Thiên Quan Tứ Phúc (Quan Trời Ban Phúc)

Quyển 3 - Chương 111: Đấu Chân Tiên, Thái tử thay Phong Sư (2)

Nhưng mà, rõ ràng đã thấy được đường nét của cành cây và lá cây ở bốn phía, song bất luận thế nào cũng chẳng nhìn rõ được mặt mũi của bóng đen nọ, loáng thoáng như có một luồng gió tà quái và sương đen dày đặc xoay quanh người vật đó.


Quạt Phong Sư của Sư Thanh Huyền chính là pháp bảo tuyệt phẩm, có thể thổi tan sương mù ma quái, thanh tẩy thế giới. Được Sư Thanh Huyền truyền thụ pháp quyết, Tạ Liên đọc thầm trong lòng, sau đó mở quạt phẩy một cái. Một cơn gió mạnh bỗng dấy lên từ đất bằng, thổi vù vù khiến lá cây khắp nơi rung xào xạc, thậm chí còn có vài cây non nhỏ yếu bị bứng khỏi mặt đất, uy lực không thể nói là không mạnh. Tiếc rằng trận gió này thổi hơi lệch, không nhắm trúng mục tiêu.


Pháp bảo không phải là thứ dễ sử dụng như thế, suy cho cùng y cũng không phải là chủ nhân sở hữu quạt Phong Sư, tất nhiên không thể dùng thuần thục như Sư Thanh Huyền được, góc độ và độ lực cũng không nắm bắt tốt lắm, không mạnh thì yếu, không lệch thì ngược. Sau khi phát hiện điều này, Tạ Liên dứt khoát bỏ qua, thay đổi sách lược, "bộp" một tiếng thu quạt lại, trực tiếp dùng nó như vũ khí nện đánh, bắt đầu điên cuồng nhắm vào chỗ yếu hại trên người đối phương; rồi lại "soạt" một tiếng mở quạt ra, phủ một lớp linh quang ven mép quạt, cứ thế dùng một chiếc quạt giấy như đao thép gọt xương, tiếng xé gió vang xoèn xoẹt, ánh đao chớp lóe liên hồi. Có lẽ đoán được chuyện gì xảy ra, Sư Thanh Huyền khổ sở kêu lên: "Thái tử điện hạ huynh có lộn không vậy! Quạt của ta là pháp khí, thế mà huynh lại dùng như binh khí! Phí của trời quá đi!!!"


Đây là bệnh chung của Võ Thần. Dù đang bận bù đầu, Tạ Liên vẫn dành thời gian bình tĩnh nói: "Tương tự thôi, tương tự thôi!"
Giọng Hoa Thành lại trầm hơn: "Ca ca!"


Tạ Liên biết Hoa Thành đang thúc giục điều gì, vừa đánh vừa tức tốc nhìn lướt qua hoàn cảnh xung quanh. Có non xanh nước biếc, có đình đài lầu gác, đích thực không có gì điểm nào đặc biệt, quả thật không tài nào đoán được mình đang ở phương nào. Phát giác động tác của Tạ Liên, có lẽ cũng đoán được mục đích của y, Bạch Thoại Chân Tiên chợt lên tiếng: "Ngươi không phải Sư Thanh Huyền."


Tạ Liên không khựng lại, suy nghĩ đổi xoạch: "Trong tình huống thông thường, ắt hẳn sẽ không nghĩ đến dời hồn đại pháp nhanh như vậy, thế tại sao nó lại lập tức phát hiện mình không phải Sư Thanh Huyền? Mà thôi kệ, đánh tiếp đã!"


Tạ Liên đánh người không hề có nhân tính, đoán chừng không chống đỡ nổi, Bạch Thoại Chân Tiên quát: "Tức khắc ngã xuống!"


Quả nhiên, nó bắt đầu thẳng thắn phun những lời tiên đoán độc địa với Tạ Liên. Tạ Liên lại giống như không nghe thấy, đánh càng mạnh tay. Bạch Thoại Chân Tiên lại quát: "Ngươi sẽ bại trận!"


Tạ Liên cười nói: "Hơn tám trăm năm trước đã bại rồi, bại thêm mấy trận thì hề chi? Còn có thể bại đến nhường nào chứ? Bỏ cuộc đi! Ngươi nói gì với ta cũng vô dụng thôi."


Hoa Thành hét: "Ca ca, nếu huynh không thể đoán được mình đang ở đâu, chỉ cần dùng quạt Phong Sư nổi một cơn gió lốc lên trời, ta sẽ biết được huynh ở nơi nào!"


Vừa khéo Tạ Liên cũng nghĩ đến cách này, đáp: "Ừ!" Vừa định ra tay, đột nhiên, Bạch Thoại Chân Tiên cười gian một tiếng, hỏi: "Có người muốn đến à?"


Không hiểu sao Tạ Liên lại thấy cảnh giác, quả nhiên, vật kia gằn giọng: "Yên tâm đi, kẻ đến đây tìm ngươi, ngươi nhất định sẽ trơ mắt nhìn kẻ đó chết trước mặt mình!"
Nghe vậy, Tạ Liên bỗng chốc cười hết nổi. Cõi lòng thình lình chùng xuống, ngay cả hơi thở cũng tức khắc đình trệ.


Giây tiếp theo, y thế mà lại mắng thành tiếng: "Câm miệng!"


Chỉ trong tích tắc, Bạch Thoại Chân Tiên lại trúng hơn năm mươi cú đá mạnh của y, cú nào cú nấy cũng đá vào đầu nó, dù bị đá cho miệng hết nói được, nó lại thở một hơi dài. Đó là tiếng thở dài thỏa mãn, như thể đã hút được mỹ vị thần thánh nào đó, đồng thời còn phát ra tiếng cười khẩy hà hà. Mới sơ suất một chút, Tạ Liên lại để nó hút được thứ nó muốn từ người mình.


Tuy nhiên, Tạ Liên không có tâm trạng nhủ thầm không hay rồi, chỉ vì câu mới nãy thật sự đã khiến tim y như bỗng trúng đòn nặng. Dù rằng thừa biết Hoa Thành không thể nào dễ dàng "chết trước mặt mình" như vật đó rủa, nói một cách chính xác, Hoa Thành đã chết từ lâu rồi, song Tạ Liên vẫn không dằn được cảm giác hãi hùng khϊế͙p͙ sợ nảy sinh trong lòng mình. Những lời thế này, y thậm chí không thể dễ dàng tha thứ cho việc mình để lọt tai.


Tuy ba người trong Thông Linh trận không phát hiện được sự khác thường của y, nhưng Hoa Thành cứ như có thần giao cách cảm, cảnh giác hỏi: "Ca ca? Có phải nó đang nói gì với huynh không?"
Tạ Liên ấp úng: "Nó nói xằng nói bậy... không phải! Nó không nói gì hết."


Hoa Thành hiểu ngay, mắng: "Nó tìm chết đây mà! Huynh lập tức nói cho ta biết đi, bây giờ ta qua ngay."
Tạ Liên vội kêu: "Không cần đâu, đệ khoan hẵng qua đây. Tuyệt đối đừng qua đây!"
Hoa Thành quát: "Nói cho ta biết!"


Sư Thanh Huyền nói: "Ngại quá ta làm phiền một chút, ta nói chứ các ngươi lén trao đổi khẩu lệnh thông linh thiệt ha, Thái tử điện hạ huynh không phát hiện sao huynh nhầm trận rồi, nhầm trận rồi!"


Bấy giờ Tạ Liên mới phát hiện, thì ra từ sau khi mình dùng dời hồn đại pháp, Hoa Thành nói câu nào cũng toàn thông linh riêng với mình, còn mình vì đánh nhau kịch liệt cộng thêm tinh thần hơi loạn nên không chú ý tới điều đó, trực tiếp trả lời trong Thông Linh trận, lần này việc bọn họ thông linh riêng xem như lộ rồi. Nhưng hiện tại cũng chẳng hơi đâu mà ngượng ngùng, Tạ Liên nói: "Không sao đâu, cho ta nửa nén nhang, ta có thể giải quyết thứ này!" Nói xong lại bịt tai lần nữa, thế tấn công mạnh hơn, dồn hết tâm trí đối phó Bạch Thoại Chân Tiên. Nhưng y không hề hay biết, ở bên trấn Bác Cổ, Hoa Thành nghe xong lời y nói, thình lình nâng tay tung một chưởng, đánh Minh Nghi lõm xuống ba thước, sau đó nói với Tạ Liên trong thân xác Sư Thanh Huyền: "Đổi lại đi."


Vốn dĩ Sư Thanh Huyền cũng định đổi lại ngay, thấy vậy vội nói: "Huyết Vũ Thám Hoa ngươi làm gì thế! Bây giờ ta đổi ngay đây, Thái tử điện hạ đang giúp ta, ngươi đánh ta còn hợp lý chứ đánh Minh huynh làm gì!" Nói xong mới sực nhớ, đây là thân thể của Tạ Liên, dĩ nhiên Hoa Thành sẽ không đánh rồi, nếu nhất định phải đánh cái gì, vậy chỉ có thể là Minh Nghi. Bên kia, Tạ Liên đang đấu hăng say, chợt nghe Sư Thanh Huyền hét trong Thông Linh trận: "Thái tử điện hạ, phiền huynh bịt tai trốn xa một chút, ta muốn đổi trở lại!"


Tạ Liên hỏi: "Phong Sư đại nhân ngươi được không?"
Sư Thanh Huyền nói: "Đánh với nó thì không, chạy trốn thì vẫn được!"


Tạ Liên bèn tung chân đá Bạch Thoại Chân Tiên bay xa mấy trượng, xoay người liều mạng chạy như điên, nói tiếp: "Đợi đã, ngươi không cần trốn đâu! Chờ ta lập một trận hộ pháp cho ngươi ở đây! Phong Sư đại nhân trên người ngươi có pháp khí hộ thể nào không? Nếu không có pháp khí thì bảo vật quý giá cũng được!"


Nghe vậy, Sư Thanh Huyền vội đáp: "Bảo vật? Có có, huynh sờ cổ ta thử xem, có một cái khóa trường mệnh, cái đó được không?"


Tạ Liên sờ thử, quả nhiên Sư Thanh Huyền có đeo một cái khóa trường mệnh bằng vàng nặng trình trịch, ánh vàng chói lóa lộng lẫy tinh xảo, y mừng rỡ nói: "Có. Đây là bảo vật hiếm có khó tìm mà, tốt quá rồi!"


Sư Thanh Huyền nói "Vậy hả? Còn nữa còn nữa: Đai ngọc trên hông ta, nhẫn mã não trên tay ta, mấy hạt châu khảm quanh mép giày ta, khúc gỗ đàn hương dùng làm chuôi phất trần còn lớn tuổi hơn huynh, à đúng rồi nghe đâu lông phất trần cũng quý hiếm lắm đó, không biết nhổ từ trên mình con linh thú nào..." Liệt kê một hơi bảy tám món rồi nói: "Tóm lại Thái tử điện hạ ơi huynh cứ xem hết những thứ trên người ta coi dùng được không?"


"..."
Dùng được. Tất cả đều là bảo vật hiếm có khó tìm!


Không hổ là thần tài, không hổ là em trai Thủy Sư, Tạ Liên vừa cảm thấy choáng ngợp vừa đáp: "Dùng được. Để ta tìm gian nhà thiết lập trận pháp ở đây cho ngươi, sau khi đổi qua đây, ngươi cứ tiếp tục bịt tai, đừng nhìn ra ngoài, chờ trong phòng đừng đi ra, chờ chúng ta tới đón!"


Sư Thanh Huyền thật sự muốn òa khóc nức nở: "Thái tử điện hạ huynh đúng là đáng tin cậy quá mà!!! Cảm ơn huynh! Kể từ hôm nay huynh chính là bạn tốt thứ hai của ta. Sau này có chuyện tốt gì, bản Phong Sư nhất định sẽ không quên huynh!"
Tạ Liên dở khóc dở cười, trấn an mang tính lễ độ: "Cảm ơn nhé!"


Đang lúc nói chuyện, Bạch Thoại Chân Tiên đã bị y bỏ xa tít mù, Tạ Liên nhắm chuẩn một gian lầu gác, xông vào phất tay một cái, tất cả cửa sổ đều tự động đóng kín mít. Trước tiên y cài cửa đeo khóa vàng, cắn rách ngón tay vẽ bùa chú, tiếp theo bày biện từng món bảo vật một, dùng máu bố trí trận thế, một loạt động tác nén lại hoàn thành trong thời gian ngắn nhất, cuối cùng mới ngồi xuống giữa gian nhà, nhắm nghiền hai mắt, nói: "Một, hai, ba. Dời hồn đại pháp -- Về vị trí cũ!"


Dường như lại bất chợt bị ném lên cao rồi rớt xuống đất, qua một trận trời xoay đất chuyển, Tạ Liên cảm giác được hai chân mình chạm đất lần nữa, thân hình hơi lung lay, như thể sắp ngả sang một bên. Lúc nửa nghiêng nửa ngả, y được một đôi tay vững vàng đỡ lấy. Vừa mở mắt ra, chỉ nghe giọng nói thâm trầm của Hoa Thành cất lên từ phía trên: "Ca ca, ta cảm thấy tốt nhất huynh nên giải thích một chút."


Tạ Liên vịn cánh tay của Hoa Thành đứng thẳng dậy, đang định mở miệng, chợt phát hiện thiếu mất một người, bèn hỏi: "Địa Sư đại nhân đâu?"
Hoa Thành nói: "Không biết."


Tạ Liên ngạc nhiên: "Không biết?" Vừa nhìn sang bên cạnh, dưới đất có một cái hố hình người, Minh Nghi đang chậm rãi bò ra từ trong hố.
Tạ Liên cũng không biết nói gì, im lặng chốc lát, giọng của Sư Thanh Huyền vang lên trong Thông Linh trận: "Ơ?"
Tạ Liên căng thẳng, hỏi: "Nó tới rồi ư?"


Có nhiều bảo vật áp trận như vậy trên người Sư Thanh Huyền, y còn xây lớp phòng ngự của gian nhà đó vững như thành đồng, Bạch Thoại Chân Tiên hẳn không thể nào xâm nhập mới phải, cho dù đạo hạnh của nó cao cỡ nào cũng phải tốn không ít thời gian. Sư Thanh Huyền lại nói: "Không có không có không có. Thái tử điện hạ trận pháp của huynh rất tuyệt vời, vững như núi Thái, cho người ta cảm giác an toàn lắm luôn, ta thấy chưa qua ba ngày ba đêm thì đừng hòng có thứ gì phá trận vào được, chẳng qua... không ngờ lại là nơi này."


Tạ Liên ngạc nhiên hỏi: "Nơi nào? Ngươi nhận ra nơi này ư?"
Sư Thanh Huyền nói: "Dĩ nhiên nhận ra rồi. Nơi này là đài Khuynh Tửu mà! Nơi ta phi thăng."
*Khuynh tửu: Đổ rượu.
Tạ Liên sửng sốt, nghĩ thầm: "Đài Khuynh Tửu?"


Dường như Sư Thanh Huyền lại dạo quanh gian nhà một vòng, khẳng định lần nữa: "Đúng thế, cách vài chục năm ta lại ghé về thăm mà, không lầm đâu."


Thảo nào vừa rồi Bạch Thoại Chân Tiên thoắt cái nhận ra người trong xác không phải là Sư Thanh Huyền đích thực. Nếu là bản tôn, vừa nhìn nơi này là biết đài Khuynh Tửu ngay, căn bản không cần quan sát khắp nơi để xác nhận.


Sau khi bò ra khỏi hố, Minh Nghi ngồi xổm xuống bắt đầu vẽ trận trên nền đất. Vẽ vài nét xong xuôi, hắn lại thình lình tung một chưởng, phá hỏng trận pháp trên nền đất. Ánh mắt Hoa Thành chợt lạnh, Tạ Liên cũng kinh ngạc hỏi: "Địa Sư đại nhân, ngươi làm gì vậy?"


Minh Nghi đứng dậy nói: "Rút ngàn dặm đất không dùng được nữa. Phải đi qua thôi."
Tạ Liên hỏi: "Không dùng được nữa là sao?"
Minh Nghi đáp: "Ngay lúc nãy, gần đài Khuynh Tửu đã bị, không, là tất cả điểm liên thông Rút ngàn dặm đất trong toàn bộ khu vực này đã bị kẻ nào đó hủy sạch."


Trước đó không lâu, rõ ràng Sư Thanh Huyền bị Rút ngàn dặm đất đưa đến đài Khuynh Tửu. Xem ra sau khi Sư Thanh Huyền trốn vào gian nhà, Bạch Thoại Chân Tiên đã mau chóng phản ứng kịp, bèn giở trò hòng ngăn cản bước tiến của bọn họ. Bây giờ tương tự như phải băng qua một ngọn núi lớn, đường núi lại sạt lở hỏng mất, lần này đừng ai mong dùng Rút ngàn dặm đất đến gần đài Khuynh Tửu. Tạ Liên hỏi: "Hiện tại xuất phát, bao lâu mới đến?"


Minh Nghi đã xoay người xuất phát, nói: "Nửa canh giờ!"
Tạ Liên nói vào Thông Linh trận: "Phong Sư đại nhân, bây giờ chúng ta đi qua chỗ ngươi đây, trong vòng nửa canh giờ sẽ đuổi tới, ngươi cứ ở đó chờ chúng ta đến tìm ngươi. Nếu có thứ gì gõ cửa, tuyệt đối đừng mở cửa nhé."


Sư Thanh Huyền đáp: "Ừm ừm ừm. Tất nhiên rồi, không cần huynh nói ta cũng biết, ta đâu phải con nít ba tuổi, sẽ không mở cửa lung tung đâu. À mà... các vị đại nhân, các ngươi nhớ nhanh lên nha!"


Cũng may trấn Bác Cổ và đài Khuynh Tửu không phải đất trời cách biệt, khoảng cách vẫn còn trong phạm vi chấp nhận được, bây giờ chạy qua chắc chắn sẽ tới kịp. Ba người tức khắc xuất phát. Dọc đường, Tạ Liên tùy ý vận chuyển một chút, phát hiện dời hồn đại pháp quả thật đốt pháp lực khủng khϊế͙p͙, một lượng pháp lực mạnh mẽ mà khi nãy Hoa Thành truyền cho y, giờ đây đã bị dùng hơn phân nửa.


Chú ý đến động tác của Tạ Liên, Hoa Thành hỏi: "Ca ca cần nữa không?"
Tạ Liên vội vàng lắc đầu: "Không cần. Vừa rồi thật sự cảm ơn Tam Lang hào phóng giúp đỡ."


Hoa Thành nói: "Đừng khách sáo, ta nói rồi, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu." Dừng một chút, hắn lại nói bằng giọng nửa đùa cợt: "Chẳng là, lúc ca ca trả pháp lực, ta có thể thu chút tiền lãi không?"


Tạ Liên ho nhẹ một tiếng, nghĩ thầm có trả được không còn là một vấn đề, đương nhiên, ngoài miệng vẫn bấm bụng nói: "Ừ... được."


Ban đầu tính là nửa canh giờ mới đến, nhưng ba người đều không phải người phàm, lại còn trong tình huống vô cùng cấp bách, dĩ nhiên sẽ nhanh hơn. Đến đài Khuynh Tửu, Tạ Liên vừa nhìn, quả nhiên là nơi lúc nãy. Đâu đâu cũng là cây cối và cỏ rậm bị y dùng quạt Phong Sư bậy bạ, quạt không nghe sai sử thổi ngã hết, vì vậy khó tránh hơi xấu hổ. Minh Nghi hỏi: "Thái tử điện hạ, ngươi lập trận hộ pháp tại tòa nhà nào? Còn nhớ không?"


Tất nhiên Tạ Liên còn nhớ, cũng đang chú ý tìm kiếm, không lâu sau, mắt y sáng lên, nhấc tay chỉ bên kia: "Chính là tòa nhà nhỏ này."


Ba người sải bước về phía tòa nhà nhỏ đó. Càng đến gần càng yên tâm, như thể sẽ trông thấy ánh bình minh của hy vọng, nhưng chờ khi bọn họ vòng qua xem thử, đôi con ngươi của Tạ Liên thoáng cái co rút.


Cửa của tòa nhà này, thế mà lại mở toang."Cót két cót két", hai cánh cửa đang khép tới mở lui giữa gió đêm tiêu điều lạnh lẽo.
________________________
Tác giả nói:


Với Bạch Thoại Chân Tiên mà nói, tiên đoán = nói dóc. Bởi vì chuyện mà chúng dự đoán chưa xảy ra ngay lúc đó, hơn nữa chưa chắc sẽ chính xác.


Tác giả còn nói có người nhắc về đạo nhân bơm hơi dụ Liên đến nước Bán Nguyệt, rồi cha của linh hồn thai nhi là ai, mọi người không cần lo vì tác giả nhớ hết chứ không có quên, chỉ là truyện không giải quyết theo từng arc nên sẽ bàn giao rõ ràng đầu đuôi ngọn ngành trong một lần.
____________________


Nhân tiện nói đến đài Khuynh Tửu thì tui nhắc mọi người nhớ về Thiếu Quân Khuynh Tửu trong Tứ danh cảnh nhé (chương 12). Từ "thiếu quân" có nhiều nghĩa, lúc đó chưa biết nói ai nên chưa dịch, bây giờ biết Thiếu Quân Khuynh Tửu là Sư Thanh Huyền rồi thì theo tui nghĩ cụm này có nghĩa là: chàng trai trẻ đổ rượu. Thiếu quân ngoài nghĩa chàng trai trẻ còn có nghĩa là đạo sĩ nữa.