Thái Giám Chức Nghiệp Tố Dưỡng

Chương 25

Một nhóm người lạ mặt bước vào. Bọn họ ngay cả cơ hội ngăn cản cũng không có.
Những người này đều mặc trang phục có bổ tử quy định đặc thù, hoàn toàn không phải là áo xám tầm thường của tiểu thái giám Giám Lan viện bọn họ.
"Các vị là...." Vương Phú Quý lắp ba lắp bắp nói.


Những người này còn chẳng thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái, Vương Phú Quý nghẹn họng.


Những người này đều là tùy tùng của Đức phi nương nương, ngày thường ở trong cung cũng không có chút biểu cảm nào trên mặt, dáng vẻ cùng diện mạo đều trầm mặc, không giống với những thái giám thông thường. Bộ dạng này khiến đám tiểu thái giám không dám thở mạnh lấy một hơi.


Người trong phòng đều câm như hến. Nếu chuyện Diệp Tân bị phát hiện, bọn họ sẽ đi đời sao?
Cho đến khi Phó Thần tái nhợt, suy yếu xuất hiện ngoài cửa, mọi người bỗng như thấy ánh sáng phía cuối đường hầm.


Thái giám cầm đầu chính là hai thủ vệ ngoài cửa Phúc Hi cung ban nãy, tên gọi Thái Bình và Thái Hòa. Bọn họ hiện giờ đã hiểu rõ Phó Thần rất được Đức phi nương nương để mắt. Không cần biết người này làm thế nào khiến Đức phi nương nương vốn không gần gũi thái giám lại phá bỏ quy tắc, tóm lại không thể đắc tội hắn. Có lẽ chẳng bao lâu nữa bọn họ sẽ phải gọi hắn là gia gia.


Thái Bình sai người khiêng Diệp Tân đang nằm trong vũng máu đi, sau đó quay sang nở nụ cười với Vương Phú Quý đang đứng đờ đẫn. Ai bảo người này và Phó Thần nhìn qua quan hệ rất tốt cơ chứ? Không thể đắc tội Phó Thần thì người thân thiết với hắn cũng phải nể chút mặt mũi. "Đừng vội, việc xảy ra ở đây ta đã hiểu nên mới đến xử lý, nói đúng không, Phó tiểu công công?"


Sắc mặt Vương Phú Quý căng thẳng, nhìn thấy Phó Thần gật đầu mới thở phào một hơi.
"Sao sắc mặt ngươi kém như vậy?" Vương Phú Quý phát hiện Phó Thần tái nhợt, tựa như có thể ngã gục bất cứ lúc nào.


"Không sao, buổi tối mất ngủ thôi." Chỉ là tác dụng phụ sau khi sử dụng thuật thôi miên, Phó Thần lại nói với Vương Phú Quý: "Xử lý xong chuyện này thì theo ta rời khỏi đây."
Vương Phú Quý sửng sốt hỏi: "Đi đâu?"
"Phúc Hi cung."


"!" Vương Phú Quý có chút kinh ngạc, nhưng Phó Thần lại không lại giải thích lý do.


Bộ dạng Phó Thần lạnh lùng nhưng cơ thể hắn thật sự khó chịu, còn phải chống đỡ để không ngã xuống. Nhìn Phó Thần như vậy khiến Vương Phú Quý có cảm giác xa lạ, kéo mạnh góc áo đối phương: "Ngươi rốt cuộc đã làm gì?"


Thực ra cái hắn muốn hỏi là. Phó Thần rốt cuộc đã vì chuyện này mà trả cái giá khủng khϊế͙p͙ gì? Vì sao hắn quen người của Phúc Hi cung? Nếu vậy thì Phó Thần từ lâu đã thăng quan phát tài, cần gì phải đợi đến bây giờ? Vương Phú Quý không phải con nít miệng còn hôi sữa, ánh mắt như lâm vào đường cùng của Phó Thần lúc rời đi đến giờ vẫn ám ảnh trong tâm trí hắn.


Phó Thần không nói, không có nghĩa là hắn không biết.
"Yên tâm, sẽ ổn thôi." Phó Thần vỗ nhẹ cánh tay Vương Phú Quý.


Những người này động tác cực kì nhanh nhẹn, chắc hẳn đã không ít lần giải quyết những sự vụ không thể đưa ra ánh sáng như thế này, toàn bộ quá trình đều im lặng tuyệt đối, hiệu suất cực cao. Ở một nơi đầy những âm mưu bẩn thỉu, luôn cần có kẻ giữ nó sáng bóng, huy hoàng, không nhiễm hạt bụi.


Sau khi đưa Diệp Tân ra ngoài, bọn họ khiêng mấy thùng nước đến, cọ rửa mặt đất sạch sẽ, sau đó lại dùng chổi quét hỗn hợp máu và nước bẩn, hốt vào thùng. Xử lý xong toàn bộ, nhóm người Thái Bình chuẩn bị rời đi: "Phó tiểu công công, đồ của ngươi lát nữa Phúc Hi cung sẽ sai người đến lấy, nếu không có chuyện gì khác, chúng ta xin phép đi trước."


"Được, làm phiền Bình công công."
Thái Bình mặt đầy tiếu ý: "Nào có nào có, ngươi chớ khách khí."
Một đám người ngày thường lỗ mũi đều hất lên trời, khinh thường tiểu thái giám lại đối với Phó Thần cực kỳ khách khí, tươi cười rời đi.


Trong phòng, trừ mùi máu tươi còn phiêu tán trong không khí, tựa như chuyện gì cũng chưa xảy ra, nhưng mọi việc vẫn xoay quanh đầu óc mỗi người.
Phó Thần nhìn từng gương mặt quen thuộc, cười khẽ nói: "Sao lại mang vẻ mặt thảm thiết thế, không chúc mừng ta thăng chức sao?"


"Chuyện này....Bọn ta về sau vẫn có thể gọi ngươi là Thần tử sao? Ngươi vẫn là Thần tử sao?" Triệu Chuyết đứng tại chỗ, luống cuống chân tay. Ai thăng chức, bọn họ đều có thể không thoải mái. Nhưng chỉ có Phó Thần, nhiều chuyện trùng hợp như vậy, nếu bảo không có gì kỳ quái, ai có thể tin. Đã ở trong cung một thời gian dài, kẻ đơn thuần đâu có mấy, bọn họ đương nhiên không thể vui mừng được.


Phó Thần vốn định làm ra vẻ lạnh lùng, nhưng nghe nói vậy cũng không đóng kịch nổi: "Đương nhiên, sau này có chuyện gì thì đến Phúc Hi cung tìm ta."
Thực ra quan hệ hiện tại cùng Đức phi, hắn không muốn khiến nàng phải đắn đo về đối tượng của mình nên muốn giữ khoảng cách với đám thái giám này.


"Hôm nay là ngày cuối cùng ta ở Giám Lan viện, ta sẽ đưa Vương Phú Quý theo."
"Thần tử ca, sau này chúng ta còn gặp được nhau không?" Cát Khả bổ nhào vào lòng Phó Thần.
"Có chứ." Vỗ vỗ lưng tiểu hài tử, gần như là người trông coi nó lớn lên, Phó Thần cũng có chút không nỡ.


Phó Thần mở ngăn kéo, lấy ra mười mấy lạng bạc Trần Tác Nhân để lại, cùng một chiếc hộp gỗ, là đồ Trần Tác Nhân dùng khi còn sống, thật trang trọng, nâng niu mà bỏ vào ngực áo.


Nhìn thấy động tác của Phó Thần, những người khác thấy sống mũi cay cay. Đừng nó là các quý chủ tử, có đôi khi những thái giám địa vị cao cũng không xem bọn họ là người. Bọn họ thường xuyên bị chà đạp, có đôi khi chính mình còn khinh thường bản thân. Sau khi chết đi, ngay cả nhà cũng không có, cảm giác được người khác tôn trọng khiến bọn họ thấy nhẹ nhõm trong lòng.


Chiếc hộp kia chính là tro cốt của Trần Tác Nhân. Tro cốt còn được người ta trân trọng đối đãi, là chuyện hiếm thấy ở trong cung.


Khi Phó Thần đưa Vương Phú Quý rời đi, bỗng quay lưng lại nói với mọi người: "Muốn sống thì phải trở thành nô tài hữu dụng, khiến các chủ tử không nỡ giết các ngươi. Ta hy vọng vài năm sau vẫn còn có thể nhìn thấy mỗi người các ngươi.


Mấy tiểu thái dám dùng tay áo lau lấy lau để nước mắt trên mặt. Triệu Chuyết bỗng nhiên bước vài bước về phía trước, bầu không khí im lặng như tờ.
"Phó Thần, chúng ta sẽ không làm vướng chân ngươi!"
"Chúng ta nhất định sẽ đều sống sót, trở thành nô tài hữu dụng!"


"Sẽ không cả đời làm một tiểu thái giám không ai chú ý đến."
Phó Thần quay đầu cười, phong hoa tuyệt đại, "Được, ta chờ các ngươi."
Đây là định ước giữa chúng ta, tỷ lệ sống sót tuy không lớn, nhưng nếu chúng ta cùng nhau?


Phó Thần thực ra không có mấy đồ đạc. Khi hắn trở lại Phúc Hi cung, phòng ở đã được chuẩn bị xong. Một căn phòng trống ở thiên điện dành riêng cho hắn, chính bản thân Phó Thần cũng có chút kinh ngạc. Hắn thế mà lại có một căn phòng riêng trong cùng viện với các thái giám chưởng sự. Cung nữ dọn phòng cho hắn cũng lấy làm thắc mắc, đa số hạ nhân chỉ có thể ở phối phòng ở hậu viện, thường là phòng đối diện hành lang hoặc phòng hông, chỉ có thái giám được sủng ái mới được chỉ định chỗ ở tại thiên điện, có thể gần người hầu hạ.


Đức phi xưa nay chưa từng đối đãi với nô tài nào như thế, Phó Thần thật sự là một kỳ tích.
"Phó tiểu công công, có bí quyết gì có thể truyền cho chúng ta hay không, cho đến giờ chúng ta vẫn chưa biết nương nương thích cái gì." Cung nữ này là tam đẳng cung nữ, chuyên đảm nhận việc quét dọn.


"Chuyên tâm hầu hạ nương nương, nương nương muốn ngươi là gì thì cố gắng làm tốt nhất, nương nương chưa nghĩ đến thì phải thay nương nương nghĩ trước, xem việc làm nương nương cao hứng là nhiệm vụ của mình." Đáp án của Phó Thần chính là chuẩn mực trong sách giáo khoa, thực ra là điều mà ai vào cung cũng phải hiểu.


"Cái miệng này, thật là lợi hại, ta chỉ hỏi thế thôi, nếu ngươi không muốn nói thì ta cũng không cưỡng cầu." Cung nữ kia nghe vậy, suy nghĩ một hồi, dường như đã hiểu ra, lại thay đổi sắc mặt mà cười lạnh, ngúng ngẩy bỏ đi.


Thực ra câu trả lời của Phó Thần cũng chẳng có vấn đề gì, chẳng qua hắn vì được ưu ái, khiến những người này không vừa mắt, tìm lý do gây sự vài câu mà thôi.


Mà điều khiến cho thái giám cung nữ trong viện phẫn nộ nhất là, Đức phi nương nương cư nhiên đem những vật trang trí, đồ dùng mình yêu thích ban cho tiểu thái giám mới ưng ý này.


Mỗi hậu phi đều có nô tài quen dùng, đề bạt mấy người là chuyện thường tình. Nhưng đối với những kẻ mài nhọn cả đầu muốn bò lên trên sẽ hoán hận đầy đầu. Phó Thần cảm nhận rõ rệt, thái giám đến đưa đồ tặng phẩm nói với hắn đủ lời ám chỉ mỉa mai.


Hắn làm như nghe không hiểu, thái giám đến tặng đồ nhìn thấy bộ dạng Phó Thần, quả nhiên là nghe không hiểu, không giống làm bộ, trong lòng còn thầm nghĩ, không ngờ hắn lại là một tên ngốc.
Phó Thần cung kính tiễn người, sau đó mới đưa Vương Phú Quý vẫn ngơ ngơ ngẩn ngẩn đi.


Xuyên qua hành lang, ra khỏi cửa sau, chính là nơi ở của đại bộ phận người hầu ở Phúc Hi cung.


Vương Phú Quý không hỏi một câu, trầm mặc đi sau. Vừa rồi hắn ở Giám Lan viện có thể tập trung tinh thần một chút chính là vì không muốn người khác vì cứu mình mà mất mạng. Hiện giờ nguy hiểm đã qua, hắn lại một lần nữa im lặng, tâm lạnh như tro tàn, không quan tâm Phó Thần đang đưa hắn đi đâu, hắn cũng không muốn hỏi.


Sau khi Phó Thần mở cửa một gian phòng rồi bước vào, hắn đứng ngẩn người tại chỗ, nhìn người trong phòng.


Nữ hài kia đã được thay một bộ quần áo sạch sẽ, chỉ là vết hằn trên cổ cùng những vết thương lộ ra khiến người ta hình dung được nàng đã gặp phải chuyện gì. Mặt nàng không có biểu cảm, ngây ngốc nhìn về phía trước. Vương Phú Quý che miệng, toàn thân run rẩy như trước nay chưa từng có.


"Ta đã nói chuyện này với Đức phi nương nương, ngươi trước tiên hãy cứ ở hậu viện chiếu cố nàng. Theo quy định, cung nữ và thái giám không thể ở cùng nhau, cho nên ta xin phòng cách vách làm phòng ở cho ngươi, những chỉ là để che giấu tai mắt người ngoài. Nhiệm vụ của ngươi là chăm sóc nàng, giúp nàng khôi phục thần trí. Có lẽ ban đầu nàng sẽ không đáp lại ngươi, nhưng ngươi không thể từ bỏ, phải kiên trì bền bỉ lay tỉnh nàng. Chuyện ngoài tiền điện, ngươi tạm thời không cần bận tâm." Phó Thần đã tính toán đầy đủ.


Rối loạn phân ly chỉ cần ân cần chăm sóc, lại có người mình quan tâm nhất ở cạnh, là có tỷ lệ khôi phục nhất định.
Đột nhiên quay đầu, Phó Thần mắt thấy không ổn, liền muốn ngăn lại, nhưng Vương Phú Quý dùng hết sức lực, hai đầu gối quỳ vững trên mặt đất.


Âm thanh khàn khàn như là rống mà ra: "Phó Thần, ngươi cản ta chính là khinh thường ta!"
Hắn hung hăng dập đầu hai mươi cái vang dội, trán lấm đầy máu, là đã hạ quyết tâm.


"Phó Thần, mạng này của ta thuộc về ngươi! Sau này ngươi có việc gì sai bảo, cứ nói cho ta." Quyết tâm trong mắt Vương Phú Quý rực sáng bừng bừng.
"Ta vốn ích kỷ, giúp các ngươi là vì chính mình. Ta không không muốn một mình đơn độc cô quả, chờ các người khá lên lại giúp đỡ ta."


"Thần tử, ngươi lúc nào cũng vậy, nói như thể bản thân mình là kẻ không ra gì, không khiến người ta ghét là không cam tâm. Ngươi thật đúng là một tên dối trá." Vương Phú Quý vừa khóc lại cười, đánh một cú trời giáng lên vai Phó Thần.


"Cảm ơn đã khích lệ." Phó Thần cũng cười mà đánh trả.


Đêm đó giờ hợi, Phó Thần đợi cung đăng sáng hồng bốn phía, dùng tốc độ nhanh nhất đi đến hòn giả sơn trong Minh Thân uyển, cũng là nơi hắn từng phát hiện nhị hoàng tử và Kỳ quý tần lén lút hẹn hò. Hiện giờ Trữ Tú cung đã đầy tú nữ, không tiện gặp mặt, mà Minh Thân uyển là nơi không người lui tới, lựa chọn không tồi. Đây cũng là điều Mai cô cô lúc sáng ra hiệu cho Phó Thần ở bên ngoài tây thập nhị sở. Trước kia bọn họ cũng từng ở chỗ này thương lượng làm thế nào dọa Lý Tường Anh, chỉ là cách Giám Lan viện hơi xa nên bọn họ ít khi ghé đến.


"Yên tâm, ta đã đi tìm mấy lần, này phụ cận không có người."
"Mai cô cô, giờ ta đã chuyển tới ở Phúc Hi cung làm nhiệm vụ, ra ngoài sẽ rất bất tiện."


"Phó Thần, chuyện ngươi được điều chuyển, chỗ chúng ta cũng có lời đồn đại. Các nàng nói ngươi vào được cao môn, được nương nương để mắt, nhưng ta không tin. Ta muốn nghe ngươi nói thật."
"Giống như họ nói thôi." Phó Thần ẩn gương mặt trong bóng tối, nhìn không rõ vui buồn.


"Ngay cả với ta ngươi cũng không muốn nói thật hay sao. Ta còn nghĩ, sau chuyện Lý Tường Anh, chúng ta ít nhất cũng xem như cùng một chiến tuyến."
"Mai cô cô, biết nhiều bí mật, cách cái chết cũng không xa."


Mai cô cô là người thông minh, từ lời này liền nghe ra một chút ý nghĩa, mơ hồ suy đoán được. Nàng biết tính tình Phó Thần cẩn thận, không nói ra cô biết được chuyện này có thể dẫn tới họa mất đầu.


"Ta hiểu rồi. Hôm nay gọi ngươi ra vì muốn nói cho ngươi một chuyện. Lý Tường Anh hiện đã mượn sức hai vị tổng quản công công. Hình như hắn nghi ngờ chuyện quỷ nháo trong viện có liên quan đến ngươi. Ngoài ra hắn có vẻ như phát hiện ra trong thuốc lá có độc."


"Hắn mượn sức như thế nào?" Phó Thần hỏi vấn đề thứ nhất. Tổng quản công công cũng không dễ mượn sức như vậy. Mấy công công này thường đều là người của hoàng đế, tuy không đến mức không có hai lòng, nhưng đều chướng mắt Lý Tường Anh, một kẻ dựa vào nịnh nọt mà lên được tam đẳng.


"Chính là nha phiến do Kị Tang quốc đưa tới, thái hậu dùng xong, chỗ cặn thuốc đều do Lý Tường Anh xử lý. Hắn đem mấy thứ này gia công thêm một chút, trộn thêm lá thuốc lá loại tốt, hiếu kính hai vị tổng quản. Bây giờ hai vị kia cũng si mê thứ này.


Phó Thần nghe đến đó, trong lòng lại dâng một nỗi sầu lo. "Không thể khiến thứ này lan tràn."
"A phù dong là thứ gì, thái y nói thứ ấy không nên dùng nhiều, có thể bị nghiện."


"Là thứ có thể làm hoàng triều điên đảo." Hắn còn nhớ rõ Kị Tang Quốc cùng nước láng giềng Khương Vu. Hiện giờ người Khương Vu đã xâm chiếm đông bắc, triều đình phái quân đội đến đối chiến, nhưng trong cung vẫn thanh bình tuyển tú. Đây chính là một đời hoàng đế Tấn triều. Bọn họ cùng tặc tử chiến tranh, sau đó lại hòa thân, dùng một đời của nữ nhân để đổi lấy hòa bình ngắn ngủi. Từ thời Tấn Thái Tông, Khương Vu nhiều lần xâm chiếm, sau đó lại đàm hòa, bị đánh sợ thì chạy về, đến khi hùng mạnh lại đi xâm chiếm, chưa từng dừng lại. Những kẻ này chỉ có thể đánh đến tàn phế. Triều đình bạc nhược, chính là lý do cho kẻ khác xâm lăng.


Một nét tàn nhẫn xẹt qua mắt Phó Thần. Nếu hoàng đế chết bất đắc kỳ tử thì sao?
Hắn có thể lãnh huyết, hắn có thể tư lợi, thậm chí có thể hại người ích ta, nhưng đại nghĩa dân tộc khắc sâu vào cốt nhục con cháu Viêm Hoàng.


Nhưng hiện tại, hắn thậm chí không có chút lực lượng nào để thay đổi lịch sử.
Điều may mắn duy nhất là, hiện nay sản lượng a phù dong còn thấp, còn không có cách mở rộng phạm vi, chỉ có thể cung cấp cho một mình thái hậu.


Mà nguyên lai trên lịch sử, cũng phải trải qua mấy triều đại như thế mới khuếch tán thành ôn dịch.
"Hoàng triều điên đảo?" Mai Giác không hình dung ra, một thứ bé nhỏ như vậy sao có thể tác động đến hoàng triều. Hoàng triều là nơi nào, sao có thể dễ dàng đảo điên như thế?


Phó Thần không muốn nhiều lời, hắn đương nhiên không muốn để lộ ra nhiều tin tức.


Vẫn là cái đạo lý kia, không ở vào hoàn cảnh thì không hiểu. Với địa vị hiện tại của hắn mà nói có thể có tai họa ngầm xuất hiện, thì chỉ bị xem như yêu ngôn hoặc chúng mà chém đầu. Tin tức ở triều đại này, ngay cả bọt sóng cũng không nổi lên được.


"Lý Tường Anh nghi ngờ ta? Vì sao?" Phó Thần hỏi vấn đề thứ hai. Hắn tin chuyện hắn làm sau lưng Lý Tường Anh sẽ kết thúc sạch sẽ. Lý Tường Anh không thể nào hoài nghi hắn.


Ngươi còn nhớ hôm nay, khi Diệp Tân được đưa đi chữa trị, ta lén đến thái y viện, nhân lúc hắn đang thần trí không rõ, hỏi được không ít chuyện. Khi đó, Lý Tường Anh còn chưa lọt vào mắt thái hậu, hắn phát hiện ra thuốc lá mình thường dùng có chút khác lạ. Hắn tìm lại mục quen biết để tra xét, cuối cùng tra ra trong thuốc lá có vấn đề. Ban đầu hắn nghi Diệp Tân, Diệp Tân lại đổ tại ngươi làm. Diệp Tân trước nay luôn nhắm vào ngươi, mà ngươi vừa vặn có động cơ ra tay, Trần Tác Nhân là do Lý Tường Anh hại chết. Diệp Tân nói lý do này, họ Lý liền tin, nên mới tìm mọi cách dồn ngươi vào chỗ chết." Mai Giác vẫn cho rằng Phó Thần đã bỏ độc ô đầu vào thuốc lá, nàng không nghĩ tới Diệp Tân đánh bậy đánh bạ mà có thể đúng.


Phó Thần cuối cùng hiểu ra, vì sao Lý Tường Anh đối đãi với hắn không tính là tệ bỗng nhiên lại đòi đưa hắn đến chỗ Kỳ quý tần.


"Không phải ta, ô đầu ta còn chưa bỏ." Nếu có bỏ, hắn cũng sẽ không để Lý Tường Anh nhận ra điểm khác thường rồi truy ra nguồn gốc. Phó Thần sẽ không để cho kẻ khác nắm thóp dễ dàng, "Độc kia, chắc hẳn là Diệp Tân tự mình hạ."


"Hắn dựa vào Lý Tường Anh mới được thăng chức, vì sao lại hại người lãnh đạo trực tiếp của mình?" Mai Giác nghĩ không ra.


"Khi ấy, chúng ta bày kế khiến lão phát điên, cuối cùng bị tạm ngừng chức vụ, nhốt trong viện của mình. Khi đó Diệp Tân xem chừng cảm thấy Lý Tường Anh đối với hắn không còn tác dụng gì, chỉ cần lão còn tồn tại một ngày, Diệp Tân liền không thể đầu nhập vào phe người khác. Để giải quyết một lần cho mãi mãi, hoặc là dứt khoát không làm, đã làm phải làm đến cùng, làm chết người thực sự. Chỉ là chưa ai nghĩ tới, họ Lý lại có thể được lòng thái hậu." Phó Thần tự hình dung mình với tính cách của Diệp Tân, cơ hồ đoán ra sự thật không mấy chênh lệch.


"Thật tàn nhẫn! Kẻ này, chết chưa hết tội!" Mai Giác không nghĩ tới trên đời còn kẻ độc ác, tâm tư thâm hiểm đến thế.
"Cô cô nhìn nhiều rồi, vẫn chưa quen sao?"


"Loại chuyện này, dù thấy bao lần cũng không quen được, chẳng qua ta cũng không muốn trở thành một kẻ ngoan độc như vậy." Mai Giác tự giễu nói, "Ở trong cung lâu rồi, ai cũng sẽ thay đổi thôi."
"Người có ý gì?"
"Phó Thần, ta hẹn ngươi ra đây gặp cũng có nguyên nhân thứ hai, ta muốn – trở thành sủng phi."


"Vì sao người lại nói cho ta chuyện này?" Phó Thần giương đuôi mắt, nhanh chóng giấu đi sửng sốt.


Hắn biết Mai cô cô từ trước đến nay đều muốn xuất cung, không phải là giả vờ giả vịt, không phải ưỡn ẹo làm màu. Bằng không, với dung mạo của nàng, đã sớm bị hoàng đế để mắt, ngay cả so với đệ nhất mỹ nhân hậu cung như Lệ phi, nàng cũng không hề thua kém.


Mai Giác đang định nói, Phó Thần bỗng nhiên đưa tay bịt miệng nàng, kéo vào nấp trong bóng tối.
Khi hai người đối thoại, Phó Thần vẫn cẩn thận để ý xung quanh.
"Có người không?" Một giọng nữ lo lắng từ truyền đến từ nơi nào đó không xa lắm.


"Yên tâm, lúc này sao có ai được !" Một giọng nam khác cam đoan nói.


Mà hai âm thanh quen thuộc này, Phó Thần lục tìm trí nhớ, ngay sau đó đã đoán ra người tới la ai, nhị hoàng tử Thiệu Hoa Dương và Kỳ quý tần. Nhị hoàng tử là người duy nhất đã được khai phủ bên ngoài, nhưng cũng có thể qua đêm nhiều ngày trong cung.


Trải qua sự việc lần trước, thế mà bọn họ còn dám! Phó Thần lần này đã có thêm đánh giá mới về nhị hoàng tử ương ngạnh.


Có lẽ vì lần trước bị tam hoàng tử phá rối, trải qua một thời gian sóng yên biển lặng, mà tam hoàng tử cũng đã phụng mệnh hoàng đế ra ngoài giả quyết vụ việc ngân lượng cấp phát cho thiên tai bị cướp, mấy ngày này không thể xuất hiện trong cung, hai người này lại càng muốn tìm cảm giác kích thích.


Mai Giác lúc đầu còn không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng khi nghe đến tiếng quần áo ma sát, giọng nam nữ giao hợp, mới ý thức được mọi việc, trong lòng tràn ngập kinh hoảng.


Nơi này có giả sơn vây quanh, muốn tránh né tầm mắt vốn đã bị bóng đêm cản trở không hề khó. Nhưng Thiệu Hoa Dương cũng xem như có kinh nghiệm, đầu tiên sờ soạng tìm kiếm một chút. Cũng may mắn Phó Thần đứng ngoài tầm với, hai người cật lực tránh né, dù vậy vẫn mấy lần suýt bị đụng tới.


Lần này hoàn hảo không có con mèo bánh trôi gây sự, hai người cố sức nín thở, căng lỗ tai nghe hết toàn bộ quá trình nóng bỏng diễn ra. Mai cô cô là một nữ tử chưa xuất các, có chút chịu không nổi, nhưng tình huống hiện giờ không có cách nào chạy ra ngoài, chỉ có thể nấp một chỗ với Phó Thần, đợi hai kẻ kia xong việc rời đi.


Cũng may mắn lần này tốc độ giải quyết rất nhanh, chỉ sau một chén trà đã kết thúc toàn bộ quá trình.
Đợi đến khi hai người kia đi hẳn, Mai cô cô mới dám thở ra một hơi nghẹn trong ngực nãy giờ.
"Hắn...... Bọn họ?"
"Người nó nhị điện hạ và Kỳ quý tần?"


"Ngươi không kinh ngạc chút nào sao?" Nàng cảm thấy Phó Thần bình tĩnh đến mức phi lý, cứ như chưa xảy ra chuyện gì, bộ dạng vẫn giống mọi khi.
"Bởi vì đây không phải lần đầu."


"Nếu hoàng thượng biết...." Sau đó lại lập tức phủ nhận ý nghĩ này. Chưa tính đến chuyện không có bằng chứng gì, với địa vị của nàng và Phó Thần hiện tại, có nói cũng không ai tin. Nói ra xong không thể tránh được bị hai người kia đối phó. Mà rốt cuộc, chuyện này đâu liên quan gì dến bọn họ."Nói tiếp chuyện ban nãy đi, nơi này ở lâu không ổn."


Mai Giác cũng vì biến cố vừa rồi mà nói gấp hơn. "Ta biết ngươi hiện giờ là sư phó cạo râu cho hoàng đế, giờ lại đến chỗ Đức phi nhận việc, chỉ muốn ngươi hợp tác với ta."
"Cô cô, người biết chính mình đang làm gì không? Chỉ vài năm nữa là người có cơ hội xuất cung rồi !"


"Phó Thần, vô dụng thôi!" Mai Giác cười khổ, "Ngươi biết Lý Tường Anh nói gì không, Tiểu Ương chỉ là người đầu tiên, chẳng bao lâu sẽ đến lượt ta. Lúc trước hắn không có khả năng tiếp cận hoàng đế, giờ thì ai cũng không sợ. Ta hiện giờ không thể đợi đến lúc đó, khi ấy làm gì cũng muộn rồi !"


"Ta giúp người nói chuyện với Đức phi, điều người qua chỗ ta." Đây là biện pháp duy nhất của hắn.


"Ngươi cầu xin càng nhiều, cái giá phải trả càng lớn. Ta không thể để ngươi chiến đấu một mình. Lại nói, nếu hoàng đế nhìn thấy ta, sao có thể bỏ lỡ." Nàng nói đến đây liền ngẩng cao đầu, ánh mắt sáng chói. "Ngươi biết ai đã triệt để thay đổi suy nghĩ của ta không? ...Là ngươi! Tất cả chúng ta ai nấy đều chỉ biết buông tay chấp nhận số phận, chỉ mình ngươi tìm cách trả thù cho Trần Tác Nhân. Khi ấy ta đã nói với ngươi, ta không muốn tim mình chết lặng. Ta muốn trở thành thượng nhân. Ta trốn tránh đã được mười năm, giờ mới thấm thía đạo lý trong cung. Không trèo lên cao thì vận mệnh luôn nằm trong tay kẻ khác, không chỉ chính mình, còn cả những người mình quan tâm..."


"Vì sao lại chọn ta? Người cũng biết nếu chuyện này truyền ra ngoài, cả hai ta đều sẽ bị hành quyết."


"Ngươi quá coi thường bản thân rồi. Đâu có ai mới vào cung ba năm đã thăng chức nhanh như ngươi. Ngươi luôn biết chính mình muốn gì, so với bất cứ ai trong chúng ta đều tỉnh táo hơn. Phó Thần, trừ ngươi ra không ai có thể giúp được ta."


"Nhưng ta cũng không thể mạo hiểm." Sau khi trầm mặc giây lát, dưới cái nhìn chăm chú của Mai Giác, đưa ra đáp án cuối cùng.


"Ta biết, thực ra trước khi đến đây ta cũng đã đoán được phần nào câu trả lời của ngươi. Ngươi làm việc luôn có tính toán... Ta chỉ là, muốn thử xem." Mai Giác cười khổ, xoay người định rời đi.


"Nói nhiều như vậy, thật ra người rất muốn báo thù cho Tiểu Ương phải không? Nếu người không thượng vị, thì sẽ có Tiểu Ương thứ hai rồi thứ ba. Vì chính mình, vì Tiểu Ương, người không thể ngồi đó chờ chết."
"Không hổ là Phó Thần, ta vẫn biết, khả năng che giấu của ngươi cao siêu hơn bất cứ ai."


"Cho nên, người đã quyết định?" Âm thanh Phó Thần có chút mờ mịt.
"Đúng." Bởi vì ta không có lựa chọn nào khác.
"Người hiện tại, không đủ khả năng khiến bệ hạ điên đảo thần hồn," Phó Thần thâm thúy nói.
"Hả?" Mai Giác sửng sốt quay đầu, còn tưởng tai mình xuất hiện ảo giác.


"Muốn trở thành sủng phi, chỉ có dung mạo thôi không đủ. Xung quanh bệ hạ, mỹ nhân vô số. Dung mạo tựa quỳnh tương, có nhất thời mới mẻ, mê luyết cũng sẽ không lâu dài. Nếu người tin tưởng ta, ta sẽ cải tạo người." Phó Thần thấy trong mắt nữ tử này, sự quyết tâm chống lại vận mệnh. Bọn họ đều không cam tâm, hắn có lý gì lại không giúp nàng. "Hai chúng ta, sẽ tạo ra một thịnh thế sủng phi không ai sánh bằng."


Sau khi gặp Mai Giác, Phó Thần lại vô thanh vô tức quay về thiên điện Phúc Hi cung.


Hắn mở cửa, vừa định lấy then cửa tự chế cài lại, phát hiện ra chỗ đó trống không. Đây là để phòng ngừa có kẻ lén vào phòng khi mình không biết mà chế ra. Then cửa này rất dễ gãy, không có biện pháp đặc thù thì khi mở cửa nhất định sẽ làm gãy nó.


Như vậy chỉ có một nguyên nhân. Có kẻ vào phòng hắn.
Hắn cảm nhận khí tức trong phòng, xác định lúc này không có ai.
Hắn cất bước đi vào, thắp nến trên bàn, mắt nhìn ra cửa, quả nhiên thấy đoạn then cửa gẫy đôi, cùng với một mẩu giấy đã bị cuộn lại nhỏ như cây kim.


Phó Thần lấy ngón tay vuốt phẳng mấy lần, mới giơ tờ giấy lên căng mắt mà đọc. Trên mặt giấy nhàu nát viết chỉ một chữ: Hại.
Ký tên là, đào hoa cao.


Ai lại dùng phương thức lén lén lút lút như vậy đến truyền tin cho hắn? Chỉ cần hắn không chú ý một chút thôi là không phát hiện ra mẩu giấy. Mà chuyện quan trọng nhất là, người viết giấy này biết hắn?


Tất nhiên không phải người của Giám Lan viện, bởi những người đó không làm được chuyện tinh tế tỉ mỉ, không lưu dấu vết như vậy.
Đòa hoa cao, Phó Thần lục lại một hồi danh sách người quen, không có ai tên chứa ba chữa đào, hoa , cao này.
Vậy là biệt danh.
Suy nghĩ nửa ngày, cũng không thu hoạch được gì.


Phó Thần đưa tờ giấy lên trên ngọn nến mà đốt sạch.


Khi Phó Thần đi lấy nước rửa mặt cũng gặp mấy thái giám khác trong viện, không phải Thái Bình Thái Hòa. Bọn họ thấy Phó Thần, ngoài cười nhưng trong không cười, chào hỏi lấy lệ mấy câu rồi bỏ đi. Thực ra, vài năm trước khi mới tiến cung, Phó Thần cũng trải qua tình cảnh này. Một người mới muốn dung nhập vào môi trường xa lạ cần một quá trình, mà quá trình này vừa có thể kết bạn, vừa có thể gây thù.


Người được Đức phi ưa thích, bọn họ không dám quanh minh chính đại gây hấn, ngay cả châm chọc cũng không để ai nghe thấy.


Nhưng Phó Thần lại có thể cảm giác được, bọn họ rõ ràng đang bài xích hắn. Ai bảo hắn nổi bật như thế, bọn họ cố gắng nhiều năm còn chưa thể xuất đầu, mà hắn chẳng biết dùng biện pháp gì lại lọt vào mắt chủ tử, lập tức vượt mặt những thái giám lão thành mà trở thành hồng nhân bên cạnh Đức phi.


Lúc này không cần thiết phải dày mặt đi lấy lòng bọn họ.
Phó Thần nhìn cây đào trên con đường trước sân, bỗng nhớ ra.
Đào hoa cao!


Loại bánh điểm tâm hắn thường cho thất hoàng tử. Bởi vào mùa hoa đào nở, các sư phó ở Thiện Thực phòng góp nhặt không ít cánh hoa, nên khi ấy chính là mùa của món điểm tâm này.
Hại có thể có rất nhiều nghĩa.
Tỷ như kinh hoảng, đau bệnh, thương tổn, tai họa...


Nếu thật sự người truyền tin cho hắn là Thiệu Hoa Trì, y đang sợ hãi chuyện gì, hay là....có người muốn hại y?


Ai lại tìm cách hại y? Tuy hiện giờ y vẫn còn đang "si ngốc", nhưng hoàng đế vì xử oan Lệ phi nên vô cùng áy náy với mẹ con họ, thậm chí mời quốc sư đến trị liệu. Ngay cả là hoàng hậu cũng không thể công khai hãm hại y.
Còn nếu là ngầm hại, vậy sẽ là ai? Ngoài hoàng hậu ra vẫn còn kẻ khác?


Hắn nhớ rõ thân tín bên cạnh thất hoàng tử đều đã được thả khỏi lãnh cung, tuy rằng nhân số không nhiều, nhưng dù thế nào cũng không tới phiên hắn lo.
Nghĩ vậy, Phó Thần tắt nến, nhắm mắt lại, lập tức chìm vào giấc ngủ.


Bên cạnh Đức phi luôn có những người hầu hạ chuyên môn, người nào cũng được phân công công việc rõ ràng, duy chỉ có hắn là không được an bài nhiệm vụ nào.


Nơi ở của Đức phi tương đối thanh tĩnh, nàng chú trọng suy nghĩ của người khác, khinh thường sự ép buộc, cho nên cũng không vì phát sinh quan hệ với Phó Thần mà nóng vội. Nàng làm việc không hấp tấp, chỉ giống như trước kia mà ở cùng một chỗ với Phó Thần. Nàng thích loại quá trình tự nhiên này, một nam một nữ cho nhau nội tiết tố hấp dẫn đối phương mà không cần cứng rắn cưỡng cầu. Đây là một lại hưởng thụ tình cảm ở mức độ cao.


Cho nên thời gian này, Đức phi cùng lắm chỉ mắt đi mày lại trao đổi với hắn. Lần nào Phó Thần cũng có thể đoán chuẩn xác ý tứ của nàng, khiến nàng càng vui mừng hơn gấp bội. Hắn biết, nàng thích hưởng thụ cách tương tác người ngoài không thể nhận ra này.


Nàng rất tri kỷ mà an bài một chức vị ở phủ nội vụ cho Phó Thần, lúc không có nhiều việc là có thể đến phủ nội vụ làm. Đây cũng là trải đường thăng quan cho Phó Thần một cách gián tiếp, khiến hắn và Lưu Túng thân cận hơn. Phó Thần nhớ đến Mộ Duệ Đạt là người của Đức phi, mà dường như tất cả mọi người đều cho rằng nhờ tính cách nghiêm túc, công chính nên mới được người có tính cách tương đồng là Lưu Túng thưởng thức. Nhưng hiện giờ xem ra, giữa hai người này còn có mối liên hệ khác.


Lưu Túng nhìn thấy Phó Thần, liền giơ ngón tay cái.


"Chúc mừng, nhanh như vậy đã thăng lên một cấp!" Lưu Túng trước đó vài ngày vừa nhận hoàng mệnh thăng cấp cho Phó Thần lên từ tứ phẩm, mới qua được mấy hôm đã lại lên chính tứ phẩm. Tốc độ thăng cấp này ở Tấn triều vô cùng hiếm thấy, bình thường phải mất đến vài thập niên.


"Người khác nói thì thôi, Lưu gia nói vậy là giễu cợt ta \!"


"Nhìn không ra ha, chúng ta mới mấy ngày trước bảo ngươi tìm nơi đầu nhập, tránh bị Lý Tường Anh sai phái, ngươi liền cho ta một bất ngờ lớn. Ngươi cũng biết Đức chủ tử Phúc Hi cung từ thời thánh thượng vẫn còn là hoàng tử đã không tuyển thêm một người nào. Mười mấy năm qua nương nương mới lần đầu tiên mở miệng đòi người, không thể không bội phục ngươi!" Lưu Túng cảm khái nói, lời nói so với lúc trước càng thêm tùy ý, dường như đã ngầm xem Phó Thần là người của mình.


Sự thay đổi nhỏ trong thái độ của Lưu Túng khiến Phó Thần càng khẳng định chắc chắn suy đoán trong lòng, Lưu Túng cũng là người của Đức phi.
Hậu cung có hai nơi mệnh mạch, một là phủ nội vụ, hai là Thiện Thực phòng.


Nữ tử này, từ góc độ nào đó mà nói, chính là người thắng lớn nhất hậu cung.


Phó Thần mấy ngày nay đi lại trong phủ nội vụ, nhân lúc Vương Phú Quý nguyên làm chức vụ giám sát tịnh thân, hiện giờ tận lực chiếu cố Tiểu Ương, loại công sự này liền do Phó Thần quản lý. Sau khi tán gẫu với Lưu Túng xong, hắn liền đi đến Tự Đao môn.


"Đúng rồi, mấy ngày nữa tuyển tú nữ xong, ta lại bận rộn muốn chết." Tú nữ trải qua hành tuyển, sơ tuyển, phục tuyển, hôm nay sắp điện tuyển.
"Có chuyện vui sao?"


"Là thập ngũ điện hạ sắp bị đưa đến Khương Vu làm chất tử, hai mươi ngày nữa xuất phát. Trong lúc này chúng ta phải chuẩn bị tốt hết thảy công việc vì thập ngũ điện hạ."


"Thập ngũ điện hạ? Người không nghe lầm chứ?" Hắn nhỡ rõ lúc ở Trường Ninh cung, hắn nghe được là Thiệu Hoa Trì, sao bây giờ lại đổi thành thập ngũ gia?
"Chúng ta sao có thể nghe lầm? Chính là thập ngũ điện hạ? Có gì sao?"


"Không, chỉ là hơi hiếu kỳ thôi, vị kia không phải được hoàng hậu nương nương thương sủng nhất sao?" Điều Phó Thần nghi hoặc cũng là suy nghĩ của không ít người. Hắn dám hỏi như vậy, cũng là vì hiện tại hắn quan hệ với Lưu Túng càng lúc càng thân thuộc, mà Lưu Túng cũng xem hắn là người của mình.


"Bởi vì là con chính dòng, đưa đi mới có thể biểu hiện thành ý của Đại Tấn." Thực ra Lưu Túng cũng không hiểu, rõ ràng có rất nhiều hoàng tử được sủng ái, nhưng sao lại thành nhi tử của hoàng hậu?
Kia chính là vận mệnh của hoàng hậu đó!


Đi ra khỏi phủ nội vụ, chẳng mấy chốc đã đến Tự Đao môn. Trước đó một thời gian, khi đám Trần Tác Nhân đi, Giám Lan viện trống rất nhiều vị trí, nên nhiều tiểu thái giám phải một mình kiêm nhiều chức. Phó Thần cũng không khác gì, vừa ở chỗ này thượng sai, lúc sau đã bị điều đi chỗ khác.


Bởi vì một đợt tú nữ sắp tiến cung, trong cung cần thêm người, các tiểu thái giám lại một lần nữa được đưa tới. Phó Thần vài năm trước cũng đã đến đây một lần, chỉ là lần này thân phận của hắn so với năm đó đã đảo ngược.


Nguyên nhân tịnh thân tiến cung ở Tấn triều có mấy loại khác nhau, thường là giống như Phó Thần, nhà nghèo muốn chết, không có cách nào. Còn lại là bị lừa bán, thể loại này từ cổ chí kim đã tồn tại, bởi cổ nhân nuôi con đều là nuôi thả không có ai trông, đôi khi bị kẻ buôn người loáng cái bắt đi, quay qua quay lại đã không thấy. Mà thời đại này, tin tức không thông, một khi không thấy là không thấy cả đời. Ngoài ra cũng có cha mẹ mang con đi bán, nhà đông con, bán một đứa đã sao? Mặt khác, cũng có trường hợp hiếm như Vương Phú Quý, phạm phại trọng tội nên bắt đắc dĩ tiến cung. Cuối cùng chính là những người bị "yếu sinh lý", cũng là ngoài ý muốn mới vào.


Từ tất cả những hoàn cảnh này, dẫn đến Tấn Triều chưa bao giờ thiếu thái giám. Người ta nói số thái giám trong hậu cung là hai nghìn tám, cũng chỉ là con số ước lượng, thực tế là vượt xa.


Phó Thần đi thông hành lang, nối liền hai viện, cũng không quá lớn. bên trong Tự Đao môn, thái giám tịnh thân xong bình thường sẽ đau đến ngất, đều ở đây nghỉ ngơi. Nếu không có gì bất trắc, chỉ cần tĩnh dưỡng chừng mưới mấy hai mươi ngày là có thể đi lại. Còn có khả năng cơ thể quá yếu mà không chịu đựng qua được.


Khi Phó Thần bước vào cửa, hai tiểu thái giám trực ban trông thấy hắn, khom lưng chào hỏi. "Phó gia, ngài đã tới."
"Ừ, tình hình bọn họ sao rồi?" Phó Thần đáp, cũng không từ chối cách xưng hô của bọn họ.
Đây là quy củ trong cung, tuy Phó Thần nhỏ tuổi hơn bọn họ nhưng bối phận lớn hơn hai cấp.


"Phục hồi không tệ, có vài người đã xuống giường đi lại được rồi, chắc hẳn không có vấn đề gì."
Phó Thần gật gật đầu.


Người bình thường muốn trà trộn vào cung không dễ. Rất nhiều thái giám hầu hạ trong cung là quý nhân, sao có thể sơ sài đươc, không phải ai cũng có thể tiến cung, ít ra thân thế cũng phải vô hại đối với triều đình. Nhiều triều đại qua đi, việc kiểm tra về phương diện này càng lúc càng nghiêm ngặt. Từ quê quán, dang tính, nguyên nhân vào cung của thái giám sẽ được đến tận nơi điều tra. Mọi thông tin sẽ được phủ nội vụ ghi chép và lưu giữ lại.


Thực ra câu trả lời của tiểu thái giám kia cũng trong dự kiến của Phó Thần, bởi lúc hắn giám sát những người này, phát hiện một nhóm người rất đặc thù. Bọn họ nhìn qua cũng gầy yếu, người bình thường sẽ không nhận thấy điểm gì đặc biệt. Nhưng nếu cẩn thận quan sát sẽ phát ra, đây là một đám người luyện công phu. Phó Thần đã âm thâm làm chút thử nghiệm, kết quả nhóm người này không đơn giản chút nào.


Người mang võ nghệ, dù có tịnh thân, tố chất thân thể cũng không thay đổi.
Chỉ là một nhóm người như vậy tại sao lại nguyện ý vào cung? Là ỳ nghèo khổ sao? Không thể nào?
Phó Thần đang định tính vào, một tiểu thái giám lại gọi hắn: "Phó gia, vừa nãy Trọng Hoa cung nói họ muốn đến chọn người."


Cung nào thiếu người sẽ đến chọn người, đó là lệ thường.
Mà Trọng Hoa cung vì thất hoàng tử vừa mới phục sủng, kẻ hầu người hại vốn ít, đương nhiên muốn tìm thêm.
Phó Thần thản nhiên đáp ,"Được, ta biết rồi."