Thần Đang Nhìn Ngươi Đấy!

CHƯƠNG 36

Docsach24.com

hần đang nhìn ngươi đấy.”

Dung Nhan lại lẩm bẩm khẽ đọc một lần nữa, sau đó bất lực lắc đầu. Cô nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ. Trọn cả một ngày, cô và Mã Đạt trốn ở căn phòng nhỏ này, nghiên cứu đi, nghiên cứu lại 5 chữ Chu Tử Toàn để lại trước khi chết. Có lẽ, 5 chữ này vô cùng quan trọng đối với hồn ma đang ẩn nấp trong bóng tối kia.

Họ vừa mới ăn tối xong. Một tiếng trước, Dung Nhan đeo kính râm, cặp tóc lên, lại còn chùm thêm một chiếc khăn dày, thận trọng bước ra khỏi căn phòng nhỏ, đến quán ăn bên đường mua về hai hộp cơm. Bữa trưa cũng vậy, họ như những con chuột sống trong hang, chỉ lúc đói mới băng qua hiểm nguy chui ra khỏi hang, và còn để tránh sự phát hiện của lũ mèo đầy cảnh giác kia.

Mã Đạt uể oải xếp hai vỏ hộp xốp lại, sau đó ngồi trên giường, trong cái không gian nhỏ hẹp này, không đứng thì là nằm, hoặc không nằm thì ngồi bên cửa sổ nhìn ra mảnh trời bé tý ở bên ngoài. Bây giờ anh mới bắt đầu hiểu tại sao con chim anh nuôi lại cất tiếng kêu phiền não đến vậy, bởi vì lúc này anh đã thấm thía được thế nào có nghĩa là một cái lồng.

“Dung Nhan, em đừng lẩm bẩm nữa.” Anh bò đến bên cạnh Dung Nhan, ghé vào tai cô nói: “Từ lúc nghe câu nói này, anh hầu như không lúc nào không bị nó dày vò. Đã bao ngày trôi qua, anh đã vắt hết trí não rồi, phân tích đi phân tích lại 5 chữ này nhưng rốt cuộc cũng chẳng lần ra được chút đầu mối nào. Có lẽ, chúng ta sẽ chẳng bao giờ giải được câu đố này đâu.”

“Nhưng thứ mà hồn ma cần chính là câu nói này.”

Mã Đạt lại nhớ đến cú điện thoại đáng sợ đêm ấy: “Mày đã lấy đi thứ không phải là của mày.”

Anh không còn nghi ngờ gì nữa, đây đúng là tiếng nói được vang lên từ địa ngục.

“Hay là câu nói này thực ra chẳng có ý nghĩa thực tế gì cả. Chỉ là chút hối hận của Chu Tử Toàn trước khi chết, sự bộc lộ thế giới nội tâm hoặc đây là một lời cảnh cáo với anh chăng?” Mã Đạt đang nghĩ đến mọi khả năng.

“Thế tại sao hồn ma lại cứ quấn lấy anh không rời?” Dung Nhan lắc đầu nói, “Hồn ma muốn tìm ở chồng em một thứ gì đó. Thứ này không chỉ quan trọng đối với chồng em mà còn rất quan trọng với người hay hồn ma trong bóng tối kia. Hồn ma trước sau cứ quấn lấy anh, điều đó chứng tỏ chúng vẫn chưa có được thứ đó, chúng hiểu rằng thứ đó trước khi chết chồng em đã giao cho anh. Chỉ có điều là hồn ma có lẽ không biết rằng thứ đó chẳng qua chỉ là một câu nói không thể hiểu nổi.”

“Nếu thế tại sao hồn ma đó không bắt anh lại rồi trực tiếp móc thứ đó ở trong mồm anh ra?”

“Có thể chúng sợ rằng nếu làm như thế thì chẳng ai có thể lấy được thứ đó.”

Mã Đạt gật đầu: “Đúng, nếu như anh chết đi sẽ chẳng ai biết được điều bí mật đó.”

Bỗng nhiên, anh nhìn vào mắt Dung Nhan nói: “Nhưng bây giờ, em cũng đã biết rồi.”

“Anh sợ rồi à?”

“Không.”

Mã Đạt vội lắc đầu ngay lập tức, “Bây giờ trên thế giới này, anh chỉ tin mỗi mình em thôi. Bởi vì…thần đang nhìn ngươi đấy.”

“Thần đang nhìn anh, thần cũng đang nhìn em, thần đang nhìn từng người trên thế giời này.”

Mã Đạt bỗng nhiên nói: “Có lẽ, câu nói ấy là chồng em tự nói với mình chăng?”

“Bởi vì anh ấy đã nẫng một khoản tiền kếch xù của công ty và nhà nước, em nghĩ anh sớm đã đoán ra được điều đó, đừng nên vì thế mà ngạc nhiên,”

“Đúng thế, ma quỷ chỉ tìm kẻ có tội mà thôi.”

Dung Nhan bình thản nói: “Có lẽ cái mà ma quỷ đang tìm chính là số tiền bẩn thỉu này. Giống như kho báu trong ngàn lẻ một đêm ấy, nếu nó đã mê hoặc được nhiều người thì nó cũng có thể mê hoặc được cả ma quỷ.”

“Nghìn lẻ một đêm?” Mã Đạt bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, anh vò đầu hỏi: “Alibaba làm thế nào để mở được kho báu của 40 tên cướp nhỉ?”

Dung Nhan thấy ngạc nhiên, cô cảm thấy lúc này Mã Đạt như một đứa trẻ, cô khẽ nói nhỏ: “Vừng ơi mở cửa.”

“Vừng ơi mở cửa...”

Mã Đạt khẽ nhắc lại câu nói đó, đồng thời, trên môi lại mấp máp lẩm nhẩm “Thần đang nhìn ngươi đấy.”

“Anh đang nghĩ gì thế?”.

“Anh đang nghĩ: “Vừng ơi mở cửa” thực ra là mật mã để vào được kho báu, muốn tìm được báu vật thì buộc phải nắm được mật mã này.” Sau đó anh lại nghĩ một lát rồi nói tiếp: “Cũng giống như vậy, nếu muốn tìm thấy vật quan trọng mà chồng em để lại thì bắt buộc phải có được câu “Thần đang nhìn ngươi đấy.”

“Ý của anh là “Thần đang nhìn ngươi đấy” trên thực tế là một câu mật mã à?” Dung Nhan trợn tròn mắt hỏi.

Mã Đạt gật đầu, mặc dù đây chỉ là một giả thiết, nhưng anh rất tin vào điều đó: “Anh nghĩ chỉ có khả năng này. Hồn ma giết chết chồng em nhất định phải tìm được câu nói này. Nhưng chồng em trước khi chết đã đem câu nói này nói cho một người ngoài cuộc là anh biết, từ đó anh cũng bị kéo vào.”

“Có thể trước khi chết anh ấy không muốn để đống tiền kia biến thành đống giấy lộn.”

Mã Đạt nói: “Được rồi, cho dù là anh ta xuất phát từ động cơ nào đi nữa, nhưng nói tóm lại trước khi chết đã nói mật mã mở kho báu cho anh.”

“Thần đang nhìn ngươi đấy? Năm chữ này rốt cuộc thay thế cho mật mã gì?”

“Bây giờ chúng ta hãy cũng giải mật mã nào.”

Anh lấy ra một tờ giấy, viết lên đó 5 chữ: “Thần đang nhìn ngươi đấy.” Anh chăm chú quan sát từng chữ một, xem rất lâu, hy vọng có thể tìm ra điều gì đó từ những nét chữ. Anh quan sát rất lâu nhưng chỉ cảm thấy 5 chữ Hán này như đang bay lên từ trên mặt giấy, chẳng tìm ra được điều gì.

Mã Đạt nghĩ, chữ Hán về bản chất là một loại mật mã biểu đạt thông tin, thông qua hình thức tượng hình để thể hiện ý nghĩa, nó khác với chữ La Tinh của phương Tây là dùng chữ cái để biểu đạt ngữ âm. Có lẽ, bản thân mỗi chữ Hán đều là một câu đố ẩn chứa những bí mật của con người và thiên nhiên, cho nên, tương truyền sau khi chữ Hán được sáng tạo ra đến quỷ thần cũng phải khóc, bởi vì loài người có thể thông qua chữ Hán để khám phá những bí mật của giới tự nhiên.

Đến cuối cùng, Mã Đạt vẫn phải lắc đầu, anh chỉ cảm thấy đầu mình căng lên như sắp nổ tung còn chẳng thấy bóng dáng của câu mật mã đó. Anh thở dài rồi vò tờ giấy lại, ném xuống dưới đất. Trên đất lúc này đã có khoảng mười mấy tờ giấy bị vo tròn như vậy, chất thành một đống giấy lộn.

“Anh đừng lo lắng quá, số mệnh sẽ không bỏ rơi anh đâu.” Dung Nhan an ủi anh.

Nhưng Mã Đạt lại cảm thấy ngày càng buồn ngủ, anh dần dần nằm xuống, gối đầu lên đùi cô.

Dung Nhan cứ thế ngắm Mã Đạt như ngắm nhìn đứa con tương lai của mình. Cô dịu dàng nói: “Mã Đạt, trông anh lúc này rất đáng yêu.”

“Anh chỉ muốn được mãi mãi nằm trên đùi em.” Mã Đạt cười nói.

“Anh sẽ được mà.”

Mã Đạt ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Dung Nhan: “Em hãy hứa với anh, đợi cơn hoạn nạn này qua đi, chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau nhé.”

“Vâng, em hứa với anh. Nếu như cả hai chúng ta đều còn sống đến lúc đó.”

“Sao em lại nói những câu nghe bi thảm thế?”

“Em không biết…em không biết ngày mai sẽ có chuyện gì xảy ra.” Cô hơi run rẩy.

“Dung Nhan, em đừng lo lắng nhé.” Mã Đạt đưa tay lên vuốt tóc cô, “Lúc này anh chỉ muốn trốn cả quãng đời còn lại trong căn phòng nhỏ này, ngày ngày ngắm nhìn đôi mắt em, không ai đến quấy rầy chúng ta, như thể trên địa cầu này chỉ có hai người, em và anh.”

“Adam và Eva sao?”

“Adam và Eva bị truy nã.” Mã Đạt nói một câu tự chế nhạo mình. “Em biết không? Anh càng ngày càng thích căn phòng này. Trong phòng có mùi thơm của em. Mùi thơm làm anh ngất ngây. Lúc ở ngôi biệt thự nhà Chu Tử Toàn, anh không ngửi thấy mùi đó.”

“Thật sao? Em cũng thích căn phòng nhỏ này. Sau khi em lấy Chu Tử Toàn, thể xác của em ở bán đảo Hoa Viên nhưng linh hồn em thì vẫn lưu lại nơi này.”

Mã Đạt khẽ nói: “Còn em cũng đã khiến linh hồn anh lưu lại nơi đây.”

 

“Ghi lại thời gian thẩm vấn.”

“20h55’.” Trịnh Trọng trả lời. Ngồi trước mặt Diệp Tiêu và Trịnh Trọng lúc này là nghi phạm đã hơn 60 tuổi, Trương Đại Hứa. Đây là phòng thẩm vấn của cục cảnh sát, ánh đèn sáng trắng chiếu rõ khuôn mặt tái mét và đầy lo lắng của Trương Đại Hứa.

“Bây giờ chính thức bắt đầu, chú ý ghi biên bản.” Diệp Tiêu nói với Trịnh Trọng, sau đó nhìn thẳng vào Trương Đại Hứa. Anh nhìn vào đôi mắt bất an của Trương Đại Hứa nói: “Trương Đại Hứa, ông đã có tuổi rồi, vậy sao không thấy có người thân?”

Ông lão nghĩ ngợi một lúc, dừng lại rất lâu mới nói: “Tôi chưa bao giờ kết hôn.”

Trịnh Trọng khinh bỉ nhìn vào đôi mắt nghi phạm, ở phòng thẩm vấn, nghi phạm vẫn thường kéo dài thời gian để trả lời câu hỏi.

“Vì sao ông chưa kết hôn?”  Diệp Tiêu hỏi.

“Tôi ghét phụ nữ.”

“Tại sao vậy?”

“Chẳng tại sao cả.”

Diệp Tiêu dừng lại một lúc rồi bất ngờ hỏi: “Ông giải thích thế nào về hai bộ hài cốt dưới đường hầm?”

“Tôi không biết.”

“Chúng tôi đã xét nghiệm hai bộ hài cốt đó và có thể chứng thực được hai bộ hài cốt đó chính là của Chung Vệ Quốc và Tiền Lệ Quyên.”

“Ừm, vậy hóa ra không phải là họ bị mất tích mà trốn xuống đường hầm để tự sát à.”

Trịnh Trọng vừa ghi biên bản vừa ngẩng đầu lên nói: “Ông thật đúng là không có liêm sỉ.”

“Cậu thanh niên trẻ, cậu không nên nói thế với người già.” Trương Đại Hứa nói với Trịnh Trọng.

Diệp Tiêu quay sang lườm Trịnh Trọng với ý nhắc nhở, sau đó nói với Trương Đại Hứa: “Xin lỗi ông, cậu ấy có hơi quá khích.” Nhưng chỉ sau đó vài giây, Diệp Tiêu lớn tiếng nói: “Giơ tay phải lên.”

Mặt Trương Đại Hứa lập tức biến sắc, ông ta chỉ để hai tay lên đầu gối, ấp a ấp úng nói: “Sao lại thế?”

“Giơ tay phải lên.” Trịnh Trọng cũng lớn tiếng nói.

Cuối cùng, Trương Đại Hứa run rẩy giơ tay phải lên. Quả nhiên không nằm ngoài dự đoán của Diệp Tiêu, ngón giữa trên bàn tay phải bị thiếu mất một đốt trên cùng.

Đây chính là chứng cứ phạm tội.

“Chính là ông.” Trịnh Trọng lớn tiếng nói, giọng anh nói to vang đến nỗi làm rung cả chiếc ghế. Có vẻ anh qua tức giận bởi tội ác đã được chôn sâu dưới lòng đất hơn 30 năm qua.

Sắc mặt Trương Đại Hứa trắng nhợt, tinh thần kháng cự của ông đã hoàn toàn sụp đổ, ông run rẩy nói: “Các cậu đã tìm thấy đốt ngón tay cảu tôi trong mồm cô ấy phải không?”

“Phải.” Trịnh Trọng nhìn ông lão trước mặt lúc này đã gần như bị tê liệt, nói: “Tiền Lệ Quyên trước khi bị ngươi giết chết đã dùng răng để lưu lại chứng cứ quan trọng nhất. Có đúng không?”

Ông lão chỉ còn biết gật đầu, nói: “Sau khi giết bà ấy, tôi đã tìm mọi cách để mở miệng bà ấy ra, nhưng răng bà ấy nghiến rất chặt, không thể cậy ra được. Không ngờ rằng, sau hơn 30 năm sau, đốt ngón tay bị đứt của tôi lại bị các cậu tìm thấy.”

“Tôi đã xem lại hồ sơ vụ án, năm ấy ông đã khai là đốt ngón tay ấy của ông trong một lần thái rau do bất cẩn nên bị dao cắt phải. Nhưng vì không tìm thấy thi thể cho nên không thể định tội cho ông. Nhưng lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt, ông không thể trốn tội mãi được.”

“Những khúc xương quả nhiên là biết nói.” Trịnh Trọng nhớ đến cuốn tiểu thuyết bán chạy của nữ pháp y nổi tiếng người Mỹ.

Diệp Tiêu lạnh lùng nói với Trương Đại Hứa: “Vậy bây giờ ông hãy kể lại toàn bộ quá trình phạm tội của mình.”

“Hơn 30 năm, tôi đã giấu bí mật này được hơn 30 năm. Cơn ác mộng của tôi cuối cùng cũng đã đến. Hơn 30 năm qua, hai linh hồn đó vẫn lẩn khuất trong căn nhà, bọn họ không sớm thì muộn cũng sẽ báo thù tôi.”

“Đấy chính là thứ mà ông vẫn kể là ngôi nhà đó có ma đó à?”

Ông lão bỗng nhiên trở nên vô cùng nghiêm túc nói: “Tôi không nói dối các cậu đâu, hơn 30 năm qua, căn nhà này luôn bị ma ám. Những người sống ở đó đều luôn bất ổn về tinh thần.”

“Thế còn câu chuyện đáng sợ về đôi vợ chồng bị giết hại mà ông đã kể cho tôi nghe đó thì sao?”

“Đó là tôi tự bịa ra, tôi không có ý định đánh lừa người khác, mà là đang tự dối mình, tôi muốn giữ câu chuyện đó ở trong lòng mình để thay cho cái cảnh đẫm máu hơn 30 năm trước. Mấy năm gần đây, tôi đều kể câu chuyện này cho những người đến thuê nhà nghe, thực tế là kể cho chính mình. Thế nhưng tôi đã không tài nào quên được tất cả những sự việc xảy ra đêm ấy.” Ông lão thở dài: “Tôi biết ngày hôm nay sớm muộn gì cũng đến. 2 cái hồn ma kia sẽ dẫn các anh đến trước mặt tôi.”

“Thôi ông đừng có dài dòng nữa, mau nói đi.” Trịnh Trọng giục.

Ông lão gật đầu nói: “Đấy không phải là sai lầm của tôi, là do cô ấy quá đẹp.”

Trịnh Trọng thầm chửi trong bụng, chẳng nhẻ lại là lỗi vì Tiền Lệ Quyên quá đẹp? Đây đúng là thứ logic của bọn lưu manh.

Trương Đại Hứa nói tiếp: “Các cậu cũng đã đoán ra, tôi đã bị sắc đẹp của Tiền Lệ Quyên mê hoặc, các cậu sẽ khó mà tưởng tượng được bà ấy đẹp như thế nào đâu. MỖi lần nhìn thấy bà ấy, tôi đều không thể khống chế nổi bản thân, thậm chí chì với giọng nói của bà ấy thôi cũng đủ làm tôi thần hồn điên đảo. Tôi không hề muốn làm hại bà ấy, tôi chỉ muốn có được bà ấy, làm cho bà ấy hạnh phúc. Nhưng thằng cha Chung Vệ Quốc chết tiệt kia đã cản trở tôi. Hắn ta là một diễn viên, một thằng chẳng ra gì. Hắn ta không hề xứng làm chồng của Tiền Lệ Quyên. Thằng cha khốn nạn đó mặc dù bị phê bình do diễn kịch phản cách mạng nhưng Tiền Lệ Quyên vẫn bênh hắn. Nếu Tiền Lệ Quyên bỏ hắn lấy tôi thì cuộc sống của bà ấy sẽ tốt hơn rất nhiều. Tôi đã đặt vấn đề này với bà ấy, nhưng bà ấy lại đi nói với Chung Vệ Quốc, kết quả là thằng khốn đó nện cho tôi một trận.Tôi thù hắn, tôi  căm hắn tới tận xương tủy, thế là vào cái đêm mưa to bão lớn ấy, tôi đã lặng lẽ chui vào nhà họ.”

Nhưng, đột nhiên ông ta dừng lại. Trịnh Trọng giục: “Nói tiếp đi.”

Trong mắt ông lão bỗng lộ ra ánh nhìn hung ác, nhưng vẫn hưng phấn kề tiếp: “Tôi và Chung Vệ Quốc đã đánh nhau. Lần này tôi đã chuẩn bị sẵn vũ khí để phòng thân, đó là quả tạ tay nặng 10 cân. Tôi dùng quả tạ nện mạnh vào đầu Chung Vệ Quốc, và như thế tôi đã kết liễu đời hắn. Vô cùng sung sướng. Nhưng Tiền Lệ Quyên đứng bên cạnh đã chứng kiến tất cả. Lúc đầu bà ấy sợ điếng người, sau đó thì nổi điên lên xông vào liều chết với tôi. Nhưng tôi nhanh chóng khống chế được bà ấy, bà ấy vùng vẫy, giãy giụa trước mặt tôi. Nhưng tôi không thể thương hại bà ấy được, tôi dứt khoát phải chiếm được bà ấy. Nhưng bà ấy cứ lấy hết sức mà gào, tiếng kêu gào của bà có thể sẽ đánh thức mọi người trong khu nhà dậy. Vì thế tôi liền lấy tay bịt miệng bà ta lại, không cho tiếng kêu phát ra ngoài. Nhưng bà ấy vẫn tiếp tục giãy giụa, đấu tranh, kết quả là một ngón tay của tôi đã bị trơn lọt vào mồm bà ấy. Bà ta như bị lên cơn điên, cắn ngay cho tôi một phát khiến tôi đau điếng người. Tôi bỗng thấy đầu mình choáng váng, tôi giơ quả tạ vẫn còn dính đầy máu, nện thẳng vào đầu bà ta.Tôi không ngờ bà ấy lại chết ngay tại chỗ, nhưng cùng lúc ấy răng của bà ấy đã cắn đứt ngón tay tôi, không thể nào cậy miệng bà lấy ra được, và thế là tôi đã mãi mãi mất đi một đốt ngón tay.”

“Thế ông làm thế nào để đưa hai cái xác xuống đường hầm?”

“Lúc đó tôi đau tới mức ngất đi, nhưng đầu óc tôi lập tức tỉnh táo lại. Trong phòng có hai xác chết, nếu bị cảnh sát bắt, tôi nhất định sẽ bị xử bắn. Lúc đó tôi nghĩ ngay đến căn hầm và đường hầm. Tôi lớn lên torng ngôi nhà này, lúc hơn mười tuổi, một lần chơi ngoài vườn hoa, tôi đã tìm thấy cửa hầm, thế là tôi men theo đường hầm bò đến trong hầm, phát hiện ra bí mật dưới lòng đất của ngôi nhà. Đêm ấy tôi đã tìm thấy cửa vào hầm ở dưới gầm tủ bếp trong nhà. Sau đó tôi cố gắng chịu đựng sự đau đớn ở ngón tay, vác hai cái xác xuống đường hầm, sau đó dựa vào trí nhớ mà tìm ra được đường hầm và bỏ xác hai người bọn họ dưới ấy.

Ngoài tôi ra, không ai biết về đường hầm này, tôi nghĩ như thế là chắc chắn trăm phần trăm. Trở lại căn phòng của họ, tôi lau sạch vết máu, sắp xếp lại đồ đạc, làm giống như không hề có việc gì xảy ra.”

“Và như thế là ông đã hoàn toàn che giấu được tội ác của mình.”

“Đúng thế.” Trương Đại Hứa cúi gục đầu xuống, một lúc sau, hình như ông nhớ ra điều gì, vội ngẩng đầu lên nói: “Nhưng vẫn còn một việc nữa tôi muốn kể cho các cậu.”

“Vẫn còn à? Là việc gì?”

“Vào đêm hôm tôi giết họ, ngoài 3 người chúng tôi, Chung Vệ Quốc, Tiền Lệ Quyên và tôi, trong phòng còn có người khác nữa...”

Diệp Tiêu trợn tròn mắt ngạc nhiên.

 

22h45’

Hôm qua, sau khi tiễn người anh họ Mã Đạt của mình, lòng dạ Tiểu Lục rối bời. Cô không biết mình có nên giúp đỡ anh không, hình như anh ấy đang mắc vào chuyện gì đó rất phức tạp, liên quan đến pháp luật. Nhưng cô luôn tin tưởng Mã Đạt, cô tin anh không phải loại người như thế, cô cũng biết Mã Đạt gặp phải chuyện gì đều tự mình cáng đáng. Anh ấy là người hiền lành, rất dễ bị người ta lợi dụng và cũng là người dễ bị người khác hiểu lầm.

Tuy chuyện của người anh họ làm Tiểu Lục cảm thấy lo lắng nhưng lúc này cô đang có chút phấn khích, bởi vì người đàn ông cô yêu sắp đến. Họ hẹn nhau ở một quán cà phê vắng người qua lại, Tiểu Lục đến sớm hơn nửa tiếng. Hôm nay cô còn cố tình trang điểm nhẹ, suy cho cùng thì phái nữ vẫn luôn thích làm đẹp mà.

Nghĩ đến đây cô tự cười một mình, có lẽ cô không thể sống thiếu người đàn ông kia được nữa rồi. Cô đưa tay ra nhẩm tính, từ lần đầu tiên, tính từ lần anh khoác lên người cô chiếc áo khoác cho tới nay họ đã gặp nhau 7 lần. Mỗi lần gặp lại làm cho Tiểu Lục càng thấy yêu anh hơn. Tiểu Lục thấy không chỉ đôi mắt anh, mà đôi môi, chiếc cằm của anh đều toát lên vẻ đẹp rất đàn ông. Những người đàn ông như vậy ngày nay vô cùng hiếm hoi. Mỗi lần họ hẹn gặp đều vào buổi tối, có đôi lần còn kéo đến tận nữa đêm, nhưng điều đó đối với Tiểu Lục là chuyện bình thường, vì cô vốn là người thích thức đêm. Có lần họ đang đi trên con đường nhỏ lúc đêm khuya thì nhìn thấy phía bên kia đường có mấy tên lưu manh đang trấn lột nữ sinh viên về muộn, anh lập tức xông sang đường, dùng thế võ của cảnh sát vũ trang khống chế cả 3 tên, thời gian vỏn vẹn chỉ có mười mấy giây. Tiểu Lục cứ thế đứng đần ra quan sát, sau khi anh một mình còng tay cả 3 tên lưu manh đem đến đồn cảnh sát, Tiểu Lục vỗ tay ca ngợi anh hết mình nhưng mắt thì ướt nhèm. Cô vốn là người dễ xúc động, nhất là khi được tận mắt chứng kiến cử chỉ nghĩa hiệp như thế.

Đã 11h rồi, trong quán cà phê nhỏ rất ít người, toàn là những người nhàn hạ, giải khuây bằng cách ngồi ở quán cả đêm. Trong quán đang phát một bài hát nhẹ nhàng du dương. Tiểu Lục vừa nghe nhạc, vừa nằm bò trên bàn đợi người đàn ông đó.

Cuối cùng, anh đã đến.

Nhìn khuôn mặt Ken Takakura, Tiểu Lục lập tức đưa tay ra làm dấu. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, mỉm cười, trên khuôn mặt nghiêm nghị của anh hiện lên những nét dịu dàng, anh nói với vẻ hối lỗi: “Xin lỗi em, anh đến muộn.”

“Không, là do em đến sớm.” Tiểu Lục mỉm cười, chỉ tay vào đồng hồ nói: “Sao hôm nay lại hẹn em muộn thế?”

“Xin lỗi em, dạo này anh bận quá, không có lúc nào rãnh rang cả.” Anh cầm ly cà phê khẽ nhấp một ngụm.

“Kể cho em nghe xem anh đang bận gì?”

Anh không trả lời, nhìn vào mắt Tiểu Lục, sau đó đưa tay ra. Tiểu Lục vội vàng nắm ngay lấy tay anh, bàn tay của hai người quyện chặt vào nhau.

“Chúng mình quen nhau chưa lâu.”

“Nhưng em yêu anh, rất rất yêu anh.” Tiểu Lục nhấn mạnh chữ “rất”

Anh thở hắt ra một hơi thật dài, nói: “Thật lòng, anh cũng vậy.”

Tiểu Lục nhoẻn miệng cười.

Anh nói tiếp: “Ở bên cạnh em, anh có được một cảm giác rất đặc biệt, cảm giác đó làm cho anh rất vui vẻ, vui vẻ tận trong đáy lòng. Từ sau khi cô ấy chết, anh đã lâu lắm, lâu lắm rồi không có được cảm giác đó.”

“Cô ấy? Anh đang nói đến người con gái đó à?”

“Xin lỗi, nah không nên nhắc đến cô ấy trước mặt em.”

Nhưng Tiểu Lục không hề để ý, cô cười ngọt ngào: “Em không nhỏ nhen thế đâu. Hơn nữa cô ấy đã là người ở bên kia thế giới rồi. Cô ấy chắc đã làm cho anh rất hạnh phúc đúng không?”

Người đàn ông gật đầu, anh bỗng nhiên trầm lại.

“Em cũng có thể mang đến hạnh phúc cho anh.” Tiểu Lục nắm chặt tay anh nói.

“Có thật không?”

“Anh đã bị mất đi tình yêu một lần, anh sẽ không mất đi tình yêu lần thứ 2 một lần nữa.”

Mắt anh rơm rớm, anh nhẹ nhàng nói: “Tiểu Lục, lần trước em hỏi anh làm nghề gì, anh vẫn chưa trả lời em. Bây giờ, anh muốn nói thật với em…anh là một cảnh sát.”

“Cảnh sát?” Tiểu Lục cảm thấy rất phấn khích, cô cảm thấy thích cái nghề không bình thường này.

Anh lại nói nhỏ hơn: “ừ, anh đang phải thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt, rất bí mật, cho nên anh không dễ dàng để lộ thân phận được.”

“Anh yên tâm đi, em sẽ không để lộ bí mật này ra ngoài đâu.” Tiểu Lục cũng nói rất khẽ.

“Nhưng Tiểu Lục này, anh muốn nói với em, nhiệm vụ bí mật mà anh đang thực hiện hiện nay rất quan trọng, nhưng cũng cực kì nguy hiểm, nếu như không cẩn thận có thể nguy hiểm đến tính mạng.”

Tiểu Lục bỗng cảm thấy căng thẳng, cô nắm chặt lấy tay anh.

“Đừng sợ, Tiểu Lục. Mặc dù nguy hiểm rình rập khắp nơi, nhưng anh tin rằng với kinh nghiệm của mình anh có thể ứng phó được.”

“Anh nhanh nhẹn thế, lại tài giỏi nữa, chắc chắn có thể biến nguy thành an. Em sẽ hàng ngày cầu xin ông trời phù hộ cho anh.”

“Tiểu Lục, anh sẽ cố gắng sống vì em. Thời gian này là thời điểm quan trọng nhất của nhiệm vụ, anh đoán chắc chỉ trong một hai ngày nữa, nếu như còn sống thì anh có thể hoàn thành xong nhiệm vụ.”

Tiểu Lục bịt miệng anh lại, nói: “Không được nói thế, anh nhất định sẽ sống.”

“Đợi sau khi anh hoàn thành xong nhiệm vụ đặc biệt này, anh có thể giống như mọi cảnh sát khác, sẽ trở lại cuộc sống bình thường của mình.”

“Em đợi anh.”

Anh ngẩng đầu lên, nhìn vào mắt Tiểu Lục và nói… “Nếu như đến khi đó anh còn sống, anh sẽ lấy em.”

 

Mã Đạt mơ thấy mình đang đi xuyên qua một con đường, Dung Nhan đang bám vào cánh tay anh. Họ cùng nhau chạy về phía trước. Trên bức tường hai bên đường viết chi chít các hàng chữ đều là mật mã, ngay cả dưới đất cũng bị các mật mã phủ kín. Cuối cùng anh cũng đã nhìn thấy cánh cửa cuối con đường. Chiếc cửa từ từ mở, hé ra một tia sáng. Mã Đạt chạy như bay về phía ánh sáng đó, còn Dung Nhan vẫn đứng lại ở phía sau. Lúc anh sắp đi đến cuối con đường, thì một viên đạn bắn xuyên lưng anh. Anh ngoảnh đầu lại và nhìn thấy Dung Nhan đang cầm trên tay một khẩu sung, nòng súng vẫn còn bốc lên khói thuốc đạn. Máu tươi từ lưng anh chảy xuống. Anh từ từ ngã xuống, rơi vào một vùng tối mù mịt. Anh chỉ còn cảm thấy mình như một chiếc xác đang trôi nổi trên biển, mặc cho sóng biển đưa anh tới bất cứ chân trời góc bể nào. Cuối cùng anh cảm thấy mình được đưa đến một nơi, trong lúc mơ màng, hình như anh đã mở mắt. Nhưng anh chỉ nhìn thấy bức tượng chúa Giêsu đang chịu khổ hình trên cây thập giá trong nhà thờ… Thần đang nhìn ngươi đấy.

Lần này, anh mở mắt thật, không nhìn thấy cây thập giá, cũng chẳng nhìn thấy mái vòm cong của nhà thờ, chỉ có một khuôn mặt hấp dẫn.

Dung Nhan đang nhìn anh.

“Người là thần sao?” Từ trong cổ họng khô rát, Mã Đạt cất lên một câu hỏi khó hiểu.

“Mã Đạt, anh sao thế? Anh lại không nhận ra em rồi sao?” Cô nhẹ nhàng vuốt vầng trán của anh. Lúc này cảm giác đó mới khiến anh cảm thấy dễ chịu.

Anh thở hắt ra một hơi dài, như muốn biến tất cả ác mộng đó thành một luồng khí đưa ra ngoài. Anh khẽ nói: “Xin lỗi em, anh vừa gặp ác mộng.”

“Anh mơ thấy gì?”

“Anh mơ thấy em giết anh.”

Mặt Dung Nhan chợt biến sắc nhưng sau đó lại mỉm cười, “thế theo anh, liệu em có giết anh không?”

“Anh, anh không biết.” Mã Đạt đau khổ lắc đầu. Trong đầu anh lại hiện lên cơn ác mộng lúc nãy. Đặc biệt là cảnh anh nhìn thấy tượng chúa Giêsu đang chịu khổ hình trên cây thập giá trong nhà thờ lúc gần tỉnh. Anh chìm đắm trong cảnh tượng đó, miệng anh lẩm nhẩm: “Thần, thần đang nhìn ngươi đấy.”

“Mã Đạt, anh đừng nghĩ nữa. Có thể chúng ta sẽ chẳng bao giờ giải được mật mã này đâu.”

“Không, em có biết lúc nãy anh mơ thấy gì không? Anh mơ thấy nhà thờ và cả tượng chúa Giêsu. Chúa Giêsu chẳng phải cũng là một vị thần thánh sao?”

Dung Nhan gật đầu: “Theo đạo cơ đốc thì Chúa cha, Chúa con và Chúa thánh linh đều là một (1). Chúa Giêsu giáng thế chẳng qua chỉ là hiện hữu của Thượng đế ở chốn nhân gian mà thôi, còn người vẫn là Thần thánh. Vì thế chúa Giêsu cũng có thể được coi là thần.”

“Nếu thế thì bức tượng Giêsu kia ở đâu?’

“Tất nhiên là ở trong nhà thờ rồi.”

Mã Đạt vội bật dậy, vỗ tay nói: “Vì thế ý nghĩa thật sự của câu “Thần đang nhìn ngươi đấy” chính là: Thần trong nhà thờ đang dõi theo anh.”

“Nhà thờ?” Dung Nhan trợn tròn mắt ngạc nhiên.

“Đúng thế, có thể chúng ta sẽ tìm ra lời giải đáp ở nhà thờ.” Mã Đạt phấn khích đi đi lại lại trong phòng nói: “Chồng em trước khi chết đã nói câu này, thực ra là muốn bảo anh đi đến nhà thờ.”

“Thế còn mật mã thì sao?” Dung Nhan nhắc nhở anh.

“Đúng, để vào được động có chứa kho báu, trước tiên cần phải tìm được vị trí của nó, sau đó mới đi tìm mật mã để vào trong.” Mã Đạt gật đầu, nằm bò ra cửa sổ nói: “Hoặc có thể, mật mã cũng được bao hàm ngay trong chính năm chữ “Thần đang nhìn ngươi đấy” này.

Dung Nhan bỗng nhiên cũng thấy lóe ra tia hy vọng, hào húng nhập vào dòng suy nghĩ của Mã Đạt: “Có thể, mỗi chữ này đều thay thế cho một nhóm số hoặc một chữ cái nào đó?”

Mã Đạt trầm ngâm một lúc, hình như anh đang đắm chìm rất sâu vào trong dòng suy nghĩ. Một lúc lâu sau, cuối cùng anh nói với giọng rất dứt khoát: “Dung Nhan, chúng ta sẽ đi ngay bây giờ.”

“Đi đâu cơ?” cô vẫn chưa hề nghĩ tới việc này.

“Nhà thờ.”

Mã Đạt thản nhiên nói vỏn vẹn hai chữ.

“Chúng ta đi ngay bây giờ sao?” Dung Nhan hỏi với giọng lo lắng.

“Đương nhiên là bây giờ rồi, nếu không sẽ không kịp mất. Anh nghĩ, chúng ta nên nhanh chóng tìm ra chân tướng sự việc. Chỉ có như thế mới có thể làm sạch tội cho chúng ta được. Nếu như cứ trốn mãi trong căn phòng này, sớm muộn gì cũng bị cảnh sát tìm ra. Đến lúc đó dù chúng ta có một trăm cái mồm cũng không giải thích được đâu.” Mã Đạt vào phòng vệ sinh, vừa mở vòi nước rửa mặt, vừa nói lớn: “Anh không muốn ngồi tù, anh cũng không muốn bị âm hồn kia giết chết.”

“Em cũng không muốn” Dung Nhan dựa vào bức tường bên cạnh, khẽ nói với mình.

Mười phút sau, họ rời khỏi căn phòng nhỏ.

Mã Đạt cúi gằm mặt khi đến con đường nhỏ vắng lặng này, còn Dung Nhan thì đeo đôi kính râm đi phía sau anh. Bây giờ là 9h sáng. Trên đường không có mấy người đi bộ. Chẳng ai để ý đến một đôi nghi phạm đang bị cảnh sát truy nã đang đi ngang qua họ.

Họ gọi một chiếc taxi, nhưng không đến thẳng nhà thờ. Họ ghé vào một cửa hàng sách. Mã Đạt để Dung Nhan đợi trên xe, còn anh vào trong mua một cuốn sổ nhỏ. Sau khi Mã Đạt quay lại xe, họ mới bảo tài xế đưa họ đến nhà thờ. Dung Nhan rất ngạc nhiên nhìn cuốn sổ nhỏ trên tay Mã Đạt. Đó là một cuốn sổ nhỏ màu xanh lá cây. Dung Nhan lấy quyển sổ đưa lên nhìn thì thấy rõ tên sách “Sổ tay mã điện báo tiêu chuẩn”.

Dung Nhan hỏi với vẻ khó hiểu: “Anh mua cuốn sổ này làm gì?”

“Trong cuốn mã điện báo tiêu chuẩn này, mỗi chữ Hán được thay thế bởi bốn con số. Đây chính là mã điện báo công khai của mã điện báo.”

“Thế nếu như đó là mã điện báo mật thì sao?”

“Thế thì chỉ có người chết mới biết được thôi.”

Dung Nhan đương nhiên hiều người chết mà Mã Đạt nói chính là chồng cô, Chu Tử Toàn.

Mã Đạt không nói gì thêm nữa. Anh hiểu rất rõ việc dựa vào cuốn sổ tay mã điện báo dân dụng này để phá giải các mật mã chỉ đơn thuần là dựa vào sự may mắn. Bởi vì nếu anh ta là một cao thủ lập mật mã thì sẽ chẳng bao giờ dùng mã điện báo công khai này cả. Tận dụng thời gian lúc xe taxi vẫn đang trên đường đến nhà thờ, anh lật phía đằng sau cuốn sổ. Ở đây anh có thể thông qua phiên âm để tra các mã điện báo bằng chữ Hán.

Anh nhanh chóng tìm ra 5 mã điện báo mà 5 chữ Hán trong câu “Thần đang nhìn ngươi đấy” thay thế. “Thần”: 4377; “đang”: 0961; “dõi”: 4170; “theo”: 4192; “anh”: 0132. Ghép các con số này lại với nhau anh được một dãy mật mã: 43770961417041920132. Dãy số này có tất cả 20 số.

Mã Đạt dùng bút ghi lại dãy số này. Lúc anh đang chuẩn bị vắt óc suy nghĩ về nó thì chiếc taxi đã đến nơi cần đến_ nhà thờ lớn nổi tiếng nhất ở thành phố này.

Vừa xuống xe, Mã Đạt liền ngửa cổ lên, cố gắng hết sức nhìn về phía đỉnh nhọn hoắt dựng lên theo kiểu Gothic (2) ở trên chóp nhà thờ. Nhà thờ này được xây dựng cách đây 100 năm, có đỉnh nhọn cao to hướng thẳng lên bầu trời vài chục mét. Dưới bầu trời càng lúc càng xám xịt, trông nó càng tỏ rõ vẻ trang nghiêm, cung kính.

Mã Đạt hít một hơi lạnh lẽo, cùng Dung Nhan bước vào trong nhà thờ. Trong thánh đường, dưới những vòm cuốn to có mười mấy giáo đồ đang làm các nghi thức tôn giáo và một vài du khách ở hàng ghế sau đang chiêm ngưỡng công trình kiến trúc đẹp như một tác phẩm nghệ thuật này. Mã Đạt không còn sợ gặp phải cảnh sát vì anh biết cảnh sát sẽ không tùy tiện xông vào những nơi thờ cúng của các tôn giáo để bắt người.

Bức tượng chúa Giêsu đang chịu khổ hình được đặt ở phía khu sâu nhất ở khu cung thánh, nơi dựng bàn thờ Chúa. Có điều chúa Giêsu ở trên giá thập tự lúc này đang nhắm mắt.

“Ông ta không nhìn thấy được anh.” Dung Nhan nói khẽ vào tai Mã Đạt.

“Em nói ai?”

“Chúa Giêsu trên giá thập tự. Ông ta đang nhắm mắt.” Dung Nhan cũng đang chú ý đến điểm này, cô tiếp tục khẽ khàng nói: “Thần đang nhìn ngươi đấy, đáng tiếc là ở đây thần không nhìn thấy anh.”

“Có thể, ông ta không cần mở mắt cũng có thể nhìn thấy tất cả mọi người ở đây.”

Đúng lúc đó, một bà lão ngồi trước họ một dãy quay đầu lại, đưa ánh mắt khinh miệt nhìn về phía họ.

Dung Nhan cười với bà tỏ vẻ xin lỗi, sau đó kéo Mã Đạt ra khỏi nhà thờ, vừa kéo vừa nói nhỏ: “Anh không nên bàn luận về chúa Giêsu trong nhà thờ.”

Mã Đạt không chịu, nói: “Nhưng chúng ta cứ thế này mà đi sao?”

“Trong cái nhà thờ này chẳng có thứ mà anh cần đâu.” Nhưng ngay sau đó Dung Nhan lại an ủi anh, nói: “Nhưng mà quanh nhà thờ có thể tìm được manh mối gì chăng.”

Thế là bọn họ nhìn sang con đường quanh nhà thờ. Hôm nay không phải là cuối tuần, người đến tham quan rất ít. Hơn nữa bầu trời ngày càng xám xịt nên chẳng mấy người để ý đến họ.

Bỗng nhiên, ánh mắt của Mã Đạt dừng lại ở con đường trước mặt.

“Anh sao thế?” Dung Nhan hỏi anh và nhìn về phía ah đang chăm chú nhìn. Cô nhìn thấy ở phía bên kia đường có một công ty cho thuê két bảo hiểm mà cửa vào của công ty này đối diện thẳng với cửa ra vào của nhà thờ.

Mã Đạt vẫn dán mặt về phía đối diện, khẽ nói nhỏ: “Nếu như thần là chỉ nhà thờ thì thần đang nhìn công ty két bảo hiểm kia.”

“Két bảo hiểm? Có thể, chồng em đã để vật gì quan trọng trong két sắt thuê bên ngoài.”

Nói xong, họ đi qua đường, sang công ty cho thuê két bảo hiểm. Các biện pháp bảo vể ở đây không được nghiêm ngặt lắm, không yêu cầu họ phải đưa giấy tờ cá nhân gì ra cũng để cho họ vào trong. Phía bên trong do các căn phòng nhỏ ghép lại. Mỗi phòng nhỏ đều xếp các hàng két bảo hiểm, mỗi két bảo hiểm phía trên đều có 4 chữ số, muốn tìm được két bảo hiểm của Chu Tử Toàn trong hàng nghìn hàng vạn cái két này trong khi không có giấy tờ và số má gì, thật như mò kim đáy biển.

Đúng vào lúc họ định bỏ cuộc thì Mã Đạt bỗng nhiên nhìn thấy một chiếc két có dán số 4377. 4377, con số này lập tức thu hút sự chú ý của anh. Anh vội mở cuốn sổ, mã 4377 ứng với chữ “Thần”

Chiếc két số 4377 đang nhìn anh.

“Thần đang nhìn ngươi đấy.”

Mã Đạt khẽ đọc lại câu nói đó. Trong lòng anh bỗng thấy có chút phấn khích. Anh nắm lấy tay Dung Nhan nói: “Bây giờ, thần đang ở ngay trước mặt chúng ta.”

Tiếp đó là việc mở chiếc két. Họ nhìn sang phần hướng dẫn sử dụng mới biết những chiếc két này không cần chìa khóa, mà ở trên cánh cửa nhỏ của mỗi chiếc két đều có một bàn phím số nhỏ và một màn hình hiển thị. Họ phải nhập được đúng mật mã vào bàn phím mới có thể mở két. Nếu như mật mã bị nhập sai 3 lần thì hệ thống báo động kết nối với 110 sẽ lập tức kêu vang.

Mã Đạt nhìn lại dãy số mà anh đã ghi lại: 43770961417041920132. Bây giờ, 4377 đã là số mã của chiếc két vậy thì thử 16 số còn lại. Mã Đạt cẩn thận nhập từng số trên bàn phím 0961417041920132. Nhưng màn hình hiển thị lập tức báo: Mật mã sai.

Mặt Dung Nhan bỗng biến sắc, cô lo lắng nói: “Chúng ta còn hai cơ hội nữa.”

“Không, chúng ta không thể mạo hiểm đến lúc chuông báo động kêu thì mới bỏ chạy được. Nếu như thử thêm một lần nữa không được, chúng ta sẽ phải đi ngay, không thể thử lần thứ 3. Vì thế đây sẽ là cơ hội cuối cùng của chúng ta.”

“Vậy thì chúng ta nên dùng mật mã nào?”

Mã Đạt cẩn thận xem lại 20 con số, trống ngực anh đập thình thịch, có lẽ số phận của anh và Dung Nhan đều phụ thuộc hết vào những con số này.

“Cầu trời phù hộ cho anh.” Dung Nhan nhẹ nhàng nói khẽ vào tai anh.

Mã Đạt gật đầu, anh chỉ có thể nghe theo sự sắp đặt của số phận. Anh bỏ đi 4 con số cuối cùng trong dãy 16 con số mà anh vừa thử, cũng có nghĩa là bỏ đi số 0132, thay thế cho chữ “Anh”. Lúc này mật mã chỉ còn 12 số 096141704192. Mã Đạt lại một lần nữa dùng các ngón tay đang run rẩy nhập 12 con số kia vào chiếc bàn phím nhỏ.

Đây là cơ hội cuối cùng của họ.

Ánh mắt Mã Đạt và Dung Nhan dán chặt vào màn hình hiển thị nhỏ kia.

Một giây sau, màn hình hiện lên dòng chữ “Mật mã đã được chấp nhận,” và sau đó chiếc cửa két sắt tự động mở ra.

“Thành công rồi!”

Vào giây phút quyết định cho sự sinh tử tồn vong, số phận đã cứu Mã Đạt. Anh không kìm nén nỗi niềm vui sướng, khẽ đặt một nụ hôn lên má Dung Nhan.

Đôi má Dung Nhan lập tức đỏ bừng, ngượng ngùng đẩy anh ra. Cô cố tỏ ra trấn tĩnh, nói: “Đừng có vội vui sớm thế, anh thử xem trong két có gì đã rồi hẵng tính.”

Mã Đạt lúc này mới cố gắng để cho cảm xúc của mình bình tĩnh trở lại. Anh đưa tay thò vào trong két. Phía bên trong không lớn lắm. Anh sờ thấy một chiếc túi đựng hồ sơ phồng to. Anh đưa nó ra ngoài rồi lại kiểm tra chiếc két thêm một lần nữa. Lúc đó anh mới đóng cửa két lại.

Chiếc túi đựng hồ sơ rất nặng, bên ngoài có in logo của công ty chứng khoán Thiên Hạ, xem ra đây quả đúng là vật mà Chu Tử Toàn để lại. Mã Đạt đang sốt ruột muốn mở chiếc túi ra xem thì bị Dung Nhan chặn lại. Cô cẩn thận nói: “Đây không phải là chỗ để có thể xem đâu, chúng ta đi ra ngoài tìm chỗ nào khác đã.”

Mã Đạt gật đầu. Anh bỏ chiếc túi đựng hồ sơ vào trong một chiếc túi nylon trông không hề bắt mắt mà anh đã chuẩn bị sẵn để tranh sự chú ý của người khác. Anh và Dung Nhan vội vã cùng nhau ra khỏi cửa công ty cho thuê két.

Lúc này, ở bên đường đối diện, phần chóp nhọn theo kiến trúc Gothic của nhà thờ đang nhìn họ.

Chú thích


(1): Theo cơ đốc giáo thì Thiên Chúa là duy nhất và được hiện hữu trong ba thân vị Chúa cha, Chúa con và Chúa thánh linh.

(2): Kiến trúc Gothic ra đời sau thời kì kiến trúc Roman. Khoảng năm 1200 sau công nguyên, những người Châu Âu bắt đầu xây nhà thờ theo kiểu kiến trúc Gothic. Sự khác biệt dễ dàng nhận thấy nhất giữa hai lối kiến trúc cổ này là trong khi kiến trúc Roman theo kiểu vòm cong tròn thì kiến trúc Gothic lại theo kiểu vòm nhọn.