Thệ Bất Vi Phi

Chương 226: Mưa tên

EDIT: DOCKE

Vuốt vuốt mũi (Ta cảm thấy động tác này càng ngày càng khiến ta giống Sở Lưu Hương): “Tốt lắm, vậy bây giờ chúng ta lao ra đi…”  

Lời nói còn chưa nói xong, bàn đá đã vỡ ra. Tiểu Phúc Tử cùng lão cha đã sớm đứng thẳng thân, hai tay đồng loạt vung lên, đẩy lùi từng đợt lại từng đợt mưa tên bắn tới.

Ta trốn ở giữa ba người, đi theo bước chân của ba người, đi ra ngoài. Cũng may, mục tiêu của đám người này không phải là chúng ta, tạm thời chúng ta không có gì nguy hiểm.

Chỉ có điều, mưa tên dày hơn một chút, nóng nảy hơn một chút. Quyền Thân Vương sớm đã được bảo hộ rời khỏi đại sảnh, ở ngoài cửa chỉ huy tác chiến. Trông thấy chúng ta đi ra liền bất chấp tất cả, chẳng cần biết là bạn hay thù, kêu to: “Không chừa một ai…”

Xem ra, có lẽ vì thịnh tình của Thiên Bảo công chúa đối với ta, hạ quyết tâm cá chết lưới rách. Quyền Thân Vương lại nắm lấy cơ hội này, sao lại không nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng?

Mười mấy tướng sĩ áo giáp, trong tay cầm tấm chắn phóng lại. Tiểu Phúc Tử cùng lão cha sẵn sàng đón địch, nhìn hơn mười tên tướng sĩ này. Ta trốn ở phía sau bọn họ, ngay cả đầu cũng không dám thò ra chút nào…

Lại nghe tiếng đánh nhau vang lên, có người vừa đánh vừa nói: “Đi theo chúng ta, thái tử đang chờ ở bên ngoài…”

Lúc này ta mới thò đầu ra ngó nghiêng một chút, đánh giá đám người kia. Trong đó có một người, chẳng phải là Diệp Bất Phàm sao? Ta còn trông thấy Thanh Loan, Quỳnh Hoa nữ cải nam trang, thân mặc áo giáp, rung động rung động, hiển nhiên áo không vừa người…

Tiểu Phúc Tử cùng lão cha làm bộ làm tịch đánh nhau với bọn họ, vừa đánh vừa lui ra ngoài viện. Quyền Thân Vương mải chú ý đến Thiên Bảo công chúa trong phòng, đối với chúng ta – mấy tên tôi tớ quần áo nghèo nàn – cũng không chú ý nhiều lắm, để chúng ta lẻn ra ngoài… Có thể thấy được, có đôi khi, không thể mặc quần áo quá tốt, bảo trì đê điều, lúc nào cũng là pháp tắc làm người. Ngay cả ở hiện đại, người mặc quần áo đẹp, khả năng bị bắt cóc cũng lớn hơn rất nhiều.

Tiếng đánh giết dần dần cách chúng ta càng ngày càng xa. Cũng giống như trước đây, Tề Thụy Lâm chủ trì tính kế cứu viện, an bài cũng cực kỳ nghiêm mật. Vừa ra khỏi viện, đi vào trong một khu rừng nhỏ, bọn họ lập tức cởi bỏ áo giáp, thay vào một bộ quần áo thường dân. Mấy cỗ xe ngựa nghiêm ti mật hợp nhanh chóng được điều đến. Chúng ta chui vào xe ngựa. Xe ngựa lập tức chạy lẫn vào trong đám người. Nhưng điều làm ta bị chấn động chính là, hôm nay trên con đường này, vì sao lại có nhiều xe ngựa có cùng kiểu dáng này như vậy?

Ta hỏi Diệp Bất Phàm vì sao vậy. Diệp Bất Phàm nhàn nhạt nói: “Bị té ngã một lần nên càng phải cẩn thận hơn. Lần trước chúng ta vì không hiểu phong tục ở Thục Trung nên bị mắc bẫy. Lúc này đây, đương nhiên sẽ phải điều tra rõ ràng. Hôm nay, ngày Quyền Thân Vương phát động cũng chính là ngày lễ bái thần mỗi năm một lần của Đại Lương. Bọn họ cúng bái, là thần núi rừng, tất nhiên sẽ ngồi xe ngựa chế tác từ núi rừng rồi…”

Ta không khỏi hỏi hắn: “Nhưng vì sao lại trùng hợp đến như vậy?”

Diệp Bất Phàm cười nói: “Chủ tử tự nhiên sẽ có cách rồi. Hay là thái tử phi cho rằng trí tuệ của chủ tử còn kém hơn cả ngươi nữa?”

Ngôn ngữ rõ ràng là loại châm ngòi mà. Ta tất nhiên sẽ không mắc mưu.

Ta nhàn nhạt nói: “Diệp thống lĩnh, ta cũng không phải là thái tử phi gì đó nữa. Hình như ngươi đã gọi sai người rồi?”

Diệp Bất Phàm nói: “Trong cảm nhận của chủ tử, chỉ có một thái tử phi, chính là ngươi. Ngài không thừa nhận cũng không sao. Dù sao thì người của Thanh Phượng Môn thừa nhận là đủ rồi. Chủ tử thừa nhận là đủ rồi…”

Ra mòi là hắn còn muốn liệt kê có bao nhiêu người thừa nhận ta là thái tử phi nữa, ta vội vàng cắt ngang lời hắn. Nghĩ rằng, một người trầm mặc ít nói như Diệp Bất Phàm, sao bây giờ lại nhiều chuyện lắm miệng đến thế này, làm người ta không thể chịu nổi. Rõ ràng là hắn muốn lải nhải cho đến khi hủy diệt được ý chí kiên cường của ta mới thôi. Ta quyết không mắc mưu đâu.

Ngồi xe đi chừng một canh giờ, bỗng nhiên ngừng lại. Ta hỏi: “Không phải còn chưa ra khỏi cảnh nội Đại Lương sao? Sao lại ngừng?”

Diệp Bất Phàm tỏ vẻ cổ quái, nói: “Tuy chưa ra khỏi cảnh nội Đại Lương, nhưng chủ tử đã đến rồi…”

Trong lòng ta giờ khắc này, thật sự cảm động đến mức như được tắm dưới làn mưa xuân vậy. Bỗng nhiên ta có cảm giác, ta không còn khả năng cự tuyệt ngôi vị thái tử phi này, không còn khả năng muốn trở về hiện đại, không còn khả năng rời xa Tề Thụy Lâm nữa. Hắn thâm tình như thế, ta làm sao có thể bỏ hắn mà đi thêm một lần nữa chứ?

Một vị thái tử Đại Tề, đầu tiên là xâm nhập Thục Trung, sau khi bị người tróc nã, vất vả lắm mới trốn thoát được nhưng lại vì ta mà không chút do dự xâm nhập Đại Lương lần nữa, lại còn mang theo ít quân như vậy. Hắn chính là một vị thái tử vô cùng tôn quý, phải trải qua vô số đấu tranh cùng quyền mưu mới có thể đạt địa vị cao như ngày hôm nay. Vì ta, lại không hề lưỡng lự mà xông vào hiểm địa. Tấm chân tình này, làm sao có thể không làm ta động tâm…

Hóa ra, dung nhan của hắn đã ghi khắc vào tâm trí ta rồi. Tiếng cười của hắn đã mọc rễ trong đầu ta. Ta không còn có thể thoải mái một mình bỏ đi, trở lại cái nơi hiện đại không có được bao nhiêu ôn nhu trước khi nữa? Cho dù nơi này không có công nghệ cao. Cho dù biết rằng cuộc sống thật sự không thoải mái. Ta cũng không có khả năng trở về nữa. Ta đột nhiên hiểu ra, ta sớm đã có đáp án rồi không?

Nếu đã hạ quyết tâm, ta không khỏi thở phào nhẹ nhõm một hơi…

Ta trông thấy một người đang đứng dưới tàng cây, quần áo xanh xanh. Hắn phe phẩy cây quạt trong tay, mỉm cười nhìn ta. Khuôn mặt tuấn mỹ mang theo một chút chờ đợi, một chút do dự, lại có một chút mừng rỡ như điên. Ta nghĩ, trong lòng hắn hiện giờ, khẳng định là đang đánh lô tô rồi. Còn ta, chẳng phải cũng như thế hay sao?

Ta thấy trong mắt hắn ẩn chứa ý cười nhưng bản thân lại cố ý đè nén ý mừng trên mặt, quay đầu qua phía Tư Đồ nói: “Tư Đồ, ngươi nói xem, thời tiết hôm nay có phải là hơi lạnh hay không?” Nhưng khi quay người qua lại không thấy Tư Đồ đâu cả…

Những người đi theo ta không biết từ khi nào, đã sớm lùi xa mười bảy mười tám bước rồi. Chẳng những là nàng mà mọi người, lập tức đều đứng cách ta cực xa. Ta nghĩ, bây giờ ta nên đi lên, hay là không đi lên đây? Trong lúc do dự, cho nên bước chân cũng không hề nhúc nhích. Ta không đi, hắn lại đi. Nhẹ nhàng phất cây quạt, tay áo tung bay trong gió. Quần áo hơi mỏng bị gió thổi bay, làm lộ ra hình dạng bắp thịt bên trong, tràn ngập hấp dẫn. Cũng chứng thực lời nói thời tiết hơi lạnh của ta, chính là nói dối…

Ta cũng không lui lại, chẳng qua chỉ ngơ ngác mà đứng. Nhìn thấy khóe mắt hàm tiếu của hắn, tay áo tung bay đi đến gần ta. Lẳng lặng, ta bị hắn ôm chặt vào lòng. Khi cảm nhận được thân nhiệt toát ra từ thân thể hắn, ta mới biết được. Trong lòng ta, cũng tràn ngập nhung nhớ. Sự nhung nhớ, tựa như thủy triều dâng, bao phủ lấy ta…