sau đó, Bán Nguyệt nói: "Vách núi vẫn đang áp sát lại."


Bọn họ mới vừa tiến vào hẻm núi, đường núi rộng khoảng vài chục trượng, càng đi càng hẹp, đường đi đến trước cửa Ô Dung thần điện còn chưa đến mười trượng, mà hiện tại, khoảng cách giữa hai bên vách núi chưa vượt quá ba trượng, phòng ốc cùng vách tường đều bị nén đến nhăn dúm, bởi vì Ô Dung thần điện sử dụng nguyên liệu xây dựng là loại thạch đá cứng cáp, làm hai bên vách núi


bị vướng lại, nhưng cũng không thể duy trì được bao lâu, cuối cùng cũng bị nghiền đến vỡ vụn.
Bùi Minh nói: "Trước sau gì cũng không đi được, phá từ phía trên mà đi lên thôi! Hứng mưa đá mà đi cũng không sao, đánh nát đá đang rơi xuống là được!"


Tạ Liên lại nói: "Không được! Bây giờ chỉ còn một phòng ở đó, hướng lên trên đi lỡ như hai ngọn sơn quái giữa chừng khép lại liền trực tiếp bị kẹp chết!"


Trong lúc nói chuyện, hai bên ép đến càng nhanh hơn, rắc rắc rắc rắc, chỗ nương thân của mọi người rộng không đến hai trượng. Dưới tình huống như thế, Linh Văn vẫn không thể động đậy, nhịn không được nói: "Chư vị, có thể nhanh một chút tìm cách gì hay không? Nếu không thể nói, có thể thả ta ra để ta tự mình tìm cách không? Ta không muốn cứ như vậy mà bị ép chết, cám ơn?"


Lửa cháy tới mông, đâu thể dễ dàng nghĩ ra được biện pháp như vậy? Không gian chỗ ẩn nấp lại tiếp tục thu nhỏ, lui lại chỉ còn khoảng chiều dài của một người, Bùi Minh bỗng nhiên quát một tiếng, nhảy ngang lên cao. Hai tay của hắn để bên trái vách núi, hai chân để ở vách bên phải, toàn thân biến thành một "Que xiên", vắt ngang giữa hai ngọn núi to, nói: "Cho dù có bị kẹp chết, ta con mẹ nó cũng không muốn bị thứ đồ chơi này kẹp. Ta trước tiên chống đỡ, các ngươi mau mau nghĩ cách đi!"


"..."
Mọi người đều bị một chiêu này của hắn làm kinh hãi, Linh Văn miễn cưỡng giơ ngón cái lên với hắn, nói: "Lão Bùi, thật anh hùng!"
Bùi Minh cắn răng nói: "Khách khí!"


Sức mạnh của Võ Thần thì không cần nhiều lời, hai vách núi kia đang đến gần, nhưng hình như bị Bùi Minh kiên quyết chặn lại, rơi vào cục diện bế tắc. Nhưng đây là do Bùi Minh dồn hết toàn bộ pháp lực vào, chắc chắn không chống đỡ được lâu, Tạ Liên đang nhanh chóng nghĩ cách thoát thân, hai ngọn núi kỳ quái đang dần chiếm ưu thế, ép đến đầu gối Bùi Minh hơi cong lại. Thấy tình hình bất lợi, Bùi Túc nói: "Tướng quân, để ta lại giúp ngươi!" Một tay lấy bả vai Linh Văn ném cho Bán Nguyệt, cũng gia nhập vào hàng ngũ xiên que người. Nhưng hắn lúc này đang là phàm nhân, làm gì có thần lực? Ngược lại Cẩm Y Tiên trên người Linh Văn thì có thể, nhưng mà hắn lại quá nguy hiểm, thả ra chỉ sợ thêm dầu vô lửa, chẳng khác nào đã rơi vào hang sói còn đạp phải rắn độc. Vì vậy, Bán Nguyệt bỏ Linh Văn lại, nói: "Ta cũng đến."


Nhưng mà, thân hình nàng ta dù sao cũng là tiểu cô nương, không bì được hai nam nhân cao lớn tay chân đều dài kia, lùn hơn một khúc, xiên cũng không đụng được hai vách núi, đành phải chưởng lên lưng Bùi Túc, truyền pháp lực cho hắn, Bùi Túc lúc này mới cùng Bùi Minh chậm rãi thẳng hai chân ra. Hai người dồn hết sức mạnh lên, đỏ hết cả mặt, gân xanh nổi lên, mà Hoa Thành có pháp lực mạnh nhất trong nhóm thế nhưng lúc này thờ ơ xoay xoay dù đỏ, không có chút hăng hái nào. Đột nhiên, Tạ Liên vỗ bàn tay một cái, nói: "Có! Có có có!"


Có cách rồi! Tạ Liên nói: "Nếu trước sau cùng phía trên đều không lên được, vậy ta đi xuống! Chúng ta đào một cái hang để tránh đi!"
Linh Văn lập tức nói: "Ý kiến hay! Xin ngài bắt đầu liền đi!"
Bùi Minh cắn răng nói: "Vậy... Phiền ngươi... Nhanh lên một chút...!!!"


Tạ Liên nói: "Được được được!" Sớm đã dùng Phương Tâm điên cuồng đào bới một cái hang dưới mặt đất, đào đến đất đá bay đầy trời bùn đất văng tung tóe. Hoa Thành đứng một bên bung dù cho y, chẳng những không phụ, trái lại còn khuyên nhủ: "Ca ca, đừng đào, ngồi xuống nghỉ ngơi đi."


Mọi người không nhịn được, đều nói: "Hòa Thành chủ!!!"
Hoa Thành nói: "Hả? Gọi ta làm gì?"
Linh Văn ngồi phịch trên mặt đất, nói: "Hoa Thành chủ, ngài cùng Thái tử điện hạ cũng ở chỗ này, nếu có cách gì có thể chỉ ra một chút không?


Dù sao tất cả mọi người đều không muốn biến thành nhân thịt bị đá kẹp lại." Còn có một câu tất cả mọi người đều không giữ mặt mũi mà nói ra: Nếu không có cách, có thể phiền ngươi cũng đi lên đây làm xiên người không? Tạ Liên tuy sốt ruột, nhưng vẫn theo bản năng tin tưởng hắn, vừa một tay đào hang, vừa nói: "Tam Lang, đệ có phải có cách gì không?"


Hoa Thành cười nói: "Ca ca tạm thời chờ một chút, không cần huynh xuống tay, lập tức sẽ ổn."


Lúc này đều là lửa cháy đến mông rồi, tuy rằng tất cả mọi người nghĩ hắn hẳn là có cách, nhưng vẫn nhịn không được cảm thấy cái mông nóng muốn chết rồi. Linh Văn đang muốn nói lại, Tạ Liên lại bỗng nhiên nói: "Tiếng gì vậy?"


Trong lúc đất đá đang rầm rầm từ trên trời rơi xuống, xuất hiện một âm thanh kỳ quái, đang rất nhanh tiến lại. Răng rắc! Răng rắc rắc! Cực nhanh, cực nhanh, hình như đã nghe ở đâu rồi, Tạ Liên ngưng điên cuồng đào hang, nói: "Cái này...cái này chẳng lẽ là?!"


Vừa dứt lời, bên chân y đột nhiên sụp xuống một mảng, bên dưới lộ ra một cái hang tối đen đủ cho hai người chui vào. Trong hang, có tiếng xẻng vang lên, phát ra ánh sáng trắng như tuyết!
Xẻng thần của Địa Sư!


Xẻng kia vẻ ngoài phát sáng, mau chóng lùi vào trong động. Hoa Thành nói: "Muộn một chút, nhưng cũng đuổi kịp rồi. Đi thôi."


Tạ Liên chưa kịp nói câu nào, Linh Văn xuống trước đi mất hút vào trong hang, lại đến Bán Nguyệt cùng Bùi Túc và Bùi Minh. Mất đi hai cái xiên ở giữa, hai ngọn sơn quái đột nhiên nhanh chóng khép lại, Hoa Thành ôm thắt lưng Tạ Liên, nói "Đi mau!" rồi ôm y, nhảy vào trong đường hầm. Tạ Liên chỉ thấy một mảng tối đen, lập tức, phía trên truyền đến tiếng ken két vang dội. Hai ngọn núi to rốt cuộc đã đụng vào nhau!


Nếu như bây giờ bọn họ vẫn đang ở trên đó, chắc chắn đã bị nghiền mỏng.


Ổn định lại tinh thần, trong bóng tối bừng lên hai ngọn lửa nhỏ. Tạ Liên nhìn đường hầm bọn họ đang đứng một chút, không rộng không hẹp, trật tự ngăn nắp, không hổ là thông đạo do xẻng thần của Địa Sư đào. Mấy người bọn họ đều quỳ rạp xuống đất cúi đầu xuống, lấy hơi lại một chút. Hoa Thành buông eo y ra, Tạ Liên cũng đem bàn tay vô ý đặt trên đầu vai hắn xuống, nhìn về phía hắc y nhân đang ôm cái xẻng kia.


Hắc y nhân kia đang nghỉ xả hơi, đặt xẻng xuống, lau lau mồ hôi lạnh. Tạ Liên đến gần vài bước, chăm chú quan sát. Người này nhìn qua là một thanh niên gọn gàng sạch sẽ, cũng có chút thanh tú, tướng mạo có thể nói cũng được bảy phần, có điều, nhưng lại không có cá tính gì. Nói vậy, nhất định là kiểu người vô cùng mờ nhạt.


Tạ Liên đi tới phía trước hắn, hắc y nhân kia ngẩng đầu, nói: "Thái tử điện..."
Không đợi hắn nói xong, Tạ Liên đã một phát bắt lấy kinh mạch hắn, nói: "Phong Sư đại nhân đang ở đâu?"
Hắc y nhân sửng sốt, nói: "Hả? Cái này...ta đây cũng không biết."


Tạ Liên thở hắt một cái, nghiêm nghị nói: "Hắc thủy các hạ cần gì lại đóng kịch? Ngài báo thù là chuyện của ngài, ta không tiện nói cũng sẽ không nói tới, nhưng Phong Sư đại nhân cùng ngài tốt xấu gì cũng có giao tình, mong rằng..."


Lúc này, Linh Văn xen lời y: "Hắc Thủy? Thái tử điện hạ, sao ngươi lại cho rằng hắn là Hắc Thủy? Mặt nhìn đâu có giống."


Tạ Liên quay đầu lại, ngờ vực nói: "Bởi vì hắn giữ xẻng thần của Địa Sư. Hơn nữa, chư vị chưa học qua thuật biến hình à? Gương mặt này nhìn tầm thường không có gì đặc biệt, ném vào giữa đám người lập tức tìm không ra, tất nhiên là mặt giả rồi."


Trước hết nói về thuật biến hình, hiện tại gương mặt của thanh niên áo đen này, lại hoàn hảo phù hợp với kỹ năng xuất sắc nhất của việc tạo ra một gương mặt giả: tầm thường không có gì đặc biệt.


Dù cho có nhìn mặt hắn suốt một canh giờ, ngủ một giấc, ngày thứ hai thức dậy đến hắn trông như thế nào cũng quên mất không còn một mảnh, còn không phải mặt giả thì là gì?
"..."


Nhưng mà, một lát sau, thanh niên áo đen kia nói: "Xin lỗi, Thái tử điện hạ, thế nhưng, ta... ta, thực sự lớn lên đều trông như vậy."
"..."?
Hoa Thành nói: "Này cũng chính xác chính là hình dáng của hắn."
Hóa ra, đây chân chính là một gương mặt "người qua đường" trời sinh.


Tạ Liên che trán lại, chốc lát, đổi thành chắp tay trước ngực, khẽ khom người nhận lỗi nói: "...Thực xin lỗi."


Y đột nhiên lại trước mặt người khác, nói thẳng người ta lớn lên gương mặt tầm thường không có gì đặc biệt, ném trong một đống người tìm không ra. Biết phải làm sao, bởi vì...khuôn mặt này, thật sự là kiểu mẫu quá chuẩn mực của thuật biến hình mà...


Thanh niên áo đen kia cũng vô cùng xấu hổ, khoát tay nói: "Không sao không sao, sớm đã quen rồi..."
Linh Văn liền nói: "Dẫn Ngọc điện hạ, lần này may mà nhờ có ngươi."