Thánh Vương

Chương 1: Bị tình mê hoặc

Khí – là nguồn gốc sinh mệnh.

Khí công – là sinh mệnh bổn nguyên tu hành.

Tu luyện đạt tới tuyệt đỉnh tất sẽ sinh ra dị năng.

Cường giả khí công – có thể: Thủ phá nham bích, Nhĩ văn nghĩ đấu, Túc đạp ba diện, Khẩu thổ bích hỏa, Đao thương bất nhập, Khí tiếp vân hà, Thôn khí ích cốc, Bất thực yên hỏa, Niệm thông thiên địa, Thiên lý truy hồn,....

Dương Kỳ chính là một người tu luyện khí công như vậy.

Phong Nhiêu đại lục –Yến Đô thành.

Thành thị này cũng được xem là một tòa thành dân cư đông đúc và giàu có trên đại lục, cho dù là ban đêm xe ngựa qua lại như cửi, đèn đuốc sáng trưng.

Bây giờ khí tiết đang là giữa hè, trong đem đen mây giăng đầy trời, nơi xa xa còn có tiếng sấm trầm muộn vang lên, trong không khí ẩm ướt hơi nước này, tựa hồ lôi vũ tùy thời phủ xuống bất cứ lúc nào.

Phanh!

Trên khoảng đất ở một góc tường thành ít người lui tới, đột nhiên bị oanh kích thành một huyệt động thật sâu.

Một thiếu niên khoảng mười tám tuổi toàn thân được choàng bởi lớp áo đen, trong tay cầm một chiếc hộp tinh xảo, sưu một tiếng, cả người giống như con báo vọt ra từ bên trong huyệt động thật sâu đó.

Thiếu niên này chính là Dương Kỳ.

Là tiểu thiếu gia Dương gia, một thế gia hào môn tại Yến Đô thành, ở bên trong thành cũng được xem là một cao thủ khí công có danh tiếng, hình thể cũng không to con lắm, nhưng một khi nhấc tay nhất chân thì trong cơ thể tựa hồ có một luồng khí lưu vận chuyển, như muốn nổ tung mà ra.

Chuyển động dữ dội, khí lưu bên trong toàn thân ùng ùng vận chuyển, thanh thế mãnh liệt, như đoạt hồn người.

“Xem ra rất nhanh ta sẽ tu luyện đạt tới tầng năm khí công – Bạo Khí cảnh a. Đến lúc đó, phóng xuất chân khí ra ngoài, vậy là trở thành một cao thủ, một bước lên trời!”

Nhìn nhìn tường thành cao cao kia, Dương Kỳ rất hài lòng, thân thể chợt lóe liền vọt vào bên trong rừng cây đen nhánh ở ngoại thành, tốc độ cực nhanh tựa giống như một con báo vậy.

Khí công của hắn đã được tu luyện tới tầng thứ tư cảnh giới Luyện Khí.

Ở trên đại lục Phong Nhiêu, cao thủ cũng đều tu luyện khí công, mà tu luyện khí công chia thành chín tầng.

Tầng thứ nhất: Dưỡng Khí.

Tầng thứ hai: Vận Khí – Là vận chuyển nguyên khí trong cơ thể chạy qua kinh lạc.

Tầng thứ ba: Tụ Khí – Là đem nguyên khí tụ tập lại giấu tại bên trong khí hải.

Tầng thứ tư: Luyện Khí – Là giai đoạn sau khi tụ tập lại nguyên khí tiến hành tinh luyện, bách luyện thành cương.

Tầng thứ năm: Bạo Khí – Là khí công được phóng xuất ra bên ngoài, cách không đả thương.

Một tu hành giả bình thường, khi tu luyện khí công đến tầng thứ tư, “Dưỡng, Vận, Tụ, Luyện” chính là vận chuyển khí lưu trong cơ thể, chỉ có thể làm cho thân thể cường tráng thôi, nhưng khi đạt tới tầng thứ năm “Bạo Khí” liền thoát thai hoán cốt, khí công bộc phát có thể phóng xuất ra ngoài, cách không đả thương.

Tầng thứ năm Bạo Khí mới là cao thủ chân chính.

Đến được Bạo Khí – là tu hành khí công đạt cấp bậc trung phẩm.

Loại cảnh giới này có thể thi triển ra một quyền được một khoảng trăm bước hoặc xa hơn nữa, một quyền cách không này làm cho cây cối gãy thành hai đoạn. Là một chiến lực tuyệt đối phi phàm, lấy một địch trăm.

Tiếp đến là tầng thứ sáu: Binh Khí – là ngưng khí thành binh.

Tầng thứ bảy: Tượng Khí – là tượng hình tượng ý. Khí công ngưng tụ thành mãnh thú long hổ, thậm chí là hình tượng của các loại có cánh khác, lăng không lướt đi, xẹt qua ngang trời.

Tầng thứ tám: Hóa Khí – là xuất thần nhập hóa, ngưng tụ thành lồng khí bảo vệ toàn thân, đao thương bất nhập.

Tầng thứ chín: Khí Tông – là khí công tông sư, đây là giai đoạn mà hiện tại đối với Dương Kỳ là quá xa vời không thế với tới.

Truyền thuyết kể rằng, cao thủ đột phá tầng thứ chín Khí Tông là có thể hướng thiên đoạt mệnh, bước vào cảnh giới Đoạt Mệnh, thoát thai hoán cốt, tuổi thọ so với cao thủ cảnh giới bình thường hơn không biết mấy lần, bất quá Dương Kỳ chưa có khả năng gặp qua được.

Thân thể lóe lên, vọt vào bên trong rừng cây, Dương Kỳ liền thấy một nữ nhân thân khoác một màu xanh thẳm, dáng người thướt tha, khí chất cao quý làm cho người khác hít thở khó khăn, đang đưa lưng về phía mình.

“Lam nhi, ta đã mang Phục Long đan đến đây rồi, ta thật vất vả lợi dụng thân phận của mình từ trong bảo khố của phủ đệ Thành chủ trộm ra đó”

Dương Kỳ lúc nhìn thấy nữ nhân này, tâm thần kích động, ngay lập tức giơ cái hộp ở trong tay lên.


A? Dương Kỳ, ngươi rốt cục cũng đem chuyện này hoàn thành rồi sao.

Cái cô gái khí chất mặc áo xanh thẩm như biển kia rốt cục cũng xoay thân mình lại hiện rõ gương mặt xinh đẹp tuyệt luân, nàng vươn cánh tay trắng như ngọc ra: “Phục Long đan – mang tới đây cho ta xem đi”

Được.

Dương Kỳ không chút do dự đem cái hộp đưa cho cô gái có tên là “Lam nhi” này.

“Lam nhi” nhận lấy cái hộp, mở ra, lập tức nhìn thấy một viên đan dược hỏa hồng sắc, giống như một ngọn núi lửa đang phun trào, hương dược tỏa khắp bốn phía, chiếu rọi lên khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng, hiện ra vẻ ý vị khác.

Lam nhi, nàng nói sau khi trợ giúp nàng lấy được Phục Long đan này, chúng ta có thể cùng nhau cao chạy xa bay? Hiện tại chúng ta đi đi ha” Dương Kỳ vội vội vàng vàng nói.

Dương Kỳ, xin lỗi.

“Lam nhi” lẳng lặng thu cái hộp lại, trên khuôn mặt xuất hiện một loại thần sắc tỉnh rụi: “Bây giờ ta còn có chuyện, không thể cao chạy xa bay được, chuyện này hẳn nói sau đi ha”

Sộp soạp … Sộp soạp!

Tình thiên phích lịch!

Nghe xong những lời này, Dương Kỳ liền bước lui phía sau ba bước, thần sắc tái nhợt không còn tí máu nào: “Lam nhi, ta mạo hiểm nguy hiểm thật nhiều như vậy, từ trong phủ đệ Thành chủ trộm đi Phục Long đan này, chính là vì nàng đã đáp ứng ta, muốn cùng nhau cao chạy xa bay, vậy mà hiện tại ngươi đã đổi ý? Tại sao? Tại sao phải làm như vậy?

“Để ta đến nói cho ngươi biết là tại sao!”

Một thanh âm được truyền ra từ bên trong khu rừng cây, một nam tử trẻ tuổi thân mặc khôi giáp bước ra, nam tử này cực kỳ anh tuấn, vóc dáng cao gầy, vẻ mặt ngạo khí, dùng một loại ánh mắt cao cao tại thượng nhìn Dương Kỳ.

“Lam nhi đường đường là công chúa của Vân Hải thành, sao lại đi coi trọng một tên tiểu tử Dương gia như ngươi được? Đừng nói Dương gia ngươi là một hào môn nho nhỏ tại Yến Đô thành, cho dù công tử của Yên Đô thành cũng không lọt vào mắt của Lam nhi, chẳng qua nàng lợi dụng ngươi mà thôi, hết lần này tới lần khác làm ngươi tưởng là thật, cóc mà cũng đòi ăn thịt thiên nga”

“Lam nhi, nói cho ta biết đây không phải là thật?” Sắc mặt Dương Kỳ xanh mét, bất quá hắn đang đợi một tia hy vọng cuối cùng.

Nhưng, tia hy vọng cuối cùng đó cũng tan vỡ theo câu nói của “Lam nhi” kia.

“Lam nhi” vô cùng tĩnh rụi, nói: “Không sai, Dương Kỳ, ta chẳng qua là lợi dụng ngươi tìm kiếm Phục Long đan mà thôi, bất quá ta cũng không muốn làm thương tổn ngươi, ngươi hiện tại có thể đi được rồi”

Ngươi!!!

Dương Kỳ toàn thân run rẩy, tay chân lạnh như băng: “Lam nhi, không nghĩ tới nàng là người như vậy! Đi, ta đi đến chỗ nào đây? Trộm Phục Long đan, tất nhà cũng không thể trở về rồi, Yến Đô thành nhất định sẽ đuổi giết ta, hy vọng rằng ngươi có thể đem Phục Long đan giao lại cho ta, chúng ta từ bây giờ và về sau là ai cũng không thiếu nợ nhau”

Giao cho ngươi? Đừng có si mộng nữa, tiểu tử, thịt béo đến miệng thì người nào cũng sẽ phun ra sao.

Gã thanh niên mặt khôi giáp kia lạnh lùng cười lạnh một tiếng, “Cút cho ta, còn dây dưa nữa, ta cũng không khách khí!”

Ngươi!

Đột nhiên, trong lúc này Dương Kỳ bộc phát ra, cả người đầu thì như một đầu mãnh hổ, thân hình thì như xà, mạnh mẽ hướng gã thanh niên trẻ tuổi mặc khôi giáp vọt tới, bàn tay như cái búa cự đại hung hăng nện xuống.

Bạch Hổ Hàm Thi!

Một chiêu này của hắn chính là sát chiêu khí công mạnh nhất của Dương gia – Bạch Hổ Hàm Thi. Một chiêu này nếu như tu luyện đạt tới cảnh giới tối cao, khí công toàn thân sẽ cô đọng lại thành một đầu bạch hổ khổng lồ như thực chất, hung sát di thiên, chiêu này có thể đem địch nhân biến thành một cổ thi thể.

Cái gọi là Bạch Hổ Hà Thi kia ngồi chồm hổm như một ngọn núi, ngẩng đầu thị huyết, như muốn thôn phệ thiên không.

Muốn chết

Nhìn thấy Dương Kỳ đánh tới, trong ánh mắt của gã thanh mặc khôi giáp kia lóe lên một tia khinh miệt, đột nhiên cách không chấn một cái.

Ông!

Thoáng thấy, lấy bản thân hắn làm trung tâm, một cổ khí lãng trong suốt đột nhiên khuếch tán.

Dương Kỳ vừa mới tiếp xúc đến cổ khí lãng này, một chiêu Bạch Hổ Hàm Thi kia liền không thể thi triển ra được, cả người bị chấn bay ra xa, phù phù một tiếng, rơi xuống cái bịch trên mặt đất, một ngụm máu tươi phụt ra ngoài.

Trong ánh mắt của hắn hiện lên thần sắc hoảng sợ: “Bạo Khí - Khí công tầng thứ năm!”

Không tệ, ta đã sớm tu luyện đến tầng thứ năm cảnh giới Bạo Khí, ngươi ở trước mặt ta chỉ giống như con kiến mà thôi.

Gã thanh niên trẻ tuổi mặc khôi giáp vỗ vỗ tay: Chiêu Bạch Hổ Hàm Thi này chính là một đòn sát thủ, chỉ đáng tiếc ở trong tay ngươi giống như tiểu hài tử sánh với gia gia vậy.


Ngươi tên gì!

Dương Kỳ vừa nghĩ vừa chật vật đứng dậy, ánh mắt tràn đầy cừu hận.

Tống Hải Sơn – là biểu ca của Lam nhi, trong mấy ngày nữa Lam nhi sẽ trở thành đệ tử của đệ nhất đại môn phái trên Phong Nhiêu đại lục, ngày trở thành đệ tử của học viện này lại có được thân phận tôn quý đến bực nào? Há để bản thân ngươi có thể thân cận hay sao? Ngươi lại còn muốn hỏi tên của ta, xem ra ngày sau tất sẽ báo thù, một khi đã như vậy diệt cỏ không phải tận gốc thì gió xuân sẽ thổi vạn vật hồi sinh, nên ta không thể bỏ qua cho ngươi được.

Trong lúc nói chuyện, một cổ khí lưu hung mãnh như gió lốc, từ trên người Tống Hải Sơn bắn vụt ra.

Thì ra ngươi chính là thanh niên tài tuấn đệ nhất Vân Hải thành.

Dương Kỳ khó khăn nói: Ta sẽ giết ngươi! Vân Hải Lam, ngươi hôm nay lừa gạt ta thì sớm muộn có một ngày nào đó, ta sẽ đòi gấp đôi trở về.

Vậy thì càng không thể lưu ngươi được nữa rồi!

Tống Hải Sơn buộc phải xuất thủ.

Được rồi, biểu ca, có người đến. Lưu lại một cho hắn một mạng đi, chúng ta đi thôi!

Lam nhi nhíu mày, ngẩng đầu lên, nhìn về thành Yến Đô ở xa xa, thân hình chợt lóe liền biến mất ở trong đêm đen, để lại một câu nói: Dương Kỳ, chờ ta trở thành đệ tử của học viện, ta sẽ bồi hoàn lại cho ngươi.

Hừ! Tiểu tử, coi như ngươi mạng lớn, Lam nhi không muốn giết ngươi vì sợ dính phải máu tanh, vậy ta đành phải nghe lời nàng thôi, bất quá Thành chủ Yến Đô thành sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu, ngươi dù sao cũng chết chắc rồi.

Tống Hải Sơn nở nụ cười âm hiểm, vọt theo sau Lam nhi rồi biến mất.

Vân Hải Lam …

Dương Kỳ nhìn bọn họ rời đi với tốc độ cực nhanh, cảnh giới khí công của bản thân hắn còn xa xa mới bằng, biết mình không phải là đối thủ của bọn họ, trong miệng hắn phụt máu, trong tim càng thêm rỉ máu.

Hắn nghĩ tới chuyện xưa.

Ở một lần tra ngoài lịch lãm, trợ giúp gia tộc làm sinh ý vì vậy mới gặp được Vân Hải Lam, giật nảy mình, nhất thời sinh ra ái mộ nàng, mà Vân Hải Lam đối với chính hắn cũng có ẩn tình ý, sau một thời gian phát triển ngắn ngủi, liền yêu cầu muốn có được Phục Long đan, bản thân hắn sau một hồi suy nghĩ thật lâu, rốt cục cũng đáp ứng, nhưng mà hiện tại lại rơi vào kết cục thế này.

Trong cơ thể hắn khí công chợt lưu chuyển nhanh hơn, một cái niệm thức nói cho hắn biết! Phải chạy thôi! Nếu không vệ sĩ của Yến Đô thành sẽ truy theo, chẳng những chính bản thân mình sẽ mang đến hổ thẹn cho gia tộc mà còn nhận được đãi ngộ thê thảm thật nhiều.

Nhưng, khi hắn còn đang vận khí công được một lát, vừa mới khôi phục lại năng lực hành động một chút, thì bá bá bá! Liên tục mấy cái âm thanh truyền đến, kế đó là mấy bóng ngươi với hơi thở cực mạnh, hiện ra ở trước mặt của hắn.

Trong số đó có một nam tử, trên người mặc khôi giáp hàn thiết nặng trên trăm cân, nhưng mà hành động lại quá tự nhiên, là mãnh thú giống như một pho tượng sắt cứng rắn. Dương Kỳ vừa nhìn thấy, nhất thời trong lòng nổi lên sự tuyệt vọng.

Đây là thị vệ của Thành chủ Yến Đô Thành – La Hồn. Tu luyện khí công đã siêu việt vượt qua tầng thứ năm cảnh giới Bạo Khí, là hung thần ác sát.

“Dương Kỳ, ngươi đã trộm đi Phục Long đan, hãy giao ra đây ta sẽ tha cho ngươi một mạng!”

Cặp mắt La Hồn không có nửa điểm tình cảm như nhân loại, thân thể mang theo sát khí tỏa ra trên khôi giáp hàn thiết đi tới trước mặt Dương Kỳ, đột nhiên duỗi tay ra, nhắm ngay đan điền khí hải dưới bụng Dương Kỳ vỗ một cái.

Phốc!

Dương Kỳ một lần nữa phun ra ngụm máu tươi, cảm giác được lực lượng toàn thân đã trút ra bên ngoài. Toàn bộ khí công được tích lũy từ năm 5 tuổi cho đến mười tám tuổi đã bị phế đi hết sạch.

Ngươi … ngươi đã phế khí công của ta!

Trên mặt Dương Kỳ hiện ra thần sắc tro tàn, tuyệt vọng. Khí công một khi bị phá đi dẫn đến khí hải đan điền sẽ tan vỡ, không thể tụ khí lại được, từ đó về sau cũng chỉ có thể an phận sống như người bình thường mà thôi.

Ngươi đã trộm đi Phục Long đan, phế đi khí công của ngươi chẳng qua là giảm bớt đi tội nghiệt ngươi mà thôi.

La Hồn lạnh lùng nói: Vì ngươi là tiểu thiếu gia Dương gia, với lại xem phân lượng của cô cô ngươi nên không đem ngươi giết chết ngay đương trường, đó là hạ thủ lưu tình lắm rồi. Chư vị đem hắn trói lại rồi treo lên ngọn cây, ta trở về thành một chuyến, đem chuyện này bẩm báo lên Thành chủ, nghe hắn chỉ thị, hiện trường không nên làm gì, phải bảo vệ thật tốt để cho người của Dương gia đến xem một chút.

Vâng!

Mấy tên thị vệ tay chân nhanh nhẹn mang Dương Kỳ buộc chặt trên cây, sau đó tuần tra trông chừng bốn phía chung quanh.

Còn La Hồn với thân thể mặc khôi giáp hàn thiết nặng trên trăm cân, nhoáng lên, giống như chim ưng lướt đi trên không trung, hướng thành Yến Đô mà bay.

Ầm!

Đúng lúc này, trên thiên không trong thành có vô số sấm sét điên cuồng nổ vang, nổi lên một trận lôi vũ cuồng phong đang tiến dần lại nơi này. Đây là thời tiết đang mùa hè, khí hậu nóng bức nên lôi vũ thật nhiều.

Từng đạo ngân xà xé rách màn đêm ở trên cao cao, cơn mưa lớn giống như thác nước trút xuống bên dưới.

Này, mưa thật lớn cùng lôi điện sao lại nhiều đến thế.

Một tên thị vệ đang trông chừng Dương Kỳ, nhìn mưa như thác đổ trút xuống, lại còn những tia chớp như ngân xà loạn vũ điên cuồng, khiến cả người hắn run lên một chút.

Xoẹt…. xoạt!!!

Đột nhiên, một đạo tia chớp bắn xuống nơi nào đó trong rừng cây, một gốc cổ thụ bị lôi điện bổ trúng, lập tức ngay tại trong cơn mưa tầm tả này phụt lên một đám lửa hừng hực đốt cháy, lôi điện ngân xà ở trong hơi nước xẹt qua lại, làm cho người ta nhìn thấy mà giật cả mình.

Trốn dưới tàn cây sẽ bị sét đánh, chúng ta trước rời đi chỗ này rồi hẳn nói.

Một tên thị vệ giật mình, tim đập thình thịch hô lên: Tựa hồ, lôi điện hôm nay có chút không tầm thường a, ta chưa bao giờ nhìn thấy qua nó lớn như vậy, chúng ta núp dưới tàn cây vạn nhất bị đánh trúng cũng không có chỗ để kiện cáo, có tin đồn rằng cho dù cao thủ Khí Tông cũng không thể chống đỡ được thiên lôi.

Vậy, tên tiểu tử này làm sao bây giờ?

Yên tâm đi, tên tiểu tử này đã bị phế võ công, bản thân lại bị trói treo trên cây, sao có thể bay đi được chứ?”

Mấy tên thị vệ vội vàng bay vút ra khỏi khu rừng cây này.

Bùm bùm … chát chát!

Ngay khi bọn hắn vừa mới ra khỏi rừng cây, một đạo lôi điện cực kỳ sáng chói, hướng bên này mạnh mẽ giáng xuống, rơi đúng vị trí cổ thụ mà Dương Kỳ đang bị trói treo.

Đúng lúc này, dòng điện lóe sáng xẹt qua toàn thân Dương Kỳ, cả người hắn phát ra một mùi vị khét lẹt.