Thanh Long Đồ Đằng

Chương 8: Đoạt hồn câu

Một bên lông mày Tạ Vân vi diệu mà nhướng lên, lúc lâu sau mới cười đáp: “A?”

Đan Siêu gật đầu, hỏi:

“Long cô nương, Tạ Thống lĩnh là hạng người gì?”

Đình viện trống trải, ánh trăng chiếu lên thạch trụ phát ra ánh sáng bàng bạc. Đan Siêu cả người ngồi lơ lửng trên lan can, nhìn chằm chằm vào Thất tinh Long Uyên. Trong bóng tối chỉ có thể nhìn thấy nửa mặt nghiêng đang chuyên chú của hắn, sống mũi in bóng trên gò má gầy thành một vệt quang ảnh sâu thẳm.

Thanh niên nam tử này đến từ Mạc Bắc, trầm mặc cường hãn, chính trực mà cô hàn, toàn thân phảng phất khí chất cô quạnh vô biên của sa mạc, cùng văn nhân tài tử Giang Nam hoàn toàn bất đồng.

Nhưng thời điểm hắn nắm trường kiếm ngồi cô độc một mình thế này, lại giống như hòa thành một thể với vẻ cô tịch xa xăm của đêm trăng Giang Nam.

“Ngươi nói Tạ Thống lĩnh a?” Tạ Vân thản nhiên hỏi lại. Y xoa nhẹ cằm, tựa hồ cân nhắc thật lâu, mới nở nụ cười.

“Nếu ngươi hỏi thị vệ trong Tạ phủ, đại khái sẽ nói là một chủ tử dễ hầu hạ; nếu hỏi Trương Văn Quán, Lưu Bỉnh Kiệt và các nguyên lão của Thái tử đảng, phỏng chừng sẽ nói là một kẻ tiểu nhân ưa nịnh nọt, trợ Trụ vi ngược; về phần ta hôm nay gặp gỡ Phó đại tiểu thư đệ nhất mỹ nhân giang hồ kia, hình dung đến rất ngắn gọn, nói Tạ Vân là một ma đầu xấu xa như ác quỷ, tâm ngoan thủ lạt.”

“… nhưng những thứ này có phải là điều ngươi nhận thức Tạ Vân không, đại sư?”

“Mỗi người phán đoán người khác đều lấy lập trường của mình mà quyết định, bởi vậy trong lòng đại sư cảm thấy Tạ Vân là người như thế nào, Tạ Vân chính là người như thế nấy.”

Đan Siêu thần sắc hoảng hốt, một lúc lâu thất thanh cười nói: “Cô nương tài cao, bần tăng tự cảm thấy không bằng ….”

Tạ Vân lại nói: “Đại sư quá khen, tiểu nữ cũng không đọc qua sách nào. Chỉ là đại sư vì sao đột nhiên hỏi như vậy, chẳng lẽ là cùng Thất tinh Long Uyên có quan hệ?”

Đan Siêu trầm ngâm một khắc, leng keng một tiếng.

Cùng với âm thanh vang nhỏ này, Long Uyên kiếm trong tay hắn ra khỏi vỏ non nửa. Kiếm phong phản xạ xuất ra hàn quang lạnh như băng.

Một áp lực vô hình nhất thời lấy nửa thân kiếm ra khỏi vỏ làm trung tâm, hướng bốn phía nhanh chóng khuếch tán.

“Thượng cổ thần kiếm trong Đoán kiếm trang là giả,” Đan Siêu trầm giọng nói: “Long Uyên kiếm chân chính, hai năm trước từng được sư phụ ta cầm, muốn tới giết ta.”

“Ta cũng không biết xảy ra chuyện gì. Hai năm nay ta thường xuyên gặp một giấc mộng giống nhau. Mơ thấy ta khi niên thiếu sinh sống trong Đại Mạc, cát vàng đầy trời, bên cạnh có một người ta không quen biết lại gọi là sư phụ. Ban ngày phóng ngựa rong ruổi, giương cung săn sói, buổi tối liền dưới ánh đèn nghe y đọc sách, dùng giấy bồi dạy ta viết chữ, gió lạnh Mạc Bắc ở ngoài cửa sổ thổi vù vù.”

“Có mấy lần ta mơ thấy ban đêm gần sáng, từ trong sa mạc truyền đến tiếng lục lạc, sư phụ an vị ở trong sân thổi Khương địch (*), thanh âm khi xa khi gần, phiêu hướng bốn phương tám hướng.”

[(*) Khương địch: một loại sáo ngắn của người Khương (những bộ lạc du mục sống ngoài Ngọc môn quan), có câu “Khương địch hà tu oán dương liễu /Xuân phong bất độ Ngọc Môn Quan.]

“Giấc mộng đó nhiều lần xuất hiện trong đầu ta, từng đoạn từng đoạn cứ tuần hoàn lặp lại, tựa hồ vĩnh viễn cũng sẽ không ngừng nghỉ. Nhưng mà mỗi lần đều dừng lại ở một cái kết cục, chính là cảnh sư phụ giơ lên Thất tinh Long Uyên hướng ta đâm tới.”

“Hắn muốn giết ta, thực sự nghiêm túc.”

Tạ Vân nhắm mắt lại, thở ra một ngụm.

“Sau đó thì sao?” Y nhu hòa hỏi.

“Sau đó ta tỉnh lại, người được đặt trước cửa Từ Ân tự, toàn thân thương tích chất chồng, trong tay nắm chặt Thất tinh Long Uyên này. Thân kiếm đầy máu, phi thường nhiều, nhưng không phải là máu của ta.”

Đan Siêu nhẹ nhàng đẩy kiếm vào vỏ, ánh mắt thâm thúy chuyên chú, giống như nhìn chăm chú vào một phần cuộc đời mình.

“Từ hôm đó ta liền mất đi ký ức của mình. Không biết mình là ai, không biết muốn đi đâu. Ta không rõ mình vì sao còn sống, chẳng lẽ ở một khắc cuối cùng ta đoạt kiếm đem sư phụ giết đi? Nhưng nếu nói như thế, ta làm thế nào từ Mạc Bắc lại đến Trường An? Nếu y không chết, vì sao lại không đến tìm ta báo thù?”

“Ta luôn luôn chờ y, cuối cùng ta ý thức được nếu không chính mình động thủ đi tìm, chuyện này liền vĩnh viễn không có một cái kết thúc chân chính.”

Xa xa trong bụi cỏ truyền đến tiếng côn trùng kêu rỉ rả, đứt quãng, lúc ẩn lúc hiện. Ánh trăng vượt qua đám mây u ám, chậm rãi treo giữa trời.

“Trí nhớ của ngươi có lẽ là bị người dùng bí pháp phong bế.” Tạ Vân trầm thấp nói, “Có lẽ trên thế gian này có những bí mật tàn nhẫn vượt quá sức ngươi tưởng tượng, quên đi chính là phương thức bảo hộ tốt nhất…”

Đan Siêu lại lắc đầu, nói: “Không ai sẽ dễ dàng từ bỏ quá khứ của chính mình, Long cô nương. Cho dù chân tướng bất kham đến cỡ nào, đều là chứng cứ tồn tại của một người.”

Tạ Vân hô hấp thoáng dừng lại, Đan Siêu xoay người từ trên lan can nhảy xuống, hơi mang ý xin lỗi mà gật đầu tạo thành chữ thập.

“Dọc đường đi bởi vì thân phận nam nữ, vẫn chưa cùng cô nương trò chuyện, thậm chí cũng không tán gẫu quá vài câu. Đêm nay lại nhiều lời dông dài, có điều mạo phạm, thỉnh cô nương không nên trách tội.”

Tạ Vân hai tay ôm ở trước ngực, vai trái dựa vào một cây cột gỗ trong đình viện, trên dưới đánh giá Đan Siêu một khắc, đột nhiên nhàn nhạt hỏi: “Đại sư có phải đương cảm thấy, Trường An Tạ Thống lĩnh có khả năng chính là sư phụ ngươi?”

Đan Siêu khẽ dừng động tác, lắc đầu nói: “Ta hy vọng không phải.”

“Vì sao?”

Đan Siêu tự giễu mà cười.

“Không sợ cô nương chê cười, tuy rằng sư phụ từng muốn giết ta, nhưng hết ngày đến đêm, trăng lên sao lặn, trong Đại Mạc ngàn dặm mênh mang chỉ có y cùng ta sống nương tựa lẫn nhau như vậy…”


“Trong lòng ta đối y vẫn có tình. Không hy vọng y là người như …Tạ Vân.”

Tạ Vân mặt không đổi sắc.

“Long cô nương?”

“…”

“Ngươi nói rất đúng” Tạ Vân cười sáng lạn, đôi mắt cong cong mà vô cùng thân thiết: “Sắc trời đã khuya, đại sư ngủ sớm đi thôi.”

Tạ Vân xoay người muốn đi. Đan Siêu nghi hoặc chớp chớp mắt, cảm thấy lời này không đúng chỗ, nhưng tình thế cấp bách cũng không quá lưu tâm: “Cô nương thứ tội, tại hạ thực có một việc nhỏ không rõ, xin chờ bước một chút!”

Tạ Vân cước bộ dừng lại, chỉ nghe Đan Siêu phía sau thành khẩn nói: “Lời này trên bàn tiệc không tiện hỏi, nếu như có chỗ đường đột, vạn mong cô nương bao dung – Ta chỉ nghĩ cô nương là một thiếu nữ bị cầm tù trong Tạ phủ, làm thế nào biết được Không Động, Thanh Thành võ lâm môn phái ở đâu, lại cách Giang Nam xa xôi?”

Tạ Vân chậm rãi xoay người, nghênh hướng Đan Siêu ánh mắt.

“Tiểu nữ …”

Tạ Vân lời còn chưa dứt, đột nhiên đúng lúc này, cách đó không xa truyền đến một loạt tiếng động va chạm hỗn loạn. Ngay sau đó một giọng nữ bén nhọn vút lên ngang trời…

“Quỷ a a a!”

“Người tới! Có quỷ …!”

Sau vài giây tĩnh lặng, đèn đuốc sáng lên, tiếng chân chạy rầm rập, gia đinh đệ tử tuần tra ban đêm quây lại thành một đoàn.

Đan Siêu cùng Tạ Vân đồng thời ngây ngẩn cả người.

Nửa khắc đồng hồ sau, trong nội đường Đoán kiếm trang.

Đan Siêu, Tạ Vân cùng với Trần Hải Bình vừa được báo tin đang ngồi ở dưới thính đường. Phó Văn Kiệt được người nâng đến muộn, sắc mặt trắng bệch mà ngồi ở đối diện bọn họ.

Mà trên thủ tọa Phó Tưởng Dung bọc ngoại bào, run cầm cập mà rúc vào trong lòng lão phu nhân, vài nha hoàn thân cận đứng phía dưới khóc thành một cụm. Trong đó có một nha hoàn lớn tuổi, lá gan cũng to, vừa khóc thút thít vừa nghẹn ngào nói: “Tiểu thư nghe bên ngoài có động tĩnh, chúng ta liền vén rèm trúc trông ra, liền thấy nữ quỷ kia ở trên mặt đất trong đình viện…Hướng về phía chúng ta cười… Trên mặt đều là máu…”

“A!” Phó Tưởng Dung kêu một tiếng sợ hãi, mãnh liệt che lỗ tai.

“Hảo tôn nhi chớ sợ, chớ sợ! ” lão phu nhân lập tức ôn nhu an ủi, hướng nha đầu kia cả giận nói: “Mặc dù là thuật lại cho chủ tử nghe, cũng nên uyển chuyển một chút! Đâu đến nhiều thần thần quỷ quỷ như vậy! Đoán kiếm trang ta quang minh hiển hách vài thập niên nay, đi ngay ngồi thẳng, cô hồn dã quỷ nào dám tới cửa?”

Nha hoàn lắp bắp biện giải: “Đúng là chúng ta vài người đều nhìn thấy, nữ quỷ kia mặc một thân áo liệm, bộ dáng giống như là… giống như là…”

“Ta xem rõ ràng là vài cái nha đầu bướng bỉnh các ngươi, thông đồng với nhau hù dọa chủ tử tìm vui!” Lão phu nhân lớn tuổi người tương đối cố chấp: “Không cần phải nói nữa. Người đâu, đem mấy người các nàng dẫn đi nhốt trong phòng củi, chờ sáng mai lại cẩn thận thẩm tra!”

Bọn nha hoàn lên tiếng khóc lớn, có kẻ cầu lão thái thái, có kẻ bò lên ôm đùi tiểu thư, hiện trường nhất thời phi thường náo nhiệt. Đan Siêu môi mấp máy, tựa hồ là nhìn những nha đầu đó rất đáng thương, nghĩ muốn hỗ trợ khuyên nhủ vài câu, nhưng còn chưa mở miệng, đột nhiên Phó Tưởng Dung đất bằng một tiếng thét chói tai: “Đúng là có quỷ! Ta liền biết là nàng, là nữ nhân kia không cam lòng …!”

Mọi người nhất tề run lên, lão phu nhân sau khi sửng sốt, cuống quít nói: “Không nên nói bậy!”

“Rõ ràng đúng là như vậy! Nữ nhân kia gia đình bình dân nghèo khó lại muốn trèo cao vào nhà chúng ta. Nàng ỷ vào ca ca của ta yêu thích, liền không đem cha mẹ chồng lẫn tiểu cô để vào mắt! Chính mình vô phúc sinh không ra nhi tử, chết trên giường sinh. Từ đó về sau liền luôn luôn đi ra quấy phá!” Phó Tưởng Dung mày liễu dựng thẳng, càng nói càng giận: “Lần này ta nhất định phải thỉnh hòa thượng đạo sĩ đến làm phép, không đem nàng đánh đến hồn phi phách tán không được!”

Lão phu nhân hoảng hốt dỗ nữ nhi: “Ngươi trước hãy nhẫn nại chút, đợi làm chính sự xong xuôi, muốn cúng bái pháp sự gì ta cho ngươi làm…” Một bên lại sốt ruột ra lệnh: “Đem mấy cái nha đầu này kéo ra ngoài! Ở đây khóc đến phiền cả lòng!”

Tạ Vân tràn ngập hứng thú mà đánh giá gương mặt Phó Văn Kiệt chợt xanh chợt trắng đối diện, đến lúc thưởng thức đủ mới hơi hơi nghiêng đầu: “Trần đại công tử!”

Trần Hải Bình hiện tại đối với việc Tạ Vân chủ động cất lời, cảm giác thập phần rối rắm, nhưng sau một lát rối rắm vẫn nhịn không được, “…Ai nha, Long cô nương?”

Tạ Vân cười mỉm hỏi: “Tiểu… Tiểu nữ có một chuyện không rõ, còn muốn thỉnh giáo Trần đại công tử. Nữ quỷ trong miệng Phó đại tiểu thư nói, chẳng lẽ là nha đầu bồi giường của Thiếu trang chủ sao?”

…Y nói “nha đầu bồi giường” bốn chữ này vô cùng tự nhiên trôi chảy, Đan Siêu bên cạnh không khỏi nhướng đuôi lông mày, liếc mắt nhìn y.

“Cô nương thông minh tuyệt đỉnh, đoán đúng phân nửa.” Trần Hải Bình thở dài, buồn bã nói: “Lý ra, ta không nên đối với việc nhà của cô mẫu nói ra nói vào, nhưng Phó biểu muội nói không phải là nha đầu bồi giường gì… Mà chính là biểu tẩu – Thiếu phu nhân năm đó của Đoán kiếm trang – là nguyên phối mà biểu huynh cưới hỏi đàng hoàng, một năm trước bởi vì khó sinh đã qua đời.”

Tạ Vân làm một cái biểu tình hết sức đúng mức thân thiết, lễ phép mà vung tay, ý bảo hắn tiếp tục kể.

Nguyên lai Đoán kiếm trang Thiếu trang chủ Phó Văn Kiệt lúc thiếu niên luyện công bị tẩu hỏa nhập ma, khiến hai chân thương tổn, từ đó về sau không thể đi lại. Vì thế hắn tại võ lâm thế gia môn đăng hộ đối sẽ rất khó làm mai. Lão trang chủ năm đó còn sống mới làm chủ, cưới cho hắn một nữ nhi nhà bình thường. Tuy rằng trong nhà không có cơ nghiệp gì, nhưng nàng lại là người hoa dung nguyệt mạo, ôn nhu hiền thục, cùng Phó Văn Kiệt tình cảm cũng thập phần hoà hợp, vào cửa một năm sau đã hoài thai.

Chuyện này vốn là việc vui, nhưng vài đại phu sau khi chẩn qua mạch đều nói là nữ thai, lão phu nhân vì vậy rất không cao hứng.

Lão phu nhân vốn đã không thích nàng dâu này – phụ mẫu trong thiên hạ, phần lớn đều cảm thấy hài tử nhà mình tốt nhất. Lão phu nhân cũng như vậy, cho là nhi tử nhà mình xứng với công chúa cũng không kém. Nàng dâu này xuất thân hàn vi, thiên tư lại có vài phần văn chương, đã khiến cho bà không được vừa lòng; lại thêm nhi tử cùng con dâu tình cảm còn thực tốt. Nhi tử đã mấy lần bởi vì lão phu nhân bắt bẻ con dâu mà đứng ra bênh vực. Dưới con mắt của lão phu nhân xem ra, đại nhi tử mà mình sủng ái từ nhỏ đã bị một nữ nhân khác bắt cóc cũng không có gì khác biệt.

Sau khi biết được con dâu mang nữ thai, cảm xúc bất mãn của lão phu nhân càng ngày càng tăng, cũng nháo lên mấy lần phong ba. Đang lúc nhà cửa không yên, không biết đại phu nào cùng lão phu nhân tiến hiến một cái phương thuốc, nói là có thể biến nữ thành nam – Nếu định kỳ dùng đến lúc sinh, thì nữ thai có thể chuyển thành nam thai, sinh ra nhất định là tiểu tử mập mạp trắng trẻo.

Lão phu nhân nghe thấy mừng rỡ, lập tức gọi người đi sắc cho con dâu dùng. Phó Văn Kiệt mặc dù cảm thấy chuyện này không đáng tin, nhưng lúc này trong nhà đã nháo đến thế nước lửa bất phân. Nếu thật là sinh được nam hài, về sau mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu nhất định có thể thuận lý thành chương mà giải quyết toàn bộ; hắn trông mong ngày sau bình yên hoà thuận, liền cũng ngầm đồng ý với phương thuốc “Nữ biến thành nam” này.

Ai ngờ Đoán kiếm trang không nghĩ tới, người định không bằng trời định. Giới tính trời sinh làm sao nhân lực có thể dễ dàng thay đổi? Thiếu phu nhân uống chuyển thai dược này ước chừng mấy tháng, một ngày sinh nở, quả nhiên khó sanh. Nàng giãy dụa vật vã ước chừng một ngày một đêm, mới miễn cưỡng sinh ra một đứa trẻ dị dạng bất nam bất nữ, vừa chào đời khóc được hai tiếng liền tắt thở.

Mà chính bản thân Thiếu phu nhân cũng vì sinh sản kiệt lực mà rong huyết, phương hồn một đi không trở lại, rốt cuộc không bước được xuống dưới giường sinh.

Ai cũng không ngờ tới việc vui liền như vậy biến thành việc tang, Thiếu trang chủ mất cả vợ lẫn con, cũng liền goá vợ từ đó đến nay.

Chuyện ma quái xảy ra như vậy, hơn nữa manh mối về Thất tinh Long Uyên cũng đứt, Đoán kiếm trang cũng không tiện tiếp đãi, sáng sớm hôm sau Đan Siêu Tạ Vân hai người liền tới hướng lão phu nhân cùng Phó Văn Kiệt cáo từ rời đi.

Lúc này chính đường ngoại trừ Trần Hải Bình còn có hơn mười đệ tử đại biểu của Không Động, Thanh Thành, Hoa Sơn và các danh môn đại phái khác. Mà phía trên, Phó Văn Kiệt cùng lão phu nhân chia ra ngồi trái phải, Tạ Vân cách khăn che mặt ngắm nghía một lát, chỉ thấy sắc mặt hai người đều phi thường tiều tụy, ắt hẳn sau một hồi náo loạn tối hôm qua cũng không còn tâm trí mà nghỉ ngơi.

Đan Siêu đơn giản đem ý định nói ra, cũng không đề cập đến chuyện ma quái, chỉ nói còn muốn thay Long cô nương tìm thân nhân, không tiện ở chỗ này lâu được. Phó Văn Kiệt nghe xong lại thập phần tiếc hận: “Đại sư trạch tâm nhân hậu, Phó mỗ thập phần bội phục. Chỉ là đại sư cùng Long cô nương không ngại ở thêm một thời gian nữa – Đoán kiếm trang tuy rằng không ra gì, tốt xấu cũng có chút ảnh hưởng trên giang hồ; chờ đến cuối tháng võ lâm đại hội xong xuôi, sẽ rút ra tinh lực nhân thủ, nhanh chóng giúp Long cô nương tìm hiểu tin tức, chẳng phải là tiện hơn rất nhiều?”

Đan Siêu nhìn hướng Tạ Vân, hơi chần chờ.

Tạ Vân chỉ mỉm cười. Hôm nay y mặc một bộ quần áo màu đen, chỗ cổ áo cùng cổ tay lộ ra lớp lụa màu trắng lót bên trong, lại phân biệt không ra làn da cổ cùng cổ tay trắng nõn như tuyết, tuy rằng không có lộ diện, nhưng trong đại sảnh không ít võ lâm đệ tử huyết khí phương cương sớm đã liếc trộm qua nhiều lần.

“Huống hồ còn có một nguyên nhân khác, đại sư có điều không biết.”

Phó Văn Kiệt thở dài, nói: “Lần này võ lâm đại hội ngoại trừ tuyển ra tân nhậm minh chủ, còn có một đại sự trọng yếu, chính là kêu gọi các đại môn phái đoàn kết lại, đồng tâm thương thảo đề ra đại kế đuổi đi Thần quỷ môn. Thần quỷ môn mấy năm trước từ Mạc Bắc xâm lấn trung nguyên, hiện giờ đã ở Đông Đô, Giang Nam mà bành trướng nghiêm trọng. Bọn họ không chỉ lợi dụng các loại thủ đoạn từ thu thập các môn phái nhỏ đến tự mở rộng môn phái, còn mua chuộc quan phủ bao che cho nhiều vụ ám sát, hành thích, đốt giết, đánh cướp…”

Dưới chính đường, chúng danh môn đại phái sôi trào kích động, có một đại đệ tử Không Động cả giận nói: “Đúng thế! Bảo vật trấn sơn – Không Động ấn của chúng ta – chính là bị Thần quỷ môn phóng hỏa cướp đoạt. Sư thúc ta đến đòi lại không có kết quả, còn bị bọn họ đánh thành trọng thương, suýt nữa chết!”

“Đúng là môn phái bỉ ổi!”

“Không chuyện ác nào không làm!”

“Cùng quan phủ cấu kết! Sát hại võ lâm trung nguyên chúng ta!”

Phó Văn Kiệt day day huyệt thái dương, bất đắc dĩ nói: “Thần quỷ môn không biết là lai lịch ra sao, chỉ trong ngắn ngủn mấy năm lại trở thành đại nạn. Chính bởi vì như thế, chúng ta mới muốn đoàn kết hết thảy những lực lượng lại với nhau. Đại sư ngài võ công cao cường, ngày đó ở bên Tây Hồ giáo huấn biểu đệ Hải Bình của ta dễ như trở bàn tay, không bằng lưu lại cùng tham gia võ lâm đại hội…”

Tạ Vân như có điều suy nghĩ mà nhìn phía Phó Văn Kiệt.

Đan Siêu tựa hồ cũng cảm giác được một tia không đúng, ấn đường hơi hơi nhíu lại.

Trong nội đường mọi người tuy rằng không biết Đan Siêu này là ai, nhưng đối với Trần Hải Bình trong đám trẻ tuổi có thể nói là nhân tài kiệt xuất điểm ấy đều là tâm phục khẩu phục. Lại nghe được Đan Siêu có thể dễ dàng khắc chế truyền nhân duy nhất của Giang Nam Trần gia, cũng hoài nghi mà lặng im cao thấp đánh giá vị hoà thượng trẻ tuổi tăng y phật châu, đang đứng thẳng tắp nơi đây.

Đan Siêu có chút bất đắc dĩ, ở trong tầm mắt dò xét của mọi người mà đứng một hồi, rốt cục mở miệng nói: “Đa tạ thịnh tình của Thiếu trang chủ, nhưng bần tăng có chuyện quan trọng khác, vẫn là thôi đi.”

“Đại sư chậm đã,” Phó Văn Kiệt cực lực níu giữ: “Võ lâm thịnh hội nhiều năm khó gặp, đại sư không cần nóng lòng nhất thời…”

“Được Thiếu trang chủ coi trọng, bần tăng thật hổ thẹn.” Đan Siêu vẫn kiên trì nói: “Nhưng hiện giờ thật là có chuyện quan trọng trong người, ngày sau tái kiến không muộn.”

Đan Siêu một tay tạo thành chữ thập, gật đầu, xoay người đi nhanh hướng ra ngoài chính đường.

Tạ Vân mỉm cười với Phó Văn Kiệt đang buồn bã thất vọng, cũng xoay người – nhưng đúng lúc này, ngoài cửa lớn đột nhiên có hai tên đệ tử áo xám của Đoán kiếm trang chạy vào, bước chân vội vã, ngay cả sắc mặt cũng biến đổi: “Thiếu trang chủ! Ngoài đại môn có chuyện quan trọng bẩm báo!”

Phó Văn Kiệt ngạc nhiên hỏi: “Chuyện gì?”

“Thần quỷ môn sai người đưa tới rất nhiều tài vật, nói là… nói là… sính lễ!”

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Danh môn đại phái ở đây thương lượng thảo phạt Thần quỷ môn như thế nào, bên kia Thần quỷ môn chính mình đưa tới cửa.

Mười gánh hòm xiểng nặng trịch đặt ở dưới đường, đệ tử tiến lên đem vải đỏ vạch ra, chỉ thấy bên trong gấm vóc tơ lụa, châu quang bảo khí, còn da hươu, đai gấm, bích ngọc… thế nhưng thật sự là đồ sính lễ.

Cả sảnh đường mọi người nghị luận sôi nổi. Đệ tử áo xám kia cúi đầu nói: “Thần quỷ môn vài người đứng bên ngoài chờ, kêu chúng ta trước đem sính lễ mang vào, còn trao một phong thư gởi Thiếu trang chủ: nói rằng đã nghe tiếng Đại tiểu thư là đương kim võ lâm đệ nhất mỹ nhân từ lâu, cần xứng với đương kim võ lâm đệ nhất anh hùng; Thủ toạ đệ tử của Thần quỷ môn hiện giờ đã đến tuổi nhược quán, chưa lập thất, chính là xứng đôi…”

Phó lão phu nhân run rẩy tiếp phong thư kia, còn chưa nhìn xong liền giận dữ rống: “Khinh người quá đáng! Nào có thứ tới cửa ép gả như thế!”

Phó Văn Kiệt cũng đầy mặt không vui: “Ngươi ra ngoài cửa nói với những người đó, nếu muốn cầu hôn liền ấn quy củ mà đến, làm cái gì mà loạn thất bát tao!”

“Thần quỷ môn nói… nói…nếu Thiếu trang chủ hỏi đến, liền nói đó là quy củ của bọn họ.” Đệ tử kia liều mạng cúi đầu không dám giương mắt, mặt căng đến đỏ bừng: “Còn nói, bọn họ nguyện ý tới cửa cầu hôn, đã là phá lệ nể mặt… phá lệ ưu… ưu đãi, mong Thiếu trang chủ cùng lão phu nhân nể tình…”

Phó Văn Kiệt cùng lão phu nhân liếc nhau, lạnh lùng nói: “Nếu như vậy xin mời bọn họ trở về. Việc cầu hôn chúng ta không đáp ứng, đồ vật cũng mang đi đi.”

“Không sai! Cho dù là cầu hôn cũng nên hòa hoãn chút, ép gả sao có thể đáp ứng?” Loại sự tình này người trẻ tuổi không khỏi ngắt lời. Vài tên đệ tử phái Thanh Thành bối phận hơi cao, liền hát đệm theo: “Đồ vật mang đi, người cũng không cần tiến vào bái kiến!” “Khinh người quá đáng! Thần quỷ môn quả nhiên không phải là thứ tốt!” “Dân quê mùa nơi biên tái không hiểu lễ tiết, nơi này là địa phương nào cho bọn họ làm càn?”

Đệ tử áo xám kia lại gấp đến liên tục lắc đầu “Hắn…bọn họ nói, việc hôn nhân này nếu đã đưa ra, không phải là việc Đoán kiếm trang chúng ta có thể làm chủ. Thần quỷ môn quyết tâm đã định, trừ phi, trừ phi…”

Một câu chưa hết, dưới đường chúng thanh niên tuổi trẻ đã không thể kiềm chế, mồm năm miệng mười cả giận nói: “Thật là chó lớn gan!” “Liền cho chúng diệt môn, còn dám kiêu ngạo như vậy không?” “Đem bọn họ đuổi ra đi!”

Phó Văn Kiệt đập một cái lên án thư: “Còn dám uy hiếp sao, trừ phi cái gì? Đem bọn họ đuổi đi!”

Bùm một tiếng, đệ tử áo xám quỳ trên mặt đất, thanh âm run rẩy đến lạc giọng:

“Bọn họ nói, trừ phi… trừ phi Thiếu trang chủ cùng lão phu nhân muốn… muốn trong chốn giang hồ từ nay về sau không còn tên Đoán kiếm trang! …”

Thoáng chốc bốn phía tĩnh lặng, người người biến sắc.

Ngay sau đó, giống như bát nước lạnh đổ vào chảo dầu nóng, cả sảnh đường bùng nổ!

“Mẫu thân! Ca ca!” Một bóng người vén rèm nghiêng ngả lảo đảo chạy vào, âm thanh hô: “Ta không gả! Ta mới không cần gả cho cái Thần quỷ môn rách nát kia, mau đuổi bọn họ đi đi!”

Phó lão phu nhân cũng chẳng hiềm người ngoài ở đây, một phen ôm chầm lấy nữ nhi: “Hảo nhi nữ số khổ của ta…”

Đan Siêu đứng dưới sảnh đường hơi có chút ngoài ý muốn, không nghĩ sáng sớm đến cáo từ, thế mà còn có một màn diễn như vậy.

Nhưng việc đến nước này hắn cũng không dễ đi, chỉ thấy chung quanh nghị luận sôi nổi. Quần chúng xúc động phẫn nộ, dưới sảnh đường Phó tiểu thư khóc nháo, lão phu nhân dậm chân, Thiếu trang chủ đầy mặt u sầu than thở, quả thực loạn thành một nồi cháo.

Một người bên cạnh hắn nhẹ giọng nói: “Đoán kiếm trang không dám cự tuyệt!”

Đan Siêu quay đầu lại, chỉ thấy Tạ Vân đứng ở bên cạnh, dưới lớp lụa mỏng thế nhưng có thể thấy một nét cười ý vị trên mặt: “Thần quỷ môn sớm không tới, trễ không tới, ngay lúc Đoán kiếm trang muốn mở miệng gánh vác võ lâm đại hội, lại còn công khai không kiêng nể gì như thế… Hẳn là Đoán kiếm trang có nhược điểm gì mà họ nắm trong tay đi.”

Nói xong y liếc mắt nhìn Đan Siêu, cười hỏi: “Đại sư cảm thấy thế nào?”

Chẳng biết tại sao trong nháy mắt đó, nét cười của y, độ cong khóe môi màu đỏ nhạt của y, lại khiến trong lòng Đan Siêu hơi hơi rung động.

Tạ Vân thu liễm tươi cười: “Đại sư?”

Đan Siêu chợt hoàn hồn.

Tuy rằng thần thái quen thuộc khó hiểu, nhưng thân hình bất đồng, khuôn mặt bất đồng, nhìn kỹ đường nét của cằm cũng thon thả nhu hòa, là… chính mình nhận sai rồi đi.

“… Bần tăng thất lễ.” Đan Siêu gật đầu, khàn khàn nói: “Cô nương nói đúng, bần tăng cũng… cho là như thế.”

Đoán kiếm trang không dám cự tuyệt, điểm ấy không chỉ mình Tạ Vân nhìn ra. Cách đó không xa Phó Tưởng Dung cũng sắc bén mà cảm giác được sự chần chờ của mẫu thân và huynh trưởng, lúc này càng khóc đến lợi hại hơn: “Ta không đi chỗ ăn thịt người kia, ta không đi!” Nàng đẩy lão phu nhân, mắt lưng tròng xoay người lại, hướng về phía Trần Hải Bình kêu lớn: “Biểu ca!”

Trần Hải Bình sửng sốt.

Phó Tưởng Dung khóc ròng nói: “Ta cùng với biểu ca thanh mai trúc mã, qua nhiều năm như vậy tuy rằng người lớn không nói rõ, nhưng biểu ca cũng có thể biết tâm can ta. Biểu ca liền trơ mắt nhìn ta bị gả đến Thần quỷ môn như vậy sao?”

… Đây là lần đầu tiên trong nhiều năm như vậy Phó Tưởng Dung tinh tường thổ lộ ra, vẫn là không ngại bày tỏ trước mặt mọi người, khàn cả giọng, lệ rơi lã chã.

Trần Hải Bình sững sờ một chút, tay nắm chuôi kiếm chậm rãi xiết chặt. Một lúc lâu mới nhẹ nhàng nhắm hai mắt lại.

“Tưởng Dung.”

Thanh âm kia xuyên qua đại đường, mang theo vẻ khàn khàn nghẹn ngào cùng ủ dột khiến cho người ta cảm giác hoàn toàn khác biệt với hắn trước đây …

“Ngươi và ta thanh mai trúc mã, từ nhỏ vô tư. Hôm nay dù có cường địch trước mắt, nhưng nam nhi ba thước thanh phong, nếu trơ mắt nhìn biểu muội của mình nhảy vào hố lửa lại khoanh tay không cứu, ta đây ngay cả nam nhân cũng không đáng làm.”

“Nhưng – tâm tư của ngươi biểu ca lại không thể lĩnh hội.”

“Biểu ca vẫn luôn xem ngươi như muội muội của mình. Nếu ta tiếp nhận tâm tư của ngươi, thì đó chính là cô phụ ngươi.”

Cả sảnh đường nhất thời yên lặng, duy Đan Siêu ngoài ý muốn lắc lắc đầu, nói thật nhỏ:

” Trần đại công tử này, quả thật là nam nhân…”

Ngay sau đó hắn khóe mắt dư quang thoáng nhìn Tạ Vân, đột nhiên sửng sốt.

Tạ Vân nhìn Trần Hải Bình, rồi lại như xuyên qua hắn, thấy được chuyện cũ mờ mịt xa xăm, tưởng như đã chôn vùi tiêu tán trong bão cát đầy trời.

Hồi lâu đáy mắt y dần dần hiện ra một tia trầm mặc, sâu xa thở dài.

“…” Phó Tưởng Dung sắc mặt hết đỏ bừng lại trắng bệch, nước mắt lưng tròng, chợt hét lên bén nhọn: “Lừa đảo! Các ngươi đều là kẻ lừa đảo! Biểu ca rõ ràng là thích ta!”

“Ta mới không cần gả đi, trừ phi ta chết!”

Chỉ nghe trong sảnh tiếng ngọc bội đinh đương loạn nhịp. Phó Tưởng Dung lao mình nhắm một cây cột đá trong góc đại sảnh, chính là trong lòng xúc động phẫn nộ liền muốn tìm chết!

“Tưởng Dung!”

Phó Văn Kiệt đi đứng không tốt, lão phu nhân tuổi già sức yếu, trong phòng rất nhiều người lại hoàn toàn không kịp phản ứng; Đan Siêu thân hình nhanh nhất, đương lúc lắc mình muốn cản lại nàng, đột nhiên chỉ nghe ngoài cửa một tiếng vèo …!

Đan Siêu thốt nhiên dừng lại, nghiêng đầu.

Một cái quang ảnh xuyên qua mọi người, sát vào má hắn bay vút mà qua. Trong giây phút chỉ mành treo chuông liền nghe “Ba” một tiếng giòn vang!

“A!” Phó Tưởng Dung bị đánh trúng mắt cá chân, kêu thảm một tiếng té ngã xuống đất.

Lúc này vật kia mới từ từ rơi xuống. Ánh mắt mọi người nhất tề xúm lại, lập tức đều sợ ngây người.

“Cây…” Có người thất thanh nói: “…Lá cây?”

Lá rụng hoa bay, đều có thể đả thương người. Đây quả thực là điều chỉ được nghe trong truyền thuyết, chưa từng thấy qua công phu!


…,Là người như thế nào?

“Đại tiểu thư tính tình quả là nóng nảy” một thanh âm thiếu niên lạnh như băng rõ ràng từ ngoài cửa vang lên, lười biếng nói: “Nếu thật muốn chết như vậy, gả cho người sau đó lại chậm rãi chết cũng không muộn.”

Mọi người lập tức quay đầu lại, chỉ thấy ngoài cửa chính đường, có hơn mười hắc y nhân mang mặt nạ bằng bạc vây quanh một thiếu niên, đương vượt qua ngạch cửa, công khai mà đi đến.

Thiếu niên kia có khuôn mặt cực kỳ tuấn mỹ, mặt mày sáng sủa, môi mỏng đỏ thắm, thậm chí có chút quá xinh đẹp; nhưng thân hình cũng cực kỳ dũng mãnh. Hắn mặc một thân trang phục ngắn, xuyên qua lớp vải đều có thể nhìn ra cơ bắp rắn chắc trên cánh tay, lưng, bên hông.

Khiến người ta sợ hãi chính là hai điểm.

Thứ nhất người này một đầu tóc ngắn màu đỏ tươi như máu, đối lập với màu da trắng tuyết, quả thực là cực kỳ yêu dị; thứ hai chính là trên lưng hắn, một đôi binh khí trái phải giao nhau – là hai thanh câu trảo (móc sắt) thật lớn.

Mũi câu sáng quắc, hàn quang lòe lòe, đã vậy hắn lại không để trong vỏ mà tùy thân mang theo, tựa hồ tiện tay là có thể rút ra một trảo, đem bụng người ta móc vào tận ruột gan.

“Thần…” Ước chừng qua môt lúc, mới có thanh âm run rẩy từ trong đám người tinh tế truyền đến: “…Thần quỷ môn…”

Thiếu niên dừng lại giữa đại đường, khoanh tay mà đứng, thần sắc nhàn hạ:

“Tại hạ Cảnh Linh thủ tọa đại đệ tử của Thần quỷ môn. Cảnh trong “Cảnh đế truyền chi võ”, Linh trong “Linh man khủng chi long”… Các vị chỉ giáo.”

…Đan Siêu nhìn chằm chằm hơn mười thủ hạ che mặt bên cạnh thiếu niên kia, đồng tử cấp tốc co lại.

Đại nội Thống lĩnh cấm vệ Tạ Vân kia quanh năm không cởi ra mặt nạ trắng bạc, cùng với ngày trước dưới mật đạo nghe được câu kia đồng thời lướt qua trong đầu hắn: “Tạ Thống lĩnh không hổ là từ Ám Môn sát thủ xuất thân…”

“Thái tử đến nay tánh mạng đe dọa, mà ngươi lại khôi phục đến không sai biệt lắm …”

Trong đại sảnh tiếng xì xào khe khẽ không ngừng, trên ghế thủ tọa Phó Văn Kiệt lồng ngực kịch liệt phập phồng, nhìn chằm chằm Cảnh Linh một lúc lâu mới khàn khàn nói: “Cảnh công tử đại giá quang lâm hàn xá, rốt cuộc ý muốn như thế nào?!”

Trong lời nói địch ý tương đối rõ ràng, nhưng Cảnh Linh lại không hề cảm thấy, nhướng một bên lông mày thoải mái nói: “Cầu hôn a.”

“Đoán kiếm trang tuy rằng cơ nghiệp nông cạn, nhưng tốt xấu cũng có trăm năm lịch sử, không dung thứ người khác đến đây giương oai! Nếu Thần quỷ môn nghĩ muốn làm càn, đừng trách Đoán kiếm trang chúng ta hôm nay cũng không lưu cho các ngươi mặt mũi!”

Cảnh Linh cười hỏi: “Cầu hôn cũng coi như làm càn? Vậy cô nương nhà này, chẳng lẽ cả đời không tính toán thành thân?”

Mọi người nhất thời lâm vào dở khóc dở cười.

“Cầu hôn không phải là đề pháp như vậy, Tưởng Dung cũng không thể gả cho bảo địa Thần quỷ môn như vậy!” Lão phu nhân vỗ án muốn mắng, Phó Văn Kiệt lớn tiếng cắt ngang: “Thỉnh Cảnh công tử quay về đi!”

Cảnh Linh sắc mặt đang cười hì hì đột biến, đáy mắt kia đang đầy tà khí, dần dần hiện lên sắc ngoan lệ khiến người ta phát sợ.

“Nếu như… ” hắn chậm rãi nói, “…Ta cứ muốn cầu hôn thì sao?”

Không khí căng thẳng, trong đại sảnh người người nín thở, yên lặng đến một cây kim rơi xuống mặt đất cũng đều nghe thấy.

“Nằm mơ! Ngươi là thứ gì, bổn tiểu thư có chết cũng không gả!”

Ngay tại lúc hết sức chỉ mành treo chuông này, Phó Tưởng Dung đột nhiên bộc phát ra tiếng thét chói tai long trời lở đất, hai mắt đẫm lệ nhìn chung quanh. Đột nhiên thoáng nhìn thấy Đan Siêu tăng y phật châu đứng trong trong đám người, lúc này rống giận: “…bổn tiểu thư tình nguyện gả cho hòa thượng, cũng không gả cho ngươi!”

Đan Siêu: “…?”

Trong đại sảnh một mảnh lặng ngắt như tờ.

Nếu như nói an tĩnh vừa rồi là khẩn trương, thì tình thế hiện tại chính là quỷ dị.

Cảnh Linh theo phương hướng ngón tay Phó Tưởng Dung quay đầu, nguyên bản nghĩ thuận miệng châm chọc vài câu, nhưng ánh mắt cùng Đan Siêu giao nhau, lập tức giống hùng lang ngửi được khí tức đồng loại trong đám đông, bất giác cả người chấn động.

Đan Siêu thân đeo song kiếm, ôm cánh tay mà đứng, mày kiếm sắc bén, ánh mắt thanh minh. Tư thái kia tựa như cự thạch giữa Đại Mạc bị gió cát ma luyện ngàn năm vẫn lừng lững không động, tản ra cảm giác áp bách vô hình mà cường thế, làm người ta bỗng dâng lên một cỗ địch ý lạnh như băng từ trong đáy lòng.

“…” Cảnh Linh thu hồi ánh mắt, lạnh lùng nói: “Đại tiểu thư nói giỡn đi. Tốt xấu cũng được xưng võ lâm đệ nhất mỹ nhân, như thế nào lại đi gả cho một tên hòa thượng.”

Thời điểm nắn nói lời này, hai tay đang chắp sau lưng đã rút về bên cạnh người; ngón trỏ, ngón giữa hơi hơi cong lên, cơ bắp trên cánh tay căng ra.

… Nhưng mà Phó Tưởng Dung không phát hiện.

Phó Tưởng Dung tựa hồ nghĩ đến cái gì, trước mắt sáng ngời: “Ngươi không phải là muốn cưới võ lâm đệ nhất mỹ nhân sao? Tốt lắm!”

Nàng chịu đựng chân đau đứng lên, nghiêng ngả lảo đảo hướng về phía trước. Tất cả mọi người chưa kịp phản ứng nàng muốn làm gì, chỉ thấy lúc này động tác của nàng nhanh nhẹn dị thường, lập tức vọt tới trước mặt Tạ Vân đang đứng trong đám người, xoát một cái, kéo xuống chiếc khăn che mặt của Tạ Vân!

“… đây mới là võ lâm đệ nhất mỹ nhân!”

Phó Tưởng Dung chỉ vào Tạ Vân, khàn cả giọng nói: “Họ Cảnh, ngươi buông tha ta, đi cưới nàng đi!”

Đan Siêu đột nhiên tức giận, ra tay đoạt tấm lụa mỏng trên tay Phó Tưởng Dung: “Ngươi…”

Mọi người đồng loạt quay đầu nhìn. Chỉ thấy đáy mắt Tạ Vân phảng phất có chút ngoài ý muốn, nhưng lại giống như cảm xúc gì cũng đều không có, chỉ nhướng mày nhìn về hướng Cảnh Linh cách đó không xa.

Cảnh Linh ngẩn người.

Đôi mày của hắn chậm rãi nhíu chặt, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào mặt Tạ Vân, như là một đoạn ký ức ngắn khắc sâu đột nhiên từ trong đầu nhảy ra: “Vị …”

Ngay sau đó hắn nheo lại ánh mắt sắc bén như mắt ưng, nhìn chằm chằm vào bả vai, trước ngực cùng xương hông Tạ Vân, hai chữ “…Cô nương” phía sau kia thật lâu không thốt ra.

… Thanh âm của hắn đình lại.