Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng

Chương 81: Bắt cô Tiếu...

Lão Đại thấy Tiếu Vũ Hàm không có ý định đáp lời mình, đã nhấc chân định đi, Tiếu Vũ Hàm lại liếc cô một cái, tiến lên, chặn cô lại.

“Oái, cô Tiếu có việc gì ạ?” Lão Đại thắc thỏm nhìn Tiếu Vũ Hàm, một cô Tiếu như vậy ở trong mắt cô mà nói thì có chút xa lạ, cũng chẳng muốn nghĩ nhiều, hơn nữa hiện giờ lão Tứ và cô Tiếu chẳng có bất cứ một quan hệ gì, với lão Đại mà nói, cô và cô Tiếu lại cũng không liên quan tới nhau, một khi đã như vậy thì cũng không cần mất công nói nhiều, dù sao đối với việc Tiếu Vũ Hàm cứ như vậy mà rời bỏ Dạ Ngưng, trong lòng cô vẫn còn có chút khó chịu.

Tiếu Vũ Hàm nhìn lão Đại, mày hơi nhướn lên, thân mình lại vẫn cố chấp ngăn cản đường đi của cô, cắn môi dưới giống như đang rối rắm điều gì, một lát sau, nhẹ nhàng hỏi: “Em ấy – có khỏe không?”

Vốn không nghĩ tới việc đến nhìn Dạ Ngưng, nhưng thật sự không nhịn được, rất hoài niệm…Đơn giản là quá nhớ. Mấy ngày nay Tiếu Vũ Hàm gần như không ngủ, chỉ cần nhắm mắt lại, trong đầu đều là Dạ Ngưng, đau khổ dày vò trong nỗi tương tư. Những lúc ấy, Tiếu Vũ Hàm sẽ luôn ngậm lấy miệng vết thương trên môi mình, nhưng mà một tháng trôi qua, vết thương đã lành lại, nhưng mọi nỗi đau đớn lại không có dù một cách để giải tỏa. Vì thế, một ly lại một ly cà phê dùng để chống đỡ qua từng ngày từng đêm, cuối cùng vẫn là do Tiêu Mạc Ngôn nhìn không chịu nổi, gọi Tiếu Vũ Hàm vào nhà, nhìn cô chằm chằm thật lâu, chỉ nói một câu duy nhất: “Tiếu Vũ Hàm, nếu em có gì không hay xảy ra, Dạ Ngưng sẽ chỉ càng hận em.” Câu “chỉ càng hận em” ấy sinh ra tác dụng, Tiếu Vũ Hàm sợ hãi, sợ tất cả mọi cố gắng của mình đều uổng phí, sợ cả nửa đời về sau, Dạ Ngưng liền sẽ thật sự sống với nỗi hận về cô.

Lão Đại nhìn Tiếu Vũ Hàm, mất hẳn bộ dáng say rượu, lập tức tỉnh, cô mở to hai mắt, không thể tin được nhìn Tiếu Vũ Hàm. Đây là có ý gì? Là ám chỉ cô nhớ lão Tứ cho nên đến nhìn xem, nhưng lại không có can đảm đi lên gặp? Làm cái gì thế? Cô Tiếu, không phải chính cô muốn chia tay sao? Nhớ tới bộ dáng đau khổ vừa rồi khi Dạ Ngưng uống rượu, lại nhìn khuôn mặt lạnh như băng của Tiếu Vũ Hàm, một cỗ lửa giận xông thẳng lên đầu, lão Đại nhún vai, có chút bất cần đời hỏi: “Cô Tiếu, nếu em nhớ không lầm thì không phải hai người đã chia tay rồi sao?”

Bốn chữ “đã chia tay rồi” bị lão Đại nhấn mạnh, cô nhìn chằm chằm vào Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm lại chỉ hơi nghiêng đầu, cười cười như tự giễu.

Đúng vậy, đã chia tay rồi…có lẽ, chính bản thân cô đang làm một việc đáng bị coi thường mà thôi.

Vốn lão Đại muốn hung hăng nói móc Tiếu Vũ Hàm một phen, cũng để cho người đó thấy, không chỉ riêng Tiếu Vũ Hàm có anh trai có bạn bè, lão Tứ nhà chúng ta cũng có cha mẹ có bạn bè như thế. Nhưng vừa thấy nụ cười bi thương kia của Tiếu Vũ Hàm, lòng lão Đại vẫn mềm lại, khẩu khí cũng trùng xuống, thở dài, thấp giọng nói: “Cô Tiếu…nếu cô muốn gặp nó thì tự mình lên đi. Thật ra, phải…thật ra lão Tứ cũng rất nhớ cô, sinh nhật không tốt lắm, cứ uống rượu mãi, nó –” Khẽ thở dài, lão Đại nhìn ánh mắt đầy tổn thương của Tiếu Vũ Hàm mà không nói hết lời được, Tiếu Vũ Hàm vĩnh viễn đều là Tiếu Vũ Hàm, một khắc khi nhắc tới Dạ Ngưng, cô vĩnh viễn đều thấp hèn yếu đuối như thế.

Tiếu Vũ Hàm không nói lời nào, chậm rãi ngẩng đầu, nhìn lên vô số ngọn đèn ở trên lầu.

Dạ Ngưng…

Sinh nhật vui vẻ…

Nhẹ nhàng lắc đầu, Tiếu Vũ Hàm thở dài, xoay người, dưới cái nhìn chăm chú của lão Đại, hai tay đút túi, cô đơn đi ra ngoài.

“Cô Tiếu –” Lão Đại có phần sốt ruột gọi Tiếu Vũ Hàm, sao cô lại đi chứ? Đã tới rồi mà lại không lên thì không phải là đến vô ích à? Mặc kệ có vấn đề gì đi nữa thì hai người cứ nói hết ra không phải tốt hơn sao? Cô cứ trốn tránh làm gì? Trốn thì có ích gì? Sẽ không sợ lão Tứ thật sự hận cô sao? Cuối tuần này nó sẽ đi Cáp Nhĩ Tân làm chim cánh cụt đó, chỉ có cô có thể ngăn cản nó thôi! Tiếu Vũ Hàm nghe xong lời lão Đại nói nhưng vẫn không dừng bước, hiện tại, cô còn chưa thể nói hết tất cả cho Dạ Ngưng, chờ đợi…chỉ có thể chờ đợi.

Lão Đại nhìn chằm chằm bóng dáng Tiếu Vũ Hàm một hồi, mày nhíu lại, hít sâu một hơi, lấy di động từ trong túi ra, bấm dãy số của Dạ Ngưng.

Mặc kệ, không thể để cho hai người đó cứ dây dưa rối rắm như vậy nữa! Để cho mình lại một lần nữa làm Đảng viên ưu tú mười điều tốt đẹp người gặp người thích hoa gặp hoa nở đi!

“Này này.” Đầu dây bên kia không có người lên tiếng trả lời, một trận thanh âm ồn ào truyền đến, tựa hồ như di động bị đánh rơi xuống đất, lão Đại đoán chừng Dạ Ngưng đang ngủ mê, liền bĩu môi coi thường.

“Vũ Hàm……” Thanh âm dịu dàng yếu ớt nhẹ nhàng vọng lại, Dạ Ngưng như vô thức kêu lên tên của Tiếu Vũ Hàm, lão Đại nghe xong liền thở dài: “Lão Tứ, mày tỉnh lại đi, nghe tao nói.”

Dạ Ngưng ở bên kia vốn đang mơ màng dán mặt vào di động, trong lúc mông lung tưởng đó là điện thoại của Tiếu Vũ Hàm, sau khi tỉnh lại nghe được giọng của lão Đại, cảm giác mất mạt đột nhiên trào dâng trong lòng, nắm di động ngẩn người hồi lâu, rồi mới mở miệng: “Lão Đại, có chuyện gì thế?”

Chuyện gì đây cái người này? Không biết ở nhà người ta uống rượu ăn bánh xong xuôi liền mau mau rời đi sao? Hơn nửa đêm rồi còn gọi điện cho mình? Di động mới mua bị rơi còn không nói, làm cho mình tưởng là Vũ Hàm, mày nói xem sao mày lại xấu xa như vậy chứ hả?! Sớm tìm một cô nào đó quản mày, tránh cho mày không có việc gì lại đi chọc tao. Dạ Ngưng liều mạng thầm mắng lão Đại, mà lão Đại người ta ở bên kia lại một chút tính tự giác cũng không có, dùng ngữ khí đặc biệt đáng yêu nói: “Lão Tứ, giờ mày xuống dưới này ngay đi, vừa rồi ở dưới lầu tao nhìn thấy cô Tiếu, trông bộ dáng thì hẳn là cô ấy đã chờ lâu rồi, nếu giờ mày mà xuống, có lẽ còn có thể đuổi –”

Từ “đuổi” còn chưa nói xong, điện thoại đã bị cúp, Dạ Ngưng ở đầu bên kia nghe thấy hai chữ “cô Tiếu” đã sớm phát điên rồi, làm gì còn có tâm tình lảm nhảm với lão Đại, ngay cả dép cũng chưa kịp thay, Dạ Ngưng tùy tiện tóm lấy một chiếc áo choàng lên người, đẩy cửa ra, như thể cơn gió lao xuống dưới lầu. Lão Đại bị cúp điện thoại cũng không để tâm, thậm chí còn cười tủm tỉm nhìn chằm chằm màn hình một hồi.

Lão Tứ, đây coi như là quà sinh nhật tao tặng cho mày phải không nhỉ? Mày phải gắng sức nha, một người con gái tốt như cô Tiếu thì kiếp sau mày cũng không gặp được đâu, nhất định phải bắt trở về! Lão Đại ngẫm nghĩ mà có chút lo lắng, án tính tình xúc động của lão Tứ, sẽ không phải là nhìn thấy cô Tiếu rồi hai người nói chưa đến hai câu đã lại cãi nhau ầm ĩ lên đấy chứ? Hơn nữa nó còn uống rượu……Có cần phải dạy nó nên làm thế nào không nhỉ? Lão Đại đang nhíu mày rối rắm liền nhìn thấy Dạ Ngưng như một trận gió từ trên lầu chạy vội xuống, lúc lướt qua bên người cô, thiếu chút nữa khiến cô ngã. Lão Đại nghiêng người, nhìn Dạ Ngưng mái tóc rất có cảm giác bị tĩnh điện, trên người khoác chiếc áo ngủ “Shin – cậu bé bút chì”, nuốt ngụm nước bọt.

Lão Tứ như vậy, sẽ không…sẽ không khiến cô Tiếu sợ đấy chứ.

Dạ Ngưng thở hổn hển từng hơi, dùng hết toàn lực chạy tới nơi Tiếu Vũ Hàm ở, cổ họng tràn ra vị tanh của máu, nàng cũng bất chấp nhiều như vậy, máy móc nện bước chân, thở hổn hển, tràn đầy tâm trí đều là câu nói kia của lão Đại.

Vừa rồi tao nhìn thấy cô Tiếu……

Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm, đến đây rồi bỏ chạy, là sao chứ hả!!! Lần này để em bắt được cô, nhất định sẽ không cứ như vậy thả cô đi! Em đã nói căn bản cô không buông tay em được mà, đến dưới nhà em rình coi làm gì? Có bản lĩnh thì lên lầu tìm em đi! Lần trước đối xử với em như vậy, người ta đã để cho cô “ăn” sạch sẽ rồi, cô thật sự còn muốn trốn? Có thành ý chút được không? Chịu trách nhiệm, phải chịu trách nhiệm!

Dạ Ngưng bên này nổi giận đùng đùng chạy về phía nhà của cô Tiếu, đến nơi, liều mạng đập cửa, dùng sức ồn ào gào thét: “Đi ra, Tiếu Vũ Hàm, đừng có giả bộ, đi ra, cô đi ra cho em!!!”

Không thấy Tiếu Vũ Hàm đáp lại, hàng xóm ở cửa đối diện lại lê dép dụi mắt mở cửa ra: “Ồ, là tiểu Dạ à, làm gì thế, quá nửa đêm rồi.”

Dạ Ngưng hít một hơi, thân mình bởi vì vừa rồi vận động kịch liệt mà vẫn còn khẽ run, thở hổn hển, xoay người lại: “Con tìm Tiếu Vũ Hàm!”

“Vũ Hàm à, gần đây con bé về khuya lắm, bình thường toàn nửa đêm thôi, con đừng gọi nữa, thêm một lát thì tất cả dãy nhà đều bị đánh thức mất.”

Dạ Ngưng cắn cắn môi, thở dài thật mạnh, gật đầu, tựa vào tường.

“Nếu không thì con tới nhà cô ngồi chờ?” Hàng xóm còn rất nhiệt tình, nhìn áo ngủ trên người Dạ Ngưng, còn có quần bò, cũng hiểu được đứa nhỏ này tìm Vũ Hàm chắc chắn là có việc gấp.

Dạ Ngưng cau mày lắc lắc đầu: “Cảm ơn cô, con chờ ở ngoài một lúc là được rồi.”

“A, vậy cũng được.” Hàng xóm nghi hoặc liếc nhìn Dạ Ngưng, không nói nữa, đóng cửa vào nhà. Dạ Ngưng hít một hơi, đứng ngoài cửa chờ. Vừa rồi nàng chạy quá vội, không cảm thấy lạnh, giờ vừa dừng lại, gió lạnh nhằm thẳng thân mình mà thổi, hai tay ôm chặt chính mình, Dạ Ngưng chậm rãi ngồi xổm xuống. Nhìn gạch men sứ dưới chân, nghĩ tới Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng hung hăng cắn răng.

Tiếu Vũ Hàm, tất cả mọi thứ em phải chịu đựng hôm nay, về sau sẽ đòi lại hết từ trên người cô, cô cứ chờ đi!

***

Tiếu Vũ Hàm lang thang không mục đích trên đường, cô đã nghĩ về nhà, nhưng trong nhà đã không có người kia thì trở về còn có ý nghĩa gì nữa. Thở dài, cô quay đầu, đi về phía công viên trước kia hay đi cùng với Dạ Ngưng.

Trời đã quá khuya, trong công viên đã không còn ai, Tiếu Vũ Hàm đi qua cổng lớn, đi vòng đường nhỏ đến bên ghế dựa ngồi xuống, thân mình tựa về phía sau, ngẩng đầu nhìn những ngôi sao trên trời.

Cô đã ở Thiên Hoàng được một tháng, lúc mới tới gặp phải nhiều thứ chưa thích ứng. Vốn đã quen với cuộc sống giáo viên điềm đạm, đột nhiên lại chuyển tới nơi thương trường người lừa ta gạt……May mắn, Tiếu Vũ Hàm cũng chuẩn bị tâm lý đầy đủ. Nhắc tới mấy ngày vừa qua, Tiếu Vũ Hàm thở dài. Cô thực sự hẳn phải cảm ơn Tiêu Mạc Ngôn. Là Tiêu Mạc Ngôn làm cho cô hiểu được cái gì chân chính gọi là lời nói ác độc. Mỗi ngày Tiêu Mạc Ngôn đều đúng giờ bảo thư ký bưng cà phê vào văn phòng của cô, lấy tên gọi tốt đẹp là “Bá Nhạc đến quất roi thiên lý mã”, mà thực tế chính là nhìn cô làm việc. Nguyên bản Tiếu Vũ Hàm rất phản cảm với Tiêu Mạc Ngôn, nhưng mà hai tuần trôi qua, tựa hồ đã quen với tiếng quát tháo của người đó. Tiêu Mạc Ngôn không cho Tiếu Vũ Hàm thời gian để làm quen với hoàn cảnh, những chuyện mà giám đốc sáng tạo phải làm, một việc Tiếu Vũ Hàm cũng không thể thiếu.

Mệt muốn chết, lại chưa bao giờ nghĩ tới chuyện buông xuôi, vô luận Tiêu Mạc Ngôn có giao cho cô nhiệm vụ thế nào, Tiếu Vũ Hàm đều cố gắng hoàn thành. Gặp mặt khách hàng, xã giao gì đó luôn luôn không thể thiếu, vốn Tiếu Vũ Hàm không có tửu lượng tốt, nhưng khách mà kính rượu, cô cũng chẳng bao giờ từ chối. Ngửa đầu uống, mặc kệ rượu kia có khiến cho cô khó chịu đến mức nào, cũng chỉ có thể cắn răng kiên trì, khổ sở, đau đớn, nôn mửa, về nhà là sẽ ổn thôi…để lại một mình cô.

Thở dài thật dài, Tiếu Vũ Hàm đứng lên, chà chà hai chân, đi về nhà. Trời đã hoàn toàn tối đen, con đường mờ mờ không thấy rõ, Tiếu Vũ Hàm thả chậm bước chân, tay vô thức nâng lên, chầm chậm vuốt ve chiếc vòng trên cổ.

Qua chỗ đèn xanh đèn đỏ, không quá vài bước liền tới tiểu khu, lấy chìa khóa từ trong túi ra, thình lình, một trận mùi rượu xông vào mũi từ bên người truyền đến, Tiếu Vũ Hàm nhíu nhíu mày, ngừng động tác trên tay lại mà ngẩng đầu nhìn, vừa nhìn một cái, cả người đều cứng đờ tại chỗ.

“Cuối cùng cô cũng đã trở lại?!”

_Hết chương 81_