Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)

Quyển 3 - Chương 135

"Chính xác, là môi!"
Thiên Nhãn Khai nói nghe dõng dạc thế, đám tăng đạo đều cảm thấy kỳ lạ: "Sao lại là môi?"
"Làm gì có chuyện chỉ môi bốc quỷ khí? Khẩu chi tinh à?"
*口脂精 "Khẩu chi tinh" theo tui hiểu là yêu tinh cao dưỡng môi/son môi, tra không ra nhưng dịch word by word thì là thế =))


Tạ Liên vô thức đưa tay bụm miệng.
Không ngờ một đêm ôm hôn ở Thiên Đăng quán, mùi của Hoa Thành bám vào người y đến tận giờ vẫn chưa phai!
Thiên Nhãn Khai chỉ vào Tạ Liên: "Kìa kìa các ngươi nhìn xem, tên này chột dạ phải không?"


Tạ Liên lập tức thả tay xuống, ép mình kiềm chế xung động muốn xoay người nhìn vẻ mặt của Hoa Thành sau khi nghe c câu vừa rồi, dù rằng bây giờ Hoa Thành quấn băng vải đầy mặt, chẳng nhìn ra cảm xúc gì. Y ôn tồn nói: "Ầy, vị đạo hữu này, ngươi hiểu lầm rồi, thật ra vì cuộc sống của ta hơi bị túng quẫn, một thứ dùng được nhiều việc, ví dụ như cái vò này."


Y giơ cái vò gốm trong tay lên, thành thật nói: "Tuy thỉnh thoảng ta hay dùng nó để đựng quỷ, nhưng bình thường ta sẽ dùng nó để ướp dưa muối. Dưa muối được ướp trong hũ này có hương vị rất độc đáo, ăn rồi tự khắc sẽ... Không tin thì mọi người tự thử đi."


... Theo lý mà nói, cách làm này cũng không phải bất khả thi. Đám tăng đạo nửa tin nửa ngờ, các thôn dân thì đồng loạt che miệng: "Hả? Tạ đạo trưởng, chẳng lẽ dưa muối mà ngày trước ngài tặng cho bọn ta cũng được ướp như vậy sao?"
"Thế bọn ta ăn rồi chẳng phải cũng quỷ khí đầy miệng?"


Ngày thường các thôn dân cúng trái cây rau củ, Tạ Liên bèn tặng lại một ít dưa muối mình tự ướp, y vội giơ tay nói: "Đừng lo, vò đem tặng mọi người là vò để riêng!"


Thiên Nhãn Khai giận dữ quát: "Bộ ngươi có bệnh hả! Ăn thứ đó không sợ tổn thọ sao? Bớt nói xằng đi, trong quán của ngươi vẫn còn giấu người, mà không phải chỉ một người nữa! Tránh ra!"


Lần này lão sợ thôn trưởng lại ngăn cản, lời còn chưa dứt đã vọt lên phía trước. Thấy tình hình không ổn, Tạ Liên vội vàng lùi vào trong, túm Quyền Nhất Chân đang té xỉu dưới đất dậy, xốc cổ áo của cậu ta lắc điên cuồng một phen, nói vào tai cậu ta: "Kỳ Anh! Nghe cho kỹ đây! Ta, sắp đút ngươi ăn viên Ngọc Khiết Băng Thanh đó!"


Nghe vậy, Quyền Nhất Chân bỗng dưng trợn to hai mắt. Cùng lúc đó, Thiên Nhãn Khai vừa mới xông vào hét thảm một tiếng, che trán nhảy ra ngoài, hô: "Mọi người đừng vào! Có mai phục!"
Quả nhiên đám tăng đạo không dám hành động khinh suất, vây tới bảo vệ lão: "Thiên Nhãn huynh, huynh trông thấy gì thế?"


Thiên Nhãn Khai đáp: "Ta chẳng trông thấy gì hết, ta chỉ thấy một luồng sáng trắng chói mù mắt thôi!"
"Đạo huynh ơi nguy rồi, Thiên Nhãn của huynh bốc khói kìa!"


Thiên Nhãn Khai sờ thử, quả nhiên vệt đỏ trên trán lão đã biến thành vệt đen, chầm chậm toát ra một dải khói trắng như cây nến sau khi bị thổi tắt. Lão kinh hãi biến sắc: "Đây... đây!"


Linh Văn đặt cái màn thầu vừa ung dung gặm hết phân nửa xuống, lên tiếng: "Bên ngoài ồn ào ầm ĩ thế, rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?"
Một tăng nhân hỏi: "Thiên Nhãn huynh, huynh xem đi, trong quán có hai thằng nhóc và một cô gái, thêm đạo sĩ này nữa là bốn, trong số họ rốt cuộc ai là "hắn"?"


Thiên Nhãn Khai dùng sức day trán, nhưng vẫn không mở mắt nổi. Luồng sáng trắng mà lão thấy chính là linh quang của Quyền Nhất Chân, khi một vị thần quan cảm thấy mình sắp gặp phải hiểm nguy cực lớn đe dọa đến tính mạng, linh quang bao phủ bên ngoài sẽ bùng lên gấp bội theo bản năng. Tạ Liên bèn lợi dụng ánh sáng lóa mắt bùng lên trong phút chốc đó, chói mù Thiên Nhãn của đạo sĩ kia, nhưng không phải làm mấy chục năm công lực của lão hủy trong tích tắc mà chỉ không mở nổi mắt vài ngày thôi. Tiếp theo, Tạ Liên dùng tay nhấc dĩa đựng viên Ngọc Khiết Băng Thanh lên, Quyền Nhất Chân đã tỉnh hẳn, cậu chàng nắm chặt tay Tạ Liên, cất giọng khàn: "Ta không ăn đâu."


Tạ Liên trở tay nắm ngược lại, dỗ dành: "Đừng sợ, không phải cho ngươi ăn!"


Đám pháp sư vây hàng lớp quanh Bồ Tề quán trao đổi ánh mắt tán loạn, sau đó kẻ này người nọ hét lớn một tiếng, ào ạt xông lên. Nào ngờ Tạ Liên còn chưa nghênh đón, bọn họ đã bị một lá chắn vô hình đánh bật ra. Bốn phương tám hướng trên trời bỗng truyền đến một giọng nói thâm trầm: "Đám hòa thượng già đạo sĩ thúi như ruồi nhặng các ngươi đu bám riết nghiện à? Lại còn cả gan đuổi tới đây, chán sống rồi phải không!"


"Hoa, Hoa, Hoa..."


Ú ớ mấy chữ "Hoa", chung quy Thiên Nhãn Khai vẫn khϊế͙p͙ sợ uy phong của đối phương, không dám gọi thẳng tên, lắp ba lắp bắp: "... Hoa thành chủ! Ngươi, ngươi bớt hù dọa người khác đi. Bọn ta đều biết, núi Đồng Lô sắp mở, để tránh bị ảnh hưởng, ngươi đã phong bế pháp lực của mình, bây giờ ngươi làm gì phách lối như xưa được! Khoanh, khoanh, khoanh tay chịu trói đi..."


Tuy lão càng nói càng hụt hơi, nhưng Tạ Liên cảm nhận được, Hoa Thành lúc này giận lắm rồi, bèn vội vàng xông vào quán bế Hoa Thành lên, nói khẽ: "Đừng nói nữa! Cũng đừng lãng phí pháp lực, giữ sức đi. Giao hết cho ta là được rồi!"


Ban đầu thân thể Hoa Thành hơi căng cứng, sau khi được Tạ Liên bế lên mới như dần hết giận, trầm giọng đáp: "Ừm."


Tạ Liên bế Hoa Thành, cảm thấy dường như tuổi của Hoa Thành lại nhỏ hơn nữa rồi, bây giờ cùng lắm chỉ tầm đứa trẻ mười hai mười ba tuổi, trong lòng không khỏi sầu lo. Y dùng một tay bế Hoa Thành, một tay cầm Phương Tâm, bước ra ngoài nói: "Các ngươi chưa từng nghĩ rằng Thanh Quỷ Thích Dung đã lừa các ngươi sao?"


Ngờ đâu nghe y nói vậy, đám tăng đạo đều tỏ vẻ ù cạc.
Thiên Nhãn Khai ngờ vực hỏi: "Thanh Quỷ Thích Dung? Gã lừa bọn ta cái gì? Tại sao gã phải lừa bọn ta?"
Tạ Liên khẽ chau mày: "Các ngươi tìm đến đây không phải nhờ gã báo cho à?"


Thiên Nhãn Khai mắng: "Ngươi tưởng bọn ta là ai? Còn cần một kẻ "Hung" mật báo sao? Bọn ta cùng một giuộc với thứ đó chắc?"
Không phải Thích Dung? Vậy tin tức truyền từ đâu ra chứ?


Tạ Liên còn chưa kịp suy nghĩ kỹ càng, đám tăng đạo đã bắt đầu tấn công, y vung một đường kiếm đánh bật bảy tám thanh kiếm và năm sáu pháp trượng. Một tăng đạo lên tiếng: "A di đà Phật, đạo hữu hà tất phải bảo vệ loại yêu nghiệt này?"


Tạ Liên quyết không nhượng bộ: "Đại sư à, nói sao đi nữa, thừa dịp người khác gặp nạn mà công kích cũng không tốt lắm đâu."
Thiên Nhãn Khai quát: "Hắn là quỷ chứ có phải người đâu! Thanh niên trẻ miệng còn hôi sữa như ngươi có cần bảo thủ đạo đức giả như vậy không?"


Pháp trượng, bảo kiếm, bảo đao đồng loạt đánh tới, nếu dùng Phương Tâm khó tránh làm tổn thương người phàm. Về lý mà nói thì người phàm có thể đánh thần quan, nhưng thần quan không thể đánh người phàm, bởi vì họ phải bao dung, rộng lượng, từ bi, yêu thương chúng sinh, không được chấp nhặt với người phàm, dám đánh người phàm thì sẽ bị ghi tội, trừ công đức. Tạ Liên lại không thể hào phóng thoải mái như Quyền Nhất Chân, vốn dĩ chẳng có bao nhiêu công đức, còn trừ nữa là thành số âm luôn, y đành thu kiếm nói: "Nhược Da qua đây! Kỳ Anh, trông chừng Linh Văn!"


Nhược Da lúc trói đàn ông thường tỏ ra hờn tủi, lúc trói phụ nữ lại bày vẻ khác ngay, Tạ Liên quát hai tiếng nó mới quyến luyến tuột khỏi tay Linh Văn. Giây tiếp theo, một tia chớp trắng quất soàn soạt qua cổ tay mấy chục người, công phu mà không vững là chẳng cầm được binh khí nữa, đám tăng đạo kinh ngạc thốt lên: "Pháp khí gì thế kia?"


"Cái này là pháp khí à... sao ta thấy nó giống dải lụa trắng dùng để thắt cổ vậy, tà quái quá..."
"Nhìn không ra nha, thằng nhóc này cũng có bản lĩnh đấy!"


Nào ngờ giữa lúc Tạ Liên đang giao đấu với đám pháp sư, Linh Văn lắc lắc đầu, khẽ chỉnh vạt áo, đứng dậy nói: "Đa tạ Thái tử điện hạ thịnh tình tiếp đãi, ta đi trước đây."
Tạ Liên hơi sửng sốt: "Linh Văn, một ngày sắp hết rồi! Ngươi muốn đi đâu? Lẽ nào ngươi định thất hứa?"


Linh Văn nói: "Chính xác, đúng là ta định thất hứa đấy."
Nàng nói hết sức hùng hồn dõng dạc, tựa như đang nói "Ta muốn thay trời hành đạo" vậy, Tạ Liên cạn lời để đáp.
Lát sau, y nói: "Kẻ truyền tin không phải Thích Dung, mà là ngươi."


Linh Văn cười: "Tuy ta không phải Võ Thần, còn bị Nhược Da trói chặt, nhưng chỉ dùng thuật thông linh thôi cũng làm được nhiều việc lắm."


Quả nhiên! Mỗi tội làm sao Linh Văn biết được thiếu niên quấn băng vải là Hoa Thành chứ? Thậm chí nàng chẳng nói được mấy câu với Lang Huỳnh, mới gặp có vài lần, Tạ Liên còn không phát hiện nhanh bằng nàng!


Thấy nàng chắp tay sắp đường hoàng bỏ đi, Tạ Liên đang đánh dở không rút tay được, đành lên tiếng gọi: "Kỳ Anh, không được để nàng đi!"


Dù ban nãy mới ăn một viên Ngọc Khiết Băng Thanh, song lúc này Quyền Nhất Chân đã bò dậy, hồi phục nguyên khí, huống hồ Linh Văn là Văn Thần, trói gà còn không chặt, Quyền Nhất Chân chỉ dùng một ngón tay cũng dư sức ngăn nàng lại. Nghe Quyền Nhất Chân ở đằng xa đáp: "Được!", Tạ Liên mới yên tâm đối phó với đám đạo sĩ. Chỉ một lúc sau, đột nhiên có một tiếng động lớn vang lên, nóc Bồ Tề quán bị đánh vỡ, một bóng người bay lên cao tận trời.


Tạ Liên hốt hoảng ngoái đầu, nói vọng vào trong nhà: "Kỳ Anh, không được đánh như thế!"


Võ Thần bị ném như thế cũng chẳng xi nhê gì, Võ Thần vốn lỳ đòn mà. Nhưng nói sao Linh Văn cũng là nữ thần quan, còn là Văn Thần nữa, cách đánh của Quyền Nhất Chân thô bạo như vậy, chắc chắn nàng bị đánh cho tàn phế luôn rồi!


Ngờ đâu, một bóng người chậm rãi bước ra từ trong nhà, nói: "Bạch Cẩm, không được đánh như thế."


Giọng nói trong trẻo lạnh lùng này rõ ràng là của Linh Văn, vào giây phút nàng bước ra, Tạ Liên như trông thấy ảo giác, người bước ra không phải là Linh Văn mà là một thanh niên cao ngất, sát khí ngút trời. Nhưng khi nhìn kỹ lại, vẫn là thân hình mảnh mai của Linh Văn.


Linh Văn là Văn Thần, điều này hoàn toàn chính xác. Cho dù trước kia nàng cố tình che giấu thực lực cũng tuyệt đối không thể qua mắt Tạ Liên, sao tự dưng có thể đánh Quyền Nhất Chân bay lên trời chứ
Hoa Thành trầm giọng nói: "Ca ca cẩn thận, ả mặc chiếc áo đó rồi."


Quả đúng là thế! Tuy nhìn bề ngoài Linh Văn vẫn mặc một thân áo đen, nhưng có một luồng khí đen hừng hực đang bao phủ quanh người nàng, khiến cả chỉnh thể như biến thành một người khác, sát khí bốc điên cuồng, vậy mà gương mặt trắng ngần của nàng vẫn bình tĩnh như thường, tạo nên một sự tương phản kỳ dị. Tạ Liên đâm thử một nhát, Linh Văn phất tay áo gạt ra, đúng lúc Quyền Nhất Chân từ trên trời rớt xuống, nện "ậm" vào nền đất, cậu chàng nhìn thấy cái phất tay đó, hai mắt tức thì lóe sáng: "Hay!"


Hai mắt Tạ Liên cũng lóe sáng: "Hay!"
Chiêu vừa rồi của Linh Văn đúng là đẹp miễn chê. Không, phải nói là chiêu mà Cẩm Y Tiên đỡ giúp Linh Văn mới đúng.


Cẩm Y Tiên mặc trên người kẻ khác, một là đánh mất tâm trí, hai là hút sạch máu tươi, nhưng mặc trên người Linh Văn lại trở thành đao thương bất nhập, còn có thể chủ động tấn công, trong nháy mắt đã giúp một Văn Thần ném bay Võ Thần phía Tây. Trước đây chưa từng nghe Cẩm Y Tiên có công dụng thần kỳ như thế. Ai mà lường được Cẩm Y Tiên bị nàng chặt đầu và tứ chi vẫn còn nghe lệnh nàng?


Lần này đừng nói là thôn dân thôn Bồ Tề, thậm chí toàn bộ dám tăng đạo cũng sợ ngây người. Thiên Nhãn Khai mắng: "Hay gì mà hay? Bị đánh mà còn hay được à? Trong quán này có người nào bình thường không vậy? Ta thấy bọn chúng đều chẳng phải người!"


Quyền Nhất Chân nóng lòng muốn so tài, nhảy khỏi lòng đất tấn công lần nữa, Linh Văn nói khẽ: "Muội nói rồi, đừng nán lại lâu!"


Lời này nàng nói với Cẩm Y Tiên, nhưng thân thể lại không nghe lời nàng, đoạn dùng cùi chỏ chặn nắm đấm của Quyền Nhất Chân, hai bên bắt đầu đánh nhau rầm rầm. Đánh chặn chặn đánh, vừa chặn vừa đánh, quyền phong chưởng khí, chấn đến nỗi vách tưởng cũ kỹ của Bồ Tề quán liêu xiêu chực đổ. Cẩm Y Tiên không hổ là có tiềm lực phi thăng, Quyền Nhất Chân vậy mà lại loáng thoáng rơi xuống thế hạ phong. Tạ Liên nhịn không được kêu lên: "Vậy... phiền các ngươi đứng xa ra một chút đánh nhau được không, đứng xa ra giùm đi!"


Lời còn chưa dứt, đám tăng đạo lại xông lên đánh bọc sườn, bốn năm chục chuôi đao trượng kiếm chùy đánh tới, Tạ Liên biến sắc, giơ tay quát: "Đợi đã, đừng mà!!!"


Trong tiếng quát thảm thiết ấy, Bồ Tề quán đã chịu vô số tàn phá vẫn ráng chống nãy giờ, cuối cùng cũng chính thức đổ sụp.
Tạ Liên ngơ ngẩn chốc lát, lòng đầy thương đau: "Quả nhiên, nhà nào của mình cũng không qua được nửa năm. Lần này thật sự phải cầu quyên tiền sửa nhà rồi..."


Hoa Thành nói: "Ca ca đừng buồn, nhà thôi mà, có đầy."


Tạ Liên ráng vực dậy tinh thần, chợt thấy Thiên Nhãn Khai che trán lảo đảo lết qua chặn đường, chỉ vào y mà mắng: "Thằng oắt con nhà ngươi dám giở mánh khóe phá hỏng đạo hạnh của ta! Sư phụ ngươi là ai? Ngươi tu hành bao năm rồi? Ghi tên ở đạo quán nào? Bái thần đạo nào hả?"


Tạ Liên quay phắt đầu lại, một tia rét lạnh bỗng hiện giữa hàng lông mày, y nghiêm mặt quát: "Ngươi hỏi ta là ai? Nghe cho kỹ đây! ——
Ta, chính là Thái tử điện hạ cao quý, đám bạo dân các ngươi mau quỳ xuống hết cho ta!
"


Giọng nói này nghe như sét đánh giữa trời quang, có người suýt thì quỳ xuống tại chỗ, bị đồng bạn kéo lại mới hoàn hồn: "Ngươi làm gì thế? Quỳ thật à?"
"Lạ, lạ quá, vô thức..."
Tạ Liên nghiêm nghị lên tiếng:


"Ta, hơn tám trăm tuổi rồi, còn lớn hơn tuổi của tất cả các ngươi cộng lại, số cây cầu ta từng qua còn nhiều hơn số con đường các ngươi đi!"
"Ta, đạo quán miếu thờ trải rộng khắp chốn, tín đồ hương khách đầy ắp bốn biển, không biết tên ta là do các ngươi thiển cận nông cạn!"
"


Ta, không bái thần.
"
"
Ta, chính là thần!
"
Nghe tràng lời khí thế hào hùng mặt dày vô sỉ đó, ai nấy cũng ngây ngẩn cả người, bất giác há to miệng: "... Hả"


Tạ Liên chém gió tung trời chính vì đợi thời khắc này, chiếc đĩa trong tay bay ra, mấy chục viên trắng bóc xen tiếng xé gió như đạn sắt bi thép tản khắp bốn phương tám hướng, chuẩn xác bắn vào miệng một loạt tăng đạo đang kinh ngạc há hốc mồm. Ném xong, y lau mồ hôi nói: "Xin mọi người quên hết những lời ta vừa nói đi, thật ra ta chỉ là một người lượm đồng nát thôi!"


Ai nuốt phải viên tròn cũng biến sắc: "Á! Trúng, trúng chiêu rồi!"


Có vài kẻ thân thủ nhanh nhẹn nâng kiếm cản viên tròn, khi giơ kiếm lên trước mặt, viên tròn đó vẫn đang xoay vòng vòng với tốc độ cao, xẹt ra tia lửa phừng phực với lưỡi kiếm. Cả bọn không khỏi kinh hãi: "Đây... đây là ám khí gì! Cứng như sắp thép, sáng bóng lạ thường, lẽ nào chính là cái thứ trong truyền thuyết...."


Tạ Liên nói: "Đúng thế! Đây chính là viên Ngọc Khiết Băng Thanh trong truyền thuyết, kịch độc vô địch, nếu trong vòng một ngày không uống đủ chín chín tám mốt chén nước sạch để giải độc, khoang bụng sẽ nổ tung!"


Mặc dù chưa nghe tên này bao giờ, đám tăng đạo vẫn sợ mất mật: "Ế! Có thật là độc dữ vậy không?"
"Tóm lại cứ uống nước trước đã! Dù sao muốn giải độc chỉ cần uống nước thôi mà! Mau chạy thôi! Đi kiếm nước!!!"


Mười mấy người trúng chiêu tức khắc vắt giò chạy mất. Còn ở bên kia, Linh Văn càng đánh càng mạnh, hai tay đã bóp cổ Quyền Nhất Chân xốc cậu ta lên. Tuy rằng chiếm thế thượng phong, song sắc mặt Linh Văn lại không dễ coi lắm, gắt giọng quát: "Bạch Cẩm! Huynh muốn giết cậu ta hả? Đừng đánh nữa, mau chạy thôi!!!"


Vừa khéo Tạ Liên còn thừa lại một viên, ngay lúc Linh Văn nói chữ "chạy", y nhanh tay lẹ mắt ném vào miệng nàng.
Chỉ trong tích tắc, ánh sáng chớp lóe trong con ngươi của Linh Văn tàn lụi, tựa như bị thứ nàng vừa nuốt vào hút sạch, khí đen trên người cũng đột nhiên nhạt mất một lớp.


Trông nàng như đang cố nén xung động muốn nôn, đoạn nhìn sang Tạ Liên, môi lẳng lặng mấp máy chốc lát, cố nhịn một lúc rồi ném Quyền Nhất Chân xuống đất, đỡ trán chạy mất dạng.


Quyền Nhất Chân nhảy bật dậy, đuổi theo nàng. Tạ Liên vốn định đuổi theo nhưng đám tăng đạo lại chặn trước mặt y, hô hào: "Mọi người cố lên, sắp có viện binh tới rồi!"


Còn tới nữa? Vậy không thể nán lại thôn Bồ Tề nữa rồi, đi trước hẵng tính. Quyền Nhất Chân đuổi theo Linh Văn, chẳng mấy chốc đã chạy mất tăm. Tạ Liên kéo Hoa Thành vào ngực, nói: "Bám chặt ta!" Dứt lời bật gót chân, lướt qua đám người, sải bước đi mất.


Hoa Thành quả nhiên ngoan ngoãn nghe lời, ôm chặt lấy y. Không hiểu vì đâu, cảnh tượng này lại khiến Tạ Liên thấy quen quen thế nào, có điều chẳng còn thời gian cho y hồi tưởng nữa, phải lập tức thông báo chuyện này lên trên ngay. Tạ Liên không nghĩ ngợi nhiều phát một thông linh: "Linh Văn xảy ra chuyện rồi! Ta..."


Linh Văn: "... Ta biết mà."
Tạ Liên: "... Làm phiền rồi."
Trong nháy mắt, Linh Văn ở đầu bên kia ngắt thông linh trước.


Tạ Liên cũng hết biết đáp gì. Ngày trước hễ gặp chuyện gì y cũng trực tiếp liên lạc với Linh Văn, hiện tại bản thân Linh Văn xảy ra chuyện, y nhất thời chưa kịp phản ứng, lại còn tìm nàng thông báo, đúng là dở khóc dở cười. Tạ Liên vào Thông Linh trận, vừa bế Hoa Thành chạy như điên vừa quát: "Chư vị! Phiền thông báo cho toàn Thiên đình một tiếng, Linh Văn mặc Cẩm Y Tiên bỏ trốn rồi!!!"


______________
Tác giả nói:
Linh Văn mặc chiến giáp! Sức chiến đấu +1000! Hành hung em nhỏ!
Nếu do thần quan luyện thành thì gọi là pháp bảo; nếu do đạo sĩ hòa thượng người phàm luyện thành thì gọi là pháp khí, chờ sau khi họ phi thăng mới gọi là pháp bảo.


Giờ mình xem thử tình hình chiến đấu của ba loại vũ khí:
Canh Bách Niên Hảo Hợp
: Hoa Thành (thắng), Thích Dung (bại), Phong Sư (bại), Địa Sư (bại)
Thịt xào Vạn Tử Thiên Hồng
: Hoa Thành (thắng), Quyền Nhất Chân (bại)
Viên Ngọc Khiết Băng Thanh
: Hoa Thành (thắng), Quyền Nhất Chân (bại), Linh Văn (bại)


Ai mạnh nhất khỏi nghi ngờ hén!
_____________
Người yêu trong mắt hóa Tây Thi, sự u mê của Bông cưa là không thể cứu vãn mà:))) Ai chịu nổi mớ "thuốc độc" của Liên ngoài ổng đâu =)))


Vì có nhiều người đọc như không đọc + chơi trò bỏ quyển 2 không đọc quá khứ Hoa Liên nên tui tốt bụng nhắc lại, Liên thấy cảnh Hoa mini ôm chặt mình quen quen là vì ngày xưa lúc được Liên cứu từ tường thành, bé Hoa cũng ôm chặt Liên không chịu buông (chương 59). Tui cũng nói trước luôn truyện chị Khứu có nhiều chi tiết liên quan đan xen xưa và nay, ai đọc bỏ chương không hiểu thì ráng chịu nhé =.=


Mặt khác, Phương Tâm ngoài nghĩa tâm hồn thiếu nữ thì còn có nghĩa là nhuỵ hoa nha mọi người. Tiện thể giải thích luôn tên Quyền Nhất Chân (权一真), Quyền có nghĩa là quyền lực/quả cân, 真 là chân thành, thật thà, chân chất. Chắc ý nói em Quyền chân chất nhất đó =))