Thầy Giáo Bá Đạo, Anh Là Của Em

Chương 96: Ngu ngốc

Nam Cung Hạo Thiên vừa ra khỏi phòng tắm nhìn thấy Hoa Thương mỉm cười, tựa vào cửa phòng tắm nhìn anh.

Anh khẽ nhíu mi nói:

-Hoa Thương tôi cấm em uống rượu, em còn dám ói lên áo tôi nữa, thật bẩn mà.

-Đây là lần đầu người ta uống rượu đó. Anh không thể thông cảm chút nào sao.

-Em còn dám nói, nếu không biết thì thôi còn cố uống. Tôi đi về trước đây, em nghĩ đi.

Hoa Thương ôm lấy anh nói:

-Hạo Thiên hãy ở lại đi

Nam Cung Hạo Thiên đẩy Hoa Thương ra, lạnh lùng nói:

-Em say rồi, ngũ đi.

Nói xong, anh với tay lấy áo khoác bước nhanh ra cửa phòng, không để ý tới người phụ nữ phía sau ngồi bệch xuống sàn gạch lạnh ngắt khóc như hoa rơi lệ vũ.

******************************

Nhã Dịch vừa bước vào phòng một mùi máu tươi xộc vào mũi.

“Bịch”

Tô cháo đang cầm trên tay, rơi xuống đất bể tan nát.

Nhã Dịch tê tâm liệt phổi, hét lên:

-Bác sĩ, bác sĩ đâu vào đây cho tôi.

Chiếc bra giường trắng tinh bị nhượm đỏ bởi dòng máu nóng từ cổ tay người phụ nữ, khuôn mặt cô không chút huyết sắc, thân thể dần dần lạnh xuống.

*************************

Khi Nhã Thuần tỉnh lại lần nữa, đã một cái tát như trời giáng lên mặt, khuôn mặt đau rát, máu theo khóe miệng chảy ra. Làm Nhã Thuần cảm thấy choáng váng, nước mắt không ngừng rơi xuống.

-Lý Nhã Thuần, cô nín cho tôi. Cô cũng biết đau sao? Cô có biết khi tôi nhìn thấy cô như vậy, tôi dường như muốn phát điên lên không. Nếu cô có mệnh hệ gì tôi biết phải làm sao đây. Ba mẹ ở trên trời nhìn thấy bộ dạng thảm hại này của cô sẽ đau lòng ra sao. Còn nữa khi chết đi, liệu gã khốn kia có khóc cho cô hay còn cười vào mặt cô, và chửi cô là con ngốc.

-Nhã Dịch, chị…

-Tôi không phải em cô. Em cô khi ba tuổi đã chết rồi, tôi không phải là nó. Tôi chỉ là thằng nhóc được ba mẹ cô đưa về từ cô nhi viện thôi, tôi lớn nó tới ba tuổi, ba tuổi đó, cô biết chưa. Tôi chỉ là một thằng mồ cô, không có chị, không có ba đau mẹ thương, cô nghe rõ chưa?

-Không, không phải như thế, em điên rồi, em là Nhã Dịch, là em của chị.

-Lý Nhã Thuần, tôi cảnh cáo cô lần cuối, nếu cô còn dám hành động điên rồ lần nữa, tôi sẽ bỏ mặc cô. Nhưng trước khi chị hành động cô cũng nên quan tâm cảm giác của những người xung quanh một chút đi. Cô có biết nếu cô ra đi sẽ có biết bao nhiêu người đau lòng vì cô. Ba mẹ vất vả nuôi cô nên dốc nên hình là vì muốn nhìn thấy kết quả cô tự sa đọa như thế này sao?

**********************

Nói đoạn Nhã Dịch đi thẳng ra cửa, không hề ngoáy đầu nhìn lại, bỡi lẽ nếu ở lại nó không biết nó sẽ làm ra hành động gì hay sẽ nói ra những lời như thế nào nữa tổn thương cô. Nó làm cô đau một nhưng nó lại đau tới chính.

Ba mẹ đã bỏ nó đi, bây giờ cô vì một gã đàn ông khốn nạn, không tâm không phế, cũng muốn bỏ rơi nó. Nó biết làm sao bây giờ.

Nó phải làm cô thức tỉnh, phải giúp cô hiểu được, mạng sống con người là quý như thế nào.

Nếu cô thật sự hận hắn, muốn hắn phải hối hận, cô phải sống tốt hơn hắn, hạnh phúc hơn hắn. Chứ không phải ngược đãi bản thân chuốc lấy sự thương hại, nhụt nhã, và hai từ “Ngu Ngốc” từ hắn.

***************************