Thật Lòng Yêu Em

Chương 45

Trái tim Dương Tử Hân bỗng yên tĩnh trở lại, đôi mắt cô hơi rủ xuống, rơi trên bàn tay anh đang kéo người mình, động tác đơn giản nhưng có ma lực thần kỳ, xoa dịu tâm trạng nóng nảy của cô. Một chút tức giận, một chút không cam lòng. Còn nhớ, anh và cô từng nắm tay nhau, bọn họ cùng nhau đi siêu thị, cùng nhau đi dạo trong hoa viên của tiểu khu, cùng nhau ngồi một chỗ để ngắm trăng.

Còn nữa, anh từng làm một chuyện rất đáng xấu hổ, không phải không để cho cô đi, mà để cô đứng trên chiếc cầu treo lắc lư liên tục. Đơn giản vì cô vô cùng thích loại cảm giác này. Chiếc cầu treo bình thường đó không có gì lạ, điều không phải là nối tiếp giữa hai ngọn núi chỉ là một chiếc hồ, hơn nữa, chiếc hồ nhân tạo này không cách quá xa tiểu khu. Cơm nước xong bọn họ thường đi dạo ở đây, mỗi lần đi tới cầu treo, cô thường phấn khích chạy đến. Ban đầu khi đi hết chiếc cầu, cảm giác trời đất đều đang quay tròn, mặt đường cũng liên tục chuyển động. Nhưng cô dần dần thích loại cảm giác đó, nhất là khi chuyển động càng mạnh, cô lại càng cảm thấy hài lòng. Vì vậy, Lăng Diệc Cảnh đảm nhận là người liên tiếp đung đưa chiếc cầu, còn cô cố gắng trấn tĩnh bước đi đằng sau.

Một người đàn ông có tính cách không bộc lộ ra ngoài lại làm những việc chỉ có các cậu bé mới làm.

Dương Tử Hân không hiểu vì sao tâm tình bỗng trở nên vui vẻ. Lúc nãy khi cô xem tin tức thì phát hiện anh nhìn mình, đôi tai hơi đỏ lên, giới hạn đó thuộc về anh sao?

Cô chậm rãi thu tay, hỏi: “ Anh?”. Cô liếc mắt nhìn chân anh: “ Anh định bồi thường bằng cơ thể tàn tật như thế này ư? Anh không biết xấu hổ sao mà còn nói ra mồm?”.

Trái tim Lăng Diệc Cảnh bồn chồn, khó chịu, coi như anh đã làm chuyện kích động. Anh nhìn cô, không phải quên không phản ứng mà do sau đó anh đã phát hiện ra, cô vốn không hề tức giận, tâm trạng cũng không phải không tốt.

“ Anh…trước hết anh sẽ chăm sóc cơ thể”.

“…”. Dương Tử Hân do dự vài giây, vẫn lựa chọn gật đầu: “Ừm”.

Vì thế, cô không ra khỏi phòng bệnh mà tìm một chiếc ghế để ngồi xuống chơi ipad. Thực ra ngày trước cô thích xem nhất phim truyền hình thuộc thể loại đồng thoại. Nhưng bây giờ cô nhận ra mình không thích xem phim truyền hình, cũng không thích xem phim điện ảnh, cùng lắm là xem một số chương trình giải trí. Mà lạ kỳ là, nếu như trên tivi chiếu phim truyền hình, cô có thể ngồi xuống xem chốc lát, nhưng nhất định sẽ không tốn thời gian để xem cả bộ phim.

Cô nghĩ thói quen đó của mình, cái nào là tốt, cái nào là xấu đây.

Cô ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của anh. Lăng Diệc Cảnh hơi lúng túng, vội vã thu hồi ánh mắt, lấy tập tài liệu Quan Tử đặt ở đó, cố gắng đem sự chú ý đặt lên tập văn kiện.

Nhưng cô phát hiện, chỉ được một lát anh lại đưa mắt nhìn mình. Như thể anh không nhìn cô, cô sẽ bốc hơi. Cảm giác này không phải khó chịu, cũng không phải hưng phấn, chỉ là có chút đau lòng.

Cô lại nghĩ đến những lời Diệp Thư Tuấn đã nói trước kia, Lăng Diệc Cảnh liên tục sống trong hoàn cảnh như vậy, có phải anh ấy rất cô độc, có phải rất hiu quạnh hay không. Sau đó, một mình không ngừng kiên cường đem bản thân ra gánh chịu tất cả? Thực ra, cô chỉ là một người bình thường, dùng thân phận của một người bình thường để đối đãi anh. Cuối cùng, cô có cảm giác con người anh rất xa lạ, bản năng không muốn tiếp xúc với anh nữa. Nếu không phải cơ thể cô xảy ra vấn đề, có lẽ đời này bọn họ sẽ không cùng nhau xuất hiện… Mà cô thì có tài đức gì chứ, sau một lần mất đi tình yêu khắc cốt ghi tâm, vẫn có thể gặp được anh.

Sự thực, trước kia khi cô chưa phải đối mặt với chuyện như vậy, cô ghét nhất kiểu người liên tục do dự, chơi đùa người khác. Trong quá khứ, cô nhận định kiểu người như thế chỉ khiến mình lãng phí thời gian và giẫm đạp lên tình cảm của mọi người. Nhưng sau khi gặp phải mấy vấn đề đó, cô bỗng hiểu được sự do dự của họ, bởi chính cô cũng từng bị dằn vặt, chỉ là cô không muốn tiếp tục do dự khiến mình và mọi người bị đẩy vào tình thế hành hạ không thể thoát khỏi.

Cô nghe từ lâu rằng, có người thích dùng một năm để chữa vết thương thất tình, có người lại thích dùng nửa năm để chữa vết thương tình cảm, cũng có người chỉ mất một tháng, thậm chí có người chỉ mất một tuần. Còn những người đứng xem nhận định theo thói quen rằng những người dùng một năm để chữa bệnh tình yêu là những kẻ si tình. Nhưng trên thực tế, tình cảm của bọn họ chỉ ngang nhau mà thôi. Chỉ có những người thông minh mới biết mình làm gì, mới biết làm sao để không lãng phí thời gian. Nên biết, nếu gặp đúng người, bọn họ sẽ đem mọi thứ đặt sau gáy.

Cô muốn làm một người thông minh.

Dạo này cô rất thích xem phim hài, cuộc sống dù khó khăn đến đâu, có thể cười một phút đồng hồ, đem mọi muộn phiền lưu lại cho người khác mà không phải lo nghĩ.

“ Trên người anh không có cánh”. Cô bỗng nhìn anh mở miệng: “ Không thể bay nổi”.

Anh không cần phải nhìn cô nhiều như thế.

Lăng Diệc Cảnh chỉ nhìn cô, không nói gì, từ từ thu hồi ánh mắt.

Cô buông chiếc ipad trong tay xuống, đứng lên, đi tới trước mặt anh, liếc nhìn chân anh: “ Lúc nào anh mới có thể khỏi hẳn đây?”.

“ Ruồng bỏ anh nhanh vậy ư…”. Anh có chút cảm thán.

“ Không có”. Nhưng chân của anh chưa khỏi, bọn họ lúc nào mới có thể đi chụp ảnh cưới, cô không muốn chụp ảnh khi bụng đã to, càng nhanh càng tốt, tốt nhất là khi không ai nhận ra cô đã mang thai. Cô kéo tay anh qua, đặt lên bụng mình.

Lăng Diệc Cảnh theo động tác của cô, nhìn cô rồi lại nhìn bụng cô: “ Em đói bụng à?”.

…….

Mộ của Diệp Thư Tuấn nằm ở nơi có quang cảnh rất tốt, chỉ là hơi xa một chút. Lăng Tích Đồng mua mảnh đất này không biết mất bao tâm trí. Sau đó, không cho bất kỳ ai đến làm phiền con trai mình. Ngôi mộ không xa hoa, phong cách rất đơn giản, xem ra rất hao tổn tâm sức, khiến mọi người nhìn vào đều thấy được vẻ trang trọng, không phải sự trang trọng từ vật chất, mà đến từ tinh thần, hiếm thấy mức nào.

Dương Tử Hân tới đây, Lăng Diệc Cảnh cũng đi theo cô. Kể từ khi biết cô mang thai, anh không tỏ ra quá vui mừng nhưng hầu hết đều ở bên cô. Nếu thấy cô bước đi như chạy, trái tim anh cũng sẽ nhảy lên. Trong khoảng thời gian này, sắc mặt anh xấu đi rất nhiều. Sắc mặt anh khó coi còn do nguyên nhân đi lại. Đương nhiên, tạm thời phải dùng gậy chống nhưng anh vẫn muốn sớm được phục hồi như cũ.

Cô bước xuống xe, phát hiện anh cũng chuẩn bị đi xuống. Cô lắc đầu, bảo: “ Để em đi thôi”.

Cô muốn được đi thăm người ấy.

Cô bước từng bước, không nặng, không nhẹ. Khung cảnh nơi đây thật đẹp lại rất yên tĩnh. Cô bỗng thở dài, nếu Diệp Thư Tuấn thực sự ở nơi này, có lẽ anh ấy sẽ cảm thấy lạnh lẽo.

Con người quả là loài động vật kỳ lạ, quá khứ tưởng rằng mình không có cách để tiếp nhận sự việc nhưng đến một ngày nào đó lại có thể chấp nhận và vô cùng bình thản. Cô có thể bình tĩnh nhưng toàn thân như thể bị dính phải thứ gì đó khiến cô căng thẳng.

Cô đi tới, đứng trước bia mộ của Diệp Thư Tuấn. Cô không nghĩ phải quỳ xuống bái lạy. Từ bé đến lớn cô đều quỳ lạy theo người lớn. Nhưng đối với mọi người cô có một suy nghĩ, đối xử tốt với anh khi còn sống, sau không cần phải diễn mấy cảnh ân ái khiến người khác cảm động.

Cô ngồi xuống, vuốt ve tấm hình. Khi tay chạm vào, cô xúc động phát khóc.

“ Sự thực, em không nghĩ tương lai sẽ có ngày hôm nay…”. Cô thấy ngồi xổm thật khó chịu nên dứt khoát ngồi thẳng dậy, tư thế rất thoải mái: “ Khi được anh nắm tay, em đã nghĩ suốt đời này anh sẽ nắm tay em. Mọi người trên mạng từng nói, con người thích nói từ cả đời, loại cảm giác này chỉ đại diện ngay lúc đó mà thôi…Anh thấy đấy, có quá nhiều người cảm thấy thất vọng, ngay cả lời hứa hẹn cũng bị nghi ngờ về sự thật giả… Đối với anh, em không cảm thấy thất vọng”.

“ Nếu là mấy năm trước, em thực sự muốn đi theo anh, bất chấp nỗi đau của cha mẹ và anh trai. Nhưng bây giờ đã vài năm trôi qua, con đường luân hồi của anh đã xa như vậy, em không theo kịp anh nữa…Nếu đã lựa chọn sống thật khỏe mạnh, em không muốn mình sẽ như Lâm Đại Ngọc, cho dù trước kia em rất thích nhân vật Lâm Đại Ngọc. Hồi đó anh có hỏi em, vì sao lại thích Lâm Đại Ngọc, em không chịu nói cho anh biết. Giờ thì em nói cho anh hay, em nghĩ cô ấy có khả năng đặc biệt, khóc lóc như vậy, khóc đến cảnh giới cũng là một loại bản lĩnh…Nếu như em nói ra, anh nhất định sẽ cười em phải không?”.

Cô luôn nghĩ, một người chỉ cần giải quyết xong một việc đều là người có bản lĩnh, tựa như chơi một trò chơi, nếu chơi giỏi, có thể dùng cách này để kiếm tiền.

“ Diệp Thư Tuấn, em quyết định sẽ sống tốt, một cuộc sống không có anh, không biết anh có thể chúc phúc cho em được không? Sẽ chúc phúc hay muốn em tự sát? Nếu anh mà xấu xa như thế, em đây sẽ không thèm chào hỏi anh lấy một tiếng đâu”. Cô mỉm cười, nói: “ Nếu anh không chúc phúc, em nghĩ em sẽ làm đấy. Vì thế, anh nên chúc mừng em đi!”.

Cô ngẩng đầu, phát hiện mặt trời đang lặn phía bên kia, nhưng đáng tiếc lại bị đám cây cối xanh tươi che khuất. Nơi đây môi trường quá tốt, thậm chí còn khiến mọi người nghĩ đến rừng rậm nguyên thủy, cây cối cao lớn, đám cỏ cũng cao, ánh sáng thông qua khe hở của cây cối như bị phá vỡ.

Trước đây, cô thích nhất là được cùng Diệp Thư Tuấn ngồi trên bãi cỏ, dưới trời chiều, chỉ có cô và anh.

Hiện tại, chỉ còn lại nỗi đau khổ ngập tràn.

Cô nhìn lại tấm ảnh của Diệp Thư Tuấn, cuối cùng cũng tin vào câu cảnh còn người mất.

“ Em sẽ sống tốt, anh cũng phải sống tốt nhé! Không đúng, có thể em sẽ bị thua thiệt hơn, em vẫn nhớ đến anh, còn anh đã sớm uống thuốc lãng quên để quên em rồi, nhưng em không so đo đâu…”.

Cô xoay người, chậm rãi quay về, cô vẫn luôn là một nữ sinh không đáng yêu. Ai đó đã nói cô như vậy nhưng cô không khóc.

Cô cúi đầu nhìn bụng mình, gương mặt tràn đầy ý cười.

Cô có chút tiếc nuối, vừa rồi hình như cô quên mất không nói cho Diệp Thư Tuấn biết mình đã có em bé nhưng luôn nuối tiếc, không canh cánh trong lòng cũng tốt.

Cô về tới, thấy Lăng Diệc Cảnh đã xuống xe, anh dựa vào xe, sắc mặt không tốt.

Cô đi tới trước mặt anh, vui vẻ nhìn anh: “ Bộ dạng này của anh, người ta không biết còn tưởng em đi yêu đương vụng trộm”.

Quan Tử lái xe, nghe cô nói vậy, biểu hiện lập tức kỳ dị. Cũng chỉ có cô mới có khả năng ăn nói tùy tiện trước mặt Lăng Diệc Cảnh.

“ Đừng nói linh tinh”. Anh cầm gậy chống, đi tới trước mặt cô, vươn một tay ôm lấy cô.

“ Thế nên”. Cô giơ tay khẽ kéo miệng anh ra: “ Anh cười nhiều vào. Giả bộ thâm trầm cái gì chứ. Anh vốn dĩ lớn hơn em, không cần tỏ ra già dặn hơn em đâu. Em khỏi cần giữ một ông chú như anh”.

Lăng Diệc Cảnh thử mỉm cười: “ Biết rồi”.

Anh nhìn sang chỗ khác, trong thâm tâm tự nhủ: “ Tôi sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt, cậu yên tâm đi”.

Cô dìu anh, đỡ anh ngồi vào trong xe trước xong mới chui vào ngồi.

Trên đường đi, cô nói chuyện không ngừng. Mới đầu là hơi lo lắng, sợ đau đớn khi sinh con, sau đó lại ngẫm nghĩ xem sinh con gái hay con trai thì tốt. Nhưng con trai là con mình, con gái dễ lấy chồng xong là đi luôn…. Cô nói không dứt, cho đến khi mệt mỏi, nhích vào trong lòng anh.

Cô dường như đã ngủ, Lăng Diệc Cảnh cúi đầu, khẽ hôn lên trán cô.

Thực ra, Dương Tử Hân không vội kết hôn nhưng Lăng Diệc Cảnh hiển nhiên sốt ruột hơn cô. Vì vậy, lúc chân chưa khỏi hẳn, anh liền vội vàng đến Giang gia, chuẩn bị thương lượng chuyện hôn sự với bọn họ.

Trong lúc Lăng Diệc Cảnh trao đổi với bọn họ, Dương Tử Hân an vị ngồi bên cắn hạt dưa, không nói một lời, làm như vấn đề không liên quan gì đến cô. Cô biết, bọn họ nhất định sẽ thảo luận xong xuôi. Do đó, những chuyện phiền toái như thế đều giao cả cho họ.

Hai vị nhà Giang gia đương nhiên biết chuyện của bọn cô, chắc do Giang Dực sớm nói từ trước. Vì vậy, họ không thấy lạ trước sự thăm hỏi của Lăng Diệc Cảnh. Hơn nữa, con gái đã mang thai nên cũng đành chấp nhận, sau đó còn quyết định cả ngày cưới.

Dương Tử Hân tuy không để ý tới nhưng vẫn liếc mắt nhìn Lăng Diệc Cảnh. Cô phát hiện hôm nay trông anh rất buồn cười, đầu cúi thấp, dáng vẻ giả bộ hiền lành, hầu hết đều gật đầu. Điệu bộ của anh như vậy, nhìn qua có chút tức cười. Vì thế mà cô không nhịn được cười.

Lúc Lăng Diệc Cảnh rời đi, Dương Tử Hân rất tự nhiên theo sau khiến Giang gia đứng ở tầng hai phải cảm thán: “ Con gái nuôi lớn rồi đi theo người khác”.

Giang Dực nhìn có chút hả hê: “ Biết nuôi con gái tốt thế nào rồi chứ ạ?”.

Dương Tử Hân nghe xong cũng lấy làm xấu hổ. Nhưng da mặt cô dày, vẫn có thể cười nói chào cha mẹ, sau đó cùng đi theo Lăng Diệc Cảnh.

Ra khỏi biệt thự của Giang gia, Lăng Diệc Cảnh kéo lấy tay cô: “ Vừa rồi cười vui vẻ gì vậy?”.

“ Vừa rồi? Không phải anh luôn tiếp chuyện bố mẹ em sao, vẫn có thời gian để ý đến em à?”.

Lăng Diệc Cảnh mỉm cười, không nói gì nữa.

Tâm ở đâu, mắt không thể nhìn thấy sao?

Hôn lễ tổ chức có phần gấp gáp nhưng hết sức long trọng, Lăng Diệc Cảnh có thể thấy được mối giao thiệp của Giang gia, toàn bộ Giang gia ở Hoài Giang đều đến, người tới đây đều là người cầm quyền của Giang gia, bọn họ hoàn toàn không giống bình thường.

Nhưng hôn lễ của Giang gia vẫn có chút đặc biệt, nếu không phải là người có giao tình mấy đời sẽ không có tư cách để tham dự. Do đó, hôn lễ không quá ầm ĩ, ngay cả uống rượu, cũng không ai dám ép buộc rót cho đôi tân lang.

Hôn lễ kết thúc, Dương Tử Hân lén lút bỏ chạy, cô tuyệt đối không ngờ lại bị ông bác bắt gặp, ném cho anh trai.

Khi Lăng Diệc Cảnh tìm được cô, thấy cô đang nhìn trộm.

Hòn đảo độc lập này thực ra rất nhỏ, chỉ có một khách sạn. Ý của Giang gia rất rõ ràng, từ chối tất cả những người có ý định tìm kiếm cơ hội hợp tác. Khách sạn này có sân thượng rất dài, đảm bảo có thể thấy được phong cảnh xung quanh, chỉ là phong cảnh một phía không được đẹp lắm nên ít người đến.

Lăng Diệc Cảnh len lén ôm lấy cô, cô lại làm động tác suỵt, bảo anh đừng lên tiếng.

Nơi bọn họ đứng là tầng hai, có thể nhìn rõ ràng mọi thứ phía dưới.

Có một cô gái đang ngồi trên một tảng đá, chân luồn trong nước, khoan thai nhàn nhã chơi đùa với nước.

Một chàng trai đứng cách đó không xa, hai tay khoanh trước ngực, yên lặng nhìn cô gái đó.

Dương Tử Hân nhìn một lúc rồi kéo Lăng Diệc Cảnh vào, cô giải thích: “ Đó là anh trai em, Đông Giang là một chi của Giang gia, trông rất tuấn tú, có khí chất phải không?”.

Lăng Diệc Cảnh sờ lên khóe mắt cô, nơi đó hơi ẩm ướt.

Cô ôm lấy anh: “ Lúc nãy thấy họ, bỗng cảm thấy xúc động, một hình ảnh hết sức cảm động. Không cần ôm hôn hay làm gì khác, hành động của họ chỉ bình thường thôi nhưng lại khiến em có cảm giác thấy được thiên trường địa cửu”.

“ Ngốc nghếch”.

Anh ngồi xuống, ôm cô vào trong lòng: “ Tại sao lại cảm động khi thấy người khác mãi mãi ở bên nhau. Điều em cần chính là, hưởng thụ thiên trường địa cửu của chính mình”.

Cô vùi đầu vào ngực anh, hồi lâu sau mới ngẩng lên: “ Cảm ơn anh”.

Cảm ơn anh đã cho cô được gặp gỡ, cảm ơn anh đã cho cô thiên trường địa cửu, cảm ơn anh đã cho cô một tương lai như mong muốn.

HẾT