Thầy Bạch! Đừng Làm Loạn

Chương 4: Hồi Tưởng

Sau khi hết tiết Đan Tiểu Nghiên đợi cho tên đại ma đầu kia đi xa rồi mới lẽo đẽo lên văn phòng trờ hắn.
Tuy rằng đây không phải lần đầu Tiểu Nghiên lên đây, nhưng căn phòng đó luôn là nỗi ám ảnh của cô.
….
Cô nhẹ nhàng đầy cửa bước vào, bắt gặp vẻ mặt trầm ngâm của Bạch Phong Thần.


“Thầy Bạch…!”
Đan Tiểu Nghiên hơi dè chừng, bước chầm chậm về phía bàn làm việc của Bạch Phong Thần. Hắn thấy cô đến lền nhướng mày lên nhìn cô.
“Ngủ trong giờ của tôi? Em chán sống rồi sao?”


Vẫn giọng điệu băng lãnh ấy, nghe xong ai cũng phải lạnh gáy. Đan Tiểu Nghiên cúi gầm mặt xuống, mắt nhắm nghiền, tay cô dan chặt vào nhau để bản thân không run rẩy.
“Hôm qua em thức khuya để làm bài luận nên có hơi thiếu ngủ…”


dù cho đã lấy hết can đảm để nói cho hắn lý do nhưng vẫn không thể làm cho cô hết run sợ mà tiếng càng nhỏ dần.
Cô sợ hắn!


Đúng vậy! Đan Tiểu Nghiên và Bạch Phong Thần có quen biết nhau từ trước hay nói cách khác là bố mẹ bọn họ rất thân với nhau, nên từ nhỏ cô và hắn thường qua nhà nhau chơi nhưng mà là đi cùng phụ huynh.


Hồi bé cô rất đáng yêu, thân hình bé nhỏ với nước da trắng trẻo, đôi mắt to trong veo, ai nhìn vào cũng phải cưng nựng. Lần đầu Đan Tiểu Nghiên gặp Bạch Phong Thần là khi cô 3 tuổi còn hắn 13 tuổi. Lúc ấy Bạch Phong Thần đã bị cô hớp hồn từ ấy, nhưng tình cảm đó chỉ dừng lại là tình cảm anh em đơn thuần không hơn không kém.


……..
“Tiểu Nghiên con chào anh Thần đi!”
Đan phu nhân cười hiền hậu, dắt theo cô nhóc nhỏ đi về phía hắn.
“Tiểu Nghiên chào anh Thần Thần!”
Đan Tiểu Nghiên bước hai chân chuệnh choạng đi đến mỉm cười với Bạch Phong Thần, chính nụ cười ấy khiến hắn muốn bảo vệ che trở cho cô!


Bạch Phong Thần cúi xuống nhẹ nhàng xoa đầu cô, nhìn thấy hắn vui vẻ làm quen với công chúa nhỏ của bà như vậy, Đan phu nhân mừng ra mặt, bà nhờ hắn chơi cùng cô còn mình chạy qua nói chuyện với Bạch phu nhân.
“Tụi nó nhìn đáng yêu quá!”


Đan phu nhân nhẹ nhàng cười nói với mẹ hắn. Bà và Bạch phu nhân chính là chị em thân thiết từ hồi cấp 2 nên cả hai rất thoải mái khi nói chuyện. Chính bản thân Bạch phu nhân cũng rất ưng mắt cô con dâu nhỏ này, nhưng tương lai đâu biết trước được vẫn là theo ý bọn trẻ.


Bên này, Đan Tiểu Nghiên được Bạch Phong Thần dắt ra vườn chơi. Cô ngồi trên chiếc xích đu được hắn đẩy nhẹ phía sau mà vui vẻ cười thích thú, Bạch Phong Thần rất chiều cô nên cô rất thích hắn mặc dù hắn vẫn luôn lạnh lùng như thế.


Kể từ đó Tiểu Nghiên rất hay qua nhà hắn chơi, cô rất thích bác Y Vân nên thường xuyên qua chơi với bà. Bạch gia không có con gái, chỉ có đúng một cậu con trai duy nhất là Bạch Phong Thần nên Y Vân rất yêu mến cô. Bà rất thích con gái nhưng vì sực khoẻ bà không được tốt nên sau khi hạ sinh Bạch Phong Thần vì quá yếu nên suýt nữa Bạch phu nhân không cứu được, nhưng vẫn may phúc lớn mạng lên nêu qua cơn nguy kịch mà hạ sinh thành công.


……..


Cuốc sống lúc nhỏ của Đan Tiểu Nghiên cứ thế trôi qua trong êm đềm, đến khi cô học cấp hai thì Bạch Phong Thần đi du học nước ngoài nên từ đó trờ đi cô và hắn ít nói chuyện hơn, thậm chí không liên lạc. Tuy thế nhưng thi thoảng Đan Tiểu Nghiên vẫn ghé qua chơi với bác gái cho đỡ buồn, cuộc sống cứ thế trôi qua.


Năm Tiểu Nghiên học lớp 10, khi ấy cô đã ra dáng thiếu nữ. Mái tóc dài thướt tha đen tuyền, nước da trắng sáng, cùng gương mặt khả ái, cô mặc trên mình bộ đồng phục học sinh, rảo bước đi trên sân trường khiến nhiều nam sinh xao xuyến.


Khi đấy, Đan Tiểu Nghiên có hai người bạn rất thân đó là Vương Hân và Hoắc Hiên. Bọn họ được mệnh danh là bộ ba visual vì nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành của mình, ngoài ra ba người bọn họ còn sở hữu thành tích học tập thuộc vào hàng xuất sắc khiến nhiều người ngưỡng mộ.


Vì sở hữu khuôn mặt khả ái nên không ngoa khi Đan Tiểu Nghiên được rất nhiều nam sinh tỏ tình, số quà cô nhận được chất trồng như núi. Tuy vậy nhưng cô vẫy không mấy bận tâm mà chú tâm vào học hành nên những năm tháng cấp ba của cô rất yên bình.


Sau khi tốt nghiệp cấp ba cô đã thành công đậu vào một trường đại học danh tiếng của thành phố C, khi ấy cô vui mừng khôn siết, cô ôm bố mẹ mà oà khóc vì vui sướng, còn về phần ông bà Đan họ rất tự hào về cô công chúa nhỏ của mình, thực chất họ không nỡ rời xa cô khi cô đi du học, nên sau khi nghe tin cô sẽ thi vào trường đại học trong thành phố của bọn họ khiến ông bà vừa mừng vừa súc động.1


………
Sau khi nhận kết quả trúng tuyển Đan Tiểu Nghiên hẹn Vương Hân cùng Hoặc Hiên đi ăn.
“Sao cơ cậu đậu vào trường đại học C sao?”
Vương Hân ngạc nghiên nhìn cô với ánh mắt dò sét.
“Không phải cậu muốn đi du học sao?”
Hoắc Hiên sau khi nghe Tiểu Nghiên nói xong hắn cũng có phần bất ngờ.


“Mình không thể để bố mẹ ở nhà một mình được, họ sẽ rất nhớ mình.”


Cô thật sự không đành lòng rời hai bố mẹ, hôm nay cô hẹn bọn họ ra đây để tạm biệt hai người, Vương Hân và Hoắc Hiên chuẩn bị lên đường đi du học, ước muốn của hai người cũng như Tiểu Nghiên là đi được thật nhiều nơi học hỏi thêm nhiều điều mới. Nhưng cô phải tạm gác lại ước mơ, Đan Tiểu Nghiên không nỡ rời xa gia đình, tuy bố mẹ luôn ủng hộ cô làm những điều mình muốn nhưng trong lòng họ vẫn luôn canh cánh lo lắng.