Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)

Quyển 3 - Chương 119: Thuyền đến Quỷ Vực, vào nước ắt chìm!

Tạ Liên hỏi: "Một trong tứ Tuyệt, Hắc Thủy Trầm Chu?"
"Tứ hại, không phải tứ Tuyệt."
"..." Bấy giờ Tạ Liên mới sực nhớ, mình thế mà lại vô thức gạt phăng Thích Dung ra khỏi bốn người này. Có lẽ vì y thật sự không thể nào đặt "Thanh Đăng Dạ Du" chung một cấp bậc với ba vị khác.


Sau khi bổ cập kiến thức qua cuộn giấy, Tạ Liên cũng hiểu sơ về vị "Hắc Thủy Trầm Chu" này. Kể rằng đây là một con đại thủy quỷ ẩn cư ngoài biển khơi, cũng chém giết bước ra từ núi Đồng Lô như "Huyết Vũ Thám Hoa". Tuy nói xưa nay vẫn luôn khiêm nhường, nhưng cũng chỉ khiêm nhường ở nhân gian và Thiên giới, theo tính toán chưa hoàn chỉnh, chí ít hắn cũng đã cắn nuốt hơn năm trăm yêu ma quỷ quái nổi tiếng các nơi, trong đó có hơn bốn trăm con là thủy quỷ tu vi cao cường. Hắc Thủy Quỷ Vực, chính là địa bàn nơi nó cư trú.


Tương tự chợ Quỷ là địa bàn của Hoa Thành, "hễ vượt ranh giới này, trời đất đều bằng vung", đến địa giới của họ, họ nắm quyền quyết định. Quỷ giới có một câu được lưu truyền rộng rãi: "Đất liền đỏ làm vua, dưới nước đen làm chủ", cũng bắt nguồn từ đó."Đỏ", tất nhiên là chỉ Huyết Vũ Thám Hoa một thân áo đỏ."Đen", chính là vị Hắc Thủy Huyền Quỷ này.


Bùi Minh nói: "Thủy Sư huynh, lần này huynh xúi quẩy thật. Huyền Quỷ không giống Thanh Quỷ, xưa giờ không thích gây sự, may là chưa trôi xa lắm, thừa lúc chưa bị phát hiện mau chuyển đầu thuyền đi."
Những người còn lại đều nhìn Bùi Minh: "Ngươi chuyển đi chứ? Chẳng phải thuyền này do ngươi phụ trách sao?"


Bùi Minh cũng thấy khó hiểu: "Chưa chuyển à? Thuyền này hẳn nên tự chuyển, không cần phải động tay."
Nhưng bánh lái đích thực chẳng hề nhúc nhích. Không còn cách nào khác, Bùi Minh đành tự đi tới cầm lái, nhưng tay vừa đặt xuống, hắn lập tức nhíu mày. Tạ Liên cũng đi qua hỏi: "Đẩy không được hả?"


Tuyệt đối không có khả năng là Bùi Minh không đủ sức, Tạ Liên vẫn luôn tràn trề niềm tin với sức lực của mình, nhưng y cũng đẩy không nổi. Minh Nghi bước lên xem xét giây lát, nói: "Chắc bị kẹt gì rồi, ta xuống dưới xem thử."
Sư Thanh Huyền nói: "Minh huynh ta xuống dưới với huynh."


Sư Vô Độ gắt giọng: "Quay lại đây! Không được chạy lung tung nữa."


Do Sư Vô Độ còn đang độ kiếp, không thể làm hắn nổi giận hoặc phân tâm, ảnh hưởng cảm xúc, Sư Thanh Huyền chẳng dám trái lời, ngượng nghịu trở về, Minh Nghi bèn tự xuống dưới boong thuyền kiểm tra một mình. Tạ Liên vốn định đi giúp, nhưng y tự biết mình không rành tu sửa như Địa Sư, có đi cũng chẳng giúp được gì, cộng thêm nhìn ra mặt biển tối mịt bốn phía, y sực nhớ đến chuyện quan trọng hơn, trầm ngâm hỏi: "Liệu có ngư dân trôi đến khu vực này không?"


Thị lực của Hoa Thành cực tốt, vừa rồi vẫn hợp tác với Tạ Liên cứu hộ, rất nhiều ngư dân đều do Hoa Thành phát hiện trước, bây giờ hắn nhìn quanh một vòng, nói: "Hẳn là không. Hắc Thủy Quỷ Vực ở Nam Hải, ngư dân không trôi xa thế đâu. Chưa kể vùng biển này được thiết lập lá chắn, nếu không có tình huống đặc biệt, người thường chẳng thể vào được, ngộ nhỡ lọt vào cũng hết đường cứu. Trên cơ bản chẳng có thứ gì trôi vào đây mà không chìm."


Nơi này vậy mà đã là Nam Hải, chẳng ngờ bất tri bất giác đã trôi xa đến thế. Tạ Liên thử một chút, quả nhiên thuật thông linh đã bị chặn hoàn toàn. Trước đó tuy đứt quãng nhưng tốt xấu gì cũng kết nối được, giờ đây lại lặng ngắt như tờ. Dẫu hiện tại mặt biển xem như yên ả, nhưng không biết có mạch nước ngầm hiểm hóc gì ẩn náu dưới mặt biển không, sắc trời lại ngày một tối dần, trực giác mách bảo không lành, Tạ Liên nói: "Nếu không có ngư dân trôi dạt đến vùng này, nhỡ lát nữa Địa Sư đại nhân sửa thuyền không được, chi bằng chúng ta bỏ thuyền lên bờ trước, Thủy Sư đại nhân trở về nơi độ kiếp ở Đông Hải, chúng ta tiếp tục cứu hộ cũng tiện hơn."


Bùi Minh nói: "Cũng được." Dứt lời mở cửa khoang thuyền.
Nào ngờ sau khi mở cửa, bên trong lại là khoang thuyền trống hoác chứ không phải cảnh đất liền, Bùi Minh tức thì biến sắc, hỏi: "Rút ngàn dặm đất mất linh?!"


Hoa Thành cười ha ha: "Lẽ đương nhiên thôi mà, nếu thuật thông linh cũng mất linh, sao còn dùng Rút ngàn dặm đất được chứ?"
Bùi Minh ngoái đầu nhìn sang bên này, hỏi: "Vị tiểu huynh đệ này, ta thấy ngươi tuổi còn nhỏ mà có vẻ bình tĩnh phết, không lo lắng gì à?"


Tạ Liên nói: "Bây giờ thuyền đã trôi vào quỷ vực, lại còn đang chìm xuống, muốn chạy cũng không được, nghĩ cách giải quyết ải khó nhằn trước đi."
Sư Thanh Huyền gọi với xuống boong thuyền: "Minh huynh, huynh thấy sao rồi? Sửa được không?"


Minh Nghi ở dưới đáp: "Không có hư! Cũng không bị kẹt gì. Là thứ khác làm nó mất linh."
Bùi Minh trầm giọng: "Là trận pháp lực của Huyền Quỷ."


Đang nói dở, cả boong thuyền lại thình lình chìm xuống, Tạ Liên nhìn lại lần nữa, thế mà đã có hơn phân nửa thân thuyền chìm dưới nước. Nếu là thuyền bè bình thường thì đã chống hết nổi từ lâu, nhưng là thuyền do tiên gia chế tạo nên hãy còn ngoan cố chống cự, liều mạng giãy lên. Tạ Liên nói: "Mọi việc tất có ngoại lệ, không thể nào chẳng có thứ gì nổi được trên vùng nước này! Chắc chắn có thứ sẽ không chìm."


Hoa Thành nói: "Có."
Mọi người nhìn về phía hắn. Hoa Thành khoanh tay, thong dong nói: "Có một loại gỗ nổi được trên nước của Hắc Thủy Quỷ Vực mà không chìm."
Tạ Liên đoán thử vài loại gỗ đặc biệt phổ biến: "Gỗ đàn hương? Gỗ trầm hương? Gỗ hòe?"
Hoa Thành lại nói: "Gỗ quan tài."


"Gỗ quan tài?!"
Hoa Thành đáp: "Phải. Xưa nay chẳng có người nào vào nhầm Hắc Thủy Quỷ Vực mà sống sót trở ra, chỉ có một lần ngoại lệ, đó là vì trên chiếc thuyền ấy có một kẻ chở thi thể của người thân vượt biển về quê, sau khi thuyền chìm, gã cưỡi một chiếc quan tài trôi về bên bờ."


Bùi Minh nhướn mày nói: "Vị tiểu huynh đệ này biết cũng nhiều quá nhỉ."
Hoa Thành cũng nhướn mày đáp: "Đâu nào. Tại ngươi biết ít quá thôi."


Mặc dù vẫn đang tĩnh tọa giữ kết ấn tay, Sư Vô Độ lại dời tầm nhìn sang đây, nheo mắt hỏi: "Bùi huynh, trước đó ta đã muốn hỏi, rốt cuộc kẻ này là ai? Lai lịch thế nào? Vì sao lại đi cùng các ngươi?"


Bùi Minh nói: "Cái này hả, chỉ sợ huynh phải hỏi Thái tử điện hạ rồi. Dù gì cũng là người trong điện của y mà."
Sư Thanh Huyền xen vào: "Được rồi được rồi, đừng nói biết nhiều hay biết ít nữa, bây giờ pháp thuật gì cũng mất linh, biết đi đâu tìm một cỗ quan tài đây?"


Bùi Minh nói: "Đơn giản thôi. Qua đây, ca ca tạo ngay một cái cho ngươi, để ngươi biết cái gì gọi là tay làm hàm nhai cơm no áo ấm."
"..."
Hoa Thành lại nói: "Vô dụng thôi. Nhất định phải là quan tài đã từng chứa người chết."


Vậy bó tay rồi, đâu thể nào lập tức chế tạo một cỗ quan tài, sau đó giết một người trong số họ rồi bỏ vào. Đang nói dở, thuyền lớn lại chìm xuống nước một đoạn nữa, boong thuyền mà mọi người đang đứng bấp ba bấp bênh, sắp ngang bằng với mặt biển luôn rồi. Sư Vô Độ vốn đang nghiêm chỉnh tĩnh toạ, suýt nữa cũng nghiêng ngả, lạnh lùng lên tiếng: "Bỏ đi! Cứ để ta."


Sư Vô Độ lấy một chiếc quạt giấy ra, đầu quạt chạm nhẹ giữa trán, vừa mở quạt ra, chỉ thấy mặt trước viết một chữ "Thủy", mặt sau vẽ ba đường gợn sóng. Sư Vô Độ tiện tay phẩy quạt một cái, quát: "Nước tới!"


Vừa dứt lời, Tạ Liên phát hiện thân thuyền bỗng chốc nhảy tót lên, dưới chân nhất thời cao hơn mực nước biển vài thước, rất có cảm giác an toàn. Y ngạc nhiên hỏi: "Ngay cả nước ở Hắc Thủy Quỷ Vực mà quạt Thủy Sư cũng điều khiển được à?"


Hoa Thành nói: "Không phải nước ở Quỷ Vực, hắn điều động nước từ nơi khác tới."


Thì ra bọn họ trôi vào Hắc Thủy Quỷ Vực chưa tính là lâu, chỉ vừa vượt ranh giới một khắc thôi, Sư Vô Độ đã triệu nước biển Nam Hải cách đó không xa tới đây, đổ xuống bên dưới, cứ thế nâng chiếc thuyền này lên. Bùi Minh nói: "Thủy Sư huynh làm tốt lắm! Tay lái không dùng được, thuyền này không thể chuyển hướng, huynh mau dùng nước nâng nó về đi."


Sư Vô Độ còn chưa trả lời, thân thuyền lại chìm xuống, chẳng ngờ nước biển quỷ vực lại không chịu thua, bắt đầu giằng co với dòng biển đến từ bên ngoài. Lần này chìm dữ dội hơn, cả boong thuyền chệch hẳn, đầu nặng chân nhẹ, mọi người trượt về phía đầu thuyền, rối rít đứng vững lại. Tuy thường ngày Sư Vô Độ mang bộ mặt nhã nhặn tuấn tú, nhưng tính tình lại vô cùng ngang ngạnh, quyết không chịu nhận thua. Phát hiện có thứ gì đang đối nghịch với mình, khí xanh lại bốc lên mặt (= tức giận), hắn khép quạt Thủy Sư lại, đến khi mở ra, biên độ của ba đường gợn sóng càng lớn hơn, uy lực của dòng chảy trong biển cũng mạnh hơn, thân thuyền lại thình lình nâng lên!


Một nguồn năng lượng đang gào rống muốn thuyền chìm, một nguồn năng lượng khác liều chết muốn thuyền nổi, hết lên lại xuống, tựa như một cuộc giằng co bất phân thắng bại. Trên biển, thuyền lớn khi chạy khi ngừng, khi chìm khi nổi, bọt sóng bắn tung tóe, thi thoảng lại có từng dòng nước biển chảy ngược, nhọc lòng khỏi nói, nếu trên thuyền toàn là người thường, chỉ e đã sớm bị dọa phát điên. Tạ Liên dùng một tay vịn chặt mép thuyền, tay còn lại níu chặt Hoa Thành, nói: "Xảy ra chuyện gì vậy? Thuyền bắt đầu quay vòng vòng rồi!"


Chính xác là thế, thuyền lớn đã bắt đầu xoay chầm chậm theo một hướng, hơn nữa càng xoay càng nhanh, càng xoay càng chìm. Tạ Liên bất chợt phát hiện, thân thuyền đã lọt vào một xoáy nước khổng lồ, đang bị hút sâu vào trung tâm vòng xoáy!
Y hô lớn: "Mọi người cẩn thận! Nước hai bên đánh nhau rồi!"


Dù gì nơi này cũng không phải sân nhà của Sư Vô Độ, tuy nước biển mà hắn điều động từ nơi khác có uy lực rất mạnh, nhưng vượt ranh giới nên cũng yếu phần nào, hơi lép vế khi đấu với dòng biển quỷ vực. Sau khi Tạ Liên hô câu đó, quả nhiên thuyền lớn đã bị hút vào trung tâm xoáy nước, mà vào phút cuối cùng, Tạ Liên ném Phương Tâm ra, túm lấy Hoa Thành, hai người đạp kiếm bay lên trên!


Ban đầu y rất lo không biết Phương Tâm bay nổi không, vừa rời khỏi boong thuyền, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Tuy bay nghiêng nghiêng ngả ngả, nhưng chí ít cũng bay được. Nhìn từ bên trên, cả vùng biển đều phủ sắc đen thâm trầm đáng sợ, có thể thấy rõ hai dòng nước lớn màu sắc khác nhau đang tranh đấu bên dưới, chính sự đuổi bắt cắn xé của chúng nó tạo nên xoáy nước khổng lồ này. Sau khi trung tâm xoáy nước nuốt chửng thuyền lớn, hai dòng nước lớn cũng thoắt cái tản ra. Song chúng nó chưa chịu ngừng đánh nhau, vẫn liên tục phát động công kích về phía đối phương hệt như hai con rắn độc. Mỗi lần va chạm đều dấy lên một trận sóng to gió lớn. Tạ Liên nhìn xung quanh, cất tiếng gọi: "Phong Sư đại nhân? Địa Sư đại nhân? Bùi tướng quân? Mọi người có ở đây không?"


Phía sau cách đó mười trượng, giọng Sư Thanh Huyền truyền đến: "Thái tử điện hạ! Bọn ta ở bên này nè!"
Tạ Liên nói: "Các ngươi cũng ngự kiếm..." Quay đầu lại nhìn, cạn lời để nói. Chỉ thấy Minh Nghi đứng trên chuôi xẻng Nguyệt Nha, Sư Thanh Huyền thì ngồi ở đầu xẻng vẫy tay với mình.


Đây không phải ngự kiếm, đây là ngự... xẻng. Hình ảnh này đúng là không thể nào nhìn thẳng!
Bên kia, Bùi Minh cũng lên tiếng: "Thủy Sư huynh đâu?"
Bùi Minh ngự kiếm một mình, không thấy bóng Thủy Sư, Sư Thanh Huyền cũng la lên: "Ca? Ca?!"


Tạ Liên nói: "Đừng gấp, Thủy Sư là thuỷ thần, hẳn sẽ không chìm đâu." Nhưng nghĩ đến uy lực của xoáy nước đấu biển, y cũng không dám khinh thường, vẫn quay đầu dặn dò: "Tam Lang, đệ ôm chặt eo ta nha, đừng buông tay kẻo rớt đó."


Hoa Thành có vẻ ngoan thật ngoan, đáp: "Ừm, được. Nhưng ca ca à, có chuyện này, ta nhất định phải nói."
Tạ Liên hỏi: "Chuyện gì?"
Hoa Thành nói: "Không thể bay trên vùng trời của Hắc Thủy Quỷ Vực. Sẽ có thứ xuất hiện."


Vừa dứt lời, chỉ nghe một tiếng hú dài chói tai, một vật to đùng màu trắng trồi khỏi mặt nước, đánh úp về phía Bùi Minh.


Bùi Minh là cao thủ dùng kiếm, vừa thấy quái vật tập kích, vô thức rút kiếm ngay, nhưng lúc này kiếm của hắn đang đạp dưới chân nên rút hụt. Cũng may Bùi Minh phản ứng thần tốc, nhảy xuống cầm kiếm chém lên không, chém vật kia thành hai nửa, thế rồi trước khi thân thể lao nhanh xuống nước, hắn lại lật người đứng lên kiếm, vững vàng bay trở lên, kiểu tóc không hề rối, điềm nhiên hỏi: "Vật gì vậy?"


Sau khi bị Bùi Minh chém đứt, vật nọ hét thảm một tiếng, rơi xuống mặt biển, loáng thoáng thấy rõ hình dạng. Tạ Liên nheo mắt nhìn kỹ, hỏi: "Cá?"
Đích thực là cá, có điều không phải cá bình thường, mà là một bộ xương cá dài năm trượng, rộng hai trượng!


"Cá" đó không thịt không vảy, toàn thân chi chít xương trắng, miệng mọc đầy răng bén nhọn, chẳng biết có độc hay không, nếu để nó cắn trúng, chắc chắn sẽ lãnh đủ. Bùi Minh bay cao hơn nữa, nói: "Mọi người cẩn thận, nhất định thứ này không chỉ có một con!"


Quả nhiên, lúc Bùi Minh nói đến "một con", con thứ hai cũng đột ngột nhảy lên. Lần này là đánh úp về phía Minh Nghi và Sư Thanh Huyền!


Bất hạnh thay, Địa Sư không phải Võ Thần, lực công kích không mạnh, Phong Sư đã là người phàm, cộng thêm Minh Nghi ngự... xẻng không thành thạo, tuy hai người không bị cắn trúng nhưng cũng nhoáng cái bị tông rớt xuống biển. Trong lúc rơi xuống, Sư Thanh Huyền tuyệt vọng kêu lên: "Minh huynh! Mai mốt nhớ dùng pháp bảo này của huynh nhiều chút nha --"


Minh Nghi đốp lại: "Cút --"
Bùi Minh "hầy" một tiếng, xông đến cứu người. Nhìn bản lĩnh của Bùi Minh, Tạ Liên biết một mình hắn đủ ứng phó rồi, nhủ thầm: "Cũng không thể trách Địa Sư đại nhân được, loại pháp bảo như xẻng kia, thần quan da mặt mỏng đời nào muốn lấy ra..."


Lúc này, một luồng khí lạnh trườn lên sống lưng y.
Tạ Liên tức khắc hồi thần, dịu giọng nhắc nhở: "Tam Lang nắm chặt nha. Cẩn thận, có thứ gì đến rồi."
Hoa Thành đáp: "Ừm." Thế rồi siết chặt hai tay thật.
Không lâu sau, bốn vách tường nước bỗng trồi lên bốn phía, bốn con cá xương bay lên trời!


Bốn bộ xương chi chít khổng lồ ấy, thay vì nói là "cá", trái lại giống "rồng" hơn. Xương sọ lởm chởm, góc cạnh nhọn hoắt, hai đóm ma trơi không tắt cháy hừng hực trong hốc mắt trống rỗng, hệt như một cặp đèn lồng lớn, bốn móng mọc đủ, thân trên trồi lên khỏi mặt biển, to cỡ bồn nước, chí ít cũng tầm sáu bảy trượng; thân dưới vùi lấp dưới biển, chưa biết dài bao nhiêu. Bốn vật như thế bao vây Tạ Liên và Hoa Thành ở chính giữa, phong tỏa tất cả phương hướng. Hai người lơ lửng giữa trời, đi lên, Phương Tâm không thể bay cao hơn nữa; đi xuống, chính là một vùng biển chết quạnh quẽ.


Tạ Liên thở dài: "Vậy... bắt đầu từ con nào trước đây."
Suy nghĩ một hồi, y khép tay nói: "Một loạt luôn đi."
Vừa dứt lời, con rồng xương ở hướng Đông rít một tiếng, dẫn đầu xông tới. Tạ Liên giơ tay lên, chìa một ngón ra!
Con rồng xương tức khắc bị khóa chết.


Nó cũng được xem là một con quái vật lớn, vậy mà lại bị một kiếm, một người, một ngón tay làm đứng hình, khóa chết tại chỗ, bất luận thế nào cũng không thể xông lên trước một bước, đuôi cá và móng sau cuống quýt lay động, dấy lên sóng lớn trong biển. Ba con khác cũng đua nhau nhào lên, Tạ Liên đổi chỉ thành chộp, túm lấy cái sừng trên đầu rồng xương, xem nó như vũ khí, vung mạnh một vòng. Giữa tiếng vang "vù vù" xé trời, ba con rồng xương bỗng chốc bị con này nện thành một chữ "tạp" (卅) chật vật tả tơi!


Bốn con rồng xương gào rú ngã xuống biển, xương cốt va đến văng tứ tung. Xong việc, Tạ Liên nhìn mặt biển nổi đầy xương vỡ bên dưới, phủi phủi tay, thở phào một hơi, bấy giờ mới quay đầu lại hỏi: "Tam Lang không có chuyện gì chứ?"
Hoa Thành cười tít mắt: "Có ca ca bảo vệ, làm sao ta có chuyện được?"


Hắn vừa nói thế, trái lại chỉ khiến Tạ Liên ngượng ngùng. Có lẽ Hoa Thành muốn đối phó thứ này cũng dễ như trở bàn tay, mình hỏi đệ ấy có sao không cứ như cố ý tranh công nịnh nọt vậy. Đúng lúc này, thân kiếm đột nhiên chùng xuống, Tạ Liên còn chưa kịp phản ứng, hai người đã rơi vèo xuống dưới, ngã ùm vào nước biển lạnh buốt.


Không phải bị vật gì kéo xuống, mà là Phương Tâm thật sự quá già, chống không nổi nữa, dùng lâu vậy rồi phải nghỉ ngơi!


Nước biển lạnh thấu xương trút vào từ bốn phương tám hướng, Tạ Liên sặc vài ngụm rồi khép chặt môi, cố gắng bơi lên trên. Ngặt nỗi nước ở Hắc Thủy Quỷ Vực thật sự quá tà quái, Tạ Liên cũng xem như bơi giỏi, nhưng ở trong nước này, thân thể lại nặng như cục chì, bất luận thế nào cũng không nổi lên được. Y mở mắt nhìn thử, trong nước cũng đen kịt, không thấy rõ Hoa Thành ở nơi nào. Xoạc cánh tay xung quanh một phen, ngoại trừ túm được Phương Tâm rớt xuống thì chẳng túm được ai, Tạ Liên không khỏi thấy hơi lo lắng. Nhưng càng lo lắng lại càng bơi không lên, thân thể cũng chìm xuống càng nhanh. May là không lâu sau, dường như đột nhiên có một bàn tay gạt sương mù ra, hai mắt Tạ Liên sáng lên, giây tiếp theo, có người nắm tay y, ôm hông y, tức tốc bơi lên trên, chẳng mấy chốc đã trồi khỏi mặt nước. Tạ Liên hít vài hơi, lau mặt nhìn sang, người kéo y lên chính là Hoa Thành.


Nói tới cũng lạ, theo lý thuyết, Hoa Thành là một người chết, cái gọi là "nặng như chết", người chết thường sẽ nặng hơn, lẽ ra hắn nên chìm nhanh hơn Tạ Liên, nhưng mà hắn lại nhẹ tênh giữa dòng nước, nổi hết sức dễ dàng. Hoa Thành cúi đầu nhìn Tạ Liên: "Không sao chứ?"


*Nặng như chết: nguyên văn là "tử trầm tử trầm" (死沉死沉), ý nói người chết nặng hơn người sống vì người sống khi mình đỡ họ thì họ cũng tự đi được, chủ yếu vẫn dựa vào sức họ, còn người chết thì mình phải gánh hết trọng lượng của họ => người chết sẽ cho cảm giác nặng hơn dù trọng lượng y nguyên.


Tạ Liên gật đầu. Có điều tình cảnh này quá đỗi quen thuộc, khó tránh khiến y chợt nhớ đến hình ảnh tương tự lần trước, trái tim tức khắc nóng rần lên. Hoa Thành chìa một tay ôm y vào khuỷu tay của mình, tay còn lại ung dung quạt nước bơi về phía trước, dặn dò: "Ca ca nắm chặt ta nha, buông ra là chìm xuống đó."


Tạ Liên cũng không biết nên nói gì, gật đầu loạn xạ. Lúc này, cách đó không xa gợn sóng bập bềnh, vài chiếc sừng xương bén nhọn nhô ra khỏi mặt biển, hệt như vây cá mập, tức tốc áp sát hai người. Không ngờ bốn con rồng xương bị Tạ Liên đánh ngất lại vây sang đây, muốn báo thù.


Chúng nhìn chòng chọc như hổ đói, bơi vòng quanh hai người một hồi. Lát sau, cuối cùng không dằn được nữa, thình lình phóng qua đây. Tạ Liên nắm chặt Phương Tâm, đang định đánh trả, lại nghe Hoa Thành ở trên mình bực dọc tặc lưỡi một tiếng.


Con rồng xương đã xông đến trước mặt hai người, ngờ đâu nghe tiếng tặc lưỡi này, sát khí chợt biến mất tăm, mồm đầy răng nanh đáng ra trông như muốn cắn đứt cổ họng Tạ Liên, nhưng sau khi nhào đến lại dụi dụi lên mũi kiếm Phương Tâm, hôn nó mấy cái.
Tạ Liên: "?"


Y hãy còn ngơ ngác, bốn con rồng xương vội vàng vẫy đuôi chạy mất như bị dọa sợ. Tạ Liên á khẩu một hồi, Hoa Thành tiếp tục dìu y, vừa bơi vừa nói: "Ca ca thấy chưa, mai mốt nếu nuôi thú cưng, không thể nuôi loại này. Vô dụng."
"..."
Thú cưng?
Tạ Liên nói: "Không đâu, không có nhu cầu đó..."


Đột nhiên, một con rồng nước trồi lên từ dưới biển, phóng lên tận trời. Tạ Liên ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Sư Vô Độ ngồi trên đầu con rồng nước đó, hai tay kết thành một cái ấn có lực công kích cực mạnh, mặt hiện nét dữ tợn, dường như đang đấu chọi quyết liệt với thứ gì đó. Mặt biển vốn đã không yên ả nay càng xao động dữ dội, Tạ Liên hô to: "Phong Sư đại nhân! Địa Sư đại nhân! Bùi tướng quân? Các ngươi đang ở đâu?"


Nương theo ánh trăng, y miễn cưỡng lia mắt nhìn xung quanh, chẳng những không phát hiện những người khác, thay vào đó lại phát hiện mình đã lọt vào một mảng bóng mờ khổng lồ. Tạ Liên quay đầu lại nhìn, nhất thời trợn to mắt. Chỉ thấy một vách tường cao che trời rợp đất do sóng lớn dựng lên đánh ập tới, sau đó y chẳng thấy gì nữa.


......
Không biết chìm nổi trong biển bao lâu, cuối cùng Tạ Liên mở hai mắt ra.
Y không ngồi dậy, nhưng vẫn có thể đoán được mình đã lên đất liền nhờ xúc cảm dưới thân. Nằm yên chốc lát, Tạ Liên tích chút sức lực, nâng một tay lên nhìn thử, chỉ tay đã bị ngâm đến nhăn nhíu.


Dưới lưng hơi cộm, Tạ Liên quay đầu qua nhìn, phát hiện thứ cấn mình là cánh tay của Hoa Thành. Mà Hoa Thành đang nằm bên cạnh y, xem ra vẫn ôm y suốt chưa từng buông tay.
Tạ Liên đã tỉnh, nhưng Hoa Thành vẫn chưa tỉnh, hai mắt nhắm nghiền. Tạ Liên thoắt cái bật dậy, nhẹ nhàng đẩy hắn: "Tam Lang? Tam Lang?"


Hoa Thành không đáp, Tạ Liên vừa đẩy hắn vừa đánh giá hoàn cảnh xung quanh. Tuy nơi đây đã là trên bờ, nhưng lại không có bến thuyền, người ở, nhà cửa, chỉ có rừng rậm dày đặc, không giống đại lục mà giống một hòn đảo biệt lập hơn. Chưa kể thế mà đã là ban ngày, lẽ nào đã trôi nổi suốt một đêm? Vậy sẽ trôi đến đâu đây?


Đẩy cả buổi trời, Hoa Thành vẫn ngủ say sưa, không có động tĩnh gì. Quỷ sẽ không chết đuối, vì vậy Tạ Liên tin rằng Hoa Thành chắc chắn sẽ không ngộp chết, nhưng điều đó không đảm bảo rằng trong biển không có thứ khác, chẳng hạn như cá xương mang độc mang gai âm thầm đánh lén hắn. Tạ Liên bèn sờ soạng nào ngực nào cánh tay nào chân của Hoa Thành một lượt, định kiểm tra xem trên người hắn có vết thương nào không. Nhưng ngoại trừ rút được kết luận dáng người của Hoa Thành rất đẹp, y không hề phát hiện gì khác. Tạ Liên ngớ ra một lát, bắt đầu thấy hơi hoảng hốt, thì thào: "Tam Lang, đệ đừng giỡn chơi với ta nha."


Không có phản ứng.
Dưới tình thế cấp bách, Tạ Liên lại áp đầu lên ngực Hoa Thành, định nghe nhịp tim của đối phương. Áp rồi mới sực nhớ, quỷ làm sao có nhịp tim? Không ngờ vừa nghe lại nghe được thật. Tạ Liên sửng sốt, lập tức kịp phản ứng, không khỏi nảy sinh một suy đoán.


Chân thân của Hoa Thành dĩ nhiên sẽ không chết đuối, nhưng bây giờ hắn biến thành một thiếu niên loài người mười bảy mười tám tuổi, vậy có còn chết đuối không?


Mặc dù y vẫn cho rằng, Hoa Thành không thể nào mắc sai lầm này được, nhưng trước mắt thật sự không còn cách nào khác. Y ấn ngực Hoa Thành vài lần, chung quy vẫn gọi mãi không tỉnh. Lưỡng lự giây lát, cuối cùng Tạ Liên vẫn chậm rãi chìa hai tay, khẽ khàng nâng mặt Hoa Thành.


Dung mạo của gương mặt này đẹp quá mức cho phép, bây giờ mắt nhắm nghiền, tuy thiếu mất sắc sảo nhưng nhiều thêm dịu dàng. Tay nâng mắt nhìn như thế, nghĩ đến tiếp theo định làm gì, Tạ Liên thật sự khó giữ nổi bình tĩnh. Y xoắn xuýt hồi lâu, dáo dác nhìn xung quanh, không có ai, nhìn lại Hoa Thành, vẫn chưa tỉnh. Cuối cùng y hạ quyết tâm, cắn răng nói nhỏ: "...Đắc tội."


Tạ Liên nói lời này, giọng cũng run bần bật. Nói xong chắp hai tay lại, lẳng lặng cầu khấn một hồi, bấy giờ mới cúi đầu, nhắm mắt lại, áp môi mình lên.
Cùng lúc đó, Hoa Thành cũng thình lình mở hai mắt ra.
______________
Tác giả nói:


Thật ra ban đầu Hoa Hoa chỉ định nghịch ngợm giả chết đùa tí thôi, ngờ đâu...
Mời mọi người tự baidu cách hô hấp nhân tạo chính xác ha, chỗ này Tạ Liên làm sai bét rồi!