Thật Ra Thì Em Rất Trong Sáng

Chương 78: Lúc chia ly...

Sự tĩnh lặng ngắn ngủi làm cho người ta hít thở không thông quanh quẩn giữa hai người, những giọt nước trong suốt trong mắt Tiếu Vũ Hàm như chực trào ra, lại vẫn cắn môi, cố gắng kiên trì. Cô không thể để mình mềm lòng nữa, đã chịu đựng rất nhiều đau đớn cùng dày vò rồi, vì có thể bảo vệ Dạ Ngưng bình an, không thể…không thể kiếm củi ba năm thiêu một giờ được.

“A, thật muốn biết người nào có phúc khí như vậy có thể lấy được cô Tiếu.” Dạ Ngưng tự nói tiếp với bản thân mình, hoàn toàn không để tâm tới nụ cười thảm trên khuôn mặt trắng không chút máu của Tiếu Vũ Hàm. Trong lòng nàng ẩn chứa một ngọn lửa phẫn nộ, nghẹn ứ, không tài nào áp chế được, Dạ Ngưng thầm nghĩ muốn tàn nhẫn, tàn nhẫn phát tiết hết ra.

“Cô Tiếu thích người thế nào?” Dạ Ngưng nghiêng đầu nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm vẫn cúi đầu, siết chặt bàn tay đang cầm sách, toàn thân lạnh lẽo đến thấu xương. Cô biết Dạ Ngưng hận mình, thầm oán mình cứ như vậy mà chia tay, nhưng những lời này từ trong miệng Dạ Ngưng nói ra, đối với cô mà nói thì chính là vết thương trí mạng, lòng đau đớn đến mất đi cảm giác, Tiếu Vũ Hàm lại vẫn cố gắng nén không để cho nước mắt chảy ra.

Trái tim Dạ Ngưng đã sớm chết lặng, nàng dùng vô số biện pháp muốn biết vì lí do gì Tiếu Vũ Hàm muốn rời đi, nhưng mà làm hết thảy cũng đều vô ích, hiện tại nàng thật sự bắt đầu hận.

“Nhất định là một chàng trai chín chắn, tính khí không trẻ con, có thể khiến bạn bè, người thân của cô đều đánh giá cao, phải không?” Dạ Ngưng từng lời như chứa dao, bất luận là ngữ khí hay âm điệu cũng đều thành công đâm thủng trái tim Tiếu Vũ Hàm. Tiếu Vũ Hàm hô hấp có chút dồn dập, có phần không kiên trì nổi nữa.

Dạ Ngưng nhìn thấy Tiếu Vũ Hàm như vậy thì rốt cục cũng chẳng buồn nói nữa, nhưng lại vẫn không chịu buông tha cho cô, ánh mắt nhìn cô chằm chằm, không để cô có được dù nửa cơ hội trốn tránh.

Mạch Mạt cùng Linh Đang từ khu nhà dạy học đi ra, từ thật xa đã nhìn thấy hai người. Dạ Ngưng nhìn Tiếu Vũ Hàm không rời mắt, mà Tiếu Vũ Hàm lại cúi đầu.

Mạch Mạt nhìn vậy, lòng liền trầm xuống, đè nén cổ họng hô một tiếng: “Vũ Hàm, Dạ Ngưng.”

Hai người cùng nhau ngẩng đầu, Dạ Ngưng nhìn về phía Mạch Mạt và Linh Đang, mà Tiếu Vũ Hàm lại liếc nhìn nàng một cái, sau đó vội vàng cúi đầu.

“Dạ Ngưng, em là đồ khốn kiếp!” Mạch Mạt nhìn thấy được nước mắt trong mắt Tiếu Vũ Hàm, nháy mắt liền bạo phát, đi vài bước tiến lên vung tay muốn tóm lấy Dạ Ngưng, Linh Đang nhanh tay lẹ mắt, đuổi theo chạy tới phía trước Mạch Mạt, nghiêng người ngăn cô lại.

“Cậu muốn gì?” Mặt Mạch Mạt đỏ bừng lên, cảm xúc bị kích động, Linh Đang dùng sức lắc đầu với cô, trong mắt tràn đầy đều là bất đắc dĩ. Nói thật, lúc này Mạch Mạt chẳng có lập trường nào để đi chỉ trích Dạ Ngưng cả, việc này không thể trách Vũ Hàm, nhưng lại có thể trách Dạ Ngưng sao? Cái gì Dạ Ngưng cũng không biết, lại cứ như vậy mà bị thông báo chia tay không một nguyên nhân gì, có lòng oán hận là việc bình thường, nếu là cô, cô cũng sẽ hoàn toàn bùng nổ thôi. Hơn nữa…Linh Đang liếc mắt nhìn Dạ Ngưng, tính cách Dạ Ngưng thế nào, mọi người đều biết cả, sở dĩ trước kia có thể chịu đựng Mạch Mạt và Tiếu Lăng Phi, tất cả đều vì yêu Tiếu Vũ Hàm, hiện giờ Tiếu Vũ Hàm bỏ đi, như thế nào nàng lại có thể nhẫn nhịn được nữa?

Tiếu Vũ Hàm đè nén lại cảm xúc quay cuồng trong đáy lòng, liếc nhìn Dạ Ngưng một cái, nhẹ than: “Lát nữa em còn có tiết, trở về đi.”

Thanh âm không một chút tình cảm khiến cho lòng Dạ Ngưng tràn đầy phẫn hận mà không có chỗ nào để phát tiết, nàng mím môi nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm quay đầu đi không nhìn tới nàng, trên mặt không có cảm xúc gì dao động, thật giống như hai người thực sự chưa từng yêu nhau vậy. Mạch Mạt nhìn thấy bộ dáng của Tiếu Vũ Hàm và Dạ Ngưng liền cũng an tĩnh, nắm chặt bàn tay Linh Đang không buông.

Linh Đang biết Mạch Mạt nghĩ gì, liền lật tay nắm tay cô, nhẹ nhàng lắc đầu.

Dạ Ngưng lắc đầu cười tự giễu, nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Cô Tiếu, giờ cô đã không phải là giáo viên của em rồi, em có trốn học, cô cũng khỏi cần quan tâm.”

“……” Tiếu Vũ Hàm nhẫn nhịn chịu đựng nỗi rung động trong lòng mà không nhìn tới Dạ Ngưng, hít một hơi thật sâu. Cô biết, biết lòng Dạ Ngưng chất chứa oán hận. Như vậy cũng tốt, chỉ cần Dạ Ngưng không tự hành hạ chính mình, không tuyệt vọng mà từ bỏ bản thân nữa, có hận gì, có oán gì cũng đều cứ phát tiết trên người cô đi, đây là điều cô xứng đáng nhận lấy, là cô thực có lỗi với Dạ Ngưng…

Thái độ im lặng tuyệt đối không lên tiếng của Tiếu Vũ Hàm đã chọc giận Dạ Ngưng, nàng nhíu mày, nhìn Tiếu Vũ Hàm: “Đúng rồi, về sau có phải em không thể gọi cô là cô Tiếu nữa đúng không, nên gọi là gì nhỉ? Tên thích hợp nên gọi sẽ là gì nhỉ? Tiếu tổng?”

“……” Tiếu Vũ Hàm lại chỉ im lặng, không nói một tiếng đối mặt với những lời chất vấn oán trách của Dạ Ngưng, trái tim từng chút một rướm máu.

Dạ Ngưng, tôi chỉ muốn em gọi tôi là Vũ Hàm.

“Dạ Ngưng, em đủ rồi!” Mạch Mạt ở bên cạnh nhịn không được, tức giận ngắt lời Dạ Ngưng.

Dạ Ngưng cười lạnh nhìn Mạch Mạt, lắc đầu: “Sao chứ? Cô Mạch, cô lại muốn nói cái gì? Nói em không xứng với Tiếu Vũ Hàm đúng không?” Lời nói ra, nước mắt cũng theo đó mà chảy xuống, Dạ Ngưng lại vẫn cười, xuyên qua màn nước mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm cười thê lương.

“Tiếu Vũ Hàm, em sẽ không bao giờ chân thành thực lòng nữa.”

Nàng sẽ không bao giờ coi là thật nữa, trả giá toàn bộ, nhẫn nại lâu như vậy, lại đạt được kết quả như thế, Dạ Ngưng không hiểu nổi, không nghĩ ra vì lý do gì nàng và Vũ Hàm lại thành thế này.

“Cái kia…uhm, chúng ra ra ngoài ăn cơm đi, cơm nước xong Vũ Hàm cũng nên đi rồi.” Linh Đang đứng ra giải vây, Dạ Ngưng lau đi nước mắt, gật đầu. Mạch Mạt nhìn Tiếu Vũ Hàm cùng Dạ Ngưng đứng như tượng ở một bên, gật gật đầu. Này…coi như là bữa cơm chia tay đi.

Vẫn là quán lẩu quen thuộc kia…

Bà chủ quán đã sớm quen thuộc với bốn người, rất nhiệt tình cầm thực đơn đi tới, cười tủm tỉm đưa cho Dạ Ngưng và Linh Đang mỗi người một phần.

Dựa theo thói quen ngày xưa, đều là Dạ Ngưng chọn cho Vũ Hàm, Linh Đang chọn cho Mạch Mạt, nghĩ tới cảnh tượng ngọt ngào ngày trước, lòng lại đầy đau xót.

Ngẩng đầu, Dạ Ngưng liếc nhìn Tiếu Vũ Hàm một cái, ngoài dự tính, lần này cô không trốn tránh, mà là kinh ngạc nhìn Dạ Ngưng, trong mắt ẩn hiện hơi nước mông lung.

Không đưa thực đơn cho Tiếu Vũ Hàm, Dạ Ngưng cầm trong tay, cúi đầu chọn những món Tiếu Vũ Hàm thích ăn, bàn tay cầm bút hơi run rẩy, có lẽ đây là lần cuối cùng nàng làm việc này.

Mạch Mạt cau mày nhìn Dạ Ngưng cùng Tiếu Vũ Hàm, cô thực không chịu nổi loại không khí này, vừa định mở miệng nói cái gì đó thì lại bị Linh Đang dùng cánh tay huých một chút.

Làm gì?

Mạch Mạt nhíu mày nhìn Linh Đang, Linh Đang không nói lời nào, hơi hất đầu về phía bàn đối diện.

Mạch Mạt theo ánh mắt cô nhìn qua, ở bàn đối diện cách đó không xa có một người đàn ông vạm vỡ đang ngồi, vừa nhìn đã biết là không phải tới ăn, ở trong quán lẩu lại gọi vài món rau trộn, thỉnh thoảng nhìn về phía mấy người, lúc thấy Mạch Mạt nhìn về phía mình, hắn liền lập tức quay đi. Mấp máy môi, Mạch Mạt không nói gì, nhìn Tiếu Vũ Hàm, lòng hơi trầm xuống. Cô đau lòng thay Tiếu Vũ Hàm, thực sự đau lòng.

Đồ ăn rất nhanh được bưng lên, thả vào trong nồi, nước lẩu nóng bỏng quay cuồng không ngừng, mang theo từng trận hương thịt thơm.

Cầm lấy đũa, Dạ Ngưng lấy thêm vào một cây nấm hương, bỏ vào bát Tiếu Vũ Hàm.

Mạch Mạt cùng Linh Đang đều nhìn thấy, tâm lại đều theo đó mà trầm xuống một chút, Tiếu Vũ Hàm nhìn chằm chằm nấm trong bát mà ngẩn người.

“Vũ –” Muốn gọi “Vũ Hàm”, lại chợt nhớ ra xưng hô này đã không còn thuộc về nàng nữa.

“Khẩu vị của cô không tốt, sau này đến công ty khẳng định bề bộn nhiều việc, nhất định phải ăn cơm.” Biết hành vi của mình thực sự rất hạ lưu nhưng Dạ Ngưng vẫn nhịn không được mà mở miệng dặn, nàng không biết, những lời này nghe vào tai Tiếu Vũ Hàm, so với những lời châm chọc vừa rồi lại càng đau khổ hơn.

Linh Đang chịu không nổi loại không trí trầm trọng này, ho một tiếng, nhìn Dạ Ngưng hỏi: “Dạ Ngưng, về sau em có tính toán gì không?”

Cô hỏi cái này không phải vì mình, mà là hỏi vì Vũ Hàm, Linh Đang biết, đây là điều mà hiện giờ Vũ Hàm muốn biết.

Tiếu Vũ Hàm cúi đầu ăn đồ ăn mà Dạ Ngưng gắp cho mình, không nhìn nàng.

Bàn tay đang gắp thức ăn của Dạ Ngưng khựng lại một chút, nhìn Linh Đang, miễn cưỡng cười cười: “Em chuẩn bị ký hợp đồng với công ty mình đang thực tập.”

“Ồ, vậy không phải là rất tốt sao.”

Dạ Ngưng liếc Tiếu Vũ Hàm một cái, nhìn cô vẫn cúi đầu, lòng liền khổ sở, lắc lắc đầu với Linh Đang: “Em đang muốn đi ra bên ngoài xem sao.”

“Có ý gì?” Buông đũa ra, Linh Đang nhìn nàng, Mạch Mạt cũng ngẩng đầu lên, nhìn Dạ Ngưng không chớp mắt.

Dạ Ngưng nhìn hai người, cười cười: “Từ khi sinh ra cho đến giờ em đều chỉ ở Bắc Kinh này, em muốn đi ra bên ngoài nhìn xem, trước kia là vì không có thời gian cũng không có năng lực, hiện tại tốt nghiệp rồi, cuối cùng cũng có thể thực hiện.”

“Chà, vậy đi đến đâu thế?” Linh Đang liếc mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm đã cứng đờ trên ghế, vẫn không nhúc nhích.

“À, em định đi Cáp Nhĩ Tân*.”

“……” Linh Đang suýt chút nữa thì phun ra ngụm bia trong miệng, cái gì? Cô không nghe lầm đấy chứ, đi Cáp Nhĩ Tân?

“Em đến đó làm gì?”

Dạ Ngưng mất tự nhiên cười cười, cúi đầu ăn, không nói nữa.

Lòng Tiếu Vũ Hàm đã sớm loạn thành một đoàn, cô biết Dạ Ngưng muốn rời đi là vì muốn né tránh mình, lịch sử trùng hợp đến kinh người, năm đó Lâm Nhược Nhiên chính là bởi vì rời đi nên mới có thể tách ra với người kia, chẳng lẽ cô và Dạ Ngưng thật sự trốn không thoát sao?

“Em đi thế có thích ứng được không…không bạn bè, cũng không có người chăm sóc, hơn nữa nghe nói là cực kỳ lạnh, khí hậu nơi đó em không chịu nổi đâu.” Linh Đang vẫn còn cố vớt vát, cô không muốn cứ như vậy mà nhìn Dạ Ngưng cùng Tiếu Vũ Hàm tách ra. Cô và Mạch Mạt cùng Tiếu Vũ Hàm có tâm nguyện giống nhau, đó là phải chờ tất cả đều trôi qua rồi sẽ đem chân tướng nói cho Dạ Ngưng, rồi hai người sẽ lại quay về tốt đẹp bên nhau. Nhưng Dạ Ngưng không phải con rối, nàng có suy nghĩ của chính mình, cái gì Tiếu Vũ Hàm cũng không nói cho nàng, vậy thì vì sao nàng lại phải đợi?

Bởi vì lời Dạ Ngưng nói, không khí vẫn thực áp lực, Tiếu Vũ Hàm rốt cục cũng chịu ngẩng đầu nhìn Dạ Ngưng, mà Dạ Ngưng lại không cho cô cơ hội này, lạnh lùng quay đầu đi, không nhìn cô một cái.

Đồ ăn không đụng tới một miếng nào nữa, Tiếu Vũ Hàm thất thần nhìn Dạ Ngưng.

Dày vò…chỉ có dày vò…

Cơm nước xong, Mạch Mạt lôi kéo Linh Đang đi ra ngoài, người đàn ông cao lớn ở bên bàn gần đó nhìn mọi người đứng dậy liền cũng thanh toán tiền rồi chuẩn bị ra ngoài lái xe đi theo, nhưng vừa ra thì liền bị Linh Đang lái xe chặn lại: “Anh trai, muốn quấy rối hả, cứ đi theo người ta thế?”

“……” Tên to con đó không nói gì, nhìn Mạch Mạt nói không nên lời, Linh Đang ngồi ở ghế phụ cũng mặt nhăn mày nhó nhìn hắn, tên kia thấy thế liền muốn chạy, Mạch Mạt lái xe, không thuận theo không buông tha đi theo hắn.

“Anh trai, có gan làm mà lại không có gan thừa nhận à? Ban ngày ban mặt lại đi đùa giỡn cô gái yếu đuối như người ta thế này, bị bắt gặp lại bỏ chạy, vẫn còn là người sao?”

“……”

Bên kia dây dưa không rõ, bên này liền chỉ còn lại Tiếu Vũ Hàm và Dạ Ngưng hai người.

Dạ Ngưng nhìn Tiếu Vũ Hàm, nhẹ nhàng nói: “Vũ Hàm, chúng ta đi thôi.”

Tiếu Vũ Hàm nhìn Dạ Ngưng, thất hồn lạc phách gật gật đầu.

Có lẽ…có lẽ đây là lần cuối cùng.

Hai người sóng vai đi trên con đường nhỏ quen thuộc, không nắm tay, lại vẫn duy trì một khoảng cách, khoảng cách này làm cho Dạ Ngưng khổ sở, làm cho lòng Tiếu Vũ Hàm chua xót.

“Vũ Hàm, em muốn tổ chức sinh nhật.”

“Ừ.” Tiếu Vũ Hàm nhẹ giọng đáp ứng, bày tay vô thức sờ sờ chiếc vòng trên cổ.

Dạ Ngưng đã sớm nhìn đến chuỗi vòng cổ bạch kim tinh tế mà Tiếu Vũ Hàm đeo, mấp máy môi, nhớ tới chiếc nhẫn đã bị mình vứt bỏ kia.

“Còn nhớ rõ cô đã nói, đến lúc sinh nhật em sẽ thỏa mãn một nguyện vọng của em không?” Dạ Ngưng chớp mắt nhìn Tiếu Vũ Hàm, Tiếu Vũ Hàm chạm phải ánh mắt sáng rực của nàng, trái tim đã lâu rồi chưa từng đập rộn ràng, đột nhiên liền rối loạn.

_Hết chương 78_

———————————————–

* Cáp Nhĩ Tân: là một địa cấp thị và thủ phủ của tỉnh Hắc Long Giang ở phía đông bắc Trung Quốc. Đây là trung tâm chính trị, kinh tế, khoa học của đông bắc Trung Quốc và là một thành phố lớn của Trung Quốc và Đông Bắc Á.

Cáp Nhĩ Tân có biệt danh “hòn ngọc trên cổ thiên nga” vì hình dáng sông Hắc Long Giang giống như một con thiên nga, hoặc “Moskva phương Đông” hay Paris phương Đông” do kiến trúc của nó. Cáp Nhĩ Tân cũng được gọi là “thành phố băng” vì mùa đông lạnh và kéo dài ở đây. Chính vì vậy mà băng đăng rất phát triển ở đây.

(nguồn: wiki)