Thiên Kim Hạ Phủ

Chương 74: Hạ viên muốn quản gia

Edit: hoacodat 

“Ngươi nói xem, Tam thiếu gia sẽ ở lại nói chuyện cùng các vị phu nhân sao?” 

“Lúc trước phu nhân sốt ruột hôn sự Thiếu tướng quân và Nhị thiếu gia làm rất nhiều yến hội như thế, Thiếu tướng quân và Nhị thiếu gia mỗi lúc trở lại cũng không cảm kích, nhiều nhất là hành cái lễ với các phu nhân rồi bước đi. Lần này phu nhân lại làm yến hội thân cận bậc này, sợ là trong lòng Tam thiếu gia hiểu rõ, làm sao ở lại chứ!” 

“Nói vậy thì, phu nhân cần gì phải làm yến hội lúc trời rất nóng thế này?” 

“Phu nhân đây là ngóng trông Tam thiếu gia sẽ giống Thiếu tướng quân và Nhị thiếu gia đột nhiên thông suốt đó mà!” Thị tì Thượng Tiệp Thượng ma ma lắc đầu, nói với Tuệ Hương: “Nếu Tam thiếu gia lại không cảm kích, vừa vặn tuyệt niệm tưởng này đó của phu nhân, không đến nỗi sẽ mỗi ngày dẫn cô nương đến phủ, làm chúng ta không thể ngơi tay.” Bà ở đây nói chuyện, quả nhiên thấy Tưởng Hoa Hồng vội vàng đến đây, cũng không ngồi lại, chỉ vây đến hành cái lễ liền cáo lui, không khỏi lặng lẽ cười nói: “Xem đi, lại không diễn được rồi!” 

Tuệ Hương lại cười nói: “Nhìn tình hình, giống như là muốn dẫn Tam thiếu gia xem Thấm cô nương kia. Có điều trong phủ từ trước đến nay là Đại nàng dâu quản gia, Thấm cô nương này là khuê phòng mật hữu với Thiếu phu nhân cũng tốt, lại lớn hơn Thiếu phu nhân hai tuổi, tương lai thành Tam thiếu phu nhân, có thể phục Thiếu phu nhân quản chế sao?” 


Thượng ma ma không đáp, trong lòng lại tính toán chút nhỏ nhặt, tuổi Thiếu phu nhân còn nhỏ, nếu thật đón một Tam thiếu phu nhân lớn tuổi hơn, tương lai trong phủ ai quản gia, thật đúng là khó nói. Mình cũng không cần sớm chào đón, trước tạm nhìn xem rồi nói sau. 

Tưởng Hoa Hồng không phối hợp, hành cái lễ đã đi, Thượng Tiệp cũng không có cách nào, chỉ đành quay đầu tiếp đón các vị phu nhân uống trà. Trấn Nam phu nhân muốn nói chuyện, lại nhịn lại. Kiều Thấm nắm cái khăn tay vặn thành cái bánh quai chẻo, trong lòng cực kỳ ảo não, mím môi không lên tiếng. 

Trời rất nóng, các vị phu nhân vội vàng đến đây, ý nghĩ cũng không ở trên ăn uống gì, thấy Tưởng Hoa Hồng đi nhanh vậy, cũng không còn ý nghĩa gì nữa, dự tính nói đùa vài câu, cũng muốn cáo từ. Thượng Tiệp bị náo loạn như thế làm mất mặt, tức giận nói: “Dù sao lão Đại lão Nhị đã kết hôn, tới đó, không kết hôn thì đợi làm hòa thượng đi!” 

Hạ Viên và Trần Châu thấy Thượng Tiệp còn tức không thôi, cũng không dám lên tiếng. Trái lại Tưởng lão phu nhân nhìn không được, khuyên nhủ: “Hoa An và Hoa Khoan mới đón dâu, Hoa Hồng cũng không cần phải gấp gáp. Chuyện nhân duyên này rất kỳ diệu, là của ngươi chính là của ngươi, chạy không thoát được. Không phải của ngươi, người bên ngoài có tác hợp thế nào cũng vô dụng.” 

Đang nói, lại có quản sự nhà mẹ đẻ Tưởng lão phu nhân đến kinh thành làm việc, thuận đường đến thỉnh an. Tưởng lão phu nhân nhân tiện hỏi tình trạng thân thể ca ca nhà mình, quản sự cười nói: “Hết thảy mạnh khỏe, chính là lúc nào cũng lẩm bẩm lão phu nhân, nói vài năm không thấy, thực rất nhung nhớ.” 

Tưởng lão phu nhân nghe xong im lặng, nghĩ tới đầu tháng sau là sinh nhật ca ca nhà mình, cũng muốn nhân chuyện chúc thọ trở về nhà mẹ đẻ một chuyến, huynh muội được gặp mặt nhau. Thượng Tiệp thấy trời nóng đã dịu bớt, khuyên một hồi nói: “Hiện giờ mới hạ tuần tháng bảy, ngày còn nắng gắt, nếu lúc này đi tới, chỉ sợ gặp thời tiết nóng. Chuyện chúc thọ này, chúng ta để bọn nhỏ đưa đi là được.” 


“Sinh nhật hắn là khoảng thời gian nắng nóng thế này, hằng năm muốn đi Tương Hạ, các ngươi đều ngăn cản. Hiện giờ mọi người tuổi lớn, gặp một năm ít đi một năm, nay trở về là tất yếu thôi.” Tưởng lão phu nhân không nghe khuyên bảo, chỉ nói: “Ở lại ba ngày, hơn nữa chỉ tới một lúc, cũng chỉ khoảng mười ngày thôi, các ngươi lo lắng cái gì?” 

Thượng Tiệp không có cách nào, tới tối trở về phòng thương lượng cùng Tưởng Chấn: “Hàng năm đều là chúng ta đi qua Tương Hạ, năm nay lão phu nhân cũng phải đi, tự nhiên không thể để bà tự đi, cũng phải đi cùng. Trước kia Hoa An Hoa Khoan chưa kết hôn, ta vừa ra khỏi cửa, nghĩ trong phủ có lão phu nhân tọa trấn, quản gia quản việc trước kia giao cho Cố ma ma, bà là thị tì lão thái thái, dù có khác người, cũng không có ai dám nói cái gì, không xảy ra chuyện lớn gì cũng cho qua. Nay Hoa An Hoa Khoan đã kết hôn, lại muốn giao chuyện quản gia cho bà lại không thỏa. Nếu nói giao cho Viên nhi, lại sợ Viên nhi tuổi còn nhỏ ép không được, thật phí công cân nhắc.” 

Vì Tưởng Cát và Hạ Tử Hân là ở viện phân khác, thời gian này con Hạ Tử Hân lại bị tiêu chảy, cũng bất chấp chuyện nhà, thời gian đang lúc hoàn cảnh rối ren, tất nhiên là không rảnh đến giúp đỡ quản lý gia sự đầu này. Thượng Tiệp sau khi suy nghĩ, cuối cùng hạ quyết tâm nói: “Thôi, cứ để cho Viên nhi coi sóc chút chuyện nhà đi! Tuy tuổi nàng còn nhỏ, tâm tư lại thông minh, huống chi chúng ta xuất hành cũng chỉ hơn mười ngày, nhóm lão nô trong phủ chẳng lẽ có thể lật trời được sao? Hằng ngày chi phí ăn mặc đều có lệ cũ, nghe theo là được. Lại kêu Tuệ Hương đề điểm chút, đoán chắc cũng không có ai dám lừa gạt nàng.” 

Tưởng Chấn thấy Thượng Tiệp tự quyết định sự tình rồi, không khỏi cười nói: “Hoa An cũng ở trong phủ, nếu có chút chuyện, Viên nhi sẽ thương lượng với nó, nàng sợ gì chứ?” 

Tưởng lão phu nhân nghe muốn cho Hạ Viên quản gia, vỗ tay cười nói: “Nhân dịp này cũng muốn nhìn xem Viên nhi xử sự thế nào. Từ trước đến nay trong phủ thú Đại nàng dâu, đều phải có thể quản gia. Nếu Đại không quản được, lúc nào mới tới Tiểu trông nom, sẽ loạn trình tự trưởng ấu, thế nên cao thấp chẳng phân biệt được, loạn một đống. Tuy nói Viên nhi thông minh, dù sao tuổi còn nhỏ, chỉ sợ ép không được người, vừa vặn cho nàng tích lũy kinh nghiệm đi.” 

Thượng Tiệp nghe cười nói: “Nói tới chuyện này, cũng thật sự muốn để Viên nhi học quản sự thành tài. Hiện nay Châu nhi cũng chỉ lớn hơn Viên nhi một tuổi, nàng lại ngây thơ, thế nên chắc chắn nàng sẽ không tranh giành với Viên nhi cái gì. Chỉ sợ tương lai lão Tam cưới thê mạnh mẽ, sẽ tranh giành đây! Mấy ngày trước nhìn Thấm cô nương kia, thấy nàng ở trước mặt Viên nhi và Châu nhi làm một dáng vẻ phó đại tỷ tỷ, lúc này ngẫm lại, nếu thật sự tác hợp nàng cùng Hoa Hồng, cũng có chút không ổn. Tương lai Viên nhi quản gia, e ngại phần tình cảm lúc trước, chỉ sợ không thể quản chế quá mức Thấm cô nương. Thấm cô nương lại cũng là khuê phòng mật hữu cùng Viên nhi, xưa giờ đều xem Viên nhi là muội muội, đột nhiên phải gọi Viên nhi một tiếng Đại tẩu, lại phải phục tùng trông nom, chỉ sợ trong nội tâm nàng không được tự nhiên. Lại nói tiếp, chị em bạn dâu không giống khuê phòng mật hữu, các nàng đều tốt thì không có gì, chỉ sợ nha đầu mọi người không tự giác ngộ được.” 

Vốn Tưởng lão phu nhân đối Kiều Thấm rất là vừa lòng, lúc này nghe Thượng Tiệp nói thế, cũng gật đầu nói: “Vậy thì, nếu Hoa Hồng cưới Thấm cô nương, chỉ sợ Thấm cô nương thừa dịp tuổi tác lớn hơn, vừa có phân tình lúc trước, cũng dám phản bác lại Viên nhi, làm không tốt, trong phủ sẽ sinh ra chuyện phân tranh.” 


Thượng Tiệp vừa nói, cũng bảo người mời Hạ Viên và Trần Châu đến đây, nói chuyện mình và Tưởng Chấn muốn cùng Tưởng lão phu nhân ra ngoài, vừa cười nói: “Hiện giờ chúng ta vừa đi, liền để lại mấy đứa các con còn nhỏ tuổi, chuyện trong phủ, không thiếu được phải để Viên nhi coi sóc.” 

Tuổi ta còn nhỏ, lại thành thân chưa tới một tháng, bây giờ lại quản gia, đây là khảo nghiệm ta sao? Nha đầu bà tử phủ Tướng quân xem như ít, nhưng đếm tới cũng có mấy chục người, nghe nói nhiều người còn là nha đầu lúc trước Tưởng lão phu nhân mang tới, sau đó đều tự có chức quản sự nào đó trong phủ, kiêu ngạo nhất. Thị tì bên cạnh tướng quân phu nhân cũng không đơn giản, chính là bị đàn áp, cũng không dám sinh sự. Lúc này mình quản gia, những người liên can này còn không nhân cơ hội ra uy phong trước sao? Vốn Hạ Viên muốn chối từ, suy nghĩ một chút lại thấy không ổn, đợi nghe Thượng Tiệp nói tiếp chỉ đi khoảng mười ngày thôi, ngược lại quyết tâm. Chỉ có mười ngày, lấy theo lệ cũ mà làm việc, gặp chuyện cần quyết định, tính toán kéo dài một chút, Tưởng lão phu nhân và Thượng Tiệp cũng đã trở lại, cũng không cần sợ hãi. Định thần suy nghĩ một chút, đồng ý, cười nói: “Mặc dù con không hiểu chuyện, nhưng có Thượng ma ma và Tuệ Hương tỷ tỷ giúp đỡ lo liệu, chắc không ra sai lầm lớn, huống hồ còn có Hoa An bọn họ ở trong phủ, phu nhân cứ yên tâm đi!” 

Thượng Tiệp thấy Hạ Viên không khiếp sợ chối từ, âm thầm gật đầu, cầm những sổ sách đi ra, mở ra cười nói: “Đây là sổ sách chi tiêu và các phủ thường hay lui tới hằng ngày, các chuyện đều có lệ cũ, con chỉ cần để ý chiếu theo lệ cũ, châm chước đi làm là được. Chúng ta vừa đi, người khác còn thôi, có mấy lão bà tử, chỉ sợ sẽ tác quái, ta trước sẽ gõ các nàng vài câu, nếu có chút quá mức, đợi chúng ta về, lại dạy dỗ các nàng. Con không cần tức giận cùng các nàng làm gì.” Nói xong lại giảng giải chút việc hiếu hỉ các phủ phải đáp lễ thế nào, lại tới việc bà nương thưởng phạt ra sao, nói đến miệng khô, mới để Hạ Viên mang hết sổ sách ghi chép đi xuống xem kỹ. 

Đến tối, Tưởng Hoa An trở về phòng, thấy Hạ Viên đang xem sổ sách dưới ánh đèn, sững sốt nói: “Sao lại đọc những thứ này vậy?” 

“Sáng mai lão phu nhân và phu nhân các nàng muốn tới Cữu gia gia của huynh chúc thọ, để cho muội quản gia đây này!” Hạ Viên liếc mắt nhìn Tưởng Hoa An một cái, ngồi trên ghế dựa rót một chén trà đưa tới nói: “An ca ca uống trà!” 

Tưởng Hoa An nhận lấy trà, uống một ngụm mới nói: “Muội còn nhỏ, làm sao sẽ quản gia cái gì chứ? Chiếu theo lúc trước, cứ để cho Cố ma ma trông coi là được.” 

“Lúc này mặc kệ, tương lai cũng sẽ phải quản, không bằng bây giờ học trước một chút.” Hạ Viên lắc lắc đầu nói: “Cũng chỉ trong vòng mười ngày, có thể có mấy chuyện cần xử lý chứ?” 


Tưởng Hoa An đặt chén trà xuống, sờ đầu Hạ Viên nói: “Nếu muốn xem sổ sách, nên để bấc đèn lên cao chút, tối như vậy, cẩn thận làm hư mắt đấy.” 

Hạ Viên thấy Tưởng Hoa An nói vậy, chọn bấc đèn sáng hơn, cúi đầu lặng lẽ nở nụ cười, cực kỳ ngọt ngào. Ngày đó trên người mình có, Tưởng Hoa An thật không đi đến thư phòng ngủ, chỉ nghỉ ngơi ở trong phòng. Ai ngờ qua rồi cũng không có người nói đến chuyện phân phòng nữa, hắn cũng không nói, mỗi đêm đều đi vào ngủ một giường với mình. Mấy ngày qua đi, chính mình cũng có thói quen bên người có nằm thêm một người. Nếu đột nhiên hắn nghỉ ngơi ở thư phòng, chỉ sợ mình còn không có quen đâu. 

Tưởng Hoa An thay đổi xiêm y đi ra, nhìn thấy Hạ Viên nằm ở trên bàn ngủ say, lặng lẽ đi tới khép lại sổ sách giúp nàng, nhẹ tay nhẹ chân bế nàng lên giường. Thấy thân thể nho nhỏ của nàng co lại một cục, khuôn mặt đỏ bừng, nhìn xem một chút rồi chuyển mắt, thổi tắt nến đi ngủ. 

Ngày hôm sau, Thượng Tiệp bảo toàn bộ nha đầu bà tử tụ lại một chỗ, sắc mặt nghiêm túc nói chuyện mình và Tưởng Chấn muốn bồi lão phu nhân đến cữu lão gia gia chúc thọ, mười ngày này muốn để cho Hạ Viên quản gia, Thượng ma ma và Tuệ Hương đi theo hiệp trợ công việc. 

Cố ma ma là thị tì Tưởng lão phu nhân, lấy tư cách là lão làng nhất, trước kia khi Thượng Tiệp ra cửa, luôn để cho bà quản gia. Tối hôm qua nghe Thượng Tiệp sẽ xuất môn, lại muốn cho Hạ Viên quản gia, đã có chút lầm bầm, hôm nay thấy Thượng Tiệp tự mình nói ra, lại âm thầm cười lạnh: Thiếu phu nhân chỉ là một đứa trẻ, qua cửa chưa tới một tháng, dựa vào cái gì để quản gia? Hơn nữa, tiểu hài tử mọi nhà, một lượng bạc mua bao nhiêu thứ, chỉ sợ nàng còn không biết nữa là, quản cái rắm? Trong mười ngày này, không bị người lừa gạt mới là lạ! 

Thượng ma ma vốn không phục Cố ma ma, lúc này nghe không phải Cố ma ma quản gia, trong lòng mừng thầm. Lại nghe được bà sẽ hiệp trợ Hạ Viên quản gia, trong lòng rất thích thú. Hừ, cùng phu nhân qua phủ Tướng quân nhiều năm như vậy, mọi chuyện đều bị mụ già Cố ma ma này chèn ép, lúc này lão phu nhân và phu nhân cùng  đi khỏi phủ, để tiểu nha đầu Thiếu phu nhân này quản gia, rõ ràng là ngày ta xuất đầu lộ diện mà. Phu nhân hiền lành, còn tưởng rằng ngoại trừ lão phu nhân và phu nhân, trong phủ  này nàng chính là lớn nhất đấy, để coi lúc này sao không thu thập nàng một chút. 


Hạ Viên thấy phía dưới bà tử và nha đầu vừa nghe để cho mình quản gia, đều tự nháy nháy mắt, có mấy người thậm chí còn hơi hơi kéo khóe miệng, chỉ làm như không phát giác. Tưởng lão phu nhân và Tướng quân phu nhân đều là người mạnh mẽ có thủ đoạn, trị những người liên can cúi đầu phục mình, nay hai cái pho tượng Phật này muốn xuất môn, sắc mặt những người này chỉ sợ sẽ lộ ra. 

Hạ Viên yên lặng, trong mười ngày này, có ai dám chèn ép ta tuổi nhỏ, nhân cơ hội chọc ghẹo, xem ta giả trư ăn cọp, hàng ma trừ yêu!