Thế Giới Hoàn Mỹ

Chương 237: Máu nhuộm biển xanh

Côn Bằng - Thập Hung Thái Cổ, hang ổ của nó xuất thế ngay ở trước mặt, cảnh tượng kinh tâm động phách như thế này khiến ngời khác ngơ ngác, thuận theo mà chiến đấu!

Một hòn đảo xuất hiện giữa biển cả, hang ổ Côn Bằng được xây dựng ở phía trên, từ Thái Cổ cho tới hiện tại, trước giờ vẫn che giấu sâu trong đại dương, không một ai có thể nhìn thấy được thần thông cái thể bên trong hang ổ của nó.

Cả mặt biển đều đỏ rực, thi thể nổi lềnh bềnh đầy trên mặt nước, chủng tộc nào cũng có cả, những tiếng kêu "giết" vang trời, bảo thuật vô thượng Côn Bằng sắp xuất hiện, tinh anh của các tộc đều xuất hiện cả.

"Thiểm ĐIện Khuyển, ngươi dám giết con cháu của ta?" Một tiếng gào to từ xa truyền tới, một con chim màu xanh võ cánh bay lại, cả người nó phát sáng, toàn thân óng ánh, xuông thẳng lại nơi đây khiến cho cả vùng biển sôi trào, như vậy có thể thấy được sự mạnh mẽ và khủng bố đến chừng nào của nó.

Ở gần đó, có một con chó khổng lồ toàn thân lượn lờ những tia chớp, đang xung kích ở trên mặt biển, đánh chết hậu duệ của Thanh Loan, luyện hóa tinh huyết, bổ sung những thứ cần thiết.

Thỉnh thoảng bên trong vùng biển cấm kỵ lại xuất hiên những gợn sóng, áp chế tu vi của các cường giả, khiến cho bọn họ phải tiêu hao thần lực thật lớn, những cường giả vượt qua Hóa Linh Cảnh khi đi vào đây đều cảm thấy rất vất vả, cần phải bổ sung một lượng lớn tinh khí thần.

Con chim lớn màu xanh lao xuống, những lưỡi dao óng ánh ở khắp nơi đánh tới, khiến cho cả đại dương bùng phát, vô tận nước biển bốc hơi, lực công kích rất mạnh mẽ.

Nhưng mà, con Thiểm Điện Khuyển cũng rất kinh người, nó há miệng hét một tiếng, tia điện thông thiên, nhấn chìm cả chim loan xanh.

Nơi đây bị tia chớp đan dệt, lưỡi dao bay lượn, trong lúc nhất thời máu tươi bắn tung tóe, linh vũ bay lượn, cả hai đều bị trọng thương.

Cùng lúc đó, nơi sâu trong biển cả như có một cơ thể sống khổng lồ nào đó đang hô hấp, toàn bộ trời đất đều cộng hưởng theo, nhấp nhô bất định, từng tầng gợn sóng không ngừng lan tràn trong hư không.

"Không hay, lại tới nữa rồi!" Đông đảo sinh linh kêu to.

Sinh linh bình thường thì còn tốt, những những cường giả vượt qua Hóa Linh Cảnh đều biến sắc, nhanh chóng vọt lên không, thoát khỏi chiến trường, họ muốn tìm một nơi yên tĩnh, chiếm cứ một không gian có lợi.

Gợn sóng này là một loại áp chế, đè ép cảnh giới cao như bọn họ, khiến cho không cách nào có thể vượt qua Hóa Linh Cảnh, đối với những cường giả này đây vô cùng nguy hiểm.

Quả nhiên, có một vài cường giả bị luồng rung động này đánh trúng, sau đó lập tức bị áp chế cảnh chới, một đám Ma Hải xuất hiện, nhảy lên hư không, truy kích đám cường giả bị áp chế kia.

"Bụp!"

Con chim lớn màu xanh và con Thiểm Điện Khuyện đều mất mạng. Bị mấy ngàn con Hải Ma vây lấy, thật giống như là kiến đông cắn chết voi, máu tươi đầm đìa, bị giết chết ngay trên không trung.

Chuyện giống như thế cũng liên tiếp xảy ra, vùng biển này trở nên đỏ tươi, thi thể lềnh bềnh, vô cùng thê thảm.

Rốt cuộc, áp chế biến mất, phong ba một lần nữa lại khấy lên.

"Gàooooo..."

Xa xa, một con Sư Tử Chín Đầu gào thét, nó há cái miệng như chậu máu của mình. Chín cái đầu gào rú, chấn động cả thiên địa, cả người tràn đầy ánh sáng hoàng kim, chín cái miệng há to không ngừng hút thật mạnh, đám Ma Hải đang bay đầy trời kia ngay lập tức bị kéo về phía nó.

Loại uy thế này khiến cho rất nhiều sinh linh ngây người, ai nấy cũng đều sợ hãi.

"Đây... Không phải chính là Cửu Linh Vương?" Thạch Hạo đứng ở trên U Linh Thuyền, từ phía xa quan sát cuộc chiến, nó khá là kinh ngạc, người tiểu để kết bái với nó - Sư Tử Chín Đầu, có tổ phụ được xưng là Cửu Linh Vương.

Ở bên cạnh, một con cá lớn vọt thẳng lên mạt biển, tỏa ra ánh sáng tím, cứ như là một ngọn Thần Sơn màu tím vậy, cũng không ngừng nuốt chửng lấy rất nhiều sinh linh.

Đây chính là phản kích của các cường giả vượt qua Hóa Linh Cảnh, vừa nãy bị sinh linh cảnh giới thấp hơn truy giết, thật sự là một loại sỉ nhục, nơi đây sao lại đặc biệt như thế được, dựa theo những gợn sóng của hang ổ Côn Bằng khuếch tán ra mà phát sinh hàng loạt biến hóa, thỉnh thoảng tu vi còn bị áp chế nữa.

Thi thể trên biển càng nhiều hơn, máu huyết nhuộm đỏ mặt biển.

"Gào gừ..." Con Sư Tử Chín Đầu rống to một tiếng, cuối cùng lại nhằm về nơi phương xa tạo lên một mảnh kim quang rực rỡ, nó đang bỏ chạy, nó sợ sẽ ngã xuống nơi đây.

Trên thực tế, một vài cường giả cũng là như thế, cũng không dám mạo hiểm, có một số người lui lại phía sau rồi rời khỏi chiến trường này. xem tại

Thế nhưng, nơi đây vẫn vô cùng hỗn tạp, cũng còn có những cường giả vượt qua Hóa Linh Cảnh qua lại trên mặt biển, cũng vì bảo thuật Côn Bằng, bọn họ muốn tiếp cận đến cổ sào.

Thậm chí, trên vùng biển này cũng không thiếu tôn giả, cuungf một một vài Chí Cường Giả một phương, đang lặng lẽ tiến vào nơi đây.

Trong lòng Thạch Hạo rộn ràng, quan sát cẩn thận, nhưng vẫn không có hành động bừa bãi nào, xuất hiện ở nơi đây quá nguy hiểm, những đại nhân vật ghê gớm ẩn náu rất nhiều.

"Ầm!"

Sóng biển kinh thiên, mặt biển nứt ra, một dãy núi khổng lồ màu xám xuất hiện, có chút đáng sợ khiến cho rất nhiều sinh linh trong biển run rẩy, nhanh chóng lưu vong.

Sau đó, dãy núi từ từ nổi lên khỏi mặt nước, quả thật giống như là một khối lục địa vậy, bao la rộng lớn.

"Trời à... Đây là một con Cổ Giao!"

"Nó là... Giao tôn giả!"

Rất nhiều sinh linh kinh ngạc thốt thên, mỗi một chủng tộc, bất luận là ở dưới biển sâu hay là trên mặt đất, tất cả đều run rẩy, nởi vì bọn họ biết người tới là ai, chính là một Chí Cường Giả một phương.

Giao tôn giả, uy danh của nó chấn động cả vùng Hải Vực này, nó giống như Hải Ma tôn giả, đều thống ngự một phương, ngay cả sinh linh của Hải Thần Đảo cũng phải kiêng kỵ một hai phần.

Giao tôn giả đích thân tới, vô cùng mạnh mẽ, mặc dù đã bị áp chế tu vi cảnh giới, thế nhưng bằng vào thân thể mạnh mẽ của mình cũng có thể quét ngang nơi đây, sao không khiến người ta kinh ngạc được chứ.

Ầm!

Thiên địa nổ tung, khói đen ngập trời, một con ma cầm khổng lồ từ trên trời lao xuống, đè ép cả vùng biển, dường như nó muốn lao thẳng xuống hòn đảo to lớn kia.

"Thôn Thiên Tước, nó còn chưa chết!" Thạch Hạo giật mình, con mắt mở thật to, tràn đầy vẻ cừu hận, Bổ Thiên Các bị hủy cũng có quan hệ trực tiếp với nó.

Nếu không phải là nó và Cùng Kỳ, thì Thần Đằng sẽ không chết, mà những đám giáo môn gia cũng chả dám tới tấn công.

Sau khi Quỷ gia ra tay, tuy đã chém đứt cánh, rồi lại chặt đứt móng vuốt của nó, nhưng cũng là loài chim nên đối với bảo thuật trên hòn đảo kia nó vô cùng khát vọng.

"Đùng!"

Trong bển, một thân hình thuồng luồng to lớn xuất hiện, sóng biển vô tận, Hải Vực sôi trào, những bọt nước bắn lên trời cao khiến cho những đám mấy xanh bị đánh tan, có thể thấy được uy thế khủng bố của nó đến cỡ nào.

Rất nhiều sinh linh bị sóng biển đánh bay, khó có thể đặt chân ở nơi đây, chỉ có hòn đảo nguy nga khó mà lay động được, với thêm sóng biển cũng không thể nào tiếp cận được, không cách nào nhấp chìm được nó.

Hôi Giao cũng không có hướng về những sinh linh khác mà là đang đánh thẳng tới Thôn Thiên Tước, phải cố gắng đánh đuổi được nó, không muốn chia sẻ tòa thần sơn trên biển này, nó muốn độc chiến bảo thuật.

"Ầm!"

Hai tên sinh linh quyết đấu, phù văn như lôi hải, kinh thiên động địa, khiến cho cả vùng biển này trở nên gần như khô cằn, hóa thành vô tận hơi nước.

"Quả nhiên đã xảy ra vấn đề, những cường giả vượt qua Hóa Linh Cảnh đều có thể tiến vào nơi đây. Thật là gay go mà." Thạch Hạo tiếc nuối.

Đột nhiên, vách đá cổ xưa kia phát sáng, như là cảm ứng được gì đó, từng luồng từng luồng gợn sóng màu vàng khuếch trương, rất nhẹ nhàng, không ngừng lan tràn trong hư không.

Thôn Thiên Tước kêu lên đầy sợ hãi, linh vũ bay tán loạn, máu tươi đầm đìa, nó nhanh chóng vọt lên, cả người run bần bật, nhằm thẳng phương xa.

Cùng lúc đó, con Hôi Giao kia cũng chìm vào trong biển sâu, khiến nơi đó hình thành nên một vòng xoáy khổng lồ, nhiễm phải một ít máu tươi. Nó cũng bỏ chạy, bởi vì vừa mới chịu phải một áp chế vô cùng đang sợ.

Nơi đây, cường giả san sát, những sinh linh như Giao tôn giả, Thôn Thiên Tước chắc chắn cũng không chỉ có một hai con, vì bảo thuật Côn Bằng nên không tiếc lấy mạng ra đánh cược.

Nói tóm lại, Hoang Vực muốn rồi loạn, sẽ có những sự kiến lớn phát sinh, những Chí Cường Giả này đang tìm kiếm, thèm thuồng bảo thuật Côn Bằng, dùng nó để cho bản thân mạnh mẽ hơn.

Trên mặt biển trở nên bình tĩnh lại, nước biển đỏ tươi, thi thể khắp nơi. Những sinh linh khác lại tiếp tục vọt tới, chỉ là không biết còn có bao nhiều người cực kỳ mạnh mẽ ẩn náu mà thôi.

Một lát sau, nước biển lại tiếp tục sôi trào. Có rất nhiều sinh linh xông về phía trước, thế nhưng lại không thể nào tiếp cập được với hòn đảo kia. Hang ổ Côn Bằng nhìn như rất gần thế nhưng thủy chung vẫn cách bọn họ một khoảng, cứ như là ảo ảnh vậy.

U Linh Thuyền đi tiến tới, Thạch Hạo ngồi xếp bằng ở bên trong, lẳng lặng quan sát, phàm là những chủng tộc có cừu oán gặp mặt nhau trên vùng biển này, vậy khẳng định sẽ chém giết không thôi, tiếng kêu "giết" đầy trời.

Rất nhiều chủng tộc mạnh mẽ, những chủng tộc nhỏ yếu không có tư cách tơi nơi đây.

Đương nhiên, sinh linh thuộc vùng biển này chiếm đến chín phần mười, đây là chiến trường chính của bọn họ, chỉ cần xuất hiện một chủng tộc nào thì ắt sẽ dấy lên những cuộc đại chiến.

"Sao lại kỳ lạ như vậy chứ?" Thạch Hạo nghi ngờ.

Ba ngày trước, dọc theo đường đi nó nhìn thấy rất nhiều cuộc huyết chiến, ngay cả U Linh Thuyền của nó cũng gặp phải mấy lần tập kích, ngã ngào vô số lần trong biển.

Nhưng mà, mọi người vẫn không có thể tiếp cận được tòa thần sơn cổ xưa kia.

Nhìn thì thấy không xa, rất rõ ràng, hang ổ Côn Bằng ở trên hòn đảo không ngừng buông xuống từng luồng Hỗn Độn Khí, thế nhưng vẫn không thể nào tiến tới được.

Cuối cùng, nửa tháng sau, một đường chinh chiến, các tộc đều liều mạng, cũng có vì thù hận, cũng có vì để chiếm ưu thế tuyệt đối, tiêu diệt hết những người cạnh tranh với mình để ôm ấp một niềm hi vọng.

Lại sau nửa tháng, vách đá cổ xưa kia trở nên to lớn mênh mông, cao cao không thể với tới, mặt trên có dấu móng vuốt, có vết đao lỗ kiếm, ghi chép những sự việc của vô tận năm tháng trước đây.

Một con đường bằng đá trải dài trên biển, dẫn tới sườn dốc đá kia.

Mà con đường bằng đá này vô cùng mệnh mông đáng sợ, rộng lớn vô biên, có thể tiếp nhận cùng một lúc tất cả mọi ngươi nơi đây tiến lên, cơ bản không cần chen chúc gì cả.

Đây là một công trình vĩ đại đến dường nào, con đường rộng rãi và bao la này khiến cho người ta thán phục.

Mặc dù người người có thể lên núi, đi song song với nhau, cũng có chém giết, sau khi cường giả các tộc tiến tới, không ngừng chiến đấu để tiến lên, thi thể nằm xuống vô cùng nhiều.

"Đây không có giống như một hòn đảo trên biển gì cả, khi leo lên, ở phía sau cứ như là một vùng đất rộng lớn vậy." Thạch Hạo cảm thán, đây chính là tác phẩm của Côn Bằng Thái Cổ.

Nó cũng không có lên núi, ở gần đó quan sát, những cường giả này đều có tôn giả bảo vệ, thậm chí còn lẫn trong đám người này, nếu như nó tùy tiện xuất động, như vậy rất dễ phát sinh nguy hiểm.

Liên tiếp mấy ngày sau, những gợn sóng trên hòn đảo càng tỏa ra nhiều lần, cuối cùng gần như liền thành một vùng, gợn sóng khuếch tán, quét ngang thập phương.

Ý nghĩa của chuyện này chính là, những người vượt quá Hóa Linh Cảnh sẽ không cịu được áp chế này và sẽ gặp phải phiền toái lớn, hơn nữa những người xông lên trên bậc đá mấy ngày vừa rồi, vẫn chưa truyền tới những tin tức dữ gì cả.

Hùng Hài Tử rốt cuộc cũng đứng ngồi không yên, cũng muốn hành động rồi, nếu không rất có khả năng sẽ chẳng thể chiếm được thứ gì cả.

"Chí Cường Giả đều rút cả rồi, chúng ta có thể hành động!"

Xa xa có người nói nhỏ, những sinh linh có tâm tư như hắn cũng không ít, lại thêm một làn sóng được dấy lên, bóng người xuất hiện càng dày đặc, dọc theo thềm đá đi lê.

"Cẩn thận một chút, nghe nói có tôn giả mạo hiểm, không để ý đến an nguy lẫn vào trong đám người, muốn tiến vào sào huyệt Côn Bằng>"

"Cái gì, bọn họ điên rồi hay sao, tu hành đến cỡ đó thật chẳng dễ gì, khổ tu năm tháng dài đằng đẵng, đặt chân lên đỉnh cao nhất, nếu như chỉ vì chết do áp chế tu vi, kia chẳng phải không đáng hay sao."

"Bảo thuật của Thập Hung Thái Cổ rất mạnh mẽ, không cách nào cưỡng lại được, đến ngay cả một số người có tư cánh vấn đỉnh cả thiên hạ, mạnh mẽ như bọn họ mà cũng phải điên cuồng,"

Rất nhiều sinh linh nghị luận, bầu không khí trở nên nghiêm nghị.

Thạch Hạo nghe thấy thế, áp chế sự kích động trong lòng, cố gắng bình tĩnh, nó phải đợi, đợi đến khi những gợn sóng kia hoàn toàn tọa thành một vùng, đến lúc đó, áp chế vô thương chân chính đã hình thành, khi đó đi vào mới đảm bảo an toàn nhất.

Lại hai ngày trôi qua, rốt cuộc cũng đạt tới, những gợn sóng rung động kịch liệt trải dài trên hư không, hoàn toàn trấn áp nơi đây.

Trong lúc này, nó thấy thấy có rất nhiều sinh linh thuộc lục địa, có một vài sinh vật thuần huyết, ai nấy cũng đều mạnh mẽ cả, đi cùng với những tên thần bộc leo lên thềm đá kia.

"Đó chính là một liên minh Thần Sơn khác, thật là mạnh, những thiếu niên kia ai cũng đều lợi hại cả." Thạch Hạo đánh giả.

Những thiếu niên này đều tài hoa xuất chúng, oai hùng bức người, tất cả đều là những nhân vật Hóa Linh Cảnh tuyệt đỉnh, nếu như giao chiến thì có thể quét ngang chư địch.

Mà những thiếu nữ kia lại rất xinh đẹp, dung mạo của ai cũng xuất thế, giông như là tiên tử giáng trần, có một vài người vô cùng xinh đẹp, quốc sắc thiên hương, có thể nói là tuyệt đại giai nhân.

Mà những sinh linh thuần huyết ở trong biển cũng xuất hiện không ít, một vài người đều là gương mặt trẻ tuổi, tục truyền còn có hậu đại của Hải Thần, còn có dòng dõi của tôn giả, hóa thành hình người, vô cùng siêu nhiên.

Nơi đây nhất định sẽ xảy ra một hồi tranh bá, quần hùng cùng múa, cường giả quật khơi, thiếu niên thiên kiêu và tuyệt đại mỹ nhân đều xuất hiện, nhan vật vô địch chân chính sẽ quyết đấu, chỉ có người mạnh nhất, mới có thể đạt được bảo thuật.

Thạch Hạo bỏ qua U Linh Thuyền, cuối cùng cũng bước lên trên thềm đá trải dài trên biển kia, từng bước từng bước hướng về vùng đất cổ xưa đầy hùng vĩ ấy.

Sau khi tới gần hòn đảo, càng ngày càng mênh mênh, giống như tự thành một giới vậy, vô cùng to lớn, không giống như một hòn đảo gì cả.

"Ồ, ngươi còn chưa chết?"

Mời mời rời khỏi đại dương, bước trên những bậc thang bằng đá trên biển, khi gần tới gần vùng đất cổ xưa kia thì có người phát hiện ra Thạch Hạo, bọn họ lộ vẻ kinh ngạc và lạnh lùng.

Hiển nhiên, Thạch Hạo cũng phát hiện ra bọn họ, đây chính là sinh linh của liên minh Thiên Thần Sơn, trong đó có thiếu nữ áo tím, Ngân Tuyết, Xích Hảo, vài tên thần bộc, còn có tên Thanh Vân, chính là hắn vừa phát ra lời vừa nãy.

Sắc mặt Thạch Hạo rất bình tĩnh, thế nhưng ánh mắt có chút lạnh lẽo, trước đây không lâu những người này không những không cứu nó, mà còn đổ thêm dầu vào lửa, đẩy nó vào chỗ chết.