Thái Tử Thông Báo Một Ngàn Lần: Nữ Nhân Nguy Hiểm

Chương 117: Hắn chết tốt hơn ta chết (17)

Dạ Huyền nhìn nhìncon thỏ nhỏ nàng ném xuống đất, ánh mắt lóe lóe, cũng tới giáo trường.

Liên Y kia đang định nói, liền cứng đờ tắc trong cổ họng, cũng không nói gì đi ra, âm thầm chà chân, đành phải cũng đi theo tới giáo trường.

Buổi chiều lúc đứng trung bình tấn, Liên Y thường thường nhớ tới nụ cười của Dạ Huyền, bừa nghĩ đến hắn là đối chính mình cười, Liên Y liền vui sướng lợi hại, thế cho nên lòng mang ý loạn, chú ý không tập trung, năm lần bảy lượt không có một lưu ý liền đứng trung bình tấn song, để Ngũ sư huynh cầm kiếm thường xuyên hướng về phía tay nàng đánh đòn.

Liên Y ăn đau, đáy lòng lại ngọt.

Chạng vạng, hôm nay huấn luyện chấm dứt, Ngũ sư huynh cố ý chỉ tên nói Liên Y ở lại, thuận đường khen một chút Lâm Hồi Âm, có tiến bộ.


Lâm Hồi Âm cảm thấy lời khen này còn chẳng bằng không có, bất quá nàng vẫn cười với Ngũ sư huynh, tỏ vẻ lần sau sẽ cố hơn nữa.

Đứng phía sau Lâm Hồi Âm là Dạ Huyền, rất nhanh cúi đầu, che lấp đáy mắt ý cười và ôn nhu.

... 

Huấn luyện chấm dứt, mọi người tản ra.


Đệ tử nam chịu đói, sớm đã vọt ra nhà ăn.

Đệ tử nữ đang ở tuổi dậy thì, đều thích chưng diện, phơi nắng một ngày, ra rất nhiều mồ hôi, cho nên đều chạy tới bích tuyền tắm rửa.

Tắm xong, Lâm Hồi Âm cùng Liễu Nhiễu cùng đi nhà ăn ăn cơm, nhà ăn vẫn như trước kín người hết chỗ, thật vất vả mới tìm được một chỗ, bên cạnh Dạ Huyền.

Lâm Hồi Âm đầu rất sợ Dạ Huyền giết chính mình, nhưng hiện tại nàng và hắn tường an vô sự qua nhiều ngày như vậy, nàng cũng không chết, liền cảm thấy hắn khả năng không muốn giết mình nữa, cho nên lá gan trở nên lớn hơn, bởi vì rất đói, cũng không có nhiều khủng hoảng, liền cùng Liễu Nhiễu ngồi bên cạnh Dạ Huyền bắt đầu ăn cơm.

Hắn biết nàng không thích mình, cho nên không dám tự tiện quấy nhiễu nàng, khiến cho nàng cách mình xa hơn, cho nên vẫn đều im lặng làm bộ như không có việc gì xuất hiện bên cạnh nàng, tinh tế quan sát nàng, sau đó từng chút từng chút nhìn nàng không còn cố gắng trốn tránh mình nữa. Hắn cảm thấy như đó là kỳ tích đẹp nhất thế gian.