Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng

Chương 97: Xin hãy quý trọng...

“Dương Tiểu Thảo!!!” Dạ Ngưng sắp phát điên mất, xông lên túm Tiểu Thảo đang vểnh mông đè lên người tuyết dậy. Nhìn người tuyết bị nát bét thê thảm đến không nỡ nhìn, lòng Dạ Ngưng lạnh toát. Người tuyết a, nàng bắt đầu đắp từ tận nửa đêm, giờ lại tận mắt thấy người tuyết đã được đắp xong xuôi bị Tiểu Thảo dùng mông đập nát!

“Dương Tiểu Thảo, bà có biết tôi mất bao lâu để đắp người tuyết này không hả? Bà là đồ khốn kiếp!”

Tiểu Thảo cũng thực ủy khuất, vốn là muốn bổ nhào vào Dạ Ngưng, ai ngờ lại lao vào người tuyết, mà mặc kệ nói thế nào thì cũng chính nàng đạp nát người tuyết của người ta, nổi giận cũng là chuyện bình thường. Nàng cũng không giải thích gì, đầy trông mong nhìn Dạ Ngưng, nhắm mắt lại, trên mông trên thân đều là tuyết, hơn nữa nàng còn đội một cái mũ tròn tròn, rất có cảm giác người tuyết tái hiện nhân gian.

“……” Nắm đấm vốn định vung ra lại khựng lại giữa không trung, Dạ Ngưng vừa tức vừa buồn cười nhìn Tiểu Thảo, con bé này cũng thật là, sao lại thật thà đến vậy, cứ như thế chờ bị đánh, trách không được, một quả hồng mềm như vậy, bảo sao Phong tổng không bắt nạt. A, đúng rồi, Phong tổng đâu?

Dạ Ngưng nhìn chung quanh tìm kiếm, Tiểu Thảo đợi mãi cũng không thấy Dạ Ngưng đánh mình, liền mở to mắt, cười cười với nàng. Quả nhiên, Ngưng Ngưng yêu mình hơn người tuyết!

“Phong tổng đâu, Tiểu Thảo?”

“Sao tôi biết được.” Vừa nhắc đến Phong tổng Tiểu Thảo liền ngượng ngùng, liếc vội Tiếu Vũ Hàm một cái, cúi đầu không để ý đến ai nữa.

Dạ Ngưng vừa thấy nàng như vậy liền nở nụ cười, đi đến bên cạnh Tiếu Vũ Hàm, hai tay ôm eo cô, đầu ngả lên vai Vũ Hàm: “Ai chà, hơn nửa đêm chạy đến đây, không phải là mộng du đấy chứ? Rốt cuộc là sao, nói đi.”

Tiểu Thảo lại xấu hổ một hồi, sau đó mới vén vén tóc bên tai, nhỏ giọng nói: “Cô ấy nhắn tin cho tôi nói muốn xem mặt trời mọc, tôi đây không phải là đi tìm chỗ sao, cũng muốn đắp một người tuyết để cô ấy vui vẻ một chút. Ai biết nhìn thấy bà và Tiếu tỷ tỷ……”

Tiếu Vũ Hàm nghe xong liền cười cười, lắc đầu, Dạ Ngưng hai mắt trợn tròn hỏi: “Nói như vậy thì rốt cuộc bà vẫn bị chị ta tóm sao?”

“Tôi cũng không biết hiện tại tôi và cô ấy được coi là trạng thái gì nữa, thế nào thì tôi cũng cảm thấy có chút không thật, mà cứ như vậy cũng tốt rồi, Phong tổng đối xử với tôi tốt lắm.”

“Cứ như thế nào?!” Thanh âm trầm thấp mang theo một tia tức giận phá vỡ cuộc đối thoại của hai người, thân mình Tiểu Thảo run lên, kinh hãi xoay người, liếc mắt một cái liền nhìn thấy Phong Uyển Nhu vẻ mặt âm trầm đứng ở kia.

“A, Phong tổng.” Dạ Ngưng vội buông Tiếu Vũ Hàm ra đứng nghiêm, Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, lại nhìn Tiểu Thảo, nở nụ cười. Sao vậy, sợ lãnh đạo đến thế cơ à?

Chiếc áo khoác cao cổ màu đen che khuất nửa khuôn mặt Phong Uyển Nhu, cô cũng không nói gì, liền cứ như vậy sắc mặt âm trầm nhìn Tiểu Thảo, Tiểu Thảo cúi đầu thấp đến nỗi như muốn chui luôn xuống đất, Dạ Ngưng đứng một bên nhìn hai người cười xấu xa.

Nhăn nhăn nhó nhó hồi lâu, Tiểu Thảo ngẩng đầu nhìn Phong Uyển Nhu, nhỏ giọng nói: “Em có gói bánh sủi cảo chị thích ăn nhất, chờ về nhà là có thể nấu.”

“……” Tiếu Vũ Hàm kinh ngạc nhìn Tiểu Thảo, Dạ Ngưng nhún nhún vai thực bất đắc dĩ.

Phong Uyển Nhu nhìn chằm chằm Tiểu Thảo, trông thấy cái mũi vì lạnh mà hồng hồng của nàng liền thở dài, lòng lại mềm nhũn: “Sao lại mặc ít như vậy? Không sợ cảm lạnh à, còn không lại đây?”

“Dạ.” Tiểu Thảo lên tiếng ngoan ngoãn đi đến bên người Phong Uyển Nhu, Phong tổng cởi nút áo khoác, cũng không để ý Tiểu Thảo một thân đầy tuyết, kéo nàng vào trong lòng bọc lại.

Thực ấm áp, Tiểu Thảo ngốc nghếch cười cười, chui vào trong lòng Phong Uyển Nhu, vừa thơm vừa ấm áp, rất có cảm giác của mẹ.

Vũ Hàm không thể tin nổi nhìn hai người, bộ dáng Dạ Ngưng lại như thể nhìn mãi thành quen, tiến sát lại Vũ Hàm, ghé vào tai cô nhỏ giọng: “Vũ Hàm, em cũng lạnh.”

Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu, không hài lòng liếc nàng một cái, lại nhìn nhìn Phong Tổng và Tiểu Thảo, nghi hoặc hỏi: “Đến như thế rồi mà hai người còn chưa ở bên nhau?”

“Haiz, đây không phải là vì Tiểu Thảo cứ luôn cảm thấy Phong tổng lớn tuổi rồi mà còn không có con cho nên mới coi nó là đứa bé sao, nó vẫn cứ luôn cảm thấy tình cảm của Phong tổng định vị sai hướng rồi.”

“Phong tổng mới bao nhiêu tuổi chứ.”

“Hẳn là 29 thì phải, em không rõ lắm.”

“Ừ. Đã công khai chưa?”

“Không có đâu, dù sao cũng là một cái công ty ngẩng đầu không thấy mà cúi đầu thì gặp, chẳng qua Phong tổng này vốn là người rất bá đạo, công khai hay không đối với chị ta mà nói thì hiệu quả cũng giống nhau thôi. Cô xem, không phải Tiểu Thảo bị ‘ăn’ gắt gao sao.”

“Vậy cũng chưa chắc.” Vũ Hàm có chút đăm chiêu nhìn Phong Uyển Nhu, nắm tay Dạ Ngưng, tiến lên chào hỏi cô.

Phong Uyển Nhu gật gật đầu với Tiếu Vũ Hàm, ôm ấy Tiểu Thảo, Tiểu Thảo thò khuôn mặt đỏ hồng không được tự nhiên ra ngoài, muốn nói chuyện với Dạ Ngưng, chui ra chui vào khiến cái mũ bị thổi bay vào mặt Phong tổng, bị cô vỗ một phát, lúc này mới chịu ngoan ngoãn.

“Phong tổng, cám ơn cô những ngày qua đã chiếu cố Dạ Ngưng.”

“Cô muốn dẫn cô bé này đi?” Phong tổng lạnh mặt nghiêm nghị nhìn Tiếu Vũ Hàm, lời này của cô làm cho tất cả mọi người ở đây đều cả kinh, Tiếu Vũ Hàm ngược lại lại rất bình tĩnh, Tiểu Thảo có phần sốt ruột, cô thật vất vả mới có một người bạn tốt như vậy, không thể cứ như vậy mà đi được. Dạ Ngưng lại nhìn chằm chằm Tiếu Vũ Hàm, biểu tình trên mặt có chút phức tạp.

“Phải.”

“Không được.” Lời từ chối rất rõ ràng, mặt Phong Uyển Nhu vẫn không chút thay đổi, Tiếu Vũ Hàm nghe xong trong lòng có chút không thoải mái, nhưng nét mặt lại không biểu hiện ra.

“Dạ Ngưng đã ký hợp đồng ba năm với Phong Đằng, giờ mới qua một năm, nàng phải ở lại.” Phong tổng chậm rãi giải thích, Tiếu Vũ Hàm nghe hiểu được ý tứ của cô, nhíu mày.

“Đương nhiên, tôi biết tiền vi phạm hợp đồng đối với cô mà nói cũng không tính là cái gì, nhưng mà tổng giám đốc Tiếu, cô đã hỏi qua ý Dạ Ngưng chưa, nàng có muốn rời đi không? Có muốn cùng cô về Bắc Kinh, ở dưới sự chăm sóc bảo vệ của cha mẹ, tiếp tục cuộc sống của một cục cưng ngoan? Vĩnh viễn cũng không nắm chắc có thể sóng vai cùng cô đứng chung một chỗ?”

Thực hiển nhiên, những lời Phong tổng nói đã đánh thẳng vào đáy lòng Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm có thể cảm giác được thân mình Dạ Ngưng hơi cứng đờ một chút, quay đầu nhìn nàng, chỉ thấy nàng đau khổ liếc nhìn mình một cái, không nói gì, Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng như vậy mà đau lòng, nắm lấy tay nàng.

Tiểu Thảo thấy dáng vẻ Dạ Ngưng như thế cũng có chút khổ sở, cô không muốn nhìn thấy nhất là bạn bè đau lòng, liền nhíu nhíu mày, ngửa đầu trách: “Chị bắt nạt người ta như thế làm gì chứ?”

Phong tổng trợn mắt liếc cô, lạnh lùng nói: “Tôi thích nhất là bắt nạt người khác, còn thích bắt nạt em nhất đó, em có ý kiến gì?”“……” Tiểu Thảo ủy khuất không nói nữa. Tiếu Vũ Hàm ở bên cạnh trong lòng rối loạn thành một đoàn, đúng vậy, cô thật ích kỷ, vẫn luôn áp đặt ý tưởng chủ quan của mình lên người Dạ Ngưng, còn chưa hỏi xem rốt cuộc là nàng muốn gì.

“Chúng ta đi trước.” Giữ chặt tay Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm xoay người đi về nhà, Dạ Ngưng nhìn nửa gương mặt cô mà thở dài, gật gật đầu với Tiểu Thảo và Phong tổng rồi cũng đi theo. Tiểu Thảo thấy Dạ Ngưng phải đi liền sốt ruột gọi, không ngừng nhìn nàng thỉnh cầu giúp đỡ, Dạ Ngưng thấy Tiểu Thảo như vậy cũng không nhẫn tâm, vừa định nói với Phong tổng câu gì đó liền đã bị ánh mắt khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo kia làm cho đóng băng trong nháy mắt, nhún nhún vai, Dạ Ngưng phất phất tay với Tiểu Thảo, Tiểu Thảo à, cố lên nha.

Sóng vai đi trên đường về nhà, sự trầm mặc dị thường quẩn quanh giữa hai người, Tiếu Vũ Hàm vẫn không nói gì, bàn tay nắm chặt tay Dạ Ngưng, mặt mày nhăn lại đầy bế tắc. Dạ Ngưng thỉnh thoảng nhìn cô, muốn nói gì đó để làm dịu không khí, nhưng kết quả là mấp máy môi vài cái, lại cái gì cũng chưa nói ra. Về đến nhà cởi áo khoác ngoài, Tiếu Vũ Hàm lập tức đi đến sô pha ngồi xuống, dáng vẻ đầy tâm sự.

“Vũ Hàm.” Dạ Ngưng cởi áo khoác, cầm một cốc sữa chua đưa cho Tiếu Vũ Hàm.

“Ừ.” Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu nhìn Dạ Ngưng, nhận lấy sữa chua, miễn cưỡng cười cười với nàng. Dạ Ngưng đi đến sô pha cũng ngồi xuống cạnh cô, kéo cô ôm vào lòng. Tiếu Vũ Hàm thuận thế tựa đầu lên vai Dạ Ngưng, lắng nghe tiếng trái tim nàng đập, suy nghĩ thật lâu liền nhẹ giọng nói: “Dạ Ngưng, một năm qua, thực xin lỗi.”

Khóe mắt cay cay, tuyến lệ của Dạ Ngưng lại bắt đầu tràn ra, một câu này, nàng đã đợi thực lâu, đợi từ lâu lắm rồi. Có trời mới biết một năm vừa rồi đã trôi qua thế nào, nhớ nhung đến nỗi cứ ngỡ sẽ không thể nhớ nổi hình dáng của cô, ảnh chụp bị nàng lật lại một lần lại một lần, nghĩ tới muốn phát điên, nhớ tới mức đau lòng.

Tiếu Vũ Hàm bình tĩnh nhìn Dạ Ngưng, bởi vì khổ sở mà thanh âm có chút trầm thấp: “Là tôi không đúng, không nên dễ dàng nói chia tay, thực xin lỗi, Dạ Ngưng, tôi cam đoan về sau sẽ không như vậy nữa.”

Dạ Ngưng cắn môi dùng sức gật đầu, thân mình căng thẳng, hô hấp có chút dồn dập, dùng sức ôm Tiếu Vũ Hàm. Không truy cứu, chỉ cần hai người còn ở bên nhau thì cái gì nàng cũng không truy cứu nữa, là nỗi đau khổ tương tư của từng ngày trôi qua trong một năm ấy đã nói cho nàng biết, rốt cuộc nàng yêu Tiếu Vũ Hàm đến nhường nào, không rời xa, không tách ra nổi, cho dù cô có ngàn sai vạn sai thì cũng không nỡ buông lời trách cứ.

“Có một số việc, hẳn là tôi nên nói cho em biết.” Khi Tiếu Vũ Hàm nói lời này vẫn nhìn vào mắt Dạ Ngưng, Dạ Ngưng gật đầu với cô, nói đi, nói ra trong lòng sẽ dễ chịu hơn một chút.

Tựa vào vai Dạ Ngưng, Tiếu Vũ Hàm lâm vào hồi ức: “Lúc trước nói lời chia tay với em là vì cậu của tôi đã phát hiện ra chuyện của chúng ta.”

Thanh âm yếu ớt khiến cho lòng Dạ Ngưng lập tức căng thẳng, thật sự là có người đã bức bách cô sao? Nghĩ tới, nàng hẳn là phải nghĩ tới mới đúng!

“Em và giáo sư gây nên xung đột ở trường, còn có chuyện của cha mẹ em…cũng là do một tay ông ấy gây nên.” Mấy câu này Tiếu Vũ Hàm nói đặc biệt gian nan, cô biết một khi nói ra những lời này có khả năng Dạ Ngưng sẽ hận mình, mặc kệ nỗi hận này sâu đậm đến mức nào thì sẽ vẫn mãi để lại khe hở trong lòng. Quả nhiên, thân mình Dạ Ngưng cứng lại, siết chặt nắm tay một câu cũng không nói.

“Lúc trước tôi không có cách nào ngăn cản ông ấy, tôi sợ ông ấy sẽ tiếp tục làm tổn thương những người ở bên cạnh em, rồi đến cuối cùng sẽ làm tổn thương em.”

“Cho nên, cô liền lựa chọn rời xa em?” Thanh âm Dạ Ngưng bình thản thần kỳ, nhưng càng như vậy Tiếu Vũ Hàm càng kinh hãi. Lắc lắc đầu, Tiếu Vũ Hàm nhìn vào mắt Dạ Ngưng, nói: “Dạ Ngưng, tôi biết em sẽ trách tôi cũng sẽ hận tôi, nhưng mà, hãy nghe tôi nói hết được không?”

Trầm mặc nhìn Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng gật gật đầu.

“Dạ Ngưng, tôi biết lúc trước nói chia tay với em thực không công bằng, nhưng mà lúc ấy tôi hoàn toàn hoảng loạn, quá nhiều chuyện xảy ra làm lẫn lộn suy nghĩ của tôi, chuyện duy nhất tôi có thể xác định được chính là không để cho em bị tổn thương.”

“Nhưng mà cô có biết lời chia tay của cô mà nói chính là tổn thương lớn nhất đối với em không?!” Dạ Ngưng vẫn không nhịn được, mắt đỏ lên nhìn Tiếu Vũ Hàm, đem những lời giấu trong lòng từ lâu nói ra.

“Tôi biết, như thế nào tôi lại không biết được……” Tiếu Vũ Hàm gian nan gật đầu. Tôi biết, Dạ Ngưng, lời em nói tôi đều biết, chia xa, không chỉ có mình em khổ sở, tôi cũng đau khổ lắm em biết không?

“Cho nên mỗi lần em tới tìm tôi, tôi đều rất khổ sở, không biết phải làm thế nào cho phải.” Nhớ lại chuyện cũ, nước mắt Tiếu Vũ Hàm không kìm được mà chảy xuống, nhìn gương mặt tràn đầy nước mắt kia.

Dạ Ngưng đau lòng, ôm ấy cô, hôn lên tai Tiếu Vũ Hàm, giải thích: “Vũ Hàm, đừng khóc, không phải em đang trách cô, em chỉ là – chỉ là có chút kiềm chế không được, cô có biết không, một năm qua, em đã chờ cô suốt một năm, cô chưa từng liên lạc với em, thậm chí ngay cả ngày tết hay giao thừa mà một tin nhắn cũng không có.”

“Tôi sợ, sợ một khi liên lạc với em rồi thì sẽ không thể kiên trì được nữa……” Tiếu Vũ Hàm thì thầm, mỗi một ngày trôi qua lòng cô đau đến đâu, cô nhớ thương Dạ Ngưng biết bao nhiêu, rõ ràng là yêu, lại nhất định phải đem người mình yêu đẩy ra, loại đau đớn này, nỗi ủy khuất ấy, không ai có thể lý giải nổi, khoảng cách giữa yêu và hận gần cỡ nào, cô thực sợ, sợ Dạ Ngưng sẽ bước qua một bước ấy, vĩnh viễn hận cô. Đã bao lần cầm điện thoại bấm dãy số quen thuộc kia rồi lại cắt đứt, bao nhiêu tin nhắn đã viết lại không gửi đi, cô sợ nghe được thanh âm của Dạ ngưng, cô biết nếu nghe được giọng nói quen thuộc kia thì cô nhất định sẽ hỏng mất, nhất định sẽ không thể kiên trì thêm được nữa.

“Hiện tại thì sao, Vũ Hàm, giờ thì sao? Lâm Phong ông ta vẫn không đồng ý để chúng ta ở bên nhau sao?” Dạ Ngưng gắt gao ôm Tiếu Vũ Hàm, hỏi vấn đề mà mình vẫn lo lắng nhất. Nếu yêu, sẽ không muốn để nhau phải chịu tổn thương, hồi ức đã đủ đau khổ rồi, quý trọng những điều trước mắt mới là quan trọng nhất.

“Ông ấy bị ung thư phổi.”

“Ung thư phổi?!”

“Ung thư phổi giai đoạn cuối, đã lan rộng rồi, nấy năm nay Lâm thị không được thuận lợi, hơn nữa bởi vì chuyện của chị họ tôi nên khiến cho ông ấy thường xuyên say rượu hút thuốc.”

“Trời, vậy chị Lâm đâu? Chẳng phải là đau lòng chết được sao, vốn chỉ còn một người thân này, bây giờ lại sắp –” Những lời tiếp theo Dạ Ngưng cũng không nói ra được, tuy rằng nàng rất hận Lâm Phong, hận hắn dùng thủ đoạn ác độc như vậy đối phó với cha mẹ mình và còn cả Vũ Hàm, nhưng mà vừa nghĩ đến Lâm Nhược Nhiên là nàng lại động lòng trắc ẩn.

“Dạ Ngưng, trước khi tối tới Cáp Nhĩ Tân, chị họ có đến tìm tôi, muốn để tôi nói với em một tiếng xin lỗi.”

“Em không trách chị ấy, chỉ là có chút hận Lâm Phong, lấy danh nghĩa người thân để tổn thương, Vũ Hàm, em không chấp nhận được.”

“Tôi biết……” Tiếu Vũ Hàm cúi đầu, hốc mắt cũng đỏ lên: “Cho nên từ khi ông ấy nằm viện đến giờ tôi cũng chưa đi thăm, nhưng dù thế nào thì người đó cũng là cậu của tôi, là anh ruột của mẹ tôi.”

“Vũ Hàm.” Dạ Ngưng ôm bả vai Tiếu Vũ Hàm hôn lên trán cô, mọi tổn thương trong quá khứ vẫn còn rõ ràng ngay trước mắt, đối với một người sắp chết thì nàng còn truy cứu làm gì: “Đã qua thì cho qua đi, em không muốn nhắc lại cũng không muốn nghĩ nữa, bệnh viện bên đó, nếu có thời gian cô vẫn nên tới thăm xem sao, không phải vì Lâm Phong thì cũng là vì chị Lâm, cô ấy thật sự không dễ chịu gì.”

“Ừ, tôi đã gặp chị ấy hai lần, người rất gầy, tinh thần cũng không tốt lắm, tất cả mọi chuyện ở công ty đều giao cho người khác, một lòng muốn ở bên cùng chú vượt qua nốt những ngày cuối cùng, dù sao thì đó cũng là người thân duy nhất còn lại trên đời của chị ấy.”

“Được rồi, đừng nghĩ nữa, được không?” Dạ Ngưng hôn lên nước mắt trên mặt Vũ Hàm, dịu dàng nói: “Thật ra đôi khi ngược lại em lại cảm ơn Lâm Phong, nếu không phải ông ấy thì em còn không biết mình yêu cô đến mức nào. Vũ Hàm, một năm vừa qua, em nhớ cô đến nỗi tưởng như trái tim đều tan nát. Có lẽ, không có một năm chờ đợi này thì những lời này đó cô nói ra sẽ còn khiến em không được tự nhiên một phen, tiếp tục tra tấn bản thân mình.”

“Cám ơn em.”

“Nói gì vậy? Vũ Hàm, kỳ thật em vẫn biết, vì em, cô đã mất đi nhiều lắm, hy sinh cũng thực nhiều, em mệt mỏi rồi, không muốn lại lãng phí thời gian vô ích đi truy cứu ai đúng ai sai nữa, chỉ cần cô còn yêu em là được, chỉ cần chúng ta có thể ở bên nhau thôi.”

“Em đã trưởng thành.”

“Hừ, em vẫn luôn chín chắn mà, cô tìm được em là phải cảm tạ trời đất đó, nếu tìm phải một người như Tiểu Thảo ấy à, không tức chết người mới lạ.”

“A, nói như vậy tức là tôi rất có mắt nhìn?”

“Đó là đương nhiên.”

“Dạ Ngưng, em thật sự không để bụng sao……”

“Suỵt, đừng nói nữa.” Dạ Ngưng học theo bộ dáng Tiếu Vũ Hàm nhẹ giọng nói, ôn nhu lau đi nước mắt trên mặt, trên mặt vẫn mang theo nụ cười. Tiếu Vũ Hàm ngẩng đầu dịu dàng nhìn Dạ Ngưng, Dạ Ngưng cũng không chớp mắt nhìn cô, hai phiến môi dần dần tiếp cận, không khí chung quanh dần ngưng kết lại, cánh tay Vũ Hàm không chút sức lực dần trượt xuống bên hông Dạ Ngưng, thình lình đụng đến chỗ túi quần tựa hồ có một hộp hình vuông, nét cười trên mặt liền đông cứng lại, nhu tình trong mắt nhanh chóng biến mất, sờ soạng lấy ra. Dạ Ngưng kinh hãi, lùi lại phía sau né nhưng lại bị Tiếu Vũ Hàm móc ra trước.

“Đây là cái gì?!”

“Bốp” một tiếng ném hộp thuốc lá lên trên bàn, Tiếu Vũ Hàm tức giận nhìn Dạ Ngưng.

_Hết chương 97_