Thế Giới Hoàn Mỹ

Chương 250: Xuất quan: Đối thủ xinh đẹp

Thạch Hạo ngồi xếp bằng ở nơi đó, tinh thần sung mãn, bên trong đầu lâu như có một đoàn thần hỏa đang thiêu đốt, bao quanh dấu ấn chân linh của nó, giống như là một vị thần cô độc.

Nó đã thành công bước và ranh giới trong truyền thuyết!

Ở bên người, đầu tiên là Côn Bằng đập cánh, tiếp theo là Toan Nghê thét dài, chuyển động xung quanh nó, trông vô cùng khủng bố, hai đại sinh linh như là hai vị thiên thần thủ hộ ở trung ương.

Đầu tiên là "Thân thể thành linh", sau đó là "Đắp lại chân ngã", cả hai đều đạt tới ranh giới trong truyền thuyết, đi tới cuối đường, khiến cho sức chiến đấu tăng vọt.

"Hay là vẫn còn có thể củng cố?"

Sâu bên trong động Cực Dương nó vẫn chưa tiến vào, nơi đó có một bệ đá, là một vùng cấm, mạnh mẽ như Thạch Hạo bây giờ vẫn không cách nào ngồi lên được.

Lúc này nó đứng dậy, điều chính thân thể đến trạng thái tốt nhất, chuẩn bị tiếp nhận một xung kích mới.

"Ầm!"

Sau một khắc, nó cảm giác được thế nào là sống không bằng chết, còn khó chịu hơn cả việc linh hồn bị cắt nát, cực kỳ đau đớn, chân hỏa tạo thành hình tia chớp đánh thẳng vào trong linh hồn của nó.

Chân hỏa thai nghén ra một sức mạnh thần tính cực kỳ đáng sợ, như muốn tách rời ra, không chỉ đau đớn về thân thể mà còn dính dáng tới dấu ấn tinh thần nữa, nó muốn tiêu diệt toàn bộ.

"Thật là mạnh, vượt qua cả cực hạn, không thể nếm thử nữa rồi." Thạch Hạo sợ hãi, nhanh chóng rút lui, một lần nữa ngồi xếp bằng, tiến hành hóa giải.

Hiển nhiên, vùng cấm địa này cần phải là Hóa Linh Cảnh vô khuyết và viên mãn mới có thể đặt chân lên được.

Hóa Linh Cảnh phân làm ba bước, hai bước đầu tiên nó đã đạt được tới ranh giới trong truyền thuyết, mà bước cuối cùng cũng đã tới đỉnh cao thế nhưng vẫn chưa đạt tới cực điểm trong truyền thuyết.

Thạch Hạo ngồi xếp bằng, ánh lửa hóa thành tia chớp đang giao hòa với tinh thần và thân thể của nó, vô cùng rực rỡ.

Những tiếng đùng đùng vang lên, thân thể của nó trở nên sáng rực, cả người trong suốt không chút tì vết, càng ngày càng kỳ ảo và tiếp cận gần Thần hơn. Thế nhưng, mỗi khi nó chớp mắt thì lại sẽ có thần quang bộc phát, lộ ra khí tức mạnh mẽ.

Tĩnh như thần tiên, động như ma thần, đây chính là khí tức vô cùng mạnh mẽ và thần bí, đồng thời không ngừng lớn mạnh, khiến cho nó càng ngày càng sâu sắc.

Rốt cuộc, tất cả kết thúc, Thạch Hạo rời khỏi động Cực Dương, vọt thẳng lên mặt biển. Thực lực của nó tăng mạnh, đã không còn sợ những cường giả ở trên vùng biển này nữa rồ.

Hai năm trôi qua, thật sự đã xảy ra rất nhiều chuyện. Cường giả suy yếu, thiên tài quật khởi, vùng biển này bị máu nhuộm đỏ tươi, những cũng có nhiều uy danh được lập nên.

"Huyền Hải Hầu chết trận rồi, ngã xuống trong vùng biển này!"

Một tin tức như thế truyền ra, chấn động cả biển xanh, sinh linh của Bắc Hải giật mình, gần đây cường giả một đời lại quật khởi, tuổi còn rất trẻ đã phong hầu rồi.

"Khôn Vũ Hầu chết rồi!"

Rất nhanh lại một tin tức truyền tới, lần này sinh linh của lục địa trở nên hoảng sợ, bởi vì hắn chính là một người đã phong hầu vô cùng nổi tiếng, tên tuổi rất lớn.

"Sứ giả của Hải Ma Tôn Giả bị đánh chết!"

Tin tức lần nữa trở nên náo động, phía xa đang xảy ra một trận chiến, mười mấy nhân vật chết đi. Tất cả đều có lai lịch rất lớn, xưng tôn một phuong, kết quả lại đều chết hết.

Cả vùng biển trở bên đỏ rực, tất cả đều là màu máu, chiến quy thành đàn, ngân sa từng bầy phóng đi, sinh linh trong biển trở nên điên cuồng, không ngừng nuốt chửng nước biển màu máu kia.

Những người chết đi không một ai yếu cả, truyền khắp cả vùng biển này, đây chính là mười mấy đại nhân vật đồng thời chết đi, thật sự là một chấn động không hề nhỏ.

"Ai giết?" Sắc mặt của tất cả mọi người đều đại biến, chuyện này cũng quá kinh người, thực lực đạt tới Hóa Linh Cảnh đều không dễ dàng gì, làm sao lại cùng lúc chết nhiều người như thế.

"Có Tôn Giả tới, hơn nữa cũng không chỉ có một người, nắm giữ những cổ thuật thông thiên, đều là cực hạn của Hóa Linh Cảnh, bị người khác chọc giận rồi đại sát tứ phương."

Tin tức truyền tới, không thể nghi ngờ là một trận phong ba lớn, Tôn Giả là ai chứ, cũng không phải là cường giả bị hạn chế một nơi, mà bọn họ có thể ngang dọc toàn bộ Hoang Vực.

Tôn Giả, đa số đều ở trên những ngọn Thần Sơn, được xương là chí cường giả một phương, chỉ cần xuất thế, tất nhiên sẽ là chuyện lớn bằng trời, gợi nên những chấn động mãnh liệt.

Người như thế tới đây, hơn nữa không chỉ có một vị, phong ba lần này được đẩy lên cao trào, mọi người linh cảm thấy bão tố sắp tràn về.

Hay là, do đợi lâu quá, các cường giả mất kiên nhẫn, chuẩn bị sức lực cho lần cuối cùng, nếu như không chiếm được bảo thuật Côn Bằng thì sẽ rút khỏi nơi đây.

"Hậu nhân của Hải Thần đang khai chiến với Nhân Ngư Tộc!"

Đại loạn sắp nổi lên, các loại phong ba đều xuất hiện, hậu hân của Hải Thần hai năm nay quét ngang cả vùng biển này, uy thế vô địch, mọi cử động liên quan tới người này đều kinh động lòng người.

Nhân Ngư Tộc trời sinh quyến rũ, chính là một đại tộc siêu cấp của Bắc Hải, thời Thượng Cổ tộc này đã có người phong Thần, hết sức đáng sợ, có thể nói là một thế lực bá chủ ở trong biển có gốc gác vô cùng thâm hậu.

Lúc này, sóng biển ngập trời, đại chiến diễn ra vô cùng kịch liệt.

Trên biển, một thiếu niên tóc màu xanh nước biển, con mắt tỏa thần mang, trên tay cầm một thanh chiến kích, một mình đứng đối diện với một đám đông cường giả Nhân Ngư Tộc.

"Vù!"

Thanh chiến kích màu vàng xẹt ngang trời, gợn sóng nổi lên, sóng biển màu vàng bao phủ lấy địch thủ, hàng loạt tu sĩ của Nhân Ngư Tộc kêu to, toàn thân rạn nứt, sau đó nổ tung.

Cảnh tượng này có chút kinh khủng, biển xanh biến thành màu đỏ, sương máu khuếch tán, thi thể nằm đầy trên mặt biển.

Hậu nhân Hải Thần tên là Mạc Thương, một tay nắm kích, có tư thế quét ngang ngàn quân, tuyệt đối mạnh mẽ không gì sánh dược, chỉ dựa vào một người thôi mà trấn áp cả vùng biển này, không ngừơi nào dám trạm trán.

Nhân Ngư Tộc đại bại, rút khỏi khu vực này. Rất nhiều sinh linh trong biển thuần phục bên cạnh hậu nhân Hải Thần.

Hiển nhiên, Mạc Thương thu phục cường giả các tộc không chỉ muốn cướp bảo thuật Côn Bằng, mà còn chuyển bị cho việc phong Thần của chính mình trong tương lai, hắn muốn bước lên lại con đường của tổ liên, phải phong Thần trong Bắc Hải, thống ngự các tộc.

Trên một vùng biển khác cũng diễn ra đại chiến, ánh sáng đỏ đậm ngập trời, bộ tộc Hỏa Viêm Ngư vây xung quanh gần nơi hang ổ Côn Bằng, đây chính là muốn triển khai hành động lớn.

Một thiếu niên mạnh mẽ mặc giáp trụ màu đỏ thẫm, toàn thân óng ánh, trên tay cầm một thanh chiến mâu màu máu, đại sát tứ phương, bức lui một đám tiền bối cường giả, một mình chiếm cứ một phương.

Hắn chính là thiên tài tuyệt đỉnh của bộ tộc Hỏa Viêm Ngư, tên là Hàn Thiên, là một thiếu niên thiên kiêu, cũng là hậu nhân Hải Thần trong Bắc Hải giống như tên Mạc Thương kia.

Hai năm trước, hắn từng chiến đấu với Mạc Thương, chấn động cả vùng biển này, cuộc quyết chiến gay cấn đến tột độ, khiến cho sinh linh bốn phương có cảm giác sợ hãi, cuối cùng lưỡng bại câu thương, rơi vào kết cuộc hòa.

Từ trận chiến đó về sau, song phương không còn chân chính giao thủ với nhau nữa, hiển nhiên cũng không có liêu mạng, đều đang tích trữ lực lượng, bởi này hai tộc ở thế cừu địch, tương lai nhất định sẽ xảy ta một hồi huyết chiến.

Một phương khác, một ít lão bộc tụ tập lại, không người dám tiếp cận, còn có một vài thiếu nam thiếu nữ được vây ở trung tâm, mỗi người đều tài hoa xuất chúng, khí tượng bất phàm!

Đây chính là nhân mã của Thái Cổ Thần Sơn hợp lại với nhau, bễ nghễ một phương, bọn họ là cường thế tuyệt đối. Dù có đi tới nơi nào trên vùng biển này cũng có đầy đủ lực chiến.

"Hang ổ muốn nứt ra rồi, mọi người cũng đã chờ không nổi nữa rồi." Có người khẽ nói.

Ở trên rặng đã ngầm kia, hang ổ Côn Bằng xuất hiện vết rách, trải qua thời gian dài như thế rốt cuộc cũng không vững chắc được nữa, có dấu hiệu muốn nứt ra.

Toàn thân của nó đen thui, khe hở nứt ra đó cực kỳ mãnh liệt, giống như là ngọn núi lửa màu đen đang hoạt động lại xuất hiện vết nứt, từng dòng dung nham từ từ chảy ra bên ngoài.

Ở xung quanh, thiếu niên thiên kiêu, Tôn Giả tiền bối đều xuất hiện cả, tất cả đứng ngồi không yên, mọi người cảm nhận được biến cố đang phát sinh, hang ổ Côn Bằng đang nứt ra.

Những người bình thường đều bị đuổi đi nơi khác, chỉ có thể đứng ở xa mà nhìn, ở lại cũng chỉ là những cường giả đã quật khởi trong hai năm vừa qua mà thôi, tất cả cũng nhờ vào việc chém giết xây dựng nên uy danh hiển hách cho chính mình.

"Mau tránh ra, Mạc Thương tới rồi!" Có người nói nhỏ.

Mạc Thương và Hàn Thiên, ai mà không biết, tiếng tăm quá lớn khiến người khác kinh sợ.

Thiếu niên Hải Thần đạp biến tiến tới, mặc giáp trụ hoàng kim, trong tay cầm chiến kích màu vàng chỉ về hương quần hùng, gợi ra một hồi đại loạn, không ai dám ngăn trở, tất cả đều phải nhường đường.

Trận chiến giữa hắn và Nhân Ngư Tộc kết thúc thì dẫn theo tộc nhân rời đi, rồi tiến về một tế đàn cao to, bễ nghễ tứ phương, cực kỳ siêu nhiên.

Ngay cả Tôn Giả cũng không muốn tử chiến với thiếu niên thiên kiêu này, bởi vì cái được không đủ bù cho cái mất, nơi đây bị áp chế tu vi, thật khó mà chiếm được tiện nghi.

Gần hang ổ Côn Bằng đều là anh kiệt cả, từ con cháu từ Thần Sơn cho tới vương hầu một phương, lại tới những giáo phái cổ xưa và Tôn Giả, những người bình thường không dám tới gần nơi đây.

Nơi xa xa trở nên tối om, quần hùng đứng chật kín, bọn họ cũng không có rời đi, tất cả đều đang theo dõi, bọn họ không thể tiến tới gần nhưng cũng không cam lòng, một mực đứng ở sau chờ cơ hội.

Mặt biển phá tan, Thạch Hạo vọt lên trên mặt nước, sấy khô quàn áo, nhìn thấy cảnh tượng này, lẩm bẩm: "May là còn chưa muộn, hang ổ Côn Bằng cũng chỉ mới bắt đầu rạn nứt mà thôi."

Lần nữa xuất hiện, cảm giác của nó lại càng khác xưa, mắt nhìn chằm chằm vào cổ sào đen thui kia, cùng với những gợn sóng màu vàng xuất hiện khi hang ổ bị nứt ra, nó vô cùng xúc động.

"Ta thấy phù văn càng nhiều hơn, lẽ nào phải đi theo con đường của Côn Bằng thì mới có thể phát hiện được sự huyền bí cuối cùng?" Trong lòng nó rạo rực.

Thạch Hạo cực kỳ chăm chú, nhìn chằm chằm về rặng đá ngầm, cảm thấy hang ổ màu đen này bắt đầu thay đổi, nhanh chóng biến vàng, toàn thân rực rỡ, tỏa ra rất nhiều phù văn, rồi sau đó nối liền lại một chỗ.

"Hình như ẩn chứa tin tức gì đó!" Thạch Hạo lấy làm kinh hãi, lần này nó hiểu biết nhiều hơn so với trước kia, phù văn lấp lánh, là một ghi chép vô cùng trọng yếu, nhắc tới bảo thuật Côn Bằng.

Nó đứng ở nơi đó, cẩn thận suy đoán, tỉ mỉ cảm ứng, bắt giữ từng sợi từng sợi phù văn, muốn nghiên cứu cho thấu triệt.

Hiện tại nó rất vững tin, tu hành trong động Cực Dương, vực Huyền Băng, mộ Vẫn Tinh ở dưới đáy biển, bức lên con đường thời niên thiếu của Côn Bằng, chuyện này rất then chốt, có thể chỉ có như vậy mới hiểu rõ được bí mật ở nơi đây.

Cuối cùng, nó đạt được một đám ký hiệu thần bí, không biết ý nghĩa ra sao, rất kỳ quái và phức tạp. Thế nhưng nó tin rằng đây không thể nào là bảo thuật được, cũng không có quan hệ với đại thần thông của Côn Bằng.

"Thiếu niên này khá quen mặt, nó là... Tên trộm của hai năm về trước!" Có người nhận ra.

Thạch Hạo đạp trên mặt biển đi về phái trước, nó cũng muốn tiếp cận hang ổ Côn Bằng, tự nhiên không thể trách khỏi việc đối mặt với quần hùng, đặc biệt khi tới gần đó sẽ hấp dẫn chú ý của người khác.

Nói này không thiếu thiếu niên thiên kiêu, vương hầu một phương, cùng với mấy tên lão tổ, thậm chí có Tôn Giả ẩn nấu.

"Là ngươi?!" Thái Cổ Thần Sơn ở một phương, đám người này đều ẩn chứa ánh mắt lạnh lẽo, trừng mắt lên, có một vài tên lão bộc bước ra khỏi hàng.

Đặc biệt có một thiếu niên tóc xanh khí tức kinh khủng khiến người khác chấn động, hắn ta giống như là một vầng thái dương, óng ánh khiếp người.

Thanh Vân chết trận, bị Thạch Hạo nướng thành những miếng thịt vàng óng, mà tộc này cũng có nhân mã tới đây, kết minh với những Thần Sơn khác.

"Lại đây mà nhận lấy cái chết!" Một bên, hậu nhân Hải Thần Mạc Thương đứng sừng sũng trên một tế đàn rộng rãi, thanh chiến kích màu vàng trong tay chỉ thẳng Thạch Hạo, có khí khái duy ngã độc tôn, không để bất cứ ai vào mắt.

Xa xa, một Hôi Giao từ trong biển vọt lên, hóa thành một ông già, vẻ mặt lạnh lùng kèm theo quái dị, hận không thể lập tức giết chết Hùng Hài Tử.

Có người đoán ông ta chính là Giao Tôn Giả, hai năm trước linh thân của ông ta bị hai tên trộm đánh cho nhừ tử, khiến cho ông ta tức giận phái con cháu đệ tử của mình đi tìm tung tích của hai tên trộm này.

Không riêng gì bọn họ, còn có những sinh linh và cường giả khác cũng nhìn chằm chằm Thạch Hạo.

"Ta cảnh cáo các ngươi, chớ có chọc ta, nếu không ta ăn sạch các ngươi!" Lời nói của Hùng Hài Tử rất hung tàn, lòng tự tin giống như khi ở Bách Đoạn Sơn vậy.

Nó đã tu hành tới đỉnh điểm của Hóa Linh Cảnh, chỉ kém một bước nữa là đạt đến ranh giới trong truyền thuyết, có nghĩa là chẳng sợ bất kỳ một kẻ địch nào.