Thiên Long bát bộ (bản mới)

Hồi 38(b)

Ta ngươi chung mối tơ lòng,

Bên gà bên vịt cũng cùng tương tư.

Hồ đồ nọ xọ ra kia,

Tình dài kế vắn biết chia đường nào?

*

Hư Trúc ối lên một tiếng, người hơi nghiêng qua, không hiểu sao

Trác Bất Phàm vừa mới nói ngon nói ngọt, lại đột nhiên lật mặt ra chiêu

sát thủ? Soẹt một tiếng, mũi kiếm đâm suốt qua dưới nách y, xé rách một

đường dài trên chiếc tăng bào cũ kỹ. Chiêu tấn công thứ hai của Trác Bất

Phàm không trúng, ngoài năm phần kinh ngạc còn thêm năm phần hoảng

vía, thân hình liền xoay nửa vòng, trường kiếm dựng lên, mũi kiếm hiện

ra một tia ánh sáng xanh chừng nửa thước vươn ra thụt vào. Trong đám

đông có đến chục người reo lên:

- Kiếm mang! Kiếm mang!

Luồng ánh sáng đó chẳng khác gì một con rắn uốn éo, Trác Bất

Phàm nở một nụ cười bí hiểm, đưa chân khí từ đan điền lên, đầu kiếm đột

nhiên sáng rực, đâm thẳng vào ngực Hư Trúc.

Hư Trúc chưa từng thấy binh khí của ai lại tỏa ra ánh sáng xanh bao

giờ, nghe quần hào hò reo, đoán chừng đây là một môn võ công cực kỳ

lợi hại, mình không thể nào đối phó nổi, chân lách một cái đã dạt qua

một bên. Chiêu đó của Trác Bất Phàm đã dùng toàn lực, giữa đường

không cách gì biến chiêu được, nghe cạch một tiếng, trường kiếm đâm

vào một cột đá lớn, ngập sâu cả thước. Cái cột đó làm bằng đá hoa cương

cực kỳ cứng rắn, vậy mà thanh kiếm mềm đâm vào hơn một thước, đủ

biết chân lực y dồn vào mũi kiếm ghê gớm đến chừng nào, quần hào nhịn

không nổi lại reo hò vang dậy.

Trác Bất Phàm sử kình vào cánh tay rút kiếm ra, lại múa kiếm tấn

công Hư Trúc, miệng quát:

- Tiểu huynh đệ, chú mày còn chạy đi đâu nữa đây?

Hư Trúc trong bụng bàng hoàng, lại tránh thêm lần nữa.

5

Bên cánh trái đột nhiên có tiếng người cười khẩy nói:

- Chú tiểu kia, ngã xuống!

Đó là giọng một người đàn bà, rồi có hai luồng bạch quang thấp

thoáng, hai ngọn phi đao bay về phía Hư Trúc. Hư Trúc khi cõng Đồng

Mỗ được bà ta chỉ điểm một chút khinh công, nhưng y nội lực cực kỳ hồn

hậu, giơ tay nhắc chân dĩ nhiên nhanh nhẹn dị thường, thân tùy ý chuyển,

phi đao tuy nhanh nhưng y vẫn nhẹ nhàng tránh được. Lại thấy một mỹ

phụ trung niên mặc áo màu hồng nhạt vung tay lên đã bắt được hai thanh

phi đao tưởng chừng như lòng bàn tay có một hấp lực cực mạnh, hút phi

đao bay trở về.

Trác Bất Phàm lên tiếng khen:

- Thần kỹ phi đao của Phù Dung tiên tử quả khiến mọi người được

mở to con mắt.

Hư Trúc chợt nhớ ra hôm mọi người cùng nhau mưu tính chuyện tấn

công Phiêu Miểu Phong thì Bất Bình đạo nhân, Trác Bất Phàm và Phù

Dung tiên tử cùng một phe, Bất Bình đạo nhân đã bị mình dùng trái tùng

giết chết ở trên núi tuyết, thảo nào hai người muốn giết mình để báo thù

cho đồng bạn. Y cảm thấy hối hận, liền dừng chân, quay sang Trác Bất

Phàm và Phù Dung tiên tử liên tiếp vái dài nói:

- Tại hạ quả là phạm phải sai lầm thật lớn, thật đáng chết, tuy nhiên

khi đó không phải cố ý, ôi, dẫu sao cũng đã phạm phải một lỗi tày trời

không sao lấy lại được. Hai vị muốn đánh muốn chửi, ta... ta cũng... ta

cũng không dám tránh né nữa.

Trác Bất Phàm và Phù Dung tiên tử Thôi Lục Hoa hai người nhìn

nhau, cùng nghĩ thầm: “Tiểu tử này quả nhiên sợ rồi”. Thực ra hai người

nào có biết là Bất Bình đạo nhân đã chết về tay Hư Trúc chứ nếu biết

được thì đã giết y để báo thù rồi. Hai người cũng một tâm tư, lập tức xông

ra mỗi người nắm một tay Hư Trúc.

Hư Trúc nghĩ đến thảm trạng của Bất Bình đạo nhân khi chết, trong

lòng ăn năn vạn phần, không ngớt rền rĩ:

- Việc sai lầm của tại hạ, có hối cũng không kịp. Hai vị cứ trách phạt

thật nặng, ta cam tâm chịu nhận, dù cho có giết đi để đền mạng, tại hạ

cũng không chống lại.

Trác Bất Phàm nói:

- Ngươi nếu muốn ta không giết thì cũng dễ thôi, chỉ cần đem di

ngôn của Đồng Mỗ lúc lâm chung, nói hết đầu đuôi cho ta nghe thì ta sẽ

tha cho.

Thôi Lục Hoa mỉm cười:

- Trác tiên sinh, tiểu muội có được nghe hay chăng?

Trác Bất Phàm nói:

- Nếu chúng ta tìm được pháp môn phá giải Sinh Tử Phù, tất cả anh

em ở đây ai ai cũng được hưởng ơn mưa móc, nào phải chỉ một mình tại

hạ được lợi đâu?

Y không nói bằng lòng cho Thôi Lục Hoa cùng nghe chuyện bí mật,

cũng chẳng nói không cho mụ ta cùng nghe nhưng cứ kiểu nói như thế có

ý muốn chiếm lấy thành quả một mình. Thôi Lục Hoa mỉm cười nói:

- Tiểu muội thật chẳng có cái gì gọi là lương tâm như hiền huynh, chỉ

thấy gã này không vừa mắt chút nào.

Tay trái mụ ta nắm chặt tay Hư Trúc, tay phải vung lên, hai mũi phi

đao đâm vào ngực Hư Trúc. Đồng Mỗ chết rồi, mối thù sư môn của Trác

Bất Phàm khó mà báo được, lúc này y chỉ còn tính nước kiếm được cách

giải Sinh Tử Phù để hiếp chế quần hào ngõ hầu tác yêu tác quái.

Thế nhưng dụng tâm của Thôi Lục Hoa hoàn toàn khác hẳn. Anh trai

mụ ta bị ba động chủ trong số ba mươi sáu động hùa nhau giết chết nên

tính chuyện trừ khử Hư Trúc thì sẽ không còn ai biết được di ngôn của

Đồng Mỗ thế nào, Sinh Tử Phù trên ba động chủ kia vĩnh viễn không sao

giải được, ắt sẽ chết một cách thảm khốc gấp trăm lần anh mình, còn hơn

là tự mình giết họ báo thù, thành thử bất thần tung ra sát thủ. Bà ta ra tay

cực nhanh, trường kiếm của Trác Bất Phàm đã bỏ vào trong bao rồi, vội

vàng rút ra nhưng xem chừng chậm mất một bước.

Hư Trúc kinh hoảng, không còn kịp suy nghĩ gì nữa, hai tay tự nhiên

vùng một cái, hất cả Trác Bất Phàm lẫn Thôi Lục Hoa văng ra. Thôi Lục

Hoa quát lên một tiếng, phi đao rời khỏi tay, bay vụt vào người Hư Trúc.

Tuy mụ ta bị hẩy ra ngoài mấy bước thật nhưng cứ theo phép ném ám khí

mà luận, hai bên cách nhau như thế là quá gần. Trác Bất Phàm sợ Hư

Trúc bị giết liền giơ kiếm lên chặn phi đao. Thôi Lục Hoa cũng đã tính

đến nước Trác Bất Phàm dùng kiếm cứu Hư Trúc, nên hai phi đao vừa

ném ra, lại liên tiếp ném luôn mười ngọn đao nữa, trong đó ba thanh ném

vào Trác Bất Phàm, cốt để cầm chân y, còn lại bẩy mũi dao ném vào Hư

Trúc, trên mặt, yết hầu, giữa ngực, dưới bụng chỗ nào cũng bị phi đao

bao phủ.

Hai tay Hư Trúc liên tiếp chộp ra, sử dụng công phu Thiên Sơn Chiết

Mai Thủ, bắt đến đâu ném bỏ đến đó, chỉ nghe leng keng loong coong

bất tuyệt, chỉ nháy mắt đã vứt tất cả mười ba món binh khí xuống dưới

chân. Mười hai món là phi đao của Thôi Lục Hoa, còn món thứ mười ba

là trường kiếm của Trác Bất Phàm. Thì ra khi y sử dụng Thiên Sơn Chiết

Mai Thủ, trong khi gấp rút, đâu còn kịp suy nghĩ đối thủ là ai, chỉ thấy

binh khí là bắt lấy ngay, thuận tay đoạt luôn cả trường kiếm của Trác Bất

Phàm ném xuống.

Y đoạt xong mười ba món binh khí rồi, ngẩng đầu lên thấy Trác Bất

Phàm mặt xám ngoét như gà cắt tiết, quay lại nhìn Thôi Lục Hoa thấy mụ

ta mắt trợn tròn, nghĩ thầm: “Hỏng rồi! Hỏng rồi! Mình lại đắc tội với

người ta nữa!”. Y vội vàng nói:

- Xin hai vị đừng trách, tại hạ hành sự quả là lỗ mãng.

Y cúi xuống nhặt mười ba món binh khí, hai tay bưng lên đưa tới

trước mặt Trác Thôi hai người. Thôi Lục Hoa lại tưởng y cố ý làm nhục

mình, vận sức vào hai bàn tay đánh thẳng vào ngực Hư Trúc. Chỉ nghe

bịch một tiếng, một luồng lực đạo cực kỳ mãnh liệt phản kích lại, Thôi

Lục Hoa kêu lên một tiếng, thân hình bay ngược về sau, bình một tiếng,

giáng mạnh vào bức tường đá, miệng hộc máu tươi.

Trác Bất Phàm kỳ này liên thủ với Bất Bình đạo nhân, Thôi Lục

Hoa, trước đó đã ngầm đo lường võ công nội lực của nhau, tuy y có trội

thật, nhưng cũng chỉ nhỉnh hơn hai người kia một chút, bây giờ thấy Hư

Trúc hai tay bưng binh khí, chỉ dùng chân khí trong cơ thể, đã hất Thôi

Lục Hoa văng ra trọng thương, mình không thể nào sánh kịp. Y biết hôm

nay mình không còn làm được gì, vòng hai tay đưa lên chào Hư Trúc nói:

- Bội phục! Bội phục! Hậu hội hữu kỳ!

Hư Trúc nói:

- Xin tiền bối lấy lại trường kiếm, tại hạ vô ý mạo phạm, mong tiền

bối đừng để bụng. Tiền bối muốn đánh muốn chửi gì để cho hả cơn tức

chuyện Bất Bình đạo trưởng, tôi... tôi nhất quyết không phản kháng.

Thế nhưng Trác Bất Phàm nghe vào tai lại tưởng y buông lời nhạo

báng, mặt xám như chì vùng vằng quay mình đi ra ngoài sảnh.

Bỗng nghe có tiếng đàn ba lanh lảnh kêu lên:

- Đứng lại đã! Linh Thứu Cung là chỗ nào mà lại để cho ngươi muốn

đến thì đến, muốn đi thì đi là sao?

Trác Bất Phàm giật mình, lập tức đưa tay lên cán kiếm, vừa để tay

xuống đè vào chỗ không mới nhớ ra là trường kiếm đã bị Hư Trúc đoạt

mất rồi. Một tảng đá lớn đã chặn ngay trước đại môn, cao phải hai

trượng, ngang một trượng, vít chặt cửa không còn chỗ hở, không biết âm

thầm di chuyển đến từ bao giờ mà sao không một ai phát giác.

Quần hào thấy tình hình như thế, biết mình đã bị hãm vào trong cơ

quan của Linh Thứu Cung. Cả bọn đánh thẳng một mạch lên, gặp bọn

đàn bà áo vàng giết được ai thì giết, bắt được ai thì bắt, một trận sạch

sành sanh, vào trong đại sảnh, tra xét bốn bề không thấy phục binh kế đó

có người bị Sinh Tử Phù phát tác, trông người mà nghĩ đến ta, thêm

những biến cố liên tiếp, đâu còn ai nghĩ đến mình đang ở trong hiểm địa,

nguy cơ bốn bề, bây giờ thấy tảng đá chắn mất cửa chính mới giật mình:

“Hôm nay muốn ra khỏi cung Linh Thứu, xem ra không phải chuyện

đùa”.

Bỗng nghe trên đầu có tiếng đàn bà nói:

- Bốn sứ tì tọa hạ của Đồng mỗ mỗ, tham kiếm Hư Trúc tiên sinh.

Hư Trúc ngửng đầu lên, thấy trên cao chót vót gần tới nóc nhà, có

chín tảng đá nhô ra, chẳng khác gì chín cái bình đài nho nhỏ, trên bốn cái

bệ có bốn thiếu nữ tuổi chừng mười tám mười chín, đang uyển chuyển cúi

chào. Bốn thiếu nữ tham kiến xong, cùng nhẹ nhàng nhảy ra, thân hình

còn đang ở trên không tay mỗi người đã cầm một thanh trường kiếm, phất

phới đáp xuống.

Bốn cô gái đó một người mặc quần áo màu hồng nhạt, một người

mặc màu trắng ngà, một người mặc màu cánh trả, còn người thứ tư mặc

áo màu vàng, cùng nhảy ra một lượt, cùng xuống tới đất, lại cùng quay về

Hư Trúc phục xuống lạy nói:

- Sứ tì nghinh tiếp chậm trễ, xin chủ nhân thứ tội.

Hư Trúc chắp tay trả lễ nói:

- Bốn vị tỉ tỉ bất tất đa lễ.

Bốn cô gái cùng ngẩng đầu lên, mọi người ai nấy giật mình. Chỉ thấy

cả bốn người cao bằng nhau, người cũng mảnh mai như nhau, mặt mũi

giống hệt, cũng mặt trái soan, mắt đen lay láy, thanh tú khác thường, có

khác chăng chỉ là màu quần áo.

Cô gái mặc áo màu cánh sen nói:

- Bốn chị em tì tử cùng một bọc sinh tư, Đồng mỗ mỗ đặt tên cho

tiểu tì là Mai Kiếm, còn ba cô em đây là Lan Kiếm, Trúc Kiếm, Cúc

Kiếm6. Vừa rồi gặp các vị tỉ muội Hạo Thiên, Chu Thiên mới biết đầu

đuôi mọi chuyện. Hiện tại tì tử đã đóng chặt cửa Độc Tôn Sảnh lại rồi,

bọn nô tài to gan làm phản này xử trí ra sao, xin chủ nhân phát lạc.

Quần hào thấy cô ta tự xưng là bốn chị em đồng bào, bấy giờ mới

hiểu, thảo nào giống hệt nhau, lại thêm dung nhan tú lệ, ăn nói thanh tao,

ai nấy đều có bụng mến, ngờ đâu nói đến câu sau cùng, Mai Kiếm gọi

mình là “bọn nô tài to gan làm phản”, quả là hết sức vô lễ, lập tức có hai

6

hán tử xông ra, một người cầm đơn đao, một người cầm đôi phán quan

bút, cùng quát mắng:

- Con nhãi kia, ngươi tràng ba khoát bảy nói...

Đột nhiên lóe lên một luồng ánh sáng xanh thấp thoáng, trường kiếm

Lan Kiếm, Trúc Kiếm đã vung ra, kế đó là tiếng loảng xoảng, hai cổ tay

của hai gã kia đã bị chém đứt, cả bàn tay lẫn binh khí đều rơi. Chiêu đó

nhanh nhẹn khôn tả, hai người tay đã cụt rồi, miệng vẫn còn tiếp:

-... tầm bậy tầm bạ! Ối ối!

Hai người cùng la hoảng lên, nhảy ngược về sau, máu me vung vãi

đầy mặt đất. Hai cô gái vừa ra tay đã chặt đứt cổ tay hai gã kia, những

người còn lại tuy cũng tự cho rằng võ công mình cao hơn hai người kia

nhiều, nhưng cũng chẳng một ai dám tiến ra động thủ, huống chi thấy bốn

phía tòa đại sảnh này đều bằng đá hoa cương dày chắc lạ thường, không

biết bên trong còn dấu cơ quan gì lợi hại, ai nấy mặt mày bần thần, không

người nào dám lên tiếng.

Trong đám đông đột nhiên ai đó kêu lên khè khè phá tan bầu không

khí yên lặng. Mọi người đều thất sắc biết ngay lại có người bị lá bùa Sinh

Tử đòi mạng, một đại hán cao to như tượng đồng đen nhảy ra, hai mắt đỏ

ngầu, giơ tay cào xé y phục trước ngực, lập tức không ít người kêu lên:

- Chúa đảo Thiết Ngao! Chúa đảo Thiết Ngao Cáp Đại Bá.

Gã họ Cáp mồm kêu la, vùng vẫy như một con mãnh hổ bị thương,

giơ nắm tay to như cái bát, bình một tiếng, đấm xuống một chiếc trà kỷ

vỡ tan tành rồi xông thẳng vào Cúc Kiếm.

Cúc Kiếm thấy bộ dạng gớm ghiếc của y, quên mất rằng mình kiếm

pháp cao cường, sợ hãi, vội nhảy vào lòng Hư Trúc. Cáp Đại Bá giơ hai

bàn tay to như hai chiếc quạt nan chộp vào Mai Kiếm. Bốn chị em sinh tư

này tâm ý tương thông, Cúc Kiếm sợ đến run bắn lên, Mai Kiếm cũng đã

cảm ứng rồi, vừa thấy Cáp Đại Bá xông tới, cũng kinh hoảng kêu lên một

tiếng, lẻn vào trốn sau lưng Hư Trúc.

Cáp Đại Bá chộp không trúng, vung hai tay định quay lại móc mắt

mình ra. Hư Trúc kêu lên:

- Không được!

Y phất tay áo một cái, trúng ngay khuỷu tay Cáp Đại Bá, hai tay gã

liền thõng xuống. Hư Trúc nói:

- Vị huynh đài này bị Sinh Tử Phù trong cơ thể phát tác, tại hạ muốn

tìm cách chữa cho y.

Y lập tức sử dụng chiêu Dương Ca Thiên Quân trong Thiên Sơn Lục

Dương Chưởng vỗ lên huyệt Linh Đài trên lưng Cáp Đại Bá. Cáp Đại Bá

rùng mình luôn mấy cái, toàn thân uể oải tưởng như không còn hơi sức gì

cả. Bỗng nhiên thanh quang thấp thoáng, hai thanh trường kiếm từ hai

bên đâm vào Cáp Đại Bá, chính là do Lan Kiếm, Trúc Kiếm thừa cơ tấn

công. Hư Trúc nói:

- Không nên!

Y vung tay đoạt luôn hai thanh kiếm, lẩm bẩm:

- Chết thật! Chết thật! Biết được y bị trúng Sinh Tử Phù vào chỗ nào

đây?

Hư Trúc tuy học được phép phá giải Sinh Tử Phù nhưng dẫu sao kiến

thức thiển lậu, nhìn không ra Cáp Đại Bá bị trúng Sinh Tử Phù ở nơi nào,

chiêu Dương Ca Thiên Quân ra tay quá mạnh khiến cho Cáp Đại Bá chịu

không nổi. Cáp Đại Bá lắp bắp:

- Trúng... trúng... tại... tại...Huyền Khu... Khí... Khí... Hải... Ti...

Không Trúc...

Chiêu Dương Ca Thiên Quân của Hư Trúc đã khiến cho thần trí Cáp

Đại Bá tỉnh táo lại rồi. Hư Trúc mừng rỡ nói:

- Tự huynh đài biết được thì hay lắm.

Lập tức dùng pháp môn Đồng Mỗ truyền thụ cho, dùng sức thuần

dương của Thiên Sơn Lục Dương Chưởng hóa giải hàn băng Sinh Tử Phù

tại ba huyệt Huyền Khu, Khí Hải và Ti Không Trúc.

Cáp Đại Bá đứng thẳng dậy, hoa chân múa tay mừng rỡ như người

điên, đột nhiên quì phục xuống, bình bình bình rập đầu lạy Hư Trúc

miệng nói:

- Ân công ở trên, tính mạng Cáp Đại Bá này là do lão nhân gia ban

cho, từ nay về sau ân công có sai bảo gì, Cáp Đại Bá dù phải nhảy vào

nước sôi, xông vào lửa bỏng cũng không từ nan.

Hư Trúc đối với người trước nay cung cẩn, thấy Cáp Đại Bá hành lễ,

cũng vội vàng quì xuống hoàn lễ, bình bình bình khấu đầu đáp lại nói:

- Tại hạ không dám nhận trọng lễ, huynh đài rập đầu, ta cũng rập

đầu trả lễ.

Cáp Đại Bá lớn tiếng nói:

- Ân công mau mau đứng lên, ân công rập đầu thật có khác gì giết

tiểu nhân không bằng.

Để biểu lộ tấm lòng cảm kích, y lại rập đầu thêm mấy bận nữa mới

thôi. Hư Trúc thấy y rập đầu cũng vội vàng hoàn lễ.

Hai người cùng quì dưới đất vái nhau như giã gạo, bỗng nghe mấy

trăm người cùng kêu lên:

- Giải Sinh Tử Phù cho tôi với, giải Sinh Tử Phù cho tôi với!

Những người bị trúng Sinh Tử Phù liền nhao nhao xông lên như đàn

ong, vây chặt hai người lại. Một lão già đỡ Cáp Đại Bá lên nói:

- Thôi đừng rập đầu nữa. Mọi người ai nấy đang xin ân công ra tay

trị độc cứu mạng.

Hư Trúc thấy Cáp Đại Bá đứng lên rồi, lúc ấy mới đứng dậy nói:

- Các vị không phải gấp, nghe tôi nói một lời đã.

Lập tức trong đại sảnh ai nấy im bặt. Hư Trúc nói:

- Muốn phá giải Sinh Tử Phù thì phải biết đích xác ở bộ vị nào, các

vị tự mình có biết lấy mình hay chăng?

Cả bọn lại loạn cả lên, có người nói:

- Tôi biết!

Người khác lại nói:

- Tôi trúng tại huyệt Ủy Trung và huyệt Nội Đình.

Có người thì nói:

- Tôi toàn thân đau nhức, con mẹ nó chẳng biết trúng ở huyệt quái

quỉ nào!

Người khác lại nói:

- Tôi trên người đau đớn ngứa ngáy, mỗi tháng một khác, cái bùa

Sinh Tử đó biết đi.

Đột nhiên có người quát lên:

- Mọi người không được lộn xộn, mỗi người nói một câu Hư Trúc Tử

tiên sinh làm sao nghe cho hết được?

Người lên tiếng quát nạt chính là kẻ đứng đầu quần hào Ô Lão Đại

nên ai nấy đều dịu xuống. Hư Trúc nói:

- Tại hạ được Đồng Mỗ truyền thụ phép giải Sinh Tử Phù...

Bảy tám người nhịn không nổi reo ầm lên:

- Thế thì hay quá! Hay quá!

- Tính mạng chúng mình có cơ cứu được rồi!

Lại nghe Hư Trúc nói tiếp:

-... tuy định bệnh nhận huyệt cực kỳ nông cạn nhưng các vị cũng

đừng lo, những ai biết được bộ vị Sinh Tử Phù, tại hạ sẽ ra tay giúp các vị

trị ngay. Còn như không biết, mình sẽ từ từ tìm hiểu, hỏi thêm những

bằng hữu nào tinh thông y đạo, trị bao giờ khỏi thì thôi.

Quần hào mừng rỡ reo hò khiến tiếng vang ầm ầm trong đại sảnh.

Qua một hồi lâu, tiếng la hét mới dần dần ngừng lại. Mai Kiếm lạnh lùng

nói:

- Chủ nhân bằng lòng trục Sinh Tử Phù ra cho các ngươi, đó là vì

lòng từ bi của lão nhân gia. Thế nhưng các ngươi to gan làm phản, khiến

cho Đồng Mỗ phải ly cung hạ sơn, đến nỗi qui tiên ở bên ngoài, lại tấn

công lên Phiêu Miểu Phong, làm chết bao nhiêu là chị em trong Quân

Thiên Bộ, cái món nợ đó tính sao đây?

Lời đó nói ra, mọi người ai nấy đều ngẩn ngơ, trong lòng không khỏi

chột dạ, nghĩ thầm lời Mai Kiếm quả không sai, Hư Trúc là truyền nhân

của Đồng Mỗ, không thể không xét đến tội của mọi người đã phạm phải.

Có người toan mở miệng van xin nhưng chợt nghĩ, làm chết Đồng Mỗ, tạo

phản Linh Thứu Cung nào phải chuyện thường, đâu có thể chỉ nói vài câu

là xong? Thành thử câu nói ra đến đầu môi rồi lại rụt về.

Ô Lão Đại nói:

- Vị tỉ tỉ đây trách cứ thật có lý, tội của bọn chúng tôi quả là to, cam

nguyện Hư Trúc tiên sinh trách phạt sao cũng được.

Y đoán được tính tình bụng dạ Hư Trúc trung hậu thực thà, không thể

nào độc ác tàn nhẫn như Đồng Mỗ, nếu để y ra tay trừng phạt, so với Mai

Lan Cúc Trúc bốn sứ tì nhẹ hơn nhiều, thành thử mở lời xin y.

Quần hào không ít người hiểu ý lại bắt đầu nhao nhao lên:

- Quả đúng như thế, chúng tôi tội nghiệt nặng nề, Hư Trúc Tử tiên

sinh trách phạt sao cũng cam tâm chịu lãnh.

Có người nghĩ đến nỗi thống khổ của Sinh Tử Phù khi đòi mạng,

khuỵu hai chân quì ngay xuống. Hư Trúc còn chưa biết tính sao, quay

sang hỏi Mai Kiếm:

- Mai Kiếm tỉ tỉ xem phải xử trí thế nào cho phải đây?

Mai Kiếm đáp:

- Bọn này chẳng phải là phường tử tế gì, giết chết biết bao nhiêu chị

em trong Quân Thiên Bộ, không thể không bắt chúng đền mạng mới

xong.

Phó động chủ Vô Lượng Động là Tả Tử Mục vái Mai Kiếm một cái

thật sâu nói:

- Cô nương, chúng tôi trên người trúng phải Sinh Tử Phù quả thực

thảm khốc không sao kể xiết, vừa nghe nói Đồng mỗ mỗ lão nhân gia

vắng mặt không có trên núi, bụng dạ lo lắng thành thử phạm phải sai

lầm, bây giờ có hối cũng không kịp. Cầu xin cô nương khoan hồng đại

lượng, nói tốt với Hư Trúc Tử tiên sinh giúp cho vài câu.

Mai Kiếm mặt sầm xuống nói:

- Những kẻ nào phạm tội giết người, mau mau tự chặt cánh tay phải

của mình đi, trừng trị như thế là nhẹ lắm rồi.

Cô ta vừa mở lời nghĩ lại tự mình phát hiệu thi lệnh xem ra không

hợp lý, vội vàng quay sang hỏi Hư Trúc:

- Chủ nhân xem thế có được chưa?

Hư Trúc thấy xử tội như thế quá ư nặng nề, nhưng cũng không muốn

mất lòng Mai Kiếm, ngập ngừng đáp:

- Cái đó... cái đó... ôi! Cái đó...

Trong đám đông một người chạy vọt ra, chính là vương tử nước Đại

Lý Đoàn Dự. Anh chàng này tính thích bình luận thị phi, hay xía vào

chuyện người khác, quay sang Hư Trúc chắp tay, cười nói:

- Nhân huynh, các bằng hữu đây tấn công lên Phiêu Miểu Phong,

tiểu đệ vốn dĩ không tán thành chút nào, thế nhưng khuyên họ khô cả cổ

mà không chịu nghe. Hôm nay tất cả gây ra đại họa, nhân huynh muốn

trách phạt thì cũng là chuyện nên làm. Tiểu đệ xin với nhân huynh trừng

phạt những người này một phen, liệu có được không?

Hôm đó quần hào định giết Đồng Mỗ uống máu ăn thề, Đoàn Dự

cực lực ngăn trở, Hư Trúc chính mắt trông thấy, biết chàng công tử này

bụng dạ nhân hiệp nên sinh lòng kính trọng, mình cùng Đồng Mỗ bị Lý

Thu Thủy đánh từ trên cao muôn trượng rơi xuống cũng được y cứu thoát,

huống chi chính mình hiện giờ cũng chưa biết phải tính sao, nghe y nói

thế vội vàng chắp tay nói:

- Tại hạ kiến thức thiển lậu, không biết xử sự. Đoàn công tử ra mặt

lo liệu giùm, tại hạ cực kỳ cảm kích.

Quần hào lúc đầu thấy Đoàn Dự đi ra thay mặt xử phạt bọn họ nên

đâu có phục. Những người tính nóng đã toan mở miệng chửi rủa, đến khi

Hư Trúc bằng lòng chấp nhận, lời nói đến cửa miệng vội rút về. Đoàn Dự

vui mừng nói:

- Thế thì hay lắm!

Chàng quay lại đối diện với quần hùng nói:

- Những điều sai quấy quí vị đã phạm phải, thực là quá lớn nên cách

thức ta đưa ra trừng trị cũng không thể nhẹ. Hư Trúc Tử tiên sinh đã

nhường cho ta đứng ra giải quyết, nếu các vị như phản kháng thì e rằng

Hư Trúc Tử lão huynh sẽ không chịu giải lá bùa Sinh Tử trên người các vị

đâu. Ha ha, điều khoản thứ nhất, tất cả phải đến trước linh sàng Đồng

Mỗ, cung kính rập đầu tám cái, khi lạy phải chăm chú yên lặng, thành

khẩn sám hối tội lỗi, kẻ nào trong bụng chửi thầm thì tội gia tăng một

bậc.

Hư Trúc mừng lắm nói ngay:

- Đúng lắm! Đúng lắm! Khoản thứ nhất xử như thế thật là phải phép.

Quần hào vốn dĩ sợ anh chàng đồ gàn này sẽ đưa ra một hình phạt

quái lạ khó mà đảm đương nổi, ai nấy trong lòng nơm nớp không an, bây

giờ nghe nói phải khấu đầu trước linh sàng Đồng Mỗ, ai nấy nghĩ thầm:

“Người chết là chuyện lớn, dù có phải rập đầu vài cái trước linh sàng bà

ta thì có đáng gì đâu? Huống chi nếu như ta chửi thầm lão tặc bà thì làm

sao y biết được? Lão tử khấu đầu thì cứ khấu đầu, còn chửi mụ giặc già

thì cứ chửi”. Nghĩ thế mọi người đều lên tiếng đáp ứng.

Đoàn Dự thấy đề mục thứ nhất mình đưa ra được mọi người đồng ý,

tinh thần phấn chấn bèn nói:

- Điều thứ hai, mọi người phải hành lễ trước linh sàng chư tỉ tỉ Quân

Thiên Bộ tử nạn. Người nào giết người thì phải rập đầu, mặc niệm sám

hối, trên người phải mặc tang phục sô gai khóc lóc thảm thiết. Người nào

không giết người thì phải vái thật sâu, Hư Trúc Tử nhân huynh ngoài việc

trị bệnh cho họ còn thưởng thêm tiền.

Trong số quần hào, đến quá nửa tay không dính máu trên Phiêu

Miểu Phong lên tiếng đáp ứng trước. Những người có nhúng tay vào việc

giết người của Quân Thiên Bộ thấy chàng bắt khấu đầu mặc tang phục,

so với Mai Kiếm bắt họ phải chặt cánh tay phải thì còn nhẹ gấp vạn lần

nên cũng không ai dám nói ra nói vào câu nào.

Đoàn Dự lại tiếp:

- Còn khoản thứ ba ư? Tất cả mọi người phải vĩnh viễn thần phục

Linh Thứu Cung không bao giờ được thay lòng đổi dạ. Hư Trúc Tử tiên

sinh nói gì thì mọi người phải tuân tòng hiệu lệnh. Không những phải

cung kính với Hư Trúc Tử tiên sinh, cả với Mai Lan Cúc Trúc bốn vị tỉ tỉ

muội muội này, cũng khải nể nang, hóa địch thành bạn, không bao giờ

được dùng đao thương. Nếu như có người nào không phục thì cứ việc tiến

lên tỉ thí với Hư Trúc Tử tiên sinh vài chiêu quyền cước, để xem y cao

minh hay là ngươi lợi hại?

Quần hào nghe Đoàn Dự nói thế ai nấy hò reo:

- Dĩ nhiên là chịu! Dĩ nhiên là chịu!

Lại có người nói:

- Công tử định tội như thế, quả là lợi cho chúng tôi quá, không biết

ngoài ra còn gì nữa không?

Đoàn Dự vỗ tay một cái, cười nói:

- Không còn gì cả!

Chàng quay sang nói với Hư Trúc:

- Ba khoản trừng trị của tiểu đệ thế đã được chưa?

Hư Trúc chắp tay luôn mồm đáp:

- Đa tạ! Đa tạ! Thế là được lắm rồi!

Y liếc mắt nhìn bọn Mai Kiếm, vẻ mặt hơi có vẻ ngượng ngập. Lan

Kiếm nói:

- Chủ nhân là đầu não của Linh Thứu Cung dù nói gì thì bọn bọn tì

tử cũng đều tuân theo cả. Chủ nhân khoan hồng độ lượng, tha cho bọn nô

tài này, cũng chẳng cần phải vì chúng tôi mà áy náy.

Hư Trúc mỉm cười nói:

- Không dám! Ồ, cái này... trong lòng ta còn mấy câu, không biết...

không biết có nên nói ra không?

Ô Lão Đại đáp:

- Ba mươi sáu động, bảy mươi hai đảo vốn dĩ là hạ thuộc của Phiêu

Miểu Phong, tôn chủ có điều gì sai bảo thì không ai dám phản kháng. Ba

điều khoản trừng trị của Đoàn công tử quả là quá ư khoan hồng. Tôn chủ

muốn trách phạt gì thêm, tất cả ai cũng cam tâm chịu lãnh.

Hư Trúc đáp:

- Ta tuổi trẻ, kiến thức nông cạn, chẳng qua may được Đồng mỗ mỗ

dạy cho chút ít võ công, hai tiếng “tôn chủ” gì đó, quả là xấu hổ không

dám nhận. Ta có hai ý kiến, cái đó... cái đó... chẳng biết đúng hay sai,

đánh liều nói ra, cái đó... xin các vị tiền bối góp ý giùm.

Y từ nhỏ đến giờ chỉ luôn luôn bị sai khiến chỉ bảo, lúc nào cũng

dưới quyền người khác, xưa nay chưa bao giờ có chủ ý gì, đứng trước đám

đông lại càng bối rối, có mấy câu mà ấp a ấp úng, thần thái ngữ khí hết

sức khiêm hòa.

Mai Lan Cúc Trúc bốn nàng ai cũng nghĩ thầm: “Không biết chủ

nhân có chuyện gì mà đối với bọn nô tài này lại khách sáo đến thế?”. Ô

Lão Đại đáp:

- Tôn chủ khoan hồng đại lượng tha hết tất cả các trọng tội cho

chúng tôi, lại đối với bề dưới dễ dãi như thế, các anh em dù phải gan óc

lầy đất cũng không báo đáp được một trong vạn phần ân đức. Tôn chủ có

lệnh gì xin cứ việc sai bảo.

Hư Trúc đáp:

- Được! Được! Ta nếu có sai lầm, xin các vị... các vị đừng cười. Ta

định nói hai điều. Điều thứ nhất ư! Xem ra có chút tư tâm, tại hạ... tại hạ

xuất thân từ chùa Thiếu Lâm, vốn dĩ... vốn là một chút tiểu, xin các vị

sau này hành tẩu giang hồ, đừng làm khó dễ các tăng tục đệ tử phái

Thiếu Lâm. Chuyện đó ta chỉ cầu xin các vị chút tình, không dám bảo là

ra lệnh.

Ô Lão Đại lớn tiếng nói:

- Tôn chủ ra lệnh: Từ nay về sau các anh em đi lại trên giang hồ, gặp

phải các đại sư phụ và tục gia đệ tử phái Thiếu Lâm thì phải kính trọng,

nhất quyết không để đắc tội, nếu không sẽ bị trừng trị thích đáng không

tha.

Quần hào cùng đáp:

- Tuân lệnh!

Hư Trúc thấy mọi người bằng lòng cũng can đảm hơn một chút, chắp

tay nói:

- Đa tạ! Đa tạ! Còn việc thứ hai, xin các vị thể niệm đức hiếu sinh

của trời đất, lòng từ bi của nhà Phật, xin đừng tùy tiện giết hại người

khác. Hay nhất là đừng sát sinh, dù cho con sâu cái kiến cũng là một

mạng, nếu có thể ăn chay được thì lại càng hơn, có điều việc này không

phải dễ, đến ngay ta cũng từng phá giới ăn mặn. Vì thế... cái này...

chuyện giết người ư, nói chung là không tốt, nếu không giết người thì tốt

hơn, có điều ta... ta cũng đã giết người rồi, sở dĩ là...

Ô Lão Đại lớn tiếng nói:

- Tôn chủ ra lệnh: Tất cả các thuộc hạ Linh Thứu Cung, từ nay

không được giết bừa bãi người vô tội, nếu không sẽ bị trừng phạt nặng

nề.

Quần hào lại đồng thanh:

- Tuân lệnh!

Hư Trúc liên tiếp chắp tay nói:

- Ta... ta thật cảm kích hết sức, không nói nên lời, các vị làm điều

tốt, không làm điều xấu, ấy là tích thêm công đức thiện nghiệp cho mình,

thể nào củng được phúc báo vô lượng.

Y quay sang Ô Lão Đại cười nói:

- Ô tiên sinh, mấy câu của tiên sinh thật rành mạch rõ ràng, ta nói

chẳng đâu vào đâu, chẳng hay... chẳng hay Sinh Tử Phù của tiên sinh ở

chỗ nào? Để ta giải trừ cho ông trước.

Ô Lão Đại sở dĩ dám liều lĩnh đứng ra cầm đầu phản loạn cũng chỉ là

để giải trừ bùa Sinh Tử trong cơ thể, nghe thấy Hư Trúc bằng lòng gỡ bùa

cho mình, từ nay không còn sợ con trùng nằm sâu trong xương tủy kia

nữa, thật sung sướng không đâu kể hết, trong lòng cảm kích, quì hai gối

lạy phục xuống. Hư Trúc vội vàng quì xuống hoàn lễ, hỏi thêm:

- Ô tiên sinh, vết thương vì tùng cầu nơi bụng ông, nay đã đỡ chưa?

Ông uống Đoạn Trường Hủ Cốt Hoàn, mình sẽ tìm cách giải độc tính đó

mới được.

Bốn chị em Mai Kiếm bấy giờ mới vận động cơ quan, di chuyển tảng

đá chắn ngoài cửa, để cho chư nữ của Chu Thiên, Hạo Thiên, Huyền

Thiên chín bộ tiến vào đại sảnh. Phong Ba Ác và Bao Bất Đồng hai người

vẫn còn lèm bèm ủng oẳng, cùng đi với Đặng Bách Xuyên và Công Dã

Can. Bốn người bọn họ ra ngoài đòi đấu với Đồng Mỗ, đụng phải ngay

chư nữ tám bộ. Bao Bất Đồng ngôn ngữ phách lối, Phong Ba Ác tính tình

hung hăng, qua lại mấy câu đã cùng những người đàn bà động thủ. Chẳng

mấy chốc Đặng Bách Xuyên và Công Dã Can cũng gia nhập tiếp tay, bốn

người võ công tuy cao thật nhưng dẫu sao ít không đánh lại số đông, vừa

đánh vừa chạy nhưng ai nấy đều bị thương, nếu đại môn chỉ mở chậm

một lát, Mai Lan Cúc Trúc Kiếm không lên tiếng ngăn trở, bốn người nếu

không bị bắt thì cũng khó lòng toàn mạng.

Mộ Dung Phục thấy tình hình trở nên nhạt nhẽo nên cùng bọn Đặng

Bách Xuyên cáo từ hạ sơn. Trác Bất Phàm và Phù Dung tiên tử Thôi Lục

Hoa cũng lẳng lặng đi mất. Hư Trúc thấy bọn Mộ Dung Phục định đi, vội

cố hết sức lưu khách. Mộ Dung Phục nói:

- Tại hạ đắc tội với Phiêu Miểu Phong, thật là ngượng ngập, may

được huynh đài không trách phạt, đã nhận lãnh thịnh tình há đâu lại còn

dám làm phiền hơn nữa?

Hư Trúc đáp:

- Có sao đâu! Có sao đâu? Hai vị công tử văn võ song toàn, thật là

anh hùng, tại hạ hết sức ngưỡng mộ, vẫn mong... vẫn mong... vẫn mong

có dịp... được học hỏi hai vị công tử. Tôi... tôi quả là vụng về... vùng về

chết đi được.

Bao Bất Đồng mới rồi giao phong cùng chư nữ, quả bất địch chúng,

trên người bị mấy vết thương, đang cáu tiết, nghe Hư Trúc lắp bắp giữ

khách, lại được Mộ Dung Phục nói nhỏ là trong người y có dấu bức tranh

vẽ Vương Ngữ Yên, nghĩ thầm: “Thằng giặc trọc này giả nhân giả nghĩa,

đã là đệ tử Phật môn, vậy mà đối với Vương cô nương nhà ta có lòng kia

ý nọ, đúng là một dâm tăng không giữ thanh qui”. Y liền nói:

- Tiểu sư phụ giữ anh hùng lại là chuyện giả, còn lưu mỹ nhân mới

chính là chuyện thực, sao không nói thẳng ra là muốn giữ Vương cô

nương ở trên Phiêu Miểu Phong?

Hư Trúc ngạc nhiên đáp:

- Ông... ông nói gì? Ta muốn lưu giữ mỹ nhân nào thế?

Bao Bất Đồng đáp:

- Ngươi bụng dạ tà vạy, bộ tưởng người nhà Mộ Dung đều ngốc

nghếch hay sao? Ha ha! Tức cười thiệt!

Hư Trúc giơ tay gãi đầu nói:

- Ta thật không hiểu tiên sinh nói cái chi, mà cũng không thấy

chuyện gì tức cười hết.

Bao Bất Đồng tuy thân đang ở trong đầm rồng hang hổ, nhưng cái

tính ngang bướng của y nổi lên, không còn coi sống chết vào đâu nữa, lớn

tiếng nói:

- Cái thằng giặc trọc kia, ngươi đã là sư chùa Thiếu Lâm, cũng là

danh môn đệ tử, cớ sao lại cải đầu tà phái, cấu kết với bọn quỉ quái yêu

ma? Trông cái mặt ngươi là ta đã lộn ruột rồi. Một ông thầy chùa, o ép

hàng trăm đàn bà con gái làm vợ lớn vợ bé, nhân tình nhân ngãi, chưa đủ

hay sao mà còn toan ngấm nghé Vương cô nương nhà ta? Nè ta bảo cho

ngươi biết, Vương cô nương là người của Mộ Dung công tử bọn ta rồi, cái

thứ ăn mày đòi xôi gấc, cóc tía mà muốn xơi thịt ngỗng trời, đừng hòng

nghe chưa!

Y nổi giận đùng đùng, dậm chân đập tay, chỉ thẳng vào mặt Hư Trúc

mà chửi mắng. Hư Trúc chẳng hiểu ra sao, ấp úng:

- Ta... ta... ta...

Bỗng nghe vù vù hai tiếng, Ô Lão Đại đã cầm thanh Lục Ba Hương

Lộ quỉ đầu dao, còn Cáp Đại Bá thì vác một cây thiết trùy, cùng quát lên,

xông vào đánh Bao Bất Đồng. Mộ Dung Phục biết rằng một khi Hư Trúc

đã bằng lòng giải Sinh Tử Phù cho bọn này thì quần hào sẽ sống chết với

y, hai bên hỗn chiến quả là hung hiểm, thấy Ô Lão Đại và Cáp Đại Bá

xông lên, lạng người một cái đã xông ra trước, sử dụng công phu Đẩu

Chuyển Tinh Di, đẩy thanh quỉ đầu đao chém vào Cáp Đại Bá, còn cây

búa sắt thì phang vào người Ô Lão Đại, keng một tiếng lớn, hai món binh

khí đụng nhau, lửa văng tung tóe.

Mộ Dung Phục đưa tay đẩy nhẹ vào đầu vai Bao Bất Đồng, hất y ra

ngoài xa hơn một trượng, quay sang Hư Trúc chắp tay nói:

- Đắc tội! Xin cáo từ!

Y thấy đại sảnh này có cơ quan, nếu như lại bị đá chặn cửa một lần

nữa thì chỉ còn nước bó tay mặc người ta làm gì thì làm nên lắc người một

cái đã ra tới đại môn. Hư Trúc vội vàng nói:

- Công tử xin hoãn lại một chút, ta quyết chẳng... quyết chẳng có ý

đó đâu... ta... ta...

Mộ Dung Phục lông mày nhướng lên, quay người gằn giọng:

- Phải chăng các hạ tự phụ thiên hạ vô địch, muốn chỉ điểm vài

chiêu chăng?

Hư Trúc xua tay rối rít nói:

- Không!... Không đâu...

Mộ Dung Phục nói:

- Tại hạ chẳng được mời mà tự tiện đến đây, khi ra đi cũng lại mạo

phạm, các hạ không giữ lại không xong hay sao?

Hư Trúc lắc đầu đáp:

- Không... không đâu...ấy là... ôi!

Mộ Dung Phục đứng ở giữa cửa, ngạo nghễ nhìn Hư Trúc cùng quần

hào ba mươi sáu động, bảy mươi hai đảo, Mai Lan Cúc Trúc tứ kiếm, chư

nữ Cửu Thiên Bộ. Mọi người bị khí thế của y nhiếp phục, nhất thời không

ai dám xông ra. Một hồi sau, Mộ Dung Phục phất tay áo một cái nói:

- Thôi đi!

Y ngang nhiên đi ra khỏi cửa, Vương Ngữ Yên và bọn Đặng Bách

Xuyên lục tục theo sau. Ô Lão Đại hậm hực nói:

- Tôn chủ, nếu như để cho y xuống được Phiêu Miểu Phong thì mình

còn làm người sao được? Xin tôn chủ ra lệnh chặn họ lại.

Hư Trúc lắc đầu:

- Thôi bỏ qua đi! Ta... ta thật không hiểu, không hiểu sao đột nhiên y

lại giận dữ thế. Ôi, quả không sao hiểu được...

Ô Lão Đại nói:

- Vậy thì để thuộc hạ ra bắt vị Vương cô nương kia lại.

Hư Trúc vội đáp:

- Không được! Không được!

Vương Ngữ Yên thấy Đoàn Dự không ra khỏi đại sảnh, quay lại nói:

- Đoàn công tử, hẹn gặp lại.

Đoàn Dự thảng thốt, lòng se lại, cổ họng dường như bị nghẹn đi, cố

gắng mãi mới nói được:

- Vâng! Sẽ... sẽ gặp lại. Tôi... tôi... để tôi đi với cô...

Chàng thấy hình bóng nàng mỗi lúc một xa, cũng không quay đầu,

trong tai còn văng vẳng lời Bao Bất Đồng: “Vương cô nương là người của

Mộ Dung công tử bọn ta rồi, cái thứ ăn mày đòi xôi gấc, cóc tía mà muốn

xơi thịt ngỗng trời, đừng có hòng...” Đúng rồi, khi Mộ Dung công tử ra

khỏi sảnh môn, thần uy lẫm lẫm, anh hùng biết bao! Y chỉ giơ tay đã hóa

giải ngay được chiêu số của hai kình địch, võ công giỏi là nhường nào!

Còn cái hạng ta, trói gà không chặt, đi đâu xấu đó, nàng có coi vào đâu?

Vương cô nương mỗi khi nhìn biểu ca, ánh mắt đắm đuối, vừa thương

yêu, vừa ngưỡng mộ, còn ta... Đoàn Dự ơi, quả ngươi đúng là một con cóc

tía mà thôi.

Trong đại sảnh hai người đứng sững như trời trồng, Hư Trúc thì bụng

đầy nghi hoặc, gãi đầu ngơ ngác, còn Đoàn Dự thì đau lòng ly biệt, hồn

vía đâu đâu. Hai bên ngơ ngẩn nhìn nhau.

Một hồi sau, Hư Trúc thở dài một tiếng, Đoàn Dự cũng thở hắt ra

nói:

- Nhân huynh, hai ta đồng bệnh tương lân7, mối nhung nhớ ghi sâu

trong tâm khảm này, làm sao quên được?

Hư Trúc nghe nói thế, mặt đỏ bừng, không hiểu sao y lại biết đến

“mộng trung nữ lang” của mình được, ấp úng hỏi:

- Đoàn công tử, sao công tử lại... lại biết được chuyện này?

Đoàn Dự đáp:

- Bất tri Tử Đô chi mỹ giả, vô mục giả dã. Bất thức bỉ xu chi mỹ giả,

phi nhân giả dã. Ái mỹ chi tâm, nhân giai hữu chi8. Này nhân huynh, ta

với ngươi hai người từ nay lưu lạc góc biển chân trời, nhưng mối hận này

chẳng bao giờ nguôi.

Nói xong lại thở dài sườn sượt. Chàng thấy Hư Trúc trong người có

dấu bức hình Vương Ngữ Yên, mê mẩn ái mộ nàng chẳng khác gì mình,

vừa rồi Mộ Dung Phục và Hư Trúc xung đột, cũng chỉ vì đó mà ra, bèn

nói:

- Nhân huynh võ công tuyệt đính, thế nhưng đã nói đến chữ tình thì

chỉ là duyên phận, dù văn tài võ học đến đâu, nếu đã vô duyên thì chẳng

thể nào thành được.

Hư Trúc lẩm bẩm nhắc lại:

- Quả đúng thế. Phật dạy là vạn pháp cũng đều do duyên mà ra, mọi

sự đều là duyên phận...đúng thế... duyên phận kia... khả ngộ bất khả

cầu... đúng là như thế. Một khi xa nhau rồi, trong cõi đời mang mang, biết

bao giờ mới tìm lại được?

Y nói đến là “mộng trung nữ lang” nhưng Đoàn Dự lại tưởng y nói

đến Vương Ngữ Yên. Hai người đều hâm hâm cám hấp, không thông thế

vụ, thành ra càng nói lại càng tâm đầu ý hợp.

7 8

Chư nữ trong cung Linh Thứu liền bày tiệc, Hư Trúc và Đoàn Dự

nắm tay nhau cùng ngồi vào bàn. Quần hào các động, các đảo đều là

thuộc hạ của Linh Thứu Cung, nên chẳng ai dám ngồi cùng mâm với Hư

Trúc. Hư Trúc không thông việc đãi khách, thấy người khác không lên,

cũng không ra lời mời mọc, chỉ cùng Đoàn Dự hai người chén chú chén

anh.

Đoàn Dự thì toàn tâm toàn ý ái mộ Vương Ngữ Yên, luôn mồm suýt

soa ca ngợi cô nàng, không phải tính tình hòa thuận dịu dàng thì cũng tư

dung tuyệt thế trên đời khó gặp.

Hư Trúc thì lại tưởng Đoàn Dự khen “người trong mộng” của mình,

chẳng dám hỏi tại sao anh chàng lại biết như thế, nhưng cũng không dám

buông lời hỏi thăm lai lịch ý trung nhân, ngồi nghe mà tim đập thình

thình, nghĩ bụng: “Ta cứ tưởng một khi Đồng Mỗ chết đi rồi thì trên đời

không còn ai biết được cô nương đó ở đâu, may Trời còn thương, Đoàn

công tử lại nhận ra được. Thế nhưng nghe câu nào câu nấy vị công tử này

đều hết sức ái mộ, đầy vẻ nhớ nhung, nếu mình hở môi ra là đã từng cùng

nàng ở nơi hầm băng vui vầy cá nước, Đoàn công tử ắt sẽ nổi giận, bỏ

tiệc đi ngay thì dự tính nghe ngóng của mình thành công cốc”.

Y càng nghe Đoàn Dự ca tụng cô gái càng thấy hợp ý nên cũng

thành thực phụ họa vài câu. Hai người người nào cũng tranh nhau nói về

người tình của mình, có điều không ai đề cập đến tên tuổi cô nương kia

nên câu chuyện càng lúc càng thêm gắn bó. Hư Trúc nói:

- Đoàn công tử, nhà Phật có nói rằng mọi việc trên đời không qua

khỏi chữ duyên. Kinh có viết: “Chư pháp tòng duyên sinh, chư pháp tòng

duyên diệt. Ngã Phật đại sa môn, tường tác như thị thuyết”.9 Đạt Ma tổ sư

cũng dạy rằng: “Chúng sinh vô ngã, khổ lạc tùy duyên”.10 Nếu như mình

có được điều gì sung sướng ấy cũng chẳng qua “túc duyên sở cấu, kim

phương đắc chi. Duyên tận hoàn vô, hà hỉ chi hữu?”11

9

10 11

Đoàn Dự đáp:

- Đúng đó! Chính là cái cảnh giới “Đắc thất tùy duyên, tâm vô tăng

giảm”12

Tại nước Đại Lý Phật pháp xương thịnh, Đoàn Dự từ nhỏ đã đọc kinh

sách, hai người kẻ dẫn kinh Kim Cương thì người kia lôi kinh Pháp Hoa ra

đối chiếu, an ủi lẫn nhau, than thở giùm nhau, chén thù chén tạc quả là

có cái tình đồng bệnh. Mai Lan Cúc Trúc bốn tì nữ thay phiên đi lên

chuốc rượu, Đoàn Dự uống một chén, Hư Trúc cũng lại một chén, hai

người bác bác tôi tôi mãi đến tận khuya.

Quần hào đứng lên cáo từ được chư nữ đưa đến chỗ nghỉ ngơi. Hư

Trúc và Đoàn Dự tửu ý cũng đã ngà ngà nhưng vẫn mềm môi trò chuyện

mãi.

Hôm xưa Đoàn Dự cùng Tiêu Phong thi uống rượu bên ngoài thành

Vô Tích, dùng nội công đẩy rượu theo ngón tay ra ngoài, lúc này mượn

rượu tiêu sầu là uống thực sự, lè nhè nói:

- Nhân huynh, ta có một vị huynh trưởng kết nghĩa kim lan, họ Kiều

tên Phong, người này quả là một đại anh hùng, là một bậc hào kiệt, võ

công tửu lượng, không ai sánh kịp. Nếu như mà nhân huynh gặp được, thể

nào cũng ái mộ yêu thích lắm, tiếc rằng anh ấy không có ở đây, nếu

không ba người mình kết làm huynh đệ, vui cái vui tâm đầu ý hợp thì quả

là một khoái sự trên đời.

Hư Trúc trước nay chưa hề uống rượu, toàn nhờ nội công tinh thâm,

nãy giờ uống mấy đấu rượu mà chưa say nhưng trong lòng cũng lâng lâng

phiêu lãng, trước nay ăn nói dè dặt, bây giờ cũng thành ăn to nói lớn, hào

khí bùng lên khẳng khái đáp:

- Đoàn công tử nếu đã... nếu đã... không coi thường mỗ, thì hai người

mình kết bái làm anh em, sau này gặp được Kiều đại ca, mình lại lạy

nhau thêm một lần nữa cũng được chớ sao!

Đoàn Dự mừng rỡ nói:

- Hay lắm! Hay lắm! Huynh trưởng bao nhiêu tuổi?

12

Hai người so niên canh, Hư Trúc lớn hơn ba tuổi. Đoàn Dự kêu lên:

- Nhị ca, xin nhận một lạy của tiểu đệ.

Chàng liền đẩy ghế ra, quì xuống vái lạy. Hư Trúc vội vàng hoàn lễ,

chân bỗng bủn rủn ngã nhào về trước. Đoàn Dự thấy y ngã bổ chửng vội

vàng đỡ lên, hai người vô ý đụng phải nhau, thấy đối phương chân khí

cực kỳ sung túc, vội vàng thu liễm khắc chế. Lúc này Đoàn Dự đã say

mèm, chân nam đá chân siêu, đứng không vững. Đột nhiên hai người

cùng cất tiếng cười ha hả, ôm chầm lấy nhau, ngã lăn ra đất. Đoàn Dự

nói:

- Nhị ca nè, tiểu đệ chưa có say đâu nhe, hai đứa mình uống thêm

một trăm chung nữa.

Hư Trúc cũng nói:

- Uống thì uống, tiểu huynh sẽ uống với tam đệ một trận cho đã đời.

Đoàn Dự ngâm:

Chén kia chớ để cho lật ngửa,

Trăng sáng nhìn xem phải mỉm cười.

Trong đời mấy lúc được đắc ý,

Uống cho thỏa chí mới là vui.

Ha ha!

Cùng nhau uống đủ ba trăm chén,

Chưa đủ sao đành dở cuộc chơi...Hai người càng nói càng lè nhè, sau cùng cả hai say quá không còn

biết trời trăng gì nữa.