Thần Mộ (Tru Ma) - Phần 2

Chương 80: Hấp nạp thần lực

Tu vi của Thần Nam bây giờ đã ngang ngửa lục giai. Giờ hắn lọi dụng Hậu Nghệ cung bắn thần tiễn, không biết mạnh hơn lúc trước bao nhiêu lần.Có thể nói, nếu như Thần Nam có thể tuỳ ý sử dụng Hậu Nghệ cung ở bên ngoài, hắn có thể cười ngạo cả tu luyện giới. Kể cả đối mặt với các lão quái vật ở các huyền giới, cũng không sợ bị rơi xuống hạ phong

Bại cục đã định, Lị Ti Nhã không thể cứu vãn được điều gì. Mặc dù nàng đã thoát khỏi sự trói buộc của cơ thể kia, nhưng đối mặt với Hậu Nghệ cung đáng sợ, với lại nàng chỉ còn nửa mạng, căn bản không thể phản công.

Nàng tập trung sức mạnh toàn thân vào tay phải, một đạo thánh quang mười trượng phát ra, nàng dùng thế lập phách Hoa Sơn (Đứng trên núi Hoa Sơn chém xuống) phát đạo thánh quang đó về phía hỗn độn, muốn phá nội thiên địa thoát ra.

Nhưng chỉ thấy ánh sáng loé lên, mảnh vỡ của thần bí cổ thuẫn hoá thành nửa ngọn thần sơn, dưới sự khống chế của Thần Nam bay lên ngăn cản thánh quang của nàng, làm nỗ lực cuối cùng của nàng trở lên vô ích.

Lúc này Thần Nam trong lòng vô cùng lạnh lùng, căn bản không có ý muốn dừng tay. Mũi tên thứ hai được đặt lên dây cung, Hậu Nghệ cung với hắn dường như huyết nhục tương liên, hoá thành một thể, xuất phát vạn trượng quang mang. Mũi tên màu vàng phát tán ánh sáng thần thánh, năng lượng khổng lồ ba động như sóng cả vỗ bờ, lan toả bốn phía, hỗn độn không gian gần đó liên tục vỡ nát, thanh thế vô cùng kinh người.

Lúc này Thần Nam như một mặt trời rực rõ, toàn thân trên dưới kim quang bao phủ, giống như có một ngọn lửa hùng dũng thiêu đốt xung quanh.

"Giết".

Thần tiễn như cầu vồng, một đạo kim sắc quang mang lạnh lùng bay vụt đi, bạo phát một trần cuồng phong sấm sét. Đối với Lị Ti Nhã, nó giống như tiếng cười của tử thần.

"Phốc"

"Aaa…"

Một tiếng la chết chóc vang lên, kim sắc thần tiễn chớp mắt xuyên qua đầu Lị Ti Nhã, một tiếng kêu thảm thiết làm rung chuyển toàn bộ nội thiên địa.

"Grào.chết chắc rồi!" Tử kim thần long la lớn.

Vào lúc này , Hậu Nghệ cung đột nhiên thoát ra khỏi tay Thần Nam, tự động bay lên, trong quá trình đó, nó nhanh chóng ảo hoá thành một cây thần.

Định địa thần thụ, cành lá xum xuê tươi tốt, lấp lánh từng trận hào quang, nhanh chóng phi lên trên đầu Tị Li Nhã. Những rễ cây như những con rồng uốn khúc nhanh chóng bao phủ lấy nàng. Từng đạo thánh quang từ Lị Ti Nha nhanh chóng chảy về định địa thần thụ.

"Đây là…" Thần Nam há hốc mồm

Tử kim thần long cũng gầm gào ầm ĩ: "Ta ngất mất, thật là quái dị".

Thánh khiết quang huy trên người thiên sứ nhanh chóng cạn kiệt, toàn bộ bị rễ của định địa thần thụ hấp nạp.

"oành"

Lị Ti Nhã sau khi bị định địa thần thủ nhả ra, rơi thẳng xuống đất, chồng lên thi thể của nữ tử bị thánh nhập bên dưới.

Định địa thần thụ từ trên cao lao xuống, "Uỳnh" một tiếng cắm vào trong đất. Cành cây cổ lão, lá cây xanh biếc càng lấp lánh ánh sáng loá mắt. Hơn nữa cả cây đã cao hơn trước, lúc này cao khoảng 4 – 5 mét.

"Grào…trời ơi, đó là cái gì vậy? Thiên sứ chi tâm à? A, ta thích nhât, ta đến đây!". Tử kim thần long nhanh chóng bay đến

Trên một cành của định địa thần thụ, một lấp lánh ánh sáng, một vật hình tròn trong suốt, phát ra ánh sáng rực rỡ nằm trên cành, giống như một quả chín trổ ra. Vật trong suốt đó to bằng trứng chim bồ câu đó, bên trong có một thiên sứ bốn cánh, trong cực giống Lị Ti Nhã, xinh đẹp vô cùng. Một nguồn năng lượng nhẹ nhàng rung động từ đó phát ra.


Tử kim thần long giơ trảo muốn hai, kết quả bị thần thụ mãnh liệt rung động, phát ra một đạo lục quang hất bay nó đi.

"Grào…làm Long đại gia tức chết mất!". Con rồng du côn nhanh chóng quay lại. Chỉ là khi nó lại gần một lần nữa, lại gặp phải giáo huấn giống như thế

"Ta không tin! Cái cây này thành tinh rồi, grào…thứ mà ta thích nhất, đáng ghét!". Tử kim thần long tức giận gào rống ầm ĩ, nhưng cũng không có cách nào.

Thần Nam lúc này đang trầm ngâm suy tư, định địa thần thụ quả không bình thường.

Khi Thần Nam và con rồng du côn xuất hiện lần thứ hai, ba thiên sứ còn lại đang bay lượn khắp không gian. Bọn họ có một cảm giác không hay. Đồng bạn có khả năng đã gặp bất trắc, nếu không vì sao lâu thế mà chưa lộ diện.

"Grào…ba con chim ngu ngốc, Long đại gia ta ở đây này". Tử kim thần long tại cửa của nội thiên địa thò cái đầu rồng to tướng của mình ra.

"Con giun to xác đê tiện kia, ngươi làm gì Lị Ti Nhã rồi, mau thả cô ta ra", Một nam thiên sứ hét lớn

"Đáng ghét, Long đại gia ta ghét nhất người khác gọi ta là con giun. Ba con chim ngu ngốc kia nghe cho rõ đây. Năm xưa bất kể là lũ thần tiên của Đông phương hoặc là bọn người chim không hiểu nhân tình thế thái của Tây phương đều đối với ta ba phần lễ độ. Đặc biệt tại Tây phương, trước giờ chưa một ai đối với Tây phương bất bại ta vô lễ. Ta thề sẽ làm cho các người tan xác".

Lúc này, bên trong tiểu thế giới quang mang lấp lánh, thi thể nữ tử bị thánh nhập cùng thiên sứ bốn cánh Lị Ti Nhã bị đồng thời ném ra phía ba thiên sứ kia. Ba thiên sứ đại kinh thất sắc, lần lượt hô lớn.

"Không, không thể nào".

"Lị Ti Nhã…không ngờ bị các ngươi giết chết!"

"Quá độc ác, nhân loại đê tiện, con giun to xác đê tiện".

Vị nữ thiên sứ nhanh chóng hạ xuống, đỡ lấy thi thể đang rơi xuống của Lị Thi Nhã, nhưng lại để mặc thi thể của nữ tử kia tiếp tục rơi xuống.

Từ trong nội thiên địa, Thần Nam lạnh lùng cười nói: "Đó chính là phong cách của thần linh nhân từ ở trên cao đó sao? Người bị thánh nhập kia lúc sống khẳng định là một tín đồ cuồng nhiệt của các người. Thế mà giờ thi thể của người ta bị các ngươi bỏ mặc như vậy, có lẽ giờ đã thành một thi thể nát vụn. Bọn người chim các ngươi tự nhận là cao nhân nhất đẳng, quả là cao thượng".

"Nhân loại đê tiện, ta phải giết ngươi".

Vị nữ thiên sứ đó muốn lao về phía Thần Nam, nhưng bị hai nam thiên sứ ngăn cản

"Lôi Lệ bình tĩnh, không được để hắn chọc tức. Hắn muốn chọc giận muội, dụ muội tiến vào nội thiên địa của hắn, dùng cách đã hại Li Ti Nhã để giết muội".

"Độc ác! Nhân loại đê tiện, thật là vô sỉ"

"Ha ha…ba tên người chim bọn ngươi, thật là nhát như cáy. Đối mặt với một ngũ giai tu luyện giả như ta không ngờ lại có bộ dạng sợ hãi như thế.

"
Grào…ba con chim ngu ngốc, Long đại gia ở đây, các ngươi đến mà giết" Tử kim thần long làm bộ sợ hãi, cực độ vô sỉ khóc lóc.

Nhìn thấy một người một rồng cuồng ngạo như vậy, kiểu gây sự đó làm cho ba trung cấp thiên sứ đều điên lên. Dưới con mắt của bọn họ, phàm nhân của nhân gian giới đều phải cung phụng bọn họ. Vậy mà bây giờ lại bị sỉ nhục như vậy, thực là không thể tưởng tượng, làm cho bọn họ phát điên lên.

Ba thiên sứ đưa mắt nhìn nhau, sau đó nắm tay nhau cùng lao về phía tiểu thế giới.

Thần Nam vội vàng lắc người, lưu lại trong không gian vào đạo tàn ảnh của cửa không gian tránh né. Sau đó đóng nội thiên địa lại. Hắn tin tưởng rằng hắn có thể tiêu diệt thiên sứ bốn cánh trong tiểu thế giới. Nhưng nếu như 3 người cùng tiến vào, hắn sợ nội thiên địa sẽ bị phá vỡ.

Nửa tiếng sau, Thần Nam lại khai mở thông đạo với bên ngoài. Ba thiên sứ lập tức tay nắm tay, từ phía xa lao tới. Bất đắc dĩ, Thần Nam lại bế quan lần nữa.

"Grào…cứ thế này không phải là cách, ba người chắc chắn cùng tiến cùng lùi, hơn như giống như lũ chó nhà theo đuôi chúng ta mãi".

"
À, thực là có chút phiền phức. Đại cừu đã kết, bọn chúng nhất định không chịu bỏ qua cho chúng ta. Chỉ có tiêu diệt hết bọn chúng, mới có thể đảm bảo sự an toàn sau này của chúng ta".

"
Làm thế nào bây giờ, dù sao ba tên khốn đó cũng có danh là thần linh, ba con chim ngốc đó hợp sức với nhau, chúng ta thật không có cách nào".

"
À, cũng không phải không có cách, chúng ta không đánh được, có thể tìm người đánh miễn phí mà".

"
Ai?".

"
Còn có thể là ai, đương nhiên là lão quỷ đã giúp chúng ta đại náo Đỗ gia huyền giới. Ba tên thiên sứ cũng đã từng nói trên người chúng ta có khí tức tà ác, bọn họ chẳng phải là muốn tiêu diệt các tu luyện giả tàn ác hay sao? vậy ta sẽ tặng cho bọn chúng một phần đại lễ".

"
Grào…ý kiến hay! Ha ha…".

Tử kim thần long mang theo Thần Nam đột nhiên xuất hiện giữa không trung, ba thiên sứ sau khi phát hiện liền lập tức phi tới nhanh như chớp. Ngoài dự liệu của bọn họ, lần này một người một rồng không trốn vào nội thiên địa. Con rồng du côn giống như một tia chớp, bay về phía Đông Nam.

Ba thiên sứ vui mừng, lập tức đuổi theo phía sau. Bọn họ đương nhiên không biết, hướng đó chính là hướng Phong Đô sơn. Con rồng du côn giờ đã gần đạt lục giai, tốc độ phi hành nhanh như chớp. Hiện giờ trên thế gian, thực không có ai có thể sánh được với tốc độ của nó.

Phong Đô sơn lạnh lẽo vô cùng, mây buồn bao phủ. Ở đây sung mãn một cỗ âm khí bốc lên tận trời. Ba thiên sứ đuổi đến đây lập tức cảm giác bất an. Bọn họ vô cùng mẫn cảm và căm ghét loại khí tức tà ác như thế này.

"Tên nhân loại đê tiện đó không ngờ đúng là tà ác tu luyện giả, thật là đáng chết" Nữ thiên sứ tức giận nói.

"
Grào…ba tên người chim bọn ngươi thật là một lũ theo đuôi, vì sao cứ muốn ở phía sau đít ta hít khói vậy?". Con rồng du côn cố ý chọc tức ba thiên sứ cao ngạo.

Quả nhiên, ba người tức giận, tốc độ tăng lên, lao về phía trước.

Rất nhanh đã đến ngọn quỷ phóng thứ 7, Tử kim thần long mặc dù có chút sợ hãi, nhưng vẫn cắm đầu chở theo Thần Nam, tiến vào bạch cốt điện, đột nhập huyền giới của Cản Thi phái. Ba thiên sứ cảm giác có chút không ổn, nhưng vẫn đuổi theo.

"Grào, lão quỷ già đáng chết, Long đại gia ta về rồi…" vừa tiến vào, Tử kim thần long lập tức gào rống ầm ĩ

Nghe thấy tiếng gầm của con rồng du côn, Tổ Thi vương trong huyền giới chút nữa thì tức chết đi được. Con rồng lưu manh bên ngoài còn định coi nơi này thành nhà của nó, lại còn dám quay lại gây chuyện, thật là làm cho lão không thể chịu đựng được nữa.