Thầy Giáo Hắc Ám

Chương 2: Tiểu thư an di



" Cuộc đời là thế, mới giây phút trước còn cười nói bên nhau, quay lưng đi rồi chỉ còn lại một thoáng kí ức. Hãy biết trân trọng từng giây phút bên người ta yêu thương, vì biết đâu mai này nó là một hồi ức đẹp "
2 tháng trước...
Nước Anh, mùa hè mát mẻ ở Birmingham, đường Burford về đêm thật tĩnh mịt, An Di ngồi trong xe nước mắt lặng lẽ rơi. Vừa rồi mới từ nhà Janice về, sau khi thống nhất với ba mẹ cùng về nước sống với ông bà, kết thúc những ngày cuối năm học đầy quyến luyến, bịn rịn chia tay bạn bè. Người mà An Di không nỡ xa nhất chính là Janice, cô bạn thân nhất của An Di, Janice là người Anh nhưng lại có nét lai Hàn trông rất xinh đẹp, An Di đặt cho Janice cái tên là Gia Ân thân mật, hai cô nàng thân thiết từ buổi đầu gặp mặt, dính nhau như hình với bóng, chia sẽ tất tần tật mọi chuyện, Gia Ân đối với An Di như một người thân vì vậy cô mới không nỡ xa Gia Ân mà ở lại nói chuyện đến tận khuya mới gạt nước mắt mà theo tài xế về. Vinh Hy là tài xế riêng của An gia từ lúc mới biết lái xe, lại là con trai của quản gia Vinh cũng làm việc cho An gia, anh theo ba mình phụ giúp cho An tổng rất nhiều việc từ khi còn nhỏ, Vinh Hy có dáng người cao lớn, vạm vỡ, làn da ngăm lộ rõ sự phong trần nhưng lại toát lên sự ấm áp. Anh rất được sự tính nhiệm của An tổng, ông giao tiểu thư An Di cho anh bảo vệ từ lúc chập chững biết đi, bây giờ cô đã 17 tuổi còn anh đã 28 tuổi, đối với cô anh luôn là một người anh trai thân thiết nhưng cô nào biết anh đối với cô sớm đã yêu thương rất nhiều, anh yêu cô tiểu thư bướng bỉnh nhưng rất vâng lời, ham chơi nhưng lại rất quan tâm người khác. Nhưng anh tự biết thân phận của mình, chỉ âm thầm dõi theo, ủng hộ, che chở, bảo bọc hết mình. Cô thích ăn bánh ngọt anh có thể chạy xe hàng giờ chỉ để đến tiệm bánh cô thích ăn mua cho cô, cô muốn mua món đồ nào chỉ cần dán mắt vào nó hơn 2 phút thì anh đã hiểu ý mua ngay cho cô, cô muốn học bơi anh dạy cô học bơi, cô muốn học guitar anh lại dạy guitar cho cô, cô bị đám con trai quấy rầy anh ra mặt giáo huấn bọn chúng, cô muốn xin An tổng thứ gì anh lại thay cô nài nỉ An tổng... tất cả mọi thứ chỉ cần cô muốn anh đều cố gắng thực hiện cho cô, vì cô mọi việc với anh đều trở nên đơn giản, chỉ cần cô coi anh là anh trai, với anh đã đủ rồi.
Lúc này đây, gương mặt bé nhỏ xinh xắn kia đang rưng rưng hai hàng nước mắt, nhìn vào kính chiếu hậu lòng anh không khỏi đau nhói, nhưng lại chẳng thể làm gì cho cô. Anh lặng lẽ vặn radio lên, lời bài hát ngọt ngào nhưng buồn bã vang lên trong không gian tĩnh mịch...
... God, tell us the reason youth is wasted on the young
It"s hunting season and the lambs are on the run
Searching for meaning
But are we all lost stars, trying to light up the dark?*...
*Lost Stars - Keira Knightley
Dường như nhận ra An Di lại oà lên nức nở, Vinh Hy vội vã tắt radio ngay, không cầm được lòng lại cất giọng an ủi: " An Di, em đừng khóc... " - Anh định nói gì đó nhưng lại thôi, tiếp tục tập trung lái xe, chỉ mong nhanh chóng chở cô về nhà, chốc chốc lại nhìn vào kính chiếu hậu.
Đột nhiên bên lề đường một bóng đen lao ra chặn trước đầu xe, Vinh Hy ngay lập tức phanh gấp nhưng đã không kịp. Chiếc Bentley đâm ầm vào bóng đen, Vinh Hy không nhịn được chửi thề: " Fuck!!!"
Ngay lập tức anh mở cửa chạy đến cái bóng ngã rạp trên đường, An Di không biết gì cũng vội vàng xuống xe lại nghe tiếng Vinh Hy thét lên: " An Di, em mau quay lại xe đừng đến đây "
Không để ý lời anh, cô vội vàng chạy đến, trước mặt là một chàng trai cao lớn nhưng quần áo xộc xệch, trông có vẻ đã say rượu, trên gương mặt bê bết máu. Cô lại rưng rưng mà gọi: " Anh Vinh Hy... "
Anh lườm cô rồi hạ giọng: "An Di, đừng khóc là anh ta tự đâm ra đường, không phải do chúng ta, em mau vào xe đi" - Vừa nói anh vừa rút trong túi ra cái khăn tay, đè vào chỗ đang chảy máu trên trán chàng trai kia.
An Di lại nức nở: " Điện thoại, anh mau đưa điện thoại cho em", lúc này anh mới ra hiệu cho cô là ở trong xe, cô vội vàng chạy đi lấy gọi ngay cấp cứu, đầu dây bên kia mới bắt máy chưa kịp nói cô đã khóc oà lên: " Làm ơn, có người bị thương, nhanh lên, mau tới đây đi, nhanh lên..." - Cô cứ giục mãi lại không nói địa chỉ Vinh Hy mới hắng giọng bảo cô: " An Di, em hãy bình tĩnh, đừng khóc nữa, có anh ở đây ", cô từ từ bình ổn lại vội vàng nói địa chỉ vào điện thoại: " Đường Burford, Birmingham, làm ơn nhanh lên, làm ơn... "
Nói xong cô lại kinh hãi nhìn người con trai bê bết máu trong tay Vinh Hy, áo trắng của người đó cùng áo trắng của Vinh Hy sớm đã bị máu nhuộm một màu đỏ thẫm dưới ánh đèn đường, Vinh Hy lại hắng giọng: " An Di, đừng khóc, mau vào xe "... Cô không vào, chỉ đứng trơ người nhìn, mắt mọng nước long lanh dưới ánh đèn nhìn đi xa xăm...
____________
Kí ức đau buồn...
Đêm mùa thu năm 6 tuổi, An Di cùng chị gái An Dao tay trong tay đi dạo phố, phía sau là anh chàng Vinh Hy do ba dặn dò đi theo canh chừng hai chị em, chị An Dao vốn đã 18 tuổi, nghĩ mình đã lớn lại cần một cậu nhóc đi theo bảo vệ sao, chị ấy lại rất không ưa tên Vinh Hy này, từ nhỏ đã cảm thấy ba mình rất thương hắn nên lại càng không thích, dắt An Di đi cách xa hắn một đoạn. Vinh Hy vốn nhỏ hơn An Dao một tuổi nhưng do thân hình nam nhi cường tráng lại chăm tập gym nên trông rất chững chạc, có khí chất.
Đến góc đường đối diện có tiệm McDonnald An Di lại nũng nịu đòi ăn kem, Vinh Hy nhanh chóng bước tới nói giọng cưng chiều: "Để anh mua cho em" - nói xong anh lại véo má An Di một cái cười ngọt ngào.
Chị An Dao bỗng lên tiếng: " Cậu trông chừng An Di, tôi vào mua, tiệm này của bạn tôi, sẵn tiện có chút chuyện". Vinh Hy mỉm cười nắm tay An Di kéo về phía mình rồi gật đầu. Chị An Dao vội vã bước đi sang đường vào tiệm, bên này Vinh Hy lại chọc ghẹo An Di mãi, hết bẹo má lại véo mũi làm cho cô bé mũm mĩm hé đôi môi dễ thương cười thật tươi.
Lúc chị An Dao quay lại đang tiến đến chỗ hai người thì xung quanh ồn ào hét lên: " Coi chừng!!! ", lúc này Vinh Hy mới nhận thức rằng chiếc xe đằng trước đang điên cuồng loạn choạng tiến về phía ba người, có tiếng mọi người xung quanh lại hét lên: " Tản ra!!! ", con phố nhộn nhịp bỗng hỗn loạn cả lên lại thêm tiếng hét lúc này của An Dao: " Vinh Hy, coi chừng An Di "
Vừa dứt lời chiếc xe lao đến, Vinh Hy nhanh chóng bế thốc An Di ngã vào lề đường, một tiếng động kinh hoàng vang lên, ly kem trong tay An Dao bị hất tung rơi bộp bên vệ đường, chiếc xe tông thẳng vào người cô rồi rít thắng xong lại nhấn ga phóng đi. Để lại trên đường người con gái mặc váy trắng người nhầy nhụa máu, tất cả cảnh tượng đó về sau luôn chôn chặt trong trái tim hai con người nằm bên vệ đường kia.
Một người đàn ông chạy đến chỗ An Dao rồi lắc đầu não nề như thông báo với mọi người vừa chứng kiến: " Không còn thở... "- An Dao đã chết, chiếc váy bị máu nhuộm đến biến sắc, cảnh tượng làm cho bất cứ ai nhìn cũng phải rơi nước mắt, người con gái đang ở độ tuổi xinh đẹp nhất của cuộc đời mình lại vì một tên say rượu mà phải từ bỏ tuổi thanh xuân với bao hoài bão dở dang, và một tình yêu mới chớm nở trong lòng... để mãi mãi ra đi. Trong quán McDonald, anh chàng mặc bộ đồ nhân viên thất thần chạy đến bên cơ thể còn chưa kịp lạnh của An Dao mà gào khóc. Anh chắc hẳn là người vừa nãy An Dao vào gặp, và chắc hẳn anh chính là mối lương duyên bi đát của An Dao...
" Dao Dao, Dao Dao, Dao Dao... " - Tiếng khóc cứ thế nhỏ dần, tiếng xe cấp cứu, xe cảnh sát lấn át tiếng ồn...
An Di và Vinh Hy chỉ bị xây xước nhẹ, nhưng An Dao thì sao? Chị ấy đã mất. Tất cả chuyện bi thương đã gieo rắc lên tâm lí của cô bé nhỏ một vết thương to lớn. Cô đã mất đi người chị của mình. An phu nhân đang mang thai cũng ngất lịm trong bệnh viện, lúc này chỉ còn sự tỉnh táo của An tổng có thể trụ vững trước sự mất mát này, khi điều tra được tên say rượu là giáo viên một trường học nổi tiếng, ông đã thề rằng phải làm cho hắn ta thân bại danh liệt, mãi mãi không có tư cách ngẩng đầu. Giây phút nhìn cô con gái nhỏ cuộn trong vòng tay mình và người vợ hiền đang mê mang trên khoé mắt vẫn đọng nước ở giường bên trong bệnh viện ông không đặng lòng mà rơi một giọt nước mắt... Vinh Hy biết rằng ngay lúc này An tổng đang kìm chế tất cả sự đau buồn, tức giận vì hai người ông hết mực thương yêu này. Anh bước đến bên giường, quỳ xuống chân An tổng.
" An tổng, đều do con không tốt, không bảo vệ được chị An Dao, xin cứ trách phạt con tuỳ ý, kể cả lấy mạng quèn này con cũng không nói nửa lời" - Anh nghiêm mình kính cẩn nhận hết trách nhiệm.
An tổng cất lời, giọng khàn khàn do đã im lặng quá lâu: " Có lấy mạng cũng không phải lấy mạng con, con đã bảo vệ An Di, ta không trách con, hãy về nhà nghỉ ngơi lo cho vết thương của con đi. Mọi chuyện ta sẽ sắp xếp, đừng suy nghĩ nhiều, là ta cần cảm ơn con." - Ông xua tay một cách mệt mỏi, Vinh Hy hiểu ý lẳng lặng ra về. Suốt đêm trằn trọc không ngủ...
Một tháng sau, An gia di cư sang London, Vinh Hy hiểu được rằng hơn ai hết An tổng muốn An Di và An phu nhân có thể mau chóng quên đi đoạn quá khứ đau buồn này.
___________________
Đường Burford, Birmingham 10 phút sau, xe cấp cứu lao tới, y tá nhanh chóng mang người con trai người đầy máu sớm đã không còn nhìn rõ được mặt mũi, chỉ một màu đỏ tươi từ mặt đến hết vạt áo nằm yên vị trên xe. Vinh Hy đi về phía An Di định lại gần nhưng ý thức được bản thân bây giờ đang dính toàn là máu lại bất giác lùi ra, cất giọng gọi: " An Di, em lên xe ngồi đợi John đến đón, anh phải đi cùng anh ta."
Thấy An Di không trả lời chỉ đứng ngây ra nên anh bước tới, An Di thỏ thẻ: " Em đi cùng anh" - Vinh Hy giật mình, nhưng cũng vì không nỡ để cô một mình đành cho cô ngồi theo xe cứu thương với mình. Suốt đường đến bệnh viện, mùi thuốc rửa, mùi cồn nhàn nhạt liên tục xộc vào mũi khiến An Di xanh xao mặt mày, nước mắt cứ thi nhau rơi xuống.
Vinh Hy không chịu được lại lên tiếng: " Đừng khóc, An Di, em không sao chứ? "
An Di lắc đầu hai mắt vẫn long lanh nước: " Anh ta sẽ không sao chứ?" - Dù rất muốn biết tình hình người con trai đó nhưng cô lại không dám quay mặt lại nhìn. Vinh Hy biết được sau cái chết của An Dao thì An Di rất sợ máu và sợ xe cộ, chỉ cần nhìn thấy máu thôi cô đã nôn thốc, nôn tháo, còn nhìn thấy xe cộ đông đúc thì lại bất giác nép sau lưng anh.
Ngày hôm nay không những phải lập lại cảnh tượng kinh hoàng ấy, cô lại còn ngồi đây, ngay bên cạnh tên gây sự khốn kiếp không biết từ đâu chui ra này, hơn ai hết chính Vinh Hy lúc này rất muốn đưa tay ra ôm An Di vào lòng mà an ủi cô, nói cho cô biết hôm nay cô kiên cường lắm, trong thời khắc tâm lí bất thường bỏ qua vết thương lòng để quan tâm người khác, dù chỉ là một tên ngốc xa lạ. Nhìn lại quần áo đầy máu của mình anh lại bất giác rụt tay về, thầm chửi rủa tên ăn hại trước mặt.
Đưa tên khốn ấy vào bệnh viện, làm thủ tục nhập viện xong lại căn dặn John ở lại canh chừng tên ấy rồi Vinh Hy bế An Di đã ngủ say giấc trong lòng mình ra xe chở về nhà.
Bế cô vào phòng lại bất giác đứng ngắm nhìn cô gái ngây thơ ngọt ngào đang say giấc rồi lại tự mỉm cười, tắt đèn, đóng cửa sau đó quay về phòng tắm rửa xong lại lên thư phòng báo lại mọi chuyện một lượt cho An tổng, ông vỗ vai Vinh Hy tỏ ý hài lòng: " Mệt cho con rồi nghỉ ngơi sớm đi ngày mai còn phải thu dọn hành lý trở về", Vinh Hy có thể nhìn thấy chân mày An tổng chợt nhíu lại, rồi lại giãn ra, ông thở dài quay lưng trở lại bàn xem tài liệu. Vinh Hy về phòng, thả người mệt nhoài xuống giường suy nghĩ. Vì An lão gia và An lão phu nhân đã già yếu lại một mực không muốn sang nước ngoài sống cùng, nhưng lại mãi than nhớ con cháu nên An tổng mới nén chặt vết thương trong lòng mà quay về bên hai người, dù gì ông cũng không an tâm về mấy người làm nên vẫn thường xuyên bay đi bay về thăm hai người, đằng nào bây giờ quay về vẫn tiện hơn lại không làm ảnh hưởng việc học của An Di và An Hạo thiếu gia.
________________________
Trong phòng hồi sức, Ngôn Hoa như vừa trải qua một chuyến dạo chơi chốn hoàng tuyền, anh chưa chết sao? Phải nói là do anh may mắn hay là do ông trời đang trêu ngươi anh? Tại sao không để anh chết đi? Tại sao bắt anh phải tiếp tục cuộc sống vô nghĩa này chứ? Mẹ anh vừa mất, người mẹ ân cần hết mực yêu thương anh vì tranh chấp với người vợ kế không ra gì của ba anh mà ngã cầu thang.
Anh dù là con trai trưởng nhưng chưa bao giờ để ý tới khối gia sản của ba anh, anh tự tin với tài năng của mình anh có thể tự gây dựng tương lai riêng cho mình, còn người mẹ dịu dàng, mẫu mực của anh cũng chưa bao giờ đi quá giới hạn của một người phụ nữ quý phái, biết đối nhân xử thế và nhẫn nhịn vì con trai mình, bà có thể im lặng khi ba anh ngoại tình, bà có thể rộng lòng khi ba anh mang người phụ nữ khác về làm vợ nhỏ, bà có thể bao dung mà để cho con trai của người phụ nữ đó mang họ của ba anh, bà làm tất cả, tất cả vì bà hơn ai hết rất yêu thương chồng con. Vì mẹ mình cũng là vì còn giữ chút tôn trọng với người cha đã dưỡng dục mình nên anh luôn im lặng trước người phụ nữ kia, mặc cho mẹ con họ muốn làm gì thì làm, muốn tranh gì thì tranh, anh chỉ suốt ngày nhốt mình trong phòng đọc sách, học tập...
Nhưng tâm địa con người khó lường, người xấu vẫn là người xấu, ganh ghét chỉ có thêm chứ không có bớt, trong mấy năm anh đi du học ở Mỹ thì nào có hay người phụ nữ xấu xa kia rắp tâm chiếm hữu gia sản vì thế mà không từ thủ đoạn sau lưng ba anh, còn nhiều lần làm khó mẹ anh đòi bà phải ly dị, Ngôn Hoa chỉ biết mỗi lần về thăm mẹ bà luôn niềm nở chăm sóc cho anh, nhưng anh rõ ràng là vô cùng lo lắng nên mới cho người ở bên cạnh lo cho bà mặt khác sai người thăm dò người phụ nữ kia.
Rồi chuyện gì đến cũng đến, ngày anh nhận được chứng cứ thụt két của người đàn bà Thẩm Kiều độc ác kia cũng là lúc anh nhận được tin mẹ anh ngã cầu thang vừa qua đời, tất cả tức giận dồn nén trên gương mặt anh làm nổi lên những đường gân xanh trông khiến người ta khiếp sợ, anh ngồi máy bay ngay lập tức quay về nhà, ba anh vì chuyện này mà nằm viện anh cũng không màng đi thăm mà chạy đến nhà riêng của Thẩm Kiều, lôi bà ta xềnh xệch trên nền nhà, giáng cho một cái tát đủ khiến bà ta phải ngã ngửa rồi lại lôi thằng con ngu xuẩn của ả đánh cho thừa sống thiếu chết, lúc cảnh sát đến bắt ả đi cũng vì khiếp sợ uy lực và gia thế của anh mà im lặng coi như không thấy gì mặc anh đấm đá tên nhóc đáng thương kia đến mềm nhũn như tấm giẻ rách xong rồi phủi người hung hăng bỏ đi. Anh đi bộ trên đường không biết đã đi được bao lâu lại dừng trước phòng bệnh của ba anh, nhìn vào người đàn ông đã gầy đi không ít, anh quay người bước đi, lại đi một hồi lâu lại đến trước phần mộ của mẹ mình mà quỳ ở đó không biết qua bao lâu, hàng mi dài bỗng nhíu lại đầy ân hận, anh tự trách bản thân không bảo vệ được mẹ mình, tự trách mình mãi theo đuổi tham vọng của bản thân mà không chăm lo chu toàn cho mẹ, là anh đã mất cảnh giác trước sự độc ác, tham lam của Thẩm Kiều, là do anh đã quá xuất sắc khiến cho ả ta sinh ra căm hận, vì ả biết rằng con trai ả vĩnh viễn không vượt qua được anh,... Tất cả là vì anh, vì anh nên mọi chuyện mới thành ra như thế này... Là do anh.
Bàn tay dùng hết lực mà tung nấm đấm xuống mặt đất, máu bắt đầu rỉ ra, anh lại quay bước đi, đi như cái xác vô hồn vào một pub ở gần đó, không biết đã uống bao lâu, uống bao nhiêu, mấy cô ả ưỡn ẹo trong pub thấy chàng trai đẹp khắp người toả ra sự cuốn hút, lạnh lùng lại ăn mặt bảnh bao đủ để nhận ra đây là một công tử con nhà giàu, họ liên tục gạ gẫm nhưng đều bị anh hung hăng đuổi đi, anh đứng dậy móc trong túi ra một sấp tiền quẳng vào người phục vụ rồi siêu vẹo bước ra khỏi pub, anh không còn tỉnh táo nữa rồi, cả trí tuệ siêu việt của anh cũng bị rượu lấp đầy rồi, anh nghĩ chắc mình cũng nên kết thúc ở đây, rồi không do dự anh đâm xầm ra đường...
"Két...." - Tiếng thắng xe kéo dài, sau đó lại nghe tiếng khóc của con gái, rồi giọng đàn ông an ủi, rồi cứ thế lặp đi lặp lại trong chút tỉnh táo cuối cùng anh mơ hồ nghe tiếng khóc rất lâu, rất dài của cô gái ấy, tiếng an ủi lặp đi lặp lại của người đàn ông ấy: " An Di, đừng khóc,... An Di, đừng khóc... "