Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm

Chương 424: Thượng căng chân hạ cẳng tay tuyên bố(3)

Lâm Hồi Âm không cảm nhận được suy nghĩ trong con tim Dạ Huyền, chỉ cảm thấy tim mình sắp bị hắn đọc hết.

Nàng cảm thấy tất cả tình cảm của mình thay đổi đến nỗi không còn chỗ trốn.

Vì vậy nàng thấy hốt hoảng.

Nàng nhanh chóng trốn tránh ánh nhìn của hắn, luống cuông đứng dậy, nhìn một lượt quanh nhà, sau đó lắp ba lắp bắp nói: "Cửa sổ... Cửa sổ không đóng... Ta giúp ngươi đóng lại..."

Lâm Hồi ÂM còn chưa xoay người rời đi Dạ Huyền đã đưa tay bắt cổ tay nàng lại.

Cơ thể Lâm Hồi Âm khẽ run lên, quay lưng đối diện với Dạ Huyền không dám trực tiếp đối mặt với hắn.


Dạ Huyền siết chặt cổ tay Lâm Hồi Âm, sức lực càng lúc càng mạnh, nín hơn nửa ngày cũng không hề nói ra một chữ nào, trên khuôn mặt trắng nõn khẽ ửng đỏ lên.

Lâm Hồi Âm cảm thấy tay bị Dạ HUyền nắm giống như bị ngọn lửa thiêu đốt vậy, cảm giác nóng bỏng, làm lòng nàng cũng nóng ran lên. Khẽ căn môi dưới sau đó hốt hoảng rút tay ra, nhanh chóng bỏ chạy đến cạnh cửa sổ. Nhìn ra ngoài cửa sổ một lúc lâu, hít hà vài hới giống như tiêu phí thời gian vậy, chậm rãi đóng cửa sổ lúc này mới xoay người, từ đầu đến cuối cũng không hề nhìn Dạ Huyền đang đứng bên mép giường.

Lâm Hồi Âm rũ mi mắt, nhìn Dạ Huyền bê chén thuốc trong tay đã không còn hơi ấm, cũng không nhìn Dạ Huyền một cái, nàng đưa tay đón lấy chén ngọc trong tay hắn, nhỏ giọng nói: "Thuộc nguội rồi, ta hâm nóng giúp ngươi."

Ánh mắt Dạ Huyền trước sau như cũ vẫn dán chặt lên khuôn mặt nàng, nàng nói gì hắn cũng khong hề nghe thấy. Chỉ là mặc cho nàng đưa chén thuốc trong tay mình đi, sau đó theo bóng người dời đi của nàng, dời đến cạnh chiếc lò nhỏ ấm áp trên bàn.

Lâm Hồi Âm hâm nóng thuốc lại bưng tới cho Dạ Huyền.


Ánh mắt hắn lúc này mới khôi phục sự bình đạm, bên trong ánh mắt nhu tình như nước làm thế nào cũng không che giấu được sự vui mừng. Hắn cảm thấy bình thường loại thuốc này rất đắng, uống vào rất buồn nôn nhưng hôm nay đưa vào miệng lại cảm thấy ngọt.

Hắn uống xong, Lâm Hồi Âm tự nhiên rửa sạch chén ngọc, đặt ngay ngắn trên bàn. Làm xong tất cả mới nghiêng đầu nhìn Dạ Huyền lần nữa, lại phát hiện hắn ta đang bình tĩnh nhìn mình.

Nàng nghĩ đến mới vừa rồi mình nói với hắn những lời như vậy nhưng biểu tình của hắn hết sức bình ổn. Đáy lòng lại hiện lên một chút cảm giác phức tạp, mất phương hướng không cam lòng, cuối cùng lại cảm thấy không phục.

Lâm HỒi Âm liền cố chấp, nàng thật sự muốn xác định Dạ Huyền đối với mình là tình cảm nam nữa hay chỉ là bạn bè bình thường.

Chỉ là nàng còn một chỗ thấy trở ngại, chính là lúc nàng vừa vào đông hoang đại lục, bị một người đàn ông xa lạ cưỡng bức, sau đó vì người đàn ông này mà phải lưu lại nơi này mười năm. Sau đó ở trong rừng trúc, nàng mới biết được người đó là Triêu Ca.

Cứ xem như trong thời hiện đại, thật ra lần đầu tiên cũng không cần quá cảnh giác như vậy, chỉ là nàng không biết, Dạ Huyền là đàn ông cổ đại, hắn có thể tiếp nhận quá khứ của nàng không?