Thanh Xuân Cho Anh

Chương 1: Kiện ra tòa

Hai tay nắm chặt dây balo...môi hồng cắn nhẹ...khuôn mặt non nớt không giấu nổi căng thẳng đi tới đi lui trước cửa lớn của Tập Đoàn Thiên Kình...Giản Bình ngẩng đầu nhìn  tầng nhà cao vút...ánh mắt trời le lói chiếu vào mắt cô...vô cùng khó chịu..nhưng lòng cô lúc này...còn khó chịu gấp ngàn lần...nỗi mệt mỏi chán chường căng tức trong lòng ngực...

Hơn một năm trước chú thím cô về quê, nói rằng gia đình họ đầu tư vào dự án gì đó không đủ tiền...

Nên muốn mượn giấy tờ nhà của cô để đi cầm cố...Đợi khi dự án thành công...trước thời hạn nữa năm sẽ chuột lại hoàn trả cho cô ngay...Nhưng thời gian đã một năm...Hai người họ không một lần trở về quê..mà cũng không  gọi điện...Xem như chuyện vay mượn với cô không hề tồn tại...

Đến khi có một nhóm người đàn ông mặt mày hung tàn đứng trước cửa nhà cô...Đuổi cô ra khỏi nhà...Nói Chú thím cô đã cầm cố cho họ...Nhìn bọn người ăn nói thô lỗ vẻ mặt sát khí vây quanh..Họ còn nhắc đến Kim Thiếu...tức là ông chủ của bọn họ đã cầm cố ngôi nhà này...Bây giờ đến thời hạn... nên họ tịch thu nhà của cô....Lúc đấy mọi chuyện vỡ lẽ cô mới biết ra sự thật...

Không phải chú thím cô đầu tư dự án gì cả mà là đem tiến rót vào cờ bạc....Rồi mượn nợ...Bị xã hội đen đuổi đánh..mới về lập kế mượn giấy tờ nhà của cô để cầm cố trả nợ...

Trời ạ...Lúc đó cô không thể tin nổi...

Dĩ nhiên dù có chết cô cũng cho họ đoạt tài sản của mình...Cô cương quyết..dù bị họ cảnh cáo..hù dọa nhưng không làm lung lay được lòng cô...nhờ sự giúp đỡ của hàng xóm...Mọi người vây quanh giúp cô đuổi bọn người đó ra ngoài...Lúc họ rời đi, họ nhìn cô rồi cảnh cáo..

-" Tôi cho cô thời gian hai tháng để cút khỏi nơi này...Nếu không hậu quả cô tự gánh"

Hai tay Giản Bình nắm chặt lấy nhau...

khuôn mặt cô xanh mét...Từ khi mẹ cô mất ba cô đi lấy vợ khác...họ lại không muốn nuôi cô...Cô đã sống một mình khi  cô mười bốn tuổi.....cùng căn nhà này..cũng nhờ hàng xóm xung quanh yêu thương giúp đỡ...Nên bốn năm qua cô mới khỏe mạnh mà lớn lên...

Tuy cuộc sống một mình...nhưng cô không ngại vất vả...buổi sáng đi học..buổi tối đi dạy kèm cho các em học sinh ở thị xã...Mỗi tháng cộng với tiền trồng rau sạch đem ra chợ bán cũng đủ chi tiền học mỗi tháng của cô...Xem như cuộc sống tạm ổn...Vừa thi tốt nghiệp xong cô cố gắng làm lụng kiếm tiền lên thành phố học đại học nhưng giờ lại hặp biến cố như thế này...Chắc là việc học phải gác lại rồi...

Giản Bình mím môi nhìn bọn họ rời đi...cô biết đó chỉ là cách tạm thời...Cô trình báo với cảnh sát...Họ cũng bảo biện pháp bây giờ cô phải tìm gặp chú thím cô..Bắt họ chuột lại ngôi nhà...Còn không cô phải tìm đủ tiền trả đủ cho bọn cho vay nặng lãi...Cô chẳng biết làm gì hơn là tức tốc lên thành phố tìm hai người họ....Nhưng đến khi tìm được rồi thái độ cùa hai người họ lại thay đổi hoàn toàn...

Họ chẳng hề  nói phải trái....

-" Bây giờ tiền ăn chúng tôi còn không có..Tiền đâu mà trả cho cô..."

Giản Bình tức đến nghiến răng, nghiến lợi...Đây còn hơn gì cướp tài sản của cô...Mà không một chút chột dạ còn trơ trẻn nói năng  ngang ngược...Chú cô vẻ mặt hặm hực còn hùa theo thím cô....

-" Đi về đi... Mày có tiền thì chuộc về..Còn không đừng ở đây âm ỉ...nhức cả đầu"

-" Nếu hai người không tìm cách chuộc giấy tờ nhà về cho cháu...Vậy cháu chỉ còn cách nhờ pháp luật..."

-" Đồ khốn...mày đang hù tao à...kiện đi... kiện tao đi hầu..."

Hai người họ không sợ, ngược lại còn tỏ ra thách thức...

Giản Bình tự nhận cô  thuộc tuýp người sống rất tình cảm...nhưng một khi cô nói được là sẽ làm được...Thế là chưa đầy một tháng  đơn của tòa án đã được gởi đến nhà hai người họ....Khi gặp mặt cô ở tòa vẻ mặt hai người còn không thể tin nổi...Giản Bình lạnh lùng bước vào trong xem như không quen biết họ...

Cả buổi xử án....hai người họ chỉ im lặng và cuối đầu..dĩ nhiên là cô thắng kiện..Tòa xử họ phải chuộc lại giấy tờ cho cô...Còn phải nộp phạt số tiền lớn....Họ gật đầu chấp nhận...

Nhưng khi bước ra khỏi tòa án...Thím cô nhìn cô đầy mỉa mai....khác hẳn bộ mặt trên tòa..

-" Cô sống cũng tuyệt tình quá đấy...Haiz...

làm vợ chồng tôi phải tốn số tiền lớn nộp phạt...Nên giấy tờ nhà chắc là còn lâu chúng tôi mà lấy về cho cô "

-" Thím nói vậy là sao?...Vừa rồi trên tòa..thím hứa như thế nào...giờ thím muốn lật lọng "

Chú cô cười cười...

-" Mày còn non lắm...hứa là một chuyện làm không là chuyện khác...Có giỏi thì mày khán án đi....À...mà mày cũng ghê thật...dám mời luật sư bên Tập Đoàn Thiên Kình bào chữa cho mày...Chắc số tiền bỏ ra không nhỏ...giờ còn tiền để khán án không...haha..."

Móng tay Giản Bình găm vào lòng bàn tay.... Những lời nói của ông ta tuy khiến cô vô cùng căm phẫn...nhưng lại hoàn toàn đúng..

Để đưa họ ra tòa..cô phải lấy toàn bộ số  tiền dành dụm để học đại học...thuê luật sư..Cô thật sự cũng không ngờ thuê luật sư của Tập Đoàn Thiên Kình lại đắc như vậy...Đắng lòng nhất là vừa ra khỏi phiên tòa họ lại trở mặt..

cô như mất chì lẫn chày...

Mấy tháng nay cô không đi làm...chạy xuôi chạy ngược...tiền xe đi lại,  lẫn tiền thuê phòng trọ cũng ngốn số tiền không ít...Giờ trong túi cô không biết còn đủ tiền ăn trong phòng một tháng không...Cô sắp chết đói đến nơi...Thì tiền đâu mà khán án...Nhưng bảo cô bỏ cuộc..cam chịu quay về  quê, nhìn bọn họ người xã hội đen lấy mất nhà cửa...cô không cam lòng..

Căn nhà đó là thứ duy nhất mẹ cô để lại cho cô..làm sao cô có thể để mất đi như vậy...ở dưới suối vàng mẹ cô sẽ đau lòng....

Vừa đói vừa mệt....nỗi uất ức mấy tháng nay...không được bộc phát...

Từ ngày xảy ra chuyện đến nay cô chưa bao giờ khóc..Từ nhỏ cuộc sống có đã quá nhiều khó khăn...Nên cô lúc nào cũng tập cho mính sự mạnh mẽ...

Nhưng giờ phút này...sự bất lực mệt mỏi đến tận cùng dù sao cô cũng chỉ mới mười tám tuổi..chỉ là cô gái nhỏ cần sự chở che của gia đình.. không phải gồng mình mà sống giữa cuộc đời đầy bão tố này...Nước mắt thi nhau rơi lả chả...Giản Bình mệt mỏi ngồi xuống bên góc đường.....gục mặt xuống ômchân khóc nức nở...cô mệt mỏi... thật sự rất mệt mỏi...