Thế Gia Danh Môn

Chương 78

“Rất tốt…” Thái phu nhân lạnh lùng cười một tiếng, “Nếu ta đối xử với con rất tốt, tại sao con lại làm ra chuyện như thế?” Bà nhìn Tưởng Nhược Nam, ánh mắt sắc lẹm: “Có phải từ trước đến nay con vẫn chưa chịu động phòng cùng Hầu gia?”

Tưởng Nhược Nam ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt bà, đáp: “Vâng.” Những lúc thế này chỉ có thể nói sự thật, mấy lời hoa lá cành ủy mị đều vô ích.

Thái phu nhân sắc mặt càng xấu hơn, “Vậy chiếc khăn trinh tiết ngày trước là dùng để lừa ta phải không?”

“Con xin lỗi…”

“Thời gian này con cũng đang lừa ta?”

Tưởng Nhược Nam lòng ngập tràn cảm giác tội lỗi: “Mẫu thân, con…”

Thái phu nhân cao giọng: “Đừng gọi ta là mẫu thân, ta không dám! Hàng ngày, khi con uống hết bát thuốc bổ ta cho người mang đến, có phải trong lòng con đnag cười thầm bà mẹ chồng già này không?”

Tưởng Nhược Nam kéo tay bà: “Mẫu thân, người hãy nghe con nói trước đã…”

Thái phu nhân dùng sức hất tay nàng ra, rõ ràng là bà đang rất giận: “Cho đến bây giờ, con còn muốn nói gì nữa? Nhược Lan,cuộc hôn nhân này là do chính con cầu xin Hoàng thượng ban chỉ để bước vào cửa Hầu phủ! Chúng ta cũng không dễ dàng gì, mãi mới đón nhận được con. Hầu gia không thích con, ta thay con đứng ra làm chủ, ta dạy con cách quản gia, một lòng một dạ muốn giao Hầu phủ vào tay con. Con rõ ràng biết rằng ta rất mong chờ đích trưởng tôn, thế mà ở trước mặt ta con lời ngon lẽ ngọt, nhưng sau lưng lại dùng thủ đoạn với ta! Chuyên sủng? Con dựa vào cái gì chứ?”

“Mẫu thân, con biết việc mình lừa dối mẫu thân là con không đúng, nhưng con chưa bao giờ đòi được chuyên sủng!”

“Vậy được!” Thái phu nhân lập tức tiếp lời: “Tối nay con hãy động phòng với Hầu gia.”

Tưởng Nhược Nam quay đầu đi, khẽ đáp: “Không được, con không làm được!”

“Không làm được?” Thái phu nhân tròn mắt nhìn nàng, “Nhược Lan, con là chính thê của Hầu gia, tại sao con không làm được?”

“Mẫu thân…” Tưởng Nhược Nam nhìn bà: “Trước kia con rất thích Hầu gia, thích tới mức bất chấp tất cả xin Hoàng thượng ban hôn, trở thành trò cười trong mắt thiên hạ, nhưng con không ngờ cùng vào cửa Hầu phủ với con ngày hôm ấy còn có một người con gái khác. Càng không ngờ, đêm động phòng hoa chúc, Hầu gia lại tới phòng của người con gái kia. Sau này, Vu Thu Nguyệt không chịu quỳ trước mặt con dâng trà, mọi người cũng không lên tiếng, khi ấy, chẳng phải mọi người định sẽ lạnh lùng với con cả đời sao? Tình hình bây giờ, có khác gì với cách nghĩ đó của mọi người đâu?”


Thái phu nhân cụp mắt, giọng điệu trở nên ôn hòa hơn: “Chúng ta không ngờ… Trước kia trong lòng Hầu gia có chút bực bội, con cũng nên hiểu. Nhưng sau này chẳng phải chúng ta đã đón nhận con rồi sao?”

“Con có thể hiểu được tâm trạng của Hầu gia, nhưng hiểu thì hiểu. Mẫu thân, người cũng là phụ nữ, lẽ nào người lại muốn phu quân của mình ôm ôm ấp ấp người phụ nữ khác trong lòng?”

Thái phu nhân quay người, đôi vai khẽ rung lên, “Không muốn thì sao? Đàn ông tam thê tứ thiếp là lẽ thường, chúng ta là phụ nữ, phải chấp nhận số mệnh thôi!”

“Không phải thế, phụ thân con chỉ có một người phụ nữ là mẫu thân con thôi!”

Thái phu nhân quay đầu lại trầm giọng nói: “Không phải ai cũng giống phụ thân con!”

“Nhưng con từng mong Hầu gia cũng sẽ giống như phụ thân mình, có điều chàng không thể. Con không yêu cầu chàng chuyên sủng, con chỉ không muốn động phòng với chàng.”

Thái phu nhân tức tới mức mặt tái xanh cả lại, bà nhìn thẳng vào Tưởng Nhược Nam: “Nói như vậy, con đã quyết định rồi?”

Tưởng Nhược Nam đáp: “Mẫu thân, con không ‘dùng chung’ Hầu gia với người phụ nữ khác.”

Thái phu nhân cười nhạt, “Con đừng trả lời nhẹ nhàng quá thế, con có biết hậu quả sau này không? Giờ Hầu phủ vẫn do ta làm chủ, nhưng sau này Hầu phủ thuộc về ai, ta sẽ là người quyết định! Có những chuyện Thái hậu cũng không giúp được con đâu!”

“Con hiểu.” Tưởng Nhược Nam nhẹ nhàng gật đầu.

Thái phu nhân mím môi, lạnh lùng nhìn nàng một lúc lâu, sau đó, bà mới khẽ rít lên: “Được.”

Lúc này, Liễu Nguyệt đột nhiên chạy vào, “Thái phu nhân, sáng sớm nay Vu di nương ngất xỉu, a hoàn trong viện đã mời lang trung tới khám, nói là… nói là…” Cô ta nhìn Tưởng Nhược Nam, ngập ngừng định nói lại thôi.

Thái phu nhân liếc Tưởng Nhược Nam một cái, “Có gì cứ nói thẳng ra.”


Liễu Nguyệt đáp: “Lang trung nói, Vu di nương đã có tin vui rồi!”

“Cái gì?” Thái phu nhân ngẩn người ra, rồi sau đó mặt lộ sắc vui, “Mau đi mời Lưu thái y.” Nói xong, bà quay đầu nhìn Tưởng Nhược Nam một cái, cười cười: “Nhược Lan, cùng đến đó đi.”

***

Cẩm Tú viện.

Vu Thu Nguyệt nằm trên giường, Cận Yên Nhiên và Vương thị đứng bên cạnh nàng ta, hai người bọn họ sắc mặt tươi cười, rõ ràng là vô cùng vui vẻ.

Vu Thu Nguyệt cúi đầu không lên tiếng, thấy Thái phu nhân và Tưởng Nhược Nam bước vào liền ngẩng đầu lên, mặt lập tức để lộ thần sắc hoảng hốt.

“Thái phu nhân, con thật sự không biết là chuyện gì.”

Thái phu nhân đi đến, vỗ vỗ tay nàng ta an ủi: “Giờ không cần phải nói nữa, đây là ý trời, là ông trời muốn con mang trong mình đứa con này!” Nói rồi, bà quay đầu lại nhìn Tưởng Nhược Nam một cái.

Dựa vào sự sủng ái của Thái hậu thích làm gì thì làm, không coi bà mẹ chồng này ra gì phải không? Hừ…

Nhưng Tưởng Nhược Nam lại nghĩ, sao mà trùng hợp thế, bước trước việc của nàng vừa bị bại lộ, bước sau Vu Thu Nguyệt đã phát hiện ra mình có tin vui, không biết giữa hai chuyện này có liên hệ gì không? Nhưng mặt nàng vẫn giữ vẻ điềm đạm, không để lộ bất kỳ tâm trạng gì.

Vu Thu Nguyệt đều để ý tới thần sắc của cả hai người, trong lòng vô cùng đắc ý, nàng ta đang không biết phải tiết lộ mình có tin vui này ra ngoài bằng cách nào, không ngờ bà la sát kia lại tặng cho nàng ta một cơ hội khéo như vậy!

Nàng ta không kìm được quay ra nhìn Tưởng Nhược Nam, ánh mắt lấp lánh, Tưởng Nhược Nam nhìn thấy, nhướn một bên mày lên, trừng mắt nhìn lại, ánh mắt liếc xuống bụng nàng ta, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh lẽo.

Vu Thu Nguyệt vô thức đưa tay che bụng, trong lòng hoảng hốt vô cùng, không biết Tưởng Nhược Nam muốn giở trò gì?

Tưởng Nhược Nam thấy nàng ta như vậy, cười thầm, mẹ kiếp, chỉ dọa thôi cũng khiến ngươi sợ chết khiếp rồi!

Cận Yên Nhiên ngồi cạnh thấy Tưởng Nhược Nam, đoán trong lòng nàng không vui, bèn tới bên cạnh nắm tay nàng, hạ giọng an ủi: “Tẩu tẩu, tẩu tẩu đừng đau lòng, chẳng bao lâu nữa tẩu cũng sẽ có con thôi.”

Tưởng Nhược Nam nhìn Cận Yên Nhiên cười cười.

Nụ cười còn chưa thu lại đã nghe Thái phu nhân đứng cạnh nói: “Còn chưa động phòng, sao có thể có con?”

Lời vừa thốt ra, mọi người đều thất kinh.