Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm

Chương 58: Đêm thứ bảy của sáu ngày bảy đêm (7)

Mà hai cái ngọc bội giống nhau, vậy rốt cuộc ngọc bội của người nào mà mình đã nhìn thấy ở nơi ẩm ướt âm u kia?

Trong đầu Lâm Hồi Âm một mảnh hỗn độn nhìn Triều Ca, lại nhìn Dạ Huyền, không biết rốt cuộc ai là người nam nhân biến thái đã chiếm đoạt trong sạch của mình.

Lúc Lâm Hồi Âm đang rối rắm bất an, đột nhiên Dạ Huyền lại chìa ra thanh kiếm màu đỏ trong tay trái, cầm cổ tay của nàng, kéo nàng đến trước mặt của mình.

Màu sắc đỏ tươi nhanh chóng nhiễm vào cổ tay Lâm Hồi Âm, theo tay hắn, từng giọt huyết châu tí tách rơi xuống mặt đất.

Nhưng vẻ mặt của hắn không có một chút nào biến hóa, khuôn mặt thanh tú trắng nõn, không có lệ khí cùng sát khó, thay thế là kinh ngạc cùng rung động.


Bộ dáng kia, so với bộ dáng của Lâm Hồi Âm khi nhìn thấy hai cái ngọc bội, chỉ sợ hơn chứ không kém.

Hắn cao hơn rất nhiều so với nàng, cho nên hắn cúi thấp đầu, đôi mắt lãnh đạm tỉ mỉ dừng lại ở khuông mặt của nàng, chớp cũng không chớp một chút.

Ánh mắt của Dạ Huyền, trước sau như một đều câu hồn người khác, như lại sáng lên, hấp dẫn người ta tiến vào vòng xoáy. Nhưng Lâm Hồi Âm cảm thấy ánh mắt của Dạ Huyền lúc này đầy cảm xúc phức tạp không nói nên lời. Nhưng về phần cái gì, nàng lại xem không hiểu cũng đoán không ra, làm cho nàng cảm thấy có thêm hàm súc cùng hấp dẫn. Trong nháy mắt như vậy, nàng suýt nữa bị hãm sâu không bị kiềm chế, nhưng nàng nghĩ đến lòng dạ độc ác của hắn, hắn lật lọng, Lâm Hồi Âm dùng lực bỏ tay của Dạ Huyền ra.

Lúc này Dạ Huyền lại nhanh hơn từng bước, càng thêm nắm chặt cổ tay của nàng, ánh mắt vẫn dừng lại ở khuôn mặt nàng như trước, biểu tình có chút thay đổi, mở miệng, lời nói mang theo mê hoặc quỷ dị không nói nên lời: “Ngươi là Thanh Âm chuyển thế?”

Lâm Hồi Âm quay đầu, không thèm quan tâm đến Dạ Huyền, đáy lòng lại tràn ngập nghi hoặc, Thanh Âm….Thanh Âm là ai vậy? Vì sao vừa rồi Triều Ca nói nàng là Thanh Âm chuyển thế, hiện tại Dạ Huyền cũng hỏi nàng có phải là Thanh Âm chuyển thế không?


Dạ Huyền vặn vặn mi tâm, nhưng không tức giận, thậm chí rất có kiên nhẫn nhìn nữ tử dịu dàng xinh đẹp đang nghiêng mặt chờ nàng trả lời. Hắn thấy nàng sau một lúc lâu không đáp lời, ánh mắt lại chớp động, mới ra tiếng hỏi: “Ngươi tên là gì?”

Lâm Hồi Âm bĩu môi, mơ hồ cảm giác được Dạ Huyền không có sát khí, càng không để ý tới Dạ Huyền.

“Nàng gọi là Âm.” Triều Ca cách đó không ca, nói: “Lâm Hồi Âm.”

Dạ Huyền lại nhíu mi một chút, không lên tiếng, nắm cổ tay Lâm Hồi Âm, lực đạo dần nới lỏng xuống.

Lâm Hồi Âm nghe thấy Triều Ca nói chuyện, nghĩ cũng không nghĩ liền bỏ qua cánh tay của Dạ Huyền, chuẩn bị làm như không thấy sự hiện hữu của hắn, chạy về phía Triều Ca.

Lúc này Dạ Huyền không ngăn đón nàng, ngược lại nhẹ nhàng buông tay ra, ánh mắt nhìn theo hành động của nàng.

Mãi cho đến khi nàng rời đi mình một thước xa, hắn mới thu hồi tầm mắt trên người nàng.