Thất Sát Lệnh

Chương 8: Lạt thủ tiên nương

Thủy Tương Vân vốn quan tâm đến Lữ Chính Anh nên mới hỏi như vậy. Nào ngờ gặp một người ngang bướng, chỉ thấy Chu Thắng Nam nhướng mày lạnh lùng cười nói :

- Ngươi không đáng để hỏi!

Thân Văn Bính cười nói :

- Được! Bọn ta đều không đáng được hỏi, Điền Bân tốt hơn hết chính ngươi hãy nói ra đi.

Ánh mắt Điền Bân hướng về Chu Thắng Nam thỉnh thị, Chu Thắng Nam cười nhạt nói :

- Bại quân chi tướng, bất túc ngôn dũng. Y đã tự tin còn có thừa dũng khí nên đã tự mình đến đây đấy.

Chợt nghe một giọng nói thô lỗ cộc cằn vang lên :

- Thân tướng công, trận này xin hãy nhường cho tại hạ!

Hóa ra sau lưng bọn họ còn có không ít cao thủ, chỉ vì bọn người Thân Văn Bính đứng chắn ngang cửa nên khiến cho người khác không nhìn thấy được bọn họ mà thôi.

Người có giọng nói cộc cằn đó quả thật là một kẻ nóng nảy, y tựa hồ sợ yêu cầu của bản thân mình không được đáp ứng cũng dường như vì ba người có chức vị cao hơn bọn họ đang chắn trước cửa không tiện yêu cầu nhường đường vừa dứt lời thì liền nghe rầm một tiếng chấn động do người phá tường mà vào.

Bọn người Chu Thắng Nam, Điền Bân trong phòng ăn liền nhìn thấy từ trong cát bụi mù mịt một thân hình như cái tháp sắt đang lao bay tới, hung hãn đến nỗi chủ quán ở bên cạnh phát ra một tiếng kinh hãi, vội bật lui về phía góc tường.

Trong tiếng kêu kinh hãi của chủ quán thì đồng thời một tiếng hừm và tiếng quát :

- Hồ Đại quay lại ngay!

Tiếng hừm đó là của Chu Thắng Nam, còn tiếng quát là của thanh y phụ nhân nãy giờ chưa hề mở miệng phát ra.

Nhưng tiếng quát ngăn chặn của thanh y phụ nhân tựa hồ như đã khá trễ, theo đó là một tiếng rầm rúng động rồi tất cả đều quay trở về tĩnh mặc. Cái thân hình như cái tháp sắt đó của Hồ Đại đã nằm thẳng đơ ở ngoài một trượng.

Thanh y phụ nhân nhíu mày nhìn Chu Thắng Nam nộ quát một tiếng :

- A đầu, thủ đoạn của ngươi quá hiểm ác đó!

Chu Thắng Nam bĩu môi nói :

- Chưa chắc đã hiểm ác hơn Vô Địch bảo các ngươi!

Thanh y phụ nhân rít giọng hỏi :

- Nói! Ngươi là gì của Chu Tứ Nương?

Chu Thắng Nam cười nhạt nói :

- Ngươi không đáng hỏi!

Thanh y nữ nhân nhướng mày quát lớn :

- A đầu, ngươi cuồng ngông thái quá đấy!

Dứt lời! Chu Thắng Nam liền cảm thấy có bóng người lướt tới trước mặt, hương thơm phảng phất, chát chát hai tiếng khô khốc vang lên đã chịu hai bạt tai khá nặng.

Hai bạt tai tuy không nặng lắm, nhưng với cá tính của Chu Thắng Nam thì tình huống này thật không thể chịu nổi.

Vì vậy, nàng sau lúc hơi ngơ ngác, liền hồi thần rồi lập tức nhắm thanh y phụ nhân xông tới, rít giọng thét lên :

- Yêu nữ, ta sẽ liều mình với ngươi.

Thanh y phụ nhân cười nhạt nói :

- Ngươi cũng đáng ư?

Không biết phụ nhân dùng thủ pháp gì, chỉ thấy vung tay lên thì ngay sau đó Chu Thắng Nam vốn bất chấp tất cả như một con hổ điên đã đứng ngay đơ tại chỗ không cách gì cựa quậy, hơn nữa á huyệt cũng đã bị khống chế!

Chu Thắng Nam vốn tính khí nóng nảy làm sao chịu đựng được!

Chỉ thấy sắc mặt nàng trở nên xanh xám như ma quỷ, đôi mắt bình thường câu hồn nhiếp phách người khác nay phun ra lửa giận phừng phừng... thần thái trông dữ tợn vô cùng.

Đúng vào lúc này, lại nghe Thân Văn Bính hoan hỉ nói :

- Sư mẫu, phế võ công y thị đi!

Thanh y phụ nhân hừ một tiếng, nhíu mày nhìn Điền Bân đang siết chặt đao đứng ở bên cạnh Chu Thắng Nam, cười nhạt một tiếng nói :

- Ngươi tin chắc là có thể bảo vệ được y thị ư?

Điền Bân nhướng mày nói :

- Nếu ngươi muốn làm tổn thương nàng, ta tuy biết rõ không địch nổi các hạ nhưng cũng liều một phen.

Thanh y phụ nhân hừ một tiếng nói :

- Nói nghe hay đấy!

Điền Bân thản nhiên nói :

- Ta tin rằng có thể làm được.

Thanh y phụ nhân cười cười nói :

- Ta sẽ không làm khó dễ gì bọn hậu sinh tiểu bối các ngươi, nhưng ngươi phải thật lòng trả lời mấy câu hỏi của ta.

Vừa nghe đối phương sẽ không làm khó kẻ hậu sinh tiểu bối trong lòng Điền Bân vốn căng thẳng nay trở nên nhẹ nhõm đi, nhưng vẻ bên ngoài lại vẫn tỏ ra thản nhiên nói :

- Còn phải xem các hạ hỏi những câu gì?

Thanh y phụ nhân lạnh lùng nói :

- Điều ta hỏi tất nhiên ngươi biết.

Dứt lời liền nhíu mày hỏi :

- A đầu này là gì của Chu Tứ Nương?

Điền Bân lạnh lùng trả lời :

- Là đại tiểu thư của Lệnh chủ.

Thanh y phụ nhân ngơ ngác nói :

- Đại tiểu thư à?

- Đúng vậy!

- Nói vậy, Chu Tứ Nương còn có nữ nhi khác nữa?

- Không sai! Còn có nhị tiểu thư.

- Phụ thân của bọn họ là ai?

Điền Bân lắc lắc đầu :

- Không biết.

Thanh y phụ nhân trầm tư hỏi :

- Thật không biết hay là không muốn nói?

Điền Bân cười nhạt nói :

- Không biết là không biết.

Thanh y phụ nhân thoáng trầm tư, rồi nhíu mày hỏi :

- Lữ Chính Anh sao không thấy đâu cả?

- Cũng không biết!

Điền Bân sau khi trả lời lại nhíu mày hỏi ngược lại :

- Các hạ hỏi y làm gì?

Thanh y phụ nhân thản nhiên nói :

- Ta chẳng qua là hỏi thế thôi!

Tiếp đó lại nhìn chằm chằm Chu Thắng Nam gằn giọng hỏi :

- A đầu, hai bạt tai chỉ là sự trừng phạt nhẹ đối với việc ngươi tùy tiện giết người vừa rồi, sau này ngươi cần phải kiếm điểm lại chính mình! Hãy gửi lời cho lệnh đường đừng lạm sát kẻ vô tội, bất luận là vấn để gì nên đến Vô Địch bảo mà giải quyết.

Điền Bân trả lời thế :

- Những lời này tiểu khả sẽ truyền đạt lại cho Lệnh chủ, kính xin phu nhân tứ thị tôn tính phương danh.

Thanh y phụ nhân nói :

- Khỏi cần, lúc gặp mặt y thị tất nhiên sẽ nhận ra ta.

Tiếp đó lại gằn giọng nói :

- A đầu này thiên tính nặng nề không thể dạy bảo được gì, hãy nhớ đợi sau khi ta đi ngươi hãy khai mở huyệt đạo đã bị khống chế, tránh cho y thị chọc giận ta.

Điền Bân gật gật đầu nói :

- Đa tạ, tiểu khả xin ghi nhớ.

Phụ nhân chậm rãi quay người đi, hướng về bọn người Thân Văn Bính vung vung tay nói :

- Bọn ta đi thôi!

Thân Văn Bính nhíu mày nói :

- Sư mẫu, như vậy không tránh khỏi quá nương tay với bọn chúng, bọn ta đã bị tổn thất mấy nhân mạng lận!

Thanh y phụ nhân hừ một tiếng nói :

- Ai bảo các ngươi bình thời không lo luyện tập, bản thân chỉ mới học được một chút ít công phu lại cho là đã cao siêu lắm rồi, thiên hạ vô địch mà không chịu lo tăng tiến.

Thân Văn Bính cười lạt nói :

- Sư mẫu giáo huấn chí phải.

Thanh y phụ nhân lạnh lùng nghiêm mặt nói :

- Ta không phản đối các ngươi báo phục nhưng cần phải dựa trên sức mạnh của chính mình hiểu chưa?

Thân Văn Bính gật đầu nói :

- Hiểu! Hiểu!...

Thanh y phụ nhân liền gằn giọng quát lớn :

- Hiểu rồi thì hãy mau đi đi!

Ánh mắt dõi theo nhóm người đó sau khi ra khỏi lữ quán, Điền Bân mới bắt đầu chạm tay giải trừ huyệt đạo bị khống chế cho Chu Thắng Nam.

Không biết là do thủ pháp điểm huyệt của thanh y phụ nhân quá đặc thù hay Điền Bân cố ý thừa cơ hội này mà chỉ thấy y sờ vuốt hồi lâu trên thân thể của Chu Thắng Nam rồi mới giải huyệt đạo bị khống chế cho Chu Thắng Nam, sau đó cười nịnh nói :

- Đại tiểu thư, bây giờ đã không còn vấn đề gì nữa chứ?

Câu trả lời của Chu Thắng Nam là một tiếng hừ lạnh lùng, và hai cái bạt tai bỏng rát.

Hai bạt tai này nặng nề hơn là hai bạt tai mà vừa rồi thanh y phụ nhân đánh Chu Thắng Nam. Điền Bân hai mắt nảy đom đóm hai tay ôm lấy mặt, hai mắt mở to ngạc nhiên hỏi :

- Đại tiểu thư, tiểu thư...

Chu Thắng Nam cười nhạt nói :

- Ngươi đã biết tội chưa.

Điền Bân cung kính nói :

- Thuộc hạ đáng chết, thuộc hạ đáng chết!

Chu Thắng Nam lạnh lùng nói :

- Mau đi kêu Lữ Chính Anh lại đây!

Điền Bân liên tục cung kính nói :

- Dạ, dạ, thuộc hạ sẽ lập tức đi gọi đây!

Trong khoảng thời gian đó phòng ăn náo loạn như vậy, Lữ Chính Anh tại sao lại không đến xem?

Đây là một vấn đề làm người khác khó hiểu, chẳng qua nói rõ ra thì cũng chẳng có gì kỳ bí cả. Nguyên nhân là trước đây không lâu, Lữ Chính Anh phụng mệnh quay về gian phòng mà chàng trú ngụ lúc bước vào phòng liền ngẩn người ra, trong phòng đã có một vị hoàng y lão giả thân hình nhỏ bé đang nhe hàm răng ra cười cười.

Lữ Chính Anh ngơ ngác rồi ngạc nhiên hỏi :

- Vị lão gia đây chắc lộn phòng rồi đó!

Hoàng y lão nhân gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu nói :

- Không sai, không sai thế nhưng cũng lại gần giống như vậy.

Ngữ ý khẩu âm của lời nói này khiến cho Lữ Chính Anh thoát nhiên đại ngộ, hỏi tiếp :

- Lão gia ở phòng bên cạnh phải không?

Hoàng y lão nhân lại gật gật đầu nói :

- Đúng vậy, đúng vậy.

Giọng nói của Lữ Chính Anh trầm xuống :

- Lão gia có ý gì vậy?

Hoàng y lão nhân cười nói :

- Chẳng có ý gì cả, cứ tán gẫu cho vui thôi.

Lữ Chính Anh nói :

- Chúng ta xưa nay không quen biết nhau không có gì để nói cả, xin lão gia thứ lỗi tiểu khả cần phải nghỉ ngơi.

Hoàng y lão nhân mỉm cười nói :

- Được, ta sẽ ngồi ở đây nếu ngươi có thể kéo ta ra ngoài ta sẽ không quấy nhiễu ngươi nữa!

Lữ Chính Anh vừa tức giận vừa tức cười nhíu mày nói :

- Điều này chính lão gia nói ra đấy à!

Hoàng y lão nhân gật gật đầu nói :

- Đương nhiên! Đương nhiên!

Lữ Chính Anh nhướng mày nói :

- Tiểu khả không tin là sẽ không kéo nổi lão gia!

Hoàng y lão nhân cười nói :

- Tiểu tử, không phải là xem thường ngươi, nhưng ngươi tốt hơn nên giấu đi sự kém cỏi không kéo ta thì tốt hơn.

Lữ Chính Anh hừ một tiếng nói :

- Lão gia quyết chắc là kéo không nổi ư?

- Đúng vậy!

Hoàng y lão nhân bĩu môi nói :

- Hơn nữa, ta chắc rằng ngay cánh tay của ta ngươi cũng kéo chẳng nổi, điều khác thì càng không cần phải nói.

Lữ Chính Anh cười nhạt một tiếng nói :

- Ta không tin tà phép đâu đó!

Dứt lời liền tập trung tám thành công lực, kéo cánh tay trái của hoàng y lão nhân lắc mạnh một cái.

Cú lắc này đã khiến cho Lữ Chính Anh không khỏi phải hít mạnh một hơi.

Nguyên là cú lắc tám thành công lực này của chàng giống như là châu chấu đá xe không có một chút tác động nào cả.

Hoàng y lão nhân lại nhe răng cười nói :

- Bây giờ ngươi tin ta rồi chứ?

Lữ Chính Anh liền nhíu mày, hoàng y lão nhân lại mỉm cười nói tiếp :

- Tiểu tử, cho dù ngươi có mang toàn bộ chân lực ra cũng không kéo nổi cánh tay của ta đâu, bây giờ ngươi còn giữ lại hai thành công lực ngươi đương nhiên có thể mang ra hết để thử xem.

Lữ Chính Anh ngạc nhiên hỏi :

- Lão gia biết tiểu khả còn giữ lại hai thành công lực ư?

Hoàng y lão nhân thoải mái cười nói :

- Có gì là kỳ bí chứ, ta còn biết ngươi có một tiểu thê tử nữa đấy! A! Đúng rồi, ngươi có thể kêu tiểu thê tử đó của ngươi lại đây hai người đồng tâm hiệp lực kéo thử xem.

Lữ Chính Anh nhíu mày gượng cười nói :

- Đừng ăn nói lung tung huyên thuyên, tiểu khả có tiểu thê tử gì cơ chứ.


Hoàng y lão nhân cười nói :

- Lữ Chính Anh lẽ nào đồ đệ của Lạt Thủ Tiên Lương Tân Ngọc Phụng đó, a đầu họ Lộ đó không phải là tiểu thê tử của ngươi hay sao?

Lữ Chính Anh gượng cười nói :

- Lão gia đừng nói bậy, Lộ cô nương đó tiểu khả chỉ quen mới có mấy ngày mà thôi.

Tiếp đó chàng lại nhíu mày nói :

- Lão gia hình như biết rất nhiều chuyện?

Hoàng y lão nhân hừ một tiếng nói :

- Muối mà ta ăn còn nhiều hơn cả cơm của ngươi ăn, đương nhiên ta phải biết nhiều chuyện!

- Không! Tiểu khả không phải có ý đó.

- Vậy là ý gì?

Lữ Chính Anh gượng cười nói :

- Ý của tiểu khả là lúc này tiểu khả với thân phận của kẻ quan sai, lão gia lại có thể biết lai lịnh của tiểu khả...

Hoàng y lão nhân cắt lời nói :

- Đồ nhóc, ngươi còn ngây ngô lắm. Dựa vào một chút thuật dị dung đó của ngươi ngay bọn tiểu lâu la của Vô Địch bảo cũng không qua mặt được thì làm sao qua mắt được ta chứ.

Lữ Chính Anh gượng cười nói :

- Tóm lại, lão gia là ai? Đến đây có gì kiến giáo?

Hoàng y lão nhân cười nói :

- Đồ nhóc, còn nhớ bốn ngày trước đây ở bên bờ sông của Bạch Thủy trấn, quái nhân đã từng chửi ngươi không ra gì nghe tiếng nói mà không thấy mặt đó sao?

Lữ Chính Anh ngơ ngác nói :

- Vậy lão gia có phải là người muốn nhận tiểu khả làm đồ đệ phải không?

Hoàng y lão nhân gật gật đầu nói :

- Không sai!

Lữ Chính Anh hỏi tiếp :

- Lão gia lần này có phải là cũng muốn thực hiện nguyện ước ban đầu đó phải không?

Hoàng y lão nhân cười nói :

- Có thể nói như vậy đấy.

Lữ Chính Anh liền gằm mặt nói :

- Nhưng ta vẫn không tiếp nhận ước muốn đó của lão gia.

Hoàng y lão nhân nhíu mày nói :

- Đồ nhóc, đến bây giờ ta biểu hiện công phu không chỉ một lần, vậy mà ngươi vẫn cho rằng trong võ lâm hiện hãy còn kiếm được một sư phụ cao minh hơn ta nữa sao?

Lữ Chính Anh nói :

- Lão trượng, xin đừng quên lão gia là sư phụ của kẻ thù sát phụ của tiểu khả thì cũng ngang như là kẻ thù gián tiếp diệt môn huyết hận của tiểu khả. Tiểu khả không xem lão gia là kẻ thù đã là quá tốt rồi đấy.

Hoàng y lão nhân nói :

- Lần trước ta đã bảo ngươi hãy bái ta làm sư phụ, sau khi học xong bản lĩnh của ta thì hãy đi giết Thuần Vu Khôn.

Lữ Chính Anh cương quyết nói :

- Ta tuyệt không thể cùng Thuần Vu Khôn có chung một sư phụ được.

Hoàng y lão nhân nói :

- Vậy cả đời ngươi cũng đừng mong có thể bảo thù cho phụ mẫu.

Lữ Chính Anh hừ một tiếng nói :

- Ngươi hãy đợi mà xem.

Hoàng y lão nhân đột nhiên thở dài một tiếng nói :

- Lữ Chính Anh ta nhắc lại một lần nữa, mất cơ hội này ngươi sẽ hối hận cả đời đấy.

Lữ Chính Anh cười cười nói :

- Ta sẽ tuyệt không bao giờ hối hận!

Hoàng y lão nhân hừ một tiếng nói :

- Lữ Chính Anh ngươi đừng cho rằng dưới trời đất này chỉ có ngươi là người có tư chất căn cốt đặc biệt. Thật ra ta đã tìm được một người khác rồi đó!

Lữ Chính Anh bĩu môi nói :

- Vậy thì lão gia hãy mau đi mà chỉ dạy cho hắn, đừng chần chờ mất thời gian.

Nói xong liền đưa tay vẫy vẫy như là tiễn khách, điềm nhiên cười cười.

Hoàng y lão nhân vừa tức vừa buồn cười, nhíu mày nói :

- Ngươi cũng không thèm hỏi kẻ đó là ai sao?

Lữ Chính Anh lạnh lùng nói :

- Chuyện không liên quan đến ta, ta không phải hỏi.

Hoàng y lão nhân gượng cười nói :

- Tiểu tử nhà ngươi thật là kẻ cố chấp đáng thương lại đáng giận.

Lữ Chính Anh cười nói :

- Vậy thì lão gia có thể thừa lúc tiểu khả lông cánh chưa mọc đầy đủ mà giết tiểu khả đi.

Hoàng y lão nhân cười nói :

- Ta không giết ngươi nhưng ta muốn nói cho ngươi biết một chuyện không liên can gì đến ngươi. Đó chính là đồ đệ khác mà ta tìm thấy vừa rồi ở trong phòng ăn chỉ ngồi cách ngươi có một trượng, tổ tôn tam đại ba người cùng ngồi chung một bàn.

Lữ Chính Anh cắt lời hỏi :

- Có phải là kẻ thiếu niên tên gọi là Vân nhi đó không?

- Phải, phải!

Hoàng y lão nhân gật đầu nói :

- Hóa ra ngươi cũng chú ý đến y sao?

Lữ Chính Anh cười nói :

- Phải, tiểu khả cầu chúc lão trượng có thể dạy dỗ được đồ đệ thật xuất sắc.

Hoàng y lão nhân từ từ đứng dậy nói :

- Đa tạ lời chúc của ngươi.

Lữ Chính Anh vốn là một người có bản tính thiện lương. Chàng thầm biết hảo ý của đối phương với mình nhưng vì tình thế chàng không thể nhận lãnh tình cảm tốt đẹp đó. Lúc này nhìn đối phương sắp bỏ đi không khỏi có chút nuối tiếc, liền thành thật cười nói :

- Lão gia, không phải tiểu khả không biết đến sự quan tâm của lão gia, chỉ vì không thể phản lại mệnh lệnh, xin lão gia hãy lượng thứ cho.

Hoàng y lão nhân đưa đôi mắt tinh anh quét nhìn khắp người Lữ Chính Anh rồi thở dài nói :

- Cũng được, để cho ngươi ở dưới tay của nữ nhân tâm lý bất ổn đó, ngươi sẽ được nếm nhiều mùi vị đấy.

Lữ Chính Anh ngẩn người ra, hoàng y lão nhân nói nhỏ :

- Có người lại kiếm ngươi đó.

Nói xong liền nhẹ nhàng thoát ra khỏi phòng, lẩn vào gian phòng kế cận.

Lữ Chính Anh gượng cười lắc lắc đầu nói thầm :

- Thật là không thể hiểu được.

Ngoài cửa vang lên giọng nói của Điền Bân :

- Có chuyện gì mà không hiểu được?

Lữ Chính Anh trong lòng vì lo ngại mà thốt ra những lời không suy nghĩ, liền vội vàng làm ra vẻ bi thương nói :

- Tiểu đệ nghĩ đến diệt môn huyết hận thâm thù, đến bây giờ vẫn chưa nghĩ ra được không biết là vì nguyên nhân gì.

Điền Bân cắt lời nói :

- Chuyện nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa, đại tiểu thư đang gọi đệ hãy mau đi gặp đại tiểu thư đi.

Lữ Chính Anh liền vội vàng nói :

- Được. tiểu đệ sẽ đến ngay lập tức.

Điền Bân gằn giọng nói :

- Hãy vất bỏ khuôn mặt giả trang này dùng lại bổn lai diện mục đi.

Lữ Chính Anh gật đầu nói :

- Được, được!

Trong nháy mắt, Lữ Chính Anh đã quay về phòng ăn với bổn lai diện mục, hướng về Chu Thắng Nam cúi đầu thi lễ nói :

- Đã gặp lại đại tiểu thư.

Chu Thắng Nam khuôn mặt xám xanh, lạnh lùng hỏi :

- Lữ Chính Anh, ngươi biết tội chưa?

Lữ Chính Anh ngơ ngác nói :

- Đại tiểu thư, thuộc hạ chưa hề phạm một lỗi lầm nào cả.

Chu Thắng Nam cắt lời nộ quát :

- Ngươi còn biện hộ à. Ngươi làm cho người của bổn môn mất mặt còn không đủ hay sao?

Điền Bân ở bên cạnh không khỏi gượng cười nghĩ thầm: “Nữ tiểu tử này thật không biết lẽ phải. Theo tình huống mất mặt vừa rồi mà nói thì ngươi phải tự xử mình mới đúng”.

Thế nhưng Lữ Chính Anh còn chưa biết tình hình vừa rồi, vì vậy chàng vốn không hiểu được Chu Thắng Nam tại sao lại tức giận đối với chàng, mà cho rằng do bản thân mình lúc trong phòng ăn bị người khác ăn nói châm biếm, mỉa mai mà không chịu phản kích lại nên bị xem là làm mất mặt.

Cũng vì như vậy, Lữ Chính Anh cố chịu đựng những lời chửi bới, vội nói :

- Phải, phải thuộc hạ đáng chết!

Chu Thắng Nam lạnh lùng nói :

- Đã biết là đáng chết mà chưa tự xử hay sao.

Lữ Chính Anh liền biến sắc, nói chống chế :

- Đại tiểu thư, nói đúng ra thuộc hạ vừa rồi không phải là làm mất mặt bổn môn tại vì thuộc hạ không lộ ra thân phận bổn môn của bản thân.

Chu Thắng Nam nói :

- Ta không để ý đến điều đó, lời ta nói là mệnh lệnh.

Điền Bân cũng tựa hồ sợ sẽ xảy ra chuyện không hay, nên mềm mỏng nói :

- Đại tiểu thư, vừa rồi Lữ Chính Anh cũng đã có nỗi khổ tâm như thế đại tiểu thư hãy lượng thứ cho y một lần.

Chu Thắng Nam cười nhạt nói :

- Ngươi cũng to gan đấy, ngươi đủ tư cách để xin tha thứ cho hắn hay sao?

Điền Bân vội cười nịnh nói :

- Thuộc hạ không giám nghĩ như vậy, chỉ là xin đại tiểu thư hãy rộng lòng tha thứ cho!

Chu Thắng Nam cười một tiếng nói :

- Ngươi mà còn nói nữa thì cũng sẽ bị xử lý đấy.

Tiếp đó hướng về Lữ Chính Anh gằn giọng quát :

- Ta ra lệnh cho ngươi phải tự xử, ngươi không nghe thấy sao?

Lữ Chính Anh đã nhẫn nại đến cực điểm mà lúc này cho dù có muốn tiếp tục nhẫn nại, chịu đựng đi chăng nữa cũng không được.

Đối diện với nữ nhân không thể dùng lý mà nói được này, Lữ Chính Anh không thể không chọn lấy hành động dứt khoát cho dù chàng hiểu rõ mình không phải là đối thủ của đối phương, nhưng tình huống này bắt buộc bất chấp tất cả.

Lúc Lữ Chính Anh nghiến răng sắp hành động thì bên tai đột nhiên nghe thấy một giọng nói nhỏ nhẹ :

- Lữ Chính Anh đừng có cái dũng của kẻ thất phu!

Từ thần sắc của Lữ Chính Anh, Chu Thắng Nam đã nhìn thấy ra những bí mật trong lòng của Lữ Chính Anh bất giác khiến trong lòng nàng chợt cảm thấy cuồng nộ, mặt liền đanh lại rít giọng quát lớn :

- Lữ Chính Anh, ngươi dám có ý đồ phản kháng phải không?

Có lời truyền âm thần bí vừa rồi, lý trí của Lữ Chính Anh liền chế ngự tình cảm phẫn nộ. Chàng cố giả bộ tạo ra một vẻ hoảng sợ cúi người hướng về Chu Thắng Nam nói :

- Thuộc hạ không dám!

Chu Thắng Nam tức giận nói :

- Vậy hãy lập tức chấp hành mệnh lệnh của ta.

Điền Bân vội vàng cúi người nói :

- Đại tiểu thư thuộc hạ muốn chia sẻ một nửa hình phạt của y, nhưng xin miễn trừ hình phạt tử hình giảm nhẹ tội hình của y.

Chu Thắng Nam cười nhạt nói :

- Hừ, ngươi nói thật dễ nghe.

Đúng vào lúc này bên tai Thắng Nam liền nghe thấy một giọng truyền âm giận dữ :

- A đầu có phải là ngươi còn muốn ta thưởng cho ngươi hai bạt tai phải không?

Nghe tiếng biết người, Chu Thắng Nam đã nghe ra đó là giọng nói của thanh y phụ nhân thần bí của Vô Địch bảo.

Nàng liền giật nảy mình, mặt liền biến sắc. Tiếng truyền âm giận dữ thần bí đó lại vang lên như một mệnh lệnh :

- A đầu thối tha, hãy mau chóng cút đi cùng với kẻ họ Điền đó cho ta!

Trong đầu Thắng Nam còn chưa nghĩ ra biện pháp thích ứng, tiếng truyền âm tức giận lại vang lên :

- A đầu, ta đã giữ thể diện cho ngươi, kẻ họ Điền lại trải ra cho ngươi một lối thoát, ngươi phải biết điều một chút chứ!

Chu Thắng Nam thầm nghiến răng: “Được! Quân tử báo thù ba năm không trễ đêm nay ta chịu nhịn, sau này bọn ta sẽ gặp nhau”.

Nhưng vẻ bên ngoài lại giả vờ thuận theo Điền Bân, thở nhẹ một tiếng nói :

- Được! Đây là lời nói của ngươi đừng có hối hận đấy!

Điền Bân vội vàng kính cẩn nói :

- Dạ, dạ thuộc hạ tuyệt sẽ không hối hận.

Chu Thắng Nam điềm nhiên nói :

- Vậy thì, hãy quay về gặp Lệnh chủ rồi hẵng hay!

Lữ Chính Anh đã trải qua tám chín tháng tôi luyện đã trưởng thành rất nhiều rồi, nghe nói xong liền vội hướng về phía Chu Thắng Nam, Điền Bân thi lễ nói :

- Đa tạ ân bất sát của đại tiểu thư, cũng xin đa tạ Điền huynh đã xin cho tiểu đệ.

Lúc này, tiếng truyền âm lại hướng về Chu Thắng Nam huấn thị :

- A đầu, đối với Lữ Chính Anh mà nói ngươi có thể ngược đãi y, giày vò y nhưng tuyệt đối không thể làm hại y. Những lời này cũng xin nguyện cáo cho lệnh đường, từ nay trở đi nếu ta phát hiện trên người Lữ Chính Anh có sự tổn hại gì thì ta sẽ bắt ngươi phải trả cái giá trăm ngàn lần hơn! Được rồi, ta đã hết lời ngươi cùng Điền Bân hãy đi đi!

Chu Thắng Nam hừ lên một tiếng, nhíu mày nhìn Lữ Chính Anh lạnh lùng nói :

- Lữ Chính Anh ta với Điền Bân sẽ đi đây, ngươi hãy theo kế hoạch ban đầu mà đơn độc hành động trên đường hãy cẩn thận hơn!

Lữ Chính Anh cung kính trả lời :

- Thuộc hạ xin ghi nhớ.

Chu Thắng Nam hướng đến Điền Bân gằn giọng nói :

- Điền Bân, chúng ta đi!

Ánh mắt dõi theo hình bóng của Điền Bân, Chu Thắng Nam đang mất hút dần, Lữ Chính Anh không khỏi băn khoăn phát ra một tiếng thở dài thật sâu.

Khi chàng còn chưa dứt tiếng thở dài bên tai đã nghe thấy tiếng truyền âm bí mật vang lên :

- Lữ Chính Anh ngươi phải phấn khởi lên, trong lòng hãy sẵn sàng chịu đựng mọi nghịch cảnh.

Lữ Chính Anh gật đầu trả lời :

- Đa tạ tiền bối huấn thị, tiểu khả sẽ lấy lại tinh thần phấn chấn.

Tiếng truyền âm thần bí lại vang lên :

- Ta còn có lời muốn nói với ngươi, sau nửa tiếng nữa ta sẽ ở bến Nhân Hòa thuê thuyền nhỏ đợi ngươi.

Lữ Chính Anh lại gật gật đầu nói :

- Được, tiểu khả nhất định sẽ đến đúng giờ.

* * * * *

Bến Nhân Hòa là một bến tàu vắng lặng nhất trong các bến tàu của thành Hoàng Sơn.

Lúc Lữ Chính Anh đang vội đến bến tàu Nhân Hòa thì đã sắp đến canh ba.

Lúc này là cuối tháng tám, không có ánh trăng lại thêm trên trời mây đen dày đặc có thể nói không có chút ánh trăng sao nào cả trời tối đen như mực, duỗi cánh tay khó thấy năm ngón tay.

Nhưng tình huống này lại không gây khó khăn gì đối với Lữ Chính Anh, tại vì võ công của Lữ Chính Anh tuy so không bằng tỷ muội Chu gia và Văn Nhân Ngọc nhưng nhờ thiên phú dị bẩm khả năng nhìn trong bóng đêm của chàng lại đặc biệt giỏi hơn người khác.

Tình hình lúc này, đối với người bình thường mà nói cố nhiên là duỗi cánh tay không nhìn thấy năm ngón tay, nhưng đối với Lữ Chính Anh mà nói thì không ảnh hưởng gì lớn lắm.

Chàng vừa đến bến tàu thì nhìn thấy cách bến tàu ngoài hai trượng có một thanh y phụ nhân đang ngồi ở trên một chiếc thuyền đánh cá nhỏ đang lắc lưc theo các đợt sóng nước.

Thanh y phụ nhân này chính là người ở lữ quán đã xuất thủ trừng trị Chu Thắng Nam, sau đó đã dùng chân khí truyền âm huấn thị Lữ Chính Anh rồi hẹn chàng đến nơi đây, cũng chính là sư mẫu của bọn người Thân Văn Bính.

Nhưng lúc thanh y phụ nhân trừng trị Chu Thắng Nam ở lữ quán thì Lữ Chính Anh đã phụng mệnh quay về phòng, chàng vốn chưa bao giờ nhìn thấy thanh y phụ nhân này.

Vì vậy lúc này chàng tuân mệnh đến theo hẹn chẳng qua cho rằng đối phương là một tiền bối dị nhân, là bạn không phải thù mà thôi.

Nhưng khi đối diện vị tiền bối dị nhân này thì lại có hơi do dự ngần ngừ, ngập ngừng không muốn bước tới.

Tại vì người mà chàng thấy là một nữ phụ nhân, huống hồ lại là lúc thâm canh bán dạ lỡ nhận sai người thì thật là một tình huống khó xử.

Lữ Chính Anh đang lúc ngập ngừng không muốn tiến tới, thì thanh y phụ nhân đã phát ra một tiếng nói thật ngọt ngào :

- Lữ Chính Anh đó phải không?

Lữ Chính Anh vội vàng cúi người nói :

- Dạ.

Thanh y phụ nhân nói tiếp :

- Một khoảng cách ngắn như vậy chẳng lẽ làm khó ngươi được sao?

Lữ Chính Anh cười cười nói :

- Vãn bối có thể tiến tới.

Thanh y phụ nhân mới quay thuyền lại đối mặt với Lữ Chính Anh, điềm nhiên cười nói :

- Vậy thì ngươi còn chần chừ gì nữa?

Điều này đã ngang như mời Lữ Chính Anh lên thuyền, cho dù phong cách của thanh y phụ nhân rất là đàng hoàng cũng khiến Lữ Chính Anh trong lòng bối rối, nhưng không thể không kiềm chế xúc cảm, nghiêm mặt nói :

- Tiểu khả đến đây!

Dứt lời liền vọt người lên rồi rơi nhẹ xuống ngay đầu thuyền, khiến cho đầu thuyền hơi chòng chành chúc mũi xuống.

Chuyện này không đáng chi, nhưng cũng khiến cho Lữ Chính Anh không biết vì sao lại bối rối đỏ mặt.

Nhưng thanh y phụ nhân đã từ tốn cười nói :

- Đừng lo gì, với sự ngộ nạn của ngươi mà luận có thể trong thời gian ngắn ngủi tám tháng mà đã có thành tựu như vậy kể ra cũng đáng phục lắm rồi.

Lữ Chính Anh lúc này mới lấy lại bình tĩnh nói :

- Đa tạ tiền bối quá khen! Cũng xin đa tạ lời truyền âm huấn thị vừa rồi!

Thanh y phụ nhân lại quay ngược đầu thuyền lại, chậm rãi chèo về phía giữa dòng sông cười hỏi :

- Ngươi biết chèo thuyền không?

Lữ Chính Anh gật gật đầu nói :

- Biết, hơn nữa lại cao minh hơn võ công và khinh công của tiểu khả rất nhiều.

Thanh y phụ nhân cười cười nói :

- Vậy tình huống lúc này ngươi phải làm những gì?

Lữ Chính Anh cười cười nói :

- Thì vãn bối phải làm thay.

Thanh y phụ nhân hừm một tiếng nói :

- Xem ra cũng không ngu đần lắm.

Khi Lữ Chính Anh tiếp hai mái chèo từ tay đối phương con thuyền mau chóng ra đến giữa dòng.

Lữ Chính Anh mỉm cười hỏi :

- Chúng ta lên thượng du hay xuống hạ du?

Thanh y phụ nhân trầm tư hỏi :

- Ở lữ quán còn hành lý chứ?

Lữ Chính Anh nói :

- Không, đều đã mang đi cả rồi.

Thanh y phụ nhân nói :

- Vậy thì trực chỉ hạ du thuận tiện tiễn đường ngươi.

Lữ Chính Anh ngơ ngác nói :

- Ý của tiền bối là muốn vãn bối ngay lập tức đi Hạ Khẩu hay sao?

Thanh y phụ nhân gật đầu nói :

- Không sai.

Lữ Chính Anh có hơi khó xử nói :

- Nhưng vãn bối sáng mai còn có một cái hẹn.

Thanh y phụ nhân cười hỏi :

- Có phải là a đầu môn hạ của Lạt Thủ Tiên Nương Tân Ngọc Phụng đó không?

Lữ Chính Anh gật đầu nói :

- Đúng vậy.

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Vậy thì khỏi cần, ta đã mời y thị cho ngươi rồi.

Lữ Chính Anh ngơ ngác :

- Tiền bối...

Thanh y phụ nhân vừa đưa tay ra hiệu cho Lữ Chính Anh hãy bơi thuyền xuống hạ du vừa cắt lời Lữ Chính Anh cười hỏi :

- Ngươi không tin sao?

Lữ Chính Anh ngượng ngập nói :

- Lời của tiền bối, vãn bối tất nhiên phải tin phải tin chỉ là cảm thấy rất kỳ quái, mọi chuyện của vãn bối tiền bối dường như biết rất rõ.

Thanh y phụ nhân cười cười nói :

- Ta không những mọi chuyện của ngươi đều biết rất rõ, mà mọi động thái của võ lâm hiện nay cũng rành rẽ như lòng bàn tay vậy.

Lữ Chính Anh nghiêm mặt hỏi :

- Tiền bối có thể cho biết lai lịch được không?

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Ngươi nên suy nghĩ lại, ta cho rằng ngay lễ tiết tối thiểu ngươi cũng đã quên mất rồi!

Tiếp đó phụ nhân lại nghiêm mặt nói :

- Chẳng qua lúc này ngươi không cần thiết biết lai lịch của ta.

Lữ Chính Anh nhíu mày hỏi :

- Vậy thì đến lúc nào mới có thể biết được?

Thanh y phụ nhân nhíu mày nói :

- Đến lúc thời cơ chín muồi thì ta sẽ cho ngươi biết, hơn nữa lúc này ta cũng có thể nói trước với ngươi một phần.

Lữ Chính Anh ánh mắt lóe sáng nói :

- Vãn bối xin lắng nghe.

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Kỳ thật, ta chính là một trong những hầu thiếp của Vô Địch bảo Bảo chủ Thuần Vu Khôn.

Lữ Chính Anh không khỏi cắt lời ồ một tiếng nói :

- Lời này nếu do người ngoài nói thì vãn bối thật không dám tin.

Thanh y phụ nhân nói :

- Đây quả thật là một chuyện khó mà khiến cho người khác tin được, vì vậy ta mới không thể không hẹn ngươi đến giữa dòng sông, giảng giải khuyên bảo nói rõ tình hình trước mắt cho ngươi xem.

Lữ Chính Anh nhíu mày hỏi :

- Tiền bối sợ bị người khác nhìn thấy nên hẹn vãn bối đến giữa dòng sông?

- Đúng vậy!

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Tại vì bất luận nói như thế nào mặt ngoài ta vẫn là người của Vô Địch bảo.

Lữ Chính Anh trầm tư nói :

- Vãn bối nghĩ Thủy Tương Vân cô nương chắc có quan hệ mật thiết với tiền bối?

Thanh y phụ nhân gật gật đầu nói :

- Đúng vậy, mọi cư xử của y thị đối với ngươi hoàn toàn đều là do sự gợi ý của ta.

Lữ Chính Anh nhíu mày hỏi :

- Tại sao tiền bối muốn giúp vãn bối?

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Lúc này ngươi không cần thiết phải biết, chỉ cần nghe theo lời ta là được rồi.

Lữ Chính Anh gượng cười nói :

- Được! Bây giờ xin nói những lời mà tiền bối có thể nói!

Thanh y phụ nhân nghiêm mặt nói :

- Trước tiên ta phải nói với ngươi, vừa rồi ở lữ quán lúc a đầu Chu Thắng Nam muốn ngươi tự xử thì kẻ cứu mạng ngươi không phải là Điền Bân đâu?

Lữ Chính Anh bất giác ngơ ngác nói :

- Vậy là ai?

Đây không phải là do Lữ Chính Anh đầu óc ngu ngốc không suy nghĩ ra mà vì chàng trước đó không biết chuyện thanh y phụ nhân trừng phạt Chu Thắng Nam, vì vậy mới không liên tưởng đến mà hỏi như vậy.

Thanh y phụ nhân nói :

- Chính là ta đây.

Lữ Chính Anh nhíu mày ngạc nhiên :

- Là tiền bối sao?

Lữ Chính Anh tuy không nói là không tin, nhưng trong thần sắc lại hơi có chút nghi hoặc.

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Tiểu tử đần độn, chuyện là thế này...

Sau khi phụ nhân tỷ mỉ kể lại chuyện trừng phạt Chu Thắng Nam và chuyện truyền âm thị cảnh Chu Thắng Nam xong mới mỉm cười hỏi :

- Bây giờ ngươi đã hiểu rõ rồi chứ?

- Đã rõ.

Lữ Chính Anh thở dài một tiếng nói :

- Chả trách nào a đầu đó đã nói như vậy, hóa ra là do bị thần uy của tiền bối khống chế.

Tiếp đó lại nghiêm mặt nói :

- Đại ân cứu mạng của tiền bối, lý phải đại lễ tham bái nhưng lúc này lại ở trong chiếc thuyền hẹp này...

Thanh y phụ nhân vội cắt lời nói :

- Ta đây không thích kiểu cách, huống hồ với nguồn gốc của ta cùng quí phủ mà nói chuyện nhỏ này cũng thật ra chẳng đáng gì cả.

Lữ Chính Anh nhíu mày hỏi :

- Hóa ra tiền bối cùng gia phủ của kẻ hèn này...

Thanh y phụ nhân lại cắt lời nói :

- Những điều này đợi sau hẵng nói!

Tiếp đó lại nhìn chăm chú Lữ Chính Anh nói :

- Lữ Chính Anh, ngươi có bao giờ nghĩ đến sự trừng trị của ta đối với Chu Thắng Nam và những lời ta gởi cho Chu Tứ Nương đối với ngươi sẽ có ảnh hưởng như thế nào không?

Lữ Chính Anh trầm tư nói :

- Mẫu nữ bọn họ có thể đang cố gắng nghĩ hết cách hơn để giày vò vãn bối, nhưng không đến mức hại mạng vãn bối.

Thanh y phụ nhân hỏi tiếp :

- Sao lại nghĩ như vậy?

Lữ Chính Anh cười nói :

- Tại vì có tiền bối nâng đỡ sau lưng của vãn bối đồng thời tiền bối đã cảnh cáo bọn họ, bọn họ nếu giết vãn bối thì a đầu Chu Thắng Nam đó cũng tất khó thoát công đạo!

Thanh y phụ nhân gật gật đầu nói :

- Ngươi phân tích như vậy cố nhiên có lý, nhưng lúc này ngươi cần phải nhẫn nhục chịu đựng nên cố gắng thuận theo bọn họ, tất cả nhằm để luyện thành võ công hoàn thiện bản lĩnh bản thân đó là mục đích thứ nhất.

Lữ Chính Anh liên tục gật đầu nói :

- Vãn bối xin ghi nhớ.

Thanh y phụ nhân trầm tư nói :

- Còn nữa, tiểu a đầu Chu Á Nam bản tính thiện lương đối với ngươi cũng rất tốt ngươi nên hạ chút công phu cho nàng.

Lữ Chính Anh bất giác đỏ mặt nói :

- Điều này...

Thanh y phụ nhân cắt lời nói :

- Điều này có gì khó xử cơ chứ, giữa nam nữ với nhau khởi ở tình dừng ở lễ vì bản thân dùng chút thủ đoạn thì có sao cơ chứ! Huống hồ...

Phụ nhân dừng lại một hồi, thở dài nói tiếp :

- Trong hoàn cảnh đó, ngươi nếu không tìm được một người để có thể cho ngươi hòa hoãn với bọn họ thì ngày dài tháng rộng thật không dễ tồn tại đâu.

Lại dừng lời rồi nghiêm mặt nói :

- Tiểu nữ tử đó đối với ngươi thật sự là tình thâm thủy chung, chỉ cần ngươi không có tâm cơ bỡn cợt nhất thời tòng quyền dùng chút thủ đoạn tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng gì đến nhân cách của ngươi.

Lữ Chính Anh gượng cười nói :

- Được, vãn bối sẽ cố gắng.

Thanh y phụ nhân nói :

- Còn nữa mẫu nữ Chu Tứ Nương và Chu Thắng Nam bản tính không xấu, nếu ngươi có thể nghĩ cách tạo ảnh hưởng đến bọn họ dẫn dắt bọn họ vào con đường chính đạo thì đó là một hành động rất cao đẹp.

Lữ Chính Anh gượng cười nói :

- Chuyện này e rằng rất khó.

Thanh y phụ nhân nghiêm mặt nói :

- Trên thế gian bất cứ chuyện gì, không thể một bước là xong được cần phải kiên tâm nghị lực mới có thể thu được kết quả.

Lữ Chính Anh nghiêm mặt gật đầu nói :

- Vãn bối xin ghi nhớ.

Thanh y phụ nhân nói :

- Chỉ ghi nhớ không vẫn chưa đủ, còn cần phải cố gắng thực hiện mới được.

Lữ Chính Anh gật gật đầu nói :

- Được, được!

Thanh y phụ nhân buồn buồn thở dài một tiếng, Lữ Chính Anh do dự hỏi :

- Tiền bối, vãn bối có một câu hỏi không biết có nên hỏi hay không?

Thanh y phụ nhân hơi ngơ ngác nói :

- Ngươi cứ hỏi đi.

Lữ Chính Anh nhíu mày nói :

- Mọi chuyện trước đây của Lệnh chủ dường như tiền bối rất hiểu rõ?

Thanh y phụ nhân nói :

- Không dám nói là hiểu rất rõ, thế nhưng những điều ta biết cũng không phải là ít.

Lữ Chính Anh nói :

- Có thể nói cho vãn bối nghe được chứ?

Thanh y phụ nhân nói :

- Ngươi muốn biết những điều đó để làm gì.

Lữ Chính Anh nói :

- Nếu vãn bối có thể biết được nội tình thì sẽ dễ dàng hơn trong việc tạo ảnh hưởng với bọn họ.

Thanh y phụ nhân nhíu mày nói :

- Những chuyện này ngươi cho dù biết cũng chưa chắc giúp gì được cho ngươi huống hồ điều mà ta biết lại không hoàn chỉnh, tỷ dụ như ta biết sinh phụ của Chu Thắng Nam là ai nhưng đối với lai lịch của Chu Á Nam thì không biết một chút gì cả.

Lữ Chính Anh ngạc nhiên hỏi :

- Nói vậy, hai tỷ muội đó là đồng mẫu dị phụ sinh ra sao?

Thanh y phụ nhân nói :

- Ta nghĩ chắc là như vậy.

Lữ Chính Anh buông nhẹ một tiếng thở dài nói :

- Chẳng trách gì tỷ muội bọn họ lại có cá tính khác nhau.

Thanh y phụ nhân đột nhiên đổi chủ đề nói :

- Lữ Chính Anh, đối với tình hình võ lâm ngươi biết được nhiều ít?

Lữ Chính Anh gượng cười nói :

- Không giấu gì tiền bối, vãn bối xưa nay chán ghét kiếp sống giang hồ vì vậy từng ở trước mặt tiên phụ nhiều lần can ngăn, xin hãy mau sớm treo đao quy ẩn cũng vì những nguyên nhân này trước kia đối với động thái giang hồ không biết gì cả, vừa qua ở Thiên Tâm cốc suốt tám chín tháng lại càng không biết gì.

Thanh y phụ nhân nghiêm mặt nói :

- Tình huống này đối với con người ngươi trên thân mang huyết hải thâm thù mà nói thì không thể chấp nhận, từ bây giờ trở đi ngươi cần phải quan tâm chặt chẽ đến nó, hiểu rõ nó mà tận dụng nó.

Phụ nhân dừng lại một lúc, rồi nhìn chằm chằm Lữ Chính Anh hỏi tiếp :

- Ngươi hiểu ý của ta chứ?

Lữ Chính Anh gật gật đầu, gượng cười nói :

- Hiểu thì hiểu nhưng nói đến tận dụng thì thật không đơn giản, tại vì lúc này cùng lắm vãn bối chẳng qua là một đứa trẻ đang đơn độc phấn đấu mà thôi.

Thanh y phụ nhân nghiêm mặt nói :

- Tục ngữ đã nói đắc đạo đa trợ, còn nói vạn sự tại nhân vì vậy chỉ cần ngươi dựa trên tinh thần của ta mà hành động tất nhiên là có khả năng làm được.

Lữ Chính Anh nghiêm mặt nói :

- Lời vàng ngọc của tiền bối, vãn bối mãi mãi khắc ghi trong lòng.

Thanh y phụ nhân không khỏi bật cười nói :

- Đừng hăng khí xung thiên như thế, bây giờ tốt hơn hết hãy để ta nói cho ngươi một chút tình hình của võ lâm lúc này!

Lữ Chính Anh vội vàng gật đầu nói :

- Vãn bối xin lắng nghe.

Thanh y phụ nhân nhíu mày hỏi :

- Ngươi cho rằng võ công của Thất Sát lệnh chủ các ngươi đã là thiên hạ vô địch hay sao?

Lữ Chính Anh cười cười nói :

- Nguyên ban đầu vãn bối cũng nghĩ như vậy, nhưng bây giờ vãn bối lại nghĩ tiền bối đúng là một kình địch duy nhất của Lệnh chủ.

Thanh y phụ nhân lắc lắc đầu nói :

- Sai rồi, ta tuy vẫn chưa bao giờ cùng y thị giao thủ, nhưng ta hiểu rõ ràng nếu đơn đả độc đấu ta tuyệt đối chống đỡ không quá ngàn chiêu, đây là một sự tính toán lạc quan nhất rồi đấy.

Lữ Chính Anh cười hỏi :

- Còn nếu là sự tính toán bi quan nhất thì sao?

Thanh y phụ nhân nghiêm mặt nói :

- Thế thì sẽ địch không quá năm trăm chiêu của y thị.

Lữ Chính Anh nói :

- Tiền bối dựa vào đâu mà có sự tính toán làm mất uy phong của bản thân như thế?

Thanh y phụ nhân buông nhẹ một tiếng thở dài nói :

- Ta căn cứ vào hai nữ nhi của y thị mà suy đoán ra.

Lữ Chính Anh nhíu mày hỏi tiếp :

- Như vậy, tiền bối vừa rồi nói kẻ kình địch của Thất Sát lệnh chủ là ai?

Thanh y phụ nhân cười cười nói :

- Ít nhất có một người mà ngươi phải nghĩ ra được.

Lữ Chính Anh cười hỏi :

- Là Thuần Vu Khôn?

- Không!

Thanh y phụ nhân nói :

- Thuần Vu Khôn cao minh hơn ta không bao nhiêu, vẫn không đủ tư cách được xem là kẻ địch của Chu Tứ Nương.

Lữ Chính Anh liền nhíu mày nói :

- Vậy thì người mà tiền bối nói là ai?

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Người mà ta muốn nói chính là sư phụ của Thuần Vu Khôn, người đã lưu ý đến ngươi rất nhiều.

Lữ Chính Anh nói :

- Người mà tiền bối nói có phải là hoàng y lão nhân thân hình thấp lùn phải không?

- Không sai.

- Hoàng y lão nhân đối với vãn bối rất có cảm tình, tiền bối làm sao biết được?

Thanh y phụ nhân cười cười nói :

- Người ta đã từng nói: Hiểu thầy không ai bằng trò, ta cũng xem như là đồ đệ của hoàng y lão nhân làm sao không biết được! Hơn nữa phàm những chuyện trong giang hồ ta cũng biết được ít nhiều.

Lữ Chính Anh hỏi tiếp :

- Võ công của Vô Địch bảo đểu từ hoàng y lão nhân mà ra cả?

Thanh y phụ nhân gật đầu nói :

- Không sai.

Lữ Chính Anh nói :

- Hoàng y lão nhân đó tính danh là gì thế? Bình thường đối xử với con người như thế nào? Tại sao lại có cảm tình với vãn bối như vậy?

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Hay cho tiểu tử, ngươi liền một mạch hỏi ba câu hỏi mà ta chỉ có một cái miệng thì làm sao trả lời được chứ!

Lữ Chính Anh điềm nhiên cười nói :

- Từ từ thôi, nói từng vấn đề một!

Thanh y phụ nhân mỉm cười nói :

- Hoàng y lão nhân họ là Hô Diên, tên là Kỳ người này trừ võ công cao thâm còn cách đối nhân xử thế như thế nào thì không dám tâng bốc. Còn về tại sao có cảm tình thì ta thật không cách gì trả lời cho ngươi được.

Lữ Chính Anh nhíu mày nói :

- Theo ý của tiền bối thì vãn bối có nên tiếp nhận yêu cầu của hoàng y lão nhân không?

Thanh y phụ nhân nói :

- Nếu đứng ở lập trường tự tư, tự lợi để học được võ học cao thâm thì có thể tiếp nhận yêu cầu của hoàng y lão nhân, còn nhận làm sư phụ thì hậu quả sau này ta không dám suy đoán.

Lữ Chính Anh cười nói :

- Nói như vậy, tiền bối không tán thành vãn bối tiếp nhận yêu cầu của hoàng y lão nhân phải không?

Thanh y phụ nhân gật đầu :

- Có thể nói như vậy.

Lữ Chính Anh cười nói :

- Nói ra thì thật mắc cười, kẻ làm đồ đệ lại phá hoại công việc của sư phụ.

Thanh y phụ nhân nghiêm mặt nói :

- Ta phải trịnh trọng thanh minh, ta với Hô Diên Kỳ chưa hẳn là sư đồ chính thức.

- Vậy thì còn Thuần Vu Khôn?

- Bọn họ mới là sư đồ chính thức.

Phụ nhân vừa dứt lời, mới nghiêm mặt nói :

- Chúng ta đã nói lạc vấn đề quá xa rồi, tốt hơn nên quay về kẻ kình địch thứ hai.

- Đúng vậy, nên nói về kẻ kình địch thứ hai.

Thanh y phụ nhân nói :

- Kẻ kình địch thứ hai của Chu Tứ Nương chính là sư phụ của Điền Bân, Hoàng Sơn Dật Tẩu Âu Dương Thái.

Lữ Chính Anh cười nói :

- Theo vãn bối nghĩ, hai sư đồ này vẫn không đủ tạo thành sự uy hiếp đối với Chu Tứ Nương.

Thanh y phụ nhân hừ một tiếng nói :

- Ngươi làm sao đoán chắc y chỉ có sư đồ hai người?

Lữ Chính Anh ngạc nhiên hỏi :

- Lẽ nào bọn họ còn có thành viên khác.

Thanh y phụ nhân nói :

- Đồ ngốc, không những sư đồ Âu Dương Thái đã sớm thầm chiêu hiền nạp sĩ, huấn luyện thành viên mà ngay kẻ kình địch thứ ba của Chu Tứ Nương là Lạt Thủ Tiên Lương Tân Ngọc Phụng mà ta nói đây cũng đang âm thầm chiêu binh mãi mã chuẩn bị xưng bá võ lâm đấy!

Lữ Chính Anh ngơ ngác nói :

- Hóa ra Lộ Thanh Bình nói sư phụ của nàng bế quan tiềm tu là nói dối.

Thanh y phụ nhân nói :

- Cũng không hoàn toàn là sai, cái gọi là bế quan đó một nửa là thật, còn một nửa kia thì lại là đang huấn luyện cho các thuộc hạ đắc lực của bản thân.

Lữ Chính Anh tựa hồ như chợt hiểu ra điều gì nói :

- Nói như vậy võ công mà Lộ Thanh Bình bộc lộ ra ở Ác Hổ câu là vẫn còn giấu tài phải không?

Thanh y phụ nhân cười cười nói :

- Điều này có thể thấy ra.

Lữ Chính Anh nói :

- Võ công của nàng không tầm thường thì tại sao nàng lại cứ vòng vo theo đuổi, chần chứ rề rà không hạ thủ ngay Tây Môn Nhuệ?

Thanh y phụ nhân nói :

- Có hai khả năng, một là cho rằng Tây Môn Nhuệ đã gia nhập Vô Địch bảo sợ rằng làm kinh động nên chần chừ không dám hạ thủ, khả năng kia là có thể còn có nhiệm vụ khác ở Ác Hổ câu.

Lữ Chính Anh không khỏi thở dài một tiếng nói :

- Chuyện trong giang hồ quả thật là không thể hiểu nổi.

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Tiểu tử, ngươi còn ngây ngô lắm.

Phụ nhân dừng lời một hồi rồi nói tiếp :

- Chuyện người khác thôi đừng mắc công nói nữa, hãy nói về môn hạ Thất Sát các ngươi, ngươi biết được bao nhiêu?

Lữ Chính Anh ú ớ không nói được gì.

Thanh y phụ nhân cười hỏi :

- Ngươi cho rằng Tứ Nương dẫn đến Hạ Khẩu chỉ có hai nữ nhi, năm ba bộ hạ và mấy con súc sinh chó lớn và khỉ đầu chó thôi sao?

Lữ Chính Anh không khỏi ngạc nhiên hỏi :

- Lẽ nào còn có thứ khác?

- Đúng vậy!

Thanh y phụ nhân nghiêm mặt nói :

- Ngoại trừ những kẻ kể trên, theo ta tự mắt nhìn thấy ít ra còn có hơn ba trăm cô nương xinh đẹp.

Lữ Chính Anh trợn to mắt nói :

- Lệnh chủ cần nhiều nữ lang trẻ trung xinh đẹp như thế để làm gì?

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Đây chính là những quân binh thân thuộc mà y thị dùng để giành giật võ lâm bá chủ!

Lữ Chính Anh nói :

- Làm thế nào mà ngay lập tức lòi ra được nhiều nữ binh như thế?

Thanh y phụ nhân gượng cười nói :

- Xem tướng mạo của ngươi thông minh như vậy, sao đầu óc lại đần độn như thế?

Lúc này Lữ Chính Anh mới chợt hiểu, ồ lên một tiếng nói :

- Ta hiểu ra rồi, Lệnh chủ có lẽ đã âm thầm huấn luyện bọn họ.

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Cuối cùng thì ngươi cũng đã nghĩ ra.

Lữ Chính Anh buông nhẹ một tiếng thở dài nói :

- Chỉ là ngoài ba trăm nữ lang xinh đẹp này còn có ai khác nữa không?

Thanh y phụ nhân nói :

- Điều này chỉ có bản thân Chu Tứ Nương mới có thể trả lời được.

Phụ nhân dừng lại rồi trầm tư nói tiếp :

- Với tình hình lúc này mà nói là cục diện Tứ bá tranh hùng, trong Tứ bá thì theo ta biết Chu Tứ Nương thực lực mạnh nhất, tiếp đó là Vô Địch bảo còn thực lực của Nhị bá còn lại như thế nào lúc này vẫn không cách gì biết được, nhưng theo sự suy đoán của ta thì thực lực của Âu Dương Thái và Tân Ngọc Phụng có mạnh thì cũng không thể mạnh hơn Vô Địch bảo được.

Lữ Chính Anh thở dài một tiếng không nói gì.

Thanh y phụ nhân nhíu mày hỏi :

- Lữ Chính Anh ngươi nghe những điều này thì có cảm tưởng như thế nào?

Lữ Chính Anh gượng cười nói :


- Không giấu gì tiền bối, lúc này vãn bối cũng chẳng có đầu óc đâu để mà quan tâm đến chuyện của kẻ khác.

Thanh y phụ nhân cắt lời nói :

- Ngươi cho rằng những chuyện này không liên quan gì đến ngươi hay sao?

Lữ Chính Anh nói :

- Tiền bối, tiểu khả buồn phiền chán ngán lắm rồi.

Thanh y phụ nhân gầm mặt nói :

- Ngươi biết tại sao ta nói những điều này cho ngươi nghe không?

Lữ Chính Anh nghiêm mặt nói :

- Tiểu khả xin kính cẩn thỉnh giáo.

Thanh y phụ nhân nghiêm mặt nói :

- Ta nói với ngươi những điều này chính là muốn ngươi phát phấn đồ cường, muốn trong lúc đang hình thành Tứ bá mà lập riêng một ngọn cờ hình thành cục diện Ngũ bá tranh hùng, hơn nữa ngươi cần phải trở thành một bá mạnh nhất trong Ngũ bá.

Lữ Chính Anh gượng cười nói :

- Hảo ý này của tiền bối tiểu khả vô cùng cảm kích, nhưng tiểu khả đơn độc một thân sống gửi nhà người...

Thanh y phụ nhân khoát tay ngắt lời Lữ Chính Anh, sau đó mới ung dung thản nhiên nói :

- Ngươi nói không sai nhưng anh hùng tạo thời thế, đây cũng chính là vấn đề mà vừa rồi ta nói, vấn đề hiểu rõ và lợi dụng.

Phụ nhân dừng lời rồi nói tiếp :

- Binh pháp có nói: tri kỷ tri bỉ bách chiến bách thắng, ngươi nếu hiểu rõ được chính ngươi, hiểu rõ địch nhân tùy thời tùy nơi hoàn thiện bản thân mình, theo tình thế mà dẫn dắt, tranh thủ bằng hữu cũng chính là biến sức mạnh của địch nhân thành sức mạnh của chính mình, lý lẽ này ngươi hiểu chứ?

- Tiểu khả đã hiểu.

Rồi Lữ Chính Anh nghiêm mặt nói :

- Đa tạ tiền bối khai đạo.

Thanh y phụ nhân nói :

- Không cần phải nói những điều đó, chỉ cần ngươi theo lời của ta mà thực hiện là được rồi cần biết trong Tứ bá đang sắp hình thành lúc này trong mỗi bá đều có người mà ngươi quen biết, bọn họ cũng đều muốn tranh thủ ngươi, còn về kết quả là bọn họ tranh thủ ngươi hay ngươi tranh thủ bọn họ thì phải nhìn vào thủ đoạn của ngươi như thế nào mới định được.

Lữ Chính Anh gật gật đầu nói :

- Được, tiểu khả sẽ cố gắng hết sức mình.

Thanh y phụ nhân thở nhẹ một hơi nói :

- Lời ta nói, chẳng qua là muốn nêu lên với ngươi một nguyên tắc: cốt lõi của sự lợi dụng là nhằm ở nhất tâm, ngươi là người thông minh suy một ra mười từ đó suy ra mà biết, sau này ta sẽ xem ngươi biểu hiện như thế nào?

Lúc này ở thượng du có một con thuyền lớn lao nhanh xuống như sao băng.

Thanh y phụ nhân vừa luồn tay vào trong ngực lấy ra một cái khăn lụa che lấp khuôn mặt vừa nói :

- Hãy mạnh tay chút nữa, tốt nhất đừng để kẻ khác đuổi kịp.

Lữ Chính Anh liền dạ một tiếng.

Vừa nói hai mái chéo đã gạt mạnh, tốc độ của con thuyền nhỏ đã tăng nhanh gấp đôi thuận theo dòng nước mà lướt đi.

Con thuyền lớn phía sau vốn đã đến gần mười lăm, mười sáu thước nhưng trong nháy mắt đã bị cách xa hơn ba trượng.

Tình huống này đã khiến cho thanh y phụ nhân phải buột miệng khen ngợi :

- Nhà ngươi kỹ thuật điều khiển thuyền quả thật là cao minh!

Lữ Chính Anh đắc ý cười nói :

- Có đáng gì chứ, tiền bối còn chưa được thấy công phu dưới nước của tiểu khả đấy.

Thanh y phụ nhân cười cười nói :

- Chuyến đi này có thể có cơ hội cho ngươi biểu diễn đấy.

Trong lúc nói chuyện, khoảng cách với con thuyền phía sau đã kéo dài hơn năm trượng.

Lữ Chính Anh hơi ngơ ngác nói :

- Lẽ nào tiền bối đã có phát hiện gì khác?

Thanh y phụ nhân mơ hồ nói :

- Không phải, ta chẳng qua là nghĩ như thế thôi...

Lữ Chính Anh nói :

- Tiền bối cho rằng con thuyền rượt đuổi phía sau đó là thuộc phe nào?

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Không phải bằng hữu thì là địch nhân, tóm lại họ quyết không phải là những kẻ không liên quan gì với ngươi.

Trong con thuyền phía sau đó, vang lên giọng nói của Lộ Thanh Bình :

- Phía trước là Lữ công tử phải không?

Thanh y phụ nhân thấp giọng nói :

- Có thể coi như là bằng hữu, ngươi có thể trả lời.

Lữ Chính Anh cất giọng đáp :

- Là Lộ cô nương phải không? Ta chính là Lữ Chính Anh.

Giọng nói của Lộ Thanh Bình vang lên :

- Xin Lữ công tử đợi cho một chút, ta có tin tức quan trọng muốn phụng cáo.

Thanh y phụ nhân nói nhỏ :

- Giảm thấp tốc độ đợi y thị.

Dạ! Lữ Chính Anh liền lơi tay lại, con thuyền nhỏ lập tức bơi chậm lại, con thuyền phía sau đã lập tức lướt tới gần.

Trên con thuyền phía sau đó là Lộ Thanh Bình và nghĩa mẫu Ngũ Tú Vân của nàng, con thuyền do Ngũ Tú Vân điều khiển.

Hai con thuyền sau khi đã chạy song song sát nhau, Lữ Chính Anh mới mỉm cười hỏi :

- Lộ cô nương có gì kiến giáo?

Lộ Thanh Bình nhíu mày nhìn thanh y phụ nhân nói :

- Lữ công tử vị phu nhân này là...

Thanh y phụ nhân mỉm cười nói :

- Lộ cô nương trước đây không lâu ta đã hỏi thăm nhắn ngươi, nói rõ Lữ Chính Anh vì có chuyện quan trọng cần phải lên đường ra đi ngay trong đêm tối sao lại không nhận ra ta chứ?

Lộ Thanh Bình cười duyên nói :

- Ồ! Hóa ra là tiền bối, tiền bối mang mạng che mặt nên nhận không ra, hơn nữa tôn tính phương danh của tiền bối cũng còn chưa thỉnh giáo!

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Điều này, xin tạm thời đừng hỏi, lúc này ngay Lữ Chính Anh còn chưa biết ta là ai!

Lộ Thanh Bình nhíu mày hỏi :

- Tại sao lại như thế.

Thanh y phụ nhân nói :

- Điều này ngươi tạm thời cũng đừng hỏi, ta chỉ có thể nói với ngươi: Ta và Lữ Chính Anh là bạn chứ không phải là thù.

Lữ Chính Anh mỉm cười nói :

- Lời của tiền bối đây hoàn toàn là chân thực, Lộ cô nương có chỉ giáo xin cứ nói rõ.

Lộ Thanh Bình gượng cười nói :

- Chỉ giáo thì không dám, nô gia lần này là có tin tức quan trọng phụng cáo.

Lữ Chính Anh nghiêm mặt nói :

- Tại hạ xin lắng nghe.

Lộ Thanh Bình nói :

- Lữ công tử, trước đây không lâu nô gia được nghe bọn người Vô Địch bảo dùng hắc thoại giao đàm, bọn họ đã biết Lữ công tử dùng đường thủy xuôi dòng lại nói không quá trăm dặm sẽ bắt sống trên mặt nước, vì vậy nô gia mới mạo hiểm vội đi xin chư vị rời thuyền ngay.

Lữ Chính Anh nhíu mày nói :

- Tin tức của Vô Địch bảo lại nhanh như vậy sao?

Thanh y phụ nhân gật gật đầu nói :

- Phải, tay chân của Vô Địch bảo xem như không nơi đâu mà không nhúng tới, vì vậy điều mà vừa rồi ta nói trong Tứ bá hiện nay thực lực mạnh nhất là Chu Tứ Nương chỉ là nói về phương diện võ công mà thôi, nói về nhân số thì Vô Địch bảo là đông nhất.

Lữ Chính Anh nói :

- Vậy thì bọn ta có nên bỏ thuyền lên bờ hay không?

Thanh y phụ nhân nói :

- Bỏ thuyền lên bờ đã không còn kịp nữa rồi?

Tiếp đó, quay đầu về phía Lộ Thanh Bình nói lớn :

- Lộ cô nương, nhị vị tạm thời đừng nhúng tay vào chuyện tranh chấp này, hãy mau quay thuyền ngược dòng lên thượng du lại.

Nguyên là mặt sông ở vùng này rộng lớn mà lại thẳng tắp, cho dù là ban đêm cũng có thể nhìn thấy thẳng suốt mấy dặm.

Lúc này trong tầm nhìn của bọn họ đã có thể nhìn thấy xa xa dưới hạ du năm sáu dặm có mấy dãy lửa đèn thưa thớt dàn ngang mặt sông, đúng là đã có một đội thuyền phong tỏa cả mặt sông.

Lộ Thanh Bình do dự hỏi :

- Vậy thì, tiền bối cùng Lữ công tử...

Thanh y phụ nhân nói :

- Lộ cô nương an tâm, ta đã tuyệt đối nắm chắc có thể bảo vệ cho Lữ công tử an toàn thoát hiểm.

Lữ Chính Anh cũng vội vàng nói :

- Lộ cô nương an tâm, lời của vị tiền bối đây chân xác vô cùng, nhị vị hãy mau quay thuyền lại đi!

Lộ Thanh Bình lo lắng hỏi :

- Vạn nhất quý vị không thoát qua được thì sao?

Lữ Chính Anh cười nói :

- Vạn nhất thoát không được ta có thể ẩn xuống nước, ta từ nhỏ đã sinh trưởng ở bên dòng sông công phu lặn nước tự tin là cao hơn người thường một bậc.

Thanh y phụ nhân nói :

- Lộ cô nương bây giờ ngươi nên an tâm, cứ xuôi dòng mãi coi chừng không kịp quay đầu đó.

Đúng vậy, cho dù trong thời gian này bọn họ đã giảm chậm tốc độ của con thuyền, nhưng thuận gió thuận dòng cũng đã đủ nhanh để thuyền của bọn họ trôi xuống mấy dặm, đối với đội thuyền phong tỏa mặt sông ở hạ du đó ánh lửa phát ra đã nhìn thấy rất rõ rồi.

Ngũ Tú Vân nãy giờ không nói gì, nay lên tiếng :

- Vị phu nhân đâu nói đúng, bọn ta hãy mau chóng quay thuyền lại.

Lộ Thanh Bình lúc này mới đành phải nói :

- Vị tiền bối đây và Lữ công tử hãy bảo trọng.

Lữ Chính Anh mỉm cười nói :

- Đa tạ ân đức nhị vị đã đưa tin!

Nói xong Lữ Chính Anh đã tăng tốc con thuyền xuôi lao về phía hạ du, con thuyền của Lộ Thanh Bình cũng quay đầu ngược dòng sông mà đi.

Thanh y phụ nhân trầm trầm nói :

- Khó nhất là tiếp nhận ân đức của mỹ nhân, Lữ Chính Anh trong lòng ngươi cảm thấy như thế nào?

Lữ Chính Anh không chú tâm ngơ ngác hỏi :

- Chuyện gì?

Thanh y phụ nhân nói :

- Điều ta muốn nói là tình cảm của Lộ Thanh Bình đối với ngươi.

Lữ Chính Anh gượng cười nói :

- Tiền bối, bây giờ không phải là lúc để nói những chuyện ấy.

Mắt nhìn thấy ánh lửa phía trước càng lúc càng gần, Lữ Chính Anh lại nói thêm một câu :

- Tiền bối, bọn ta xông thẳng vào chứ?

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Bọn ta không cần phải xông thẳng vào, ngay lập tức sẽ có người đến chặn đường!

Nói xong phụ nhân đưa tay vào ngực lấy ra một chiếc bình ngọc nhỏ nhắn xinh xắn, đổ ra một viên thuốc màu trắng thẩy vào trong miệng.

Lữ Chính Anh nói :

- Tiền bối uống thuốc gì vậy?

Thanh y phụ nhân nói :

- Là Biến Âm hoàn, tại vì ta không muốn có người biết là ta đang giúp ngươi.

Quả vậy Biến Âm hoàn vô cùng thần kỳ, chỉ trong nháy mắt giọng nói của thanh y phụ nhân đã thay đổi hoàn toàn.

Giọng phụ nhân nghe xa lạ :

- Chính Anh, nếu địch thế quá mạnh ta không cách gì che chở cho ngươi, thì ngươi không phải quan tâm gì đến ta mà hãy một mình lặn xuống nước đột phá vòng vây.

Lữ Chính Anh gật đầu nói :

- Tiểu khả xin ghi nhớ.

Dọc hai bên xa ngoài một đường tên bắn, mỗi bên có một con thuyền với thế tấn công kẹp giữa đang lao nhanh đến, trên con thuyền bên phải có tiếng người gằn giọng quát :

- Ai đó?

Thanh y phụ nhân cất giọng trả lời :

- Lữ Chính Anh.

Người ở trên thuyền bên phải quát lên :

- Dừng thuyền kiểm tra!

Lữ Chính Anh lúc này mới cười nhạt nói :

- Dựa vào quyền gì chứ!

Người ở trên thuyền bên trái quát lên :

- Dựa vào cái này!

Phựt! Một tiếng, trên tay trái của một lão giả lực lưỡng tay cầm Nga Mi thích đã hiện ra một lá cờ đỏ có thêu hai chữ Thuần Vu bằng kim tuyến.

Lữ Chính Anh cười nhạt nói :

- Hóa ra là bọn chó Vô Địch bảo.

Lão giả lực lưỡng đó gằn giọng quát lớn :

- Lữ Chính Anh, nơi đây đã bố trí thành thiên la địa võng, ngươi hãy thúc thủ nạp mình đi!

Hán tử lực lưỡng ở trên thuyền bên phải quát hỏi :

- Hừ! còn thứ giống cái kia là ai?

Thanh y phụ nhân cười nói :

- Là tổ mẫu của ngươi.

Dứt lời tay liền đưa lên, một vệt màu đen đã bay thẳng vào trong miệng của hán tử lực lưỡng y đau đớn Á lên một tiếng, con thuyền đó vì người điều khiển thuyền bị kinh ngạc bất chợt mất đi sự chuẩn xác, hướng về hạ du lao vọt đi.

Thanh y phụ nhân cất giọng cười nói :

- Cuồng đồ, ngươi vẫn còn chưa rửa sạch miệng sao?

Con thuyền đó trôi về hạ du, hai con thuyền khác liền lập tức bổ sung lao tới cùng với con thuyền bên trái ban đầu hợp thành thế tấn công tam giác xông thẳng tới, hán tử lực lưỡng trên con thuyền bên trái lại gằn giọng quát :

- Hất cho bọn chúng rớt xuống sông!

Người ở trên hai con thuyền kia đồng thanh phụ họa :

- Hay lắm!

Lữ Chính Anh cười lớn nói :

- Ta cũng tán thành...

Chưa dứt lời, ba con thuyền kia như ba con cuồng mã chia thành ba hướng lao tới. Trên những con thuyền đó đều là một người chèo thuyền, một người cầm binh khí đứng ở đầu thuyền đối địch.

Vì vậy thuyền còn chưa ập tới binh khí trong tay bọn họ đã nhắm con thuyền của Lữ Chính Anh tấn công tới.

Nhưng thanh y phụ nhân đã nhanh chóng dùng tay chụp lấy một nắm vụn gỗ thuận tay vung một cái, ba hán tử lực lưỡng đứng ở đầu thuyền đã đồng loạt phát ra một tiếng kêu thảm thiết trượt ngã xuống sông.

Kỹ thuật điều khiển thuyền của Lữ Chính Anh đã đạt đỉnh cao, dưới sự điều khiển lão luyện của chàng con thuyền nhỏ như có linh tính trong nháy mắt liền vượt lướt thoát ra ngoài.

Hơn nữa Lữ Chính Anh cảm thấy dường như còn chưa đủ, còn dùng chiêu Hồi Mã Thương chụp lấy một nắm vụn gỗ ném mạnh về phía ba kẻ chèo thuyền kia khiến cho bọn chúng đồng té ngã xuống sông.

Trong hai hiệp đã thanh toán xong bốn con thuyền của đối phương khiến cho Lữ Chính Anh vui vẻ bật cười ha hả nói :

- Chẳng có gì đáng sợ cả, hãy tiến thẳng lên đi.

Thanh y phụ nhân vội vàng nói :

- Tiểu tử đừng khinh địch, sắp tới sẽ không dễ dàng như thế đâu.

Lúc này, từ xa đã có thêm bốn con thuyền đang vây tiến lại, đồng thời cũng đã có thể nhìn thấy rất rõ đội thuyền đang phong tỏa trên mặt sông.

Nguyên là trên vùng sông này hình dạng giống như một cái cổ chai, nơi mà đội thuyền đang phong tỏa là nơi hẹp nhất của cổ chai.

Những con thuyền đang phong tỏa là những con thuyền lớn nhỏ khác nhau, giữa các con thuyền đều dùng những sợi dây thừng to chắc, lớn như bắp tay buộc lại với nhau, trên mặt thuyền là những cung tiễn thủ lực lưỡng đang đứng sẵn sàng.

Thanh y phụ nhân nhìn chăm chú rồi nói nhỏ với Lữ Chính Anh :

- Chính Anh, không thể để lọt vào tầm bắn của bọn chúng hãy vòng lại ở đây thôi.

Lữ Chính Anh nhíu mày nói :

- Tiền bối, đây không phải là biệt pháp đột phá vòng vây :

Thanh y phụ nhân nói :

- Bắt giặc bắt thù, chỉ cần đợi kẻ cầm đầu bọn chúng xuất đầu lộ diện thì chuyện sẽ giải quyết tốt ngay.