Thí Thiên Đao

Chương 2543: Thần Toán lão nhân (2)

Tiểu hài tử xấu xa nổi trận lôi đình, nhìn Sở Mặc, quả thực giận không kìm chế được.

Khóe miệng Sở Mặc co giật, nhưng trong lòng lại không thể không thừa nhận, nhân vật này quả nhiên là có chút bản lĩnh. Hắn lại có thể nhìn thấu huyết mạch và truyền thừa Bàn Cổ trên người mình. Điều này quả thật không phải là điều người bình thường có thể nhìn ra được.

- Việc này, không cần ngươi nói, bản thân ta rất rõ ràng.

Sở Mặc thản nhiên nói:

- Ta không cảm thấy mình có chuyện gì, cần ngươi tới suy tính.

- Vô nghĩa!

Tiểu hài tử xấu xa lộ ra vẻ mặt xem thường nhìn Sở Mặc:

- Thế gian này, bất kỳ kẻ nào... Cũng không thể thật sự nắm vận mạng của mình trong tay. Cũng không có bất kỳ người nào, có thể biết trước tương lai của mình. Lão tổ ta bói cho ngươi, cũng chẳng qua là có thể cho ngươi một khả năng phương hướng đại khái mà thôi. Ngươi cho rằng lão tổ ta sẽ bịa chuyện trôi chảy sao? Ngươi thật ngây thơ. Bốn Đại Thiên Chủ năm xưa, vì cầu lão tổ ta bói toán cho bọn họ một quẻ, ngươi biết bọn họ đưa tới tài nguyên thế nào không? Hiện tại lão tổ bói toán miễn phí cho ngươi một quẻ, ngươi lại có thể không cảm kích? Thực sự tức chết ta!

Sở Mặc cười ha hả, nhìn tiểu hài tử xấu xa:

- Ngươi phải nói, tức chết bảo bảo!

- Lăn!

Tính tình của tiểu hài tử xấu xa tương đối nóng nảy, trực tiếp chửi ầm lên:

- Ngươi nhìn thấy loại sinh linh cấp bậc như lão tổ vậy, không thành thật hành lễ, đã là hành vi rất không lễ phép. Lại còn dám trêu chọc lão tổ ta. Ngươi sẽ không sợ, hành vi này của ngươi sẽ gặp báo ứng sao?

- Không sợ.

Sở Mặc nhìn như xấu hổ mỉm cười. Nhưng nụ cười này ở trong mắt người khác, lại là càng đáng giận hơn.

- Hừ, ngươi có phải thật sự cho rằng, trong bốn đại thiên giới, bốn Đại Thiên Chủ chính là người mạnh nhất trên đời này hay không? Ngươi có phải cảm thấy, sinh linh cảnh giới Đại Tổ này thật sự sinh linh giới hạn cao nhất trên đời này hay không? Ngươi có phải cảm thấy, ngươi đã thành thần, cũng đã tu luyện nhiều năm như vậy, ngay cả chống lại bốn Đại Thiên Chủ, ngươi cũng có lòng tin tất thắng hay không?

Tiểu hài tử xấu xa liên tiếp ném ra một đống vấn đề lớn, sau đó cười lạnh nhìn Sở Mặc đang có chút ngây người, trực tiếp nói:

- Lão tổ nói cho ngươi biết, ngươi sai! Sai hoàn toàn! Nếu như ngươi thật sự nghĩ như vậy, lão tổ như vậy có thể bảo đảm ngươi, ngươi cách cái chết không xa. Giống như Bàn Cổ năm đó, tự tin như vậy, đến cuối cùng không phải là...

Nói đến đây, tiểu hài tử xấu xa bất chợt câm miệng không nói. Sau đó hắn nhìn Sở Mặc, vẻ mặt không nhịn được nói:

- Ngươi có đáp ứng hay không? Trả thuốc lớn kia lại cho ta. Ta không chỉ miễn phí bói toán cho ngươi một quẻ. Hơn nữa, còn có thể nói cho ngươi biết rất nhiều chuyện ngươi không biết.

Sở Mặc nhìn tiểu hài tử xấu xa, nhẹ nhàng thở dài một cái, sau đó nói:

- Gốc cây thuốc lớn này thật sự không tệ. Cho dù là ta cũng có chút động tâm. Chỉ có điều, nói thật đi. Hắn chắc hẳn là còn chưa tới mức... khiến cho sinh linh như ngươi, vì hắn trả cái giá lớn như vậy.

- Ngươi biết cái gì?

Trong lúc bất chợt, sắc mặt của tiểu hài tử xấu xa trở nên nghiêm túc. Hắn nói những lời này, không phải trách cứ, mà là một câu nghi vấn.

Sở Mặc nói:

- Ta hiểu rõ. Một quẻ này của ngươi là xem bói cho ta! Trừ khi ta vĩnh viễn không đến chỗ này. Chỉ cần ta tới, ngươi nhất định phải bói toán cho ta. Bởi vì, đây là chuyện ngươi năm đó đã đáp ứng người khác. Còn nữa, nói cho ta biết những chuyện kia, cũng bởi vì ngươi nhất định phải nói ra. Nếu không, một bí mật chỉ có thể vĩnh viễn giấu ở trong bụng, chẳng phải là rất khó chịu sao?

Sở Mặc nhìn sắc mặt tiểu hài tử xấu xa có chút biến hóa, trong lòng càng chắc chắn, thản nhiên nói:

- Nhưng ngươi lại không muốn ta nhìn ra những điều đó. Ngươi muốn cho ta có ảo giác, ta là đang giao dịch công bằng cùng ngươi. Ừ, chính là sử dụng gốc cây thuốc lớn này để đổi lấy một quẻ ngươi cho ta bói toán. Còn cả những tin tức nữa. Như vậy, năm đó ngươi đáp ứng thỉnh cầu của người kia, chẳng khác nào không thành lập, cũng không tồn tại. Bắt đầu nói tới nhân quả, người kia, ngược lại sẽ bởi vậy thiếu ngươi một nhân tình. Mà nhân tình này, lại là thứ ngươi... cho tới nay, vẫn muốn nhất!

Sở Mặc nói như đinh chém sắt, sau đó nhìn tiểu nam hài:

- Không biết... Ta nói, là đúng? Còn chưa đúng sao?

Tiểu nam hài trầm mặc một lúc lâu, sau đó trong miệng nói nhỏ một câu cái gì, dường như là đang mắng người. Sau đó hắn nhìn Sở Mặc nói:

- Đáng chết! Nhân loại các ngươi, vì sao đều giảo hoạt như thế? Các ngươi không phải trời sinh lại là một đám xấu xa chứ?

Sở Mặc nhe răng cười:

- Được rồi, Thần Toán lão nhân, ngươi cũng đừng ở chỗ này đóng kịch nữa. Tuy rằng ngươi nhìn qua không giống là một nhân loại. Nhưng trên thực tế, ngươi chính là người.

A!

Tiểu hài tử xấu xa trực tiếp ngã trên mặt đất, lăn một vòng, sau đó bỗng nhiên kêu khóc lên:

- Các ngươi đều trứng thối lớn! Thật quá đáng! Một người tốt cũng không có! Cục cưng ngoan như vậy, báo báo khả ái như vậy, cục cưng lại đáng yêu như vậy. Vì sao các ngươi đều thích khi dễ cục cưng? Ô ô ô ô...

Khóe miệng Sở Mặc co giật, nhìn tiểu hài tử xấu xa này. Sau đó hắn trực tiếp từ trên người tìm ra một khối đường, ném tới:

- Được rồi được rồi, đừng khóc, thúc thúc cho ngươi đường để ăn.

- Oa!

Tiểu hài tử xấu xa đoạt lấy khối đường này. Trên gương mặt của hắn lộ ra thần sắc đặc biệt cổ quái. Dường như đang nhớ lại cái gì đó. Cuối cùng, hóa thành một tiếng thở dài sâu kín.

Sau đó hắn biến hóa nhanh chóng, trở thành một lão đầu râu bạc, hình dáng nghiêm trang, khiến cho người ta khó mà tin được.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy hắn vừa rồi còn lăn lộn trên mặt đất khóc ầm ĩ, thật sự rất khó có thể tin tưởng, một lão yêu quái không biết sống bao nhiêu năm tháng như vậy, cũng sẽ có một mặt như vậy.

- Đường, thật sự là đồ tốt.

Thần Toán lão nhân than nhẹ:

- Đã rất nhiều năm tháng, không nếm được vị của đường. Suy nghĩ một chút cũng rất ngọt. Nhân loại, chính là sẽ lừa người...

Nói xong, chính hắn lắc đầu, sau đó nhìn Sở Mặc:

- Gốc cây thuốc lớn kia, đưa ngươi.

Sở Mặc gật đầu:

- Ta biết.

Trên gương mặt Thần Toán lão nhân có chút phức tạp, hình như muốn tức giận.

Nhưng cuối cùng, hắn vẫn nhịn xuống không làm. Bởi vì đây là một hứa hẹn của hắn năm xưa.