Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm

Chương 145: Vốn dĩ hắn là tên đàn ông biến thái (4)

Lâm Hồi Âm chém rất nhiều cây trúc, tu luyện cũng quen, mới ban đầu chém một cây trúc mất gần nửa ngày nhưng sau đó số cây trúc rơi càng lúc càng nhiều, thao tác của nàng càng lanh lẹ, sắc bén.

Dù vậy nhưng ngưng khí của nàng còn yếu tay vẫn sưng lên như cái bánh bao, sau đó lúc chém thêm những cây trúc khác tay còn chảy máu.

Không đau là giả nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng.

Nàng thật sự sợ, nếu Triêu Ca không quan tâm nàng.... Ở trong thế giới xa lạ này người gần gũi với nàng nhất là Triêu Ca, người tốt với nàng nhất cũng là Triêu Ca... Vậy nên đối với nàng Triêu Ca rất quan trọng, người khác không thể nào so sánh được.

Nghĩ đến đây Lâm Hồi Âm chịu đựng đau đớn, tiếp tục quật cường chém trúc.

Rừng trúc phía sau Tĩnh Điện là do phép thuật hình thành, sau khi bị chém đứt nửa canh giờ sau sẽ khôi phục lại hình dáng cũ.


Lâm Hồi Âm từ sáng đến chiều chặt được hai trăm cây trúc, đến cuối cùng lại có thêm nhiều cây mới mọc ra.

***

Tĩnh điện cao mười tầng, ban giáp ở tầng thứ năm, Dạ Huyền ngồi yên lặng, vừa vặn ngồi cạnh cửa sổ có thể nhìn thấy rừng trúc phía sau.

Những buổi này Hồi Âm bị Triêu Ca phạt chép khẩu chú thần quyết, trong lớp không có nàng nên cảm thấy tẻ nhạt, ánh mắt vô định không biết đặt vào đâu.

Ăn cơm trưa xong lại trở vào phòng học, ánh mặt trời tươi sáng chiếu vào làm hắn có chút buồn ngủ nên cũng không nghĩ nhiều gục đầu xuống bàn ngủ.

Lúc tĩnh lại phát hiện những cửa sổ ở rừng cũng đều được mở, trong giờ giải lao có rất nhiều đệ tử tập trung lại đó, phía rừng trúc có rất nhiều cây trúc ầm ầm đổ xuống.


Rừng trúc kia hắn rất quen thuộc, hai ngàn năm trước hắn và Triêu Ca thường tranh giải chém trúc ở đó.

Dạ Huyền đứng dậy, nhìn xuyên qua cửa sổ thấy Lâm Hồi Âm một ngày vắng mặt đang ở dưới đó.

Cả người nàng mang áo quần xanh biếc, giơ tay lên hướng về phía một cây trúc, tay nàng đánh tới thì cây trúc lắc lư vài cái rồi đổ ập xuống đất.

Hắn âm thầm vận khí chuẩn bi phi thân xuống đó thì trong nháy mắt Lâm Hồi Âm biết mất không thấy đâu.

Dạ Huyền cau mày, một giây kết tiếp liền nhìn thấy phía sau cây trúc là bóng người nhỏ bé của nàng, nàng đưa tay cười hì hì, hướng về phía cây trúc ngã xuống không biết cong môi nói gì chỉ là bộ dạng rất tự hào.

Dạ Huyền nhìn dáng điệu xinh xắn kia ánh mắt ôn nhu mềm nhũn, hẳn là nàng đã học được thuật dời đi trong nháy mắt.

Nhưng mà chỉ là trong nháy mắt, ánh mắt hắn trở nên tối sầm lại... Hắn nhìn thấy cái tay nhỏ bé của nàng đã sưng tấy lên như bánh bao, còn máu tươi đàm đìa hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ mềm mại ban đầu nữa.