Thái Hậu Mười Lăm Tuổi

Quyển 2 - Chương 70: Tra tấn

Edit: Lục Vân

-Trả thù… lạc lạc… đây là trả thù.. lạc lạc … chắc chắn là… lạc lạc… trả thù….. ta đã biết mà….. lạc lạc …. Tiểu…. khốn khiếp kia…. Tuyệt đối không có … lạc lạc…. hảo tâm …

Hai hàm răng va vào nhau lập cập, Xuân Yến nắm chặt hai bàn tay đến nổi cả gân xanh, cổ họng khản đặc cắn chặt răng, mặt mũi tái nhợt – vừa vì lạnh vừa vì tức giận – rồi lại đỏ ửng lên

Dâng lên một chén trà mới nóng hôi hổi, Lục Ngọc xót xa:

-Thái hậu, khương trà đây, còn nóng người mau uống đi! Uồng rồi sẽ ấm hơn!

Thò bàn tay run rẩy tái xanh ra khỏi tấm chăn cuốn tròn như con sâu đón lấy chén trà, nàng vẫn cố run giọng lẩm bẩm:

-Trả thù… Ta phải trả thù… Tên … chết tiệt!

Lục Ngọc Thu Dung hai nàng đứng cạnh bấm nhau cố nhịn cười run cả vai.

Ai, từ hỗn đản đã được lên cấp thành chết tiệt, Hoàng Thượng, tội của người quá to. Không biết lần này thái hậu sẽ nghĩ ra cách gì để chỉnh người đây? Ai nha, thật sự rất chờ mong đó!

Ách! – tội tru di đây sao?

Rầm Rầm Rầm, Tiểu Hỉ Tử hớt hải chạy vào, nhìn Thái hậu đang cuốn tròn trong chăn, giữa một bầu không khí đậm đặc sát khí, lo lo lắng lắng cẩn cẩn thận thận từng lời:

-Thái hậu, Hoàng Thượng hồi cung, người đang tới đây.

Tới? Tới làm gì? Ai gia còn… còn bị hắn hại cho chưa đủ thảm hại sao? Hớp hớp hai ngụm trà, nàng có vẻ đầy chán ghét và căm thù:

-Đuổi hắn về! Ai gia không muốn nhìn thấy hắn!

-Dạ, nhưng…. Nhưng là….

Nửa câu “Hàng Thượng đã tới nơi” còn chưa kịp lắp bắp ra nốt, Phượng Dật đã đường hoàng bước vào hành lễ:

-Nhi thần khấu kiến mẫu hậu!

-Hừ! – Xuân Yến tức giận hừ lạnh quay ngoắt đi không thèm ngó đến!

Lục Ngọc Thu Dung vọi chạy nhanh tới buông sa trướng, miễn cho nàng khỏi phải thấy hắn!

Phượng Dật vẫn nhanh mắt kịp nhìn thấy khuôn mặt tái xanh nhợt nhạt, trong lòng bất giác cảm thấy xót xa.

Đợi! Đợi! Không thấy trả lời, hắn bèn lại mặt dày mở miệng:

-Nghe nói mẫu hậu thân thể bất an, nhi thần lo lắng không thôi, nên tới hỏi thăm, chẳng hay mẫu hậu làm sao vậy?

Làm sao vậy? Ta Làm sao vậy chẳng lẽ ngươi không biết? Lão nương giờ run cầm cập như con giun thế này đều là ngươi hại! Làm sao vậy! Tức đến bầm mặt, Xuân Yến kéo tay áo ngủ bằng gấm nhét vào hai kẽ răng mà cắn mà xé, roẹt roẹt đã nát bét!

Lập cập lập cập!

Lại âm thanh quen thuộc vang lên!

Cúi đầu nhìn, nhận ra tay áo đã bị mình cắn cho nát vụn!

Thật là rởm! Hừ!

Hai răng đau nhức, nàng hít một hơi:

-Hôm nay thấy thời tiết khá đẹp, ai gia sau khi ngự triều liền tới ngự hoa viên du ngoan. Không ngơ trong lúc bất cẩn đã ngã vào hồ.

Âm thanh cao chói lói truyền vào tới trong tai, Phượng Dật hơi căng thẳng, ngẩng đầu nhìn, nhưng tấm sa trướng lại cản tầm mắt của hắn, chỉ co thể khẽ cười đầy khổ tâm:

-Thật vậy sao? Thật trùng hợp, hôm nay nhi thần cùng Lý Ti Thần ra ngoài cung tản bộ cũng không cẩn thận làm một vị cô nương ngã xuống hồ.

Thì ra là như thế!!! Trong Cung mọi người đều đã sáng bừng hiểu ra, bảo sao Thái hậu lại căm Hoàng thượng đến vậy. Bất giác mọi ánh mắt đều đổ về phía Hoàng thượng đáng thương.

Hoàng Thượng, nói gì thì nói, thái hậu cũng là phận nữ nhi, người lại ném người ta xuông hồ, thật quá đáng!

Trong cung vang lên mấy âm thanh roạt roạt, dường như Xuân Yến đã cắn xong tay áo bên kia:

-Nhi thần còn định cứu nàng bèn liều mạng lao theo, không ngờ cũng lại bị kéo xuống hồ! – Nhìn thấy hết mấy ánh mắt trách móc của mọi người, Phượng Dật điềm tĩnh “kể chuyện”.

Thì ra…. Hoàng thượng cũng muốn cứi Thái hậu a! Sự phẫn nộ trong lòng mọi người cũng giảm đi một chút.

-Sau đó, lại thật vất vả cứu vị cô nương đó lên. Ai mà biết được, có khi nàng không biết lại ghi hận trong lòng, thừa dịp nhi thần bất cẩn, một cước đá văng nhi thần xuống hồ, sau đó nghênh ngang bỏ đi! Phượng Dật vẫn thản nhiên, như thể mình đang kể chuyện về một ai đó chẳng chút liên quan.

Thái hậu, người…..

Người… người… người…. Thế này chẳng phải là lấy oán báo ơn sao?

Những ánh mắt lúc nãy còn găm vào Phượng Dật giờ đây tràn đầy trách móc lẫn khiếp sợ nhìn sang Thái hậu.

-Đáng thương nhất là Lý Ti Thần, rõ ràng chẳng làm nên tội gì, lại cũng bị vị cô nương đi cùng kia quay sang đá nốt xuống hồ, uống một bụng nước. Phượng Dật tiếp tục kể, nhưng lúc này, trong giọng nói xen lẫn chút hạnh tai vui họa (cười trên nỗi đau khổ của ng khác)

Thái hậu, là người không đúng rồi! Cho dù là tức đến mấy, cũng không nên liên lụy đến người vô tội! Không một ai lên tiếng, nhưng những ánh mắt đang chăm chăm nhìn Xuân Yến kia cũng đủ nói hết trách móc.

Nói cái gì vậy? Nàng căm phẫn cắn môi.

Các nàng vốn chỉ muốn mập mập mờ mờ đùa cợt hai tiểu tử này, sau đó tìm cơ hội họ bất cẩn ném Ti Thần xuống nước cho chơi với cá thôi mà. Còn Phượng Dật kia, hắn vốn yếu ớt, cho tắn nước mát một chút chắc sẽ khỏe mạnh hơn. Ai bảo hai người họ theo dõi rình rập các nàng làm gì, từ lúc bọn họ nướng cá, ánh mắt như thể bị phản bội kia làm nàng khó chịu, lại khi hắn gây chuyện với Hắc Vô Thường nữa.

Nhưng! Ai mà ngờ! Kế hoạch mới bắt đầu thực hiện được một chút, chính mình sơ suất bị tên tiểu tử kia ném xuống hồ làm mỹ nhân ngư!

Càng nghĩ càng tức giận!

Xuân Yến cười lạnh:

-Hoàng thượng, người chắc không biết, Lý gia tiểu công tử gần đây đã được quá sủng ái sao? Nếu người cảm thấy nhiều thời gian rảnh rỗi quá, thì nên ở trong cung với Hiền Phi Đức phi mới phải. Dù sao truyền thừa long mạch hoàng gia mới là đại sự hàng đầu.

Lại nữa! Phượng Dật sa sầm nét mặt:

-bẩm mẫu hậu, ở cùng với Ti Thần nhi thần thực sự cảm thấy rất thoải mái. Nữ tử, kể cả là Hiền phi hay Đức phi hay thiên kim tiểu thư nào khác, đối diện với các nàng đều không có cảm giác dễ chịu như Ti Thần.

Ha? Thế này là sao? Nam sủng?????? Xuân Yến bật cười khe khẽ.

Thật sự là đã có được một lý do!

-Ngườ không co cảm giác với nữ nhân?

-Thưa mẫu hậu, đúng vậy – Phượng Dật trả lời, nhưng trong lòng hắn thầm bổ sung nửa câu sau: nhưng đối với người thì có.

-Nhưng lại có cảm giác với Lý gia tiểu công tử?

Cân cân nhắc nhắc một hồi, nhận thấy những lời này thật sự hơi kỳ quái, nhưng cụ thể kỳ quái ở đâu thì hắn chịu, đành gaakt đầu:

-Đúng vậy.

Cảm thấy cả người đã nóng lên, đầu cũng hơi váng vất, Xuân Yến đột nhiên thấy mệt mỏi quá.

Đưa hai tay ôm đầu, nàng ngã xuống, nhắm nghiền hai mắt:

-Ai gia mệt mỏi quá, Hoàng Thượng người nên hồi cung thôi,

Nhìn thấy thân hình nhỏ nhắn đằng sau sa trướng kia lảo đảo rồi ngã xuống, Phượng Dật lo lắng vô cùng, hai chân bất giác bước lên vài bước, nhưng lại kịp kìm nén, chỉ đành giương mắt nhìn bóng nang yếu ớt, hắn cúi đầu:

-Nhi thần cáo lui.

Tiễn Phượng Dật ra khỏi cung, Lục Ngọc xóc sa trướng, nhìn thấy Xuân yến kiều diễm động lòng người lúc này đang nằm uể oải trên giường, nàng rất lo:

-Thái hậu, ngươi có khỏe không?

Xuân Yến phất tay:

-Không sao. Chỉ hơi mệt thôi.

-Nhưng…. Thái hậu… mặt người đang đỏ lên kìa. Thu Dung lúc này cũng vào tới, nàng đặt tay lên trán Thái hậu: nóng rực! Nàng hối hoảng:

-Thái hậu, người bị sốt rồi!

-Vậy à? Bảo sao ta thấy nóng. – Xuân Yến cười yếu ớt, nàng tháy đầu đau quá, không thể gượng dậy nổi.

-Nô tỳ đi mời thái y! Thu Dung xoay người tất tả chạy đi.

Lục Ngọc lật mép gường lấy ra một lọ thuốc nhỏ:

-Thái hậu, người uống chút thuốc này đã.

Nhìn Thái hậu náo nhiệt hoạt bát nằm trên giường, khuôn mặt càng lúc càng đỏ hồng, nàng khẽ lắc đầu:

-Xem ra, lần này Hoàng thượng đã quá đáng quá!

-Ừ. Xuân Yến cố hết sức gật đầu mấy cái, lại từ từ nhắm mắt.

Hai mí mắt còn chưa khép trọn, trong đầu nàng đã vang lên mấy lời của tiểu hỗn tử kia – hắn có cảm giác với Lý Ti Thần!

Xú tiểu tử! Dám đùa với nàng ư?

Đang nằm bẹp một xó không còn sức mà nói nữa, đột nhiên Xuân Yến nhảy dựng lên, hét lớn:

-Tiểu Hỉ Tử, ai gia có việc cho ngươi!

………………

Phượng cung

Chết trân cứng lưỡi! Đây là hình ảnh của Phượng Dật lúc này!

Hắn… hắn…. hắn… Hắn không bị làm sao đấy chứ?

Cố gắng dụi dụi mắt mấy cái thật mạnh, mở mắt ra, người trước mặt vẫn đứng đó, còn “rạng rỡ” cười với hắn.

-Hoàng thượng…. – mặc trng phục cung nữ, mặt hoa da phấn … Ách… hắn… õng ẽo bước tới gần hắn… thật sát….

Nhìn bước chân kia đang tiến tới gần…. Một chữ “sợ” liệu có thể khaí quát được không nhỉ???

Hoàng thượng đáng thương hết hồn cẩn thận lùi từng bước, trên trán lấm tấm mấy giọt mồ hôi, run giọng hỏi:

-Ngươi… là ai?

-Thiếp là Kiều Kiều, hôm qua mới được Thái hậu tiến cung, chuyên hầu hạ Hoàng thượng!

Người ấy lại bước thêm vài bước nữa, chu ra cái mỏ nhọn hoắt đỏ choét son, không e không ngại, làm cho người ta phát hoảng. Hơn nữa tiếng nói tuy khô và khàn, nhưng lại mềm mại ẻo lả dịu dàng thật tự nhiên, không hiểu sao lại khiến người ta run lên.

Phượng Dật lùi thêm mấy bước nữa, nhìn thân hình cao to trước mặt từ trên xuống dưới từ dưới lên trên, lắp bắp:

-Ngươi… người… là nam… hay nữ???

-Hoàng Thượng muốn ta là nam thì ta là lam, muốn ta là nữ thì ta là nữ. – người đó thản nhiên trả lời, còn không quên liếc hắn một cái đầy “quyên rũ”.

Ác!

Cả ngày hôm qua vì lo cho Xuân Yến bị ốm mà không thiết tha ăn uống, nếu không hắn không dám cam đoan bây giờ mình không nôn sạch tất cả mọi thứ trong bụng ra.

-Ngơi…

Trước sự tấn công không chút rụt rè của mỹ nhân, Hoàng thượng đã run rẩy lùi đến tận sát tường, bị dọa đến cứng cả người, không nói nên nửa lời.

Người ấy lại tiến thêm ba bước về phía hắn, đứng sát trước mặt hắn, nhếch môi ỏn ẻn cười duyên:

-Hoàng thượng, Thái hậu biết ngài không yêu nữ nhân. Nhưng thân là vua một nước, việc nối dõi tông đường là nhiệm vụ ngài không thể tránh. Bởi vậy, Người sai người đi khắp nơi mới tìm được thiếp, triệu thiếp tiến cung.

Lại gần thêm chút nữa, cánh tay vĩ đại của thân thể cao to ấy lại vờn vãn trước mắt hắn:

-Nếu ngài thực sự ghét nữ nhân, thiếp không để ý đến. Hoàng thượng cứ coi thiếp là đàn ông là được rồi.

Chớp chớp mắt, người đó e lệ huých nhẹ vào vai Hoàng thượng khiến Ngài ngã dúi sang một bên.

-Hoàng thượng, cẩn thận!

May có người kịp thời lao đến giữ hắn lại.

Đứng vững lại được, Phượng Dật thở hổn hển hét lên ra lệnh:

-Người đâu, đem người này đi cho trẫm. Trẫm không muốn nhìn thấy hắn!

-Dạ!

Một đoàn người dũng mãnh chạy tới đứng xếp hàng trước mặt Phượng Dật.

Hắn trợn tròn mắt, một nét hồng hào của nửa tia máu cũng không còn trên mặt.

-Các ngươi… Các ngươi…

Đầu lưỡi hắn líu lại,. Mồ hôi lạnh ướt đẫm.

Tiểu Hỉ Từ từ bên ngoài chạy vội vào, khom người thi lễ, kính cẩn thưa lời:

-Hoàng thượng, Thái hậu nói sợ Kiều Kiều cô nương không phải kiểu người Hoàng thượng thích, đặc mệnh sai nô tài chọn thêm mấy cô nương nữa đến cho Ngài lựa chọn.

Nói rồi ngoắc ngoắc ngón tay:

-Các ngươi tiến lên đi!

Sau đó em rru chuồn.

….

Một trận động đất đang đe dọa làm sập của tẩm cung của Hoàng thượng, những lời eo éo khàn khàn chen chúc trong những tiếng bước chân sầm sập, càng lúc càng nhiều người ào tới. Thật không biết nên hình dung thế nào, nhưng chắc chắn không có nửa khuôn mặt nữ tính trong số những cái thớt đang dí sát mặt hắn lúc này, cái mũi hắn đang chịu một trận công kích hạng nặng của đủ thứ mùi hương ngộp thở.

Nhịn không nổi nữa!

Ọe…….

Dạ dày lẫn ruột non ruột già quay cuồng đánh nhau dữ dội, cả bữa sáng bữa trưa từ mấy ngày trước trong bụng Hoàng thượng thi nhau ào ra.

Hoàng cung

Khụ khụ khụ khụ. Xuan Yến năm trên giường, mặt mày tái nhợt ho đến đào tâm đào phế.

-Thái hậu, nên uống thuốc đi.

Lục Ngọc đưa ra một bát thuốc mới sắc trước mặt nàng.

-Cái thứ khổ dược này! Ta còn phải chịu đựng bao lâu nữa! Xuân Yến nhíu mày, nhìn bát thuốc đen xì mà kêu lên thống khổ.

Tuy nói vậy nhưng đôi tay nàng vẫn vươn ra đón lấy bát thuốc, chậm chậm rót cái thứ nước vừa chua vừa đắng kia vào cổ họng.

Uống thuốc xong, Thu Dung vội nhét cỏa miệng nàng một miếng mật ngọt ngào, áp chế đi vị đắng nghét của hoàng liên.

-Thái hậu Thái hậu!

Tiểu Hỉ Tử vừa gào to vừa chạy vội vào.

Thu Dung ngăn hắn lại, tháp giọng:

-Thái hậu vừa uống thuốc, đang nghỉ ở bên trong, ngươi nhỏ giọng một chút!

-Không sao. Để hắn tới đi.! Xuân Yến mệt mỏi nằm trên giường nhàn nhạt nói.

-Dạ! Tiểu Hỉ Tử đi như chạy vào trong đến bên người nàng, khẽ bẩm báo:

-Thái hậu, hôm nay Hoàng thượng đã ói ra đến ba lần. Xem chừng không biết còn có thể ói ra cái gì nữa!

-Thật không? Nghe được tin lành, khuôn mặt tái mét đã hồng lên một chút.

Nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt của nàng, vẫn còn muốn hại Phượng Dật, Tiểu Hỉ Tử bất giác muốn thở dài.

Ai! Bên trong Hoàng cung, hai người có quyền lực cao nhất, đều đeo mặt nạ, trong tâm luôn muốn làm khó nhau.

-Thái hậu… người… còn muốn để mấy cô nương khủng bố hơn cả võ tướng này hành hạ Hoàng thượng bao lâu? Cố gắng gom hết dũng khí, hắn hỏi. Nhìn thấy Hoàng thượng cả ngày hôm nay ngoài nôn cũng chỉ có biết nôn, cơm không thể ăn, hắn…. Ài, nhìn tháy như vậy, thật không đành lòng …

Thái hậu khẽ ho khan mấy tiếng, chau mày hận hận:

-Ai gia còn bị phong hàn hành hạ bao lâu, thì hắn sẽ phải chịu đừng bấy lâu! Khụ khụ…

Lớn tiếng trả lời khiến cho nàng lại một lần nữa gập người ho rát ngực trên giường.

Mọi người trong cung chợt cảm thấy một cơn gió lạnh thổi qua.

Như vậy, Hoàng thượng…

Này, cái này gọi là mối hận không đội trời chung đây sao?