Thạch Thảo Trong Cơn Bão

Chương 27

“Tôi không nên ở đây,” Maddy càu nhàu, vừa tới nơi nàng đã thấy bực bội, đi đi lại lại trong sảnh tiếp khách màu lam ở quảng trường Belgrave giữa những tiếng nổ lốp bốp vào đầu đêm hội Guy Fawkes[1] mơ hồ vang lại qua tấm rèm dày. “Tôi không nên bỏ lại cha lần nữa.”

[1] Lễ hội Anh, được tổ chức vào ngày 5/11 hằng năm để kỷ niệm sự kiện Guy Fawkes âm mưu lật đổ vua James! Nhưng thất bại. Sau vụ việc này, những người ủng hộ nhà vua đã thiêu cháy những hình nộm được đặt theo tên kẻ phản bội Guy Fawkes.

Christian không trả lời, tiếp tục đau đầu phân loại đống thư chưa mở chất đống trong dinh thự ở thành phố của gã. Trên cùng là giấy đòi nợ, hầu hết là mới, một số sao lại đúng thư gã đã nhận được ở pháo đài Jervaulx, rồi cuối cùng quay lại những thăm gửi thông thường và thiệp mời cách đây sáu tháng.

“Có khi anh không thực sự cần tôi ở đây đâu nhỉ?” nàng hỏi. “Giờ anh đã ổn rồi, tôi có thể trở về?”

“Không,” gã đáp.

Nàng cứ nói mãi làm gã mất tập trung. Gã phải dừng lại ngẫm nghĩ để nhớ xem thư gã đang cầm trong tay là của ai và nên đặt vào chồng nào trên bàn nước.

“Durham có thể giúp anh những chuyện này, chắc chắn vậy. Còn tốt hơn tôi ấy chứ.”

Christian nghiêng đầu càu nhàu. Srafford. Srafford, phải rồi, một lời thăm hỏi lịch sự chúc Jervaulx sớm bình phục, không hề ám chỉ gì tới mưới lăm nghìn bảng thế chấp mà vị hầu tước đó nắm giữ trong phần đất đai ở Gloucester. Một quý ông, nhưng thuộc về chồng cuối cùng, những người này có thể an tâm bỏ qua.

“Tôi quả thực chẳng có tác dụng gì với anh. Tôi không biết nhảy, cũng không biết chuyện phiếm.”

“Chuyện phiếm... bây giờ,” Christian nói mà không nhìn lên.

“Durham có thể viết thư giùm anh.”

Gã ném lá thư vừa cầm lên. Nàng khiến mọi việc vốn đã khó lại càng trở nên khó khăn hơn, cứ lèo nhèo mãi, nằng nặc đòi đi. “Em ở.”

“Tôi không nên bỏ lại cha mình.”

Gã đấm vào ngực mình. “Chồng!”

“Anh vô lý lắm.”

“Không!” Nàng làm gã sôi máu. Còn gì có lý hơn là việc gã mong đợi sự hỗ trợ của nàng khi gã cần? Tất cả những thư từ kia và lời lẽ này, tất cả cùng một lúc, khiến gã đau đầu.

Nàng ngồi xuống ghế đối diện với gã, gương mặt nàng khuất bóng dưới cái mũ trùm nom như thìa xúc đường mà nàng lại đội lên đầu. “Anh phải nghe tôi.”

Gã liếc xéo những chồng thư. Gã biết nàng không hài lòng với gã, gã biết rằng có thể về thành phố với Durham và để nàng cùng cha theo sau với nhịp độ mà người già cả có thể chịu đựng được. Nhưng Christian vẫn khăng khăng nàng phải đi với gã. Gã có một linh tính mà giờ đã trở thành mối nghi hoặc to lớn, rằng không biết vì sao nhưng nếu gã không quyết liệt, việc nàng đến đây sẽ bị trì hoãn dai dẳng và ngăn trở bởi những rắc rối mờ ám mà thậm chí gã không thể gọi tên. Gã đã cảm thấy sự kháng cự của nàng từ giây phút gã nói ra hai chữ London và cứ mỗi dặm tiến về gần thành phố, nó lại tăng thêm một chút.

“Em... nghe! Phải là... công tước. Cho thấy... tất cả... tất cả khỏe. Thảm họa, Maddy! Đây!” Gã huơ tay trên đống thư. “Nghìn... Nghìn cân treo sợi tóc! Sụp đổ mọi thứ!”

“Tôi hiểu điều đó,” nàng nói. “Tôi hiểu rất rõ rằng anh đã vay mượn mù quáng.” Nàng vẫn ngồi thẳng đơ, giọng không chút cảm xúc.

Tuy nhiên, gã nghe thấy sự bất đồng trong đó và điều ấy khiến gã khó chịu. “Chẳng hiểu... gì hết!”

Gã đã nghĩ rằng nàng sẽ hiểu, nàng sẽ ở bên gã và biết gã phải đối mặt với điều gì nếu gã thua, nhưng tất cả những gì nàng muốn là bóp mồm bóp miệng và sa thải người hầu, mãi rồi gã cũng thấy rằng nàng chẳng hiểu gì cả. Những quy tắc của thứ quyền quý phù du, bấp bênh dường như nằm ngoài tầm nắm bắt của nàng.

Gã không có phương cách nào giải thích. Gã không thể khiến nàng hiểu tầm cỡ của trận trời long đất lở này, số kẻ phải đem gia sản ra mạo hiểm đánh cược cùng gã, những kẻ sẽ chĩa mũi giáo và gã - nếu gã không phải là công tước, nếu gã để họ thấy điểm yếu - những kẻ sẽ lao vào gã như bầy sói lao vào một con hươu vừa quỵ ngã. Mà chúng đã lao vào gã rồi - những lá thư lịch sự này, những yêu cầu ngày càng ráo riết.

Gã nên trả tiền chúng, nàng nói vậy. Bằng cách gì? Bán tranh đi, nàng nói. Không đủ. Bán nhà. Không đủ - nàng làm gã mụ mị cả đầu óc với thứ đạo đức trì độn của nàng. Thậm chí nếu gã có định bán sạch, thì khác gì quảng cáo với cả thế giới rằng mọi thứ gã sở hữu đều đang nằm ngoài chợ và tạo nên một cơn khủng hoảng? Và giá trị bất động sản của gã sẽ như vàng hóa trì?

Bán pháo đài Jervaulx, nàng nói - rằng thế là đủ và còn thừa, nhưng ý tưởng này quá xa với tới mức vô nghĩa với gã. Nó là di sản, gã nghiêm nghị thông báo với nàng, trong phần thừa kế của gã. Và nàng gọi gã là một thằng ích kỷ xấu xa, kẻ biến con trai mình thành kẻ nợ nần ngay cả trước khi có đứa con nào ra đời.

Gã không thể biến những khái niệm như tài sản cầm cố và tỷ lệ đòn bẩy, nợ thả nổi và tài sản phong tỏa thành lời. Gã hầu như thấy mình không thể nói ra với nàng cái sự thật mà nàng hoàn toàn mù tịt - rằng nếu gã trượt ngã, gã sẽ kéo nàng xuống theo.

Nàng tin rằng mình bảo vệ gã. Vợ gã, người thân cận kề nhất với gã: Durham đã nhét cái ý tưởng đó vào đầu nàng, thế mà Maddy trong sáng đơn giản thành thật lại đi tin tưởng vào những thứ mong manh như luật pháp và quy tắc.

“Không hiểu gì.” Gã hít vào một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh. “Maddy, khi tôi đến tuổi... nợ... cha tôi... gia tài hai trăm nghìn... từng xu đè nặng!” Gã nghiến răng. “Ngày nay. Trị giá hai triệu... thu nhập... đúng một trăm nghìn.”

“Và một món nợ khiến người cha đáng thương của anh cũng phải chửi bật mồ mà lên.”

“Nợ, phải!” gã sôi tiết đáp. “Mạo hiểm! Tôi là... Công tước Jervaulx! Tất cả biết. Không phải... góa-phụ khốn kiếp.” Nhưng gã nhìn những lá thư mà tuyệt vọng, gã thậm chí không thể đọc những yêu sách với tốc độ nhanh hơn sên bò. Gã cần giúp đỡ và gã thà tự cắt cổ mình còn hơn phải xin xỏ nàng bây giờ. “Em... ở đây,” gã khăng khăng, chỉ thốt ra có vậy. “Timms... đến sau.”

“Tôi muốn ít nhất cũng được quay về để đỡ đần cha dọc đường.”

“Không.” Nếu gã để nàng đi, nàng sẽ không quay lại. Gã thấm thía điều đó đến tận xương tủy.

“Không lâu đâu, chỉ tới khi tôi có thể đưa cha đi cùng thôi.”

“Không.”

“Tôi rất tiếc rằng anh không đồng ý, nhưng tôi phải đi.”

“Không!” Gã bước một bước tới chỗ nàng.

“Mai tôi sẽ đi.”

Gã băng qua phòng. “Tôi ra... lệnh!” Gã đứng ngay trước mặt nàng.

Má nàng rực đỏ. Nàng không nhìn lên gã mà nhìn thẳng phía trước, nửa khuôn mặt khuất dưới bóng mũ trùm. “Tôi không thuộc quyền ra lệnh của anh”

“Có! Thề chồng. Em tuân lệnh... tôi.”

“Tôi không thề thốt gì như vậy.” Giọng nàng ẩn chưa sự phản kháng lạnh lùng. “Tôi không có nghĩa vụ tuân theo mọi cơn bốc đồng của anh. Anh không nhớ những gì tôi đã nói.” Nàng vẫn không ngẩng lên nhìn gã. “Tôi ngờ rằng anh thậm chí còn chẳng buồn nghe.”

Christian bỗng cảm thấy mình vừa làm tổn thương nàng. “Tôi nhớ.” Ga nghiến hàm. “Bổn phận... Chúa... yêu thường. Chồng. Vợ.”

“Bạn đời,” nàng nói, “giữa chúng ta không có luật lệ nào ngoài tình yêu.”

Vậy hãy giúp ta Maddy! Ta sợ. Nhưng gã quay đi mà không them van nài. Đã cam kết thực hiện mệnh lệnh rồi, gã không định biến nó thành một lời xin xỏ.

Hàng chồng thư nằm đó đợi, tuyền từ ngữ là từ ngữ, cứ chực biến mất và nhảy múa trong đầu gã. Việc phải vật lộn với một kỹ năng thường nhật đến vậy đem đến cho nàng cảm giác thất vọng ê chề cùng nỗi thống khổ.

“Đáng lẽ tôi không nên lên tiếng lúc đó.” Nàng nói tiếp. “Tôi hoàn toàn không nên đứng trước mặt một gã linh mục rởm để cưới anh.” Giọng nàng trở nên xa xôi và nức nở. “Tôi không thể sa vào con đường lầm lạc này. Nó hoàn toàn phù phiếm và vô giá trị, cái hành trình ô uế ngu ngốc của anh.”

Một cơn thịnh nộ đột ngọt và ám ảnh trùm lấy gã. Gã sẽ không chịu đựng nó, gã không thể ngồi đây trong khi Bà-cô Thánh-thiện phỉ nhổ vào công việc làm ăn của gã. Một tuần qua gã không hề động đến nàng, không phải khi nàng có cái kiểu Giáo hữu khinh khỉnh luôn tự cho mình là đúng đó. Gã muốn ghì hôn nàng cho tới khi nàng nhức nhối, thở hổn hển và quyên tiệt cái lòng mộ đạo chết giẫm của nàng để trở thành kiểu người mà cả hai đều biết khi gã gần gụi nàng. Nhưng gã nhìn nàng, chỉ nhìn nàng, còn nàng thì rướn cằm và ngồi thẳng đơ.

Gã hất toàn bộ thư từ trên bàn trở lại cái giỏ bạc, phủi đi bao công sức sắp xếp cẩn thận nãy giờ. Gã bỏ mặc thư từ đó mà đi qua trước mặt vợ. Khi vừa đi qua nàng, gã dừng chân. Gã quay trở lại chỗ nàng, giật dây mũ nàng và lột thứ đó khỏi đầu nàng.

“Vậy đi đi!” gã nhếch mép. “Đi!”

“Tôi sẽ đi!” nàng kêu lên, với tay giằng lại cái mũ.

Gã ném chiếc mũ vào lò sưởi, ra khỏi phòng đóng sầm cửa lại. Nếu có thứ gì trên đời này mà gã căm ghét thì đó chính là đám phụ nữ sùng đạo.

Maddy nhảy dựng khỏi ghế, chộp lại chiếc mũ từ đám lửa, đập phành phạch xuống nền đá qua cương.

“Hừ, anh dám!” nàng nghiến răng ken két. Gã phóng đãng, ngạo mạn, ngông cuồng, nàng không muốn ở đây, nàng không thể làm theo mệnh lệnh của gã. Nhảy nhót, nhà hát: gã đã nói với nàng kế hoạch của mình và nàng không thể làm được nhưng gã không nghe.

Quá nhiều tiền, nàng không biết làm sao đêm đêm gã có thẻ gác cao gối ngủ. Nàng không biết gã, họ khác nhau quá xa - vì sao gã nhìn nàng theo cách đó, vừa hứa hẹn vừa đe dọa để rồi ngồi cả đêm trên ghế trong phofnh khách? Vì sao gã không phải người đàn ông điềm tĩnh, cẩn trọng, đúng đắn, biết nhún nhường và chấp nhận những gì Chúa đã trao cho mình? Nhưng không, gã chọn thống trị Địa ngục, như quỷ Sa tăng, và bảo nàng phải đứng bên gã, vợ kiêm nữ công tước của gã, thách thức hết thảy những gì mà thiên hạ nghĩ.

Một phần trong nàng bảo nàng phải ở lại. Nàng biết rõ ràng rằng gã cần ai đó ở bên. Gã không thể tự lo liệu dài lâu được - cái Trách nhiệm mà Thiên khải đặt lên nàng chưa hoàn tất. Nhưng nàng phải ra đi, tình yêu và sự thèm khát của nàng dành cho gã đã làm méo mó Sự thật, cuộc gắn kết tai hại với một người đàn ông trần tục và xác thịt. Nàng hoàn toàn rối như tơ vò, bị giằng xé giữa trốn chạy và trụ lại, không thế nhận ra đâu là Ánh sáng giữa những ý muốn chủ quan và khát vọng trần tục của mình.

Giá như nàng có thể tìm thấy tĩnh lặng, có thể tự chủ trong sự thanh tịnh bình an của linh hồn... nhưng nàng không thể. Những âm thanh vang hỗn độn làm nàng rối loạn, sự hiện diện đầy choáng ngợp của gã, giờ đã biến mất, để lại căn phòng còn trống trải hơn cả những gì mà chỉ riêng tĩnh lặng mới có thể tạo nên.

Nàng muốn tới phòng Suy niệm. Nhiều tuần qua nàng không tới đó. Nàng ao ước được tĩnh tâm, để lắng nghe, nhưng thậm chí ngay cả trong ý tưởng ấy cũng ẩn chứa một khám phá mới mẻ và khủng khiếp. Nàng sợ phải đến nơi ấy, nữ công tước, vợ của một kẻ trần tục. Nàng hổ thẹn trước việc phải giáp mặt với những Ái hữu khác, khi giờ đây nàng đã lạc lối quá xa Ánh sáng.

Chiếc mũ trùm không cứu chữa được nữa. Nàng khẽ kêu lên buồn khổ khi săm soi vàng mũ cháy xém. Đồ đàn ông hung bạo! Nàng sẽ trở về với cha. Durham có thể đến đây ở lại với công tước.

Tiếng pháo hoa nổ bên ngoài khiến nàng giật thót. Khẽ rên rỉ bất lực, nàng ném chiếc mũ trở lại lò sưởi. Ngọn lửa lập tức đón lấy nó, trùm lêm, nuốt chửng sắc trắng tinh khôi giữa những lười lửa vàng, đỏ và đen.

Khu Vauxhall lạnh lẽo và ẩm thấp. Không phải mùa tấp nập, những lối đi nhỏ trong khu vườn lạc thú đèn đóm tối om: chỉ riêng rạp hát chính là mở cửa và được thắp sáng cho buổi hòa nhạc và chương trình bắn pháo hoa kỳ diệu đêm Guy Fawkes. Christian đứng trong bóng tối thay vì hòa mình vào đám đông trên đường chính. Gã chưa sẵn sàng gặp bất kỳ người quen nào, mặc dù trong một buổi tối mùa thu ẩm ướt như thế này chẳng nhiều kẻ trong giới của gã bỏ ra ba xu vào cửa để xem Hai Ngàn Ngọn Đèn trong Những Sắc Màu Ái Quốc, Triển lãm Pháo hoa, Nổ súng Thần công và Lửa Mừng Huy hoàng.

Thật tiện lợi. Nếu gã biến mình thành một thằng ngốc, gã thà làm điều đó trước mặt những kẻ xa lạ. Gã để cho dòng người cuốn đi. Tới gần một sạp đồ ăn, gã lùi lại vào bóng tối, tựa người lên một thân cây nghĩ xem có nên thử một ít Kẹo Thuốc Súng không. Trong khi gã lần tìm xu trong túi, một bàn tay lả lơi tóm lấy nếp áo choàng của gã.

“Preux chevalier[2],” cô nàng kia lên tiếng, khuôn mặt chìm khuất dưới tấm mạng đen. “Xin hãy đãi em một chút rượu táo nóng, anh yêu, và chúng ta sẽ cùng hàn huyên đôi chút.”

[2] Tiếng Pháp, có nghĩa là “chàng hiệp sĩ dũng mãnh”.

Đó là một giọng nói có học thức, trầm khàn, lối tiếp cận quen thuộc không lẫn vào đâu được của gái điếm. Christian hạ mắt nhìn ả, không thay đổi tư thế. Bàn tay trắng muốt mà ả đã rút ra khỏi chiếc găng tay lông chồn vẫn nằm trên tay gã. Ả hơi nghiêng đầu nhưng chẳng thấy gì ngoài cái cằm trắng xanh ló ra bên dưới cái mũ thời trang và mạng che mặt dày. Gã có cảm giác ả đang mỉm cười dưới lớp ngụy trang kia. Gã lạnh lùng nhếch mép và lắc đầu.

“Ồồồ... anh không muốn phụ nữ sao?” Cô nàng đột nhiên nặn ra giọng Pháp rất rõ ràng. “Anh, một quý ông du meilleur rang[3]? Một công tước, ít nhất là vậy, lại không thể chia sẻ cho cô gái nghèo một ly rượu táo sao?”

[3] Tiếng Pháp, có nghĩa là “thuộc hàng cao nhất”.

Các khối cơ của Christian co cứng lại cảnh giác. Gã quắc mắt nhìn ả.

Ả lùi lại một bước, nâng váy xoay nhẹ một vòng như thể đang mời gã xem hàng. Ảnh nhún gối thật thấp với gã.

“Anh vẫn chưa nhận ra sao, Christian?” ả hỏi, chìa mắt cá chân ra.

Gã quay người chực bỏ đi. Gã không biết đó là ai và chả quan tâm, gã không biết phải làm gì nữa.

Cô nàng vội lao đến cạnh gã. “Christian!” Ả túm lấy gã, gạt mạng che mặt lên. “Vì Chúa! Là em đây.” Gã dừng lại. “Eydie.” Cái tên đó buột ra khỏi gã, một trong những từ có sẵn ở đó, không hề phải rặn ra và gã lập tức ước rằng giá như mình đã cứ bỏ đi thẳng.

Ả vòng tay ôm lấy gã và dựa vào gã. Trong khi gã cứng đờ ra đó, ả dụi mặt vào tay áo gã. “Ôi, Christian... Christian! Gặp được anh tốt quá!” Giọng ả đột nhiên nức nở. Ả đeo lấy gã.

“Cô... gì...” Gã không thể nói thêm.

“Đừng mắng mỏ em!” Ả thổn thức. “Em phải thoát ra! Em không thể chịu nổi. Em mang theo cả tì nữ. Cô ấy đang ở sau lưng chúng ta, đó, anh thấy không. Em biết là em không được đi, nhưng lại thêm tám tháng để tang nữa, hãy thương em, Christian! Kỳ diệu sao khi lại được thấy khuôn mặt anh!” Ả quay người bắt đầu bước đi, vẫn nắm cánh tay gã. “Anh không thể tưởng tượng việc ấy như thế nào đâu. Lesley tống em đi đày! Vào chính cái buổi sáng y phát hiện ra, em không có một giây phút nào để liên lạc với anh, ôi, y mới đáng ghét làm sao! Y làm em sợ. Và Scotland! Cái trang trại tối tăm khủng khiếp đó của gia đình y, suốt cả mùa hè rồi mùa thu. Em thậm chí không thể viết thư, em nhớ anh biết bao! Đám người ấy bảo rằng em phải nghỉ ngơi sau một cú sốc như thế, chúng nghĩ rằng căn nguyên bởi Lesley đang chết dần chết mòn vì bệnh cúm ngu ngốc của y, nhưng chính anh mới là người em muốn, chính anh mới khiến em đẫm lệ trong những tháng dài khủng khiếp đó. Không ai nói một điều gì về anh, ở đám tang, sau đám tang cũng không - không gì hết - cả đám mấy mụ già hằn học đó, chúng muốn em nghĩ rằng anh đã lãng quên em! Em vừa mới về thành phố, đó là lý do vì sao anh không thể tìm thấy em, em bị nhốt như tù nhân, cho tới khi...”

Ả đột ngột dừng lại, nhìn xuống cánh tay gã, vuốt ve đường viền đỏ tươi trên áo choàng của gã.

“Christian... anh có một đứa con gái.”

Gã đứng lặng.

“Em kể với chúng,” ả bướng bỉnh nói. “Em phải kể với chúng, nếu không chúng sẽ không bao giờ cho e ra khỏi nơi đó! Em bảo chúng rằng con bé không phải của Lesley và đáng lẽ anh phải thấy mặt chúng lúc đó! Khi ấy chúng mới để em đi!”

Christian trừng mắt nhìn ả. “Đồ ngu!” gã kêu lên. “Cô...”

“Con bé có đôi mắt của anh và mái tóc đen như than. Trông nó không hề giống Lesley hay em.”

Christian nắm lấy cả hai vai ả mà lắc. “Ích... ích kỷ... đồ chó cái! Kể? Con... gì?”

“Em mang con bé về đây cùng em.” Ả rúm lại. “Christian, anh làm em đau đấy!”

Gã buông ả ra, không lắc thêm phát nào. “Ngu ngốc! Nó... nó của y, luật... hôn nhân!” Gã rên lên, quay người khỏi ả. Lesley Sutherland đã chết? và Christian có một đứa con gái khốn kiếp, mang họ khác và bị đọa đày trong nhà một tên đàn ông khác. Gã thấy hoa mắt, không thể điều khiển được cơ bắp của mình nữa, cứ như đang đi dưới đáy nước sâu lạnh buốt.

“Xin đừng tức giận!” Ả vuốt ve tay áo gã. “Xin anh! Anh, Christian, nó là con của anh và em. Em nghĩ...” Giọng ả tắt lịm và ả quỳ sụp xuống, im lặng bám lấy áo gã.

Đột nhiên gã ngộ ra ý của ả. Tim gã bắt đầu đập mạnh.

Chúa ơi. Tất nhiên rồi.

“Eydie,” gã nói “Eydie.”

Ả lại dựa vào gã như một đứa trẻ, má áp vào ngực gã. “Christian. Em yêu anh biết bao.”

“Tôi...” Gã phải rất nỗ lực. “Đã kết hôn.”

Ả ngước lên. Mặt ả bạch ra hơn, hai mắt mở to điên đại, rõ là bị sốc.

Gã gật đầu xác nhận.

Ả thụt lùi lại cách gã một sải tay, mặt trắng bệch. “Không đúng!”

“Đúng.” Thậm chí ngay cả từ đó gã cũng phải vật lộn mãi mới nói được.

“Không! Không. Anh nói dối. Nhiều tháng qua em không đọc báo, nhưng nếu đúng thì em đã nghe được. Em không hề nghe thấy tin ấy!”

Gã điềm nhiên nhìn ả.

“Khi nào! Nói cho em khi nào!”

Gã thậm chí không thèm cố, ngôn ngữ nằm ngoài tầm với của gã.

“Không đúng!” Ả đẩy gã. “Anh đã nghĩ đến điều này khi Lesley chết! Anh đã có thể đến, nhưng... ôi! Anh là đồ đê tiện! Đây là một lời nói dối để rũ bỏ tôi!”

Gã lắc đầu.

“Là nói dối! Nhìn anh xem. Cô ta là ai?”

Gã thở gấp gáp hơn, cố thu lượm từ ngữ.

“Nhìn anh xem... anh thậm chí chằng thể nghĩ ra một cái tên! Nói dối!”

Gã lại lắc đầu

Ả tóm lấy cả hai mép áo choàng của gã. “Christian... anh không thể độc ác thế. Anh yêu em. Em yêu anh.”

“Đã kết hôn,” gã nói.

“Em đã trao mọi thứ cho anh! Em chưa bao giờ từ chối anh thứ gì! Christian, họ đã đẩy em ra ngoài, em và đứa trẻ! Đẩy em ra ngoài! Khoản trợ cấp ghê tởm của em, em đang sống dựa vào mấy đồng bạc lẻ! Em yêu anh, Christian!”

“Nghĩ,” gã nói rồi tự ngắt lời mình. “Để... nghĩ.”

“Ôi vâng.” Ả dường như nghe thấy sự tuyệt vọng trong chính giọng của mình. Ả đứng thẳng dậy, trân trối nhìn gã. “Vâng, em... em xin lỗi. Em vừa... chỉ là vì em quá nhớ anh. Và anh biết...” Ả lại bắt đầu vuốt ve ống tay áo gã. “Gia đình anh luôn ưa em, em gái Clementia của anh, thậm chí cả bà bác khủng khiếp của anh.” Ả cất lên một tiếng cười đầy nước mắt và tựa vào gã. “Ôi! Vì sao em lại đi cưới tên Lesley chứ?”

Christian biết chính xác tại sao, đó là bởi gã không bao giờ cho ả cơ hội và trong phạm vi cư xử lịch sự, gã luôn thể hiện rõ ràng rằng gã sẽ không bao giờ, thậm chí ngay cả khi gia đình gã gán ghép như họ vẫn thường gán ghép đám hoa khôi dòn dõi nhất với gã mùa hội hè.

“Về nhà.” Gã nắm lấy khuỷu tay đẩy ả quay lại đối diện với thị nữ của mình. “Tôi sẽ... nghĩ.”

Ả bám lấy gã, rồi đột nhiên kiễng chân áp một nụ hôn nồng nàn lên môi gã.

“Không,” gã chối từ, đẩy ả ra, biết ả muốn đi tới đâu. Gã kéo ả tới chô thị nữ, thả hai si linh rưỡi vào tay cô kia. “Nhà... bây giờ.”

“Vâng, thưa ngài.” Cô thị tì đã quen với sự rộng rãi của Christian, nắm lấy cánh tay bà chủ.

“Bao giờ anh qua?” Eydie hỏi.

Gã đứng nhìn ả. Rồi gã quay người bước đi vào chỗ tốt nhất của khu vườn.

Christian ngồi xuống một ghế băng núp sâu trong bóng tối. Một cơn mưa phùn buốt giá đè áo choàng gã trĩu nặng xuống vai.

Nghĩ, gã nói vậy, nhưng cơn sốc vẫn còn bao trùm gã.

Một đứa con gái.

Cơ hồ cả cuộc đời gã bỗng lộn ngược và rơi vào vòng xoáy hiểm nguy. Gã có tiền nhưng không thể kiểm soát tiền của mình. Gã có một nữ công tước nghĩ rằng mình không nên cưới gã và một tình nhân cũ đang mơ tưởng điều ấy. Gã có một đứa con gái và nó mang họ của một người đàn ông khác.

Gã không nghi ngờ gì đứa con là của mình. Lúc đó Sutherland không có trong nước, Christian quá phóng túng và bất cần, chỉ vì bốc đồng và tiện lợi mà ngủ với một ả đàn bà sãn lòng với gã - Chúa ơi, là gã đó sao? Quá hoang đàng. Không hề lường đến hậu quả, không - không hẳn vậy - chỉ là chủ quan chắc chắn rằng mình có thể đối phó với bất cứ hậu quả nào.

Giờ đây gã đang kẹt giữa hậu quả tồi tệ nhất và gã bất lực. Nếu mọi thứ trôi đi như gã dự tính khi lần đầu nhận ra tình trạng của Eydie, ả cứ ngủ với chồng và nói dối, Christian sẽ giữ khoảng cách và nguồn gốc đứa trẻ sẽ không có gì cần bàn cãi. Thậm chí nếu Sutherland có nghi ngờ cũng chẳng phải chuyện to tát gì. Người ta có thể đoán già đoán non, thậm chí có thể chắc chắn, nhưng sẽ là quá sống sượng nếu công khai bàn tàn về nguồn gốc của một đứa trẻ chào đời trong một cuộc hôn nhân hợp pháp.

Eydie chó chết. Đáng lẽ ả không nên tuyên bố điều đó với gia đình Sutherland. Giá như ả cứ giữ yên lặng, họ sẽ chấp nhận đứa trẻ như con của chồng ả, biết đâu còn vì hoàn cảnh mà trân trọng nó. Giờ đây, khi họ đã đuổi cả hai mẹ con ra đường thì chẳng báo trước chuyện gì hay ho cả. Eydie không phải tấm gương từ mẫu, ả đã có hai con trai chưa từng rời Scotland, thậm chí ả còn chẳng hề đề cập đến chuyện gặp chúng khi ả ở đó. Rất có khả năng, ngay khi ả nhận ra rằng Christian sẽ không cưới ả, đứa bé sẽ được ném về Scotland và được nuôi như một kẻ hạ đẳng.

Và Christian sẽ chẳng thể xoay xở cái chết khô gì. Gã không thể nhận đứa trẻ là con mình, điều đó sẽ là tội ác. Con bé sẽ trở thành một vật hạ đẳng thực sự, cả về mặt xã hội lẫn cá nhân. Gã thậm chí không thể bí mật chu cấp tiền cho nó, ít nhất là không phải bây giờ, khi gã thậm chí không thể thuyết phục nhà băng của mình xuất cho gã dù chỉ một tấm ngân phiếu. Và nếu những kẻ kia tóm được gã, nếu chúng lại ném gã lại... vô lực... chỗ điên kia.

Gã úp mặt lên hai bàn tay. Pháo hoa bắt đầu nổ, những tiếng phụt, bùm và tiếng reo hò từ xa vẳng lại. Một giọt lạnh buốt rơi từ vành mũ lên gáy gã, nhưng gã vẫn ngồi đó bất động. Gã thật sự đã thốt lên một lời cầu nguyện. Nó ngắn gọn nhưng đúng trọng tâm.

Hãy giúp con. Con không thể tiếp tục một mình được nữa.

Amen.

Maddy ngồi trên một chiếc ghế kê trong sảnh ra vào lát đá hoa cương. Nàng đã định chỉ đợi cho tới khi gã về nhà rồi đi. Nhưng nàng vẫn ngồi đó trong bộ y phục đi đường, vẫn vặn vẹo hai bàn tay vào nhau, vẫn lắng nghe tiếng ồn ào đã vang suốt đêm ngoài kia. Đã hơn ba giờ sáng.

Con cầu xin, nàng đọc lời nguyện cầu. Cầu xin Chúa hãy cho anh ta được an toàn. Xin Chúa hãy chỉ đường cho anh ta tìm thấy con đường của mình. Xin Chúa hãy chỉ lối cho anh ta về nhà nếu đó là ý nguyện của Người.

Durham đã bỏ đi tìm ở những nơi anh ta nghĩ Jervaulx có thể đến. Họ không có gia nhân nào ngoài hai gã giúp việc mang từ pháo đài Jervaulx tới bà Maddy đã cử cả hai đi tìm. Chính nàng cũng đã đi nếu như Durham không khăng khăng rằng nàng nên tránh xa đường phố và nàng cũng chẳng hề biết phải tìm gã ở đâu giữa những đoàn người đang vây quanh các băng pháo, đám lửa và hình nộm rực cháy của Guy Fawkes đốt sáng cả màn đêm.

Thanh âm ồn ã và pháo hoa đã từ từ lắng dần, chỉ còn lại những tiếng nổ lốp bốp và tiếng hét từ xa vẳng tới. Đường phố vắng lặng mà gã vẫn chưa đi về. Maddy căng tai lên mỗi khi có tiếng xe ngựa qua nhưng không chiếc xe nào dừng lại.

Nàng gục đầu xuống đùi và tiếp tục cầu nguyện. Khi khóa cửa trước lạch cạch xoay, nàng ngẩng phắt lên.

Gã nhẹ nhàng bước vào. Khi gã ngước lên, nàng thấy rằng gã không ngờ có người ở nhà.

“Anh có sao không?” nàng hỏi. Giọng nàng không ổn, hơi lạc đi.

“Bé-Maddy,” gã nói. Áo choàng và mũ của gã lóng lánh nước mưa. Gã đẹp đẽ làm sao, cao lớn và u tối, đôi mắt xanh thẳm thoáng bối rối như thể gã không hiểu nàng đang làm gì ở đó.

Nàng đứng dậy. “Anh đói bụng rồi. Tôi đã hâm nóng đồ ăn dưới nhà. Tôi có thể mang lên cho anh, hoặc nếu anh không phiền thì anh xuống bếp ăn.”

Gã ngần ngừ rồi đặt mũ lên bàn. Gã thả cả áo choàng xuống đó. Nó trượt xuống sàn nhà. Maddy đi tới nhặt nó lên, rũ những nếp áo ướt đẫm.

Gã chạm vào nàng khi nàng đứng lên, những ngón tay gã siết lấy cánh tay nàng. “Bé-Maddy,” gã khẽ gọi.

Nàng cắn môi. Nàng đã lo âu quá lâu và quá nhiều đến nỗi lúc này thật khó mà cầm những giọt nước mắt ngu ngốc. Một tiếng thổn thức rất khẽ buột ra từ cổ họng nàng.

“Tôi xin lỗi!” nàng lẩm bẩm. “Tôi không thể rời bỏ anh. Tôi không thể.”

Vòng tay gã siết chặt hơn.

“Tôi đã rất sợ!” tiếng nàng nghẹt trong ve áo khoác ướt mưa của gã.

Gã ôm chặt nàng, má gã áp lên tóc nàng. “Không xứng với em. Maddy. Cầu chúa... tôi... nhưng tôi không... xứng với em.”