Thiên Kim Hạ Phủ

Chương 92: Treo cao miễn chiến bài

Edit: hoacodat 

Tưởng Hoa An đã uống rất nhiều rượu, lúc này chỉ sợ thiên hạ không loạn, mang theo các đệ đệ liền đi về phía tân phòng Tưởng Hoa Khoan. Ai ngờ mới đi đến nửa đường, lại bị Tưởng Cát ngăn lại. Hai tay Tưởng Cát ôm ngực, cười dài nói: “Đã sớm biết đám tiểu tử các ngươi không ở yên trong nhà, đêm nay chắc chắn ra ngoài quấy rối, quả nhiên đã tới rồi. Hoa Khoan thật vất vả mới viên phòng, há có thể để mặc cho các ngươi đến dọa? Đều vào trong vườn uống rượu cùng ta. Vừa vặn mới nghiên cứu ra một bộ kiếm pháp, mọi người so chiêu với nhau đi.”

Gần đây Tưởng Hoa Cái đang theo Tưởng Cát học kiếm pháp, nghe được có bộ kiếm pháp mới, ngược lại reo lên: “Ánh trăng đêm nay tốt vậy, múa kiếm dưới ánh trăng cực tiêu sái, tiểu thúc không được giấu riêng đâu đấy.”

Tưởng Hoa An bị gió thổi, cũng dần thanh tỉnh một ít, được rồi, hãy bỏ qua Hoa Khoan một con ngựa. Nhất thời mang các huynh đệ và Tưởng Cát vào trong vườn đi luyện kiếm.

Lại nói Tưởng Hoa Khoan thông qua thực tiễn hiểu rõ đạo lý hết sức tin sách không bằng không đọc sách, thật không có giống như sách quý miêu tả là vẻ mặt hòa nhã, mà là phải thể hiện bản sắc nam nhi, càng đánh càng hăng. Đến nỗi đến ngày hôm sau, Trần Châu căn bản không thể xuống giường. Ngày thứ ba, miễn cưỡng có thể rời giường. Ngày thứ tư, Trần Châu chạy đến phòng Hạ Viên tố khổ nói: “Viên nhi, cả người ta đều đau nhức!”

Hạ Viên thấy bình thường Trần Châu hoạt bát vạn phần nay uể oải không phấn chấn, không khỏi che miệng nở nụ cười, hai người xì xào bàn tán trong chốc lát. Tới buổi tối, Tưởng Hoa Khoan còn muốn tiếp tục chiến đấu thì Trần Châu yếu ớt giơ lên một tấm bảng nhỏ. Tưởng Hoa Khoan nhìn kỹ, trên bài tử viết ba chữ “Miễn chiến bài”. Vì thế, đêm đó Trần Châu có thể ngủ một giấc thật ngon.

Chớp mắt đã qua năm, mới đầu xuân, Quý Thư sai người đến đón Hạ Viên trở về Hạ phủ, nhắc tới nói: “Viên nhi, tháng năm là sinh nhật con, đến lúc đó tự nhiên phải làm lễ cập kê, lễ cập kê qua đi sẽ tùy ý cho con viên phòng rồi, có mấy lời, nương nên nói tỉ mỉ trước với con một chút.” Nói xong kéo Hạ Viên nói tỉ mỉ chuyện đạo làm nàng dâu.


Đợi trở lại phủ Tướng quân, Hạ Viên liền biết được Thượng Tiệp lên miếu Tử Mẫu thỉnh sư bác chọn  ngày tốt cho nàng và Tưởng Hoa An viên phòng. Thực khéo là, chọn ngày lành tháng tốt lại đúng là ngày sinh nhật đó của nàng, cũng chính là ngày làm lễ cập kê. Tính toán, thời gian còn ba tháng.

“Viên nhi, Viên nhi!” Vừa nghe  Hạ Viên đã trở về, Trần Châu vội đến tìm nàng, lôi kéo nói: “Buổi sáng hôm nay trong phủ mới tới hai vị cô nương, muội có nghe nói chưa?”

“Còn chưa nghe đâu, là cô nương nhà ai?” Hạ Viên đợi Trần Châu ngồi xuống, cười nói: “Lần trước Thượng gia phu nhân để Bảo Lan theo chúng ta học thêu, cũng ở thời gian rất dài. Bản thân ta là hiểu rõ ý tứ Thượng gia phu nhân, đáng tiếc phu nhân không nhìn trúng Bảo Lan.”

Thì ra Thượng gia phu nhân thấy Tưởng Hoa An và Tưởng Hoa Khoan cưới vợ tuổi đều nhỏ, nên cho rằng nam nhân phủ Tướng quân thích như vậy, nhất thời lấy cớ Bảo Lan học thêu thùa không tốt, để nàng đến học cùng Hạ Viên và Trần Châu, kỳ thật có ý đến lão Tam Tưởng gia Tưởng Hoa Hồng. Chính là Bảo Lan mới mười tuổi, không nói còn quá trẻ con, tài mạo lại bình thường, không xuất sắc lắm, đừng nói Tưởng Hoa Hồng, chính là Thượng Tiệp và Tưởng lão phu nhân, cũng không nhìn trúng. Sau đó Thượng gia phu nhân thấy Tưởng gia cũng không có ý tứ, thế này mới đến đón Bảo Lan về. Vì chuyện này, nên lúc này Hạ Viên cho rằng phu nhân nhà ai đó lại đưa cô nương đến đây học thêu thùa nữa, không nghĩ Trần Châu khoát tay nói: “Lúc này đến hai vị cũng là đại cô nương, chỉ sợ sẽ ở lâu.” 

Trần Châu cười cười nói luyên thuyên nửa ngày. Thì ra hai vị cô nương kia là thân tôn nữ một vị họ hàng xa của Tưởng lão phu nhân, một vị tên là Phạm Vi, một vị tên là Phạm Tinh. Người Phạm gia trong nhà suy tàn, lại gặp lúc hỏa hoạn, chỉ có hai người các nàng chạy thoát được. Vì lúc trước Phạm Vi từng đi theo tổ mẫu tới bái kiến Tưởng lão phu nhân, nên lúc này dẫn theo muội muội Phạm Tinh tìm đến nương tựa Tưởng lão phu nhân, chỉ khóc cầu xin nguyện ở phủ Tướng quân làm nô làm tỳ, cũng tốt hơn lưu lạc bên ngoài.

Thỉnh an Thượng Tiệp xong, Hạ Viên liền đi gặp Tưởng lão phu nhân, thấy Tưởng lão phu nhân đang cùng hai vị cô nương lạ mặt nói chuyện, nhất thời liền biết hai vị cô nương kia chính là hai vị Phạm Vi và Phạm Tinh mà Trần Châu đã nói muốn đến phủ Tướng quân tìm nơi nương tựa. 

Thấy Hạ Viên đi vào, Tưởng lão phu nhân nói với Phạm Vi và Phạm Tinh: “Đây là thê tử Hoa An, các ngươi cứ gọi nàng là tẩu tẩu là được.” Lại nói với Hạ Viên: “Hai vị này là cô nương Phạm gia.”

Phạm Vi ước chừng mười sáu mười bảy tuổi, ăn mặc mặc dù bình thường, đôi mắt lại cực kỳ quyến rũ, rất có chỗ động lòng người. Phạm Tinh lại rất trắng trẻo, khóe miệng có một viên nốt ruồi mỹ nhân, vẻ mặt kích động, đang nói chuyện chạy thoát lúc hỏa hoạn.


Đợi người quét dọn sương phòng, sau khi mang Phạm Vi và Phạm Tinh đi xuống nghỉ ngơi, Tưởng lão phu nhân mới sai người mời Thượng Tiệp lại đây, cười nói: “Ta thấy hai vị cô nương Phạm gia mặc dù nghèo túng, nhưng tính tình nhu thuận, lúc này tìm đến đây nương tựa, trước hết giữ lại hầu hạ bên cạnh ta, đối đãi như tôn nữ. Qua chút thời gian thưởng các nàng vài món trang sức, lại tìm cho các nàng một cửa hôn nhân tốt là được!”

Thượng Tiệp tự nhiên gật đầu đồng ý.

Phạm Vi và Phạm Tinh ở phủ Tướng quân một thời gian, dần dần thích ứng. Ban đêm Phạm Tinh nói thầm với Phạm Vi: “Phủ tướng quân ít quy củ, lão phu nhân và phu nhân tình cảm hòa thuận, nếu vẫn có thể ở lại thì tốt rồi!”

Phạm Vi thần sắc buồn bã nói: “Chúng ta bất quá tìm nơi nương tựa, không chủ không bộc, chuyện về sau thật đúng là khó nói.”

Phạm Tinh vừa nghe cũng trầm mặc xuống, sau một lúc lâu nói: “Nghe nói lão phu nhân sẽ tìm một cửa hôn nhân tốt cho chúng ta. Có điều chúng ta không có nhà mẹ đẻ, vừa không có chỗ dựa, vừa không có đồ cưới, có người trong sạch nào muốn cưới chứ? Nếu là lúc trước, nếu không được còn có thể hứa đến nhà trung đẳng, lúc này có thể gả, bất quá là quản sự trong phủ, hoặc là tiểu hộ (nhà nghèo) bên ngoài.”..

Phạm Vi lúc này đang hối hận xanh ruột, hối hận lúc trước ỷ vào chính mình có vài phần tư sắc, nóng vội nói cha mẹ cự tuyệt vài đầu hôn sự, một lòng muốn trèo cao, kết quả trì hoãn đến mười sáu tuổi còn chưa có hứa người. Lúc này đầu nhập vào phủ Tướng quân, mặc dù không có nói rõ là nô tỳ, kỳ thật cũng không khác nô tỳ là mấy, cho dù là vài nhà lúc trước bị chính mình cự tuyệt người ta, mình cũng không xứng nổi rồi, càng đừng nói đến chuyện trèo lên cành cao.

"Tỷ tỷ, Tam thiếu gia Tứ thiếu gia phủ Tướng quân còn chưa đón dâu, tự nhiên là người trong sạch, chính là cho dù như thế nào cũng không tới lượt chúng ta." Phạm Tinh thở dài.

Phạm Vi nghe Phạm Tinh nói thầm, cũng yên lặng suy nghĩ chuyện mình. Vô luận là hứa cho quản sự hay là tiểu hộ nhân gia, cũng không phải như mình mong muốn. Nhưng  muốn làm Thiếu phu nhân phủ Tướng quân, cái này cũng rõ ràng cho thấy đang si tâm vọng tưởng, không biết tự lượng sức mình. 


Phạm Tinh lại nói: “Thật không nghĩ tới Thiếu phu nhân tuổi nhỏ như vậy, lại còn chưa cập kê.” Nói xong lại lặng lẽ kề tai qua nói: “Nghe nói Thiếu phu nhân và Thiếu tướng quân còn chưa có viên phòng, Thiếu tướng quân một mình nghỉ ngơi ở thư phòng đấy.”

Sau khi Phạm Vi nghe Phạm Tinh nói những lời này, trong lòng lại nhảy dựng. Muốn sống ở phủ Tướng quân, cũng không phải là chuyện không thể làm.

Khó khăn đến đầu mùa xuân, ban đêm hôm nay Tưởng Hoa An lại đi trong vườn múa kiếm, sau khi múa xong dừng lại lau chút mũi kiếm, nhìn về phía bụi hoa cười nói: “Nhìn đã nửa ngày, nhưng đừng cảm lạnh, mau ra đây đi!”

Dưới bụi hoa chui ra một người, trang điểm mộc mạc, dưới ánh trăng xấu hổ e lệ nói: “Bái kiến thiếu tướng quân!”

“Là muội à!” Tưởng Hoa An nhìn rõ, thì ra người trốn nhìn xem mình luyện kiếm cũng không phải Hạ Viên, mà là Phạm Vi, bỗng chút ngẩn ra nói: “Trời cũng không còn sớm, muội làm gì ở đây?”

“Muội đã đánh mất một thứ, đến tìm! Vì thấy được Thiếu tướng quân đến đây, sợ ảnh hưởng Thiếu tướng quân luyện kiếm, nên trốn không dám động.” Phạm Vi sớm có chuẩn bị, dương dương tự đắc cầm một cái vòng tai nhỏ trong tay, ngẩng mặt cười nói: “Muội đi trước!” Nói xong bước từng bước, bỗng nghiêng ngã, lại ngã xuống mặt đất.

“Muội có sao không?” Trong khoảng thời gian này Tưởng Hoa An đến phòng Tưởng lão phu nhân thỉnh an, gặp được tỷ muội Phạm thị đang cùng Tưởng lão phu nhân cười cười nói nói, hầu hạ thỏa thỏa thiếp thiếp, đối với tỷ muội các nàng cũng xem trọng vài phần. Lúc này thấy được Phạm Vi ngã sấp xuống, không khỏi dừng bước hỏi một tiếng. Diễn đàn....

“Có thể là ngồi lâu, chân tê.” Phạm Vi cúi đầu nói: “Có thể làm phiền thiếu tướng quân đỡ một phen? Đưa muội đến ghế đá bên kia nghỉ ngơi một chút, đợi cơn tê qua đi mới đi.”

“Muội chống lên đi, tự mình chậm rãi đi tới đi!” Tưởng Hoa An tùy tay quăng qua một cành cây dài, xoay người đi rồi.


“Thiếu phu nhân, Thiếu tướng quân hắn, hắn......” Hạnh Nhân từ miệng một cái bà tử biết được, nói Tưởng Hoa An đi luyện kiếm trong vườn, gặp phải Phạm Vi ở trong vườn, hai người bắt chuyện, thần thái có chút thân mật, vội vàng vào phòng báo cho Hạ Viên biết, hừ một tiếng nói: “Biết rõ ban đêm Thiếu tướng quân thích ở trong vườn múa kiếm, Phạm cô nương kia lại hơn nửa đêm chạy tới, còn không biết tồn cái tâm gì?”

Nhìn Phạm Vi xưa nay cẩn thận, làm sao có thể hơn nửa đêm chạy đến trong vườn? Lại còn nói toạc ra? Hạ Viên suy nghĩ một chút nói: “Việc này mấu chốt không ở trên người Phạm Vi, mấu chốt là trên người Thiếu tướng quân. Nếu Thiếu tướng quân ngồi ngay, đi  chính, một trăm Phạm Vi cũng không ra chuyện gì, nếu Thiếu tướng quân động tâm, phòng  một ngày, không thể phòng một đời.”

Lại nói Phạm Tinh ở trong phòng thiêu thùa may vá, thấy Phạm Vi tối muộn mới trở về, không khỏi giữ chặt hỏi: “Tỷ tỷ, tỷ thực chạy đến trong vườn rồi? Cũng không sợ lão phu nhân biết?”

“Ta chỉ sợ các nàng không biết đâu!” Phạm Vi đóng kỹ các cửa, thu thập một chút nói với Phạm Tinh: “Ta nghe ngóng, phủ Tướng quân không được nạp thiếp, nhưng cũng không đại biểu nhất định không nạp. Bất kể như thế nào, chúng ta còn không phải nô tỳ, luận tới, cũng là thân thích sống nhờ ở phủ Tướng quân. Nếu là truyền ra ta và Thiếu tướng quân có gì không ổn, cũng không thể tùy ý đuổi đi hoặc là bán đi. Lại cho một cái chủ kiến.” Phạm Vi cân nhắc nặng nhẹ, cảm thấy gả cho tiểu hộ nhân gia hoặc chỉ là cái quản sự, đến tột cùng còn không bằng làm thiếp thị Tưởng Hoa An. Chỉ có mình làm thiếp Tưởng Hoa An, mới là người Tưởng gia, mới có cơ hội vì muội muội Phạm Tinh tính toán đến một cửa hôn nhân tốt được. Chỉ có muội muội gả tốt, ngược lại mới kéo mình lên, mới có ngày nổi danh.

“Tỷ tỷ, tỷ làm như vậy, sẽ không sợ thân bại mạng liệt sao?” Phạm Tinh cực kỳ lo lắng.

“Muội muội, chúng ta ngay cả nhà cũng không có, thì còn sợ thân bại danh liệt cái gì?” Phạm Vi không cho là đúng, thản nhiên nói: “Không còn sớm, nghỉ ngơi đi! Sáng mai còn phải đến trong phòng lão phu nhân hầu hạ đấy!” 

Rất nhanh Tưởng lão phu nhân và Thượng Tiệp chợt nghe đến tin đồn, nghe nói Tưởng Hoa An và Phạm Vi ban đêm ở trong vườn hẹn hò. Tưởng lão phu nhân rất nghi hoặc, nói với Thượng Tiệp: “Hay rồi, sao lại truyền ra những những lời này rồi? Vốn đang chọn trúng một vị quản sự, muốn chỉ hôn cho Vi cô nương. Lúc này truyền ra chuyện này, sao Vi cô nương có thể lập gia đình đây? Con cho người tra xem, là ai lắm mồm như vậy, xem xem thái nhỏ miệng nàng?”

Lúc này Hạ Viên cũng đang ở trong phòng nói chuyện với Trần Châu: “Phạm cô nương này cư nhiên không tiếc bại hoại thanh danh chính mình, cũng là một người khó đối phó. Nếu không phải ta biết rõ cách làm người của An ca ca, chỉ sợ sẽ mắc mưu, đi tìm An ca ca tranh cãi. Nếu là ầm ỹ lên, chính là xác thực có chuyện này. Thật sự là âm hiểm!”


“Viên nhi, hai tỷ muội nàng cơ khổ không chỗ nương tựa đến phủ Tướng quân, lúc này lại truyền ra tiếng gió thế này, nếu không xử lý tốt, chỉ sợ bất kể Thiếu tướng quân có nguyện ý hay không, đều phải nạp Phạm Vi làm thiếp.” Trần Châu cau mày nói: “Nếu nói đồn đãi này là tự nàng truyền ra, chỉ sợ người ta cũng không tin.”

“Nàng ta sẽ không thực hiện được!” Hạ Viên cũng không lo lắng lắm, uống một ngụm trà rồi nói: “An ca ca xưa nay đọc nhiều sách mưu kế như vậy, chẳng lẽ ngay cả quỷ kế nhỏ như vậy của nàng ta cũng đối phó không được? Phạm Vi xem nhẹ ta, cũng xem nhẹ An ca ca rồi!”