Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm

Chương 40: Ngày thứ năm của sáu ngày bảy đêm (4)

“Một đám phế vật!” Hắn cười gằn, trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo, tần nhẫn nhả ra mấy chữ: “Thừa dịp bây giờ ta không muốn giết các ngươi, còn không nhanh cút!”

Những người kia chẳng dám thở mạnh, vội vàng xoay người, thật nhanh quay một vòng đã không thấy dạng.

Trên đài lại trở nên yên tĩnh.

Chỉ có con mèo nhỏ đang ăn kia thỉnh thoảng lại phát ra vài âm thanh.

Hôm nay là sinh nhật của Thanh Âm. Hắn không muốn giết người.

Nếu không lúc sáng, hắn đã trực tiếp bóp chết người đàn bà kia, cần gì phải ném cho năm tên kia.


Thanh Âm... Nghĩ đến cái tên này, Dạ Huyền từ từ quay đầu, nhìn về đỉnh núi đối diện với đài cao, hắn biết, trên đỉnh núi kia chính là đài tru tiên.

Nháy mắt một cái, nàng từ trên đài kia gieo mình nhảy xuống đã là một nghìn năm.

Một nghìn năm... Thật lâu... Vậy mà trí nhớ hắn có bao chuyện, nhưng chỉ duy nhất nàng là hắn nhớ rõ, khắc sâu vào tâm trí hắn.

Hắn và Triêu Ca đều cùng một mẹ sinh ra.

So với Triêu Ca hắn sinh sau mười năm.

Hằn vừa chào đời đã không được Tiên Vương thích, trong ký ức của hắn hắn chỉ nhớ mỗi lần nhìn thấy Triêu Ca ngài ấy luôn là dáng vẻ yêu thích, chiều chuộng, nhưng đối mặt với hắn lại là bộ dáng thờ ơ, lạnh nhạt.

Lúc còn nhỏ, hắn cũng ước mình được như Triêu Ca vậy, được Tiên Vương yêu mến, có thể ôm, hôn mình một cái.

Vậy nên hắn luôn cố gắng học tập, học bất cứ thứ gì, cũng rất chăm chỉ cho đến khi tiên thuật của hắn có thể sánh ngang với Triêu Ca dù cho hai người cách nhau đến mười tuổi.

Nhưng dù vậy, Tiên Vương cũng không hề thích hắn, dần dần hắn cũng chết lòng, tất cả cũng không thay đổi gì nhiều bởi vì hắn có Tiên Hậu, có Triêu Ca.

Tiên Hậu thương hắn, Triêu Ca che chở cho hắn.


Lúc ấy, hắn và Triêu Ca như hình với bóng, ai cũng nguyện vì đối phương hi sinh, chết không tiếc.

Thế nào là huynh đệ?

Huynh đệ chính là ngươi đối với hắn không chút kiêng dè, không hề ngăn cách kể cả mạng sống của ngươi.

Hắn và Triêu Ca khi đó là như vậy.

Thanh Âm là con gái của thị nữ bên người Tiên Hậu, tình cảm của hai người như tỷ muội, thị nữ kia chưa xuất giá đã hạ sinh đứa trẻ, trái với luân lý nên bị Tiên Vương ban cho cái chết.

Lúc ấy Tiên Hậu cũng đã cầu xin Tiên Hoàng nhưng cuối cùng chỉ bảo vệ được đứa nhỏ.


Mặc dù không phải con gái ruột, nhưng Thanh Âm được Tiên Hậu nuôi lớn, hơn nữa lúc ấy hắn và Triêu Ca cũng không có em gái, nên rất thương nàng, cả ngày cùng nàng chơi đùa, vậy nên trong hoàng cung chẳng có ai dám trêu chọc Thanh Âm.

Thanh Âm hoạt bát đáng yêu, yêu kiều lả lướt, thích mang trang phục màu xanh lá, thích ngồi trên cành đào gặm đào, hai chân đung đưa tủm tỉm cười nói với bọn hắn: “Triêu Ca ca và Dạ Huyền bắt đầu tranh đấu, ai thua thì phải cõng ta lên núi.”

Thanh Âm luôn gọi Triêu Ca bằng ca, nhưng từ trước đến giờ chỉ gọi tên của hắn, vì thế hắn luôn tranh cãi với nàng, mỗi lần như thế nàng lại khóc, sau đó hắn còn bị Tiêu Hậu và Triêu Ca khiển trách.

Hồi đó hắn rất háo thắng, mỗi lần đều suy nghĩ làm sao để thắng nỗi Triêu Ca, Triêu Ca thương hắn, không thèm tranh chấp với hắn, luôn nhường hắn ba phần vậy nên cuối cùng người cõng Thanh Âm luôn là Triêu Ca, hắn đi bên cạnh, cả ba người ở trên đám mây bay tới bay lui.

Đó là quãng thời gian đẹp nhất trong cuộc đời của hắn.

Hắn, Triêu Ca và Thanh Âm vui vẻ lớn lên bên nhau.