Thần Mộ

Chương 211: Xuất ma

Tử Kim Thần Long sợ đến co rút cổ lại, khẩn trương nhìn lên không trung, thật đúng là mọi thứ đều có vật khắc tinh cả.

"Cái này..." Thần Nam lại một lần nữa đại kinh thất sắc, lưỡng sắc quang cầu bay lên cao không là chuyện ngoài ý của hắn sau tất cả những việc đã phát sinh. Nhưng hắn vạn vạn lần cũng không ngờ được Ngọc Như Ý thần bí cũng có thể tự chủ phi hành, thật làm hắn cảm thấy hết sức bất ngờ.

"Mấy ngàn năm không thấy được ánh mặt trời, nó cũng chưa từng thoát li khỏi cái hồ ngầm trong lòng đất, vì cớ gì mà gần đây nó cứ liên tiếp phát sinh hiện tượng dị thường như vậy? Không lẽ... sau khi nó hấp thu long nguyên đã có đủ lực lượng, hay là... trước đây nó vẫn còn đang ngủ, gần đây mới đang dần dần tỉnh lạiï¼x" Thần Nam trong lòng đầy nghi hoặc.

Lưỡng sắc quang cầu sau khi hình thành Thái Cực Đồ bạo phát ra quang mang vô cùng chói mắt, như một vầng thái dương lơ lửng giữa hư không, sau đó nó nhanh chóng bay đến bao phủ chỗ các vô địch cường giả đang đại chiến, lao thẳng về hướng ngọc thủ chưởng và Hậu Nghệ Cung.

Biến cố kinh nhân này làm cho những vô địch cường giả trên không trung đều cảm thấy kinh ngạc, vạn vạn lần không ngờ đến đột nhiên xuất hiện một thái cực đồ cổ quái như vậy. Tất cả mọi người nhất tề phát lực, hướng về thái cực đồ phách tới, ngay cả trung niên nam tử thần bí sống lại từ trong cổ mộ cũng không ngoại lệ, một quyền bá tuyệt thiên địa đánh mạnh về phía đó.

Làm cho mọi người kinh ngạc chính là ở phía sau, một chùm quang hoa rực rỡ chói mắt xạ thẳng tới, một miếng Ngọc Như Ý trong suốt lấp lánh phát quang mang vạn trượng, hấp nạp mạnh mẽ tất cả lực lượng trên trường đấu, làm mọi lực lượng tiêu thất chỉ trong nháy mắt.

Ai nấy đại kinh, đều lộ xuất vẻ ngẩn ngơ. Ngọc Như Ý không dừng lại, bạo phát ra một chùm quang mang sáng rực chói mắt, bao phủ về phía Thái Cực Đồ. Đồng thời cũng bao phủ cả ngọc thủ chưởng và Hậu Nghệ cung vào trong.


Biến hóa phát sinh trên không trung làm mọi người dưới mặt đất trợn mắt há miệng mà nhìn, ai nấy đều không tài nào ngờ được vào lúc quan đầu này lại xuất hiện tình huống dị thường như vậy. Cuối cùng Thái Cực Đồ và Ngọc Như Ý quấy quanh lẫn nhau, cả hai đều phóng xuất ra hai thứ thần khí, không ngừng quay tròn, bạo phát xuất trận trận ba động khủng bố.

Đến lúc này, các vô địch cao thủ trong trường đấu đều nhất trí nhận ra, Thái Cực Đồ và Ngọc Như Ý chính là pháp bảo của tu đạo giả, đúng là có hai người công lực thông thiên đứng trong bóng tối điều khiển bọn chúng, muốn đoạt lấy đoạt thần vật. Hiện tại hai người bọn họ đang đấu với nhau.

Hỗn chiến lại bạo phát, Thái Cực Đồ và Ngọc Như Ý trong cuộc chiến đấu, không trung quang mang sáng rực, kính khí hùng dũng, mạnh mẽ. Trong trường đấu nam tử thần bí đối kháng với vây công của chúng nhân, không ngừng đánh giá Ngọc Như Ý và Thái Cực Đồ, hai mắt của hắn bạo phát ra hai đạo kì quang.

"Hôm nay đã không còn tiên linh khí, trở thành đại ma. Từ đây tên ta sẽ là đại ma, các người sẽ trở thành vật tế trời cho ta xuất thế! Ách a......" Đại ma ngửa đầu lên trời cuồng hống một tiếng, ánh sáng trong hai mắt của hắn hoàn toàn biến mất, biến thành vô cùng trống rỗng, phảng phất như muốn nuốt chửng cả thế giới này.

"Các người mau chết đi cho ta!"

Một quyền đánh ra, cả thiên địa đều hoảng động, lực lượng cuồng mãnh như sóng thần giận dữ tại cao không hùng dũng bùng phát. Phần đông những vô địch cường giả, không một người nào dám tự nhận mình đủ sức để tiếp một quyền đó. Mọi người tụ tập lại một chỗ, hợp lực tấn công về hướng đại ma.

"Oanh long long!"

Trên cao không sấm chớp lập lòe, vài đạo nhân ảnh bị đánh lộn nhào xuống, một quyền của đại ma làm rất nhiều vô địch cường giả bị đánh bay ra, hai mắt của hắn vô cùng trống rỗng, lạnh lùng quét qua một lượt.

"Ta đã nói rồi, tất cả đều phải chết!"

Huyết kiếm to cỡ bàn tay từ trong tóc của hắn từ từ bay lên, sau đó chiến động kịch liệt. Tại không trung làm dấy lên thao thiên huyết lãng, cuối cùng hóa thành một đạo hồng mang phách trảm về hướng mọi người.

Ai nấy vội vã lùi lại, không một ai dám chống cự, nhưng huyết kiếm đã xuất, nhất định phải nhiễm huyết mới quay về. Long kị sĩ Thụy Lạp chính là người bị nhắm, huyết kiếm thê diễm chỉ trong chớp mắt đã biến lớn gấp vô số lần, hóa thành cự kiếm dài đến ba trượng, áp lực như thái sơn đè xuống.

"Phốc!"

"Ngao hống...!"

Cùng với huyết quang ngập trời, tọa kị thần long của Thụy Lạp bị chém thành hai đoạn, tử thi nặng nề rơi phịch xuống!

Chú rồng của long kị sĩ Thụy Lạp chính là tây phương thần long rất hiếm thấy. Dài gần mười trượng, toàn thân trên dưới ngân quang sáng rực, một thứ ánh sáng rực rỡ chói mắt. Vậy mà chỉ trong chớp mắt, tây phương thần long thần dị này đã hồn lìa khỏi xác, bị người ta khơi khơi chém đứt thành hai đoạn.

Tiếng long hống thê lệ vang vọng thiên địa, đại phiến huyết vũ tuôn trào xuống. Thụy Lạp rất may đã tránh khỏi công kích của đại ma.

Thụy Lạp, nhìn thấy thần long theo mình nhiều năm đã chết, khóe mắt lão muốn rách ra, đau đớn thét lên:"Đại ma, ngày hôm nay ta quyết sống chết với ngươi!" Thụy Lạp tuy đã mất thần long, nhưng tự thân vẫn có thể ngự không phi hành, lão bất kể sống chết xuất hết tiềm lực toàn thân, huy động ngân thương trong tay, sức mạnh như thao thiên hải lãng, lao thẳng về hướng đại ma.

Những vô địch cường giả khác thấy thế cũng vội chớp lấy cơ hội, hướng về phía đại ma mà phát động những công kích mãnh liệt nhất, bằng vào sức lực của từng người, căn bản khó có thể đối kháng với cực đạo cường giả không thuộc về nhân gian giới như thế này.

Nhưng ngay lúc này, trên cao không tiếng sấm bắt đầu vang rền, vô số đạo cự đại thiểm điện phách xuống, hướng đến phía những vô địch cao thủ. Mọi người đại kinh, lực lượng của đại ma vốn đã vượt quá cực hạn của nhân gian giới, dẫn đến thần phạt, khiến cho chúng nhân cân cũng bị vạ lây.

"Oanh long long...!"


Trên cao không tiếng sấm vang rền, khắp nơi đều là điện quang, khắp chốn đều là cự đại thiểm điện, mọi người vội vã vận công kháng lại. Chỉ có đại ma là không chịu ảnh hưởng, hai mắt của hắn vô cùng trống rỗng, thản nhiên nhìn mọi thứ.

Trên mặt đất Tử Kim Thần Long thì thào: "Người này đáng sợ quá, tất cả thần phạt chi lực tập sát số đông cường giả, hắn thì lại có thể tự thân phong ấn thân thể, hòa vào hư không, đáng sợ, đáng sợ!"

Đoan Mộc của Côn Lôn yêu tộc là bình tĩnh nhất, lão biết rằng đại ma trước mắt đơn giản là một kẻ không thể chiến thắng, bắt đầu suy tính đối sách. Lúc này, Ngọc Như Ý cùng Thái Cực Đồ lọt vào tầm mắt của lão, cả vẫn triền nhiễu nhau, phóng xuất quang mang chói sáng vô bỉ, bức những lôi điện đó khó mà đến gần được. Thậm chí có khi vài lôi điện cự đại xâm nhập vào liền bị Ngọc Như Ý vô thanh vô tức hấp thu. Đồng thời, cả hai còn khiến cho ngọc thủ chưởng và Hậu Nghệ cung tụ tập bên cạnh bọn chúng, làm hai thứ thần vật này không ngừng xoay tròn quanh chúng, khó mà thoát li ra được.

Đoan Mộc trong mắt thanh quang chiếu sáng, lão và những người khác đều đã nhận ra rằng Ngọc Như Ý và Thái Cực Đồ đều là pháp bảo của hai kẻ có công lực thông thiên, hiện tại duy chỉ có "hai người" này mới có thể chống lại được đại ma, lão bắt đầu nổi lên chủ ý muốn đuổi sói đi để ăn thịt hổ.

Đoan Mộc há miệng phun ra một đoạn thanh mộc quang mang sáng ngời, ném về phía đại ma, đoạn thanh mộc nguyên bản chỉ dài nửa thước gặp gió nhanh chóng biến lớn lên. Cuối cùng không ngờ hóa thành kình thiên cự mộc dài đến vài chục trượng, thanh diễm thao thiên, nhằm vào đại ác ma đập mạnh.

Không trung chớp giật sấm rền, cự mộc hoành không, cả phiến thiên địa đều kịch liệt chiến động, cự mộc khí thế như thái sơn đè xuống, thao thiên cự lãng trỗi dậy, bao phủ đại ma xuống dưới.

Đại ma hừ lên một tiếng lạnh lùng, xung quanh ma diễm trùng thiên, sau lưng hắn xuất hiện vô số đạo ma ảnh cự đại, như đại sơn cao sừng sững, chạm đến tận chân mây.